Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Lạc mất và hy vọng - Hopeless - Chương 3

Thứ Bảy.

Ngày 1 tháng 9 năm 2012 5:05 chiều. Hôm nay tôi đã nhận được một bài học vô giá cho việc mê giai. Nó khiến cho mọi công việc của tôi nhân lên gấp hai lần. Hôm nay tôi tắm hai lần, thay vì một. Tôi thay quần áo đến bốn lần trong khi mọi hôm chỉ có hai. Tôi lau nhà một lần (thế là nhiều hơn mọi khi rồi) và nhìn đồng hồ không dưới một nghìn lần. Có lẽ số lần tôi kiểm tra tin nhắn trên điện thoại cũng nhiều chừng ấy.

Không may, Holder không nói rõ trong tin nhắn đêm qua là mấy giờ cậu ta sẽ tới, vì thế đến năm giờ chiều là tôi đã nhấp nhổm ngồi đợi rồi. Cũng chẳng còn nhiều việc để làm, vì tôi đã nướng xong đống bánh đủ để ăn cả năm và chạy không dưới bốn dặm trong ngày hôm nay. Tôi cũng nghĩ đến việc nấu bữa tối cho hai người, nhưng chẳng biết mấy giờ cậu ta sẽ tới và khi nào thì nên chuẩn bị đồ ăn. Điện thoại báo hiệu có tin nhắn đến khi tôi đang ngồi gõ móng tay lên thành ghế. Mình có thể đến vào mấy giờ nhỉ? Không phải mình háo hức hay gì đâu nhé. Cậu thực sự, thực sự chán chết đi được. Cậu ta đã nhắn cho tôi. Sao tôi không nghĩ ra chuyện đó sớm nhỉ? Lẽ ra mấy giờ trước tôi nên nhắn tin hỏi xem mấy giờ cậu ta sẽ đến đây. Nó sẽ khiến tôi khỏi phải nóng lòng sốt ruột vô ích.

Bây giờ đi. Và mang cho mình thứ gì để ăn nhé. Mình không định nấu gì cho cậu ăn đâu. Tôi đặt chiếc điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào nó. Còn một giờ bốn mươi lăm phút nữa. Giờ thì sao đây? Tôi nhìn quanh căn phòng khách trống trải và lần đầu tiên trong đời, sự buồn tẻ bắt đầu tác động tiêu cực lên tôi. Cho đến trước tuần này, tôi vẫn khá hài lòng với cuộc đời yên bình lặng lẽ, không có ham muốn của mình. Tôi không biết là do sức cám dỗ của công nghệ, hay do sức cám dỗ của Holder, mà lại khiến tôi muốn có nhiều hơn. Có lẽ là cả hai. Tôi gác hai chân lên chiếc bàn uống café trước mặt. Hôm nay tôi mặc quần jean và áo phông sau khi quyết định cho đám quần thể thao được nghỉ ngơi. Tôi cũng thả tóc xõa, chỉ vì Holder chưa bao giờ trông thấy tôi để kiểu tóc nào khác ngoài kiểu buộc đuôi ngựa. Không phải tôi cố gây ấn tượng với cậu ta đâu.

Mà là tôi vô-cùng-mong sẽ gây được ấn tượng với cậu ta! Tôi cầm một tờ tạp chí lên giở ra, nhưng chân tôi đang run lên bần bật. Tôi bồn chồn đến độ chẳng thể tập trung vào điều gì khác. Tôi đọc một trang đến ba lần, vì thế đành quẳng nó trở lại bàn rồi ngả đầu vào ghế. Nhìn đăm đăm lên trần nhà, rồi lại nhìn đăm đăm vào tường. Sau đó tôi nhìn đăm đăm xuống ngón chân, tự hỏi liệu mình có nên sơn lại chúng không. Tôi phát điên lên mất.

Cuối cùng, tôi rên lên một tiếng, với lấy điện thoại, nhắn tin lại cho Holder. Bây giờ đi. Tới ngay đi. Mình đang buồn chán phát điên lên và nếu cậu không tới ngay, mình sẽ đọc xong truyện trước khi cậu tới đấy. Tôi cầm điện thoại và nhìn vào màn hình khi nó rung lên trên đầu gối. Holder nhắn lại ngay lập tức.

Lol. Mình sẽ mang đồ ăn cho cậu, cô nàng thích chỉ huy ạ. 20 phút nữa nhá. Lol? Cái từ ấy có nghĩa quái quỷ gì ấy nhỉ? Lots of love[1] ư? Ôi, Chúa ơi, tốt hơn là không phải. Cậu ta sẽ bị tống khỏi cửa nhanh hơn gió. Nhưng, thiệt tình, cái từ ấy có nghĩa quái quỷ gì nhỉ? [1] Lots of love: Yêu rất nhiều.

Tôi ngừng nghĩ ngợi, tập trung vào câu cuối. Hai mươi. Hai mươi phút nữa. Ôi, khỉ thật, bỗng dưng mọi thứ trở nên quá gấp gáp. Tôi lao vào phòng tắm kiểm tra lại tóc tai, quần áo, hơi thở. Tôi làm một vòng quanh nhà, lau dọn lần thứ hai trong ngày. Chuông cửa cuối cùng cũng va