Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Mẹ lưu manh, con thiên tài - Chương 104

Chương 103: Sự Kiện Kỷ Lương Giết Người (1)

Chuyển ngữ: Mẹ Cherry *** Qua hai ngày sắp xếp lại tư liệu điều tra được, Kỷ Lương xác định Trương Minh Đức là nhân vật có vấn đề lớn nhất, nhưng tất cả những chuyện này chỉ căn cứ vào suy đoán của cá nhân cô, cũng không đủ chứng cứ chính xác để chứng minh suy đoán của cô là chính xác. Trong xã hội có luật pháp hiện nay, nếu muốn bắt một người, đầu tiên phải có chứng cứ vô cùng xác thực, nếu không, đến lúc đó sẽ bị người ta cắn ngược lại, tố cáo cô tội vu khống, cô lại thành tiền mất tật mang. Hơn nữa… chưa chắc có chứng cứ xác thực đã là đủ. Ở trong xã hội tiền quyền lẫn lộn này, dựa vào năng lực của Trương Minh Đức, gã đã có danh tiếng rất tốt trong giới y học, lại có tiền tài địa vị của nhạc phụ đại nhân hỗ trợ sau lưng, nếu như không nắm chắc mười phần, thì không nên đánh rắn động cỏ.

Cô đưa tay xoa xoa thái dương hơi đau nhức, hai ngày nay bận rộn với chuyện của tay họ Trương kia, cô vẫn chưa nghĩ ra nên mua quà gì cho Hạ Vũ. Sáng nay cô bấm tay tính, ba ngày nữa là sinh nhật của anh. Tối qua khi nói chuyện điện thoại, anh cũng có nói, hôm sinh nhật sẽ về để tổ chức cùng họ… Nhắc đến điện thoại mới nhớ, dạo gần đây, tên kia hình như đặc biệt chịu khó gọi điện thoại. Mỗi ngày căn bản đều duy trì ít nhất một cuộc điện thoại. Bình thường là vào buổi tối, trước khi cô đi ngủ, anh sẽ gọi điện về… Kiểu này, thật giống như đám thanh niên yêu đương tán tỉnh nhau vậy! Kỷ Lương buồn cười nghĩ, bọn họ thế này có gọi là ngược đời không… Con cũng đã có rồi, mới bắt đầu thể nghiệm cảm giác yêu đương. Nhưng mà… cũng không có gì xấu, ai nói chỉ có người trẻ tuổi mới có tình yêu — đồng chí Kỷ à, hai người cũng đâu có già, chỉ là do sinh con hơi sớm thôi mà.

Cô nhìn đồng hồ, đã qua giờ tan học một lúc lâu. Hôm nay cô tạm thời gạt chuyện Trương Minh Đức qua một bên, để hẹn hò với anh Duệ nhà cô, cùng đi mua quà sinh nhật cho Hạ Vũ. Sáng nay đã hẹn trước rồi, tan học cô sẽ tới đón cậu nhóc… Sao tên nhóc này vẫn chưa ra nhỉ?! Kỷ Lương gọi điện thoại, nhưng đầu dây bên kia lại thông báo tắt máy! Sao lại thế này? Liệu có phải hôm nay đến phiên tên nhóc kia phải trực nhật, quét dọn vệ sinh gì đó không?

Kỷ Lương nhìu mày, vừa xuống xe định vào trường tìm thì lại có điện thoại gọi đến. Cô nhìn màn hình, người gọi là Lý Trạch. “Alo!” “Alo— đội trưởng Lương à.” Giọng Lý Trạch vang lên: “Bây giờ chị có rảnh không…”

Kỷ Lương ngó vào cổng trường: “Ừ? Có chuyện gì? Cậu cứ nói đi.” “Bên phía đông thành phố phát hiện một thi thể nữ,” Lý Trạch cầm thông tin liên quan đến nạn nhân ở trên tay: “Người chết tên là Vương Nhã Phân, là bạn học cũ của Lý Lệ Linh, người mà chị đã nhờ tôi tìm thông tin lúc trước đấy. Chị có muốn qua xem không?” Kỷ Lương ngẩn người: “Cậu nói… Vương Nhã Phân à? Là Vương Nhã Phân công tác ở bệnh viện tư nhân XXX sao?”

“Vâng, đúng thế!” Kỷ Lương quay người về xe, bảo Lý Trạch thông báo địa chỉ, sau đó nhắn tin vào máy Kỷ Duệ, rồi nhanh chóng lái xe đi tới địa chỉ mà Lý Trạch vừa nói. Ngay khi chiếc xe đen bóng bẩy có rèm che của Kỷ Lương biến mất ở cuối đường, ở cách chỗ cô vừa dừng xe khoảng hơn trăm mét có một chiếc xe gia đình màu bạc nhìn không có gì bắt mắt cũng chậm rãi khởi động, đi theo hướng xe Kỷ Lương. Người ngồi ở ghế lại là một người đàn ông, gã nhìn cậu nhóc đang ngủ mê man ở ghế sau qua gương chiếu hậu, rồi thuận tay ném chiếc di động kia qua cửa sổ xe —.

Lạch cạch! Chiếc điện thoại bị xe cộ qua lại nghiền nát tinh tươm… Khi Kỷ Lương tới hiện trường phát hiện án, xung quanh đã được kéo dây cảnh giới màu vàng, có mấy chiếc xe cảnh sát dừng ở bên ngoài. Cô đeo thẻ lên rồi nhấc dây cảnh giới, chui vào, trực tiếp tìm Lý Trạch hỏi: “Tình huống thế nào?” Cô vừa hỏi vừa đeo găng tay, đã thành thói quen nghề nghiệp nên lúc nào trong xe cô cũng có sẵn những trang bị cần dùng.

“Đội trưởng Lương!” Lý Trạch nhíu mày: “Chị xem này…” Hắn đưa tài liệu trong tay cho cô: “Nạn nhân là Vương Nhã Phân, bên kia là hai gã lang thang nhặt rác đã phát hiện ra xác chết,” Hắn chỉ vào hai gã lang thang đang đứng bên cạnh lấy lời khai: “Pháp y bước đầu kết luận, thời gian tử vong là vào sẩm tối hôm qua, do bị cắt đứt động mạch cổ, mất máu quá nhiều mà chết.” Sẩm tối hôm qua! Không hiểu sao tim Kỷ Lương bỗng kêu thịch một tiếng.

Đoàn pháp y mặc áo blouse trắng cũng đến chào cô: “Xem ra cậu sống không tệ nhỉ, mặt cũng phúng phính thêm ít thịt rồi.” Đoàn Khanh Nhiên liếc nhìn Kỷ Lương một cái: “Sắc mặt hồng hào, khí huyết lưu thông, nhìn là biết sống rất mỹ mãn rồi.” “Đương nhiên là rất sảng khoái! Sức khỏe và khả năng chịu đựng của quân nhân được huấn luyện đặc biệt ra, tuyệt đối không phải là cấp bậc mà cái tên gà trụi lông Phong Thiếu Bạch nhà cậu có thể so sánh được đâu.” Kỷ Lương rất không khách khí khen ngợi đàn ông nhà mình ‘giỏi’, còn mang theo vẻ mặt hưng phấn vì đời sống tình dục cực kỳ viên mãn, nhân tiện kích thích cô: “Vì Phong nhị thiếu không làm cho cậu thỏa mãn, nên cậu đứng đây ghen tị và hâm mộ tôi sao?” “Hừ! Cảm ơn cậu đã quan tâm. Đàn ông nhà tôi tuy nhìn không đẹp lắm, nhưng dùng được.” Đoàn Khanh Nhiên không chịu được bộ dạng tiểu nhân đắc chí kia của cô, đương nhiên cũng không chịu yếu thế: “Hơn nữa, đàn ông nhà tôi còn biết thương hoa tiếc ngọc, tuyệt đối sẽ không làm cho tôi đến thắt lưng cũng bị vẹo.” Đương nhiên, mấy câu sau này, cô ghé sát vào tai Kỷ Lương nói thầm.

Mặt Kỷ Lương lập tức đen lại: “Tên nhóc khốn kiếp kia.” Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đã đồn ra xa! Đâu ra có cái kiểu chuyện xấu trong nhà lại đi bêu khắp nơi thế chứ. Kỷ Duệ, tên nhóc hư đốn kia, sao lại dám nói chuyện này cho Đoàn Manh Manh nghe chứ — chỉ cần đoán cũng biết được, người biết chuyện này chỉ có ba người. Cô đương nhiên sẽ không nói, miệng Hạ Vũ kia thì kín như hũ nút, càng không có khả năng nói ra… mà Đoàn Khanh Nhiên biết được, thì chắc chắn chỉ có thể là nghe từ chỗ tên nhóc quỷ nhà cô ta. Mà bạn nhỏ quỷ quái Đoàn Manh Manh và anh Duệ lại là một đôi bạn thân, cho nên… chuyện xấu trong nhà, cứ thế mà rơi vào tai nhà họ Đoàn… Lý Trạch đứng bên cạnh đã sớm toát mồ hôi hột… cái cô nàng họ Lương này, cuộc sống cũng thật là nhiều màu sắc, toàn chuyện tế nhị như thế mà nói ra chẳng kiêng dè gì, còn không thèm để ý có một người đàn ông là hắn đứng ngay cạnh nữa — các cô không ngại, nhưng hắn thì đã cực kỳ xấu hổ rồi. Tán dóc xong, hai người bắt đầu đi vào vấn đề chính.

“Rất chuyên nghiệp.” Đoàn Khanh Nhiên và Kỷ Lương cùng đi đến bên thi thể nạn nhân, chỉ vào vết cắt lớn trên cổ nạn nhân: “Một dao đứt động mạch, không để người ta có đường lui, hành động vừa nhanh, vừa chuẩn, vừa độc, giống như một lão đồ tể giết heo vậy…” So sánh này khiến khóe miệng mấy viên cảnh sát trẻ bên cạnh co rút mạnh, trong đầu lại tưởng tượng ra mấy tay đồ tể ngoài chợ một tay cầm dao, hạ xuống chính xác cắt đứt cổ con heo, máu tươi văng khắp nơi… Nơi phát hiện thi thể là một nơi xử lý rác thải gần biển ở phía đông thành phố. Thi thể của Vương Nhã Phân đã bị ngâm trong nước biển, nên phần da ở miệng vết thương trên cổ cô ta cũng bị phù lên, biến thành màu trắng bệch chết chóc. Cũng vì bị ngâm trong nước biển, nên không tìm thấy dấu vân tay lạ nào trên thi thể.

Tối hôm qua, sau khi ra ngoài, nạn nhân không về nữa, thấy mất tích hơn hai mươi tư tiếng, người trong nhà liền đi báo án, không ngờ kết quả lại như thế này. Bọn họ cũng đã thông báo cho người nhà của Vương Nhã Phân. Đúng lúc này, một viên cảnh sát trẻ đi tới, đưa đồ gì đó cho Lý Trạch, sau khi Lý Trạch nhìn thoáng qua, sắc mặt trở nên rất nghiêm trọng, vừa như không xác định, lại vừa như nghi ngờ, sau đó nhìn về phía Kỷ Lương, rồi quay sang hỏi tay cảnh sát kia vài câu, khẽ gật đầu để tay cảnh sát đó đi lo việc khác. Kỷ Lương cũng nhận ra ánh mắt của hắn, liền hỏi có chuyện gì?

Lý Trạch không trả lời cô, lại hỏi ngược lại một câu: “Đội trưởng Lương, có phải lúc trước chị đã gặp Vương Nhã Phân này không?” “Ừ!” Kỷ Lương cũng không giấu diếm, gật đầu ngay, cũng nói luôn cho Lý Trạch biết thời gian và địa điểm cô gặp Vương Nhã Phân hôm đó! Trong lòng cô cũng vang lên hồi chuông cảnh báo có chuyện không ổn. Phản ứng của Lý Trạch thế này nghĩa là sao, cô cũng thầm hiểu, nhưng lại nghĩ khả năng đó không nhiều lắm, trong đầu cô có một vài suy nghĩ thoáng qua, nhưng cô còn chưa kịp nắm bắt xem đó là cái gì, thì chợt nghe Lý Trạch nói tiếp: “Đội trưởng Lương, tôi nghĩ… vụ án này chị không thể theo tiếp được đâu.” Sắc mặt Lý Trạch hơi có vẻ khó xử, nhưng vẫn nói thẳng ra. Dù sao, đây là trách nhiệm của hắn, hắn cũng chỉ có thể giải quyết theo việc công, dù phải đối mặt với người mà hắn tôn kính nhất là đội trưởng Lương cũng vậy.

“Vì sao?” Tuy cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng khi nghe hắn nói thẳng như vậy, Kỷ Lương vẫn cảm thấy khó mà chấp nhận nổi. Lý Trạch nói ra một dãy số điện thoại di động: “Đây là số của chị đúng không?!” “Đúng thế!” không phải vừa rồi hắn vừa gọi cho cô đó sao.

Lý Trách cầm một túi tang vật thu được đưa tới trước mặt cô, bên trong là một chiếc điện thoại di động: “Đây là di động của Vương Nhã Phân, chúng tôi xem lại ghi chép cuộc gọi của cô ấy, phát hiện ra người cuối cùng mà cô ấy liên lạc là chị.” Đoàn Khanh Nhiên cũng sửng sốt trước chuyển biến kỳ quặc này: “Này! Kỷ Lương, cậu thực sự…” cô mím mối, đùa với Kỷ Lương: “Không muốn làm cảnh sát, lại đổi nghề đi làm kẻ giết người à?” Kỷ Lương biết cô ấy đang quan tâm xem cô có ổn không, liền quay sang cười khổ với cô ấy: “Cảm ơn cậu đã coi trọng, cái mũ kẻ giết người này nặng quá, tôi mang không nổi, sợ gãy cổ mất.” Cô nhìn sang Lý Trạch: “Đi thôi, tôi biết cậu có rất nhiều chuyện cần hỏi.”

“Đội trưởng Lương, xin lỗi chị.” Lý Trạch cũng cảm thấy khó xử, nhưng… chỉ có thể làm đúng theo chức trách nhiệm vụ mà thôi. “Có gì mà phải xin lỗi, tuy tôi là cảnh sát, nhưng trước hết tôi cũng là một công dân, giúp đỡ các cậu phá án là chuyện phải làm mà.” Cô quơ quơ hai tay hỏi: “Sao hả? Có cần phải còng tay tôi lại không?” Nhìn cô như vậy, Lý Trạch cũng khẽ thở phào: “Đội trưởng Lương, chị đừng quậy nữa, chờ lát nữa quay về cục lấy khẩu cung, nếu chứng minh được chị không có liên quan gì đến vụ án, thì không sao nữa rồi.” Đó cũng là tình huống tốt nhất, Lý Trạch thầm nghĩ.

“Cứ thoải mái đi, người anh em.” Nhìn Kỷ Lương có vẻ còn ổn hơn hắn. Cô vỗ vai Lý Trạch nói: “Hiện giờ tôi là đối tượng bị tình nghi, vậy mà sao nhìn cậu còn giống kẻ tình nghi hơn cả tôi thế. Đừng có mặt xanh nanh vàng như thế chứ, chẳng lẽ cậu không tin tôi à? Chẳng lẽ trong lòng cậu cũng cho rằng tôi là kẻ giết người à?” “Đương nhiên là không!” Lý Trạch trả lời không chút do dự. “Này, Lý Trạch, cậu phải làm ăn cho rõ ràng một chút nhé, nếu không, coi chừng hai vị đại thần một lớn một nhỏ ở trong nhà bà cảnh sát Kỷ đấy! Giọng Đoàn Khanh Nhiên đầy vẻ uy hiếp nói với Lý Trạch, khiến hắn bất giác lại thấy căng thẳng hơn!

Nhưng mà… sự tình thường phát triển theo hướng mà mọi người không hề ngờ tới nhất… Hết .