Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Liêu vương phi - Liêu vương dược nữ vương phi - Chương 80

Chương 4.1: Chỉ là y nô của Vương thượng

Editor: Phong Lữ Beta: Tửu Thanh, Mạc Y Phi Đêm, yên tĩnh đến mức có thể cảm nhận được âm thanh của từng trận gió lạnh thổi qua, vài đám mây đen sẫm điên cuồng kéo đến, che đi chút ánh sáng mỏng manh của những ngôi sao gần đó.

Bóng đêm vô tận, nếu như không có ánh sáng chập chờn tỏa ra từ chiếc đèn lồng đỏ đang đung đưa kia, e rằng giơ tay cũng không nhìn thấy năm ngón. Ánh nến trong tẩm cư nhàn nhạt bao phủ Da Luật Ngạn Thác ,vẻ mặt hắn anh tuấn mà chính trực, mái tóc đen dày rậm có vài sợi rủ trước trán, càng làm nổi bật sự cương quyết cùng mị lực của đấng quân vương. Hắn cứ như vậy lạnh lùng ngồi đó, đôi mắt tỏa ra ánh sáng u ám.

Thân thể Tần Lạc Y hơi run lên, vô lực dựa vào cửa. Còn Thái Nam đầu cúi thấp đến không thể thấp hơn, cả người nàng cũng bị dọa sợ phát run. “Thái Nam, ngươi lui ra đi!”

Thanh âm trầm thấp không có vẻ gì là tức giận nhưng hàm chứa khí thế bức người của Da Luật Ngạn Thác . “Vâng, Vương thượng, nô tì xin được phép cáo lui” Thái Nam lập tức sợ hãi nói

Khi nàng bước ra khỏi cửa, con mắt lo lắng không nhịn được mà nhìn về phía Tần Lạc Y Cái bóng to lớn ngang tàng ở giữa tẩm cư chậm rãi đứng lên, hướng về phía thân ảnh áo trắng ở trước cửa từ từ đi tới. Mỗi một bước đi đều trầm ổn tràn đầy sức mạnh, còn có…

Hơi thở nguy hiểm như ẩn như hiện Cơ thể nhó bé thướt tha của Tần Lạc Y có chút run rẩy, mày liễu phảng phất như phủ sương mù Nàng cứ lẳng lặng đứng nơi đó, tựa như một gốc cây thủy tiên thanh nhã, khuôn mặt xinh đẹp yên tĩnh, dù nàng chỉ đứng một mình cũng toát lên dáng vẻ của tiên nhân, không nhiễm chút bụi trần.

Mái tóc đen như mực của Da Luật Ngạn Thác bay tán loạn trên lưng không có trật tự, trong đó lại mang theo ba phần tà ác, ba phần hòa hoãn cùng bảy phần bá đạo, mày kiếm đột nhiên nhướng lên, để lộ đôi mắt thâm thúy lóe lên ánh sáng “Nàng thật to gan!” Bàn tay to thô ráp đỡ lấy thân hình mềm mại của Tần Lạc Y, từ động tác thô bạo có thể thấy được lửa giận của hắn đang từ từ gia tăng.

Đôi mắt của Tần Lạc Y trong veo như có dòng suối chảy qua, nhưng đáy mắt lại lạnh lùng như bạch liên thanh khiết, thần thánh khiến người khác không thể chạm tới. “Các nàng ấy sắp chết!” Nàng khẽ mở đôi môi đỏ mọng, trong giọng nói để lộ ra vài phần khéo léo linh hoạt.

Da Luật Ngạn Thác híp mắt đánh giá, thân thể chín tấc đủ để đội trời đạp đất. “Sau đó thì sao?” Hắn cố nén lửa giận trong lòng, dường như giảm nhẹ ngữ khí

Tần Lạc Y hít sâu một hơi Thông minh như nàng, đương nhiên từ sự ẩn nhẫn trong đáy mắt Da Luật Ngạn Thác có thể thấy được hắn đang nỗ lực trấn áp cơn giận, nhưng nàng thật sự muốn nói ra quyết định của mình. Quả nhiên, Da Luật Ngạn Thác nghe xong, sắc mặt đột nhiên trở nên u tối, con ngươi thâm thúy co rụt lại, đồng từ hẹp dài chợt lóe lên ánh sáng sắc lạnh.

“Không được!” Đôi môi mỏng như được chạm khắc của hắn tỏa ra mùi vị tàn nhẫn.Hắn lạnh lẽo mà dứt khoát phun ra hai chữ! Hắn cương quyết không cho người khác có cơ hội phản bác.

Bóng đêm đen đặc bắt đầu xuất hiện rồi bao vây khiến cho kẻ khác có chút bất an. Nó dường như muốn bao vây toàn bộ Đông Lâm vương phủ trong đó… “Nếu như các nàng vì ta mà chết, cả đời này ta cũng không an lòng!” Tần Lạc Y ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, cái trán chỉ cao đến ngực hắn.

“Ta thà rằng nhìn nàng cả đời bất an, cũng không muốn nhìn thấy nàng mất mạng!” Ngay lập tức Da Luật Ngạn Thác gầm lớn, đôi mắt đen thẫm thoáng hiện vẻ không kiên nhẫn Tại sao nàng lúc nào cũng không hiểu?

Chẳng lẽ nàng không biết, trong nháy mắt khi hắn nhìn thấy nàng không hề hay biết, tim hắn cũng đau muốn chết hay sao ? Cơ thể nhỏ bé của Tần Lạc Y khẽ run lên, hiển nhiên là bị sự thay đổi âm điệu của hắn dọa sợ hết hồn “Nếu ngươi thật sự nghĩ cho ta,vậy thì xin ngươi hãy tôn trọng quyết định của ta!”

Đôi mắt Tần Lạc Y linh hoạt, một luồng khí thế động lòng người nháy mắt tràn vào sâu trong nội tâm của Da Luật Ngạn Thác “Y nhi…” Một tiếng than nhẹ từ trong cổ họng hắn

Hắn vươn đôi tay dài, đem người con gái quật cường trước mặt ôm vào trong lòng, cằm khẽ chạm trên đỉnh đầu nàng. Hắn luôn luôn ngạo mạn như thế, nhưng khi đối mặt với người con gái bướng bỉnh này thì hắn lại trở nên bó tay. Tần Lạc Y, ta nên làm gì với nàng bây giờ?

Khói đàn hương lượn lờ giữa sắc tím của tẩm cư, hương thơm nhàn nhạt lượn quanh sống mũi Nhưng, tất cả đều thua mùi thơm của nữ tử trong ngực hắn.. Từ người Tần Lạc Y tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt của hoa lan, vương vấn xuyên qua khoảng trống giữa hai người, nhẹ nhàng thấm vào trong hơi thở của Da Luật Ngạn Thác, khiến toàn bộ lục phủ ngũ tạng của hắn dường như cũng trở nên thanh tĩnh lại ẩn ẩn dục vọng.

“Y nhi, chuyện ngày hôm nay ta không muốn truy cứu nữa, thế nhưng từ nay về sau nàng không được phép đến gần nơi đó nửa bước!” Tần Lạc Y rõ ràng cảm nhận được Da Luật Ngạn Thác ở phía sau, khuôn mặt với những đường nét cứng rắn bỗng chốc trở nên nhu hòa, mệnh lệnh trầm thấp mà hùng hậu lượn vòng trên đầu Tần Lạc Y. Tần Lạc Y hơi giãy dụa muốn thoát ra khỏi lồng ngực ấm áp của Da Luật Ngạn Thác, nàng giương đôi mắt trong suốt như băng ẩn giấu một tia hờn giận lên

“Thương thế của Ninh phi không thể trì hoãn thêm nữa, nếu như bỏ qua thời gian chữa trị thì nàng… đừng…” Tần Lạc Y còn chưa nói hết, cánh môi đã bị Da Luật Ngạn Thác hung hăng che lại. ♥ Quyển 7 ♥

.