Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Lời thì thầm trong đêm - Whispers In The Dark - Chương 47

Chương 46.

Nathan và các anh trai anh ngước lên khi nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài phòng quân sự. Nathan liền thở dài. “Để em.” Những người khác cười khùng khục khi anh đi ra mở cửa cho Shea. Cô đã được cấp một mật mã truy cập đặc biệt, nhưng cô luôn gõ cửa vì chẳng thể nào khắc phục sự ngập ngừng khi cứ xộc vào trụ sở của KGI như thế. Anh mở cửa, say sưa ngắm nhìn cảnh tượng cô đứng đó, trông thật xinh đẹp… và hạnh phúc trong giây lát. Đôi mắt cô hiện lên vẻ thoải mái đã vắng bóng suốt một thời gian dài. Làn da cô bắt đầu rám nắng, một dấu hiệu cho thấy cô dành nhiều thời gian ở ngoài trời.

Rồi anh nắm lấy tay cô và kéo vào trong phòng. “Em phải bắt đầu sử dụng mật mã của mình đi, Shea. Bọn anh cấp cho em là có lý do mà.” “Em biết. Nhưng em vẫn có cảm giác mình đang đột nhập ấy. Có lẽ em sẽ gõ cửa rồi mới nhập mật mã. Như thế anh sẽ biết là em đến.” Donovan cười khùng khục khi Nathan và Shea đi tới chỗ họ. “Anh ghét phải nói điều này với em, nhưng bọn anh đã biết em ở đây khi em ở trong phạm vi hơn mười mét rồi. Em chỉ cần nhập mật mã và bước vào thôi.”

“Có tin tức gì từ Rio không?” Shea lo lắng hỏi. Nathan lướt tay lên lưng cô. Gương mặt Donovan lộ vẻ hối tiếc. “Anh e là không có gì cả, cưng à.” Shea cố che giấu nỗi thất vọng, nhưng cô thất bại thảm hại. Các anh trai đều nhăn mặt vì họ ghét nhìn thấy cô buồn bã bởi bất cứ lý do nào. Mọi người đều cố gắng hết sức đối xử với cô bằng sự quan tâm tối đa mặc dù tình trạng của cô cải thiện đáng kể mỗi ngày.

“Bọn anh có thêm một số thông tin và cũng nhận được một yêu cầu từ Resnick. Tại sao em không ngồi xuống và bọn anh sẽ kể chi tiết cho em nghe?” Sam lên tiếng. Cô mỉm cười với Sam, sau đó đến những người khác trước khi ngồi xuống trường kỷ. Cô ngồi trên mép ghế và tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng Nathan có thể cảm thấy vẻ căng thẳng cũng như nỗi thất vọng sâu kín… và lo lắng là họ chưa tìm thấy Grace. Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy, em yêu. Bọn anh sẽ không dừng lại cho đến khi đưa cô ấy về nhà cho em. Anh hứa đấy.

Vẻ mặt Shea dịu đi và đôi mắt rực sáng. Gương mặt cô tươi hẳn lên khi anh nói chuyện ngoại cảm với cô. Điều đó chẳng khác nào nắm đấm giáng vào bụng anh. Họ hiếm khi trò chuyện bằng cách này trước mặt gia đình anh. Shea vẫn chưa hoàn toàn thấy thoải mái với khả năng mình đã được chấp nhận, nhưng cô đang dần vượt qua. Em biết anh sẽ làm thế. Em tin anh và các anh trai của anh. “Hai đứa kết thúc màn trò chuyện ngoại cảm được chưa?” Garrett nói cộc lốc.

Trước đây, Shea có lẽ sẽ đỏ mặt, cúi đầu và cảm thấy ghét bị chú ý. Nhưng cô đang dần cư xử tự nhiên thoải mái hơn với gia đình anh, điều đó làm Nathan xúc động. Cô hếch cằm và mỉm cười tự mãn với Garrett. “Em chỉ đang nói với Nathan rằng em nên nhớ kể cho chị Sarah nghe là em đã nghe thấy anh thốt ra bao nhiêu từ F ngày hôm qua thôi.” Garrett thở dài trong khi những người khác cười phá lên.

Sam cười toe toét, sau đó ngồi xuống chiếc ghế đối diện với trường kỷ trong khi Nathan ngồi bên cạnh Shea. Những người còn lại đều từ từ chọn chỗ ngồi cho mình, riêng Swanny vẫn lảng vảng ở vị trí kín đáo. Cậu ấy vẫn chưa cảm thấy thoải mái nhưng đã thích nghi tốt hơn. Swanny sẽ về nhà vài ngày. Nathan biết Sam đã ngỏ lời giao nhiệm vụ cho Swanny nhưng cậu ấy bảo mình cần thời gian để suy nghĩ. Nathan cho rằng cậu ấy về nhà giải quyết mọi việc rồi quay lại. Ít ra anh hy vọng như thế. Swanny sống phiêu bạt. Cậu ấy cần KGI. Cậu ấy cần một mục tiêu phấn đấu giống như thời điểm Nathan trở về từ Afghanistan. “Resnick hỏi em có sẵn lòng gặp ông ta không, Shea?” Sam bắt đầu nói. Shea há hốc miệng và tự động nhích về phía Nathan cho đến khi cô nép sát vào người anh. Anh liền choàng vai cô rồi siết chặt.

“Ông ta bị điên sao?” cô hỏi. “Có nhiều việc em chưa biết, nhưng em phải biết điều này trước khi bọn anh đi vào những nguyên nhân. Em không phải làm bất cứ việc gì mình không muốn. Nếu em từ chối, người đàn ông đó sẽ không bao giờ được đặt chân vào khu này. Em hiểu chứ?” Sam nhìn thẳng níu giữ ánh mắt của Shea. “Em đang ở thế nắm quyền. Bọn anh sẽ chỉ làm những gì em muốn, được chứ?” Shea mỉm cười gật đầu.

“Resnick muốn gặp em vì ông ta cũng được sinh ra trong phòng thí nghiệm kia như em và Grace.” Shea hoàn toàn bất động một lúc khiến Nathan lo là họ đã làm cô phiền muộn. “Vậy tại sao?” cô thì thậm. “Tại sao ông ta lại làm thế với em? Vì sao ông ta lại để điều đó xảy ra? Ông ta biết. Ông ta phải biết những gì diễn ra ở đó chứ?”

Nathan hôn vào thái dương cô rồi vuốt tóc cô. Nhưng anh vẫn im lặng để Sam có thể kể chi tiết với cô một cách vô cảm. Nathan không thể khách quan. Thậm chí anh vẫn chẳng thể nghĩ đến Resnick mà không muốn giết tên khốn đó. Anh không thể nào tha thứ cho Resnick. Nếu không phải vì ông ta, Shea có lẽ sẽ không bị bắt lần hai. “Resnick không phải là người đã giao em cho lũ khốn để chúng làm hại em. Anh biết chuyện là như thế. Ông ta bắt em đi vì muốn bảo vệ em. Một việc làm ngu ngốc. Nhưng anh nghĩ ông ta không muốn làm tổn thương em. Resnick tin rằng ông ta có khả năng chính là anh trai của em.” Lần này, Nathan cảm thấy cơn choáng váng của cô lan khắp người mình. Kết nối của họ đang mở và anh có thể cảm nhận mọi cảm xúc mâu thuẫn của cô: tức giận, buồn bã và bối rối.

“Resnick cũng là một thí nghiệm. Một sản phẩm thất bại, theo như lời ông ta nói. Ông ta không có những năng lực đặc biệt như chị em em. Khi gia đình em chuyển tói Oregon, ông ta chính là người đã giúp đỡ vợ chồng Peterson. Cuối cùng thì ông ta cùng tìm ra họ sau khi họ biến mất cùng với chị em em vài năm trước. Ông ta hỗ trợ tài chính và bảo họ gọi cho ông ta nếu cần giúp đỡ. Resnick yêu cầu họ kể cho em và Grace nghe nhưng họ rõ ràng không tin tưởng ông ta. Hoặc có lẽ vợ chồng Peterson không muốn em và Grace biết sự thật về vai trò của họ trong quá trình ra đời của chị em em, và thực tế họ không phải là cha mẹ ruột của hai người.” “Ông ta biết ai là kẻ muốn truy đuổi chúng em gắt gao như thế không?” “Resnick không muốn nói hết mọi thông tin với bọn anh, nhưng Donovan đã tiến hành xâm nhập hệ thống và họn anh có quyền truy cập mọi tập tin của ông ta,” Sam mỉm cười hài lòng.

Shea thận trọng liếc nhìn Donovan. Donovan liền nở nụ cười trấn an. “Anh không muốn làm em lo lắng. Hiểu chứ? Hứa với anh nào.” “Cho em biết đi,” cô khẽ nói.

“Ông ta đã nhắc đến hai nhà khoa học người Nga. Vì thế anh liền tìm kiếm thông tin về họ cũng như bất cứ thứ gì liên quan đến mục đích thí nghiệm và giá trị dự định của bọn chúng. Anh đã lần ra một trong hai nhà khoa học đó, người vẫn còn đang sống ở Mỹ, mặc dù Resnick vẫn nghĩ ông ta đã trở về Nga. Hay chí ít đó là những gì ông ta nói.” Shea im lặng, chồm về phía trước và nheo mắt tập trung. “Lúc đầu, đây chỉ là một đề tài nghiên cứu được hậu thuẫn và tài trợ cực kỳ bí mật của quân đội. Vả lại, ngoài em và Grace, còn có những đối tượng thử nghiệm thành công khác. Những đứa trẻ có khả năng tâm linh được sinh ra. Nhưng khi bọn chúng phát hiện là bọn chúng có thể tạo ra năng lực chữa lành, những đứa trẻ kia đều được cho làm con nuôi và loại bỏ khỏi chương trình nghiên cứu.”

“Grace,” Shea thì thầm. “Ngay từ đầu bọn chúng đã nhắm vào Grace. Vậy tại sao bọn chúng lại giữ em lại?” “Bởi vì em cũng có khả năng đó, Shea à,” Donovan nhẹ nhàng nói. “Đúng, năng lực của em có vẻ khác biệt nhưng hãy nghĩ đến những gì em đã làm cho Nathan đi. Chúng ta xem xét trường hợp em và Grace có thể hợp tác với nhau. Trước đây chúng ta đã nói về chuyện này rồi, nhớ chứ? Em có thể giao tiếp, lấy đi và chịu đựng đau đớn của ai đó. Grace cũng đã chữa lành cho Swanny thông qua em mà. Giờ hãy nghĩ đến việc quân đội sử dụng những khả năng ấy trong các trường hợp thế này nhé. Những binh lính bất tử. Bọn chúng bị thương trên chiến trường và được chữa trị bằng ngoại cảm. Nếu bọn chúng bị bắt giữ và tra tấn để moi thông tin thì sao? Em có thể lấy đi đau đớn, chịu đựng và bảo vệ bọn chúng. Bọn chúng sẽ giống như những cỗ máy. Không bao giờ bị hạ gục. Hãy hình dung điều đó từ quan điểm giải thoát. Tựa như những gì đã làm cho Nathan, em có thể trò chuyện với tù nhân đó và dẫn đội cứu hộ đến chỗ anh ta. Đây chính là điều mà quân đội muốn có được.” “Nhưng các anh cũng làm việc cho quân đội mà. Hay chí ít là đã từng làm thế,” Shea bối rối nói. “Các anh không sợ sao?”

“Chưa hề có ai biết đến chuyện này. Thậm chí là những người đã gia nhập quân đội,” Sam lên tiếng. “‘Được quân đội tài trợ’ là một mật khẩu ám chỉ dự án tối mật chỉ có những người cấp cao mới biết thôi. Những người phục vụ cho những dự án ấy không phải là quái vật. Họ chỉ đang làm việc của mình, tiến hành nghiên cứu, giống như điều này được thực hiện cho một nhóm bí mật không tồn tại chính thức vậy. Bọn anh nói cho em biết điều này vì em đáng được biết. Tuy không được phép biết tất cả những việc phải làm, bọn anh vẫn tự trang bị hiểu biết cốt để bảo vệ am, Grace và bất cứ người nào bị nhắm làm mục tiêu cho dạng nghiên cứu này.” “Vậy chúng ta không thể làm được gì sao? Em chỉ sống với những hiểu biết đó và không bao giờ dám chắc là bọn chúng có truy đuổi mình nữa hay không à?” “Resnick kiên quyết dẹp bỏ triệt để hoạt động này. Anh không hoàn toàn tin tưởng ông ta. Nhưng anh cũng hiểu ông ta sẽ tiến hành mọi việc đến đâu. Ông ta đang chơi một trò y hệt như chúng ta phải chơi. Nếu ông ta ngăn chặn thành công, dự án nghiên cứu kia sẽ hoàn toàn biến mất. Giống như nó chưa hề tồn tại vậy.”

“Giá mà việc đó dễ dàng như thế,” Shea thì thầm. Nathan chợt đan tay mình vào tay cô. “Em sẽ không bao giờ cô độc nữa, Shea. Em sẽ không còn phải chạy trốn. Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu mà.” “Hooyah,” Ethan khẽ lên tiếng.

“Chính xác,” Garrett mạnh mẽ nói. “Và việc làm đầu tiên là trừng trị những kẻ dám tố cáo anh với Sarah. Bao gồm cả em đấy, quý cô Shea.” Shea mỉm cười và Nathan gần như gập người lại vì nhẹ nhõm. Cô sẽ ổn thôi. Anh có thể cảm nhận được điều đó. “Shea?” Sam nói.

Cô liền hướng sự chú ý trở lại với Sam. “Em muốn xử lý vấn đề Resnick thế nào? Ông ta muốn gặp em nhưng cũng quyết định em phải cảm thấy an toàn. Đó là lý do ông ta muốn tiến hành việc đó ở đây, với sự hiện diện của bọn anh. Nói chuyện với ông ta có thể tốt cho em. Ông ta có thể trả lời rất nhiều câu hỏi của em đấy.” Shea chầm chậm gật đầu, sau đó hít một hơi thật sâu. “Được rồi, em sẽ gặp ông ta. Có lẽ ông ta có thông tin giúp chúng ta tìm ra Grace.” Cô do dự giây lát rồi người lên nhìn Sam. “Khi nào ạ?”

“Bất cứ lúc nào em muốn. Bất cứ thời điểm nào em cảm thấy sẵn sàng gặp ông ta. Em chỉ cần nói ra và anh sẽ thu xếp việc ấy,” Sam nói. “Cảm ơn anh,” Shea bỗng buột miệng nói. Cô quay lại nhìn tất cả bọn họ, đôi mắt khẽ rực sáng. “Thật sự cảm ơn các anh. Mọi người đã mạo hiểm quá nhiều vì em. Và bởi vì đã gặp vợ của các anh, em biết mình chẳng thể nào chịu được ý nghĩ có việc gì đấy xảy ra khiến các anh không thể trở về với họ nữa.” “Em đã mạo hiểm mọi thứ vì em trai của bọn anh,” Joe xen vào. “Làm sao bọn anh không thể làm y như vậy cho em chứ?”

“Giờ chúng ta nên dừng lại thôi, nếu không em thật sự sẽ khóc sướt mướt đấy,” Shea cảnh báo. Câu nói ấy khiến tất cả mọi người khúc khích cười, nhưng họ đều nhìn Shea bằng ánh mắt chứa chan tình cảm. Nathan mỉm cười, ôm chặt lấy cô rồi đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô.

“Đây là lý do bọn anh sẽ mạo hiểm những gì mình có vì em,” Ethan nói khi nhìn chằm chằm Nathan. “Em trai anh lại mỉm cười. Nó đã trở lại là chính mình. Và em là người làm điều đó. Em đã đưa nó trở về nhà.”.