Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một đời một kiếp - Chương 7

Chương 6: Nam thị Nam Bắc (3).

Chấm dứt trò chuyện đã là năm giờ mười bảy phút. Mặt trời sắp lên, cô đẩy cửa phòng ngủ ra ngoài. Trên mặt hồ xa xa có những điểm đèn rải rác của thuyền chài, không khí mang hương vị ẩm ướt, hình như đêm qua đã có một trận mưa. May mắn hệ thống thoát nước ở nơi này không tồi, không có giọt nước nào làm dơ quần áo.

Bình minh phía trước một màu ảm đạm càng làm nổi bật ánh sáng của đèn tường. Trình Mục Dương chỉ mặc quần áo đơn giản thoải mái, chân mang dép lê màu trắng, ngồi ở ghế mà lật xem báo. Trên bàn gỗ có một ấm trà. Hắn nghe thấy tiếng bước chân, không có ngẩng đầu, ngược lại xoạt một tiếng mà mở ra trang báo sau: “Trời chưa sáng sao lại tỉnh ngủ?”

“Anh trai tôi gọi điện đánh thức.” Chỗ cô đứng cách hắn một khoảng không: “Anh vẫn không ngủ? Đang đọc báo gì vậy?” “《 tân tin tức báo 》của Nga ngày hôm qua.” Cô nhỏ giọng: “Đọc báo chính phủ như vậy, đừng nói với tôi hôm nay anh sẽ có một cuộc giao dịch súng ống.”

“Thật ra không có.” Hắn liếc mắt nhìn cô một cái, cười như một con cáo xảo quyệt: “Chỉ là đọc giải trí thôi. Ví dụ như thị trưởng Moscow tranh cử, bỏ phiếu, trong ánh mắt của cô chỉ là một màn kịch. Đơn giản mà nói, một người đột nhiên mất đi sự tin nhiệm của tổng thống, có lẽ là thế lực hắc bang sau lưng hắn làm? Cũng có thể là cổ phiếu đầu tư của hắn thất bại? Giống như lịch sử vậy, sách giáo khoa cũng là kể lại câu chuyện bằng chữ, không phải rất thú vị sao?” Cô nghĩ nghĩ, cười rộ lên. Trình Mục Dương nói cũng rất có lí. Thị trưởng Moscow trước kia chính vì bị kẹp vào thế khó xử giữa hai vị tân và cựu tổng thống mà trở thành vật hi sinh bị các thế lực treo cổ.

Hai người nói chuyện một lát thì Tiểu Phong lảo đảo từ xích đu đứng lên, xoa nhẹ ánh mắt rồi khoa tay múa chân với Trình Mục Dương vài cái. Trình Mục Dương nhỏ giọng dùng tiếng Nga nói gì đó với hắn, Tiểu Phong hơi hé miệng nhìn về phía Nam Bắc. Cuối cùng Trình Mục Dương gập ngón tay hung hăng bắn xuống cái trán của Tiểu Phong một cái rồi nói một câu. Nam Bắc hoàn toàn không hiểu gì, chỉ có thể đứng tại lan can chờ hắn giải thích.

“Tiểu Phong nói cô đánh thức hắn ngủ.” Trình Mục Dương đem báo đặt trên bàn đi tới: “Hắn nói, phụ nữ bình thường muốn xin lỗi đàn ông thì cách tốt nhất chính là hiến thân.” Nam Bắc nghe được dở khóc dở cười: “Đây là tư tưởng gì thế?” “Hắn từ nhỏ lớn lên ở Nga. Cô có biết nơi đó tỷ lệ nam nữ chỉ là một phần ba. Đàn ông rất khan hiếm, tự nhiên chủ nghĩa đàn ông ở đây rất lớn.” Hắn cười một cái, đưa tay cho cô: “Nhảy qua đây.”

Nam Bắc cầm tay hắn, trực tiếp nhảy qua lan can. Từ nhỏ sống trong rừng quen với cây cối, chướng ngại vật này không là gì với cô. “Đàn ông Nga không có trách nhiệm, thích uống rượu, tính tình táo bạo.” Hắn đỡ tay cô, để cô an toàn tiếp đất. “Mà phụ nữ đều là báu vật, số lượng tràn đầy, có thể nói đây là thiên đường của đàn ông.” “Cho nên hắn vì thế mà bị nuông chiều hư hỏng?” Cô nghe thì cảm thấy thú vị.

“Không sai.” Trình Mục Dương cười như không cười mà nói: “Cô có biết, đa số thời gian hắn ở Moscow cùng tôi đều có siêu mẫu vây quanh mà hiến thân.” Cô mím môi cười rộ lên: “Sau đó đâu? Anh thì sao?” “Tôi?” Trình Mục Dương lập lại một câu tiếng Nga mà cô nghe không hiểu, sau đó thấp giọng phiên dịch, “Tôi nói này cô gái, trước tiên nên nói xin lỗi tôi đã.”

Nàng nhỏ giọng kêu một tiếng. Bầu trời xa xa một chút ánh sáng cũng không có, vẫn u ám như cũ. Từ nơi này nhìn mặt hồ, sương khói lượn lờ, tầm mắt không rõ ràng. Bỗng nhiên có một tiếng sấm vang lên, dường như là từ giữa các đám mây, âm sắc rất thấp.

Giữa tiếng sấm, cô nói: “Thật xin lỗi.” “Không quan hệ.” “Lúc đó có rất nhiều nguyên nhân, tôi không thể không rời đi.”

Nếu biết khi đó hắn cũng giống cô, cùng sinh ra trong một dạng gia đình, có lẽ cô đã lựa chọn khác. Ít nhất, sẽ nói cho hắn vì sao cô quyết định trở về Uyển Đinh. “Không quan hệ.” Hắn lặp lại. Cô nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn cô, bàn tay đêm qua thành thạo lui đạn lên đạn lúc này đang đặt trên lan can bằng gỗ. Ngón tay gõ nhẹ lên gỗ, tiếng vang thong thả không tiết tấu. Trình Mục Dương bỗng nhiên nói một câu, là ngôn ngữ mà cô không biết.

Cô hỏi hắn: “Anh nói cái gì?” “Không có gì.” Khuỷu tay hắn chống trên hàng rào: “Tôi đang nói chuyện với Tiểu Phong.” Lời chưa dứt, Tiểu Phong đã từ xích đu đứng lên ra ngoài. Gió ẩm ướt từ mặt hồ thổi đến, luồn qua cửa khiến màn rèm lay động.

Cô nhìn bóng dáng thiếu niên, đoán xem vừa rồi hắn đã nói cái gì. Trình Mục Dương dường như cảm giác được sự hiếu kì của cô: “Có muốn biết vừa rồi tôi nói gì không?” Cô cười một cái, từ chối cho ý kiến.

“Tôi nói.” Hắn dùng tay vén mái tóc cô, đôi mắt tỏa sáng: “Tiểu Phong, cậu tốt nhất nên tìm nơi khác ngủ, hiện tại tôi muốn hôn cô gái nhỏ này.” Hắn nói xong, tay đã di chuyển đến sườn mặt, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt làn da cô. Mà ánh mắt kia, không phải là màu nâu nồng đậm như lúc khuya, ngược lại bên trong trong suốt sáng bóng, xinh đẹp khiến người ta phải chú ý. Cô cười tránh đi tay hắn, cố gắng phá vỡ không khí ái muội này: “Cho nên, tại Moscow, anh đều mời phụ nữ bằng cách này?”

“Tôi.” Hắn cũng cười một cái, thu tay lại: “Tại Moscow, bình thường đều là phụ nữ mời tôi.” Nam Bắc nhếch khóa miệng, đẩy đẩy hắn: “Tỉnh lại đi, ông chủ Trình, nơi đây là Chiết Giang.” Trình Mục Dương lùi ra sau ngồi trở lại ghế, đem báo chí vứt vào sọt rác bằng tre bên cạnh.

Tiếng sấm càng lúc càng lớn. Nam Bắc vẫn dựa vào lan can, che dấu đi nhịp tim đập không vững vàng. “Nơi này gần đây đang là mùa mưa sao, đã lâu như vậy vẫn không thấy mặt trời mọc.” Cô co dãn tay chân: “Anh có biết trong ngày có một thời điểm ta có thể nhìn thẳng vào mặt trời mà không tổn thương mắt, ngược lại còn có thể tăng cường thị lực.”

Trình Mục Dương từ chiếc đĩa sứ trên bàn lấy ra vài chiếc lá bạc hà: “Cô đang nói ‘Vọng nhật công’ sao?” Cô cười: “Anh biết thái cực quyền?” “Biết một ít.” Hắn dùng răng cắn cắn chiếc lá, cười vô lại.

“Tôi cũng biết một ít, là anh trai tôi dạy.” Mỗi lần nhắc đến Nam Hoài, giọng cô đều trở nên mềm mại, giống như một cô gái nhỏ được nuông chiều. “Anh ấy bắt đầu học từ năm tám tuổi, mỗi ngày đều nhìn chằm chằm mặt trời để luyện ‘vọng nhật công’.” “Người luyện lâu dài như vậy, thị lực nhất định sẽ rất tốt.” Hắn theo lời của cô tiếp tục nói: “Không chỉ thích hợp cho việc đánh nhau gần mà ngay cả bắn súng tầm xa cũng tốt. Đúng không?” Hắn hưng trí hỏi lại cô, bởi vì nuốt lá bạc hà mà lời nói không hề rõ ràng, giống như cái đêm đó nói chuyện qua điện thoại vậy. Sự lười nhác trong lời nói, dường như không thèm để ý nhưng nội dung lại làm người ta khó có thể bỏ qua.

Nam Bắc xoay người đánh giá hắn từ trên xuống dưới. Trình Mục Dương cũng tùy ý để cô nhìn, chân hắn rất dài, ngồi trên ghế tay khoát trên đầu gối nhìn Nam Bắc, như thế cũng đủ làm cho sự tồn tại của hắn trở nên mạnh mẽ. Nhưng thứ cô muốn xem lại là tay hắn. Lưng các đốt ngón tay cực trơn nhẵn, gấp khúc, độ cong xinh đẹp cực kì. Đây là dấu vết do luyện quyền lưu lại, nếu không có hơn mười năm luyện tập chắc chắn không được như vậy. Nếu lúc trước cô có chút hoài nghi thân phận của hắn, nhất định sẽ không bỏ qua dấu vết này.

Nhưng mà việc này cũng không cần nhắc đến. Dùng lời của Nam Hoài mà nói chính là: bị lừa? Không nên trách người khác, đó là do bản thân mình ngu ngốc. Bảy giờ sáng thì kết thúc bữa ăn sáng, Nam Bắc nghĩ Trình Mục Dương sẽ biến mất giống hai ngày trước. Không nghĩ đến hắn rất nhàn nhã, cùng cô ngồi dưới phòng khách nói chuyện phiếm với hai bà lão, hoặc đùa với những con mèo.

Hai bà lão đều không có chồng nhưng lại nuôi tới bảy tám con mèo. Thời tiết tốt thì không thấy bóng dáng chúng đâu, nhưng đến những ngày mưa dầm thì những con mèo này rất lười nhác, hoặc nằm, hoặc ngồi trong nhà, hay đơn giản là nằm trên đùi Trình Mục Dương, cực kì im lặng. “Trình Trình nói hai người từng là bạn học khi ở Bỉ, đúng không?” Bà lão mặc sườn xám đen gãi gãi con mèo trắng trong lòng, thuận tiện hỏi cô: “Lúc trước học cái gì?”

“Toán học.” Nam Bắc mỗi khi nhắc tới chuyên ngành của mình thì thái dương nhanh chóng nhăn lại: “Học không tốt, rất không tốt.” “Toán học? Trình Trình hình như là học vật lý?” Bà lão cảm thấy thú vị, nghĩ nghĩ gì đó rồi gật đầu: “Vậy thật tốt, một giỏi toán một giỏi lý, đi khắp thế giới cũng không sợ.” Lời này của bà lão chính là khẩu hiệu của thế kỷ mười tám, khiến người ta không cười cũng khó. Cô phát hiện ra hai bà lão này cũng thật đáng yêu, nhưng lại luôn truy hỏi chuyện của cô cùng Trình Mục Dương tại Bỉ. Cô tìm những chuyện nhỏ nhặt thú vị để nói, tránh đi việc hai người chân chính quen biết nhờ vào cuộc bắn giết kia.

Đợi đến khi hai bà lão buông tha cô, Nam Bắc phát hiện Trình Mục Dương vẫn còn đùa với con mèo. Trông có vẻ rất thích thú. Cô đẩy cửa thủy tinh, tiếng mưa rơi trong nháy mắt truyền đến: “Vừa rồi hai bà có nói với tôi anh vì họ mới mua lạ nơi này rồi cho sửa chữa?” Lúc cô hỏi hắn, có một con mèo không tiếng động tiến lại cọ cọ vào chân cô, không ngừng lăn lộn làm nũng.

Động vật rất đáng yêu ngây thơ, xưa nay cô đều không chống lại được sự hấp dẫn của chúng. Nam Bắc ngồi xuống sờ sờ đầu nó, đầy vẻ cưng chiều. “Lúc tôi còn nhỏ, các bà nói muốn trở về núi Ngàn Hương.” Trình Mục Dương đưa tay ra, con mèo nhỏ liền há mồm gặm cắn ngón trỏ của hắn: “Đáng tiếc nơi này đã chìm ngập hơn năm mươi chín năm, không nhà để về, không đất mai táng. Cuối cùng chỉ có thể mua cho hai bà ấy ngôi nhà bên hồ Vạn Đảo này, đợi các bà qua đời, sẽ chôn ở đây, xem như lá rụng về cội.”

Mèo nhỏ cắn rất thích ý, hắn muốn rút tay về, lại không ngờ con mèo dùng hai chân trước ôm lấy tay hắn, ngoan cố không chịu buông ra. Hai người liếc nhìn nhau, nhịn không được nở nụ cười. “Trình Mục Dương?” “n?”

“Có thể hỏi anh một vấn đề nhỏ không?” Hắn ừ một tiếng, tiếp tục chậm rì rì cùng con mèo ngoan cố kia đùa giỡn. “Hành trình của Thẩm gia lần này có mục đích khác không?”

Giọng nói của cô rất thoải mái, giống như đang hỏi thời tiết rằng cơn mưa này đến bao giờ mới ngừng. “Cô muốn biết?” Hắn trầm mặc một lát, bỗng nhiên liền đè thấp thanh âm nói, “Không bằng chúng ta đánh cuộc, nếu cô thắng tôi sẽ nói cho biết đáp án. Nếu cô thua…sẽ nói theo tôi một câu tiếng Nga.” Cô không nghĩ tới hắn có thể đáp ứng sảng khoái như vậy: “Được, nhưng mà trước phải nói cho tôi biết anh muốn tôi nói câu nào?”

Trình Mục Dương chậm rãi nói câu nói cho cô nghe, bởi vì nói chậm, thanh âm lạnh như băng cũng trở nên thật mềm mại. Nam Bắc dựa vào trí nhớ mà nhớ lại trước kia, mỗi khi nhàm chán đều cùng cô bạn người Nga học qua những câu nói đại loại như ‘Em yêu anh’ hay những thứ linh tinh khác. Lời của Trình Mục Dương hoàn toàn không giống những câu này, mà cô cũng tin tưởng hắn không có nhàm chán như vậy, vì thế liền gật đầu đồng ý. Đặt cược của hai người là xem con mèo nhỏ có thể kiên trì gặm tay hắn trong bao lâu.

Cô nhìn thấy con mèo đang rất hứng thú, chắc chắn nói: “Có thể kiên trì một phút.” Trình Mục Dương nhìn về đồng hồ, nói: “Trong vòng ba mươi giây.” “Khẳng định như vậy sao?”

Hắn bí hiểm cười cười, ngón tay nhanh chóng giật giật, con mèo oán hận kêu một tiếng, sau đó từ cánh tay hắn trược xuống đất: “Hai mươi ba giây.” ... Nam Bắc đầu tiên là sửng sốt, sau lại dở khóc dở cười oán giận: “Anh có thể vô sỉ như vậy sao?”

Nhưng lần đặt cược đối với cô cũng đã trăm lần khó khăn, khó hiểu là cô đã đồng ý, chẳng trách hắn được. Nguyện ý đánh cược nay đã thua, Nam Bắc ngoan ngoãn lặp lại câu tiếng Nga của Trình Mục Dương, lập lại ba bốn lần thì cũng nhớ kĩ cách phát âm. Sau khi thuần thục, cô nhìn hắn nói ra. Đợi nói xong, Nam Bắc mới tò mò mà hỏi: “Câu vừa rồi anh dạy tôi là có nghĩa gì?”

“Từ thứ nhất là солнце, tên của tôi.” Cô kêu lên một tiếng, thật ngắn gọn dễ hiểu. “Câu này có nghĩa là.” Hắn nở nụ cười bên trong có vài phần trêu chọc: “Trình Mục Dương là người đàn ông tốt.”

.