Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một đời một kiếp - Chương 8

Chương 7: Vụ làm ăn hấp dẫn (1).

“Thật sự?” Cô vẫn cảm thấy có gì đó kì quái. “Thật sự.” Trình Mục Dương cười đến vô hại. Theo bộ dạng của hắn hiện nay mà nói thì dù có gì không đúng cô cũng không thể tìm ra nguyên nhân. Nam Bắc cứ thế cho qua, tiếp tục đùa với con mèo. Giữa ngón tay giữa cùng ngón áp út của cô có hình xăm đặc biệt, con mèo tò mò nhìn một lúc lâu mới vươn đầu lưỡi phấn hồng ra liếm vài cái.

Cô rất ngứa liền rút tay về, nhịn không được mà bật cười. Toàn bộ buổi chiều hai người rảnh rỗi không có việc gì làm, đều ngồi nói chuyện với nhau. Nếu không phải trên người cô vẫn còn sẹo của vết đạn năm đó, cô thật hoài nghi người đàn ông trước mặt này có thật là người cô đã từng quen biết hay không. Lúc nói chuyện, hắn có thói quen dựa vào lưng ghế đằng sau, con ngươi lúc mát lạnh lúc lại đẫm máu. Người Nam gia, nói sống lâu cũng không sống lâu lắm.

Trong ấn tượng của cô, khuôn mặt của cha mẹ đều mơ hồ, cho nên khi Trình Much Dương nói đến chuyện ở chung với ông ngoại trước kia, cô rất chăm chú mà lắng nghe. “Đại khái là lúc tôi từ Bỉ trở về, ông ngoại vẫn chưa mất nhưng lúc đó đã chín mươi bốn tuổi.” Hắn cười một cái cảm thấy thú vị: “Vào một buổi tối đã vụng trộm kéo tay tôi, muốn tôi đi lựa quà tặng bạn gái nhỏ của ông.” Nam Bắc nở nụ cười: “Rồi sao?”

“Sau đó? Tôi đặc biệt đến nhà thăm hỏi, đưa lễ vật cho ‘bạn gái nhỏ’ mà ông nói, nhưng không ngờ là một thiếu nữ mười bảy tuổi.” “Mười bảy tuổi?” Cô nghĩ nghĩ, “Đối với ông ngoại anh mà nói quả thật rất nhỏ. Nhưng già như vật còn muốn quen bạn gái, bọn họ có thể làm cái gì.” Trình Mục Dương nghe được ý tứ trong câu nói của cô, muốn cười nhưng không cười mà chỉ liếc cô một cái: “Cái gì cũng không thể làm, chỉ là muốn tìm một người rảnh rỗi đến nói chuyện, ca hát, kể chuyện xưa về Thượng Hải.”

Cô tỏ vẻ đồng ý: “Nếu ông ngoại của anh còn sống thì tốt rồi, biết đâu tôi có cơ hội được trông thấy bến Thượng Hải [1] mà người ta vẫn hay nhắc.” Những ngày này, hai bà lão không ngừng nói về ông ngoại của Trình Mục Dương, trước kia là ông chủ ngân hàng có tiếng tại Thượng Hải, lại vì hứng thú mà mở một nhà hàng cơm Tây. Sau đó thì sao? Già như vậy nhưng vẫn nhớ đưa lễ vật cho bạn gái nhỏ, cho cô ấy một sự lãng mạn bất ngờ. Thật sự rất thú vị. “Còn có người thú vị hơn, ở Cáp Nhĩ Tân.” Trình Mục Dương cố ý gợi lên hứng thú của cô, “Năm Quang Tự (niên hiệu của vua Thanh Đức Tông, đời Thanh, Trung Quốc), một người Nga trong nước đã xây dựng ở đây một nhà ga nên mới có tên là Cáp Nhĩ Tân [2]. Cho nên nơi đó cùng Thượng Hải [3] giống nhau, đều là nơi sinh sống của hầu hết người Nga tại Trung Quốc.”

Cô vốn chỉ sống ở biên giới phía Nam, nên đối với trời băng đất tuyết tại miền Bắc này hầu như không biết gì. Nhưng nghe Trình Mục Dương nói vậy, cô lại liên tưởng đến gia tộc của hắn, Trình gia đã tồn tại nhiều thế kỷ trước đây: “Có phải hay không lúc đó đã có gia tộc của anh?” “Là gia tộc của cha tôi.” Hắn sửa chữa lời cô.

“Đáng tiếc, tôi không chịu được sự lạnh lẽo của nơi đó, nếu không nhất định sẽ đến đó gặp những người anh vừa nói.” Cô ngồi chồm hổm một lúc lâu nên đứng dậy duỗi thân mình, nhìn màn mưa ngoài cửa. Sau đó chợt nghe thanh âm của Trình Mục Dương: “Sơm hay muộn cũng có ngày cô đến đó.”

Thật sự là... Cô vẫn tiếp tục nhìn mưa, từ mái hiên cũ kỹ rơi xuống đất, lười nhác đáp lại lời hắn. Mưa rơi mãi đến chạng vạng tối không ngừng, ao trước đường đã chứa đầy nước.

Bữa cơm chiều, hai người ở trong sân ăn một ít đồ ăn. Trình Mục Dương muốn cô thưởng thức rượu lâu năm ở nơi này. Ban đầu cô còn từ chối, nhưng sau khi ngửi qua hương vị liền vui vẻ uống một ly đầy. Quả nhiên là khác với nước, Nam Bắc tinh tế đánh giá. Đợi đến khi cả hai buông đũa, Trình Mục Dương bỗng nhiên nói tối nay sẽ lên thuyền. Theo sự sắp xếp của hắn, chỉ cho cô nửa giờ để thu dọn mọi thứ. Nam Bắc trở lại phòng ngủ, nhìn thấy chiếc hộp màu ngà trên giường.

Bên trong cái hộp, một tấm thiếp mời nằm im lặng. Cô cầm lên mới phát hiện thiếp mời này thật đặc biệt. Xem chữ viết cùng hoa văn, hẳn là in nước màu khắc gỗ. Thật là chú trọng hình thức, lại làm thiếp mời khắc gỗ.

Cô cảm thấy có chút do dự, anh trai nói việc này cùng với hành trình của Thẩm gia có liên quan. Mở ra xem, chữ bên trong thiệp đều là các dòng họ. Đọc thẳng một hàng, có một vài tên nghe quen thuộc, một vài cái tên lại chưa hề nghe qua. Nhưng một điều hiển nhiên là bốn dòng họ lớn nhất trong thiếp mời này lại là cộng đồng gia tộc nắm trong tay đường biên giới Trung Quốc lâu dài, còn những cái tên còn lại có lẽ là một số gia tộc mới nổi lên.

Chu, Thẩm, Trình, Nam. Quan trọng nhất là họ Nam cuối cùng này. Nghe ngữ khí của anh trai thì anh cũng không muốn tham gia việc lần này, nhưng sao lại có thiếp mời cho Nam gia? Cô cầm thiệp mời nhẹ nhàng quạt quạt, nghĩ thế nào cũng không biết chuyện lần này sẽ đi đến đâu. Nhưng nếu ông Thẩm đã bố trí cho cô đi cùng Trình Mục Dương thì chắc hẳn không có vấn đề gì lo lắng.

Lúc rời đảo Ngàn Hồ đã là hoàng hôn, những con sóng vài trăm dặm di động tạo thành màn sương mù dày đặc. Trình Mục Dương thấy cô lưu luyến phong cảnh thì đem kính xe kéo xuống: “Lần này quá vội, lần sau đến sẽ nói hai bà dẫn cô đi dạo, nơi này có rất nhiều cổ mộ cùng với di tích.” Nam Bắc thản nhiên ừ một tiếng: “Thiệp mời kia là anh chuẩn bị cho tôi?”

“Là sáng nay mới đưa tới.” Hắn nói nhẹ, “Hình như ông Thẩm ở đó truyền ra tin đồn nên mới có người cố ý thêm Nam gia vào.” “Cuối cùng là việc buôn bán thế nào lại khiến người ta xem trọng như vậy?” “Người vì tiền mà chết cũng như chim vì ăn mà chết.” hắn cố ý trì hoãn: “Rất hấp dẫn.”

Cô nghe hắn nói mà càng tò mò hơn, dùng chân mang giày cao gót nhẹ nhàng gõ lên chân hắn: “Tôi cảnh cáo anh, không được làm liên lụy tới tôi. Trước kia không biết anh là ai nên thấy kì lạ, hiện tại nhớ lại có lẽ trận bắn nhau ở Bỉ là do bị anh làm liên lụy.” Trình Mục Dương cười một cái, cô trộm nhìn hắn, nụ cười vẫn bắt mắt như vậy. Tiến vào phạm vi bến tàu tư nhân, Trình Mục Dương rốt cục cũng nói cho cô biết đang ở biên giới Chiết Giang. Bọn họ sẽ nhanh chóng lên thuyền khởi hành.

Cô nghĩ đến Trình Mục Dương sẽ ở lối vào mà xuống xe, lại không ngờ rằng 40 chiếc Mercedes S600 cứ như thế thẳng tiến theo con đường mà lên thuyền. Cô nhìn xuyên qua cửa kính xe nhìn thấy xa xa có đến hơn bốn mươi mấy bến đỗ, tất cả đều có thuyền neo đậu. Xe dần dần dừng lại, có người mở cửa cho Trình Mục Dương. Mà Trình Mục Dương sau khi xuống xe lại cố ý đi đến cửa bên cô, vì cô mà mở. Cô từ trong xe ngẩng đầu thì thấy ý cười trong đáy mắt hắn, bỗng nhiên cảm thấy bản thân đang trở về những năm tháng xanh tươi tại Bỉ, mỗi lần ngồi xuống ghế, hắn đều có thói quen tốt là kéo ghế giúp cô.

Khi cô cầm tay hắn, cố ý nắm thật chặt, mỉm cười nói: “Cảm ơn.” Tấm ván gỗ lót trên bến tàu thật không thích hợp cho việc đi giày cao gót, cho nên động tác của Trình Mục Dương đối với cô mà nói thật là sự giúp đỡ lớn. Sau khi đứng thẳng, tầm mắt trở nên rộng rãi hơn, Nam Bắc chú ý đến một hình ảnh kì lạ. Cuối con đường này có hai mươi mấy người bị bịt mắt, quỳ gối hai bên đường, đối diện với mặt biển. Mà bên cạnh mỗi người đều có một người đứng. Không phải cô chưa từng gặp qua trường hợp như vậy, chỉ là không biết ai có thể làm như vậy, vì sao, và tại sao lại là hôm nay?

Những ngọn đèn trong bóng đêm khiến những chiếc thuyền bịt kín những tầng ánh sáng di động. Cũng làm cho hai mươi mấy người quỳ dưới đất trở nên mờ ảo. Mà trên thuyền hoặc hai bên đường, có không ít người đang nhìn. Tất cả đều là vẻ mặt bàng quan, cô chú ý đến bên phải của một chiếc thuyền có một người trung niên mặc áo khoác kiểu cũ hứng thú nhìn nơi này. Người trung niên kia hai bên tóc mai đã bạc trắng, phần còn lại vẫn đen không pha tạp màu trắng nào, như thế thật hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Đi theo người trung niên là phụ nữ. Có hai ba người đẹp hết thời, cũng có cô gái đôi mắt hiền lành trong sáng, còn có hai đứa bé. Nam Bắc nhếch môi, từ ánh sáng hai bên nhìn đến chỗ xa nhất của chiếc thuyền, rõ ràng là Thẩm Gia Minh, hình như đang tươi cười vẫy vẫy tay với cô. Cô chưa kịp phản ứng thì thuyền đã phát động tiếng vang, chiếc thuyền của Thẩm Gia Minh cứ như vậy từ từ chuyển động.

“Cô cùng Tiểu Phong đến thuyền của tôi trước.” Trình Mục Dương cúi đầu nói bên tai cô, hơi thở ấm áp: “Tôi sẽ theo sau.” Không biết vì sao, hắn tựa hồ cố ý gần gũi cô hết sức. Nam Bắc nhăn mi, không nói chuyện. Ngay lúc cô theo Tiểu Phong rời đi thì người trung niên đã quay sang nói chuyện với những người phụ nữ phía sau. Rất nhanh, có hai cô gái liền ôm lấy hai đứa bé quay trở vào khoang thuyền.

Con đường này thật khó đi, cô lại mang giày cao gót nên càng khó đi nhanh. Tiểu Phong đầu tiên đi rất nhanh, vài giây lại dừng lại đợi cô, lại đi nhanh, như thế lặp lại hai lần liền bất đắc dĩ xoay người đưa tay ra. Ý tứ thực rõ ràng, vị đại tiểu thư này, cô thật sự quá chậm. Bỗng nhiên, có âm thanh vật rơi xuống nước. Sau đó, âm thanh này liên tục lặp lại.

Nam Bắc lúc này mới bước lên thuyền vẫn chưa kịp đi vào trong, nhịn không được quay đầu nhìn lại. Hai mươi mấy người quỳ gối giờ chỉ còn lại ba bốn người, số kia hẳn đã bị trực tiếp quăng xuống sông. Hai bên đường ánh đèn sáng như ánh sao.

Không lưu tình chút nào chiếu lên những người còn sót lại, khiến cô nghĩ tới một từ: Ngày phán quyết. Không chỉ mình cô nhìn, thượng khách trên thuyền bốn phía cũng không bỏ qua hình ảnh này, có người nhẹ giọng nói chuyện, thậm chí có người còn cười. Mà Trình Mục Dương vẫn đứng bên cạnh xe như cũ, dưới ánh đèn đêm càng nổi bật làn da trắng của hắn. Dường như cảm giác được Nam Bắc dừng chân, hắn nhìn về phía cô, sau đó vẫy vẫy tay. Đến bây giờ cô mới hiểu, màn trình diễn ở bến tàu này là Trình Mục Dương sắp xếp.

Hắn đem ánh mắt đặt trên người Nam Bắc thu hồi, rốt cục rời đi chiếc xe, đến sau lưng người quỳ gần hắn nhất, hơi ngồi xổm xuống: “Trình Mục Vân ở nơi nào?” Người nọ vẫn trầm mặc như cũ. Trình Mục Dương cười cười, tay đè lên vai người kia, nhẹ nhàng vỗ. ***

Chú thích: [1]: Bến Thượng Hải là khu vực thuộc quận Hoàng Phố tại Thượng Hải, Trung Quốc. Khu vực này tập trung ở một phần của đường Trung Sơn bên trong khu Thượng Hải công cộng tô giới (tô giới cho người nước ngoài định cư) trước kia, chạy dọc theo bờ sông Hoàng Phố , đối diện với Phố Đông, ở phần phía đông của quận Hoàng Phố. Bến Thượng Hải thường được dùng để đề cập đến các toà nhà và cầu tàu ở phần này của con đường, cũng như một số vùng lân cận. [2]: Cáp Nhĩ Tân là một khu vựa và thủ phủ của tỉnh Hắc Long Giang ở phía đông bắc Trung Quốc. Đây là trung tâm chính trị, kinh tế, khoa học của đông bắc Trung Quốc và là một thành phố lớn của Trung Quốc và Đông Bắc Á.

Cáp Nhĩ Tân có biệt danh “hòn ngọc trên cổ thiên nga” vì hình dáng sông Hắc Long Giang giống như một con thiên nga, hoặc “ Moscow phương Đông” hay Paris phương Đông” do kiến trúc của nó. Cáp Nhĩ Tân cũng được gọi là “thành phố băng” vì mùa đông lạnh và kéo dài. Chính vì vậy mà băng đăng rất phát triển ở đây. [3]: Thượng Hải là thành phố lớn nhất Trung Quốc về dân số và là nội thành thành phố lớn nhất thế giới. Thượng Hải là một trong 4 thành phố trực thuộc trung ương của nước này. Diện tích: 6.340,5 km2. Theo điều tra dân số năm 2010 của Trung Quốc, Thượng Hải có tổng dân số 23.019.148 người (trong đó nội ô là 20,6 triệu người). Thượng Hải được xem là thủ đô kinh tế của Trung Quốc. Ngày nay, Thượng Hải có hải cảng sầm uất nhất thế giới, hơn cả cảng Singapore và Rotterdam. Thượng Hải đã từng một thời là trung tâm tài chính lớn thứ 3 thế giới, chỉ xếp sau Newyork và Luân Đôn, và là trung tâm thương mại lớn nhất Viễn Đông cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20.

.