Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Lạc mất và hy vọng - Hopeless - Chương 4

Thứ Bảy.

Ngày 1 tháng 9 năm 2012 7:15 tối. “Mỳ ý cậu nấu như dở hơi ấy.” Tôi ăn miếng nữa và nhắm mắt lại, thưởng thức thứ có lẽ là món mỳ ống ngon nhất trên đời từng trôi qua môi.

“Cậu thích nó và cậu biết điều đó,” Holder nói. Cậu đứng dậy khỏi bàn, chộp lấy hai chiếc khăn ăn, sau đó mang đến cho tôi một chiếc. “Giờ thì lau cằm đi, cằm cậu đang dây đầy nước sốt từ món mỳ dở hơi ấy kia kìa.” Sau sự việc bên chiếc tủ lạnh, không khí buổi tối giờ đã trở lại bình thường. Holder đưa tôi ly nước, giúp tôi đứng dậy sau đó vỗ vào mông tôi để bắt tôi làm việc. Bao khó xử trong tôi tiêu tan, chỉ cần một cú vỗ vào mông. “Cậu đã bao giờ chơi trò Những câu hỏi trong bữa tối chưa?” Tôi hỏi.

Holder chậm rãi lắc đầu. “Mình có muốn không nhỉ?” Tôi gật đầu. “Đó là một cách hay để hiểu về nhau. Sau buổi hẹn hò tiếp theo, chắc chúng ta sẽ dành hầu hết thời gian để âu yếm vuốt ve này nọ, thế nên giờ chúng ta nên giải quyết xong tất cả những câu hỏi luôn đi.” Cậu ấy bật cười. “Nghe công bằng đấy. Chơi thế nào đây?”

“Mình sẽ hỏi cậu một câu thật riêng tư, gây khó chịu, và chỉ khi đã trả lời thành thực, cậu mới được uống một ngụm hoặc ăn một miếng. Và ngược lại.” “Nghe cũng dễ đấy,” Holder nói. “Nếu mình không trả lời câu hỏi thì sao?” “Cậu sẽ bị chết đói.”

Cậu ấy gõ gõ ngón tay lên bàn, rồi đặt nĩa xuống. “Mình chơi.” Lẽ ra nên chuẩn bị câu hỏi từ trước, nhưng tôi chỉ mới nghĩ ra trò này cách đây ba mươi giây nên việc đó khá khó khăn. Nhấp một ngụm soda tan loãng còn lại, tôi suy nghĩ. Tôi hơi sợ việc đào bới quá sâu - nó dường như luôn dẫn đến kết cục tệ hại cho hai chúng tôi. “Được rồi, mình có một câu hỏi.” Tôi đặt chiếc cốc xuống bàn rồi ngả người tựa ra sau ghế, “Sao cậu lại đi theo mình tới tận bãi đỗ xe ở cửa hàng tạp hóa?”

“Mình đã nói rồi, mình tưởng cậu là một người khác.” “Mình biết, nhưng là ai?” Holder chuyển mình không thoải mái trên chiếc ghế và hắng giọng. Cậu ấy vô tình với tới chiếc cốc, nhưng tôi chặn lại ngay.

“Không được uống. Phải trả lời câu hỏi trước.” Cậu ấy thở dài, nhưng cuối cùng cũng dịu lại. “Mình không chắc là cậu làm mình nhớ đến ai nữa, chỉ là một người nào đó. Sau này mình mới nhận ra cậu làm mình nhớ đến em gái mình.” Tôi nhăn mũi. “Mình làm cậu nhớ đến em gái cậu ư?” Tôi co người lại. “Nghe bệnh quá, Holder.”

Cậu ấy bật cười, rồi nhăn mặt. “Không, không phải thế. Không phải thế, cậu thậm chí chẳng giống em gái mình chút nào. Chỉ là điều gì đó khi nhìn thấy cậu khiến mình nghĩ đến em mình. Thậm chí mình cũng không biết vì sao lại đi theo cậu nữa. Mọi chuyện quá kỳ quặc. Toàn bộ tình huống này hơi dị thường, rồi đùng một cái cậu xuất hiện trước cửa nhà mình…” Holder ngừng giữa chừng, nhìn xuống những ngón tay đang lần theo mép đĩa. “Như thể mọi việc đã được định sẵn vậy,” cậu ta nói lặng lẽ. Tôi hít một hơi sâu, nghiền ngẫm câu trả lời, cẩn trọng suy nghĩ về câu cuối. Holder liếc nhìn tôi lo âu. Tôi nhận ra cậu ta đang nghĩ câu trả lời ấy có thể làm tôi hoảng sợ. Tôi mỉm cười trấn an rồi chỉ vào chiếc cốc. “Cậu có thể uống được rồi,” tôi nói. “Đến lượt cậu hỏi.” “Ồ, câu hỏi của mình dễ thôi,” cậu ấy nói. “Mình muốn biết mình đang xúc phạm đến ai. Hôm nay mình nhận được một tin nhắn bí ẩn từ ai đó, chỉ nói độc một câu rằng ‘Nếu cậu hẹn hò với cô gái của tôi, hãy trả tiền cho những tin nhắn và đừng có dùng lẹm vào số tin nhắn của tôi, đồ ngốc ạ’.”

Tôi bật cười. “Là Six đấy. Tác giả của những lời tán dương hàng ngày mình nhận được đấy.” Holder gật đầu. “Mình cũng hy vọng cậu sẽ nói thế.” Cậu nghiêng về phía trước, nheo mắt nhìn tôi. “Bởi vì mình khá là hiếu chiến, nên nếu đó là tin nhắn của một gã nào đó, thì lời đáp của mình không được tử tế thế đâu.” “Cậu đã nhắn lại? Cậu nói gì?”

“Đó có phải câu hỏi của cậu không? Nếu không phải thì mình ăn một miếng nữa đây.” “Kìm lại sự nóng nảy của cậu và trả lời đi,” tôi nói. “Ừ, mình đã nhắn lại rằng ‘Tôi phải mua thêm tin nhắn như thế nào?’.”

Tim tôi lúc này mềm nhũn như một khối bột nhão, tôi gắng không cười toe toét. Chuyện này quả thật lâm ly thống thiết. Tôi lắc đầu. “Mình đùa thôi, đó không phải câu hỏi của mình. Mình vẫn còn lượt.” Holder đặt nĩa xuống và đảo mắt. “Thức ăn của mình đang nguội dần rồi đấy.” Tôi chống khuỷu tay lên bàn, đặt hai bàn tay dưới cằm. “Mình muốn biết về em gái cậu. Tại sao cậu lại nói về em ấy ở thì quá khứ?”

Cậu ấy ngửa đầu ra sau, hai bàn tay vuốt dọc khuôn mặt. “Ôi trời. Cậu thực sự muốn hỏi những câu sâu sắc vậy hả?” “Trò này là thế mà. Mình đâu có vẽ ra luật chơi.” Holder thở dài lần nữa, mỉm cười với tôi, nhưng có một thoáng buồn trong nụ cười của cậu lập tức khiến tôi ước gì mình có thể rút câu hỏi lại.

“Nhớ mình từng kể gia đình mình có một năm ngoái khá tồi tệ không?” Tôi gật đầu. Cậu ấy hắng giọng, lại bắt đầu lần ngón tay theo mép dĩa. “Em ấy mất mười ba tháng trước. Nó tự tử, dù vậy mẹ mình muốn nhà mình dùng cụm từ ‘chủ ý dùng thuốc quá liều’ hơn.”

Trong khi nói Holder vẫn không rời mắt khỏi tôi, vì thế tôi cũng dành cho cậu sự lưu tâm và tôn trọng tương tự, dù nhìn vào mắt cậu lúc này thật khó. Tôi không biết phải đáp lại như thế nào, nhưng rõ ràng là lỗi của tôi vì gợi đến chủ đề này. “Tên em ấy là gì?” “Lesslie. Mình thường gọi nó là Les.”

Cái tên thân mật ấy bỗng khơi lên một nỗi buồn trong tôi, tôi đột nhiên không muốn ăn uống nữa. “Em ấy hơn tuổi cậu à?” Holder cúi người về phía trước, cầm nĩa lên xoắn mỳ trong tô. Trước khi cho vào miệng một vốc đầy mỳ, cậu đáp, giọng đều đều, “Chúng mình là anh em sinh đôi.” Chúa ơi. Tôi với tới ly nước, nhưng cậu ấy lấy nó khỏi tay tôi và lắc đầu. “Đến lượt mình,” Holder nhồm nhoàm vừa ăn vừa nói. Nhai xong, cậu uống một ngụm nước, sau đó lấy khăn ăn chùi miệng. “Mình muốn biết chuyện về cha cậu.”

Lần này tôi là người phải rên lên. Tôi khoanh tay lại trên bàn trước mặt, chấp nhận đòn trả miếng này. “Như mình đã nói, mình không gặp bố từ năm lên ba tuổi. Mình chẳng có ký ức nào về bố. Ít nhất là mình nghĩ thế. Mình thậm chí còn không biết bố trông như thế nào nữa.” “Mẹ cậu không có bức hình nào về ông à?” Khi Holder hỏi câu này, tôi chợt nhớ ra cậu còn chưa biết về tôi được nhận nuôi. “Cậu nhớ có lần cậu bảo mẹ mình trông rất trẻ không? Ừm, là vì bà ấy trẻ thật đấy. Bà là mẹ nuôi của mình.”

Với tôi, được nhận nuôi không phải là một điều sỉ nhục cần phải vượt qua. Tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ, ngượng ngùng về nó, hay cảm thấy cần giấu diếm sự thật này. Nhưng với cách mà Holder nhìn tôi lúc này, người khác sẽ nghĩ tôi vừa kể với cậu rằng mình sinh ra mà có… cu. Cậu ấy đang nhìn tôi chằm chằm, vẻ băn khoăn, khiến bụng dạ tôi nôn nao. “Sao hả? Cậu chưa từng gặp ai được nhận nuôi à?” Mất mấy giây Holder mới bình thường lại, nhanh chóng giấu nhẹm biểu lộ khó hiểu ấy và thay thế bằng một nụ cười. “Cậu được nhận nuôi từ năm lên ba tuổi? Bởi cô Karen?” Tôi lắc đầu. “Khi ấy mình năm tuổi rồi. Năm lên ba, mình được đưa vào trại bảo dưỡng tạm thời, sau khi mẹ đẻ mình mất. Bố không thể tự nuôi mình. Hoặc ông không muốn nuôi. Dù gì thì mình cũng không sao hết. Mình đã may mắn gặp được mẹ Karen và mình không có bất cứ thôi thúc nào muốn tìm hiểu về sự việc này. Nếu muốn biết mình ở đâu, ông sẽ đi tìm mình.”

Nhìn vào mắt Holder, có thể thấy cậu ấy vẫn còn muốn hỏi tiếp, nhưng tôi thực sự muốn ăn một miếng và dành phần hỏi về mình. Tôi dùng nĩa trỏ về phía cánh tay cậu ấy. “Hình xăm của cậu có nghĩa gì vậy?” Holder duỗi tay ra, lướt ngón tay qua hình xăm. “Đó là một lời nhắc nhở. Mình xăm nó sau khi Les mất.”

“Lời nhắc nhở về chuyện gì?” Cậu ấy cầm cốc lên, nhìn đi nơi khác. Đây là câu hỏi duy nhất mà Holder không thể trả lời khi nhìn thẳng vào mắt tôi. “Nó nhắc mình nhớ về những người đã bị mình làm cho thất vọng trong đời.” Cậu ấy uống một ngụm rồi đặt cốc xuống bàn, vẫn không thể nhìn thẳng vào mắt tôi. “Trò này không vui lắm nhỉ?”

Holder cười khẽ. “Thực sự là không vui. Dở tệ nữa ấy chứ.” Rồi cậu ấy lại nhìn tôi, mỉm cười. “Nhưng chúng ta cần tiếp tục vì mình còn câu hỏi. Cậu có nhớ bất cứ chuyện gì trước khi được nhận nuôi không?” Tôi lắc đầu. “Không nhiều. Chỉ những mảnh vụn rời rạc, nhưng có một điều rằng, khi chẳng ai xác nhận cho những ký ức của cậu, cậu sẽ mất chúng mãi mãi. Vật duy nhất mà mình có từ trước khi mẹ Karen nhận nuôi là một món đồ trang sức mà mình không biết nó từ đâu. Giờ mình không thể phân biệt được cái gì là thực tế, cái gì là mơ ước hay cái gì là xem được từ ti vi nữa.” “Cậu có nhớ về mẹ mình không?”

Tôi ngừng lại một thoáng, ngẫm nghĩ về câu hỏi. Tôi không nhớ về mẹ đẻ của mình. Không nhớ chút nào. Đó là điều duy nhất về quá khứ khiến tôi buồn bã. “Karen là mẹ của mình,” tôi nói thẳng thừng. “Tới lượt mình. Câu hỏi cuối cùng, rồi chúng ta sẽ ăn tráng miệng.” “Cậu nghĩ chúng ta thậm chí còn có đủ đồ tráng miệng cơ à?” Holder trêu chọc. Tôi trừng mắt nhìn cậu, rồi hỏi câu cuối. “Sao cậu lại hành hung tên đó?”

Mặt Holder biến sắc, tôi có thể thấy cậu không muốn bị hỏi sâu về vấn đề này. Cậu ấy lắc đầu, đẩy tô mỳ ra xa. “Cậu không muốn biết câu trả lời đâu, Sky. Mình sẽ chịu bị phạt.” Holder nghiêng đầu về một bên, đưa tay lên quai hàm, sau đó vặn cổ kêu “rắc” một tiếng. Rồi, tay vẫn ôm lấy cằm, cậu đặt khuỷu tay lên bàn. “Mình đã nói với cậu rồi, mình đánh hắn vì hắn là một tên khốn.” Tôi nheo mắt nhìn cậu. “Lý do mập mờ lắm. Cậu vốn không thích mập mờ cơ mà?”

Vẽ mặt Holder không hề biến đổi. Cậu vẫn khóa chặt ánh mắt tôi. “Đó là tuần đầu tiên mình trở lại trường học sau cái chết của Les,” cậu ấy nói. “Em ấy cũng học ở đây, vì thế mọi người đều biết chuyện xảy ra. Khi đi qua hành lang, mình loáng thoáng nghe thấy tên ấy nói điều gì đó về Les. Không đồng ý với những gì hắn nói, mình cho hắn biết điều đó. Mình đã đẩy mọi việc đi quá xa. Cuối cùng sự việc lên tới mức mình đè hắn xuống, tẩn cho hắn một trận, đấm hết cú này đến cú khác, lúc ấy mình chẳng quan tâm. Phần thực sự tệ hại của chuyện là thằng ôn đó sẽ bị điếc bên tai trái suốt quãng đời còn lại, nhưng mình vẫn chẳng quan tâm đâu.” Mắt Holder đăm đăm hướng vào tôi, nhưng không thực sự nhìn tôi. Đó là ánh nhìn lạnh lẽo, khắc nghiệt mà tôi từng thấy. Khi ấy tôi đã không thích nó, bây giờ tôi cũng không thích… nhưng ít nhất giờ tôi đã hiểu về nó nhiều hơn. “Hắn nói gì về em gái cậu?”

Holder tựa ra sau ghế, thả rơi ánh mắt xuống một điểm trống rỗng trên mặt bàn giữa chúng tôi. “Mình nghe thấy hắn cười cợt và bảo với đám bạn rằng Les đã chọn con đường giải thoát dễ dàng và ích kỷ. Hắn nói rằng nếu không nhát gan như thế, em mình đã có thể trở nên mạnh mẽ cứng cỏi hơn để vượt qua.” “Vượt qua cái gì?” Holder nhún vai. “Cuộc sống,” cậu ấy nói một cách thờ ơ.

“Cậu không nghĩ em ấy đã chọn con đường giải thoát dễ dàng,” tôi nói, bỏ lửng câu khiến nó giống như một lời bày tỏ hơn là câu hỏi. Holder rướn người về phía trước, với qua bàn, nắm lấy cả hai bàn tay tôi. Lướt ngón tay qua lòng bàn tay tôi, cậu ấy hít một hơi sâu rồi từ từ thở ra. “Les là người dũng cảm nhất mà mình từng biết. Để làm được điều mà em ấy làm hẳn phải vô cùng can đảm. Kết thúc mọi thứ, chẳng biết liệu có điều gì sẽ xảy ra tiếp theo không. Sống tiếp một cuộc đời không ra gì còn dễ dàng hơn là nói ‘mặc xác nó’. Và mỗi ngày còn được sống, mình sẽ vẫn khâm phục em ấy, khi bản thân mình quá sợ hãi điều tương tự.” Holder vẫn nắm lấy tay tôi, phải đến khi cậu làm việc này tôi mới nhận ra mình đang run rẩy: tôi ngẩng lên, thấy cậu ấy đang nhìn chằm chằm vào mình. Tuyệt đối không một từ ngữ nào có thể miêu tả tình huống này, vì thế tôi không nói gì. Cậu ấy đứng lên nhoài qua bàn, trượt bàn tay và đi về phía bếp. “Cậu muốn bánh quy hay bánh sô cô la hạnh nhân?” Cậu ấy hỏi qua vai, như thể chưa từng làm tôi sững sờ đến im bặt.

Holder nhìn lại tôi. Tôi vẫn choáng váng nhìn chằm chằm vào cậu ấy. Tôi thậm chí không biết phải nói gì. Có phải cậu ấy vừa thú nhận đã từng muốn tự sát không? Hay cậu ấy chỉ nói ẩn dụ? Hoặc cường điệu? Tôi không biết phải làm gì với quả bom vừa bị Holder đặt vào lòng. Cậu ấy bưng một đĩa vừa bánh quy vừa bánh sô cô la hạnh nhân tới bàn, rồi quỳ xuống trước mặt tôi. “Này,” Holder dỗ dành, ôm lấy khuôn mặt tôi trong hai bàn tay, nét mặt bình lặng. “Mình không định làm cậu sợ. Mình không định tự tử đâu, nếu đó là điều đang khiến cậu khiếp hãi. Mình không bị loạn trí. Mình không bị rối loạn căng thẳng sau sang chấn. Mình chỉ là một người anh trai yêu em gái còn hơn cả cuộc sống này, vì thế mình hơi kích động khi nghĩ về em ấy. Nếu việc tự nhủ rằng những gì Les làm là đáng khâm phục, dù nó chẳng đáng khâm phục chút nào, mà giúp mình đương đầu với chuyện này tốt hơn, thì mình vẫn làm như thế. Mình chỉ đang đương đầu với chuyện này thôi.” Holder ôm chặt lấy mặt tôi và nhìn tôi một cách tuyệt vọng, như muốn tôi hiểu hết những điều sâu xa bên trong cậu. “Mình yêu quý Les vô cùng, Sky. Mình cần phải tin rằng chuyện nó làm là câu trả lời duy nhất nó có thể chọn, bởi vì nếu không tin thế, không bao giờ mình có thể tha thứ cho bản thân vì đã không giúp em ấy tìm được câu trả lời khác.” Cậu ấy áp trán vào tôi. “Được chứ?”

Tôi gật đầu, sau đó kéo tay Holder ra khỏi mặt mình. Tôi không thể để cậu chứng kiến cảnh này. “Mình cần vào nhà tắm.” Holder lùi lại, để tôi lao vào nhà tắm, đóng cánh cửa lại phía sau, rồi làm một việc mà tôi chưa từng làm kể từ khi năm tuổi. Tôi khóc. Tôi không khóc nức nở. Không thổn thức, thậm chí không nấc tiếng nào. Một giọt nước mắt chảy xuống gò má tôi - thế là quá nhiều, tôi chùi nó đi thật nhanh, lấy khăn giấy thấm mắt để ngăn những giọt nước mắt khác có cơ hội hình thành. Tôi vẫn không biết phải nói gì với Holder, nhưng tôi cảm thấy cậu không muốn nói sâu thêm về chủ đề này vì thế tôi đành quyết định để nó trôi qua. Hít một hơi sâu, tôi mở cửa nhà tắm. Cậu ấy đang đứng ở hành lang trước mặt, chân bắt chéo, hai tay đút hờ vào túi quần. Thấy tôi, cậu đứng thẳng lên và bước một bước đến gần.

“Chúng ta vẫn ổn cả chứ?” Cậu ấy hỏi. Tôi nở nụ cười tươi tắn nhất, gật đầu và hít sâu. “Mình đã bảo mình nghĩ cậu dễ bị kích động mà. Chuyện này càng chứng minh cho luận điểm của mình thôi.” Holder mỉm cười rồi đẩy tôi về phía phòng ngủ. Cậu quàng tay quanh người tôi từ phía sau, tựa cằm lên đầu tôi trong lúc đi. “Giờ cậu đã được phép có thai chưa?”

Tôi bật cười. “Chưa. Không phải tuần này. Vả lại, cậu phải hôn rồi mới được làm người ta có thai chứ.” “Một người học tại gia thì có được học giáo dục giới tính không?” Holder nói. “Bởi vì mình hoàn toàn có thể làm cậu có thai mà không cần hôn. Muốn mình chỉ cho cậu thấy không?” Tôi nhảy lên giường và chộp lấy quyển sách, mở đến đoạn chúng tôi đọc dở tối qua. “Thôi, mình tin lời cậu. Với lại, có khi chúng ta sẽ học được cả tá bài học về giới tính trước khi kết thúc quyển này ấy chứ.”

Holder buông mình xuống giường. Tôi nằm cạnh bên. Cậu vòng tay ôm lấy tôi và kéo sát vào mình, vì thế tôi tựa đầu lên ngực cậu ấy rồi bắt đầu đọc. *** Tôi biết Holder không cố tình, nhưng suốt thời gian đọc cậu ấy toàn khiến tôi bị xao lãng. Cậu ấy nhìn xuống, mắt dán vào miệng tôi, những ngón tay cuộn từng lọn tóc tôi. Mỗi lần giở sang trang, tôi lại liếc lên và lúc nào cũng thấy vẻ mặt cậu ấy tập trung như vậy. Biểu lộ quá tập trung vào miệng tôi, nói lên cậu ấy chả chú ý chút nào vào mỗi từ tôi đọc. Tôi gập quyển sách lại, đặt lên bụng. Thậm chí tôi không nghĩ cậu ấy nhận ra tôi làm thế.

“Sao cậu không nói chuyện nữa?” Holder hỏi, không hề đổi sắc mặt hay rời mắt khỏi miệng tôi. “Nói chuyện ư?” Tôi tò mò hỏi. “Holder, mình đang đọc mà. Có khác biệt đấy. Chỉ nhìn thôi cũng thấy cậu chẳng chú ý tẹo nào.” Cậu ấy nhìn vào mắt tôi, cười toe. “Ồ, mình vẫn đang chú ý đấy chứ,” cậu nói. “Đến miệng cậu. Có thể không vào những từ ngữ thoát ra khỏi đó, nhưng dứt khoát chú ý đến miệng cậu.”

Rồi cậu ấy đẩy tôi nằm ngả lưng xuống giường, sau đó trườn xuống bên cạnh và kéo tôi nằm áp vào mình. Vẻ mặt vẫn không thay đổi, cậu đăm đăm nhìn tôi như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Tôi có chút ước mong cậu ấy thực sự làm thế. Holder đưa những ngón tay chạm lên môi tôi và bắt đầu lướt qua nó, chầm chậm từng chút một. Cảm giác thật lạ thường. Tôi không dám thở vì sợ cậu ấy dừng tay. Tôi thề rằng dường như những ngón tay cậu có một đường kết nối trực tiếp tới mọi điểm nhạy cảm trên cơ thể tôi. “Cậu có cái miệng đẹp quá,” cậu ấy nói. “Mình không thể nào rời mắt được.”

“Cậu nên nếm thử xem,” tôi nói. “Đáng yêu lắm đấy.” Holder nhắm mắt lại, rên rỉ, sau đó cúi xuống vùi đầu vào cổ tôi. “Thôi đi, đồ ranh mãnh.” Tôi bật cười và lắc đầu. “Không đời nào. Đây là nguyên tắc ngớ ngẩn của riêng cậu, sao mình phải tuân theo chứ?”

“Bởi vì cậu biết mình đúng mà. Mình không thể hôn cậu tối nay, vì nụ hôn sẽ dẫn đến chuyện tiếp theo, rồi chuyện tiếp theo nữa và tốc độ đó thì chưa đến cuối tuần sau chúng ta đã trải qua hết những lần đầu tiên rồi. Cậu không muốn kéo dài những lần đầu tiên của hai đứa mình lâu hơn chút nữa sao?” Holder ngẩng đầu lên khỏi cổ tôi, lại nhìn xuống tôi. “Những lần đầu tiên?” Tôi hỏi. “Có bao nhiêu lần đầu tiên tất cả?” “Không nhiều lắm đâu, thế nên chúng ta mới phải kéo dài chúng ra. Kể từ lúc gặp nhau chúng ta đã trải qua quá nhiều rồi.”

Tôi nghiêng đầu sang một bên để nhìn thẳng vào cậu ấy. “Bọn mình đã trải qua những lần đầu tiên nào?” “Những việc dễ dàng ấy. Cái ôm đầu tiên, buổi hẹn hò đầu tiên, lần tranh cãi đầu tiên, lần ngủ cùng nhau đầu tiên, dù mình không phải là người ngủ. Bây giờ chúng ta còn lại nụ hôn đầu tiên. Lần ngủ bên nhau đầu tiên khi mà cả hai đều vẫn thức. Đám cưới đầu tiên. Đứa con đầu tiên. Tới đó là hết. Cuộc sống của chúng ta sẽ trần trụi và buồn chán và mình sẽ ly dị cậu rồi cưới một cô nàng trẻ hơn mình hai chục tuổi để có thêm nhiều lần đầu tiên nữa, còn cậu sẽ bị mắc kẹt với lũ con nheo nhóc.” Cậu khum má tôi trong lòng bàn tay và mỉm cười. “Thấy chưa, người yêu? Mình chỉ làm chuyện này vì cậu thôi. Thời gian mình chờ hôn cậu càng lâu, thì càng lâu tới ngày mình phải bỏ lại cậu trong héo hon mòn mỏi.” Tôi bật cười. “Cái lô-gic của cậu khiến mình hãi quá đấy. Mình phần nào thấy cậu không còn hấp dẫn nữa rồi.”

Cậu ta trèo lên người tôi, chống người trên hai tay. “Cậu phần nào không thấy mình không hấp dẫn nữa? Thế cũng có nghĩa là cậu phần nào có thấy mình hâp dẫn.” Tôi lắc đầu. “Mình chả thấy cậu hấp dẫn tí nào. Cậu cự tuyệt mình. Thực tế, cậu không nên hôn mình vì mình khá chắc là mình vừa mới ọe xong đấy.” Holder cười, rồi dồn trọng lượng lên một cánh tay, vẫn chờn vờn ở phía tôi. Cậu hạ thấp miệng xuống, áp môi vào tai tôi. “Cậu nói dối,” Holder thì thào. “Cậu bị mình hấp dẫn rất rất nhiều và mình chuẩn bị chứng minh điều đó ngay đây.”

Giây phút môi cậu chạm vào cổ tôi, tôi nhắm mắt lại và hớp một hơi. Cậu ấy hôn tôi rất đỗi nhẹ nhàng, ngay bên dưới tai, tôi cảm giác như thể cả căn phòng đang xoay tít mù. Chầm chậm lướt môi trở lại tai tôi, Holder thì thầm, “Cậu có cảm nhận được không?” Tôi lắc đầu phủ nhận, vô cùng yếu ớt. “Cậu có muốn mình làm lại không?”

Tôi lắc đầu, hoàn toàn vì ngoan cố, nhưng mong sao anh chàng này có khả năng ngoại cảm và nghe thấy những gì tôi đang thực sự gào thét trong đầu, bởi vì quỷ thần ơi, có, tôi muốn. Quỷ thần ơi, tôi có muốn cậu ấy làm lại. Holder bật cười khi thấy tôi lắc đầu, vì thế cậu kề môi đến gần miệng tôi hơn. Cậu ấy hôn lên má tôi, rồi tiếp tục lướt những môi hôn dịu dàng về phía tai tôi, ở đó cậu dừng lại thì thầm. “Như thế thì sao?” Ôi, Chúa ơi, tôi chưa bao giờ cảm thấy như thế trong đời - không buồn chán chút nào. Holder thậm chí còn chưa hôn tôi, vậy mà đó đã là nụ hôn tuyệt nhất mà tôi từng trải nghiệm. Tôi lắc đầu lần nữa, vẫn nhắm nghiền mắt, vì không muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Như bàn tay vừa đặt lên đùi tôi và đang lần lên eo tôi đây chẳng hạn. Holder trượt tay xuống dưới áo phông của tôi, cho đến khi những ngón tay vừa chạm vào viền quần lót, rồi để tay ở đó, ngón cái chầm chậm ve vuốt bụng tôi. Khoảnh khắc này đây, tôi nhận thức được vô cùng sâu sắc mọi thứ về cậu ấy, đến nỗi tôi hầu như có thể phân biệt được dấu ngón cái của cậu từ cả bàn tay ấy.

Holder lướt mũi dọc quai hàm tôi, sự thật cậu cũng đang thở nặng nề hệt như tôi khiến tôi càng tin chắc anh chàng này không thể nào đợi qua tối nay để hôn tôi. Ít nhất đó cũng là điều tôi mong mỏi đến tuyệt vọng. Cậu ấy lại chạm tới tai tôi, lần này chẳng nói gì cả, chỉ hôn lên nó. Tất cả mọi đầu dây thần kinh trong toàn cơ thể tôi đều cảm nhận được điều này. Từ đỉnh đầu đến tận ngón chân, toàn thân tôi đang gào thét muốn cảm nhận đôi môi kia. Tôi đặt tay lên cổ cậu ấy, khi tôi làm thế, da cậu gai lên. Rõ ràng chỉ một cử động nhỏ nhoi cũng lập tức làm ý chí của Holder tan chảy. Âm thanh ấy hoàn toàn khiến cậu ấy điên cuồng.

Đưa bàn tay từ eo lên đầu tôi, cậu ấy cuồng nhiệt kéo cổ tôi áp vào môi mình. Không còn kiềm chế nữa. Mở mắt ra, tôi choáng váng trước sự thay đổi thái độ chóng mặt của cậu. Cậu ấy hôn, kiếm láp và trêu ghẹo từng phần trên cổ tôi, chỉ hớp lấy hơi khi quá cấp thiết. Ngay khi tôi nhìn thấy đám sao phía trên đầu, cũng chẳng còn thời gian để đếm nữa, mắt tôi trợn tròn. Tôi đang phải cố kìm nén không thốt ra những âm thanh quá đỗi xấu hổ. Holder lướt môi xa hơn khỏi cổ, lần xuống ngực tôi. Nếu không bị giới hạn số lần đầu tiên thì tôi đã giật phăng áo ra bắt đầu tiếp tục rồi. Nhưng cậu ấy thậm chí không cho tôi lựa chọn điều đó. Cậu lại hôn lên cổ tôi, cằm và trải những nụ hôn dịu dàng quanh miệng tôi, cẩn thận không một lần chạm vào môi. Mắt đã nhắm, nhưng tôi có thể cảm thấy hơi thở của cậu phả lên miệng, biết rằng cậu ấy đang đấu tranh để không hôn tôi. Tôi mở mắt, thấy cậu lại đang nhìn chằm chằm xuống môi mình. “Chúng hoàn hảo quá,” Holder nói trong hơi thở. “Như trái tim vậy. Mình có thể ngắm môi cậu cả ngày mà chẳng bao giờ thấy chán.”

“Không. Đừng. Nếu cậu chỉ nhìn chằm chằm suốt thế, thì mình sẽ là người phát chán đây.” Holder nhăn nhó, rõ ràng cậu đang trải qua một khoảng thời gian thực sự, thực sự khó khăn cưỡng lại việc hôn tôi, nhưng rõ ràng đây là điều nóng bỏng nhất trong toàn bộ tình huống này. Và tôi đã làm một việc chắc chắn không nên làm. Tôi liếm môi. Chậm rãi. Cậu ấy lại rên lên và áp trán vào trán tôi. Cánh tay thả ra, cậu thả toàn bộ cơ thể xuống, người áp vào người tôi. Ở mọi chỗ. Toàn thân cậu ấy. Chúng tôi cùng rên lên khi hai cơ thể kết nối một cách hoàn hảo, trò chơi đã bắt đầu. Sau khi áo được cởi bỏ hoàn toàn, tôi quấn hai chân quanh thắt lưng cậu, khóa cậu ấy vào mình, vì lúc này không gì bất lợi hơn việc cậu ấy có thể chuồn đi.

Holder lại áp trán vào trán tôi. Cơ thể chúng tôi lại hợp nhau như hai mảnh ghép cuối cùng của bức tranh. Cậu ấy chuyển động nhè nhẹ trên người tôi, mỗi lần như vậy, đôi môi cậu lại tiến đến gần hơn, cho đến khi chúng khẽ lướt trên môi tôi. Cậu ấy không xóa bỏ khoảng cách giữa miệng chúng tôi, dù tôi vô cùng muốn thế. Môi chúng tôi chỉ đơn giản tựa vào nhau, không phải hôn. Mỗi lần chuyển động trên người tôi, hơi thở của cậu lại thấm qua môi tôi. Tôi cố thu hết chúng vào, bởi dường như tôi cần phải có chúng để sống sót qua khoảnh khắc này. Chúng tôi duy trì nhịp điệu ấy nhiều phút, không ai muốn là người hôn trước. Rõ ràng chúng tôi đều muốn, nhưng cũng quá rõ ràng là tôi vừa gặp được đối thủ ngoan cố không thua kém. Holder ôm lấy đầu tôi, giữa trán áp chặt vào trán tôi, nhưng lùi môi ra xa đủ để cậu có thể liếm chúng. Khi cậu ấy về lại chỗ cũ, làn môi ẩm ướt lướt qua môi tôi, khiến tôi hoàn toàn chết ngộp. Tôi ngờ rằng mình không bao giờ có thể trồi lên để hớp không khí nữa.

Cậu ấy chuyển mình, tôi không biết chuyện gì xảy ra khi ấy, nhưng bằng cách nào đó đầu óc tôi bỗng lộn vòng và hai chữ “Chúa ơi” bật ra khỏi miệng. Tôi không định lùi xa khỏi miệng cậu khi giật phắt đầu ra sau như vậy, bởi vì tôi thực sự thích vị trí đó, nhưng tôi còn thích điều mình đang tiến tới hơn. Tôi choàng tay ôm lấy lưng Holder và vùi đầu vào cổ cậu để tìm một nơi chốn vững vàng, vì có vẻ như cả trái đất đã bị dịch chuyển khỏi trục của nó, Holder đã trở thành trung tâm. Nhận thấy chuyện sắp xảy ra, tôi bắt đầu hoảng hốt. Ngoài chiếc áo đã bị cởi của Holder, chúng tôi vẫn còn đầy đủ áo quần, thậm chí còn chưa hôn nhau… nhưng căn phòng đã bắt đầu xoay tròn theo từng cử động nhịp nhàng của Holder trên người tôi. Nếu cậu ấy không dừng lại, tôi sẽ vỡ vụn và tan chảy ngay dưới cơ thể cậu mấy và việc đó chắc chắn sẽ là khoảnh khắc xấu hổ nhất trong cuộc đời tôi. Nhưng nếu tôi bảo Holder dừng lại, đó chắc chắn sẽ là khoảnh khắc thất vọng nhất trong cuộc đời tôi. Tôi cố điều hòa hơi thở, giảm thiểu những thanh âm đang thoát ra khỏi môi mình, nhưng tôi không còn chút tự chủ nào nữa. Rõ ràng cơ thể tôi đang hưởng ứng sự đụng chạm không-hôn-hít này hơi thái quá, tôi không thể làm gì ngăn nó lại. Tôi sẽ cố làm điều tốt nhất. Tôi sẽ bảo cậu ấy ngừng lại.

“Holder,” tôi hổn hển nói, không thực sự muốn cậu ấy ngừng lại, nhưng vẫn mong cậu ấy sẽ nhận ra gợi ý mà xoay sở ngừng lại được. Tôi cần cậu ngừng lại. Như hai phút trước đây. Cậu ấy không ngừng. Cậu tiếp tục hôn lên cổ tôi và chuyển động trên người tôi giống như bọn con trai vẫn làm với tôi trước đây, nhưng lần này khác hẳn. Nó khác biệt và tuyệt vời đến mức khó tin, hoàn toàn khiến tôi hóa đá. “Holder.” Tôi cố gọi tên cậu to hơn, nhưng cơ thể tôi chẳng còn đủ sức lực nữa.

Holder hôn lên bên đầu tôi và chậm lại, nhưng cậu không ngừng. “Sky, nếu muốn bảo mình dừng lại, mình sẽ dừng. Nhưng hy vọng cậu không làm thế, vì mình thực sự không muốn dừng lại, vì thế, làm ơn.” Cậu ấy lùi lại nhìn vào mắt tôi, vẫn khẽ khàng chuyển động cơ thể. Đôi mắt ngập tràn đau đớn và lo âu, cậu vừa thở gấp vừa nói. “Chúng ta sẽ không đi xa hơn, mình hứa đấy. Nhưng xin cậu đừng bảo mình dừng lại ở đây. Mình cần phải nhìn thấy cậu, mình cần phải nghe thấy cậu, bởi vì việc cậu đang thực sự cảm nhận được điều đang diễn ra khiến mình thấy tuyệt diệu vô cùng. Cậu thật tuyệt vời, toàn bộ chuyện này thật tuyệt vời, và xin cậu… Xin cậu đấy.” Cậu hạ thấp miệng xuống, trao cho tôi một lần chạm môi dịu dàng nhất trên đời. Thế là đủ để đoán được nụ hôn thực thụ của cậu thế nào, chỉ riêng ý nghĩ ấy cũng khiến tôi run rẩy. Cậu ấy ngừng chuyển động trên người tôi, chống mình trên hai bàn tay, chờ tôi quyết định. Khoảnh khắc Holder rời khỏi, lồng ngực tôi nặng trĩu thất vọng. Tôi gần như muốn khóc. Không phải vì cậu ấy ngừng lại hay vì tôi day dứt về những gì sắp xảy ra… mà vì tôi chưa bao giờ tưởng tượng được hai con người lại có thể kết nối với nhau ở mức độ mật thiết đến thế, cảm giác ấy choáng ngợp vô cùng. Như thể mục đích sống của toàn thể loài người đang xoay quanh khoảnh khắc này, xoay quanh hai chúng tôi. Mọi thứ từng xảy ra hoặc sẽ xảy ra trên thế giới này chỉ đơn giản đóng vai phông nền cho những gì đang xảy ra tại đây giữa chúng tôi và tôi không muốn nó dừng lại. Tôi không muốn. Tôi lắc đầu, nhìn vào đôi mắt van nài của cậu. Tất cả những gì tôi có thể làm là thì thầm, “Đừng. Dù cậu có làm gì, đừng dừng lại.”

Holder trượt bàn tay xuống dưới gáy tôi và cúi đầu xuống, áp trán vào trán tôi. “Cảm ơn,” cậu ấy nín thở, rồi nhẹ nhàng thả lỏng trên người tôi, tái tạo lại sự kết nối giữa hai đứa. Cậu hôn quanh viền miệng tôi vài lần, lướt gần đến môi tôi, xuống đến cằm, rồi hôn dọc cổ tôi. Cậu ấy càng thở gấp, tôi cũng càng thở gấp. Tôi càng thở gấp, cậu ấy càng gieo những nụ hôn lên cổ tôi gấp gáp hơn, chúng tôi càng chuyển động gấp gáp hơn - tạo nên một nhịp điệu như trêu ngươi mà căn cứ vào mạch đập của tôi, khó kéo dài được lâu nữa. Tôi vùi gót chân xuống giường, bấm móng tay vào lưng cậu. Cậu ấy ngừng hôn để nhìn xuống tôi với ánh mắt như thiêu đốt. Rồi cậu ấy lại tập trung vào miệng tôi. Dù vô cùng muốn nhìn thấy cậu đang đăm đăm dõi vào mình, tôi vẫn không thể giữ cho mắt mở. Chúng vô thức nhắm lại ngay khi đợt sóng rùng mình đầu tiên tràn qua cơ thể tôi như phát súng báo hiệu cho những gì chuẩn bị xảy đến. “Cậu mở mắt ra đi,” Holder nói kiên quyết.

Tôi sẽ mở nếu có thể, nhưng tôi đang hoàn toàn bất lực. “Làm ơn.” Hai chữ ấy là tất cả những gì tôi cần nghe, mắt tôi vực mở ra bên dưới Holder. Cậu đang nhìn đăm đăm xuống tôi với khát khao mãnh liệt, cảm giác còn mật thiết hơn cả khi cậu ấy thực sự hôn. Dù vô cùng khó khăn vào lúc này, nhưng tôi vẫn nhìn thật sâu vào mắt cậu, hai tay túm chặt lấy lớp chăn, lòng thầm cảm ơn số mệnh đã mang chàng trai hết hy vọng này đến cho mình. Bởi vì cho đến tận khoảnh khắc này, trước khi những đợt sóng khai sáng thuần khiết và tuyệt đối đầu tiên tràn qua tôi, tôi vẫn không hề biết có một con người như thế từng tồn tại.

Tôi bắt đầu run rẩy bên dưới Holder, cậu vẫn không một lần phá vỡ ánh nhìn giữa chúng tôi. Dù gắng sức nhưng tôi vẫn không thể mở mắt lâu thêm nữa, nên đành nhắm chúng lại. Tôi cảm thấy đôi môi cậu lại dịu dàng khẽ lướt qua môi mình, nhưng vẫn không phải một nụ hôn. Miệng chúng tôi áp vào nhau một cách bướng bỉnh khi Holder tiếp tục duy trì nhịp điệu của mình, khiến những tiếng rên cuối cùng, một luồng hơi thở và có lẽ cả một phần trái tim tôi đồng loạt vượt thoát ra khỏi tôi rồi truyền vào người cậu. Tôi chầm chậm sung sướng trôi về mặt đất và cậu cuối cùng cũng ngừng lại, cho tôi được hồi tỉnh từ một trải nghiệm mà bằng cách nào đó cậu làm cho nó không chút xấu hổ đối với tôi. Khi tôi đã hoàn toàn mệt lử và bị hút cạn mọi cảm xúc, toàn thân run rẩy, Holder lại tiếp tục hôn lên cổ, vai cùng mọi vị trí tiệm cận với nơi mà tôi mong muốn được hôn nhất - đôi môi. Nhưng rõ ràng cậu thích giữ vững quyết tâm hơn là từ bỏ sự ngoan cố của mình, bởi khi rời môi khỏi vai tôi để hướng trở lại gương mặt, cậu vẫn từ chối trao cho tôi một nụ hôn.

Cậu ấy với tới, lướt tay dọc đường chân tóc tôi, gạt ra một lọn tóc vương lòa xòa trước trán. “Cậu thật tuyệt vời,” cậu ấy thì thầm, lần này chỉ nhìn vào mắt chứ không nhìn môi tôi. Những từ ngữ ấy đã đền bù cho sự ngoan cố đáng ghét kia, tôi không thể không mỉm cười đáp lại. Cậu ấy buông mình xuống cạnh tôi, thở gấp trong lúc nỗ lực kìm lại nỗi khao khát mà tôi biết vẫn đang chạy dọc toàn thân cậu. Tôi nhắm mắt lại, lắng nghe sự yên lặng dần bao quanh khi tiếng thở hổn hển của chúng tôi từ từ lắng xuống thành những nhịp điệu khẽ khàng. Một khoảnh khắc lặng lẽ, êm đềm, rất có thể là thời khắc bình yên nhất mà tâm trí tôi từng trải nghiệm.

Chúng tôi vừa phá vỡ kỷ lục nụ hôn đầu tuyệt vời nhất trong lịch sử những nụ hôn đầu - mà thậm chí còn chưa thực sự hôn nhau. Holder đưa tay lại gần tôi hơn, phủ ngón út lên ngón út của tôi như thể không có đủ sức mạnh để nắm lấy cả bàn tay. Nhưng như thế thật là hay, vì chúng tôi đã từng nắm tay, nhưng chưa bao giờ nắm ngón út… tôi nhận ra đây là một điều đầu tiên nữa chúng tôi vừa trải qua. Sau một khoảng dài hoàn toàn im lặng, Holder hít một hơi sâu, rồi ngồi dậy nhìn xuống tôi. “Mình phải đi rồi. Mình không thể ở cùng cậu trên chiếc giường này thêm một giây nào nữa.”

Tôi nghiêng đầu về phía cậu, hụt hẫng nhìn cậu ấy đứng dậy mặc áo vào. Cậu cười toe khi thấy tôi hờn dỗi, bèn cúi xuống giường cho đến khi mặt lơ lửng ngay phía trên mặt tôi, gần một cách nguy hiểm. “Khi mình nói cậu sẽ không được hôn tối nay, thì sẽ đúng như thế đấy. Nhưng chết tiệt, Sky. Mình không biết cậu lại khiến cho chuyện đó khó phát điên lên như thế.” Cậu trượt bàn tay ra sau gáy tôi. Tôi âm thầm thở gấp, kiên quyết giữ yên trái tim trong lòng ngực. Cậu ấy hôn lên má tôi, dường như có phần do dự khi miễng cưỡng rời ra. Holder bước lùi về phía cửa sổ, vẫn nhìn tôi không rời mắt. Trước khi trèo ra ngoài, cậu lôi điện thoại ra rồi lướt ngón tay trên màn hình vài giây, sau đó nhét lại vào túi. Mỉm cười với tôi, cậu trèo qua cửa sổ, đóng nó lại phía sau mình. Bằng cách nào đó tôi tìm được sức mạnh để nhảy dựng và chạy vào bếp. Tôi chộp lấy chiếc điện thoại, đủ chắc chắn rằng có một tin nhắn vừa đến từ số của Holder. Dù nó chỉ có một từ.

Tuyệt vời. Tôi mỉm cười, vì đúng là như vậy. Hoàn toàn tuyệt vời. Thứ Tư

Ngày 23 tháng 6 năm 1999 3:55 chiều. “Này.”

Tôi vẫn vùi đầu vào hai cánh tay. Tôi không muốn cậu ấy lại nhìn thấy tôi khóc. Tôi biết cậu ấy sẽ chẳng cười nhạo tôi - hai bạn ấy chưa bao giờ cười nhạo tôi cả. Nhưng thực sự tôi còn không biết tại sao mình khóc, ước gì cơn khóc ngừng lại. Nhưng nó không ngừng lại, tôi không thể ngừng lại và tôi ghét nó, ghét nó. Cậu ấy ngồi xuống lề đường cạnh tôi, còn bạn ấy ngồi xuống phía bên kia. Tôi vẫn không ngẩng đầu lên và vẫn buồn lắm, nhưng tôi không muốn hai bạn ấy bỏ đi. Có hai bạn ấy ở đây ổn hơn rất nhiều. “Cái này sẽ giúp cậu cảm thấy khá hơn,” bạn ấy nói. “Hôm nay ở trường tớ đã làm cho chúng mình mỗi đứa một cái đấy.” Bạn ấy không bảo tôi ngẩng đầu lên, vì thế tôi không ngẩng đầu lên, nhưng cảm thấy bạn ấy đặt thứ gì đó lên đầu gối mình.

Tôi không cử động. Tôi không thích nhận quà, nên không muốn bạn ấy nhìn thấy cách tôi nhìn nó. Tôi vẫn cúi đầu, vẫn nức nở khóc, ước gì mình biết được có chuyện gì không ổn. Chuyện gì đó không ổn với tôi, nếu không tôi sẽ không cảm thấy thế này mỗi khi điều đó xảy đến. Bởi vì nó được định là sẽ xảy đến. Dù sao đó cũng là điều mà bố đã nói với tôi. Nó được định là sẽ xảy đến và tôi phải ngừng khóc, vì bố sẽ rất buồn, rất rất buồn. Hai bạn ấy ngồi bên tôi một lúc lâu, rất lâu, nhưng tôi không biết bao lâu, bởi vì tôi không biết liệu giờ hay phút dài hơn. Cậu ấy nghiêng người đến, thì thầm vào tai tôi. “Đừng quên điều mình nói với cậu. Có nhớ cậu cần làm gì khi buồn không?”

Tôi gật đầu khi vẫn còn gục trong cánh tay, không ngước nhìn. Tôi vẫn luôn làm điều cậu ấy bảo mỗi khi sắp buồn, nhưng dẫu sao đôi khi tôi vẫn buồn. Hai bạn ấy ở lại thêm một lúc - ít giờ, hoặc ít phút gì đấy, nhưng rồi bạn ấy đứng lên. Tôi ước hai bạn ấy ở lại được thêm mấy phút, hoặc mấy giờ. Hai bạn ấy không bao giờ hỏi tôi có chuyện gì - đó là lý do tôi yêu quý họ rất nhiều và thầm mong họ ở lại. Tôi nhấc khuỷu tay lên, hé mắt nhìn từ bên dưới thì thấy bạn ấy đang rời đi. Tôi cầm món quà từ đầu gối lên, luồn nó qua những ngón tay. Bạn ấy đã làm cho tôi một chiếc vòng tay. Nó co giãn được, màu tím và có nửa trái tim lồng vào. Tôi trượt nó qua cổ tay và mỉm cười, dù vẫn còn thổn thức. Ngẩng đầu lên, tôi thấy cậu ấy vẫn còn ở đó, đang nhìn tôi. Trông cậu ấy thật buồn, tôi thấy thật tệ vì đã làm cậu ấy buồn như thế.

Rồi cậu ấy đứng lên, quay mặt về phía nhà tôi. Cậu ấy nhìn nó một lúc lâu mà chẳng nói gì. Cậu ấy luôn nghĩ ngợi rất nhiều, khiến tôi băn khoăn không biết cậu ấy nghĩ gì mà nhiều thế. Rồi cậu ấy rời mắt khỏi ngôi nhà để nhìn xuống tôi. “Đừng lo nhé,” cậu ấy nói, cố gắng mỉm cười vì tôi. “Ông ta sẽ không sống mãi được đâu.” Cậu ấy quay người bước về nhà mình, tôi bèn nhắm mắt lại, lại gục đầu xuống cánh tay. Tôi không biết tại sao cậu ấy lại nói thế. Tôi không muốn bố chết… Tôi chỉ muốn ông đừng gọi tôi là Công chúa nữa thôi. Thứ Hai

Ngày 3 tháng 9 năm 2012 7:20 sáng. Tôi ít khi lôi nó ra, nhưng vì một lý do gì đó hôm nay tôi lại muốn nhìn thấy nó. Có lẽ cuộc nói chuyện về quá khứ hôm thứ Bảy với Holder khiến tôi chợt thấy lưu luyến. Tôi biết mình đã nói với Holder rằng chưa bao giờ tìm kiếm bố, nhưng tôi vẫn tò mò. Tôi không thể không tự hỏi làm sao một người bố có thể nuôi con mấy năm trời, sau đó lại bỏ đi. Tôi sẽ không bao giờ hiểu được điều đó, có lẽ cũng không cần thiết. Thế nên tôi chưa bao giờ cất công tìm hiểu. Tôi chưa bao giờ hỏi mẹ Karen. Tôi chưa bao giờ cố tách biệt ký ức khỏi những giấc mơ và tôi cũng không muốn chúng trở nên sáng tỏ… vì tôi thấy không cần thiết.

Lấy chiếc vòng ra khỏi hộp, tôi đeo nó vào cổ tay. Tôi không biết ai đã đưa nó cho mình, mà cũng không thực sự quan tâm. Trong hai năm sống ở trại bảo dưỡng tạm thời, hẳn tôi đã nhận được khá nhiều quà từ các bạn. Dù vậy, điều khác biệt ở món quà này là nó gắn với ký ức duy nhất tôi có về cuộc đời ngày trước. Chiếc vòng tay minh chứng quá khứ của tôi là có thật. Và biết rằng quá khứ ấy là thật lại minh chứng rằng tôi từng là ai đó trước khi là mình. Một cô bé không giống tôi bây giờ chút nào. Một ngày nào đó tôi sẽ ném chiếc vòng đi vì tôi cần làm thế. Nhưng hôm nay, tôi cảm thấy muốn đeo nó lên tay. ***

Hôm qua Holder và tôi quyết định không gặp nhau để “thở” một chút. Tôi nói thở, vì sau đêm thứ Bảy, chúng tôi đã nằm trên giường thật lâu mà không thở được chút nào. Ngoài ra, mẹ Karen sắp về và tôi không đời nào muốn giới thiệu lại với mẹ cậu bạn tr… ôi, mặc kệ cậu ấy là gì. Chúng tôi chưa đi đủ xa để định danh được chuyện đang diễn ra giữa hai đứa. Như thể tôi chưa biết cậu ấy đủ lâu để nhắc về cậu ấy với tư cách bạn trai của mình, mà xét cho cùng chúng tôi còn chưa hôn nhau nữa. Nhưng tôi muốn phát điên lên khi nghĩ về chuyện đôi môi cậu ấy đang mơn trớn đôi môi ai khác. Vì thế cho dù Holder và tôi có đang hẹn hò hay không, tôi vẫn tuyên bố chúng tôi thuộc về nhau. Hai người có thể thuộc về nhau khi còn chưa hôn nhau không nhỉ? Là của riêng nhau và chỉ hẹn hò riêng với nhau ấy? Tôi khiến bản thân bật cười thật to. Hoặc là lol. Khi thức dậy sáng qua, tôi có hai tin nhắn. Tôi thực sự thấy thích trò nhắn tin này rồi. Mỗi lần có tin đến là tôi lại thấy háo hức, tôi không thể tưởng tượng email, Facebook hay bất cứ thứ gì liên quan đến công nghệ sẽ gây nghiện đến nhường nào. Một tin nhắn từ Six, tiếp tục tán dương khả năng làm bánh không chê vào đâu được của tôi, kèm theo đó là chỉ thị nghiêm túc rằng tối Chủ nhật hãy gọi điện từ điện thoại nhà nó để cập nhật cho nó nghe mọi chuyện. Tôi đã làm thế. Hai đứa nói chuyện gần một tiếng đồng hồ, Six bối rối không kém khi thấy Holder chẳng giống suy nghĩ ban đầu của bọn tôi chút nào. Tôi hỏi về Lozenro, nó thậm chí còn chẳng biết tôi đang nhắc đến ai, vì thế tôi cười rồi bỏ qua vụ đó. Tôi nhớ nó và ghét chuyện nó đi xa, nhưng vì nó thích nên tôi cũng vui mừng.

Tin nhắn thứ hai tôi nhận được là từ Holder. Chỉ vỏn vẹn, “Cứ nghĩ đến việc phải gặp cậu ở trường ngày mai là mình sợ phát khiếp. Tệ thế chứ.” Chạy bộ thường là điểm sáng hứng khởi mỗi ngày của tôi, bây giờ thì là việc nhận những tin nhắn chê bai từ Holder. Nói về chuyện chạy bộ, chúng tôi không còn chạy cùng nhau nữa. Sau khi nhắn tin qua lại hôm qua, tôi và Holder đã quyết định tốt nhất là chúng tôi không chạy với nhau hàng ngày nữa, vì như thế là quá nhiều và quá sớm. Tôi nói với cậu ấy tôi không muốn mọi thứ giữa hai đứa trở nên kỳ cục. Chưa kể, tôi thực sự thấy không tự nhiên khi mình đầy mồ hôi, chảy nước mũi, miệng thở khò khè còn cơ thể thì bốc mùi, thế nên tốt hơn tôi nên chạy một mình. Lúc này tôi đang đứng đần người nhìn đăm đăm vào tủ đồ vì không muốn vào lớp. Đây là tiết đầu tiên, môn duy nhất học chung với Holder, nên tôi thực sự bồn chồn không biết mọi sự sẽ thế nào. Lúc cuốn truyện của Breckin ra khỏi ba lô cùng hai cuốn khác mang cho cậu ta, tôi để đám đồ còn lại vào trong tủ. Tôi bước vào lớp học, nhưng Breckin vẫn chưa tới, cả Holder cũng thế. Ngồi xuống chỗ, tôi nhìn chằm chằm về phía cửa lớp, không chắc vì sao mình lại bồn chồn đến vậy. chỉ là có sự khác biệt giữa việc nhìn thấy cậu ấy ở đây và ở nhà - lãnh địa của tôi. Trường công vốn quá là… công cộng mà.

Cửa lớp mở ra. Holder bước vào, theo sau ngay là Breckin. Hai người bọn họ đều hướng về cuối lớp. Holder vừa mỉm cười với tôi vừa bước dọc theo một lối đi giữa hai hàng ghế. Breckin cũng mỉm cười với tôi trong khi bước ở lối đi bên kia, tay bưng hai cốc cà phê. Holder tiến đến chỗ ngồi cạnh tôi và đặt ba lô xuống, đúng lúc Breckin cũng tiến đến chực đặt hai cốc cà phê xuống. Họ ngẩng đầu lên nhìn nhau, rồi cùng quay lại nhìn tôi. Khó xử làm sao. Tôi đành phải làm điều duy nhất mà tôi biết trong những tình huống khó xử - đó là pha vào những lời châm chọc.

“Xem ra chúng ta đang rơi vào một tình thế khá cam go rồi, các chàng trai.” Tôi mỉm cười với cả hai người, rồi hướng mắt về cốc cà phê trong tay Breckin. “Ta đã thấy người Mormon mang cho nữ hoàng ly cà phê mà nàng yêu cầu. Rất ấn tượng.” Rồi tôi nhìn Holder và nhướng mày. “Còn ngươi, ngươi có mong muốn tiết lộ cống vật của mình không, chàng trai hết hy vọng kia, để ta có thể quyết định xem ai sẽ là người đồng hành cùng ta trên ngai vàng lớp học ngày hôm nay?” Breckin nhìn tôi như thể tôi bị mất trí. Holder thì cười vang và nhấc ba lô khỏi mặt bàn. “Có vẻ hôm nay ai đó cần một tin nhắn để đập tan cái bản ngã đi ấy nhỉ.” Cậu chuyển ba lô sang chỗ ngồi trống trước mặt Breckin, an vị vào đó. Breckin vẫn đứng đó, tay cầm hai cốc cà phê, mặt bối rối đến khó tin. Tôi với ra chộp lấy một cốc. “Chúc mừng, chàng hộ vệ. Ngươi là sự lựa chọn của nữ hoàng ngày hôm nay. Ngồi đi.”

Từ từ ngồi xuống ghế và đặt cốc cà phê lên bàn, Breckin tháo ba lô khỏi vai, mắt không ngừng nhìn tôi nghi hoặc. Holder ngồi nghiêng sang một bên, cũng nhìn tôi đăm đăm. Tôi chỉ tay về phía Holder. “Breckin, đây là Holder. Holder không phải bạn trai mình, nhưng nếu mình bắt được cậu ấy cố gắng phá vỡ kỷ lục nụ hôn đầu tuyệt vời nhất với một đứa con gái khác, thì cậu ấy sẽ sớm trở thành người-quá-cố-không-phải-bạn-trai-mình.” Holder nhướng mày nhìn tôi, nụ cười thoáng cong lên nơi khóe miệng. “Cậu cũng thế.” Hai lúm đồng tiền của cậu ấy chế nhạo tôi, tôi phải ép mình nhìn thẳng vào mắt cậu, nếu không tôi sẽ bị cậu quyến rũ mà làm những điều khiến mình bị đình chỉ học mất. Tôi chỉ tay về phía Breckin. “Holder, đây là Breckin. Breckin là người bạn mới tốt nhất của mình trên khắp thế giới rộng lớn này.”

Breckin nhìn Holder, cậu ấy bèn mỉm cười đưa tay ra bắt tay cậu bạn. Breckin bắt tay Holder một cách thăm dò, sau đó thu tay về và quay sang tôi, nheo mắt. “Cái người-không-phải-bạn-trai-cậu có nhận ra mình là người Mormon không?” Tôi gật đầu. “Hóa ra, Holder không có vấn đề gì với người Mormon. Cậu ấy chỉ ngứa mắt trước mấy tên khốn thôi.” Breckin cười vang và quay lại nhìn Holder. “Thế thì, trong trường hợp này, chào mừng gia nhập liên minh.”

Holder cười nửa miệng, nhưng rồi nhìn chằm chằm vào cốc cà phê trên bàn. “Mình tưởng người Mormon không được dùng caffein?” Breckin nhún vai. “Mình quyết định phá vỡ điều luật đó vào buổi sáng phát hiện bản thân là gay.” Holder bật cười. Breckin cũng mỉm cười. Thế là mọi thứ lại đâu vào đấy. Hay ít nhất cũng trong tiết một này. Tôi ngả người tựa vào ghế và cười khẽ. Sẽ chẳng khó khăn chút nào đâu. Thực tế, có lẽ tôi bắt đầu yêu trường công mất rồi.

*** Sau tiết học, Holder theo tôi tới tủ đồ. Chúng tôi không nói gì. Tôi đổi sách trong khi cậu ấy tiếp tục gỡ những lời sỉ nhục ra khỏi tủ đồ của tôi. Hôm nay chỉ có hai mẩu giấy nhắn, khiến tôi có chút buồn nhẹ. Bọn nó từ bỏ quá dễ dàng - mới có tuần học thứ hai thôi mà. Holder vò hai mẩu giấy lại rồi búng chúng xuống sàn. Tôi đóng tủ đồ lại, quay về phía cậu ấy. Chúng tôi cùng dựa vào tủ đồ, đối diện nhau.

“Cậu đã tỉa tóc,” tôi nói, giờ mới nhận ra. Holder lùa tay qua tóc và cười toe toét. “Ừ. Cô nàng mà mình biết lúc nào cũng rên rỉ về nó. Thực sự là phiền lắm ấy.” “Mình thích kiểu đầu này.”

Cậu ấy mỉm cười. “Tốt.” Tôi mím môi, đung đưa cơ thể trên hai gót chân. Holder cười rạng rỡ với tôi, trông mới đáng yêu làm sao. Nếu chúng tôi không đứng trong hành lang đầy người lúc này, tôi sẽ túm ngay lấy áo Holder rồi kéo lại thật gần, để cho cậu ấy biết tôi thấy cậu ấy đáng yêu đến mức nào. Nhưng tôi vội xua hình ảnh tưởng tượng ấy đi và mỉm cười đáp lại. “Mình đoán chúng ta phải vào lớp rồi.” Holder chậm rãi gật đầu. “Ừ,” cậu ấy nói, nhưng chẳng chịu bước đi.

Chúng tôi đứng đó thêm khoảng ba mươi giây nữa trước khi tôi bật cười và đá cho tủ đồ đóng lại, rồi quay gót bước đi. Bỗng Holder chộp lấy tay tôi, kéo phắt lại, làm tôi thở gấp. Trước khi kịp nhận ra, lưng tôi đã tựa vào tủ đồ và cậu ấy đứng trước tôi, khóa chặt tôi trong đôi cánh tay. Giương ra nụ cười gian tà, cậu ấy nâng mặt tôi lên. Bàn tay phải chạm vào má tôi rồi lướt xuống hàm, ôm lấy mặt tôi. Ngón tay cái dịu dàng miết qua đôi môi tôi, khiến tôi phải tự nhắc mình rằng đây là nơi công cộng, tôi không thể hành động bốc đồng. Tôi tì người vào tủ đồ phía sau, cố lợi dụng sự vững chãi của nó để bù đắp cho lực trụ mà đầu gối đã không thể đáp ứng nữa. “Ước gì mình đã hôn cậu tối hôm thứ Bảy,” Holder nói, thả rơi ánh mắt xuống môi tôi, nơi ngón tay cái của cậu vẫn đang miết lên. “Mình không thể ngừng tưởng tượng xem cậu có vị như thế nào.” Cậu ấy ấn ngón tay mạnh hơn vào giữa môi tôi, sau đó chạm môi - rất nhanh - lên môi tôi mà không rời ngón tay ra. Rồi cậu ấy lùi lại, ngón tay cái cũng thu về, mọi chuyện xảy ra quá nhanh đến mức tôi thậm chí không nhận ra cậu cũng đã đi cho đến khi hành lang thôi quay tròn và tôi có thể đứng thẳng dậy. Tôi không biết mình có thể chịu được chuyện này bao lâu nữa. Tôi nhớ lại bài diễn văn rỗng tuếch đầy bồn chồn của mình vào tối thứ Bảy, khi tôi muốn cậu ấy tiến tới hôn mình trong bếp. Tôi đã hoàn toàn không biết mình sẽ phải đối mặt với những gì.

*** “Thế là thế nào?” Chỉ có bốn từ, nhưng ngay khi đặt khay thức ăn xuống đối diện với Breckin, tôi đã biết chính xác ý tứ của chúng là gì. Tôi bật cười, quyết định tuôn ra toàn bộ chi tiết sự việc trước khi Holder xuất hiện ở bàn chúng tôi. Đây là nếu cậu ấy có xuất hiện ở bàn chúng tôi. Holder cùng tôi không những chưa thảo luận về chuyện định danh mối quan hệ, chúng tôi còn chưa thảo luận về việc thu xếp ngồi ăn trưa với nhau.

“Cậu ấy tới nhà mình hôm thứ Sáu, rồi sau mấy hiểu lầm nho nhỏ, cuối cùng chúng mình ngộ ra rằng hai đứa chỉ đang hiểu lầm nhau. Rồi chúng mình làm bánh, mình đọc cho cậu ấy mấy trang truyện diễm tình rồi cậu ấy về nhà. Tối thứ Bảy cậu ấy lại đến, nấu ăn cho mình. Sau đó chúng mình về phòng và…” Tôi ngừng bặt khi Holder ngồi xuống cạnh tôi. “Cứ kể đi,” cậu nói. “Mình rất thích nghe xem chúng mình phá vỡ kỷ lục nụ hôn đầu tuyệt nhất trong lịch sử những nụ hôn đầu, trong khi thậm chí còn chưa hôn nhau.”

Breckin cẩn trọng gật đầu, vẫn nhìn tôi với ánh mắt đầy hoài nghi. Hoặc là tò mò. “Ấn tượng đấy.” “Thật là một kỳ nghỉ cuối tuần buồn đau buồn đớn,” Holder nói với Breckin. Tôi cười vang, nhưng Breckin lại nhìn tôi như thể tôi bị điên. “Holder vốn yêu sự buồn chán mà,” tôi trấn an cậu bạn. “Cậu ấy nói thế theo ý tích cực đấy.”

Breckin hết nhìn tôi lại đến Holder, sau đó lắc đầu và cúi về phía trước, cầm nĩa lên. “Không nhiều thứ có thể làm mình bối rối đâu,” cậu ta nói, chĩa chiếc nĩa vào chúng tôi. “Nhưng hai người các cậu là ngoại lệ.” Tôi gật đầu, hoàn toàn đồng ý. Chúng tôi tiếp tục bữa trưa, ba người tương tác với nhau khá là bình thường, lịch sự. Holder cùng Breckin bắt đầu nói về truyện Breckin cho tôi mượn. Việc Holder thậm chí đang bàn luận về một cuốn tiểu thuyết yêu đương đã thú vị lắm rồi, nhưng sự thật cậu ấy tranh cãi về cốt truyện với Breckin còn đáng yêu hơn nữa. Thỉnh thoảng cậu ấy đặt tay lên đùi tôi, xoa lưng hoặc hôn lên mái đầu tôi. Cậu ấy làm tất cả những hành động đó như thể chúng là bản năng thứ hai, nhưng với tôi thì mỗi cử động đều đáng ghi tâm khắc cốt.

Tôi cố gắng quen với quá trình thay đổi từ tuần trước đến tuần này, không thể làm ngơ trước ý niệm rằng chúng tôi đang quá… ổn. Dù chuyện này là gì và chúng tôi đang làm gì, tất cả dường như quá tốt đẹp, quá đúng đắn, quá hoàn hảo, làm tôi nghĩ đến tất cả những cuốn truyện đã đọc - rằng khi mọi thứ quá tốt đẹp, quá đúng đắn và quá hoàn hảo, thì chỉ bởi vì cái xấu chưa thâm nhập được vào cái tốt thôi. Nghĩ đến đó, tôi đột nhiên… “Sky,” Holder búng ngón tay trước mặt tôi. Tôi ngước nhìn thấy cậu ấy đang quan sát tôi kỹ lưỡng. “Cậu đang lạc đi đâu thế?” Tôi lắc đầu, mỉm cười, không biết điều gì đã tạo nên cơn hoảng loạn nội tâm nho nhỏ vừa rồi. Cậu chạm tay vào dưới tai tôi và lướt ngón cái qua gò má. “Cậu đừng thất thần như thế nữa. Nó làm mình hơi sợ đấy.”

“Xin lỗi,” tôi nhún vai. “Mình dễ bị xao lãng lắm.” Tôi đưa tay lên kéo tay cậu ấy ra khỏi cổ mình, siết chặt từng ngón tay để trấn an. “Mình ổn mà, thật đấy.” Ánh nhìn của Holder bỗng rơi xuống tay tôi. Cậu ấy lật nó lại, xắn tay áo tôi lên rồi xoay cổ tay tôi từ trước ra sau. “Cậu có thứ này từ đâu?” Cậu hỏi, nhìn xuống cổ tay tôi.

Tôi nhìn xuống xem cậu ấy nói đến thứ gì và nhận ra mình vẫn đang đeo chiếc vòng từ hồi sáng. Cậu ấy nhìn lại tôi, tôi nhún vai. Tôi đang không có tâm trạng để giải thích chuyện này. Nó rất phức tạp, Holder sẽ hỏi thêm những câu khác, mà giờ ăn trưa thì sắp hết rồi. “Cậu lấy nó từ đâu?” Cậu ấy hỏi lại, lần này hối thúc hơn. Bàn tay cậu ấy siết chặt cổ tay tôi, ánh nhìn lạnh lẽo, chờ đợi một lời giải thích. Tôi giật cổ tay về, không thích cách sự việc đang diễn ra chút nào. “Cậu nghĩ mình nhận nó từ một chàng trai à?” Tôi hỏi, chả hiểu phản ứng của cậu có ý gì nữa. Tôi chưa từng liệt Holder vào tuýp người hay ghen, nhưng hành động này có vẻ cũng không hẳn là ghen. Giống như phát điên ấy.

Holder không trả lời câu hỏi của tôi. Cậu ấy chỉ trừng trừng nhìn tôi như thể tôi có một lời thú tội to đùng không chịu tiết lộ. Tôi không biết cậu ấy chờ đợi điều gì, nhưng thái độ của cậu ấy lúc này chắc chắn sẽ khiến cậu ấy lãnh một cái tát, chứ không phải lời giải thích từ tôi. Breckin cựa mình không thoải mái trên ghế, hắng giọng. “Holder. Bình tĩnh nào, ông bạn.” Nét mặt Holder không đổi. Thậm chí còn lạnh lẽo hơn. Cậu ấy cúi gần thêm khoảng chục phân rồi hạ giọng.

“Ai đưa cho cậu cái vòng chết tiệt này, hả Sky?” Những từ ngữ ấy biến thành một sức nặng khôn tả đè lên ngực tôi, tất cả những dấu hiệu cảnh báo từng lóe lên trong đầu tôi vào lần đầu gặp Holder giờ lại lóe lên, lần này chúng hiển hiện thành những chữ cái to tướng sáng rực. Tôi biết miệng mình đang há hốc, mắt thì mở to, nhưng may mà niềm hy vọng không phải thứ hữu hình, nếu không mọi người xung quanh sẽ được chứng kiến cảnh hy vọng trong tôi vỡ vụn. Holder nhắm mắt lại và hướng mặt về phía trước, đặt khuỷu tay lên mặt bàn. Trán tì xuống lòng bàn tay, cậu ấy hít vào một hơi thật sâu. Tôi không chắc hơi thở ấy để giúp cậu bình tĩnh hơn hay nhằm xao lãng để cậu ấy khỏi hét lên. Cậu ấy lùa bàn tay qua tóc và bóp chặt sau gáy.

“Chết tiệt!” Holder nói. Giọng gay gắt khiến tôi chùn lại. Rồi cậu ấy bất ngờ đứng dậy bước đi, bỏ lại khay thức ăn trên bàn. Mắt tôi dõi theo cậu ấy băng qua quán ăn mà không một lần quay lại. Cậu ấy đập cả hai bàn tay lên cửa, biến mất qua lối đi. Tôi thậm chí không chớp mắt, không hít thở cho đến khi cánh cửa quán ăn ngừng chuyển động, hoàn toàn đứng yên trở lại. Quay sang với Breckin, tôi có thể tưởng tượng vẻ choáng váng trên mặt mình lúc này. Tôi chớp mắt và lắc đầu, tua lại toàn cảnh hai phút vừa rồi trong tâm trí. Breckin với qua bàn nắm lấy tay tôi nhưng không nói gì. Chẳng có gì để nói. Chúng tôi đều á khẩu vào giây phút Holder biến mất sau cánh cửa kia. Chuông reo, quán ăn ồn ào người tới người lui, nhưng tôi không thể nhúc nhích. Người ta đi qua, mang theo những khay thức ăn đã hết, dọn dẹp bàn, nhưng bàn của chúng tôi vẫn y nguyên. Cuối cùng Breckin cũng buông tay tôi, cầm khay của chúng tôi đi, lại quay về lấy khay của Holder, rồi dọn sạch bàn. Cầm ba lô của tôi lên, cậu ta lại nắm lấy tay tôi và kéo dậy. Cậu ta đeo ba lô của tôi lên vai, đưa tôi ra khỏi quán. Cậu ta không đưa tôi tới chỗ tủ đồ hoặc về lớp học, chỉ kéo tôi đi cho đến khi chúng tôi ra khỏi cửa, băng qua bãi đỗ xe. Mở cửa đẩy tôi vào một chiếc xe lạ hoắc xong, cậu ta cũng chui vào, đóng cửa, quay lại đối diện với tôi.

“Mình sẽ không nói mình nghĩ gì về chuyện vừa xảy ra, nhưng mình biết nó thật tệ. Mình không biết tại sao lúc này cậu không khóc òa lên, nhưng mình biết trái tim cậu đã bị tổn thương, có lẽ cả niềm kiêu hãnh của cậu cũng vậy. Trường học chả có gì hay ho nhỉ. Chúng mình đi ăn kem đi.” Cậu ta cài số lùi rồi dần đưa xe ra khỏi bãi đỗ. Tôi không biết bằng cách nào Breckin làm được điều đó, bởi đúng là tôi sắp òa lên nức nở và để nước mắt nước mũi rơi đầy xe, nhưng sau mấy lời cậu ta vừa thốt ra đó, tôi thực sự mỉm cười. “Mình thích kem.”

*** Món kem có tác dụng nhưng cũng không nhiều lắm, bởi khi Breckin thả tôi cạnh xe tôi trong bãi đỗ, tôi lại chui vào ghế lái, ngồi bất động. Tôi buồn, sợ hãi, phát điên, cảm thấy tất cả những thứ hẳn sẽ phải cảm thấy sau chuyện vừa rồi, nhưng vẫn không khóc. Và tôi sẽ không khóc.

Về đến nhà, tôi làm việc duy nhất mà tôi biết sẽ hữu ích. Tôi chạy. Đến khi trở về chui vào dưới vòi sen tôi mới nhận ra rằng, cũng giống như món kem, việc chạy thực sự chẳng giúp được gì nhiều. Tôi lại trải qua những việc hệt như bất kỳ buổi tối nào khác trong tuần. Tôi giúp mẹ Karen nấu ăn, dùng bữa tối với mẹ và chú Jack, rồi làm bài tập và đọc sách. Tôi cố gắng làm các việc như thể chuyện kia chẳng làm tôi buồn lòng chút nào, bởi tôi thực sự mong như thế, nhưng đến giây phút trèo lên giường tắt đèn đi ngủ, tâm trí tôi lại bắt đầu vẩn vơ. Lần này nó không lang thang đi quá xa, bởi tôi cứ bứt rứt về một điều, một điều duy nhất. Thế quái nào mà Holder chưa xin lỗi nhỉ? Lúc Breckin cùng tôi đi ăn kem về, tôi đã có chút chờ mong cậu ấy sẽ đợi tôi ở xe, nhưng cậu không ở đó. Khi lái xe vào lối xe chạy tại nhà, tôi đã mong cậu ấy ở đó, sẵn sàng phủ phục xuống van nài và cho tôi một phần giải thích dù nhỏ nhất, nhưng chẳng thấy cậu đâu. Tôi giấu điện thoại trong túi áo (vì mẹ Karen vẫn chưa biết là tôi có nó) và kiểm tra bất cứ khi nào có cơ hội, nhưng tin nhắn duy nhất tôi nhận được là từ Six, mà tôi thậm chí còn chưa đọc nó.

Vì vậy lúc này tôi nằm trên giường, ôm gối, cảm thấy tội lỗi đến khó tin vì không muốn ném trứng thối vào nhà cậu ấy, rạch tan nát lốp xe của cậu ấy hay đá cho cậu ấy tung mông lên. Bởi lẽ tôi biết mình muốn cảm thấy như thế. Tôi muốn mình bực bội, giận dữ và căm hận, như thế sẽ tốt hơn nhiều so với việc cảm thấy thất vọng trước nhận thức Holder mà tôi ở cạnh cuối tuần qua… hoàn toàn không phải Holder. Thứ Ba Ngày 4 tháng 9 năm 2012

6:15 sáng. Tôi mở mắt, nhưng đến khi đêm xong bảy mươi sáu ngôi sao mới nhấc người ra khỏi giường, tung chăn để mặc vào bộ đồ chạy. Khi trèo qua cửa sổ phòng ngủ, tôi khựng lại. Cậu ấy đang đứng bên đường, lưng quay về phía tôi. Hai tay ôm lấy đầu, những múi cơ lưng chuyển động theo từng nhịp thở nặng nhọc. Cậu ấy đang trên đường chạy, tôi không chắc cậu ấy đang đợi tôi hay chỉ tình cờ dừng lại lấy hơi, nên tôi ở yên phía ngoài cửa sổ, hy vọng cậu ấy sẽ chạy tiếp.

Nhưng cậu ấy vẫn đứng đó. Sau vài phút, cuối cùng tôi cũng lấy đủ khí thế để bước ra sân trước. Nghe tiếng chân của tôi, Holder quay lại. Tôi ngừng bước khi mắt chúng tôi gặp nhau và đứng nhìn chằm chằm cậu ấy. Tôi không trừng mắt hay nhíu mày, chắc chắn cũng không mỉm cười. Tôi chỉ đứng nhìn. Ánh mắt của Holder không giống mọi khi, tôi chỉ có thể dùng một từ để miêu tả nó: hối tiếc. Nhưng cậu ấy không nói gì, có nghĩa là cậu ấy sẽ không xin lỗi, có nghĩa tôi không có thời gian để cố đoán định cậu ấy lúc này. Tôi chỉ cần chạy.

Tôi bước qua cậu ấy lên vỉa hè, rồi bắt đầu chạy. Sau vài bước chân, tôi nghe thấy cậu ấy chạy theo sau, nhưng mắt tôi vẫn tập trung về phía trước. Cậu ấy không chạy lên cùng tôi - tôi cũng cố tình không giảm tốc độ vì muốn cậu ấy phải ở sau mình. Có lúc tôi chạy nhanh dần, đến mức hết tốc lực, nhưng cậu ấy vẫn giữ nguyên khoảng cách vài bước chân ngay sau tôi. Khi tới một chỗ mà tôi vẫn lấy làm mốc vòng lại, tôi cố tình không nhìn vào cậu ấy. Tôi vòng lại, chạy qua cậu ấy rồi hướng về nhà, toàn bộ nửa quãng đường này cũng y như quãng trước. Im lặng. Còn chưa đầy hai dãy nhà nữa là về đến, tôi bỗng thấy tức giận vì Holder đột nhiên xuất hiện hôm nay, thậm chí còn tức hơn khi cậu ấy vẫn chẳng xin lỗi gì. Tôi bắt đầu guồng chân chạy nhanh hơn, chắc phải nhanh hơn bất cứ lần chạy nào trước đó, nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục bắt kịp. Tôi lại càng điên hơn, vì thế khi rẽ về phố nhà mình, tôi vẫn tiếp tục tăng tốc chạy nhanh hết mức có thể. Dường như thế vẫn chưa đủ nhanh, vì cậu ấy vẫn theo sát. Đầu gối như rời ra, tôi đã ráng tới mức không thở nổi, nhưng chỉ còn hơn hai mươi bước nữa là tôi tới được cửa sổ phòng mình. Tôi chỉ chạy được thêm mười bước.

Ngay khi giày chạm vào nền cỏ, tôi sụp xuống trên hai chân hai tay rồi hít thở vài hơi thật sâu. Chưa lần nào, kể cả lần chạy bốn dặm đường, sức lực tôi lại bị rút cạn đến mức này. Tôi nằm lăn ra thảm cỏ vẫn còn ướt sương, nhưng lại khiến da thịt tôi khoan khoái. Mắt nhắm lại, tôi thở hổn hển, to đến nỗi mãi mới nghe được tiếng thở của Holder ngay cạnh mình. Tôi biết cậu ấy đang nằm kế bên. Hai chúng tôi đều nằm yên, thở dốc, khiến tôi chợt nhớ về mấy đêm trước khi chúng tôi cũng nằm như thế trên giường, tĩnh trí lại sau những gì cậu ấy làm với tôi. Có lẽ Holder cũng đang nhớ đến chuyện đó, vì tôi lờ mờ cảm thấy ngón út của cậu ấy với sang lồng vào ngón út của tôi. Nhưng lần này khi cậu ấy làm thế, tôi không mỉm cười. Tôi rụt tay về. Tôi giật tay ra, nhổm dậy và đứng lên. Bước nốt mười bước về phía nhà, tôi trèo vào phòng rồi đóng cửa sổ lại. Thứ Sáu

Ngày 28 tháng 9 năm 2012 12:05 trưa. Đã gần bốn tuần trôi qua. Holder không một lần đến chạy cùng tôi, cũng không một lần xin lỗi. Cậu ấy không ngồi cạnh tôi trong lớp hay trong quán ăn, không gửi cho tôi những tin nhắn dìm hàng, cũng không xuất hiện như một con người khác vào dịp cuối tuần. Điều duy nhất cậu ấy làm, ít nhất tôi nghĩ cậu làm, là gỡ những mẩu giấy nhắn rủa xả khỏi tủ đồ của tôi. Chúng luôn bị vo viên, nằm trên hành lang dưới chân tôi.

Tôi tiếp tục tồn tại, cậu ấy cũng tiếp tục tồn tại, nhưng chúng tôi không tồn tại cùng nhau. Ngày tháng vẫn tiếp tục trôi đi bất kể tôi tồn tại với ai. Và những tháng ngày chắn giữa hiện tại và dịp cuối tuần bên Holder dạo ấy càng dài thêm, tôi càng chìm đắm trong mớ thắc mắc chất chồng mà tôi quá ngoan cố để cất lời. Tôi muốn biết điều gì đã khiến Holder phản ứng như thế ngày hôm đó. Tôi muốn biết tại sao cậu ấy không đơn giản cho qua mà lại giận dữ bỏ đi như vậy. Tôi muốn biết tại sao cậu ấy không xin lỗi, vì hầu như chắc chắn tôi đã cho cậu ít nhất thêm một cơ hội. Những gì cậu ấy làm thật điên rồ, lạ lùng, và hơi độc đoán nữa, nhưng nếu đặt nó lên cán cân so với những gì tuyệt vời ở cậu, tôi biết nó không thể sánh bằng. Breckin không còn cố gắng phân tích tình hình nữa, vì thế tôi cũng giả vờ bỏ qua. Nhưng tôi vẫn băn khoăn, điều khiến tôi mòn mỏi nhất là chuyện mọi thứ xảy ra giữa chúng tôi bắt đầu có vẻ siêu thực, tất cả tựa hồ một giấc mơ. Tôi thấy bản thân mình thường tự hỏi rằng liệu cuối tuần đó có thực sự xảy ra không, hay chỉ là một ký ức vô căn cứ khác của tôi, hoàn toàn chẳng phải thực.

Suốt cả tháng, điều thường trực hàng đầu trong tâm trí tôi hơn bất cứ điều gì khác (tôi biết nghe có vẻ rất lâm ly) là tôi chưa bao giờ được hôn Holder. Tôi muốn hôn cậu ấy đến cháy lòng cháy dạ, đến nỗi biết rằng mình sẽ không được trải nghiệm chuyện đó nữa khiến lồng ngực tôi như có một lỗ hổng sâu hoắm khổng lồ. Sự dễ chịu khi chúng tôi tương tác, cách cậu ấy chạm vào tôi thật hiển nhiên, những nụ hôn cậu ấy đặt lên tóc tôi… chúng là những mảnh nhỏ của một thứ gì đó lớn lao hơn rất nhiều. Thứ gì đó đủ lớn đến mức, dù chúng tôi chưa bao giờ hôn nhau, vẫn khiến tôi nhận ra phần nào về cậu ấy. Phần nào đó về sự tôn trọng. Cậu ấy xem chuyện đang nảy nở giữa chúng tôi như một sự sai lầm, điều đó thật đau đớn. Bởi vì tôi biết cậu ấy đã cảm nhận được. Tôi biết. Và nếu cậu ấy cũng cảm thấy như tôi, thì chắc chắn cậu ấy vẫn còn cảm thấy như thế. Tim tôi không tan nát, tôi vẫn chưa phải nhỏ một giọt nước mắt nào sau toàn bộ tình huống này. Tôi không thể đau lòng, vì may mắn thay, tôi vẫn chưa trao phần tâm hồn đó cho cậu ấy. Nhưng tôi không quá hãnh diện để thừa nhận mình cũng hơi buồn, tôi biết cần phải có thời gian vì tôi thực sự, thực sự thích cậu ấy. Vậy đấy, tôi vẫn ổn. Tôi chỉ hơi buồn, hoàn toàn bối rối, nhưng vẫn ổn. ***

“Gì thế?” Tôi hỏi Breckin, mắt nhìn xuống bàn. Cậu ta vừa đặt một hộp trước mặt tôi. Một hộp được bọc rất đẹp. “Chỉ là một lời nhắc nhở nho nhỏ thôi.” Tôi ngẩng lên nhìn cậu ta dò hỏi. “Nhắc nhở cái gì?”

Breckin cười, đẩy chiếc hộp lại gần tôi. “Nhắc rằng mai là sinh nhật cậu. Giờ thì mở nó đi.” Tôi thở dài và đảo mắt, rồi đẩy nó sang một bên. “Mình đã mong là cậu quên rồi cơ đấy.” Cậu bạn chộp lấy hộp quà và đẩy nó lại trước mặt tôi. “Mở món quà chết tiệt này ra, Sky. Mình biết cậu ghét nhận quà nhưng mình lại thích tặng quà, vì thế hãy thôi làm một cô ả sầu não đi và mở nó ra, sung sướng với nó rồi ôm mình cảm ơn mình đi.”

Tôi chùng vai xuống. Đẩy chiếc khay trống sang một bên, tôi kéo chiếc hộp lại gần mình. “Cậu bọc quà giỏi đấy,” tôi nói, gỡ chiếc nơ, xé giấy bọc một đầu hộp ra. Tôi nhìn xuống bức hình in trên thân hộp rồi nhướng mày. “Cậu tặng mình một chiếc ti vi đấy à?” Breckin cười ngất và lắc đầu, sau đó cầm chiếc hộp lên. “Không phải ti vi, ngố ạ. Đó là một máy đọc sách điện tử.” “Ồ,” tôi nói. Tôi chẳng biết máy đọc sách điện tử là gì, nhưng khá chắc rằng mình không được phép có một cái. Tôi chỉ việc chấp nhận nó như chấp nhận chiếc điện thoại của Six, nhưng thứ này quá to để có thể giấu trong túi quần.

“Cậu đang đùa hử?” Breckin cúi về phía tôi. “Cậu không biết máy đọc sách là gì ư?” Tôi nhún vai. “Với mình thì nó vẫn giống một cái ti vi bé xíu thôi.” Cậu ta cười thậm chí còn to hơn, mở hộp lôi chiếc máy ra. Cậu ta bật nó lên đưa cho tôi. “Đây là một thiết bị điện tử có thể lưu trữ nhiều sách hơn cả số sách cậu đọc suốt đời.” Cậu ta ấn một nút. Màn hình máy sáng lên, cậu ta lướt ngón tay qua đó, chạm vào mấy chỗ cho đến khi toàn màn hình sáng lên với hàng tá ảnh bìa sách nhỏ. Tôi chạm vào ảnh một bìa, màn hình thay đổi - bìa cuốn sách đã choán toàn bộ màn hình. Breckin lướt ngón tay qua, trang sách thực sự được lật giở, tôi đang nhìn chằm chằm vào chương đầu tiên.

Tôi lập tức bắt đầu lướt ngón tay qua màn hình và quan sát khi mỗi trang sách được lật giở tuần tự thật dễ dàng. Đây chắc chắn là thứ thú vị nhất trên đời tôi từng nhìn thấy. Tôi chạm vào nhiều nút khác, vào nhiều quyển sách nữa, lướt qua các chương truyện và thật thà nghĩ rằng chắc mình chẳng bao giờ có thể nhìn thấy một phát minh đẹp đẽ, thiết thực hơn. “Ôi,” tôi thì thầm, dán mắt vào chiếc máy, hy vọng cậu ta đang không chơi một trò đùa độc ác với mình, bởi nếu cậu ta mà giằng lại chiếc máy này thì hẳn tôi sẽ chạy biến. “Cậu thích nó không?” Breckin hỏi đầy hãnh diện. “Mình đã tải về khoảng hơn hai trăm cuốn sách miễn phí, cậu có thể vui vẻ một thời gian rồi nhé.”

Tôi ngẩng lên nhìn cậu bạn đang cười ngoác miệng đến tận mang tai. Đặt chiếc máy xuống bàn, tôi lao về phía trước ôm chặt lấy cổ Breckin. Đây là món quà tuyệt vời nhất tôi từng được nhận, tôi mỉm cười, ôm bạn thật chặt, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện mình từng kinh hãi khi nhận quà đến thế nào. Breckin ôm đáp lại, hôn lên má tôi. Khi buông cổ cậu ta ra và mở mắt, tôi vô tình liếc về phía chiếc bàn vẫn tránh nhìn suốt gần bốn tuần qua. Holder đã quay lại trên ghế, đang nhìn hai đứa tôi. Cậu ấy đang mỉm cười. Đó không phải nụ cười giận dữ, quyến rũ hay khiến người khác rùng mình. Nó là nụ cười tràn đầy yêu mến, ngay khi nhìn thấy nó, từng đợt sóng buồn bã ào lên từ đáy lòng tôi. Tôi rời mắt khỏi cậu ấy để trở lại nhìn Breckin. Tôi ngồi xuống, cầm chiếc máy lên. “Cậu biết đấy, Breckin. Cậu thực sự vĩ đại kinh khủng.”

Cậu bạn mỉm cười, nháy mắt với tôi. “Chính là con người Mormon trong mình đấy. Bọn mình là những người đáng ngưỡng mộ mà!” Thứ Sáu Ngày 28 tháng 9 năm 2012

11:50 đêm. Hôm nay là ngày cuối cùng tôi mười bảy tuổi. Cuối tuần này mẹ Karen lại đi công tác ở khu chợ trời của mẹ. Bà đã cố hủy chuyến đi vì cảm thấy không hay khi vắng nhà vào sinh nhật của tôi, nhưng tôi không đồng ý. Thay vào đó, chúng tôi tổ chức sinh nhật sớm vào tối qua. Những món quà của mẹ thật tuyệt, nhưng chẳng thể sánh nổi chiếc máy đọc sách điện tử tí nào. Tôi chưa bao giờ hớn hở muốn được ở nhà một mình vào cuối tuần đến thế. Tôi không nướng nhiều bánh như lần vừa rồi mẹ Karen đi vắng. Không phải vì tôi không thích ăn, mà vì tôi khá chắc chắn thói nghiện sách của mình đã được nâng lên một tầm cao mới. Sắp nửa đêm rồi, mắt cũng díu hết cả lại, nhưng tôi đã đọc được gần trọn hai quyển và chắc chắn phải chiến nốt quyển này. Tôi gà gật, lại giật mình tỉnh dậy cố đọc thêm một đoạn nữa. Gu đọc sách của Breckin quả không tệ chút nào, tôi hơi thất vọng vì mất đến cả tháng cậu ấy mới cho tôi biết điều đó.

Hai mí mắt từ từ khép lại, tôi cố mở chúng ra nhưng chữ nghĩa lại bắt đầu dính vào nhau trên màn hình, chẳng còn ý nghĩa gì hết. Cuối cùng, tôi tắt máy, tắt đèn, nghĩ ngợi xem ngày cuối cùng của tuổi mười bảy lẽ ra nên thú vị hơn thế này đến mức nào. *** Mắt mở choàng, nhưng tôi không cử động. Phòng vẫn tối. Tôi vẫn nằm nguyên tư thế như lúc trước, nên tôi biết mình chỉ mới vừa thiếp đi. Tôi khẽ thở và lắng nghe âm thanh khiến mình thức dậy - âm thanh cánh cửa sổ trượt mở.

Tôi có thể nghe thấy tiếng rèm cửa cà vào thanh treo, rồi ai đó đang trèo vào trong. Tôi biết mình nên hét lên, hay chạy ra cửa, hay nhìn quanh để tìm thứ gì đó có thể làm vũ khí. Nhưng tôi cứ nằm yên bất động vì dù là ai thì kẻ này cũng không hề cố gắng giữ im lặng khi trèo vào đây, nên chắc chỉ có thể là Holder. Tuy vậy, tim tôi vẫn đập thình thịch, mỗi cơ bắp trên cơ thể cứng lại khi chiếc giường khẽ lay động lúc cậu ấy hạ người lên nó. Holder càng tiến lại gần, tôi càng chắc chắn đó là cậu ấy, vì không ai có thể khiến cơ thể tôi phản ứng theo cách nó đang phản ứng lúc này. Tôi nhắm nghiền mắt lại, đưa hai tay lên mặt khi cảm thấy tấm chăn bị kéo ra sau lưng mình. Cực kỳ hoảng loạn, tôi không biết Holder nào đang bò lên giường mình lúc này. Tay cậu ấy trượt xuống dưới gối tôi, tay kia vòng quanh người tôi thật chặt trong lúc tìm tay tôi. Kéo sát tôi vào ngực mình, cậu ấy đan ngón tay vào tay tôi, sau đó vùi mặt vào cổ tôi. Tôi hoàn toàn nhận thức được bản thân chỉ mặc độc chiếc áo ba lỗ và quần lót, nhưng chắc chắn cậu ấy không đến đây vì việc đó. Tuy nhiên, tôi vẫn không hiểu tại sao cậu ấy lại đến, vì cậu chẳng nói tiếng nào. Holder biết tôi đang thức, bởi đúng lúc cánh tay cậu vòng qua người tôi, tôi thở hổn hển. Cậu ấy ôm tôi chặt hết mức, thỉnh thoảng lại áp môi lên tóc và hôn tôi. Tôi tức giận với cậu ấy vì đã đến đây, nhưng còn tức giận với bản thân mình hơn vì mong muốn điều này. Dù có muốn thét vào mặt Holder và tống cổ cậu ấy ra ngoài đến mức nào, tôi vẫn ước giá như cậu ấy có thể siết tôi chặt hơn chút nữa. Tôi muốn cậu ấy khóa vòng tay lại quanh tôi rồi quăng chìa đi, vì đây là nơi cậu ấy thuộc về, tôi sợ cậu ấy sẽ lại buông tôi ra lần nữa.

Tôi ghét việc trong người cậu ấy có quá nhiều bản ngã mà tôi không hiểu, tôi thậm chí còn không biết mình có muốn cố gắng hiểu chúng nữa không. Có những phần của cậu ấy tôi rất yêu thích, có những phần tôi ghét, có những phần khiến tôi khiếp sợ, những phần khiến tôi choáng ngợp. Nhưng có một phần nơi cậu ấy chỉ khiến tôi thất vọng… đó là phần khó chấp nhận nhất của chàng trai này. Chúng tôi nằm đó, trong yên lặng phải đến nửa tiếng, tôi không chắc nữa. Tất cả những gì tôi biết là Holder không thể buông lỏng vòng tay, cũng không hề có ý định giải thích gì. Nhưng có gì lạ đâu? Tôi sẽ chẳng thu thập được gì từ cậu ấy nếu không cất lời hỏi trước. Ngay lúc này tôi lại chẳng thích hỏi gì cả. Holder bỏ những ngón tay tôi ra và đưa tay lên đỉnh đầu tôi. Cậu ấy áp môi lên tóc tôi, gập cánh tay đang đặt dưới gối tôi lại, giữ lấy tôi, rồi vùi mặt vào tóc. Hai cánh tay bắt đầu run lên, cậu ấy ôm tôi chặt và thiết tha đến nghẹt thở. Ngực tôi phập phồng, hai má nóng ran, điều duy nhất ngăn không cho những giọt nước mắt tràn ra mi là vì tôi đang nhắm mắt chặt đến mức chúng không thể nào thoát ra được.

Tôi không thể chịu được sự yên lặng này lâu hơn nữa. Nếu không nói ra điều muốn nói, tôi sẽ hét lên mất. Tôi biết giọng mình thấm đẫm đau khổ, tôi khó nói thành lời trong lúc cố gắng dằn nước mắt lại, nhưng tôi vẫn hít một hơi thật sâu và nói điều thành thực nhất có thể. “Mình giận cậu lắm.” Holder siết tôi thậm chí còn chặt hơn. Cậu kề miệng vào tai tôi, hôn lên đó. “Mình biết, Sky,” cậu ấy thì thầm. Bàn tay cậu trượt xuống dưới áo áp lên bụng tôi, kéo tôi sát vào hơn. “Mình biết.”

Giọng nói bạn khao khát được nghe trong suốt một thời gian dài có thể tác động tới trái tim của bạn thật mạnh. Tính đến bây giờ Holder mới nói năm từ, nhưng trong thời gian cậu ấy nói ra năm từ đó, tim tôi như bị xé toạc, băm vụn, sau đó lại được nhét trở lại vào ngực tôi với niềm hy vọng nó có thể đập lại. Tôi lướt ngón tay lên bàn tay đang đặt trên bụng mình, siết nhẹ, không biết như thế có nghĩa là gì, nhưng tất cả các bộ phận trên cơ thể tôi đều muốn được chạm vào cậu ấy, ôm lấy cậu ấy, chắc chắn rằng cậu ấy đang thực sự ở đây. Tôi cần biết cậu ấy đang hiện hữu và đây không chỉ là một giấc mơ sống động. Miệng Holder chạm đến vai tôi, cậu ấy hé môi ra, hôn tôi thật nhẹ nhàng. Cảm giác lưỡi cậu ấy lướt trên da mình ngay lập tức khiến một luồng hơi nóng chạy dọc khắp người tôi. Cơn nóng cuộn lên từ bụng rồi chạy thẳng lên hai má.

“Mình biết, cưng ạ,” cậu ấy lại thì thầm, chậm rãi khám phá xương đòn và cổ tôi bằng đôi môi. Tôi nhắm chặt hai mắt lại vì nỗi thống khổ trong giọng nói. Holder cùng những động chạm dịu dàng làm đầu óc tôi quay cuồng. Tôi với tay ra sau tóm chặt lấy tóc cậu ấy, ép cậu ấy sâu hơn vào cổ mình. Hơi thở ấm áp phả lên làn da tôi mỗi lúc lại trở nên gấp gáp hơn cùng những nụ hôn. Cả hai chúng tôi đều thở hổn hển khi cậu phủ môi lên cổ tôi hết lần này đến lần khác. Holder chống hai tay lên, khiến tôi phải nằm ngửa ra, sau đó đưa tay vén những lọn tóc đang lòa xòa trước mắt tôi. Việc thấy cậu ấy ở gần đến thế khơi lại cho tôi tất cả những cảm giác từng có với cậu… cả tích cực lẫn tiêu cực. Tôi không hiểu làm thế nào cậu ấy có thể khiến tôi cảm thấy những điều mà gần đây tôi hay cảm thấy khi nỗi buồn trong mắt cậu ấy cứ hiển hiện dường kia. Tôi không biết có phải mình đọc được suy nghĩ của cậu ấy không, hay có phải mình hiểu cậu ấy quá rõ không, nhưng ngay từ lúc này, khi ngẩng lên nhìn thẳng vào Holder, tôi biết cậu ấy cảm nhận được điều mà tôi đang cảm nhận… điều đó khiến cho hành động của cậu càng thêm khó hiểu. “Mình biết cậu giận mình,” cậu ấy cúi xuống nhìn tôi. Ánh mắt và lời nói tràn ngập sự ăn năn, nhưng lời xin lỗi vẫn chưa thốt ra. “Mình muốn cậu giận mình, Sky ạ. Nhưng mình cần cậu muốn mình ở đây còn nhiều hơn thế.”

Ngực tôi nặng trĩu khi nghe thấy những từ đó. Phải nỗ lực lắm tôi mới có thể hít không khí vào phổi. Tôi khẽ gật đầu, vì có thể hoàn toàn đồng ý với điều đó. Tôi cáu điên lên vì cậu ấy, nhưng tôi muốn cậu ấy ở đây vô cùng. Cậu ấy gục trán lên trán tôi, chúng tôi ôm lấy mặt nhau, nhìn chằm chằm vào mắt nhau. Không biết cậu ấy có định hôn tôi không. Thậm chí không biết liệu cậu ấy có định đứng dậy bỏ đi hay không. Điều duy nhất mà tôi chắc chắn là sau giây phút này, tôi sẽ không còn như trước nữa. Tôi biết vậy, nhờ vào cách mà cậu ấy hút lấy tim tôi như một thỏi nam châm, vào sự thật rằng nếu cậu ấy còn làm tôi tổn thương thêm nữa, tôi sẽ không còn ổn chút nào. Tôi sẽ vỡ vụn. Ngực chúng tôi cùng thở dữ dội khi yên lặng và căng thẳng mỗi lúc một dâng cao, gần như cậu ấy đang siết lấy tôi từ trong ra ngoài. Sự mãnh liệt của giây phút này khiến nước mắt tôi dâng lên, tôi hoàn toàn tê liệt bởi những cảm xúc không ngờ tới. “Mình rất giận cậu, Holder ạ,” tôi nói với giọng run run nhưng quả quyết. “Nhưng dù có giận đến thế nào, mình cũng chưa bao giờ ngừng mong cậu ở đây bên mình, dù chỉ là một giây.”

Holder dường như mỉm cười và cau mày cùng lúc. “Ôi, Sky.” Mặt cậu ấy nhăn lại vì sự nhẹ nhõm. “Mình nhớ cậu biết bao.” Ngay lập tức, cậu ấy hạ miệng xuống áp môi lên môi tôi. Cảm giác đó đã bị kìm nén quá lâu, cả hai đều không còn chút kiên nhẫn nào nữa. Ngay lập tức, tôi hé môi để cậu ấy chiếm lấy mình bằng vị ngọt ngào của lá bạc hà và soda. Cậu ấy là tất cả những gì mà tôi từng tưởng tượng, thậm chí còn nhiều hơn thế. Nhẹ nhàng, thô ráp, chăm chút, ích kỷ. Trong nụ hôn này, tôi cảm nhận được cảm xúc của cậu ấy nhiều hơn bất cứ lời nào cậu ấy từng thốt ra. Lần đầu tiên, môi chúng tôi cuối cùng cũng hòa quyện vào nhau, hay là lần thứ hai mươi, lần thứ một triệu. Chẳng quan trọng gì, vì dù là lần thứ bao nhiêu đi chăng nữa - nó cũng thật hoàn hảo. Nó thật tuyệt vời, thật hoàn mỹ, xứng đáng với tất cả những gì chúng tôi phải trải qua để đến được thời khắc này. Môi chúng tôi quấn lấy nhau trong lúc hai cơ thể cố gắng áp lại gần nhau hơn nữa để tìm kiếm sự kết nối hoàn hảo. Holder lướt trên môi tôi thật nhẹ nhàng, nhưng cũng thật mạnh mẽ, tôi đáp lại từng chuyển động ấy. Tôi rên lên khe khẽ và thở mạnh hơn, cậu ấy nuốt lấy chúng bằng miệng của mình. Chúng tôi cứ hôn, hôn bằng tất cả cách thức nào có thể, cố gắng kiềm chế hết sức không để ham muốn đi quá xa. Chúng tôi hôn cho đến khi tôi không còn cảm giác được môi mình nữa, chỉ thấy mệt lử và thậm chí không biết liệu chúng tôi có còn đang hôn nhau hay không khi cậu ấy gục vào trán tôi.

Và cứ thế hai đứa chìm vào giấc ngủ - trán tựa vào nhau, lặng lẽ quấn chặt lấy nhau, không nói thêm câu nào nữa. Thậm chí cả một lời xin lỗi cũng không..