Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Mãi nhớ - Chương 11

Chương 11: Ghen tuông nhỏ xuất hiện (1).

Khi phim 'Hoa Trang' đã xác định xong dàn diễn viên, Lý Hiểu Thanh lập tức làm việc không ngừng nghỉ để mời phóng viên đến buổi họp báo. Lần này Lý Hiểu Thanh giảm được lượng tiền đáng kể, chỉ cần lôi danh sách diễn viên ra cũng đủ dọa người rồi. Chủ yếu là có Thẩm Triết tham gia.

Tư Niệm cũng không quan tâm gì nhiều đến scandal của giới nghệ sĩ, chỉ có Lưu Hạ là biên tập viên của tạp chí tuổi teen, rất thích thu thập tin tức của người khác nên bình thường hay đến ép cô, khiến cô mới phải chạy đi hỏi người khác rồi... thuật lại. Nên khi Lưu Hạ bảo cô, Thẩm Triết có một đống vụ tai tiếng tình dục, rất thích hợp cho việc lăng xê bộ phim, bạn Tư Niệm thực sự kinh ngạc mất một lúc. Được rồi, cô thừa nhận, cô đã mặc định cho rằng Thẩm Triết yêu thầm Trình Thần rồi. Buổi họp báo được tổ chức tại khách sạn bốn mùa, dưới lời mời nhiệt tình của Thẩm Triết, cô tạm thời làm người đi qua đường vậy.

Đổng Tiếu thân là trợ lý biên kịch, lần đầu tiên được tham dự họp báo nên vừa đến nơi mắt đã tỏa sáng, nhìn quanh tìm thần tượng của mình. Theo lời anh chàng này thì cả bốn nữ diễn viên trong phim đều là thần tượng... Thế nên chỉ có mình Tư Niệm cô đơn đứng một góc, sau khi xem xong buổi họp báo là bắt đầu muốn nhân cơ hội chạy trốn. Coca gần đây rất hay cáu kỉnh. Vì Trình Thần là đồ cuồng công việc nên cô cũng không thể cho Coca ăn đúng lịch, đành phải nhờ dì lao công cho nó ăn ngày ba bữa. Làm người ta tức lộn ruột chính là sau khi Trình Thần biết chuyện này đã rất tự nhiên gửi luôn Sprite cho cô.

Thế nên Coca cáu rồi. Cô đoán, một là cô quá thiên vị Sprite nên Coca ghen tị; hai là nó không uống nổi sữa dì lao công pha... Tiếp đến là tiệc buffet, trong lúc cô đang đứng giữa một đám người xa lạ thì cánh tay đột nhiên bị giữ chặt.

Quay đầu lại, Thẩm Úy Giác đang mỉm cười với cô: "Bạn Tư Niệm." Tư Niệm sửng sốt: "Tớ tưởng cậu làm trong mảng thời sự? Chuyển sang mảng giải trí từ bao giờ thế?" Thẩm Úy Giác bước lên nửa bước, nói: "Là 'kiếp trước' của cậu rủ tớ đi cùng đấy."

Đèn thạch anh sáng lóa, khuôn mặt tươi cười kia cũng sáng lóa theo. Đôi mắt đen nánh nhưng vẫn sáng ngời, còn có mái tóc đen ngắn mềm mại, Tư Niệm trợn mắt, che miệng lúc lâu, cuối cùng mới thở dài một tiếng: "Trời ạ." Nói xong hai chữ này liền cầm chặt tay Lâm Hân, cười với anh một lúc, sững sờ không nói được chữ thứ ba. "Sao cậu vẫn chẳng thay đổi gì thế?" Lâm Hân là người mở miệng trước, giọng vẫn nhẹ nhàng êm dịu.

"Cậu cũng không thay đổi còn gì." Tư Niệm cười nhìn anh, "Quả thật là giống như đúc, trời ạ, sao nhiều năm thế rồi mà cậu chẳng già đi tẹo nào vậy, vẫn là cậu nhóc nhẹ nhàng êm ái. Bây giờ cậu làm paparazi à?" Thẩm Úy Giác liếc mắt. Đây là một người phụ nữ sắp hai mươi lăm tuổi à? Sao lại trở về thời mười lăm tuổi nhanh thế chứ...

Lâm Hâm vẫn rất trấn tĩnh: "Tạm thời là nghiệp dư thôi, tại mọi người đều có việc, đây lại là bộ phim có cả Trình Thần lẫn Thẩm Triết nên nhất định phải tới một chuyến để phỏng vấn từng người." Tư Niệm a một tiếng: "Cậu muốn phỏng vấn ai?" Lâm Hâm cười, hất cằm lên chỉ sau lưng cô: "Đạo diễn Trình."

Vì vậy, Tư Niệm với đôi tay vẫn đang nắm tay Lâm Hâm bất giác quay đầu, nhìn thấy Trình Thần và Thẩm Triết đang đứng cùng nhau, cùng cười về phía này. Chỉ có điều một người thì cười hả hê, còn một thì khá phức tạp... Tư Niệm vốn muốn tránh cuộc phỏng vấn này, đợi đến lúc họ làm xong thì sẽ ra trò chuyện với Lâm Hâm, nào ngờ Trình Thần với Lâm Hân lại nói chuyện rất vui vẻ, thậm chí còn hẹn nhau ra ngoài ăn khuya. Tư Niệm cùng Thẩm Triết, Thẩm Úy Giác đương nhiên phải đi theo.

Thẩm Úy Giác ngồi xuống, câu đầu tiên lại là nói với Thẩm Triết: "Tiểu Triết, còn nhớ tôi không?" Thẩm Triết cười rộ lên: "Nhớ, trong buổi Oriental Billboard mấy năm trước, hình như cô ở đó, còn bắt chuyện với tôi." Thẩm Úy Giác lập tức nắm chặt tay Tư Niệm: "Không phải tớ từng nói với cậu là mấy năm trước tớ có theo đuổi một minh tinh nhỏ sao? Chính là Tiểu Triết đấy, lúc đó tớ còn đặc biệt đi đến buổi Oriental Billboard, tiếp theo thì tớ nói với cậu rồi."

Thẩm Triết cười cười, nhấp một hớp bia, đánh mắt với Trình Thần. Ý tứ rất rõ ràng. Nhìn đi, fan của tớ chẳng phân biệt tuổi tác, mọc lên như nấm nhé.

Tư Niệm cảm thấy cuộc đời này thật hỗn loạn. Trong đầu lấp tức chắp nối các thông tin lại với nhau. Thẩm Úy Giác thích một minh tinh nhỏ, nghe nói là một ca sĩ được giải, hình như lúc Thẩm Triết ra mắt cũng có tham gia một cuộc thi nào đó. Mấy năm nay Thẩm Triết vẫn ở Thượng Hải, Thẩm Úy Giác lúc học năm bốn có đi xem Oriental Billboard... rồi đi bắt chuyện với thần tượng. Được rồi...

Cô nhìn Thẩm Triết: "Em biết rồi, lúc ấy nó về có nói với em. Nói là đang uống nước thì có một người đàn ông ngồi xuống bên cạnh, nó quay lại thì ngạc nhiên phát hiện đó chính là thần tượng nhỏ nó vẫn tìm kiếm... Thẩm Triết, đó là anh đúng không?" Tư Niệm nói xong, lập tức lấy máy ảnh trong túi ra: "Để tớ làm chủ cho." Cô nói với Thẩm Úy Giác rất chắc chắn, "Đêm nay tớ sẽ chụp cho cậu một trăm bức ảnh với thần tượng." Miệng Thẩm Triết quắt lại, mắt nhìn Trình Thần, không nhịn được nói ra tiếng lòng: "Mối tình đầu của cậu đúng là không khách khí."

"Mối tình đầu?!" Thẩm Úy Giác vẫn đang đắm chìm trong niềm vui được gặp thần thượng, nghe thấy thế thì giống như vừa gặp quỷ, rất ngạc nhiên. Cả Lâm Hân vẫn chỉ cười chưa nói gì cũng sửng sốt. Trình Thần chỉ bỏ kính xuống, dùng khăn ăn lau sạch, sau đó chậm chạp kết luận: "Cô ấy vẫn như thế."

Sau đó lại đeo kính lên. "Nên..." Thẩm Úy Giác cảm thấy cuộc sống của mình sắp sụp đổ rồi, "Nhưng hai người chia tay rồi cơ mà." Tư Niệm trừng cô, nói nhảm.

Trình Thần không nói chuyện, nâng cốc, chạm cốc với hai người đàn ông còn lại, nhấp một ngụm bia. Thẩm Úy Giác thắc mắc nhìn Lâm Hân: "Thế là tốt rồi, nếu không tớ sợ 'kiếp trước' của cậu sẽ bị đuổi giết." Tư Niệm cúi đầu, cảm thấy không ổn.

Còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Úy Giác đã trịnh trọng giới thiệu Lâm Hâm: "Em với Lâm Hân lúc trước là bạn thời đại học, ngành truyền thông. Nhưng mà nhá, tên này rất kỳ quái, từ ngày đầu tiên gặp Tư Niệm đã hợp nhau rồi. Em còn nghĩ hai người này rõ ràng nên quen nhau, nhưng mà họ ở cũng có vẻ xấu hổ nên cuối cùng cũng không có gì..." Tay Tư Niệm mềm nhũn, con nhóc này thêm mắm dặm muối kinh quá rồi... Quan trọng là lúc Thẩm Úy Giác nói chuyện xưa luôn trong nhu hòa thì có đả kích, trong đả kích lại có một chút suy nghĩ cá nhân.

Khiến một tin đồn rõ ràng là không thật trở thành sinh động như thật, khiến người ta hết liên tưởng đến chuyện này lại đến ngay chuyện khác. "Thế nên sao lại gọi họ là 'kiếp trước'? Chính là kiếp trước có tình, kiếp này vô duyên." Thẩm Úy Giác tổng kết lại, nhấp một ngụm nước trái cây. ...

... Cả căn phòng nhỏ im lặng. Đừng nói Tư Niệm, đến cả Lâm Hân cũng đờ người rồi.

Cái gì gọi là chém gió thành bão? Ví dụ sống ngay đây. Tư Niệm cười khan một lúc mới hắng giọng: "Nó đùa đó, thật ra em vẫn thấy Lâm Hân rất thuận mắt, đơn thuần chỉ là thuận mắt..." Sao vẫn thấy mờ ám quá vậy... "Chính là thấy bạn nam này khá được, tính tình cũng tốt nên lúc đùa nhau mới nói giỡn như thế."

Vẫn im lặng như vậy... Lâm Hân cũng hắng giọng: "Đừng hiểu lầm, tôi với Tư Niệm không có quan hệ gì hết." Giờ Thẩm Úy Giác mới cảm thấy mình nói thế không ổn, không dám lên tiếng nữa, lặng lẽ lôi điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tư Niệm:

Tưởng cậu chia tay mối tình đầu rồi? Tư Niệm nhìn điện thoại, nhắm mắt lại, quyết định không tranh luận với con nhỏ này nữa. Lúc tan chợ, Tư Niệm vốn định gọi xe, Trình Thần lại vỗ vai cô: "Đứng chờ anh ở cửa, anh đưa em về, tiện thể thăm Sprite."

Tiện thể à, sao cứ cảm thấy không liên quan đến con chó của anh là sao... Tư Niệm rất muốn tìm cớ chạy trốn, nhưng không hiểu sao lại thấy đuối lý. Dù sao thì anh cũng là mối tình đầu kiêm bạn trai duy nhất, những lời ban nãy... Nếu khiến anh hiểu lầm thì chính cô cũng không đành lòng.

Không ngờ đến tận lúc tới trước cửa nhà cô, Trình Thần vẫn không nói gì đến chuyện đêm nay, chỉ hỏi cô về cuốn sách viết lúc rảnh rỗi: "Anh nghe Lý Hiểu Thanh bảo em viết truyện? Có muốn anh xem qua rồi chuyển thể thành phim ảnh không?" Tư Niệm chột dạ nhìn anh: "Không cần đâu, độc giả của em đều là phụ nữ." "Nội dung thế nào?"

"Chỉ là một câu chuyện ngọt ngào, không có tý hiểu lầm trắc trở nào, từ khi quen nhau đến khi sinh con đều không có một lần cãi vã." Tư Niệm cảm thán một tiếng, "Viết quyển sách này mất mấy tháng, cảm giác cả câu chuyện đều là màu hồng, cực kỳ hạnh phúc." Trình Thần nhìn cô một cái: "Gần đây đổi mới rồi, hình như cái gì ngược luyến tình thâm cũng rất dễ nổi tiếng, hình như đều hiện thực hóa." Tư Niệm kinh ngạc nhìn anh: "Anh cũng biết "ngược luyến tình thâm" á?"

"Lâu Lâu nói với anh." Tư Niệm a một tiếng, cười nói: "Em thấy em cũng hiện thực hóa mà, nhìn sự việc ở góc độ khác nhau thì cảm giác cũng khác nhau. Ví dụ một đôi trai gái, nhà nghèo còn gặp đủ thứ chuyện, vừa tốt nghiệp đại học, hai người sống chung cũng chỉ thuê được một căn phòng nhỏ, còn phải vác trên lưng gánh nặng về học phí của mấy đứa em. Thế này là hiện thực hóa à? Chẳng phải rất đáng tiếc sao?" Trình Thần cười cười: "Đề tài tốt thật sự."

Tư Niệm vâng, nghiêng đầu nhìn anh, cười: "Nếu là em viết, sẽ là có một đôi trai gái, tuy kiếm được ít nhiên nhưng cuộc sống vẫn ngọt ngào. Bọn họ có thể đến công viên ăn cơm ngoài trời cho đỡ tốn kém, cuối tuần còn có thể cùng ra sông câu cá, sau đó đem về nhà chế biến đủ món, lúc ăn, người con trai còn giúp người con gái lột da cá, chăm sóc cẩn thận... Vẫn là hai người đó thôi. Nhưng nếu anh nhìn vào những chỗ khổ sở thì khổ sở sẽ bị tiềm thức phóng đại, nếu anh chỉ nhìn vào mặt hạnh phúc thì mức độ hạnh phúc sẽ tăng rất nhanh." Coca và Sprite đều ngoan ngoãn tựa vào chân Tư Niệm. Ánh đèn tường nhàn nhạt lại khiến giọng hai người bất giác nhỏ nhẹ đi.

"Tư Niệm." Trình Thần ngoắc ngoắc ngón tay, "Lại đây." Tư Niệm thấy động tác này có vẻ quỷ dị, nhưng vẫn nghe lời đi qua. Trình Thần vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, cô liền ngồi xuống theo ý anh. Coca và Sprite bắt chước, lần lượt dán xuống gần hai người.

Cô ngồi rồi, Trình Thần lại không nói gì, chỉ thoải mái tựa vào ghế sô pha nghỉ ngơi. Còn cô, rõ ràng là chủ nhà, lại ngồi nghiêm chỉnh, hai tay đặt trên đùi rất có quy củ, càng ngồi càng bất an. Sắp mười hai giờ đêm rồi, đạo diễn Trình ngài sẽ không ngủ lại chứ....