Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Mãi nhớ - Chương 15

Chương 15: Đêm đầu tiên thất bại (2).

Tư Niệm bất giác lùi lại một bước. Sau đó thốt lên một câu với bản năng tự vệ: "Đạo diễn Trình... mai nói chuyện kịch bản được không?" Thế nào gọi là lừa mình dối người? Chính là thế này.

Trình Thần nhíu mày, không nói gì. Dân chúng nhìn trừng trừng, hai người vẫn căng như thế, cuối cùng cô đành đầu hàng, bước ra khỏi thang máy. Đợi sau khi thang máy đóng lại hoàn toàn, cô mới do dự nhìn anh: "Anh sẽ không để em ngủ ở chỗ anh đêm nay đó chứ?"

Trình Thần vẫn không nói gì, lấy thẻ ra vào từ trong ví ra, đi giữa hàng lang. Anh càng yên lặng Tư Niệm càng hoảng. Chắc không phải tức rồi chứ? Ban nãy thấy Đông Giai cứ dính lấy anh nên mới tỏ thái độ một chút... Đạo diễn Trình vĩ đại chắc không hẹp hòi thế chứ? Đến khi Trình Thần mở cửa xong, cô mới ho một tiếng, vừa định nói thì đã bị anh ôm vào lòng: "Tiếp tục chứ?"

... Trình Thần khóa cửa lại, ôm cô vào phòng. Biết ngay mà...

Tư Niệm ôm cổ anh, tốt bụng nhắc nhở: "Đạo diễn Trình, em nhớ ngày mai anh phải bấm máy..." "Không sao." Trình Thần hôn cô một cái, đặt cô xuống giường.

Tư Niệm nhìn khuôn mặt anh, cam phận nhắm mắt lại, hiên ngang lâm liệt nói: "Đến đây đi, em biết ngay nếu anh không thành công sẽ không bỏ qua đâu mà." Trình Thần buồn cười nhìn cô: "Ban nãy ai cứ bảo 'thử lại lần nữa' thế?" ...

Cô thề là cô vốn muốn lùi một bước tiến nhiều bước, nhưng rõ ràng là không thể dùng chiêu này với đạo diễn Trình rồi. Cô vừa nhớ tới buổi chiều là mặt đã nhăn nhăn nhó nhó, Trình Thần thật sự buồn cười: "Tư Niệm?" "Nhanh lên nhanh lên." Tư Niệm thở thật sâu, "Nhân cơ hội em vẫn còn dũng khí."

Anh ngồi xuống một bên giường: "Ban nãy có phải em ghen không?" "Hơi hơi... Có phải em quá đáng quá không?" "Cũng được." Giọng anh rất nhỏ, "Con gái làm nũng rất đáng yêu, nếu không phải người con gái anh thích thì anh sẽ rất phản cảm."

Tư Niệm mở mắt ra, nhìn anh nằm xuống cạnh mình, lòng bỗng mềm ra. Thật ra nhiều năm trước anh cũng từng nói như vậy. Cô còn nhớ khi đó có rất nhiều game thủ nữ theo đuổi anh trong game, cô thường tức giận vứt hết trang bị anh tặng đi, bán cả nhà, sau đó chạy đến một góc không người trong game. Không biết bao nhiêu người cười cô là đồ chỉ biết làm trò, có mỗi Trình Thần hiền lành là lần nào cũng chạy khắp nơi tìm cô. Không than một tiếng, chỉ đi khắp bản đồ để tìm cô.

Có lần cô không nhịn được hỏi anh, anh không thấy em rất quá đáng à? Khi đó anh đang bị ốm, vừa uống nước vừa cười, nói con gái làm nũng rất đáng yêu. Cô xúc động, sáp lại bên anh, ôm eo anh, nũng nịu cười: "Anh nói liệu có phải kiếp trước anh nợ em hay không? Bao nhiêu năm rồi mà vẫn gặp phải em?"

Trình Thần ừ một tiếng, ôm cô lên: "Chắc vậy rồi." Anh cười dịu dàng đến lạ, Tư Niệm chăm chú nhìn anh, nói nhẹ: "Anh biết không, lúc anh cười lên rất đẹp, đáng tiếc, bình thường lúc làm việc anh chẳng cười mấy." "Thế à?"

Anh cúi xuống, chậm rãi tới gần cô. Rất gần, đến mức cô có thể nhìn thấy mình trong đôi mắt anh. ...

"Không được không được..." Tư Niệm chảy nước mắt. Trình Thần bị cô làm cho luống cuống, ôm cô dỗ dành một lúc rất lâu, Tư Niệm mới sợ hãi nói: "Anh xem, có phải em có cấu tạo đặc biệt không, chưa từng nghe nói có người đau như vậy..." Trình Thần bình tĩnh lau nước mắt cho cô: "Lần đầu tiên như vậy là bình thường."

Tư Niệm áy náy nhìn Trình Thần, do dự mãi mới bảo: "Hay là... anh vào toilet đi?" "... Ngủ." Trình Thần tắt đèn, ôm cô vào lòng.

Một lát sau, tiếng thở bên tai đã vang lên đều đặn, chắc là ngủ rồi. Tư Niệm do dự mãi, mới cầm điện thoại bên gối lên, lặng lẽ gửi một tin nhắn cho Thẩm Úy Giác, Thẩm Úy Giác nhanh chóng trả lời: Cậu không phải đang trong đêm xuân à? Tư Niệm suýt thì cắn phải lưỡi: Sao cậu biết?

Thẩm Úy Giác: Thần tượng của tớ nói, ban nãy anh ấy còn đặc biệt gọi điện thoại buôn chuyện với tớ. ... Cô dở khóc dở cười, còn chưa biết trả lời thế nào thì Thẩm Úy Giác đã gửi thêm tin nữa: Thành công chưa?

Tư Niệm: Chưa... Thẩm Úy Giác: Không phải chứ? Các người đắp chăn nói chuyện phiếm chắc? Đều là nam nữ trưởng thành cả rồi, còn giả vờ thuần khiết cái gì nữa? Tư Niệm: Ai lớn chứ...

Thẩm Úy Giác: Nhưng ngực cậu hơi nhỏ, không chừng người ta thấy thì không có hứng thú, tớ nói rồi, bình thường phải ăn nhiều một chút, cái gì nhỏ rồi cũng to lên. Tư Niệm: Gun... Anh ấy không biết! Thẩm Úy Giác: Cậu mới gun ấy... Cậu tưởng cậu đang làm toán đấy à? Đàn ông với cái này đều không cần thày dậy...

Tư Niệm im lặng nghĩ một lúc, lại nhét điện thoại xuống dưới gối, xoay người lay lay Trình Thần. "Sao thế?" Giọng anh vẫn còn ngái ngủ, rõ ràng là chưa tỉnh hẳn. "Tiếp tục nhé?"

... Trình Thần không nói gì, cũng không di chuyển. Vẫn đang ngủ...

Tư Niệm di chuyển phần thân dưới, đúng lúc đang chuẩn bị từ bỏ thì eo đã bị ôm lấy. Tuyệt đối không nhân nhượng như hai lần trước. Trong bóng đêm, cơ thể cô nóng dần lên, căng thẳng ôm lấy anh, có phải anh giả vờ không thế... hai lần trước còn không biết gì cơ mà? Trình Thần cười rộ lên, anh sợ em đau, em vừa kêu đau là anh không dám làm gì nữa.

Giờ không sợ nữa à? Anh cuối cùng cũng có chút bó tay, vừa cố phân tán sự chú ý của cô vừa nói nhỏ, anh thấy nếu không giải quyết triệt để thì em sẽ không để anh ngủ ngon giấc... Lưỡi của anh dịu dàng tiến vào, cũng không nói gì nữa, tay nâng cổ Tư Niệm lên, điều chỉnh góc độ hôn, không cho cô cơ hội lên tiếng. ...

"Tư Niệm?" Cô thật sự chẳng còn chút sức nào, tim vẫn đập nhanh như trước, nhanh đến mức run rẩy. Sau khi Trình Thần gọi cô một tiếng, cô mới nghiến răng nghiến lợi đá anh một cái yếu xìu. Quá nham hiểm, thế mà còn giả vờ không biết gì...

"Muốn đi tắm không?" Anh cười, vuốt ve mái tóc cô, "Anh ôm em đi tắm nhé?" "... Không cần đâu." Cô chỉ muốn ngủ, muốn ngủ một giấc thiên thu luôn. "Anh đi rửa nhé?" Trình Thần hiền lành dụ dỗ cô, "Sắp năm giờ rồi, sáu giờ anh phải bấm máy, nếu em muốn về Thượng Hải sớm thì để anh bảo trợ lý đặt vé cho em vậy."

Tư Niệm ậm ừ, vươn tay ôm eo anh. Trình Thần vẫn muốn nói gì đó, lại nhận ra cô đã không còn tỉnh táo nữa rồi, đành tiếp tục nằm như thế, chờ cô ngủ hẳn mới đặt tay cô ra, để gối ở vị trí của mình cho cô ôm ngủ tiếp. Đến khi cô tỉnh dậy đã là ba giờ chiều.

Mơ mơ màng màng nhìn điện thoại, có một tin nhắn chưa đọc, là của Trình Thần: Dậy thì gọi cho anh. Tư Niệm ôm chăn suốt mười phút mới tỉnh hẳn, cầm điện thoại gọi cho anh. "Dậy rồi à?" Anh bắt máy, bình thản hỏi.

Tư Niệm dịu dàng dạ: "Bao giờ anh xong việc?" "Chắc khoảng nửa đêm." "A." Tư Niệm ngẫm nghĩ, vẫn không nhịn được oán trách, "Sao anh chẳng dịu dàng gì cả... Có phải ăn xong chùi mép, vỏ đã mẻ lại sứt rồi không?"

Đầu dây bên kia im lặng hơn mười giây, Trình Thần đột nhiên che điện thoại nói một câu, tôi đi hút thuốc, sau đó hình như đi một quãng rồi mới nói: "Nếu đói thì tầng dưới có quán cơm đấy." "Cũng được, không đói lắm." Tư Niệm thuận miệng hỏi, "Hôm nay quay cảnh gì thế?" "... Cảnh giường chiếu."

"..." Tư Niệm nhớ đến cái cảnh trong động kia, đau khổ phát hiện mình đang ghen, tuy anh không phải người ôm nữ chính đóng phim nhưng là người sẽ nhìn Đông Giai trần truồng diễn kịch, nói không chừng còn phải chỉ đạo này nọ nữa... Cô thở dài: "Đạo diễn, em có quyền sửa lại kịch bản không..."

Trình Thần hình như đang mỉm cười: "Giờ thì hơi khó, nhưng em có thể cân nhắc thêm hai cảnh phim." "Thêm nữa?" Tư Niệm nắm một góc chăn, hừ hừ hai tiếng, "Lại thêm hai cảnh giường chiếu mạnh mẽ phải không? Làm lộ thiên luôn nhé? Hai trên sa mạc cát vàng? Hay là ở cạnh hồ nước trong một ốc đảo?" Bên kia đột nhiên có tiếng người khác vang lên, có vẻ là tìm Trình Thần để cùng hút thuốc, mấy giọng nói đó nghe rất quen tai.

Trình Thần trò chuyện với họ hai câu, sau đó chân thành nói với đầu dây bên này: "Đêm nay chúng ta lại cùng nghiên cứu kịch bản xem làm thế nào để thêm hai cảnh phim đó." Tư Niệm còn chưa kịp hiểu thì ở phía bên kia Lưu Khánh Khánh đã thắc mắc, sao lại vẫn cần thêm cảnh phim nữa? Trình Thần trả lời, biên kịch rất muốn thêm cảnh giường chiếu. Lưu Khánh Khánh im lặng, một lúc sau mới cảm thán, không ngờ biên kịch trông thuần khiết như vậy mà lại thích những cảnh phim ghê người như thế... Tư Niệm càng nghe càng thấy không ổn, cuối cùng mới kịp phản ứng, lập tức ôm chăn, mặt đỏ ửng đến tận cổ... Trình Thần, anh là đồ háo sắc...

.