Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Mẹ lưu manh, con thiên tài - Chương 32

Chương 32: Doanh Trại Huấn Luyện Đặc Biệt S.M.T

Vì sao cả hắn cũng bị tống ra ngoài?! Thi Thanh Trạch ngơ ngác nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt. Đương nhiên là hắn vốn cũng không định ngủ lại, hắn cũng không có cái lá gan đó, nhưng cũng đâu cần phải đuổi hắn và Hạ ma đầu ra cùng lúc chứ. Thi Thanh Trạch hơi xoay chân, định rời đi, nhưng tốc độ xuống tay của Hạ Vũ nhanh hơn hắn gấp nhiều lần, cánh tay dài vừa duỗi ra đã túm lây cổ áo hắn kéo ngược lại. “Tôi có một số việc muốn hỏi cậu.”

“Lão Đại à, tôi không biết gì đâu!” Thi Thanh Trạch rất muốn khóc, nước mắt đàn ông không dễ chảy, chẳng qua là chưa gặp được lúc quá khó khăn mà thôi. Không cần nghĩ cũng biết anh ta định hỏi chuyện gì, nhất định là liên quan đến mẹ con nhà họ Kỷ kia, nhưng mà… Làm sao nói được, cái gì cũng không nói được… hắn hiểu rất rõ, chỉ cần không cẩn thận mà nói lỡ lời, đắc tội bên nào thì hắn cũng chết chắc… Nhưng mà người nào đó hoàn toàn không thèm để ý đến sự kháng cự của hắn, sau đó, hắn bị người nào đó ép, ném vào trong xe đưa đi.

Đêm nay, dưới sự quyền uy của người nào đó, Thi Thanh Trạch ngoan ngoãn trình báo những nội dung như sau: Một: Quen biết Kỷ Lương như thế nào? Hai: Vì sao lại qua đêm ở nhà họ Kỷ? Mỗi lần qua đêm ở đó thì làm những gì? Ba: Có phải có suy nghĩ không an phận với Kỷ Lương hay không? Bốn: Tình hình mấy năm nay của Kỷ Lương như thế nào? Còn nữa… “Cậu biết được bao nhiêu về… người đàn ông đã mất kia?”

“Hả?” Người đàn ông đã mất nào?! “Chồng trước của cô ấy.” “Phụt --- khụ khụ khụ.” Khai báo một hơi xong, miệng Thị Thanh Trạch cũng hơi khát. Hắn vừa cầm cốc cà phê lên uống đã phun hết ra: “A… a… a… Anh nói… anh ta à…”

“Hử?” “Khụ…” Thi Thanh Trạch hắng giọng” “Tôi cũng không rõ lắm, Lương Lương bé nhỏ…” Dưới ánh mắt của người nào đó, hắn ngoan ngoãn sửa lại cách xưng hô: “Kỷ Lương chưa từng nói với tôi về chuyện của người đàn ông đó!” Chẹp chẹp, năm ấy hắn chắc chắn Hạ ma đầu này đã làm chuyện tán tận lương tâm gì khiến cho Lương Lương bé nhỏ bị ấm ức đây mà. Nhìn cái vẻ mặt chết tiệt kia của anh ta là biết anh ta hoàn toàn không nghĩ anh Duệ là con trai của mình rồi. Mà có lẽ, tiểu Lương và anh Duệ cũng không muốn cho anh ta biết thì phải. Ừ, nếu vậy, thì hắn cũng coi như không biết gì cả.

Thi Thanh Trạch nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng mà, tôi nghĩ, Kỷ Lương chắc hẳn rất yêu người đàn ông kia…” Đây hoàn toàn là suy nghĩ của hắn, nếu có trúng thì là trùng hợp mà thôi: “Nếu không làm sao cô ấy có thể sinh con ra cho anh ta, còn yêu thương đứa bé như vậy” Hắn vừa nói, vừa không quên quan sát sắc mặt của sếp Hạ, và càng vừa lòng hơn khi thấy sắc mặt anh trầm hẳn xuống, sau đó, hắn tiếp tục thêm mắm dặm muối: “Lúc ấy, tôi cũng rất muốn theo đuổi Kỷ Lương…” Ánh mắt sắc bén bắn tới, khiến hắn vội vàng bổ sung: “Nhưng mà, người sống làm sao tranh giành được với “người chết” chứ, cho nên, tôi đã từ bỏ ý định…” Hiện giờ, ý nghĩ muốn theo đuổi Kỷ Lương trong đầu hắn cũng hoàn toàn bị bóp chết rồi. Có một tình địch là tên sát thần như vậy, nên thôi thì hơn: “Khụ… Lão Đại à, tôi đã nói hết những gì tôi biết rồi, tôi có thể về được chưa?!” Nếu yêu quý sinh mạng, hãy tránh xa Hạ Vũ.

“Ừ.” Vừa nhận được lệnh đặc xá, Thi Thanh Trạch vội bật người muốn trốn mất dạng. “Thanh Trạch, chờ chút.”

Còn chưa ra được khỏi cửa, giọng nói ma quỷ kia lại cất lên. Thi Thanh Trạch đột nhiên cảm thấy mí mắt phải giật dữ dội. Mí trái có tiền, mí phải có nạn. Đây là điềm xấu. “Sắp tới có một doanh trại huấn luyện, cậu cũng cùng tới đi.” Quả nhiên mà!

Thi Thanh Trạch rất muốn làm ra vẻ không nghe thấy gì hết, tiếp tục đi, nhưng mà, hắn biết, nếu hắn làm thế thì kết cục sẽ chỉ càng thê thảm hơn thôi. “Huấn… huấn luyện gì ạ?” “Doanh trại huấn luyện thành viên mới của S.M.T!”

Địa ngục!!! Không, là huấn luyện ma quỷ!!! Là người làm trong Cục An ninh, đương nhiên hắn biết rất rõ cái gì gọi là S.M.T, cũng biết trong S.M.T, Hạ Vũ là nhân vật nào. Muốn trở thành thành viên của S.M.T, trước tiên sẽ phải trải qua một đợt huấn luyện khắc nghiệt!

Khắc nghiệt, chỉ là một tính từ. Còn Thi Thanh Trạch hắn biết rõ, đợt huấn luyện của S.M.T, chắc chắn sẽ nặng gấp mấy lần đợt huấn luyện trước khi hắn vào Cục An ninh. Huấn luyện ngày hôm nay, là vì mạng sống của ngày mai. Thi Thanh Trạch cảm thấy tiền đồ của mình hoàn toàn u ám, quả nhiên là hôm nay hắn không nên bước chân ra đường.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Kỷ Lương vừa bước chân vào Cục, đã bị Cục trưởng cụng phệ gọi lên gặp. Bước vào văn phòng, cô phát hiện bên trong không chỉ có một mình Cục trưởng bụng phệ, mà còn có thêm hai người mặc quân phục nữa. (Ở đây mình để khác nhau, cả nhà chú ý nhé. Khi mình nói “cảnh phục” thì tức là quần áo cảnh sát, còn “quân phục” là quần áo của quân đội nhé.)

Hơ! Dạo này Quân đội và Cảnh sát thành người một nhà rồi à?! Kỷ Lương liếc quân hàm của hai người kia. Một người là ba sao hai gạch (Thượng tá), một người là hai sao hai gạch (Trung tá). Hai người đó ung dung uống trà giống như đang đợi cô đến vậy. “Kỷ Lương có mặt!” Cô cúi người chào ba vị thủ trưởng đang ngồi trước mặt. Cục trưởng bụng phệ bảo cô đừng căng thẳng, nhưng nhìn thế trận này, cô làm sao có thể không căng thẳng chứ. Đột nhiên có hai sếp to đến đây, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn cô, sau đó lại chụm đầu vào nhau, nhỏ giọng bàn bạc gì đó, rồi lại quay ra nhìn bộ hồ sơ đang đặt trước mặt mình --- bộ hồ sơ kia, là của cô phải không?!

Thế trận này, là muốn làm gì đây? Cô thừa nhận là cô rất hay phạm những lỗi nhỏ, nhưng chưa phạm lỗi lớn nào. Cái không khí quái dị này khiến cô cảm thấy tim mình như bị treo ngược lên. “Nghe nói trong nhiệm vụ lần này ở Myanmar, biểu hiện của cô cũng không tồi.” Vị thượng tá kia mở miệng, dáng vẻ rất thân thiện, dễ gần khiến Kỷ Lương càng căng thẳng hơn. Kiểu nói chuyện của các vị lãnh đạo ở Trung Quốc, đề là tiên lễ hậu binh (Trước tiên là dùng đạolý thuyết phục, sau đó mới tạo áp lực). Đầu tiên sẽ tâng bốc người ta, sau đó sẽ vòng vòng vèo vèo, trọng điểm của câu chuyện sẽ nằm cuối cùng, trước đó chỉ toàn những chi tiết có thể “đi tè” được, tới cuối cùng mới là điểm quan trọng nhất.

(“đi tè” này là một cách nói bóng của TQ, xuất phát từ cách nói hài hước khi xem phim. Có thể tranh thủ những tình huống nhàm chán để đi toilet, nên ở đây bạn Kỷ Lương gọi mấy chi tiết râu ria mà vị sếp kia nói là câu nói “đi tè” được, để chỉ là nó không quan trọng). Nhưng mà, dù biết rõ đây là những chi tiết có thể “đi tè”, thì Kỷ Lương chỉ có thể tươi cười, nhịn nước tiểu lại, rồi tiếp tục nghe, sau đó còn phải đáp lại vài câu khách sáo, hùa theo một chút: “Vâng, là vì sếp Hạ lãnh đạo rất giỏi ạ.” Vị trung tá cầm hồ sơ của cô, lật lật vài trang ra vẻ đang xem, nhưng Kỷ Lương có thể khẳng định, chẳng qua là ông ấy ra vẻ cho cô nhìn thôi, chứ trước khi cô bước vào, thì bọn họ chắc chắn đã xem hết hồ sơ của cô rồi, hoặc là… còn xem trước cả khi bọn họ đến đây nữa.

“Chúng tôi đã xem qua hồ sơ của cô.” Vị trung tá nói: “Biểu hiện của cô trong mấy năm gần đây rất tốt, hơn nữa, nhiệm vụ ở Myanmar lần này cô cũng hoàn thành rất xuất sắc, vốn dĩ phải tổ chức khen thưởng lớn cho cô…” Đến rồi đến rồi! Kỷ Lương thầm đếm ngược ba, hai, một… “Nhưng mà…”

Thấy chưa, đến “Nhưng mà” rồi, quanh co lòng vòng hết phần ngoài lề rồi, giờ mới là trọng điểm đây. “Nhưng chúng tôi cảm thấy, một nhân tài ưu tú như cô, nếu có thể phát triển ở chỗ khắc thì có lẽ sẽ rất tốt.” Vị Trung tá tiếp tục nói: “Ở doanh trại huấn luyện của tổ nhiệm vụ đặc biệt lần này vẫn còn một vị trí để dành cho cô, hy vọng cô sẽ quý trọng cơ hội này.” Kỷ Lương ngẩn người.

Tổ nhiệm vụ đặc biệt, không phải là nơi mà Hạ Vũ đã nói sao? “Báo cáo, tôi cảm thấy năng lực của mình còn chưa đủ để gia nhập tổ nhiệm vụ đặc biệt!” Cô chỉ ước có thể cách thật xa Hạ Vũ kia, nếu giờ gia nhập vào tổ đó, chẳng phải là cô sẽ chán muốn chết hay sao?! “Ha ha ha ha…” hai vị sếp kia không ngờ cô lại “khiêm tốn” như vậy, cả hai đều cười to, nhưng Kỷ Lương nghe thì chỉ cảm thấy long tơ dựng đứng cả lên. Nếu bọn họ sa sầm mặt xuống, sau đó chỉ trích cô không biết tốt xấu, không biết nắm lầy cơ hội tốt thì cô còn vui một chút. Giờ bọn họ lại “bao dung” cho cô một cách vô lý như vậy, nói cách khác, chính là khiến cô không thể nào từ chối được.

“Đừng lo.” Vị Thượng tá mở miệng: “Đây chỉ là một doanh trại huấn luyện, tham gia vào cũng chưa chắc đã đông nghĩa với việc cô có thể thực sự trở thành thành viên của tổ. Ha! Cả hai người đều thẳng thắn thuyết phục cô như vậy, rồi còn nói cô phải quý trọng, tức là cô thật sự không thể từ chối rồi!!!

.