fa-bars

Lời thì thầm trong đêm - Whispers In The Dark - Chương 32

Chương 31.

Một giờ sau, khi đã tắm rửa và thay quần áo, Shea bắt tay vào làm thịt viên. Nathan, Joe và Donovan ở trong phòng khách cách đó vài mét, bàn về Resnick và nhiều thứ khác cô không hiểu. Còn Swanny lại không nói gì và cô thích sự tĩnh lặng ấy. Cô thích thú khi chàng quân nhân to con có vẻ nóng nảy này rõ ràng lại tỏ ra rụt rè hoặc thiếu tự nhiên. Có thể là sự hòa trộn cả hai. Cô cũng thấy phấn khích khi cậu ấy đòi hỏi cao trong những đo đạc của mình. Dường như cậu ấy thích nấu ăn và là người cầu toàn trong nhà bếp. Swanny hướng dẫn từng động tác cho cô, bảo cô cho bao nhiêu gia vị vào thịt. Thậm chí chỉ cả cách viên thịt nữa.

“Anh sẽ gia nhập KGI phải không?” Shea buột miệng hỏi khi bầu không khí thinh lặng kéo dài quá lâu. Swanny xoay người, ngạc nhiên nhìn cô. Vết sẹo trên má hơi căng ra khi cậu ấy trầm ngâm suy nghĩ. “Không, chỉ là có thể thôi. Tôi thực sự không rõ nữa,” cuối cùng Swanny sửa lại. “Tôi đi cùng Donovan và Ethan bởi vì Nathan cần tôi. Không còn lý do nào khác nữa. Tôi biết có chuyện gì đấy đang xảy ra cho cô và Nathan. Tôi cảm giác mình nợ cả hai người, vì thế tôi sẽ làm mọi việc có thể để báo đáp. Nhưng ngay cả khi không có điều đó, tôi vẫn sẽ làm thế. Vì Nathan là bạn tôi mà.”

Rồi Swanny lại im lặng và Shea đấu tranh với bản thân xem có nên tiếp tục cuộc trò chuyện này hay không. Cô muốn tìm hiểu về Swanny nhưng lại không thích làm cậu ấy cảm thấy thiếu thoải mái. “Anh còn người thân chứ?” Một bóng mờ chợt lướt qua mặt Swanny. “Không.”

Cậu ấy chẳng nói gì thêm. Thật bực mình! Vì giờ nếu cô đeo đuổi hướng chất vấn này, tình huống sẽ trở nên ngượng nghịu và lộ liễu quá. “À, tôi nghĩ nếu anh tham gia KGI, họ sẽ là gia đình của anh.” Swanny ngừng lại trong chốc lát rồi khẽ nhếch khóe môi. “Tôi không hề nghĩ theo cách đó, nhưng tôi cho rằng cô nói đúng.”

Shea nặn một viên thịt rồi đặt nó trên miếng giấy sáp[1], bên cạnh những viên thịt xếp thẳng hàng khác. Tiếng gõ cửa trước bỗng vang lên làm cô giật nảy mình, đứng sững người khi tay vẫn đặt trên khay thịt. [1. Loại giấy được phủ paraphin, chống dính dùng trong nhà bếp.] Lát sau, một cặp đôi lớn tuổi bước vào phòng khách. Shea nhìn thấy người phụ nữ kia lập tức ôm chầm lấy Nathan.

Ắt hẳn đây là cha mẹ của anh ấy. Một vài phút sau, họ ôm Nathan và trò chuyện thật nhanh. Joe liếc nhìn cô vài lần như để âm thầm hỗ trợ. Hoặc có lẽ anh ấy cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô. Rồi họ cùng quay về phía Shea, mẹ của Nathan thì nhìn thẳng vào mắt cô như đang cố đánh giá từ hướng đối diện. Đột nhiên, khuôn mặt bà dịu lại cùng nụ cười ấm áp. Bà vội vàng đi qua chỗ Shea, kéo cô vào lòng rồi ôm chầm lấy cô như vừa làm với Nathan.

Shea không biết phải làm gì nên chỉ đứng đó trong khi bà Kelly vỗ nhẹ và ôm mình. Cuối cùng, lúc đẩy người ra, bà hôn vào má cô và nắm chặt vai cô để nhìn rõ hơn. “Cháu làm thịt vương vãi khắp người bác rồi,” Shea nhăn mặt nói khi giơ tay lên. “Ôi, cưng ơi, bác còn làm tệ hơn ấy chứ. Chỉ cần rửa sạch là ổn rồi. Nhân tiện, bác là Marlene Kelly.” Rồi bà chỉ tay qua vai. “Đó là chồng bác, Frank.”

Frank bước lên trước, kéo cô vào lòng rồi ôm cô dịu dàng hơn vợ mình nhưng cũng không hề kém phần ấm áp và chân thành. “Bác rất vui khi được gặp cháu, cô gái,” ông khàn giọng nói. “Cháu hãy thứ lỗi cho lão già dễ xúc động này nhé, nhưng cháu đã giúp đưa con trai bác trở về nhà. Bác sẽ không bao giờ quên việc làm đó đâu.” Hai gò má Shea ửng hồng trước tình yêu và vẻ hân hoan trong mắt họ. Nhưng cô vẫn đón nhận nó như tia nắng tỏa sáng sau trận bão tuyết.

“Chúng ta rất mừng vì cháu ở đây,” Marlene dịu dàng nói. “Bác biết những cậu con trai của mình sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra cho cháu mà.” Shea mỉm cười trước vẻ tự tin trong giọng bà. “Cảm ơn bác. Cháu cũng rất vui khi được gặp những người có ý nghĩa rất lớn với Nathan.” Marlene quay qua Frank lần nữa. “Nếu không phiền, anh có thể mang đồ ăn trong xe vào được chứ? Em sẽ chuẩn bị bàn ăn ở hiên sau. Hôm nay là một ngày tuyệt vời để dùng bữa ngoài trời đấy.”

Nathan đứng bên ngoài cùng với ba và các anh trai trong khi Donovan chuẩn bị giàn nướng. Mẹ anh dọn bàn ăn ngoài trời với rất nhiều đồ ăn vặt và nước uống, chưa kể đến những món ăn kèm với hamburger và bia được cất trong thùng lạnh. Một cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ. Bầu trời trong xanh không chút gợn mây. Thậm chí mọi thứ còn êm đềm hơn trước. Nathan tận hưởng từng ngày trở về Tennessee, được gia đình vây quanh. Và giờ là Shea.

Anh ngước lên khi Swanny cầm cái khay chất đầy hamburger, bước ra hiên sau. Cậu ấy vừa đưa khay cho Donovan thì Shea và mẹ anh xuất hiện phía sau. Anh chìa tay ra, muốn Shea ở gần bên mình. Cô bước tới, tự động nắm lấy tay anh, như thể chẳng có bất cứ suy nghĩ nào khác. Anh thích thế. Nathan choàng tay ôm cô, giữ chặt để cô áp vào eo mình trong khi mẹ anh đứng một bên cười toe toét. Trong tâm trí, bà đã nghĩ tới việc họ sẽ kết hôn, định cư trong ngôi nhà của Nathan và chắc chắn cũng vẽ lên hình ảnh những đứa cháu.

Trong khi điều đó có thể khiến một số đàn ông hoảng sợ, Nathan lại chẳng hề bận tậm. Anh đã biết mình muốn gì ngay từ lúc bắt đầu. Chẳng nghi ngờ gì về việc anh muốn sống cùng Shea đến suốt cuộc đời. Anh cần cô. Cô là một nửa còn lại của anh không chỉ ở phương diện người bạn đời hòa hợp tâm hồn. Theo nghĩa đen, cô chính là một nửa linh hồn anh. Đâu phải ai cũng có được mối liên hệ ràng buộc như của ho. Anh cũng chẳng quan tâm việc họ yêu nhau nhiều đến thế nào nữa. Anh chỉ hi vọng Shea cũng cảm thấy như thế. Và khi chuyện này kết thúc, cô sẽ muốn ở lại bên anh. Tại đây hoặc bất cứ nơi nào khác. Điều đó chẳng quan trọng đối với anh. Đúng, anh yêu gia đình mình, yêu cuộc sống nơi đây. Nhưng anh sẽ cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên Shea. Nếu điều ấy đòi hỏi anh phải sống ở nơi khác, anh cũng sẽ không hề đắn đo suy nghĩ. Họ cẩn thận tránh không thảo luận về hoàn cảnh của Shea trước mặt cha mẹ. Thay vào đó, ngày hôm nay chỉ dành cho việc tận hưởng và quên đi bóng tối lơ lửng vẫn khiến họ phải lo lắng. Trong vài tiếng đồng hồ, Nathan sẽ giả vờ đây chính là cuộc sống của anh. Cuộc sống bên cạnh Shea.

Mẹ anh không ngừng quan tâm đến Swanny. Khi hamburger được dọn ra mà cậu ấy chỉ lấy một cái, bà liền ép cậu ấy ăn thêm. Nathan mỉm cười vì bạn mình chẳng hề có cơ hội từ chối. Mẹ anh là người có sức ảnh hưởng và đã quyết tâm nhận Swanny làm đứa con nuôi tiếp theo của mình. Thậm chí bà còn bảo cậu ấy ngồi kế bên khi mọi người vào bàn. Frank vươn tay ra, cầm tay vợ mình và tay Donovan. Donovan xoay người nắm tay Nathan. Nathan và Joe đều đồng loạt cầm tay Shea. Sau đó Joe với tay còn lại qua Swanny, và Marlene hoàn thành chuỗi liên kết ấy khi bà nắm tay kia của cậu. Frank khàn giọng xướng lời cầu nguyện, cảm tạ Thiên Chúa vì đã đưa Nathan trở về với gia đình, vì giới thiệu Swanny vào KGI và cuối cùng là vì Shea. Ông cầu xin Người ban sự bình an cùng những điều tốt lành cho Shea trước bữa ăn.

Sau khi mọi người đều thành kính nói “Amen”, Frank ngước lên, vẫn nắm chặt tay vợ và con trai. “Các con đừng bao giờ quên rằng gia đình là điều quan trọng nhất. Bất kể cuộc sống đưa các con đi bao xa, gia đình vẫn luôn ở đây. Nếu các con chẳng là gì trên đời này, các con vẫn là một thành viên của nhà Kelly và được mọi người yêu quý.” Cổ họng Nathan nghẹn thắt lại. Anh ngước mắt nhìn chằm chằm cha mình. Ừ, anh hiểu thông điệp đó: Đừng gạt gia đình ra xa. Họ sẽ mãi yêu con trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Cha gật đầu với anh rồi buông tay Marlene và Donovan. “Chúng ta hãy dùng bữa trước khi thịt nguội nào,” ông nói. Mặc cảm tội lỗi bỗng ập tới trong lòng Nathan khi anh nhìn Shea bắt đầu ăn. Joe đã đúng. Cô đang rất đói. Cho dù đã biết chuyện đó, anh vẫn không chắc. Hoặc có lẽ anh chỉ suy đoán thôi.

“Món này thật tuyệt vời, Swanny,” Shea nói khi liếm ngón tay. “Đây là miếng bánh hamburger ngon nhất mà tôi từng ăn đấy.” Swanny mỉm cười khi những người khác bổ sung lời khen ngợi. “Hình như bác đã có thể rút khỏi vai trò nướng thịt vì chúng ta có chuyên gia ở đây rồi,” Frank nói.

Swanny liền giơ tay lên. “Ôi, không, bác ơi. Bác thấy đó, những vấn đề này đòi hỏi phải có một nhóm. Chuẩn bị chỉ là một công đoạn trong đó thôi ạ. Thức ăn có thể được nêm nếm vừa ăn, nhưng nếu không được nướng chuyên nghiệp thì sự chuẩn bị kia chẳng còn quan trọng nữa. Cháu trân trọng đề nghị bác cứ tiếp tục vai trò “người nướng thịt” của nhà Kelly đi ạ.” Marlene chợt vỗ nhẹ tay Swanny. “Vậy cháu phải cam đoan là mình sẽ ở đây đảm đương công đoạn chuẩn bị đấy nhé.” Shea mỉm cười nhìn về phía Swanny và Nathan trông thấy khẩu hình môi của cô như muốn nói Tôi đã bảo anh rồi mà.

Không chắc mình vừa thấy gì, Nathan bắt đầu làm một cái hamburger khác cho Shea. Khi anh đưa nó cho cô, cô trông có vẻ như sắp từ chối, nhưng anh liền bỏ nó xuống đĩa của cô kèm theo lời chỉ thị. “Ăn đi.” Cô ăn một nửa rồi đẩy đĩa ra kèm theo tiếng rên rỉ. “Nó rất ngon nhưng em no lắm rồi.” Swanny bắt đầu đứng lên thu dọn đĩa, nhưng Shea bật dậy rời khỏi bàn rồi nghiêng người chạm vào tay cậu ấy.

“Anh cứ ngồi đó đi, Swanny. Tôi sẽ dọn bàn. Anh đã ở trong bếp cả buổi chiều rồi.” “Cô cũng thế mà,” Swanny vui vẻ nói. Marlene vừa đứng dậy vừa đặt tay lên vai Swanny và đẩy cậu ngồi xuống. “Bác sẽ giúp Shea. Cháu cứ ở lại đây và trò chuyện với mọi người đi.”

Nathan quan sát Shea và mẹ anh bưng chồng đĩa vào trong nhà. Không nói lời nào, Donovan, Joe và Nathan đồng loạt đứng lên. Frank cười khùng khục khi cũng làm thế. “Thật mừng là những cậu con trai của ta không hề quên mọi thứ ta đã dạy chúng.” Donovan cười toe toét. “Con chẳng muốn gặp rắc rối đâu.”

Họ bắt đầu thu đĩa dọn bàn trong khi Swanny ngồi đó, bối rối nhìn mọi người. “Đợi chút. Cháu bị cấm không được phụ giúp và phải ngồi yên tại chỗ, trong khi mọi người lại đang làm điều đó.” “Bác không tin việc như thế chỉ dành cho phụ nữ,” Frank nói. “Bác luôn dạy các con trai của mình là phải phụ nấu nướng hoặc dọn dẹp. Giờ mẹ chúng là người ra lệnh và bác không dạy chúng cãi lời mẹ mình. Nhưng đôi khi, chúng ta thực sự không cần vâng lệnh bà ấy.” Vẻ thích thú chợt ánh lên trong mắt Swanny. “À vâng. Giờ cháu nghĩ mình hiểu rồi ạ. Cháu nên đứng lên phụ mọi người bất kể bác Marlene đã bảo gì.”

Frank gật đầu rồi đưa chồng đĩa cho cậu. “Chính xác đấy.”.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000