Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một đời một kiếp - Chương 13

Chương 12: Hầm mỏ Tứ Xuyên (3).

Cô ăn mặc thật sự rất mỏng manh vì thế nhanh chóng bị bệnh. Lúc Thẩm Gia Minh gọi đến, Trình Mục Dương vẫn ở trong phòng cô. Nam Bắc đang cầm một lý trà sữa trong tay, nói chuyện có chút khó khăn: “Ván bài tối nay em sẽ không đi xem, xem không hiểu, với lại cũng không có quan hệ gì với em.” Cô tựa vào giường, bởi vì lười cầm phone nên điện thoại vẫn đặt ở trên bàn.

“Bắc Bắc.” Thẩm Gia Minh thấp giọng cười, ngữ khí chế nhạo, “Trước kia anh đã dạy em.” “Anh nói là trước kia. Lâu lắm nên em đã quên rồi.” Nam Bắc bĩu môi với Trình Mục Dương, chỉ tấm thảm bạc sau lưng hắn. Trình Mục Dương hiểu ý liền kéo thảm đắp lên đùi cô.

“Không sao.” Thẩm Gia Minh thích nhất là đối nghịch với cô, dùng giọng điệu mờ ám nói: “Anh bây giờ sẽ lập tức, lập tức, lập tức đến phòng dạy em.” “Anh tới rất tốt.” Nam Bắc biết hắn đùa giỡn nên cũng mặc kệ, “Cẩn thận em lây cảm cho anh, vài ngày sau anh đối với mỹ nữ chỉ có thể có tâm nhưng không có lực, một mình mất ngủ nha.” Cô nói xong thì nở nụ cười.

Trình Mục Dương nghe cũng hiểu ra ý tứ của Nam Bắc, ngón tay không nặng không nhẹ bắn xuống trán cô. “Sao có thể lây cho anh được?” Thẩm Gia Minh cố ý nói, “Giống như trước đây, em một ngụm anh một ngụm sao?” Cô sửng sốt nhanh chóng vươn tay ngắt điện thoại.

Đáng tiếc, vẫn là chậm một bước. Tay Trình Mục Dương đã đến bên mặt cô, cười như không cười dùng ngón cái vuốt bờ môi của cô nói: “Cái gì gọi là em một ngụm anh một ngụm?” Anh mắt kia dưới ánh đèn phòng lộ ra màu nâu nồng đậm, nguy hiểm mà mê người. “Không có gì.” Nam Bắc dùng thảm bạc che nửa khuôn mặt, nhẹ giọng nói: “Còn 20 phút nữa ván bài sẽ bắt đầu.”

“Trả lời vấn đề của anh.” Trình Mục Dương nhìn ánh mắt của cô, “Những cái khác đều không quan trọng.” “Rất quan trọng, ván bài liên tiếp trong ba ngày này sẽ quyết định ai có quyền khai thác hầm mỏ.” “Đó chỉ là trò chơi, giao dịch thật sự không ở trên bàn bài.”

“Nhưng là, anh không xuất hiện cũng không tốt đâu” Cô cười tránh tay hắn, “Còn có 18 phút.” “Cái gì gọi là em một ngụm anh một ngụm?” Hắn đem vấn đề hỏi trở lại, cười giống như hồ ly thèm nhỏ dãi con mồi xinh đẹp.

Cô nhìn hắn. Trình Mục Dương cũng nhìn cô, đưa tay kéo thảm bạc che nửa khuôn mặt cô xuống: “Bị cảm còn che như vậy, không ngạt thở sao? Nói cho anh biết, em cùng Thẩm Gia Minh có quan hệ gì?” Nam Bắc nhịn không được nở nụ cười, tước vũ khí đầu hàng: “Em mười tuổi bắt đầu ở Thẩm gia, chỉ có Thẩm Gia Minh là xấp xỉ tuổi nên quan hệ tốt nhất.” Khi cô nói chuyện, tay của Trình Mục Dương bắt đầu có hạnh kiểm xấu, từ cánh tay của cô trượt vào bên trong tay áo: “Tiếp tục nói.”

“Anh ấy là bạn trai đầu tiên của em.” Cô thở dài, “Đến khi em đi Bỉ thì chia tay. Em cho rằng lúc đó anh ấy không thích hợp với em, bởi vì khi ấy gia tộc của em đang bị tẩy trừ trong phạm vi lớn.” Cô nhớ rõ lúc mình nói chia tay, Thẩm Gia Minh trầm mặc qua điện thoại khoảng 5 phút, cô nói với anh lí do muốn chia tay, Thẩm Gia Minh chỉ là xin cô đừng ngắt điện thoại. Khi đó, trái tim cô rất mềm yếu, nhưng tuổi trẻ, chỉ biết rằng anh và cô không thích hợp. Người gọi là Thẩm Gia Minh kia, hoàn toàn khác với cô.

Năm đó, nếu không phải Thẩm gia từ đại lục rút xuống Đài Loan gặp phải tổ chức ám sát, được cha mẹ của cô cứu một lần, Nam gia cùng Thẩm gia cũng không có giao tình như bây giờ. Cũng vì giao tình này, Thẩm gia đã sảng khoái thu nhận cô nuôi dưỡng ngay khi còn nhỏ. Cô biết rất rõ ràng, Thẩm gia nổi danh khắp nơi, là dòng họ không giao thiệp với các gia tộc buôn bán vũ khí cùng thuốc phiện, sống rất yên ổn. Bọn họ nhận nuôi cô là vì muốn bảo vệ, tạo ra con đường bằng phẳng để cô bước đi. Cho nên, khi Nam Hoài biến mất một đoạn thời gian, cô bàng hoàng hoảng sợ, cảm thấy mình nên rời khỏi đất nước.

Mà Thẩm Gia Minh, cũng không nên ở cùng một chỗ với cô. Lúc đó, cô suy nghĩ như thế. May mắn, khi gặp lại, Thẩm Gia Minh đã trở thành một thiếu tá phong lưu phóng khoáng, cộng thêm sáu năm cùng trưởng thành của hai người, cũng đủ hóa giải những tổn thương mà cô gây ra cho anh.

May mắn, cô không mất đi người bạn rất quan trọng này. “Tiếp tục nói.” “Không còn gì để nói.” Cô nâng khuôn mặt hắn, hôn vào bờ môi, “Đó là lúc mười tuổi, rất đơn thuần. Khi mới bắt đầu, em thậm chí nghĩ đến hôn môi cũng sẽ mang thai, nên thật sự rất trong sáng.”

Trình Mục Dương nâng khuôn mặt cô, muốn cô nhìn hắn. Cô cười né tránh: “Cẩn thận em lây cảm cho anh ——” Đáng tiếc hắn thật sự thực kiên trì, không chút do dự hôn cô, xâm lược dây dưa đầu lưỡi của cô. Nam Bắc không thể dùng mũi hô hấp, hôn lưỡi cũng là một loại tra tấn.

Cuối cùng ngực cũng bắt đầu đau. Cô dùng hết sức lực toàn thân đẩy hắn ra, há to mồm thở dốc: “Em không thể, không thể, hô hấp.” Bởi vì kịch liệt ho khan, gương mặt của cô thực nóng, trong mắt còn sót dấu vết của hơi nước.

“Anh thật là…” Nam Bắc oán hận cúi đầu, cách lớp áo sơmi cắn bờ vai hắn, “Ở Nga, có bao nhiêu phụ nữ ngủ trong phòng anh rồi hả, về sau em sẽ chậm rãi thanh toán với anh.” Trình Mục Dương lắc lắc đầu. Nam Bắc buông ra bờ vai của hắn, ngẩng đầu nhìn. Hắn rốt cục cười cười, hôn lên trán cô: “Không có, chưa từng có, anh không thích các cô ấy.”

“Miệng lưỡi trơn tru.” Cô cười. “Tại Nga, muốn tìm phụ nữ để ngủ thì giống như đi siêu thị mua bánh, tùy tiện chọn đều có. Văn hóa bọn họ rất khác chúng ta, phụ nữ chưa kết hôn thì rất tự do. Các cô ấy gien rất tốt, chân dài, tóc mượt, rất mê người.” Nam Bắc trầm mặc cười, ý bảo hắn tiếp tục nói.

“Nhưng là, anh không thích. Những cô gái đó, anh đều không thích.” Trình Mục Dương dừng môi trên môi cô, triền miên hôn, thanh âm mang theo ý cười: “Cho nên chưa bao giờ có người khác.” Tay hắn luồng vào mái tóc đen, nghiêng người áp sát trên cơ thể cô. Cô không có khả năng tránh né, giường nơi này quả thật là vì một đêm điên cuồng mà chuẩn bị, to lớn, nhưng rất mềm mại. “Vui vẻ sao?” Hắn hỏi cô, ngón tay linh hoạt cởi đi cúc áo.

Cúc áo bằng gỗ, không giống plastic bóng loáng, muốn mở ra quả thực tốn một ít công sức. “Nghe qua thật là giả, nhưng anh nói lại khiến người ta tin.” Cô nhẹ giọng cười, không chỉ muốn dùng miệng hô hấp, còn muốn ứng phó với động tác càng ngày càng quá đáng của hắn: “Ôi chao, Trình Mục Dương-----.” Tay hắn thuận lợi trượt vào trong mà nắm ngực của cô. Lòng bàn tay thô ráp, vuốt ve ngực Nam Bắc, cô muốn né tránh.

“Anh muốn em.” Giọng của hắn lướt qua bên tai. Lòng bàn tay vuốt ve vẫn không dừng lại. “Không được...” Cô bị hắn làm cho hỗn loạn, thanh âm càng ngày càng thấp: “Anh vừa rồi đồng ý với em…”

Trình Mục Dương nhẹ nhàng đánh gãy lời cô: “Anh muốn em, ở trong này, ngay bây giờ.” Tầm mắt của cô đã không thể nhìn tới mặt hắn. Trình Mục Dương dùng tay phải nâng thân thể của cô lên, nhìn chăm chú vào làn da phiếm hồng dưới ngón tay, hơi mở miệng ngậm ngực cô. Như là con mèo bắt được mồi, hắn dùng lưỡi cùng răng nanh chậm rãi liếm mút.

“Gọi tên anh.” “...” “Bắc Bắc?” Một tay khác của hắn nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô.

Nam Bắc cúi đầu, nhẹ nhàng mà rên rỉ, ý thức hỗn loạn. Tay Trình Mục Dương vuốt ve những nơi mẫn cảm của cô, thậm chí lưu luyến ở phía trong đùi. Cô đè nén không được, trằn trọc cam chịu kêu tên hắn. Cô muốn nói, Trình Mục Dương, anh là cái đồ khốn, nhưng yết hầu tắc lại, căn bản không nói nên lời. Cô chưa bao giờ biết, giữa hai người lại có sự hấp dẫn thân thể như vậy.

Là trí mạng, là cho nhau hấp dẫn. Điện thoại bỗng nhiên vang lên, đinh tai nhức óc. Như là điện thoại của Thẩm Gia Minh. Cô mông lung suy nghĩ, nếu tên kia chạy tới thật thì không chừng sẽ cùng Trình Mục Dương một phen sống chết a. Trình Mục Dương rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, hôn môi cô, đầu lưỡi hắn mặn chát, hẳn là do mồ hôi trên người cô. Cô nhíu mi, nơi có thể hấp thu dưỡng khí đang bị hắn ngăn chặn.

Không ngừng hôn môi, tay hắn bỏ đi quần áo của cô, dùng đầu gối mạnh mẽ tách hai chân đang gắt gao khép chặt của Nam Bắc, cách lớp vải quần mềm mại mà ma sát đùi trong của cô. Cảm nhận được dị vật của hắn, cô nhịn không được mà run rẩy, cũng khiến cô chớp được tia lí trí cuối cùng. Nam Bắc đẩy mạnh hắn ra, bởi vì động tác rất bất ngờ nên khiến cả hai người ngã xuống thảm. Bàn tay Trình Mục Dương lót sau đầu cô để cô không bị chấn động mạnh.

Nam Bắc bị ngã có chút mông lung, chỉ biết nhìn ánh mắt của hắn. “Có đau không?” Trình Mục Dương đang hỏi. Cô lắc đầu, ngực phập phồng kịch liệt, dưới ánh đèn đã thấy làn da đầy mồ hôi.

Không phải không muốn nói chuyện mà do thiếu dưỡng khí nên hít thở không thông. Kháng cự kịch liệt này của cô, Trình Mục Dương không phải không biết. “Được rồi, được rồi.” Trình Mục Dương ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng, thấp giọng nói: “Em đang bệnh, là anh không tốt. Chờ chuyện này chấm dứt anh sẽ dẫn em đến Moscow.”

Lần này không phải là câu hỏi, cũng không có ý muốn trưng cầu ý kiến của cô. Hắn chính là tuyên bố cho cô: Trình Mục Dương hắn sẽ làm gì tiếp theo. Đợi đến lúc Trình Mục Dương rời đi, cô bước vào toilet, nhìn thấy trên người mình toàn là dấu vết hắn lưu lại, thậm chí trên cánh tay cũng có hương vị của hắn. Cô nhìn gương đến xuất thần, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

Từ toilet đi ra, toàn bộ trong phòng đều hỗn loạn. Trên giường quần áo tứ tung, thảm bạc cùng ra giường nhàu nhĩ, thậm chí điện thoại cũng rơi trên thảm. Người này, quả thật rất đáng sợ. Đáng sợ nhất là, cô ở trước mặt hắn lại dễ dàng khuất phục.

Nam Bắc đi qua, nhặt điện thoại lên, gọi lại một chuỗi dãy số. Sau mấy hồi chuông, cô nghe được giọng của Nam Hoài: “Bắc Bắc?” Cô dạ.

“Sinh bệnh sao?” Nam Hoài hỏi cô. “n, buổi chiều cùng ông Thẩm xem hát, mặc quá ít.” Giọng mũi của cô quá nặng, nghe rất rõ ràng, “Em đại khái cũng biết được vì sao anh bỏ cuộc làm ăn này.” Nam Hoài nở nụ cười: “Nhớ rõ những lời anh nói với em không? Em gái của anh.”

Cô đương nhiên nhớ rõ. Khi cô một lần nữa trở về Uyển Đinh, Nam Hoài từng nói, nơi này là quê cha đất tổ của cô. Từ nay, cô không cần phải trôi dạt khắp nơi, trốn tránh những cuộc ám sát, chỉ cần vui vẻ chọn một người mình thích, không cần giàu có, đơn giản chỉ sống một sống không phải lo lắng về điều gì. “Chúng ta luôn hợp tác với quân nổi dậy của Myanmar, mà CIA nhiều năm qua luôn xúi giục các tổ chức phi chính phủ ở Đông Nam Á cùng Trung Đông.” Cô chậm rãi nhớ lại vài chuyện. “CIA đối với Iran, Guatemala cùng Chi Lê đảo điên chính quyền, bọn họ có đủ tự tin để lặp lại điều đó với Myanmar. Cho nên, anh trai, sự hợp tác của chúng ta với CIA chưa chấm dứt đúng không? Vì thế anh mới không tham dự vụ làm ăn trên du thuyền lần này.”

“Sự việc không có phức tạp như vậy.” Nam Hoài không phản bác cũng không tán thành: “Chúng ta sẽ không làm bạn quá mật thiết với bất cứ ai, cũng không có kẻ thù cố định. Nhưng mà, nếu có khả năng, mười năm tới, anh không hi vọng CIA là kẻ thù của chúng ta.” “Em biết.” Cô thấp giọng nói. Đây cũng là nguyên nhân mà bốn năm trước khi từ Bỉ trở về, cô không bước chân ra khỏi phạm vi thế lực của gia tộc.

Khi đó, Nam Hoài cùng CIA hợp tác tẩy trừ các tổ chức phi chính phủ ở khu Tam Giác Vàng [1]. Hai bên hợp tác rất khăng khít, nhưng không ai biết sau lưng mình có bao nhiêu thế lực thù địch, bao gồm cả liên minh CIA, bất cứ lúc nào cũng có thể thành kẻ thù. Mà cô, chính là uy hiếp duy nhất của Nam Hoài. Cho nên, cô chấp nhận sự hạn chế này, tận lực hoạt động trong phạm vi khống chế của Nam Hoài.

Những vụ làm ăn trong tay Nam Hoài cô chỉ biết chút ít, mới đầu cũng chỉ là phỏng đoán. Nhưng hiện nay nghe được câu trả lời của anh, cô có thể xác định một điều: Liên minh của Nam Hoài, chính là kẻ thù của Trình Mục Dương. *** [1] Tam giác Vàng (tiếng Anh : Golden Triangle – tiếng Thái : สามเหลี่ยมทองคำ ) là khu vực rừng núi hiểm trở nằm giữa biên giới ba nước Lào, Thái Lan, Myanmar, nổi tiếng là nơi sản xuất thuốc phiện lớn nhất thế giới. Nằm trên bờ sông MêKông thuộc địa phận thành phố Chiang Rai- một tỉnh biên giới miền Bắc Thái Lan, nơi đây những năm 70 đã từng là đại bản doanh của trùm thuốc phiện Khun Sa khét tiếng.

.