Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một đời một kiếp - Chương 4

Chương 3: Trình thị Trình Mục Dương (3).

Cô nói câu xin lỗi. “Cô ấy cũng là chị họ của tôi.” Nam Bắc đem hai câu nói này lòng vòng trong đầu, đây không phải là kết hôn gần sao?

Vì tại Đài Châu mưa rất to nên nửa chặng đầu của hành trình xe chạy rất chậm, phải đợi đến ba, bốn giờ sau mới có thể tăng tốc. Khi đến hồ Vạn Đảo đã là năm giờ, so với dự tính của hắn chậm hai giờ. Ngồi trên xe một thời gian dài như thế khi bước xuống hai chân Nam Bắc có chút cứng ngắc. Đây là nơi ở tư nhân, ngoài cô và Trình Mục Dương thì có lái xe và thiếu niên ở vị trí ghế phụ lái, cả bốn người đi vào sân khu nhà.

Ra đón chỉ có hai bà lão cao tuổi, trừ bỏ mặc hai bộ sườn xám trắng đen phân biệt thì tất cả đều giống nhau, ngay cả cách búi tóc cũng thế. Hai bà không xưng hô với Trình Mục Dương là ông chủ như hai người kia mà dùng tiếng địa phương gọi hắn là “Trình Trình”. Mới đầu, cô nghe cái tên này có chút quen quen, hơi giống tên đàn bà. Sau đó mới chợt nhớ ra, Trình Trình, Trình Trình, đây không phải là Đại tiểu thư Phùng Trình Trình trong “Bến Thượng Hải” [1] khiến người ta có ấn tượng sâu sắc sao? Khi đó cô rất thích quyển sách này, kể về chuyện tình của một tiểu thư môi hồng răng trắng xinh đẹp dịu dàng cùng với một đại ca hắc bang.

Bởi vì quá mức si mê mà cô tìm đến xem phim truyền hình để rồi bộ phim đó trở thành phim thần tượng của cô. Cô ấn tượng nhất là vị đại ca hắc bang trong phim rất thích hút thuốc lá, dùng điếu thuốc này xây dựng hình tượng đại ca thêm sâu sắc. Việc này làm cô nhớ lại anh trai Nam Hoài cùng với Trình Mục Dương, hai người dường như không thích hút thuốc. Sau khi cô tắm rửa đi ra đã là bình minh, đường chân trời xa xa nổi lên những tia nắng hồng nhợt nhạt. Trình Mục Dương ngồi trong phòng khách gọi điện thoại. Cô kinh ngạc nhìn hắn. Khi nãy bước vào cô phát hiện đây là hai phòng ngủ, cứ nghĩ rằng một căn phòng sẽ để trống, chẳng lẽ hắn ở đây cùng cô?

Trình Mục Dương thấy cô đi ra thì ra hiệu không cần xen vào chuyện của hắn, cứ trở về phòng nghỉ ngơi. Nam Bắc thấy trời đã sáng, cũng không thể nào ngủ tiếp. Cô bước qua ngồi xuống sô pha bên cạnh hắn. Hắn đang dùng tiếng Nga nói chuyện điện thoại. Trước đây cô đã nghe qua bạn cùng phòng nói tiếng Nga, nghe cũng có thể hiểu chút ít.

Trình Mục Dương nói tiếng Nga rất hay, âm lưỡi rõ ràng. Đôi khi hắn ngẫu nhiên im lặng, một lúc lâu sau mới tiếp tục nói vài câu. Bởi vì hắn nói chậm nên giọng nói lộ rõ vẻ lạnh như băng nhưng không kém phần mềm mại. Cô rốt cuộc cũng tin một câu nói, so với tiếng Anh, tiếng Nga càng thích hợp với những người đàn ông xinh đẹp.

Cô ngồi nghe một lát thì một câu tiếng Trung thình lình vang lên: “Có phải trước kia mỗi khi bạn cùng phòng của cô gọi điện thoại, cô nghe đều hiểu?” Khi đó cô bạn kết luận hai người sẽ nghe không hiểu tiếng Nga nên không có gì kiêng dè. Hiện tại nhớ lại, hắn đúng là ngụy trang rất giỏi.

“Không sai, nhưng tôi cũng không nghe cái gì.” Khi hắn dùng tiếng Trung hỏi cô, điện thoại vẫn không ngắt máy, không biết bên kia là ai? Mặc kệ là ai, hắn đã thản nhiên nói hai câu rồi cắt đứt liên lạc: “Sao không ngủ?” Nam Bắc nhanh chóng nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại giãn ra. “Muốn nói gì?” Hắn hỏi cô.

“Anh mấy ngày tới sẽ ở với tôi trong phòng này?” “Trước kia tôi vẫn ở phòng này, đây là thói quen.” “Tôi có thể đổi qua phòng khác không?”

Hắn cười rộ lên: “Nếu tôi nói cho cô biết trong phòng này ngoài cô và tôi còn có người thứ ba, cô sẽ không thấy khó xử khi ở cùng tôi chứ?” Trình Mục Dương nói xong liền vươn tay chỉ vào một chiếc xích đu bằng gỗ ở trong phòng. Trên xích đu có người đang ngủ, nếu Trình Mục Dương không nói, cô quả thật là không chú ý đến.

Hắn đứng lên: “Tại Bỉ, chúng ta từng ngủ trên cùng một chiếc xe. Khi nãy trên đường cô cũng ngủ bên cạnh tôi. Nếu đã như vậy, cô cảm thấy chúng ta có thể ngủ cùng ở gian phòng này hay không?” “Được rồi.” Cô thấp giọng nói, đứng lên bước qua trước người hắn: “Trí nhớ cũng thật tốt.” Đây không phải câu hỏi, chỉ là thuận miệng tự hỏi mà thôi.

Vừa đi được hai ba bước đã bị Trình Mục Dương nắm lấy cánh tay, Nam Bắc quay đầu, hắn nói: “Bắc Bắc, trí nhớ của tôi rất tốt, nơi này,” hắn giơ tay chỉ vào thái dương của mình, “Luôn nhớ rất rõ về cô.” Khoảng cách gần như vậy cô có thể ngửi được mùi bạc hà trên người hắn. Cách nhau quá gần, cô nhìn ánh mắt hắn không biết phản ứng thế nào. Trầm mặc một lát, Nam Bắc rốt cuộc mỉm cười: “Anh không biết là anh trong trí nhớ của tôi với anh bây giờ, một chút cũng không giống nhau sao?”

Khi đó hắn là Trình Mục, thích mặc áo trắng mềm mại cùng quần màu đen, nói chuyện chậm rãi, đôi khi thật lơ đãng, hay đi dạo trong sân trường, đôi lúc lại nằm ngủ trong thư viện, rất nhiều cô gái nhìn trộm hắn. Mà Trình Mục Dương trước mắt cô lúc này thì hoàn toàn khác. Miệng hắn khẽ nhếch lên, giống như đang cười: “Nam Bắc?”

“n?” “Nam Bắc?” Hắn cười một cái, thanh âm trong như làn nước . “...”

“Phương Nam, hướng Bắc. Họ đặc biệt, tên cũng rất đặc biệt, nghe qua một lần sẽ nhớ mãi không quên.” Trình Mục Dương gằn từng tiếng lặp lại cuộc nói chuyện năm đó. Cô không thể mở miệng trả lời được.

May mắn hắn chỉ nói như vậy, cuối cùng vẫn buông tay cô ra mà đi ngủ. Trước khi Nam Bắc đóng cửa phòng, cô nhìn thấy thiếu niên ngủ trên xích đu ló đầu ra nhìn Trình Mục Dương, khuôn mặt lộ lên ý cười. Như Trình Mục Dương bố trí, cô cùng hắn ở đây trong hai ba ngày, đợi đến khi công việc của Thẩm gia kết thúc sẽ trở về. Lúc Nam Bắc tỉnh ngủ đã hơn hai giờ chiều. Cô xuống lầu nhìn thấy 2 bà lão đang thấp giọng tán gẫu với nhau. Nam Bắc lễ phép cúi chào qua cửa thủy tinh, một trong hai bà lão mở cửa đón cô vào bên trong.

Bà lão còn lại bưng lên một chén cơm. Mới nhìn qua chỉ là rau xanh cùng với thịt khô, nhưng hương vị rất kì lạ. Cô cầm đũa gắp một miếng cẩn thận xem xét là hương vị gì, chậm chạp không ăn. Bà lão mặt sườn xám đen cười rộ lên: “Mau ăn đi, rất ngon đấy, Trình Trình rất thích món này, gọi nó là ‘cơm rau’.” Cô gật đầu ăn một ngụm, hương vị thật ngon. Mùi rau xanh, thịt khô trộn với hương thơm của cơm, rất dân dã.

“Đây không phải đồ ăn thượng hạng gì, chỉ là những thứ nông dân hay ăn. Nhưng Trình Trình rất kì quái, đặc biệt thích ăn những món này. Những thứ nó thích sẽ cho cô nếm thử hết.” Bà lão mặc sườn xám trắng nói chuyện, giọng nói hơi nhỏ, tiếng phổ thông không tốt lắm. “Lần này thời gian quá vội, lần sau đến sẽ dạy cho cô cách làm. Sau này cùng Trình Trình đến Nga có thể tự làm cho mình ăn.” Những lời này là đem cô trở thành người nhà với hắn sao? Nam Bắc muốn giải thích nhưng nghĩ sau này cũng không gặp lại hai người họ, hiểu lầm thì cứ để hiểu lầm đi.

Hai bà lão vừa cười tủm tỉm nhìn cô ăn, vừa dùng tiếng địa phương hỗn loạn mà kể chuyện quá khứ. “Trình Trình rất giống bên ngoại. Lúc ấy ông ngoại Trình là chủ ngân hàng nổi danh ở Thượng Hải lấy một cô gái ngoại quốc. Cô xem a, ánh mắt của Trình Trình rất xinh đẹp. Trước đây nó có làn da rất trắng, tóc đen mềm mại xoắn đến dưới tai, trông rất giống búp bê Tây Dương.” Búp bê Tây Dương?

Nam Bắc nhịn không được cười rộ lên. “Xem, xem, cô gái nhỏ, cười lên vẫn là đẹp nhất.” Bà lão mặc áo đen vỗ vỗ lưng cô: “Cô khi không cười nhìn cũng rất đẹp, nhưng đáng tiếc ánh mắt lại dương lên, có chút dọa người. Còn cười thế này rất đẹp, giống như……” “Búp bê Trung Quốc phải không?” Nam Bắc học hỏi cách nói của hai người mà đùa.

Hai bà lão đồng thời vuốt cằm: “Đúng, đúng, thật là giống.” Cô buồn cười. Một người là thành viên Nam gia, gia tộc nổi tiếng với các truyền thuyết đẫm máu tại biên giới phía Nam của Trung Quốc, một người có khả năng thừa kế Trình gia, gia tộc nắm giữ đường biên giới Trung-Nga. Cô và hắn trong mắt hai bà lão này chỉ là hai con búp bê tinh xảo.

Cô cùng hai bà lão nói chuyện vui vẻ trong chốc lát thì thiếu niên đi cùng Trình Mục Dương như hình với bóng tiến vào, vẫy tay ra hiệu. Bà lão mặc áo trắng tươi cười đứng dậy nói: “Trình Trình cho người đến đón cô.” Nam Bắc đứng lên, thiếu niên lại ra hiệu, bà lão lập tức hiểu ý đưa Nam Bắc vào phòng thay quần áo, chính là áo ngắn cùng quần đùi. Nam Bắc theo hắn ra xe, định hỏi điều gì. Thiếu niên trực tiếp nhe răng cười cười chỉ vào miệng mình lắc đầu. Cô đã hiểu ý tứ của hắn.

Căn nhà này vốn nằm đối diện hồ nước, xe theo đường hồ mà chạy, khung cảnh xung quanh rất lãng mạn. Xe dừng lại nơi cuối con đường, ở đây chỉ có một chiếc ca nô cùng vài người ngồi bên trên nói chuyện phiếm. Trình Mục Dương cũng ngồi trên đó, đầu đội mũ đánh cá mang kính râm, trong tay phải cầm một vật rất quen mắt, chính là bình rượu nhỏ màu bạc. Mặt trời chói chang không lưu tình mà chiếu lên người càng làm nổi bật làn da trắng của hắn. Khi nghe tiếng xe đến, hắn tháo kính râm nhìn về phía cô. Nam Bắc đến gần, mọi người bỗng nhiên đều đứng lên.

Chỉ có hắn vẫn ngồi như cũ, dựa lưng vào lan can, tiếp tục nhìn cô: “Tôi nhớ trước kia cô đã nói có thể lặn xuống nước?” “Có học qua một ít.” Nam Bắc bình tĩnh nhìn mặt hồ yên lặng, có chút ngạc nhiên: “Anh muốn lặn ở nơi này?” Mọi người yêu thích lặn nước đều biết, hòn đảo này được hoan nghênh là vì nước ở đây chiết xạ ánh sáng vô cùng tốt, san hô hay hải ngư ở dưới đáy đều có thể nhìn thấy, thậm chí có thể nhìn thấy những sinh vật biển trong suốt. Trừ những người khảo cổ, người khác lặn xuống đáy hồ làm gì? Cô xem mặt hồ xa xa, tầm nhìn rất kém.

Nhiều nhất lặn sâu được năm thước thì đã không còn ánh sáng nữa. Tuy mặt trời chói chang thế này nhưng không chừng dưới đó lạnh đến thấu xương. “Tôi muốn dẫn cô đi xem một vài cảnh đẹp.” Hắn không phủ nhận nói: “Có thể là cảnh trước đây cô chưa từng thấy.”

Hắn nói xong, đứng lên, bắt đầu mặc thiết bị lặn chuyên nghiệp. Tất cả mọi người cười nhìn Nam Bắc. Vừa rồi cô mới nói mình có thể lặn xuống nước, không thể từ chối ý tốt của Trình Mục Dương như vậy, Nam Bắc đi qua bên cạnh hắn mặc thiết bị lặn, cô không quên hỏi: “Nơi này nước sâu không? Có cần phải mặc đồ kháng áp (thiết bị chống lại áp lực nước khi lặn) khi lặn xuống không? Nên giữ ấm chứ?”

Hỏi xong cô liền cảm thấy trán lạnh lẽo. Trình Mục Dương lấy bình rượu nhỏ gõ nhẹ lên đầu cô: “Cục cưng thật nhiều vấn đề, trước kia khi đi học sao không thấy cô hỏi nhiều như vậy?” Nói xong đem bình rượu đến trước miệng cô: “Cô có thể uống một ít lấy can đảm.” Cô hiểu rất rõ hàm lượng cồn của rượu trong bình, xem như không nghe nói: “Quên đi.”

*** [1]: Bến Thượng là loạt phim truyền hình được đài TVB Hồng Kông phát sóng đầu thập niên 1980. Đây được coi là tác phẩm truyền hình kinh điển của đài TVB về đề tài xã hội đen và là bộ phim đưa Châu Nhuận Phát lên vị trí ngôi sao của truyền hình, và sau đó là điện ảnh Hồng Kông. Bài hát chủ đề của phim, Bến Thương Hải (do nữ ca sĩ Diệp Lệ Nghi trình bày) cũng được coi là một bài hát xuất sắc của dòng Cantopop. Bộ phim lấy bối cảnh Thượng Hải thời Trung Hoa Dân Quốc trước Thế chiến thứ hai với câu chuyện về các mối quan hệ ân oán, bạn thù của Hứa Văn Cường và Đinh Lực trong thế giới xã hội đen. Bến Thượng Hải cũng đề cập đến mối tình tay ba đau khổ giữa ba người Hứa Văn Cường – Đinh Lực và Phùng Trình Trình. Phùng Trình Trình là con gái cưng của Phùng Kính Nghiêu. Là một thiếu nữ xinh đẹp, thông minh, được cả Hứa Văn Cường và Đinh Lực đem lòng yêu. Cô có tình cảm với Hứa Văn Cường hơn nhưng sau này lại quyết định cưới Đinh Lực.

.