Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một đời một kiếp - Chương 5

Chương 4: Nam thị Nam Bắc (1).

Bên cạnh bọn họ có một người cũng đang mặc quần áo lặn, nhìn da thịt lộ ra ngoài so với những người khác đen và thô ráp hơn, cô nghĩ đây là người dẫn đường của Trình Mục Dương. Ca nô lướt ngọn sóng mà tiến về phía trước. Đến nơi có cái phao màu vàng thì dừng lại, người dẫn đường lập tức nhảy xuống nước. Trình Mục Dương nhìn Nam Bắc, ý bảo cô nhảy xuống nước trước. Cô ngồi tại mép thuyền, đưa lưng hướng mặt nước rồi ngã về phía sau.

Nháy mắt, áp lực nước từ bốn phía truyền đến, cô lặn sâu hai, ba thước rồi bắt đầu co giãn tứ chi. Nam Bắc thấy sâu dưới đáy kia có ngọn đèn sáng vẫn đợi chờ cô cùng Trình Mục Dương. Sau khi lặn sau tám thước thì tầm nhìn đã rất kém. Mặc dù có mang kính lặn nhìn trong bóng đêm, nhưng ở đáy hồ này, ngoại trừ nhìn những đàn cá lui tới, còn lại không có gì.

Lặn sau hơn ba mươi thước, Trình Mục Dương đã thể hiện khả năng giữ cân bằng dưới nước kinh người, phần lớn thời gian là hắn đợi cô điều chỉnh tư thế lặn. Cô quay đầu nhìn quanh, lại nhìn đến Trình Mục Dương ở ngay phía sau, vẫn không nghĩ ra được “cảnh đẹp trước đây chưa từng nhìn thấy” là gì. Khoảng ba, bốn phút sau, cô đã có được câu trả lời hoàn mĩ. Trong bóng đêm yên lặng tại đáy nước có một ngôi thành cũ kĩ.

Tại đây, không gian nước như có những thứ quỷ dị tồn tại. Hơn nữa, nhìn qua kính lặn, tòa thành đơn điệu này trong như “ảo ảnh”. Lúc trước, khi học lặn, giáo viên từng nói giỡn, cảm giác mất trọng lượng có thể làm người ta vừa hưng phấn vừa sợ hãi. Mà cảm giác mất trọng lượng chân chính, ngoại trừ đi trong vũ trụ thì chỉ có lặn xuống nước mới có thể cảm nhận được. Khi đó, cô lặn xuống đáy biển, chạm vào đủ loại sinh vật nhưng cũng không cảm nhận được sự hưng phấn mà giáo viên đã nói.

Nhưng chính là trong vài giây này. Cô im lặng trôi nổi trong nước, từ “trên không” nhìn tòa thành cũ kĩ. Ánh mắt quét qua con đường, phòng ốc, thậm chí có cả bức tường bị phá hủy chỉ còn một ít, đáy lòng cô lại trào lên cảm giác hưng phấn này. Sâu dưới mặt nước mấy chục thước lại có một tòa thành cũ kĩ lặng lẽ tồn tại. Tuy nước sâu như vậy nhưng cô vẫn cố sức lặn tới bốn năm tầng lầu của đền thờ “Hiếu lễ”. Nam Bắc lấy tay chạm vào bức tượng sư tử bằng đá trang trí hoa văn, mặc dù cách lớp bao tay thật dày nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được từng góc cạnh tinh tế.

Bỗng nhiên một bàn tay nắm lấy tay cô. Cô biết là Trình Mục Dương, không biết hắn lại muốn làm gì. Hắn mở ra tay cô, trong lòng bàn tay chậm rãi viết: “Like?” Cô hô hấp khó khăn, quả thực đã bị phong cảnh nơi này hấp dẫn, nhanh chóng cầm trở lại tay hắn, dùng phương pháp tương tự viết một chữ “A” rồi đến một chữ “a”.

Cô bạn cùng phòng người Nga từng dạy cô một ít tiếng Nga đơn giản. Cô hầu hết đã quên, nhưng chỉ có từ thú vị này cô nhớ rất rõ. Từ này tiếng Nga có nghĩ là “Yes”, viết là “да” quả thực cực kỳ giống “Aa” . Trình Mục Dương nếu tinh thông tiếng Nga thì cho dù cô viết không chuẩn, hắn cũng có thể nhận ra. Vì tránh cho hắn xem không hiểu, Nam Bắc còn cố ý lập lại hai lần.

Bọn họ cách hai cái kính lặn mà nói chuyện với nhau. Nam Bắc cố gắng biểu hiện sự hưng phấn của bản thân, đáng tiếc ở nơi này hình như không thể làm. Nhưng mà Trình Mục Dương tựa hồ có thể cảm giác được. Hắn nhanh chóng thả hai tay cô ra, lấy bàn tay phải đặt ngay trước ngực trái, rất nho nhã mà làm động tác cúi người. Bởi vì áp lực nước nên động tác không tiêu chuẩn lắm, Nam Bắc cười rộ lên.

Hai người ở ngã tư đường, xuyên qua một biển hiệu bằng đá, theo người dẫn đường đi xem tất cả mọi nơi trong thành cổ. Khi lên khỏi mặt nước, toàn thân Nam Bắc đều mệt mỏi, hai tay cùng đùi bủn rủn. Trước khi xuống nước chỉ có một ca cô, bây giờ ngoi lên đã là hai chiếc. Cho đến khi thiếu niên mang ra một chiếc ca nô thì bọn họ mới rời đi. Bởi vì mặc đồ giữ ấm ở dưới nước trong thời gian dài, khi lên bờ hơn mười phút sau mới cởi ra, trên mặt Trình Mục Dương đã toát mồ hôi. Thiếu niên bên cạnh đưa hắn một chai nước suối, hắn trực tiếp đứng ở mép thuyền dùng nước suối tưới vào mặt.

Từng giọt nước rơi trên mặt hồ tạo thành những vòng tròn vui mắt. “Anh làm sao biết dưới nước có thành cổ?” Cô không ngừng xoa bóp đùi mình để tránh ngày mai sẽ bị đau chân. “Vừa nãy cô xem là Sư thành, đi xa hơn một chút còn có Hạ thành.” Hắn đem chai nước suối đưa lại cho thiếu niên đang điều khiển ca nô: “Tiểu Phong, thật ngại quá, đã dùng hết nước của cậu rồi.”

Thiếu niên vẫy vẫy tay, từ trong túi lấy ra một miếng plastic, dùng hai ngón tay ấn xuống liền tạo thành cái ly, đem nước còn lại trong chai nước đổ ra rồi uống sạch. “Trước giải phóng, nơi này là núi Ngàn Hương, sau đó vì muốn xây đập chứa nước nên di dời tất cả người dân ở đây, xả nước nhấn chìm cả hai tòa thành cổ ngàn năm này.” Trình Mục Dương thấy ánh mặt trời chiếu thẳng vào Nam Bắc thì đem mũ đánh cá của mình đội cho cô: “Ha bà lão chăm sóc cho cô chính là người nơi này.” “Thành cổ ngàn năm?” Cô bắt đầu tính toán “Như vậy chẳng phải cổ xưa hơn các thành trên đất liền sao?”

“Không sai.” “Đáng tiếc.” Cô duỗi thẳng hai chân, cảm thấy ngồi dưới ánh nắng mặt trời lúc này là chuyện đáng hưởng thụ nhất trên đời. “Hay là ngày mai chúng ta xuống đó lần nữa? Tôi muốn lấy vài viên gạch làm kỉ niệm.” Hắn cười rộ lên: “Không có vấn đề. Cô không sợ gặp phải quỉ nước sao?”

“Nếu anh không nói tôi cũng không sợ.” Cô nhăn mũi có chút tiếc nuối: “Nếu nơi này là Scotland thì tôi tình nguyện gặp quỷ nước. Anh có biết quỷ nước trong truyền thuyết của Trung Quốc thì hình dạng luôn xấu xí, nếu ở Scotland, quỷ nước rất đẹp, có thể là thiếu niên anh tuấn, sẽ làm người ta yêu thương hắn mà tình nguyện theo hắn xuống nước.” Trên đầu Trình Mục Dương vẫn còn nước, dưới chiết xạ của ánh mặt trời mà phát ra những tia sáng nhỏ. Cô ngẩng đầu nhìn dáng vẻ của hắn, khẽ mỉm cười: “Trong truyền thuyết cũng có lời nhắc nhở với các cô gái. Nếu muốn phân biệt quỷ nước với người đàn ông bình thường thì hãy nhìn mái tóc, tóc quỷ nước luôn ẩm ướt.”

Trình Mục Dương tựa hồ không ngại câu nói này của cô. Ngược lại, hắn ngồi xổm xuống vươn tay phải về phía cô: “Như vậy, cô gái xinh đẹp này, cô có muốn cùng tôi đi xuống nước không?” “Rất nguyện ý.” Cô cười tủm tỉm vỗ vào lòng bàn tay của hắn, sau đó thu tay lại: “Bao ăn bao ở miễn phí, có nước uống là được. Trình Mục Dương, đừng nói với tôi trên ca nô này không có một giọt nước?”

Thiếu niên tên Tiểu Phong nghe cô nói vậy, miệng còn đang cắn cái ly plastic cảm thấy vui vẻ. Nơi này sông nước mênh mông, rộng gần một trăm kilomet vuông, hơn ngàn đảo lớn nhỏ dày đặc. Đáng tiếc, trên ca nô quả thực là không có nước uống. Trình Mục Dương nhìn cô rồi xoay người nhìn về phía xa, nói Tiểu Phong xuyên qua hai hòn đảo, đi đến chỗ chiếc thuyền đánh cá gần nhất.

Ca nô trên mặt nước tăng tốc, rẽ sóng lướt như bay. Tại đây ít người, nước lại rất trong, ít nhất có thể nhìn được tám thước đươi mặt nước, vì thế tầm nhìn càng xa. Năm sáu chiếc thuyền đánh cá, rời rạc nằm trên mặt hồ. Nam Bắc đột nhiên cảm thấy thật huyền diệu, chớp mắt một cái, nhân gian đã lắm đổi thay. Dưới này có tòa thành cổ ngàn năm, con cháu nhiều thế hệ không biết đã trôi dạt về đâu. Mà nay đứng trên mặt hồ này lại là những người không thuộc về nơi đây.

Lúc đó là núi Ngàn Hương, nay đã là hồ Vạn Đảo. Ca nô đến gần một thuyền đánh cá, cách thuyền khoảng một thước thì dừng lại. Nước bắn tung tóe khắp nơi dọa đến đôi nam nữ đang ngồi trên thuyền cá. Hai người vì nắng mà đỏ cả mặt, chỉ có thể nhìn Trình Mục Dương từ ca nô nhảy sang thuyền mình.

Người đánh cá nam rất nhanh gầm nhẹ hai câu, thái độ có vẻ chống cự. Trình Mục Dương đưa lưng về phía cô, dùng tiếng địa phương đáp lại, nhanh chóng giải tỏa hiểu lầm. Người phụ nữ trên thuyền cá mang ra một chén nước đưa Trình Mục Dương, giọng nói rất nhẹ nhàng mềm mại. Cô nhận lấy chén nước trong tay hắn, uống một ngụm lớn, hưởng thụ thở dai: “Quả nhiên thật ngọt.”

Bởi vì phơi nắng mà trên mũi cô điểm vào giọt mồ hôi. Trình Mục Dương nhìn cô tiếp tục uống nước, có thể nhận ra rằng cô rất khát. Bên tai truyền đến tiếng nói cùng tiếng cười trầm thấp của người phụ nữ đánh cá: Quả nhiên là vì cô gái kia muốn uống nước. Buổi chiều ăn cơm thủy sản tại bờ sông. Đến chỗ tắm, Nam Bắc phát hiện sau lưng vì phơi nắng đã bị tổn thương. Chính vì làn da yếu ớt như vậy, khi học ở Bỉ thường bị các bạn học u Mĩ ghen tị. Người châu Á ra rất nhẵn nhụi, trong mắt bọn họ là vô cùng mịn màng.

Nhưng cô vô cùng oán hận làn da như vậy, Lúc còn nhỏ, chỉ cần cô ngủ trên giường gỗ một giờ nhất định sẽ định côn trùng cắn rất đau. Dù cho anh trai có hái bao nhiêu thảo dược đắp vào cũng không có hiệu quả. Có những lúc, anh trai đã dùng dao nhỏ cắt vào nơi bị sưng mủ để chất độc có thể thoát ra ngoài. Bây giờ nghĩ lại, cô vẫm thấy đau đớn. Lúc ban đầu cô còn khóc, cho đến khi nhìn thấy anh trai xử lí vết thương bị rắn cắn của mình, vì muốn ngăn cản độc lan tràn, anh trai đã trực tiếp dùng con dao hơ trên lửa mà cắt vết thương, dao nóng đến mức thiêu cháy da thịt, cô thật sự sợ đến choáng váng.

Sau lần đó, cô không còn khóc nữa. Nhưng khi trúng đạn tại Bỉ, cô lại khóc đến muốn đứt hơi. Hai bà lão thấy lưng cô thì lấy ra thuốc mỡ gia truyền, cẩn thận bôi vào lưng, dặn dò cô khi ngủ phải nằm sấp. Nam Bắc không muốn bị đau, cũng không có lí do gì không nghe theo nên rất ngoan ngoãn đúng mười một giờ liền chạy vào phòng nằm úp sấp mà ngủ.

Trình Mục Dương hình như rất thích đồ tre và mây đan, đồ dùng trong nhà hầu như là dùng chất liệu này. Đèn trên tường tuy ánh sáng hơi u ám nhưng cô có thể nhìn thấy mọi thứ, đồ dùng đều là màu xanh biếc. Thậm chí trong giấc ngủ, cô còn thể cảm giác được hương vị của khu rừng trong căn phòng này.

Lúc tỉnh lại, trời vẫn tối đen, thuốc bôi đã có hiệu quả, sau lưng trở nên rất ngứa. Bởi vì khi ngủ cô không quen mở điều hòa nên lúc này toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi. Nam Bắc lấy áo khoác mặc vào, đi chân không ra khỏi phòng. Cửa vừa mở, gió lạnh của điều hòa trộn với mùi thuốc súng phả vào mặt cô. Bỗng nhiên, một tiếng vang nhỏ. Có âm thanh của vỏ đạn rơi xuống đất.

.