Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Lại Trán Mai - Chương 6

Chương 6.

Nếu không ai để ý lời đồn đãi, vậy dứt khoát không cần lo nữa. Thượng Thiện có chút mâu thuẫn dùng chiêu bịt tai trộm chuông*, cũng nhịn được nửa năm. (*) tự lừa dối mình hoặc là dối lừa được bản thân nhưng không lừa được người khác. Người Trương gia đến cửa nháo loạn vài lần, toàn tâm toàn ý muốn áp giải Lưu nương tử đến thẩm đường. Lưu nương tử lười biếng không thích ứng phó bọn họ, “Muốn tróc gian cũng phải có nhân chứng vật chứng. Ta đã có bụng lớn, hay là bị bắt gian tại giường sao? Chờ tìm được chứng cứ thích đáng thì hãy đến tìm ta làm phiền.”

Người Trương gia bị ngăn ngoài cửa tức giận mắng chửi nàng làm bại hoại gia phong Trương gia, Lưu nương tử trừng mắt, “Ta họ Lưu các ngươi họ Trương, ta với các ngươi một nửa đồng quan hệ cũng không có! Lão tôn, tiễn khách!” Kết quả sau tràng hỗn chiến này, người Trương gia bị đánh cho chạy trối chết, có mấy kẻ chảy máu mũi là do Lưu nương tử tự mình động thủ. Nói đến chuyện này, Cẩn Ngôn đắc ý dào dạt, bởi vì hắn cũng đánh được vài quyền. Thượng Thiện có chút buồn cười, lại cảm thấy chấn kinh, hắn nhỏ giọng trách Cẩn Ngôn, “Vì sao không bảo người báo tin cho ta? Rất nguy hiểm đó.”

Cẩn Ngôn lắc đầu, nghiêm túc nhìn Thượng Thiện, “Lục thúc thúc, ta là thật tình muốn làm bằng hữu của ngài, không phải muốn lợi dụng ngài.” Mũi Thượng Thiện có chút chua sót, đứa trẻ còn nhỏ như vậy mà tâm tình đã thật sắc bén. Hắn vẫn nhíu mày, “Bằng hữu phải giúp đỡ nhau, cháu nói như vậy là quá khách khí đi? Huống chi chuyện này cũng từ ta mà ra. . .” “Không đúng, không đúng, ” Cẩn Ngôn phát hoảng, “Lục thúc thúc, đó là do người bên ngoài nói loạn thôi, ngài sẽ không đến nữa sao? Ngài không cần để ý. . . Ta và nương đều có võ công, có thể đem người xấu đuổi đi, ngài không cần để trong lòng. . . Không thể không đến nữa. . .”

Tiếng của hắn run rẩy. Tuy nói u u mê mê mà hận phụ thân, nhưng đứa nhỏ này trưởng thành từ sớm vẫn có một nơi yếu ớt trong lòng. Hắn vẫn khát vọng tình thương của phụ thân, dồn toàn bộ nhụ mộ* lên người Lục thúc thúc. (*) tình cảm yêu mến của trẻ con với cha mẹ

Mặc dù Tôn gia gia bọn họ đều rất thương hắn, nhưng hắn vẫn cần phụ thân, đó là bất đồng. Người trong nhà cũng đều biết tâm sự của hắn, cho nên mới có thể phá lệ thân mật với Thượng Thiện. Thượng Thiện nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy sợ hãi cùng yếu ớt, trong lòng đau đớn.”. . . Sao có thể không đến? Ta hận không thể mỗi ngày đến đó. Chính là cháu giấu ta có việc cũng không nói, trong lòng ta khó chịu. . . Tôn gia gia bọn họ tuổi đều đã lớn, cháu và nương cháu có năng lực có võ công gì chứ. . .” “Có mà, nương biết Vịnh Xuân Quyền.” Cẩn Ngôn vội vã khoe ra, “Nương cũng đã dạy cháu, cháu mỗi ngày đều luyện thật sự chuyên cần nha!”

“. . . Vịnh Xuân Quyền?” Thượng Thiện có chút phát ngốc. Cẩn Ngôn liều mạng gật đầu, “Nương nói nàng trước kia cảm thấy thâm trạch đại viện không phải nơi dùng võ, nhưng. . .” Vẻ mặt hắn ảm đạm xuống, “Mà phụ thân ta. . . thiếu chút nữa đánh chết nàng, nàng mới đem võ công đã bỏ bê tập luyện lại, để tự bảo hộ chính mình, bằng không sao có thể bảo hộ ta. . .” Thượng Thiện có chút buồn bực, hắn âm thầm tra xét thân thế Lưu nương tử, nhà mẹ đẻ Lưu nương tử vốn là thế tộc làm quan ở kinh thành, chính là đã xuống dốc, đối này nữ nhi bị hưu này không nghe không hỏi. Lúc Lưu nương tử gả đi, nhà bọn họ so với Trương gia cường thịnh hơn rất nhiều, Lưu nương tử tuy là thứ xuất, cũng là nữ tử nuôi nơi thâm khuê. Sau khi gả đến Trương gia, cũng là thiếu phu nhân, cửa lớn không ra nhị môn không bước, sao có thể có “võ công đã bỏ bê” chứ?

Hắn mặc dù không tính là cao thủ hàng đầu, nhưng cũng đã tập võ từ nhỏ, nhưng tại sao lại chưa từng nghe nói có võ công “Vịnh Xuân Quyền” này nhỉ? Trong lòng hồ nghi, hắn vẫn tìm một dịp gặp Lưu nương tử hỏi, nàng phun một ngụm trà vừa uống, thiếu chút nữa sặc chết. “Kia, đó là. . .” Lưu nương tử lắp bắp trả lời, “Đó là quyền pháp của nữ nhân. Ta, là nhũ mẫu của ta dạy ta, chính là để cường thân kiện thể, phòng, dùng để phòng thân. . .”

Nguyên lai xuất phát từ khuê các, khó trách. Thượng Thiện bất chợt hiểu ra. Trước kia nhìn Cẩn Ngôn đánh nhau, cảm thấy quyền cước của hắn nhẹ nhàng, hắn còn tưởng là vì do tuổi còn quá nhỏ, nguyên lai là vì quyền pháp khuê các, cho nên mới tú khí như thế. “Ta, ta đi đổi bình trà khác.” Lưu nương tử lúng túng cầm bình trà lên, suýt làm rơi, hoang mang bối rối chạy đi. . . . Chỉ là một bộ quyền pháp, vì sao bối rối như thế?

“Nương nói nữ nhân đánh quyền cầm côn, không hiền lương.” Cẩn Ngôn lại cho hắn một đáp án. . . . Nương cháu còn dám đánh người chảy máu mũi đấy, còn để ý hiền lương hay không sao? Nhưng chuyện này khiến hắn suy nghĩ sâu xa thật lâu, cuối cùng gọi Lục Phong điều một đám hộ viện đến đây, không được ở lại Lưu gia, chính là ngày đêm ở tường ngoài đi tuần tra. Lưu nương tử kiên quyết từ chối vài lần đều không có kết quả, cũng liền cam chịu.

Đương nhiên, động tĩnh như vậy, tự nhiên khiến lời đồn càng mãnh liệt. Nhưng sự thật chứng minh, lời đồn cũng là chỉ có thời kỳ. Nhất là khi đương sự luôn bày khuôn mặt đạm mạc, vừa không giải thích cũng không che dấu, nên đến vẫn đến nên đi thì đi, căn bản không hề phản ứng, nói lâu một chuyện cũng không còn hứng thú, dần dần cũng thành thói quen, ngẫu nhiên có người nói đến, còn bị chê không mới mẻ, tự nhiên phải có bát quái nóng hổi mới có thể thay thế được. Lúc vào đông, dần dần cũng không còn ai nói gì, ngay cả người Trương gia cũng không đến nháo loạn nữa. Vốn tưởng là chỉ có cô nhi quả mẫu, người hầu lại thiếu, thoạt nhìn rất dễ bắt nạt, nào biết nói nhiều lần bị đánh cho vỡ đầu chảy, lại còn dính đến Lục gia Tam thiếu. Ngoài sáng thì hộ viện tuần tra, trong tối lại bị chèn ép sinh ý, thật sự là thiệt đến khóc không ra nước mắt, không muốn ngừng cũng phải tự ngừng.

Chỉ có thể mắng thầm trong lòng vài câu gian phu dâm phụ, cũng không dám đi trêu chọc nữa. Thượng Thiện vốn đang đè ép cũng vì vậy mà mất đi niềm vui, người Trương gia vừa dừng không đến, hắn còn có điểm chưa thỏa mãn, ước gì bọn họ đến làm loạn nhiều một chút, để cho hắn tiêu khiển chơi đùa. . . Không khỏi có chút tiếc nuối. Hôm nay đã là lạp bát*, nghe Lục Quý báo cáo sổ sách, Thượng Thiện tâm tình rất tốt, vui vẻ thưởng cho bọn họ một phen, rồi mang đống quà tặng về Lục gia ăn cơm, ngay cả ca ca tẩu tử minh tiễn ám thương đều không thể đánh hỏng tâm tình của hắn, hắn nghĩ, chờ ăn cơm xong rửa mặt chải đầu, liền âm thầm đem lễ cho tổ mẫu, thân thể lão nhân gia gần đây đã tốt hơn rồi.

(*) mồng tám tháng 12 , Lễ nhà Chu, cứ cuối năm tế tất niên gọi là đại lạp 大臘, vì thế nên tháng 12 cuối năm gọi là lạp nguyệt 臘月 tháng chạp Hắn cực kỳ hào hứng đến phòng tổ mẫu, vừa vặn nhìn thấy cảnh hàn mai trong tuyết càng thêm tinh thần, hắn men theo tường đi thưởng ngoạn một phen, mơ mơ hồ hồ nghe thấy vài câu nói truyền ra từ trong phòng, có nhắc tới hắn. “. . . Lão Tam không đàng hoàng, tổ mẫu cũng không quản hắn!” Đại ca tức giận nói.

Ta có thể không đàng hoàng hả? Thượng Thiện nổi lên nghi ngờ, lặng lẽ ẫn nấp dưới cửa sổ. “Trạch nhi, ngươi nha, là người đọc sách, có rất nhiều thứ có nói ngươi cũng không hiểu.” Tổ mẫu thở dài một tiếng. “Cái này có cái gì mà nói không hiểu?” Đại ca thực sự tức giận, “Nội tổ mẫu, ngài nhìn đi, xem người khác nói thế nào đi! Có quan hệ với tức phụ bất chính kinh còn chưa đủ, lại còn cùng với đứa nhỏ của hạ đường phụ thân mật! Người nhìn hắn hại thanh danh Lục gia chúng ta thành cái dạng gì rồi. . .”

Tiếng tổ mẫu thực lạnh nhạt, “Lão Tam còn chưa nhập từ đường, sao có thể hại thanh danh Lục gia?” “Bà nội, chuyện này ngài không cần bức bách ta, nói cái gì ta cũng không thể để lão Tam nhập từ đường!” Tiếng đại ca tăng cao. “Ta cũng không thật sự muốn hắn nhập từ đường, cũng chỉ là để lão tam an tâm mà thôi.” Tổ mẫu cười nhẹ một tiếng, “Cho nên nói, ngươi và Hải Nhi đều là người đọc sách, tính tình rất thẳng.”

“Thì ra là như thế!” Tiếng đại ca vui vẻ, lại hơi chần chờ, “Nhưng bên ngoài đều coi hắn là Lục gia Tam thiếu, mấy lời khó nghe đó. . .” “Muốn nói cứ để cho họ nói, có quan hệ gì chứ?” Tổ mẫu lại thở dài, “Đến giờ ta vẫn chưa rõ lão Tam rốt cuộc có bao nhiêu của cải, lão Tam, rất kín kẽ. Để hắn trông coi gia nghiệp nửa năm, hắn một phân tiền cũng không chịu bỏ ra. Lúc đầu ta nghĩ cưới vợ cho hắn, cũng để trói chặt hắn, sau này ngẫm lại cũng thôi, đưa một kẻ đồng lòng tới cho hắn, hắn có thông gia để dựa vào, không khéo để hắn tính kế phần gia nghiệp này mất sao? Lúc đó không phải là trộm gà không được còn mất nắm gạo sao. Hắn muốn lêu lổng cùng hạ đường phụ kia thì cứ tùy hắn đi, như vậy trong Khai Phong này sẽ không một cô nương có gia thế tốt nào muốn gả cho hắn, bớt một phần trợ lực của hắn. . . Ngươi và Hải Nhi đều là người đọc sách, sao có thể đấu lại cái thứ gian xảo như lão Tam chứ. . .” Thượng Thiện đứng ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy toàn thân gần như muốn đông lạnh. Nhưng không phải bởi vì gió tuyết mà là lạnh rét từ trong đáy lòng.

. . . Vì sao? Ta đã nhận hết thảy. . . Rốt cuộc là vì sao? Hắn cảm thấy không cách nào thở được, nhưng âm mưu tính kế sau đó của tổ mẫu và đại ca hắn đều nghe mơ mơ hồ hồ. Vì sao hắn phải tuân thủ hiếu đạo, trông coi gia tôn kính tổ mẫu, tại tôn kính ra cái ác ý này?!

Rốt cuộc không thể nghe tiếp, hắn lặng lẽ rời khỏi cửa sổ, đầu tiên là bước chậm, rồi đi mau, sau đó mới thi triển khinh công phóng đi trong tuyết, chạy đến chuồng ngựa, mặc kệ tiếng kêu của tiểu tư, lên ngựa của hắn, quát mắng bắt người mở cửa, chạy như điên mà rời khỏi nơi đó. Phóng ngựa trong tuyết, hắn mới dần dần tĩnh táo lại, chỉ thấy tuyết lạnh lẽo, vầng trăng khuyết mờ mờ khảm trên trời đen như tơ nhung, như là vết móng tay cào thương. Tim của hắn thật sự rất đau. Chậm rãi trở lại biệt phủ, xa xa nhìn thấy tiểu tư Lục gia đứng ở cửa, nhìn thấy hắn thì kêu lên, trong lòng nổi lên một cỗ chán ghét mạnh mẽ, xoay người cưới ngựa rời đi.

Ít nhất tối hôm nay, hắn không muốn nhìn thấy người Lục gia. Nhưng thiên hạ to lớn, hắn có thể đi đến đâu? Ánh trăng chiếu tuyết sáng trưng, hắn không yên lòng quất mã, chờ hắn bình tĩnh trở lại thì đã ở cửa Lưu gia.

Hộ viện tuần tra nhìn thấy hắn rất bất ngờ, tiến lên hành lễ, hắn phất tay, thuận theo tường Lưu gia ghìm ngựa đi chậm. Đã là giờ Hợi, trong viện rất yên lặng, có lẽ tất cả mọi người đều ngủ rồi. Hắn cảm thấy không nên gõ cửa. Hắn tự cười khổ một chút, kết quả vẫn chạy đến đây. . . Nhưng cho dù không thể vào, men theo tường thả ngựa cũng có thể khiến hắn bình tâm rất nhiều. Nhưng rốt cuộc vì sao. . . Hắn không dám đi nghĩ tiếp.

Chính là hắn cũng không biết, cô nguyệt tuyết dạ, cũng có một người không ngủ được, khoác kín áo choàng đẩy cửa sổ một mình uống rượu. Lưu nương tử bị bệnh đau đầu, ngủ không yên, đành phải trở dậy ngắm trăng. Đây chính là căn bệnh lưu lại sau lần hành hung kia, nàng đoán là trong đầu ở chỗ không quan trọng nào đó bị ứ huyết rồi, đè lên dây thần kinh, thỉnh thoảng lại khiến nàng đau đầu. Mỗi lần đau đớn thống khổ lại là một lần nhắc nhở nàng những chuyện cũ tưởng chừng như đã quên. Hậu viện Lưu gia ăn thịt người như thế nào, gả đến Trương gia càng ăn thịt người càng âm u. Tính tính toán toán, nàng vậy mà lại nhịn mười một năm, không điên cũng không chết. Thật sự. . . Không thể hi vọng nhiều hơn.

Nhấp tiếp một chén rượu, cũng không hề có một chút men say. Quả nhiên uống rượu như vậy cũng bớt đau, uống nhiều thành quen đi. . . Nhưng nàng vẫn không thích uống rượu. Một loạt tiếng vó ngựa phá vỡ suy nghĩ của nàng, mùa đông vạn vật héo rũ, tú lâu nàng ở lại cao, có thể nhìn rất xa. Nàng đã ngồi hơn nửa đêm, ánh mắt thích ứng bóng tối, nheo mắt, nàng nhìn người đang cưỡi ngựa. . . Lục Thượng Thiện?

Vừa vặn Lục Thượng Thiện cũng ngẩng đầu, chạm đúng ánh mắt soi xét của nàng. Đêm đông đã khuya lạnh rách da, hắn cưỡi ngựa đi đâu vậy? Thượng Thiện có chút ngượng ngùng cùng nàng gật đầu, Lưu nương tử có chút tức giận. Sắc mặt hắn đã xanh, ngay cả áo choàng cũng không mặc. Lưu nương tử nghiêm lệ chỉ chỉ cửa hông hướng tây nam, châm đèn, đứng dậy mặc xiêm y vào, phủ thêm áo choàng màu đỏ, lại thuận tay cầm một kiện màu xanh đen, liền đi xuống lâu bước nặng bước nhẹ chạy tới mở cửa.

“Muốn đông lạnh rách da sao?” Nàng không hảo khí mắng, “Xuống ngựa! Ngay cả ngựa của ngươi cũng sắp lạnh chết rồi! Tự mình dắt ngựa vào chuồng đi!” Thượng Thiện há há miệng, vẫn không nói gì, chính là ngoan ngoãn xuống ngựa, Lưu nương tử lập tức khoác cầm áo choàng xanh đen kia, khoác lên người hắn, “Trời như thế này mà chỉ mặc chút quần áo thế sao? Đông lạnh chết ngươi!” Một mặt buộc áo một mặt mắng, “Phát ngốc cái gì? Quên đi, ta dắt thôi. . .” “Để ta.” Thượng Thiện cúi đầu nói, còn dẫn theo giọng mũi. Đi sâu vào con đường quen thuộc dắt mã đến chuồng, bài trí xong, tay chân luống cuống nhìn Lưu nương tử.

Lúc này phải đem người này bố trí ở đâu đây? Lưu nương tử có chút khó khăn. Ngẫm lại tiểu nha hoàn đều được nghỉ đông rồi, dưới tú lâu không ai ở, tạm thời an trí ở đó đi. . . Bằng không hơn nửa đêm đánh thức người khác, trời lạnh thế này, lão già trẻ nhỏ, không nên để bị đông đi? “Đừng đánh thức người, đi theo ta.” Lưu nương tử hạ thấp tiếng, “Ngươi đến cũng không gõ cửa, ở bên ngoài thả ngựa làm cái gì? Ngươi ngại lạnh chưa chết hả?” “. . . Ta nghĩ các ngươi đều đã ngủ rồi.”

Lưu nương tử vừa buồn cười lại vừa tức giận. Nàng mặc dù không nói chuyện quá nhiều cùng Thượng Thiện, nhưng hai tai sớm bị Cẩn Ngôn nói đầy Lục thúc thúc. Biết hắn ở Lục gia xử sống rất thảm, công nô tiêu chuẩn, vẫn là kiểu trốn không thoát đâu. Hắn không có chuyện gì lại tới, thích Ngôn Nhi là thật. . . Mong được một chút ấm áp gia đình, cũng là sự thật. Mặc dù là nam nhân đã ba mươi, ở trong lòng nàng, so với nàng vẫn nhỏ hơn rất nhiều. . . Chính là lúc này quy củ lễ pháp nhiều như lông trâu, phiền không thắng phiền, cho dù nàng coi Thượng Thiện và Ngôn nhi là cùng bối phận, cũng không thể nói nhiều với hắn.

Chính là nhìn thấy hắn không hiểu chuyện để đông lạnh đến xanh mặt như thế, nàng liền thấy tức giận từ trong lòng, không khỏi kìm hãm không nổi bản tính mắng hắn vài câu. Nhưng nam nhân đã từng ầm ỹ cùng nàng lại một câu cũng không nói yên lặng nghe nàng mắng, trong đáy mắt là thảm đạm. “Ai, quên đi.” Nàng thở dài, “Đến.” Dẫn hắn đến tú lâu, kết quả hắn đứng trước tú lâu lại không chịu đi, thực khiến nàng tức đến run cả người.

“Ta cũng không làm gì ngươi!” Nàng hung hăng hạ giọng nói, “Chính là không muốn để ngươi đông lạnh chết ở sân nhà ta thôi!” Thượng Thiện ngượng ngùng, yên lặng theo nàng tiến vào tú lâu. Vừa vào cửa, nàng liền đưa hắn đến một căn phòng nhỏ ở lầu dưới, ” Nơi này vốn là nơi nha hoàn ở, Lục công tử, ủy khuất ngài một đêm đi.” Rồi châm chậu than, lại châm lửa nấu nước, cầm một giỏ đến, bắt đầu nấu cháo, còn làm nóng nửa bình rượu đưa cho hắn, “Trước làm ấm thân mình đi.” “Làm phiền ngài, Lưu nương tử.” Hắn cúi đầu nói, uống chút rượu, trên khuôn mặt tái xanh mới lộ ra một chút hồng hào.

“Ta nhớ kỹ nha hoàn giúp lão Tôn bọn họ làm quần áo, ta đi tìm một chút. . .” Nàng lại đi đến mở hòm cách vách, bê vài kiện áo bông đến, “Đi ra sau bình phong đổi đồ đi. . . Chỉ tìm được vớ không có giày, ngaươi chịu khó một chút vậy.” Chờ hắn đổi xong một thân y phục sảng khoái, không vui lắm đi vớ vào, Lưu nương tử đang đảo cái nồi cháo, đổ đậu vào trong. Ánh lửa chiếu lên khuôn mặt của nàng hồng ửng, vết sẹo xám trắng lộ ra càng kiều diễm, mái tóc vấn qua loa hơi lỏng lẻo, hình dáng chuyên tâm nhất trí, không biết vì sao, khiến hắn cảm thấy. . . Rất đẹp.

“Đông lạnh đến choáng váng?” Lưu nương tử vừa nhấc đầu, nhìn thấy khuôn mặt hắn đang ngốc ra, nở nụ cười, “Ngồi sưởi ấm đi, cháo sắp xong rồi. May mắn ta thường mất ngủ, trong tú lâu có sẵn gạo và đồ ăn vặt. Bằng không trễ thế này, thật không biết lấy cái gì cho ngươi ăn. Chạy tới trù phòng, lại sợ đánh thức người. . .” “Thật sự có lỗi. Trễ như vậy còn đến quấy nhiễu. . .” Thượng Thiện thấp giọng nói. “Bị tức giận rời đi?” Lưu nương tử lạnh nhạt nói, múc cháo, nhỏ vài giọt dầu vừng, “Không còn chỗ đi, cũng không thể ở bên ngoài nhà của ta đi dạo.”

Thượng Thiện không nói chuyện, chính là nhận lấy cái bát, từng ngụm từng ngụm uống. Một buổi tối đau lòng, như là nhờ cháo nóng xóa hết, xoa dịu. Lưu nương tử bình thản pha trà, đợi hắn ăn xong cháo, lại đưa trà.”Hơ lửa dễ bị khô, đây là trà thanh thảo, uống chút đi, ngủ rất ngon.” “Lưu nương tử tại sao trễ như vậy còn chưa ngủ?” Hắn thắc mắc.

“Bệnh cũ, đầu đau.” Lưu nương tử thản nhiên nói, “Ngươi thì sao? Bị cái gì làm tức giận?” Nắm cái chén ấm áp, không biết vì sao, hắn có chút thương cảm muốn bày tỏ, cư nhiên cái gì cũng nói với Lưu nương tử còn không quá quen thuộc này. Nàng chuyên chú nghe, cuối cùng có chút khổ sáp cười cười, “Ta không biết an ủi người. . . Nhưng ngươi nếu muốn khóc, khóc một chút cũng không sao.”

Thượng Thiện biến sắc, có chút tức giận. Đường đường nam nhi bảy thước, sao có thể tùy tiện rơi nước mắt? ! “Tuy nói nước mắt nam nhi không dễ rơi. . . Chỉ vì chưa tới chỗ thương tâm.” Lưu nương tử nhẹ nói. Mũi chua xót, hai hàng lệ nóng cư nhiên lã chã rơi xuống. Lưu nương tử nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của hắn, ôn nhu nói, “Khổ cho ngươi. . . Quan hệ máu mủ chính là như thế. Sớm biết rằng xa thắng tại trễ. Tự hỏi lòng không hổ thẹn thì tốt rồi. . . Không phải chỉ có quan hệ máu mủ mới là thân nhân, Ngôn nhi rất ngưỡng mộ ngươi, ngươi còn có một đứa cháu tốt đó. . .”

Nắm tay áo nàng, Thượng Thiện thả tiếng khóc. Nhiều năm cơ khổ, đối thân tình khát vọng rồi tuyệt vọng. Cái loại vô lực và rét lạnh từ tận trong đáy lòng và trong xương nổi lên, bi ai không chỗ có thể dung thân. . . Theo một chút cảm giác say cùng nhau nghiêng ngả. Nhìn hắn khóc đến ngủ, Lưu nương tử trong lòng nhẹ thở dài, kéo lại tay áo mình, giúp hắn đắp lại chăn, lại thêm vài khối than.

Ai đều có vết thương yếu ớt trong lòng, đại nam nhân cũng không ngoại lệ. . . Nàng đóng cửa, đi lên lầu, cẩn thận đóng cửa lầu hai. Đại khái là mệt mỏi, ngã vào trên giường liền ngủ thiếp đi. _______________.