Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Mãi nhớ - Chương 9

Chương 09: Những đám mây trôi kia (2).

Giọng anh rất tùy hứng, nhưng khi vào tai cô lại khiến cô trầm mặc thật lâu. Cô cúi đầu, rót một cốc coca nấu gừng ra đưa cho anh: "Đúng thế, cực kỳ ân hận." Cô không nghe được ẩn ý trong lời nói của Trình Thần, bèn dùng giọng vui đùa để nói lời thật lòng. Nói xong lập tức quay lại, tự rót cho mình một cốc.

Cô có thể thấy Trình Thần vẫn đang nhìn mình không chớp mắt, bao nhiêu bình tĩnh ban nãy đều biến mất. Nước rất nóng, ngón tay chạm vào cốc thủy tinh cũng sắp bỏng đến nơi mà anh vẫn không cử động... Cô sợ anh sẽ nói gì đó liên quan đến quá khứ, não cùng ngừng hoạt động, chỉ nhìn chằm chằm những sợi gừng bồng bềnh trong cốc coca. Trong phòng uống nước chỉ có đèn tường, dưới bầu không khí này càng có vẻ mờ ám hơn. Đúng lúc tim cô đập loạn nhịp thì nghe được tiếng của dì trực ban, hình như đang hỏi có còn ai ở công ty không, Tư Niệm giống như chết đuối vớ được bè, lập tức lên tiếng: "Ở đây, trong phòng uống nước có người."

Chỉ sau một lúc, dì trực ban đã đi tới nhìn, cười bảo: "Đạo diễn Trình với biên kịch đó à?" Nói xong còn làm hết phận sự, mở đèn lớn, "Sao chưa về? May bác đi xem qua một vòng nếu không chắc hai đứa bị nhốt ở đây rồi." Trình Thần cười nhạt: "Đang nói chuyện kịch bản." Đêm hôm đó, Tư Niệm sống chết đòi tự gọi xe về, Trình Thần thấy cô kiên quyết cũng không nói gì nữa.

Chuyện kịch bản đã thống nhất được kha khá rồi, Lý Hiểu Thanh mới nhắc đến vấn đề diễn viên. Thật ra rất nhiều nhân vật đã chọn được diễn viên rồi, nhưng nam phụ thì mãi vẫn chưa có ai nhắc đến. Nhân vật này là một kẻ điên cuồng, là một người si tình, luôn chiều chuộng nữ chính, tóm lại muốn tầm thường bao nhiêu có bấy nhiêu. Nhưng chính cái loại nhân vật này mới dễ làm diễn viên nổi tiếng. Lý Hiểu Thanh muốn nâng đỡ những người trẻ tuổi trong công ty, công ty đầu tư lại muốn mời diễn viên mấy năm nay rất nổi tiếng là Thẩm Triết, Trình Thần thì không có ý kiến gì.

Buổi tối, trong lúc ăn uống tại quán Nam Man, Tư Niệm gắp gan ngỗng nướng thơm lừng lên, nghĩ một lúc, vẫn quyết định thể hiện lập trường của mình: "Em nghĩ nên chọn Thẩm Triết, anh ta rất hợp với phim cổ trang, cứ nhìn vai Lan Dung Nhược của anh ấy..." Một người ngồi bên cạnh lập tức tiếp lời, "Đúng thế đúng thế, quả thật rất kinh điển." Những người phụ nữ khác cũng vừa ăn thịt nướng vừa phụ họa. Thẩm Triết nổi tiếng nhờ phim cổ trang, dáng người mảnh dẻ tay cầm quạt đã sớm thu phục được tâm của rất nhiều người phụ nữ. Nếu không phải giám đốc cứ kiên quyết muốn chọn người trong công ty, các cô đã sớm hò reo rồi.

Trình Thần cười cười, không nói chuyện. Anh chỉ máy móc nghịch chiếc bật lửa, nghe các cô thảo luận về Thẩm Triết. Trợ lý đạo diễn Lưu đẩy một đĩa ớt đến, lặng lẽ nháy mắt với Tư Niệm, ý bảo cô tiếp tục cố gắng vì đồng bào.

Cái nhìn này lại khiến Tư Niệm chột dạ. Thật ra cô thật sự cảm thấy Thẩm Triết hợp với vai này, hoàn toàn không vì giống các chị gái lấy việc tư ra xét việc công này... Cô cầm một quả ớt lên, cắn một miếng nhỏ: "Lúc trước em từng muốn mời anh ta, đáng tiếc anh ấy cứ kiên trì không chịu cạo đầu..." Lời chưa dứt, cái cay đã xộc từ cổ lên mũi, làm cô chảy cả nước mắt, nhưng vẫn chuyên nghiệp nói hết cảm xúc của mình, "Lần này em vẫn thấy vai nam phụ không có ai hợp bằng anh ta." Cô nói xong, nửa nhìn người trước mặt, nửa thì không.

Trình Thần vừa ngậm một điếu thuốc vào miệng, thấy Tư Niệm nhìn mình, bèn giơ cái bật lửa trong tay lên, ý bảo cô chờ anh châm thuốc. Đến khi một tiếng cạch nho nhỏ vang lên anh mới mở miệng: "Thật sự muốn mời người này à?" Cô anh dũng gật đầu, hoàn toàn vứt nguyện vọng của Lý Hiểu Thanh sang một chỗ. Trình Thần nghĩ một lúc, cầm điện thoại lên, khó chịu nhắn một tin nhắn.

Ngay lập tức có một âm thanh nho nhỏ vang lên, có tin trả lời. Tất cả ánh mắt đều dồn đến người anh, chờ anh nói. "Tên đó bảo có hứng thú, nhưng đang có một hãng khác mời rồi, lịch trùng với chúng ta. Nếu muốn thử thì mai chuẩn bị dàn ý kịch bản cho tốt rồi đem đến." Anh đặt điện thoại xuống, "Gặp mặt rồi bàn sau."

Mọi người vui vẻ như chim sẻ, có mình Tư Niệm là cứng người. Dàn ý kịch bản? Một chữ cũng chưa có... Cũng may Trình Thần không đem con bỏ chợ. Nếu mọi người đều đã đồng ý, anh liền dứt khoát chọn vài nhân viên chủ chốt đưa về nhà làm thâu đêm. Thế là một đoàn người vừa chấm dứt thời kỳ tăng ca xong, giờ lại phải vì vai phụ của bộ phim cổ trang này mà đi mua một đống đồ ăn vặt với bia rồi cùng đem đến nhà Trình Thần làm việc.

Vừa mở cửa, Sprite đã ngửi được mùi của Tư Niệm, lập tức chạy ra sau Trình Thần, mạnh mẽ nhào vào lòng Tư Niệm. Tư Niệm vui vẻ, vừa định ôm nó dỗ dành vài tiếng, lại nhìn thấy ánh mắt mọi người đều đổ về phía mình, im lặng đến dọa người... Chó là loại động vật rất đặc biệt, ai cũng biết, nhưng chỉ nhận người trong nhà. Tư Niệm cười gượng: "Nhà tôi ở ngay gần, từng gặp chó của đạo diễn Trình." Mọi người rất thấu hiểu "a" một tiếng.

Trình Thần nhìn Tư Niệm, thấy buồn cười, kêu một tiếng "Sprite". Sprite không thèm phản ứng, lè lưỡi ra liếm lòng bàn tay Tư Niệm, rõ ràng là rất quen thuộc, lẽ nào chỉ 'gặp' đơn giản mà đã như vậy? Tư Niệm ngoài cười nhưng trong không cười, tiếp tục giải thích: "Lần trước có bón thịt cho nó, không chừng nó thích ăn nên nhớ kỹ tôi."

Mọi người hiểu hết, rất phối hợp "a" thêm một tiếng. Lời còn chưa dứt, trợ lý biên kịch Đổng Tiểu đã chạy từ thang máy ra. Cậu nhóc thấy chó thì cực kỳ vui vẻ, lập tức ngồi xổm xuống vuốt ve: "Tên gì thế, đáng yêu quá đi." "Sprite." Có người đáp.

"A?" Đổng Tiếu kinh ngạc, "Trùng hợp thế, biên kịch, nhà chị không phải có một con mèo tên Coca à?" Chỉ cần một câu đó thôi là mọi người đều hiểu. Thú cưng có gian tình hay không thì không biết, nhưng gian tình của hai vị chủ nhân thì nhìn rõ như ban ngày.

Tư Niệm hết đường chối cãi, Trình Thần lại thản nhiên như kiểu chuyện không liên quan gì đến tôi nhá, cô cũng đành chịu, cũng chỉ là chuyện mờ ám thôi đúng không? Làm gì có đoàn làm phim nào không có chuyện mờ ám, sợ gì chứ? Kết quả Sprite rất phối hợp với trí tưởng tượng của mọi người, cả buổi tối đều dính lấy cô, đến Tư Niệm muốn đi toilet nó cũng đứng canh ngoài cửa. Cuối cùng đến khi dàn ý đã OK thì Sprite đã ghé vào một bên chân cô, ngáp ngắn ngáp dài chờ cô đưa đi ngủ. Tư Niệm cũng hết cách, đành đưa Sprite vào phòng mình dưới ánh mắt trừng trừng của mọi người. Nhà Trình Thần có một phòng ngủ chính với hai phòng dành cho khách, vì có mình Tư Niệm với một nhà làm phim khác là phụ nữ nên đương nhiên sẽ chiếm được một phòng, bốn người đàn ông còn lại đành chui vào phòng khách thứ hai.

Vì các cô, phòng này dù nhỏ nhưng vẫn có toilet riêng. Tuy có vẻ nhưng không có ai ở, đồ dùng cơ bản như khăn mặt vẫn đầy đủ. Tư Niệm thấy nhà làm phim kia đang nói chuyện điện thoại bèn đi tắm trước, vui vẻ tắm nước nóng. Vừa cầm khăn mặt vừa lau tóc, lại nghe thấy điện thoại mình đổ chuông, cô vội vàng choàng khăn tắm chạy ra, cười với người phụ nữ kia: "Em xong rồi, chị đi đi." Nói xong, nhìn thấy tên người gọi bèn sửng sốt.

Là Trình Thần. Anh ở ngay bên cạnh mà, gọi cái gì vậy? Cô ấn nút nghe, sợ người đang tắm rửa kia nghe được, bèn đi tới chỗ cửa sổ hỏi nhỏ: "Sao thế? Có phải có đồ gì trong này muốn em cầm qua họ không?"

Trừ lý do này, cô thật sự không nghĩ ra chuyện nào quan trọng hơn để anh phải tìm mình lúc nửa đêm. Hơn nữa còn là lén lút gọi điện thoại. Bên kia không hiểu sao lại im lặng một lúc, mãi sau mới bảo: "Đêm nay em sang phòng anh ngủ, giờ dọn đồ sang."

"Dạ?" Tư Niệm sốc, nghĩ mình nghe nhầm rồi, "Em không nghe rõ, anh lặp lại xem nào." Giọng Trình Thần vốn có vẻ xấu hổ, bị cô hỏi thế càng khó nói hơn, đành ho nhẹ một tiếng, tiếp tục giải thích: "Cái cô cùng phòng em tương đối đặc biệt... Em với cô ấy ngủ cùng một chỗ không tiện." Lần này coi như nghe rõ, nhưng mà ngủ chung phòng với phụ nữ thì có gì không tiện?

Cô quanh co: "Muộn thế còn đến phòng anh có vẻ càng bất tiện hơn..." Đầu dây bên kia yên lặng, anh cuối cùng đành thở dài: "Mặc đồ tử tế vào, bảo anh với em thảo luận kịch bản cả đêm." Thế này không phải tự lừa mình dối người à?

Ban nãy rõ ràng bảo xong hết rồi, giờ còn muốn lừa ai? Nhưng Trình Thần cơ bản không muốn cho cô lấy cớ, lập tức ngắt máy. Tư Niệm đành mặc quần áo chỉnh tề, ấp úng nói với bạn cùng phòng qua lớp cửa rằng đạo diễn có việc, mình phải đi tìm kịch bản, bảo cô ấy không cần chờ đâu. Bên trong kinh ngạc một lát, cười nói đạo diễn đúng là cuồng công việc. Tư Niệm oán trách hai câu sau đó ra khỏi phòng.

Từ phòng cho khách đến phòng ngủ chính có vài met, cô do dự mất ba phút vẫn không dám gõ cửa. Hơn nửa đêm, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ rồi, còn sang gõ cửa phòng đạo diễn... Sao lại có loại ảo giác đang tự bán thân vậy?

Cô càng nghĩ càng thấy không nên, quay người đi về. Nhưng mà cô vẫn không dám chọc Trình Thần, lại quay lại, tiếp tục bối rối nên gõ cửa hay không nên gõ cửa. Được rồi, chỉ là bàn chuyện kịch bản thôi đúng không? Thế thì bàn chuyện kịch bản.

Cuối cùng cô cắn răng, thò tay gõ cửa. Cánh cửa mở ra ngay lập tức, mùi hương bạc hà bay đến, Trình Thần hình như cũng vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, một tay đang cầm khăn tắm, ra hiệu cho cô đi vào. Hai người đều đã tắm rửa sạch sẽ, cả người ướt sũng, đứng mặt đối mặt như vậy càng có vẻ lúng túng hơn.

Im lặng lúc lâu, Trình Thần đành hất cằm, chỉ một gian phòng khác: "Em vẫn đứng trước cửa phòng ngủ của anh mà không sợ bọn họ thấy à?" Những người trong phòng cho khách kia rất phối hợp, lập tức phát ra tiếng cười. Tư Niệm không dám do dự nữa, lập tức theo vào. Cả phòng ngủ chỉ có một chiếc giường rất to, quần áo vứt lung tung trên nền nhà, không có chỗ nào để ngồi hết.

Trình Thần ngồi xuống giường, vừa dùng khăn tắm lau tóc, vừa bảo cô cứ thoải mái chọn một chỗ mà ngồi: "Ban nãy anh đang tắm mới nhớ đến chị ấy thích phụ nữ, em ngủ chung với chị ấy chẳng khác nào ngủ chung với đàn ông cả." Nói xong, ngừng một lúc rồi mới tiếp tục, "Nên đêm nay em đành ngủ ở đây vậy, anh sẽ ngủ trên sàn nhà." Cô nhẩm đi nhẩm lại những lời này ba lần, đã hiểu, cũng buồn bực. Dù chị gái kia man thế thì sao, bên ngoài vẫn là đàn bà cơ mà?

Đạo diễn Trình, anh mới là đàn ông thật sự, rõ ràng anh mới là khá nguy hiểm mới phải chứ? Hơn nữa, cơ bản em cũng không để bụng chuyện chị ấy thích phụ nữ đâu... Tư Niệm nhìn anh lôi chăn gối mới từ trong tủ quần áo ra, vẫn cảm thấy không ổn: "Hay để em ra ngủ ngoài phòng khách vậy?"

"Em cố ý chạy đến phòng khách ngủ thì người ta sẽ nghĩ sao?" Trình Thần từ chối rất tự nhiên. Cũng đúng... Cô thì không kỳ thị gì, nhưng sợ người ta thấy sẽ nghĩ lung tung. Được rồi, chỉ cần giờ cứ nói chuyện kịch bản thật là được rồi.

Cô chỉ còn cách cam phận ngồi trên giường. Tóc cô vẫn đang nhỏ nước, ban nãy vốn cũng chưa lau kỹ, cô bèn tiện tay cầm cái khăn mặt trước mặt lên lau tiếp, lúc cô đang nghĩ xem ban nãy liệu có làm ai nghi ngờ không thì Trình Thần quay lại nhìn, động tác cũng đột nhiên dừng lại. Cô thắc mắc nhìn anh, cảm thấy chiếc khăn mặt trong tay hơi ẩm, tự nhiên hiểu ra.

Hóa ra cái khăn mặt cô đang cầm chính là cái khăn ban nãy anh dùng để lau tóc. "Xin lỗi." Cô vội trả về chỗ cũ, "Em tiện tay cầm lên, không chú ý." Anh không nói gì, lấy trong tủ một cái khăn tắm khác, đi đến bên giường đưa cho cô: "Không sao, anh cũng chỉ dùng để lau tóc thôi, không còn gì khác."

Không còn gì khác, không còn gì khác... Em cũng có bảo anh làm gì khác đâu. Cô cúi đầu cầm lấy, lau qua loa một lúc, máu từ khắp cơ thể đã dồn lên mặt, đến cổ cũng chuyển thành đỏ hồng..