Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Lạc mất và hy vọng - Hopeless - Chương 5

Thứ Bảy.

Ngày 29 tháng 9 năm 2012 8:40 sáng. Tôi xoay người để kiểm tra giường, mơ hồ nghĩ rằng điều vừa xảy ra đêm qua có lẽ là một giấc mơ. Holder không ở đây, nhưng ở chỗ cậu ấy nằm có một hộp quà nhỏ. Tôi đẩy mình tựa vào thành giường, cầm món quà lên. Mất một lúc nhìn chằm chằm, tôi mới nhấc nắp lên nhìn vào bên trong. Trông nó giống như một chiếc thẻ tín dụng, nên tôi cầm lên đọc.

Cậu ấy đã mua cho tôi một thẻ nạp điện thoại trị giá cao để tôi có thể thoải mái nhắn tin. Tôi mỉm cười vì biết ý nghĩa của chiếc thẻ này. Tất cả là vì tin nhắn mà Six gửi cho cậu ấy. Cậu ấy định đánh cắp cô bạn của Six và cũng định dùng luôn cả số nhắn tin của con bé nữa. Món quà khiến tôi mỉm cười. Ngay lập tức, tôi với tay ra chỗ bàn ngủ túm lấy chiếc điện thoại. Một tin nhắn chưa đọc đến từ Holder hiện lên. Cậu đói không?

Tin nhắn ngắn và đơn giản, nhưng đó là cách Holder cho tôi biết rằng cậu ấy vẫn đang ở đây. Đâu đó trong nhà tôi. Cậu ấy đang chuẩn bị bữa sáng cho tôi ư? Tôi vào phòng tắm đánh răng trước khi đến bếp. Cởi áo ba lỗ ra, tôi mặc một chiếc váy mùa hè giản dị, sau đó buộc túm tóc lên kiểu đuôi ngựa. Tôi nhìn hình ảnh mình trong gương, thấy một cô gái đang thực sự muốn tha thứ cho chàng trai của mình, nhưng không hề có chút ý định nào về việc khom lưng uốn gối trước. Khi mở cửa phòng ngủ, tôi được chào đón bởi mùi thơm của thịt xông khói và tiếng dầu mỡ kêu xèo xèo vang lên từ bếp. Tôi đi ra hành lang, đến khúc ngoặt rồi dừng lại. Tôi nhìn Holder một lúc lâu, cậu quay lưng về phía tôi và đang bận rộn với lò nướng. cậu đi chân trần, mặc quần bò cùng áo phông ngắn tay màu trắng giản dị. Cậu ấy lại cảm thấy tự nhiên như ở nhà rồi, tôi không biết mình cảm thấy thế nào về điều đó nữa. “Sáng nay mình đi sớm,” cậu ấy nói, lưng vẫn quay về phía tôi, “vì mình sợ mẹ cậu sẽ bước vào và nghĩ là mình đang cố làm cho cậu mang bầu. Rồi khi chạy bộ, mình lại chạy qua nhà cậu nên nhận ra xe mẹ cậu không ở đó. Mình chợt nhớ cậu đã nói với mình tháng nào mẹ cậu cũng đi vắng vào cuối tuần đầu tiên, mình bèn quyết định mua một ít đồ ăn để nấu bữa sáng cho cậu. Mình suýt nữa còn mua đồ cho bữa trưa và tối, nhưng có lẽ hôm nay chúng ta nên lo từng bữa một.” Quay người lại đối diện với tôi, cậu chầm chậm nhìn tôi từ đầu đến chân. “Chúc mừng sinh nhật. Mình thích cái váy đó. Mình mua sữa tươi đấy, cậu có muốn uống một chút không?”

Tôi bước đến bàn bếp, vẫn không rời mắt khỏi Holder, cố gắng tiêu hóa số từ mà cậu ấy nói ra. Tôi kéo một cái ghế ngồi xuống. Cậu ấy rót cho tôi một ly sữa, mặc dù tôi không hề nói mình muốn uống, sau đó vừa cười toe toét vừa đẩy nó về phía tôi. Trước khi tôi kịp hớp một ngụm sữa, cậu ấy đã tiến lại gần và nâng cằm tôi lên. “Mình cần phải hôn cậu. Đêm qua đôi môi cậu quá hoàn hảo, mình sợ tất cả những chuyện đó chỉ là một giấc mơ.” Cậu ấy ghé sát lại, ngay khi lưỡi cậu ấy mơn trớn, tôi biết là sắp có chuyện rồi. Môi, lưỡi và cả tay cậu ấy nữa, mới hoàn hảo làm sao. Tôi sao có thể giận cậu ấy được lâu nếu cậu ấy luôn có thể dùng chúng để chống lại tôi thế này. Tôi túm lấy áo cậu ấy, ép miệng mình sát vào hơn nữa. Cậu ấy rên rỉ vùi hai tay vào tóc tôi, rồi đột ngột bỏ ra và lùi lại. “Không,” cậu ấy mỉm cười. “Mình không mơ.”

Holder đi về phía bếp, tắt nó đi, sau đó chuyển thịt nướng lên đĩa đã bày sẵn trứng cùng bánh mì nướng. Tiến về phía bàn, cậu ấy bắt đầu chất đồ ăn lên chiếc đĩa trước mặt tôi. Cậu ấy ngồi xuống và bắt đầu ăn, nhưng cứ mỉm cười suốt, điều đó đột nhiên khiến tôi chột dạ. Tôi biết. Tôi biết vấn đề của chàng trai này. Tôi biết tại sao cậu ấy lại vui vẻ, tức giận thất thường và có tất cả những biểu hiện khác nữa - đột nhiên mọi chuyện trở nên sáng rõ. “Dù bây giờ đang là bữa sáng, chúng ta có được phép chơi trò Những câu hỏi trong bữa tối không?” Cậu ấy hỏi.

Tôi hớp một ngụm sữa, gật đầu. “Nếu mình được hỏi trước.” Cậu ấy đặt nĩa xuống đĩa rồi mỉm cười. “Mình đang nghĩ về việc cho cậu hỏi tất cả mọi câu đấy.” “Mình chỉ cần hỏi một câu thôi.”

Holder thở dài, dựa ra ghế, sau đó nhìn xuống tay. Từ cách mà cậu ấy né tránh tia nhìn của tôi, hẳn cậu ấy biết là tôi đã biết rồi. Chỉ có người cảm thấy tội lỗi mới phản ứng thế. Tôi vươn người ra phía trước, nhìn chằm chằm cậu ấy. “Cậu đã dùng ma túy bao lâu rồi?” Mắt Holder đột ngột chiếu thẳng vào tôi, mặt đơ ra. Cậu ấy trừng trừng nhìn tôi một lúc lâu, còn tôi giữ nguyên tư thế để cho cậu ấy biết tôi sẽ không bỏ qua cho đến khi biết được sự thật. Cậu ấy mím chặt môi, sau đó lại nhìn xuống tay. Trong một thoáng, tôi đã nghĩ Holder sắp lao khỏi cửa để tránh nói đến chuyện này, nhưng rồi lại thấy điều gì đó trên khuôn mặt cậu ấy mà tôi chẳng hề nghĩ nó sẽ xuất hiện. Một lúm đồng tiền.

Holder đang cố giữ bình tĩnh, nhưng khóe miệng cậu cong lên, nụ cười mỉm của cậu ấy biến thành điệu cười ngoặt nghẽo. Cậu ấy đang cười, cười sặc sụa, điều đó thực sự khiến tôi điên tiết. “Ma túy ư?” Cậu ấy nói giữa tràng cười. “Cậu nghĩ là mình đang dùng ma túy ư?” Cậu ấy tiếp tục cười rũ rượi cho đến khi nhận ra tôi chả thấy điều đó buồn cười chút nào. Cuối cùng cậu ấy cũng dừng lại, hít một hơi thật sâu, với qua bàn nắm lấy tay tôi. “Mình không dùng ma túy, Sky ạ. Mình hứa đấy. Mình không biết tại sao cậu lại nghĩ thế, nhưng mình thề.”

“Vậy thì có vấn đề quái gì đang xảy ra với cậu thế?” Mặt rũ xuống trước câu hỏi đó, Holder buông tay tôi ra. “Cậu có thể bớt mơ hồ một chút không?” Cậu ấy ngả lưng ra ghế, khoanh tay trước ngực. Tôi nhún vai. “Được thôi. Chuyện xảy ra giữa chúng ta cùng lý do tại sao cậu lại cư xử như thể nó chưa từng xảy ra ấy?”

Holder đặt khuỷu tay lên bàn, nhìn xuống cánh tay. Cậu chậm rãi lần ngón theo từng chữ cái trên vết xăm, trầm tư suy nghĩ. Tôi biết im lặng không được xem như âm thanh, nhưng ngay lúc này, sự im lặng giữa hai đứa tôi là âm thanh lớn nhất quả đất. Thu tay về, Holder ngẩng lên nhìn tôi. “Mình không muốn làm cậu thất vọng, Sky ạ. Mình đã khiến cho tất cả những người yêu thương mình thất vọng và sau bữa ăn trưa hôm đó, mình biết mình đã làm cậu thất vọng. Vậy nên… mình rời xa cậu trước khi cậu bắt đầu yêu mình. Nếu không, mọi cố gắng không làm cậu thất vọng sẽ là vô vọng.” Lời nói thấm đẫm sự hối lỗi, buồn bã, ân hận, nhưng cậu ấy vẫn không thể nào nói ra điều đó. Cậu ấy đã phản ứng quá đà và bị cơn ghen tuông làm cho mờ mắt, nhưng nếu cậu ấy nói ra ba từ kia, chúng tôi đã không mất nguyên một tháng tức giận và cau có. Tôi lắc đầu, không hiểu. Tôi không thể hiểu được tại sao cậu ấy không thể nói “Mình xin lỗi.”

“Sao cậu không nói thẳng ra, Holder? Sao cậu không xin lỗi cho xong?” Cậu ấy vươn người qua bàn nắm lấy tay tôi, nhìn sâu vào mắt tôi. “Mình sẽ không xin lỗi cậu… vì mình không muốn cậu tha thứ.” Nỗi buồn trong mắt cậu ấy chắc chắn phản chiếu nỗi buồn trong mắt tôi, tôi không muốn cậu ấy thấy điều đó. Không muốn cậu ấy thấy mình buồn, tôi nhắm mắt lại. Cậu ấy bỏ tay tôi ra và đi vòng qua bàn cho đến khi vòng tay bao quanh lấy tôi, nhấc tôi lên. Cậu ấy đặt tôi lên quầy bếp để tầm mắt hai đứa ngang nhau, vén tóc tôi lên và khiến mắt tôi mở ra lần nữa. Lông mày cậu ấy nhíu lại, nỗi đau trên khuôn mặt cậu chân thực, thành thật và nhức nhối.

“Sky à, mình đã cư xử thật tệ. Hơn một lần, mình đã cư xử tệ với cậu, mình biết điều đó. Nhưng hãy tin mình, chuyện xảy ra trong bữa trưa hôm đó không phải do ghen tuông, tức giận hay bất cứ điều gì đáng để cậu sợ hãi. Mình ước có thể kể cho cậu chuyện gì đã xảy ra, nhưng mình không thể. Một ngày nào đó mình sẽ nói, nhưng ngay bây giờ thì không, mình cần cậu chấp nhận điều đó. Xin cậu đấy. Và mình sẽ không xin lỗi cậu đâu - mình không muốn cậu quên đi điều đã xảy ra, cậu không bao giờ nên tha thứ cho mình vì điều đó. Đừng bao giờ. Đừng bao giờ bao biện cho mình, Sky.” Holder áp sát người vào hôn tôi thật nhanh, sau đó lùi lại, tiếp tục nói. “Mình đã tự dặn bản thân phải tránh xa cậu để cậu tức giận với mình, vì có quá nhiều vấn đề mình chưa thể chia sẻ với cậu. Và mình đã rất cố gắng để tránh cậu, nhưng không được. Mình không đủ mạnh mẽ để phủ nhận những điều chúng ta có thể có với nhau. Ngày hôm qua, lúc ở phòng ăn trưa, khi cậu ôm Breckin và cười với cậu ta ấy? Thấy cậu hạnh phúc mới tuyệt vời làm sao, Sky ạ. Nhưng mình muốn mình là người khiến cậu cười như thế. Việc cậu nghĩ rằng mình không thèm quan tâm gì đến cậu, hay việc dành cuối tuần bên cậu không phải khoảng thời gian tuyệt vời nhất của mình khiến mình đau như cắt. Vì mình thực sự quan tâm và đó đúng là thời gian tuyệt vời nhất. Đó là cuối tuần hạnh phúc nhất trong tất cả những ngày cuối tuần của đời mình.” Tim tôi đập loạn xạ, nhanh gần như những từ ngữ đang tuôn ra từ cậu ấy. Cậu ấy thả lỏng bàn tay đang ôm chặt lấy mặt tôi, đưa lên vuốt tóc, rồi hạ xuống gáy tôi. Cứ để tay ở đó, cậu ấy lấy lại bình tĩnh bằng một hơi thở sâu, rồi tiếp tục.

“Chuyện này làm mình như phát điên vậy, Sky à,” giọng cậu ấy đã bình tĩnh và nhỏ nhẹ hơn. “Phát điên, vì mình không muốn cậu phải trải qua thêm ngày nào mà không biết mình cảm thấy sao về cậu. Mình chưa sẵn sàng để nói mình yêu cậu, vì mình chưa yêu. Nhưng dù cảm giác của mình hiện giờ có thế nào - nó cũng nhiều hơn “thích”. Nhiều hơn rất nhiều. Trong vài tuần vừa rồi, mình đã cố tìm hiểu nó. Mình đã cố tìm hiểu xem tại sao không có từ nào để diễn tả nó. Mình muốn nói cho cậu biết chính xác cảm giác của mình, nhưng chẳng có từ quái nào trong cả quyển từ điển có thể miêu tả cảm giác giữa thích và yêu cả. Nhưng mình cần từ đó, để nói ra cho cậu nghe.” Holder kéo khuôn mặt tôi lại gần rồi hôn. Chỉ là những nụ hôn ngắn, gần như vội vã, nhưng cậu ấy cứ thế hôn tôi, lùi lại sau mỗi nụ hôn, chờ tôi phản ứng. “Nói gì đi chứ,” cậu ấy van nài.

Tôi nhìn vào đôi mắt hoảng hốt của Holder. Lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi gặp nhau… tôi nghĩ tôi đã thực sự hiểu cậu ấy. Toàn bộ con người cậu ấy. Holder không phản ứng theo cách bình thường vì có năm nhân cách trong con người cậu ấy. Cậu ấy phản ứng như thế vì chỉ có một nhân cách của Dean Holder. Say đắm, thiết tha. Cậu ấy tha thiết với cuộc sống, với tình yêu, với những ngôn từ của mình, với Les. Và tôi chắc chắn đã được đưa thêm vào danh sách này. Xúc cảm mãnh liệt mà cậu ấy truyền tải không khiến người ta khó chịu… nó thật đẹp đẽ. Tôi đã gắng sức cảm thấy tê liệt bất cứ khi nào có thể, nhưng khi nhìn thấy sự sôi nổi nhiệt thành ẩn sau ánh mắt cậu ấy lúc này… tôi lại muốn cảm nhận được tất cả mọi thứ trên đời. Điều tốt, điều xấu, điều đẹp đẽ, sự xấu xí, niềm hạnh phúc, nỗi đau. Tôi muốn điều đó. Tôi muốn bắt đầu cảm nhận cuộc sống theo cách của cậu ấy. Và bước đầu tiên, tôi phải khởi đầu với chàng trai vô vọng đang đứng trước mặt này - người đang trải lòng với tôi, đang tìm kiếm từ phù hợp, đang khao khát giúp tôi mang cảm nhận trở lại cuộc sống.

Trở lại cuộc sống. Những từ đó đến với tôi như thể chúng đã ở đó rất lâu rồi, bị giấu ở giữa hai chữ thích và yêu trong từ điển, đúng vị trí đó. “Sống,” tôi nói. Sự tuyệt vọng trong mắt Holder dịu đi một chút, cậu ấy thốt ra một tiếng cười ngắn, bối rối. “Sao cơ?” Cậu ấy lắc đầu, cố hiểu điều tôi vừa nói.

“Sống. Nếu cậu ghép những chữ cái của từ thích (like) với từ yêu (love), cậu sẽ có từ sống (live). Cậu có thể dùng từ đó.” Cậu ấy lại cười to, nhưng lần này là tiếng cười nhẹ nhõm. Vòng tay quanh người tôi, cậu ấy hôn tôi bằng sự nhẹ nhõm vô cùng. “Mình sống vì cậu, Sky,” cậu ấy nói vào môi tôi. “Mình sống vì cậu.”.