fa-bars

Lời thì thầm trong đêm - Whispers In The Dark - Chương 30

Chương 29.

Họ lái xe liên tục, chỉ dừng lại để đổ xăng. Nathan ôm chặt Shea, do dự không muốn để cô ngồi vào ghế bên cạnh. Cô ngủ chập chờn, thỉnh thoảng cựa quậy, ngẩng đầu hướng ánh mắt ngái ngủ ra ngoài cửa xe rồi nhíu mày sửng sốt. Anh sẽ xoa dịu, hôn cô rồi để cô ngả đầu lên ngực mình kèm theo lời khuyên dịu dàng “ngủ đi”. Nathan yêu cách cô tan chảy trong vòng tay anh. Anh có thể cảm thấy các anh trai và Swanny đang nhìn mình, nhưng anh lờ họ đi và chỉ tập trung vào Shea. Cô tin cậy rúc vào lòng anh và tựa đầu ngay dưới cằm anh. Đây là bằng chứng cho thấy cô kiệt sức. Cô ngủ vùi, trừ vài lần thức giấc để hỏi họ đang ở đâu.

Khi họ lái xe qua Paris và gần đến hồ Kentucky, ruột gan Nathan quặn thắt lại. Đoàn xe SUV băng qua cầu lúc trời còn nhá nhem tối. Mặt nước bên dưới đen như mực, phản chiếu bầu trời không sao bên trên. Shea cựa quậy rồi ngẩng đầu lên, lần này cô chỉ nhìn vào mắt anh. Cô đưa cảm giác ấm áp thoải mái thoáng qua tâm trí anh. Nỗi lo lắng của anh đã quấy rầy giấc ngủ của cô nhưng giờ cô lại tìm cách xoa dịu nó. “Chúng ta sắp đến nơi rồi.”

Lần này, chính cảm giác bồn chồn lo lắng của cô ảnh hưởng đến anh. Cô liếc nhìn qua Swanny, người đang ngồi nhìn thẳng về phía trước như thể cô và Nathan không hề có mặt ở đó. “Đừng lo lắng,” Nathan thì thầm. Shea khẽ nghiêng người, cố duỗi căng cơ thể. Trong mười hai giờ qua, cô chỉ rời khỏi xe một lần để đi vệ sinh trong khi tiếp nhiên liệu cho xe. Anh xoa lưng cô rồi đưa tay lên xoa cổ cô khi cô cong người lần nữa.

Họ rời khỏi đường cao tốc chạy song song với hồ rồi Sam ấn nút mở cổng an ninh dẫn vào khu KGI. Tuy nơi đó được bao phủ trong màn đêm, Shea vẫn nhích về phía trước, cố quan sát cảnh vật xung quanh họ. Sam đậu xe trước toà nhà đồ sộ dùng làm phòng quân sự. Ở cả hai bên, những chiếc SUV khác cũng dừng lại và mọi người bắt đầu túa ra. Nathan mở cửa nhưng ra hiệu bảo Shea ở yên tại chỗ. Anh đứng phía sau cánh cửa mở toang và nhìn qua đầu Sam.

“Kế hoạch là gì? Anh muốn để Shea ở đâu?” “Cô ấy khoẻ không?” Sam nhỏ giọng hỏi. “Cô ấy ngủ được nhiều hơn mấy ngày qua. Em nghĩ cô ấy sẽ ổn thôi.”

Trong khi Donovan nhập mã mở cửa, Sam liếc nhìn những người khác rồi quay lại nhìn Nathan. “Giờ chú cứ dẫn cô ấy vào trong. Van muốn xem đoạn phim theo dõi chú đã gửi. Chúng ta có thể cần đến cô ấy. Sau đó chú có thể đưa cô ấy tới nhà anh. Hai người có thể ở chung với vợ chồng anh. Hoặc nếu thích, chú có thể đến nhà của những người khác, miễn là chú cảm thấy thoải mái nhất.” Joe đứng bên cạnh chiếc SUV, nơi Nathan và Sam đang trò chuyện. “Họ có thể ở cùng em và Donovan.” Lời tuyên bố ấy giống như một mệnh lệnh hơn. Nathan đã phân chia thời gian trú ngụ tại lô đất của mình với ngôi nhà anh ở cùng Joe và Donovan. Chỗ đó được gọi là nơi trú ẩn dành cho những thành viên còn độc thân trong gia đình.

Sam, Garrett và Ethan đều đã xây dựng nhà họ - hay đúng hơn chỉ có nhà của Sam là hoàn thiện thôi. Nhà Ethan sắp hoàn thành nhưng vợ chồng anh ấy vẫn còn sống ở ngôi nhà cũ nằm bên ngoài khu KGI cho đến khi sẵn sàng dọn vào nhà mới. Garrett và Sarah chỉ mới chuyển vào nhà họ ngay trước lễ tốt nghiệp của Rusty và sự ra đi đột ngột của Nathan. Cặp đôi ấy sẽ sớm kết hôn với điều kiện là Nathan có thể ngừng cản trở những kế hoạch của họ. Anh nhăn mặt trước suy nghĩ đó. Anh rất thích Sarah. Chị ấy là người kiên cường, giống như hai bà chị dâu của anh, Sophie và Rachel. Anh muốn chị ấy vui vẻ và an tâm. Nhưng giờ anh cũng muốn mình và Shea được như thế.

Sam nhún vai. “Tuỳ Nathan cảm thấy nơi nào tốt nhất thôi.” Joe liếc nhìn em trai với ánh mắt dò hỏi và thấy Nathan từ từ gật đầu. “Chúng ta đưa Shea vào trong thôi,” Sam nói.

Nathan, người vẫn che chắn cho Shea từ bên ngoài, xoay người cúi xuống để có thể nhìn vào trong xe. Anh chìa tay ra nắm lấy tay cô. Anh giúp cô bước ra, choàng tay ôm vai cô cho đến khi cô đứng vững. Họ theo Sam vào bên trong trung tâm chỉ huy của KGI, nơi mọi người đang chờ. Donovan đang bận rộn bên máy tính trong khi những người khác ngồi trước một màn hình tinh thể lỏng lớn treo trên tường. Anh ấy ngước lên nhìn Nathan và Shea rồi ra hiệu bảo họ đi qua chỗ mình. “Giờ tôi đang tải đoạn phim xuống. Tôi muốn cô quan sát thật kỹ, Shea à. Hãy cho tôi biết cô muốn dừng chỗ nào hoặc muốn tua lại cái gì đó. Đừng lo lắng đến việc bị hút vào nó. Tôi hiểu chuyện này sẽ làm cô đau khổ. Cứ thư giãn và nói bất cứ điều gì, cho dù đó là chi tiết nhỏ nhặt hay tầm thường. Chúng ta sẽ cùng bàn bạc để giải quyết chuyện này, được chứ?”

Shea nở nụ cười biết ơn Donovan và Nathan cũng gật đầu cảm ơn anh trai mình vì đối xử dịu dàng và vô cùng thông cảm cho cô. Shea bước tới, ngồi xuống chiếc ghế cách chỗ Donovan không xa. Nathan theo sau, rồi kéo cô đứng lên và để cô ngồi trên đùi mình. Cô liếc nhìn những người khác thật nhanh, nhưng anh bỗng áp lưng cô vào ngực mình nhằm gửi một thông điệp bảo rằng anh cóc cần quan tâm ai nhìn thấy việc này. Cô thuộc về anh. Anh không quan tâm ai biết điều đó hay họ nghĩ gì, chỉ cần cô hiểu là đủ rồi.

Shea bỗng giật nảy người khi màn hình nhấp nháy hiện ra hình ảnh một người phụ nữ có mái tóc xoăn dài nâu sậm. Chị ấy mặc chiếc quần có túi to và áo thun ba lỗ ôm sát làm nổi bật vóc dáng mảnh khảnh săn chắc của mình. Chị ấy trông khoẻ khoắn và rõ ràng duy trì chế độ ăn uống nghiêm ngặt. “Grace,” Shea thì thầm. “Đó là chị gái của cô à?” Donovan hỏi.

Cô gật đầu và chồm về phía trước khi Donovan cho chiếu tiếp đoạn phim. Grace rón rén đi khắp nhà, ánh mắt lộ vẻ thận trọng cảnh giác. Chị ấy đang nắm chặt quyển nhật ký mà Shea đã tìm thấy trong lối thoát bằng đường hầm. Khi bước vào phòng khách, chị ấy khựng lại khiến đôi mắt Shea ngấn nước. Đây chính là thời điểm cô và Grace trò chuyện với nhau. Cô quan sát chị gái đang giao tiếp với mình. Rồi chị ấy nhìn quyển nhật ký cầm trong tay và Shea biết đây chính là lúc chị ấy bảo “đó không phải là cha mẹ ruột của họ”. Đồ đạc vẫn còn nguyên vẹn, điều đó có nghĩa là việc lục soát kia đã xảy ra sau khi Grace đến. Mọi thứ trông y hệt như thời điểm trước lúc cha mẹ cô bị giết. Điều này có nhiều ý nghĩa đối với cô. Không biết kẻ nào đã dọn dẹp sạch sẽ hiện trường? Vì chẳng hề có bằng chứng nào cho thấy vụ giết người xảy ra ở đó cả.

Shea hướng sự chú ý trở lại đoạn phim, thấy Grace thình lình ngẩng đầu lên rồi chạy nhanh đến bên cửa sổ. Tiếng cửa kính vỡ và tiếng bước chân thình thịch chợt vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh. Grace nhìn hai bên, vẻ mặt thực sự hoảng sợ và do dự. Rồi đôi mắt đanh lại khi chị ấy lao vào hành lang. Có bốn hình ảnh hiện lên trên màn hình. Donovan đi theo Grace, phóng to ảnh từng căn phòng chị ấy chạy qua. Chị ấy chạy vào phòng trú ẩn rồi đóng sầm cửa lại.

Donovan quay qua Shea. “Không có máy quay trong phòng trú ẩn sao?” Cô lắc đầu. “Chỉ có ở bên ngoài thôi. Mục đích là để có thể quan sát bên ngoài, chứ không phải bên trong. Cha tôi đã xây dựng sao cho nó là phòng trú ẩn tốt nhất.” “Ông ấy đã làm một việc rất tuyệt,” Garrett lầm bầm.

“Nhìn kìa,” Ethan lên tiếng, hướng sự chú ý của mọi người trở lại màn hình. Một quân nhân đi qua phòng khách rồi một tên khác xuất hiện đằng sau hắn. Mọi người đều chồm về phía trước, chú ý quan sát hai tên đó đi khắp nhà, cẩn thận tìm kiếm. Chúng hoàn toàn phá huỷ ngôi nhà. Đích thị chúng là kẻ gây ra những thiệt hại mà Shea và Nathan đã trông thấy.

“Grace đã nói chuyện với tôi. Ý tôi là trước khi chị ấy bỏ chạy. Chị ấy bảo có kẻ nào đó đang ở đấy,” Shea nói. Nathan liền ôm cô chặt hơn. Căn phòng trở nên tĩnh lặng khi mọi người quan sát hai gã kia càn quét căn nhà của cha mẹ cô. Nathan nheo mắt. Bọn chúng di chuyển cứ như không phải đang đuổi theo Grace. Có lẽ bọn chúng không hề biết cô ấy ở đó mà chỉ đang tìm thứ gì đấy thôi. Rõ ràng bọn chúng không phải là người thuộc một tổ chức bình thường.

Bọn chúng đội mũ lưới nguỵ trang của quân đội, chỉ để lộ đôi mắt. Nathan ghi nhận từng chi tiết diện mạo của chúng, tìm kiếm bất cứ thứ gì đó có thể xác định danh tính của chúng nhưng chúng che kín từ đầu đến chân. Chúng đi giày ống, mặc đồ dã chiến và mang súng trường quân sự. Nếu như đám người truy đuổi Shea và Grace không phải là tổ chức tôn giáo theo chủ nghĩa sinh tồn bí mật nào đó, thì chắc chắn là quân đội Mỹ rồi. Trông chúng giống người của lực lượng đặc biệt. Có lẽ một nhóm chết tiệt nào đó không hề tồn tại, và điều ấy làm Nathan thật sự lo lắng. Khi đoạn phim về Grace đột ngột kết thúc, Donovan liền mở phần giám sát chuyến viếng thăm của Shea và Nathan. Nathan chăm chú quan sát thời điểm anh và Shea lẻn vô nhà và bước vào nhà bếp. Các anh trai anh cau mày lúc nghe thấy tiếng kính vỡ vang lên và họ ngã xuống sàn trước khi lựu đạn loá mắt phát nổ.

Nathan chồm về phía trước, nheo mắt quan sát những kẻ đột nhập đi vào nhà sau khi anh và Shea đã chạy đến phòng trú ẩn. Giống như những kẻ đã đuổi theo Grace, bọn chúng trông có vẻ là người của quân đội. Tuy nhiên chúng có vẻ cẩn thận hơn. Bọn chúng không đụng chạm hay xáo trộn bất cứ thứ gì. Rõ ràng chúng đang tìm kiếm một ai đó. Thậm chí chúng chẳng hề ngập ngừng mà hướng thẳng đến phòng trú ẩn. Anh không thích điều này chút nào. “Lũ khốn đó phải không?” Garrett lầm bầm. “Có người nào muốn đoán xem bọn này là ai không?”

“Anh nghe được thông tin gì từ Resnick thế?” Nathan hỏi. Sam cong môi rồi liếc nhìn Donovan. “Không có gì cả. Bọn anh đã giải thích tình huống hiện tại, nhờ ông ta tìm hiểu nhưng ít lâu sau ông ta mất liên lạc luôn.” “Em không thích điều này,” Nathan lầm bầm.

“Bọn anh cũng thế thôi,” Donovan nói. Shea bỗng bật dậy, rời khỏi vòng tay của Nathan. Cô đi qua đi lại và vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình trong khi Donovan tiếp tục tua lại đoạn phim. “Chúng ta sẽ làm gì để giúp Grace?” Shea buột miệng. “Chị ấy đang ở một mình ngoài kia trong khi tôi lại ở đây cùng với các anh. Chẳng hề có bất cứ chuyện gì sẽ xảy ra cho tôi nhưng không thể nói chị ấy cũng được an toàn như vậy. Tôi đã cố liên lạc nhưng chị ấy không nói chuyện với tôi. Tôi thật sự rất lo cho chị ấy.”

Sam đứng dậy rồi đặt tay lên vai Shea. “Bọn tôi sẽ cử một nhóm đi bảo vệ Grace. Tôi đã hứa với cô là bọn tôi sẽ làm thế mà. Tôi nhất định sẽ giữ lời hứa. Nhưng trước tiên bọn tôi phải tìm thấy cô ấy đã.” Rồi Sam xoay người về phía Steele, nhưng trước khi anh ấy có thể mở miệng thì Rio đã tiến lên. “Anh sẽ đi.”

Sam nhướng mày còn Garrett ngạc nhiên nhìn đội trưởng của mình. Rio vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, ngay đoạn Grace đang đứng trong phòng khách. “Anh sẽ đi tìm và bảo vệ cô ấy,” Rio nói ngắn gọn. “Những tên khốn kia sẽ không thể tóm được cô ấy đâu.” Nathan kinh ngạc hơn khi thấy Shea vội vã đi tới chỗ Rio, ngước nhìn anh ấy với vẻ mặt cầu khẩn.

“Grace rất đặc biệt. Chị ấy chưa bao giờ làm hại bất cứ ai mà toàn chịu thiệt thòi. Đừng để bọn chúng bắt được và lợi dụng chị ấy. Chúng sẽ hại chết chị ấy mất.” Ánh mắt Rio bỗng trở nên dịu dàng khi nhìn Shea. Rồi anh ấy cầm lấy tay cô và khẽ siết nhẹ. Dường như cả căn phòng tràn ngập cảm xúc kỳ lạ toả ra từ Rio, và giờ những thành viên còn lại trong nhóm của anh ấy cũng bước lên. “Tôi sẽ tìm ra chị gái cô, Shea à. Và đưa Grace trở về với cô.”

Shea liền nhón chân hôn vào má người đàn ông vạm vỡ này, rồi như thể vượt qua nỗi sợ hãi lúc trước, cô bỗng vòng tay ôm chặt lấy Rio. “Cảm ơn anh,” cô nói mạnh mẽ. “Tôi sẽ không bao giờ có thể báo đáp anh. Grace là tất cả đối với tôi.” Rio trông có vẻ hơi mụ mị khi lùi lại thoát khỏi cái ôm của Shea. Rồi anh ấy mỉm cười. “Tôi có thể thấy vì sao Nathan lại say mê cô đến thế rồi.”

Nhưng khi hướng trở lại màn hình, nhìn vẻ hoảng sợ trong mắt Grace, ánh mắt Rio đanh lại lần nữa. Anh ấy nhìn qua Sam và Garrett. “Có vấn đề gì không?” Sam từ từ lắc đầu. “Không, không có vấn đề gì cả.”

“Vậy hãy đưa cho anh toàn bộ thông tin về Grace mà các cậu có được. Đội của anh sẽ lập tức lên đường.”.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000