Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một mối tương tư - Tập 1 - Chương 12

Chương 12.

Hoa quế đa tình Nói ra kể cũng lạ, chuyện cũ như thể từ tám trăm năm trước giờ đây lại ùa về cùng lúc trong tâm trí. Từng chuyện, từng chuyện không hình ảnh nào là không rõ ràng, bảo nàng làm sao không hốt hoảng. Cũng may vừa về đến phủ thế tử, liền có tiểu nha đầu chạy ra đón, nói là thế tử đã hồi phủ, đang sai Hồng Ngọc tìm nàng, nên nàng chẳng còn suy nghĩ được gì nữa, vội vàng đi tới Giám Thiên các. Lúc này mới được nửa buổi chiều, sao thế tử lại về sớm như vậy? Thanh Thu đột nhiên nghĩ đến việc hôm nay mình ra ngoài gặp người Bắc Vu, bất luận trước kia y là ai, thì giờ trên danh nghĩa Ninh Tư Bình cũng là chủ nhân Thiên phủ. Bắc Vu và Nam Vu đứng ở thế đối lập, mặc dù giờ đang đàm phán hòa bình, nhưng không chừng ngày nào đó lại đánh nhau, sau này vẫn nên ít gặp thì hơn.

Vừa tới ngoài Giám Thiên các, Hồng Ngọc chặn nàng lại: "Thế tử e rằng đã bị cảm lạnh, không được khỏe lắm. Muội cho người nấu mấy lần canh gừng giải cảm nhưng đều bị thế tử mắng vị chẳng ra sao, bị người hất đổ". Thanh Thu theo trực giác muốn né tránh: "Vậy thì lát nữa tỷ tới gặp người". "Muội thấy tỷ lại nên chịu mệt một chút, làm bát canh gừng vào thăm mới phải."

Một bát canh gừng nóng hổi làm cũng chẳng mất mấy công sức, nhưng nàng bưng khay đứng ngoài cửa phòng thế tử hồi lâu vẫn không dám vào. Thanh Thu luôn cảm thấy việc phải gặp gỡ Vệ Minh lúc này quá gượng gạo. Vì hắn mà trong phủ Thanh Thu bỗng thành người nổi tiếng, ai ai gặp nàng cũng đều khách khí chào một tiếng, "Thanh Thu cô nương". Giờ nàng có đến thiện phòng cũng chẳng ai quản. Nàng chỉ là một trù nương, cũng chỉ muốn làm một đầu bếp, có điều tình hình trước mắt nàng không được làm chủ, trừ phi nàng tỏ ra cứng rắn với thế tử. Sau cơn mưa, gió mang hơi lạnh lùa vào phòng lớn khiến màn trướng tung bay, lập tức có a hoàn đi đến đóng cửa sổ quanh phòng, thấy Thanh Thu đứng bên ngoài phòng thế tử ngẩn ngơ, liền vội vàng mời nàng vào. Đây là lần đầu tiên Thanh Thu vào phòng thế tử, cúi đầu tránh tấm rèm cửa mà a hoàn vén lên. Nàng ngước mắt nhìn thấy một thanh bảo kiếm treo trên tường bên phải, một bộ khôi giáp sáng bóng lẳng lặng đặt trên bộ giá đỡ đặc chế, khiến cho phòng ngủ đầy kim ngọc này cũng đượm mùi chiến tranh.

Vệ Minh đang nửa ngồi nửa dựa ở đầu giường, thấy nàng vào, không khách khí nói luôn: "Đừng nói với ta, nàng lại mang canh gừng vào đấy". "Đúng là canh gừng, nghe nói thế tử bị lạnh, dù sao cũng nên dùng một ít thì hơn." Đại phu đã đến khám và kê thuốc, không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi vài ngày là ổn. Hắn là người luyện võ ít ốm đau, nay lại cảm phong hàn, có lẽ gần đây tinh thần lẫn thể xác vô cùng mệt mỏi vì chuyện đàm phán hòa bình giữa hai nước.

Thanh Thu thấy một chiếc bát không đặt cạnh giường, trong phòng thoang thoảng mùi thuốc. Có lẽ thế tử uống thuốc rồi, nàng bưng bát canh gừng do dự, nếu đã dùng thuốc thì bát canh gừng này không cần uống cũng được. Nàng đang định tìm chỗ để đặt xuống, Vệ Minh không đợi a hoàn tới hầu, giơ tay đón lấy bát canh, uống cạn một hơi. Cũng may lúc này bát canh không còn quá nóng, không đến nỗi khiến hắn bị bỏng. Hắn uống thêm chút nước để súc miệng rồi khoát tay ý đuổi a hoàn trong phòng lui ra, "Thanh Thu, nàng đến đây". Thanh Thu đang ngắm nhìn cách bày biện trong phòng, một đôi ngọc khối được trạm trổ độc đáo đặt trên trà kỷ, đều là những thứ tốt cả. Nếu là người bình thường chắc chắn sớm đã giấu bảo bối này cho kỹ, chỉ có những vương công quý tộc mới coi đây là đồ không đáng tiền mang ra bài trí. Vài năm trước nàng đã thấy nhà họ Cao bày thứ này. Lời của thế tử nàng không thể không nghe, Thanh Thu theo lời hắn tiến lên phía trước, lúc ấy mới nhận ra trong phòng chỉ còn lại hai người.

Ai cũng nói nếu sức khỏe không tốt thì tâm trạng sẽ xấu theo, nàng cố gắng hết sức tỏ ra ngoan ngoan, kính cẩn hỏi: "Thế tử có gì dặn dò?". Nhưng Vệ Minh vẫn nhận ra sự bất an của nàng, chau mày nói: "Không cần làm bộ làm tịch như thế, ta chỉ muốn nói chuyện với nàng, tự tìm một cái ghế ngồi gần lại đây". "Vâng." Nàng chọn một chỗ cách giường không xa cũng chẳng gần rồi ngồi xuống, sau đó tiếp tục ngắm đồ đạc bày biện trong phòng. Ban ngày ban mặt, cũng chỉ có thể nói chuyện mà thôi.

Vệ Minh nhân dịp này ở phủ nghỉ ngơi vài ngày, hắn thật sự không đủ kiên nhẫn để bàn bạc với đám người tới từ Bắc Vu kia. Đã vậy lại còn phải bày ra bộ mặt hết sức nỗ lực, mấy ngày nay hắn sớm đã muốn tìm cách thoát thân rồi. Hôm nay khó khắn lắm mới được về nhà, nào ngờ bước vào phủ lại được tin Thanh Thu đã ra ngoài, hơn nữa còn chẳng ai biết đi đâu. Mặc dù có người đi theo, nhưng hắn vẫn không kìm được suy nghĩ nhiều, trong lòng buồn bực nên đã đuổi a hoàn mang thuốc vào tới mấy lần. Giờ Thanh Thu đã về, khuôn mặt bình thản không nhận ra có điểm gì khác biệt, nhưng hắn vẫn thấy có gì đó rất lạ. "Nàng đang nghĩ gì?"

"À, nô tỳ đang nghĩ trận mưa này cuối cùng cũng tạnh." Nàng thở dài một cái. "Hình như nàng không thích mưa, ta nghe nói sáng nay khi tỉnh dậy trông nàng rất mệt mỏi." Xem ra đúng là phải ngồi chuyện phiếm với hắn rồi, Thanh Thu bỗng thấy nhẹ nhõm hơn, "Hôm nay trời mưa nên chẳng làm được gì, đương nhiên nô tỳ có chút uể oải".

"Thế mà ta lại tưởng nàng đang nhớ ta." Thanh Thu suýt chút nữa thì ngồi không vững, hắn thường thích dùng những lời như thế này để trêu nàng. Không biết nghĩ ra điều gì, đột nhiên Vệ Minh bật cười khẽ, vẻ buồn bực trên nét mặt cũng tiêu tan hết, hắn dịu giọng hỏi: "Sao, đúng là không nhớ ta chút nào ư? Cũng may ta và nàng chỉ một nụ hôn đã đính ước xong".

Nhắc đến chuyện này nàng càng đứng ngồi không yên, chỉ muốn chạy đến bịt miệng hắn lại. Tuổi đã nhiều, tình cảm cũng đã có, nhưng những chuyện xấu hổ như thế nàng chưa từng dám nghĩ, huống hồ là nói ra? Vốn định coi chuyện xảy ra hôm ấy như chưa từng tồn tại, không ngờ hắn lại nói trắng trợn như thế. Nàng lập tức đỏ bừng mặt đáp: "Chuyện không có, người đừng nói bừa". Hôm nay tâm trạng nàng có chút xáo trộn, nhất thời không chú ý, giọng nói cũng không còn cung kính nữa, đến hai từ "thế tử" cũng quên không gọi, khiến khoảng cách trở nên gần gũi thân thiết hơn. Vệ Minh chống đầu cố nhịn cười, hỏi: "Vậy được, nói cho ta biết sao trông nàng lại buồn bã thế kia?".

"Cũng chẳng có gì, chỉ là mỗi lần trời mưa thế này, nô tỳ đều cảm thấy rất buồn. Gia phụ mấy năm trước cũng đã qua đời trong một ngày thời tiết như vậy. Khi ấy nô ty mới mười lăm tuổi, vì bệnh tình của cha mà không thể tiếp tục theo học đàn, thường xuyên ở cạnh hầu hạ người, trong phòng cha cũng ngập mùi thuốc…"| Mỗi lần nhớ tới chuyện này, Thanh Thu đều cảm thấy vô cùng thê lương, từ nhỏ nàng đã không được sống những ngày có đủ cả cha lẫn mẹ. Vừa trưởng thành, cha lại bỏ nàng ra đi, nang đã nếm quá nhiều đau khổ vất vả. Vệ Minh nhìn nàng đầy thương xót, giờ thì hắn đã hiểu vì sao nàng lại vào quận vương phủ làm đầu bếp. Hắn từng gặp rất nhiều con cháu danh gia quyền quý, khi gia thế còn hưng thịnh thì chẳng thiếu hữu hảo giai nhân bên cạnh, sau khi gia cảnh sa sút rất nhiều người chỉ biết than thân trách phận, buồn chán sống qua ngày, rất ít người có suy nghĩ phải tự lập tự cường, càng phải sống tốt hơn.

Vệ Minh không biết rằng lòng Thanh Thu đã nghĩ đến chuyện khác, thời gian cha nàng bị bệnh rồi nằm liệt giường cho tới tận lúc lâm chung, nàng luôn có một nỗi sợ hãi kỳ lạ đối với bệnh tật. Giờ thế tử lại nhiễm phong hàn cũng đang nằm trên giường, liệu có nghiêm trọng không? Từ đó đột nhiên nàng nghĩ đến Ninh Tư Bình, cũng chính là Cao Hoằng Bình. Lần này trùng phùng, nhìn y có phần yếu ớt của người mang bệnh, như thể bệnh đã nhiều năm, liệu có nghiêm trọng không? Vừa rồi ở Vọng Giang đình, phản ứng của nàng hình như đã khiến họ thất vọng, thậm chí còn chẳng buồn hỏi thăm mấy năm nay y sống thế nào. Người thật sự phải thất vọng là nàng, thế mà y còn nghĩ tới việc muốn nàng phối hợp, nhìn y đến đây đón Tuyết Chỉ, còn nàng phải mang danh xuất giá rồi theo phu quân đến Bắc Vu nhào vào lòng y! Việc này khiến sự phẫn nộ của nàng lớn hơn cả sự tò mò.

Nếu như y xuất hiện bằng một cách khác thì sao? Không, không, lẽ nào nàng còn hy vọng y tôn trọng hôn ước trước kia đến đây đón nàng về làm thê tử? Giờ đâu còn có chuyện liên minh kết hôn nữa, Thanh Thu cũng đâu phải của hiếm. Nàng là quản gia thiện phòng trong phủ quận vương, mặc dù giờ không còn như thế nữa, nhưng tóm lại nàng cũng không cần sống dựa vào người khác. Trù nương thì đã sao, còn đỡ đáng thương hơn là ngồi đợi có người tới cầu thân. Nghĩ đến đây nàng bỗng dưng có chút cảnh giác, nói với thế tử những chuyện này làm gì. Cho dù hắn không phải là công tử quý tộc chỉ biết sống trong nhung lụa, thiếu hiểu biết không có năng lực, nhưng cuộc đời này hắn hiểu được bao nhiêu? Nên nàng làm bộ vô tình hỏi: "Ai cũng bảo mưa thu chỉ lất phất, thật không ngờ hôm nay lại mưa to như thế. Thế tử giờ tinh thần đã khá hơn, không biết tối nay muốn ăn gì?". "Chẳng muốn ăn gì cả." Hắn định đứng dậy, nhưng cũng biết nếu không nghỉ ngơi tử tế thì bệnh này càng lâu khỏi. Nằm mãi trên giường thật sự rất buồn chán, thức ăn có ngon tới đâu cũng chẳng thấy ngon miệng, xem chừng nói chuyện với nàng còn đỡ buồn hơn. "Nói chuyện khác đi, bao nhiêu tuổi thì nàng theo Ngũ Liễu tiên sinh học đàn?"

Thanh Thu nghiêng đầu suy nghĩ, "Tám tuổi, khi ấy nô tỳ cảm thấy việc học này rất lạ lẫm, nhưng ngày nào cũng luyện tập mấy tiếng đồng hồ, lại cực khổ. Nhưng tiên sinh rất nghiêm, cuối cùng luyện nhiều tới mức ngày nào không chơi đàn lại thấy như thiếu thứ gì đó". Vệ Minh tưởng tượng đến cảnh một cô bé ngồi sau cây đàn, mặt nhăn mày nhó dùng ngón tay nhỏ xinh gảy dây đàn. Bất giác hắn mỉm cười, đột nhiên nghĩ đến Tuyết Chỉ, vận mệnh của hai người bọn họ quả thật khác nhau một trời một vực. Một người là danh gia, một người lại làm đầu bếp. Vệ Minh nhớ lại trước kia hắn từng hỏi nàng rằng tại sao Tuyết Chỉ đến quận vương phủ lại đòi gặp riêng nàng, hai người nói chuyện rất lâu, nàng chỉ nói rằng mình ngưỡng mộ Tuyết Chỉ. Nha đầu này nhìn thì có vẻ điểm đạm thật thà nhưng tâm tư lại rất khó dò, Thanh Thu chưa bao giờ trả lời thẳng thắn những câu hỏi của hắn. Mặc hắn trêu chọc, luôn tỏ thái độ né tránh, hình như đúng là nàng không có ý định ở lại bên hắn. Nghĩ đến đây, Vệ Minh lại thấy không thoải mái, ho khan một tiếng, "Miệng ta hơi khô, rót chén trà qua đây". Đây là sơ suất của nàng, trò chuyện cả buổi, nàng suýt thì quên mất bổn phận của mình. Thanh Thu vội vàng đứng dậy rót trà dâng hắn, Vệ Minh nhìn nàng đứng cách mình khá xa, chỉ giơ chén trà tới trước mặt hắn. Vệ Minh mỉm cười: "Đặt xuống đã, đỡ ta đứng dậy rồi uống".

Đỡ thế tử dậy? Thế chẳng sẽ phải chạm vào hắn ư? Rõ ràng vừa rồi hắn nửa nằm nửa ngồi uống hết bát canh gừng, lúc này sao lại đòi đỡ dậy, đâu phải bị tàn phế, cần gì người đỡ? Có lẽ thế tử nhiều quy tắc, nàng đành đặt chén trà xuống, tiến lên đỡ hắn. Gần nhau thế này, Vệ Minh nhìn nàng được rõ hơn, chiếc cằm nhỏ xinh xắn khiến cổ họng hắn hơi thít lại, mái tóc đen còn buông sát người hắn. Vệ Minh để mặc nàng đỡ bả vai mình, nhét một chiếc gối tựa vào sau lưng, rồi cẩn thận kéo chăn mỏng lên lên đắp cho hắn. Vệ Minh vô thức, ngay sau đó hắn vòng tay ôm lấy người Thanh Thu khi nàng định rời đi, khẽ dùng sức một chút đủ để kéo nàng vào lòng. Đột nhiên lại bị một nam nhân ôm trong lòng, Thanh Thu ngoài cảm thấy ngượng ngùng tức giận ra, còn có cảm giác bất lực trong dự định. Sớm đã biết hắn sẽ nhân cơ hội này mà động tay động chân, quả nhiên như vậy! Lòng đã có sự chuẩn bị đề phòng, nên khi vừa bị hắn kéo vào lòng Thanh Thu đã lập tức giằng ra. Vệ Minh không định khăng khăng không buông, để mặc nàng giằng ra một lúc rồi cũng buông tay. Hắn chỉ cảm thấy phần mông nàng trườn qua dịch lại trên đùi mình mấy cái, khiến hắn có cảm giác hồn xiêu phách lạc không thể nói bằng lời. Ở nhà thật tuyệt, thời tiết này rất thích hợp để kề vai sát má với giai nhân, tìm chút lạc thú mới phải. Không đợi Vệ Minh ngồi tưởng tượng, đã thấy Thanh Thu vừa nhảy được xuống khỏi giường liền cầm chén trà lên nhằm thẳng mặt hắn mà ném.

Vệ Minh nghiêng người tránh được cái chén nhưng không tránh được nước trà, nước nóng bắn lên người khiến hắn hít một hơi thật sâu vì rát. Hắn thấy Thanh Thu lại định cầm bát thuốc lên ném, nàng căn bản chẳng màng tới thân phận chủ nhân phủ thế tử của hắn, biết mình đuối lý, Vệ Minh bèn ôm ngực kêu lên một tiếng rồi ngã vật ra giường. Nàng đã ra tay quá mạnh sao? Hình như cũng không ném phải chỗ hiểm nào, Thanh Thu giơ cao bát thuốc do dự chưa dám ném, mấy ngày nay nàng không xó cách nào để đối phó với sự tiếp cận lúc thì dùng lời lẽ dịu dàng cầu khẩn, lúc thì có chút vô lại của Vệ Minh. Nàng không ghét hắn tới mức ấy, thậm chí còn có chút động lòng, lại tôn trọng hắn vì hắn là thế tử, nên khi đối mặt với Vệ Minh có chút nhân nhượng. Nhưng vừa rồi là do cuống, lại không đủ kiên nhẫn, lẽ nào hắn cho rằng trước kia nàng ở thiện phòng rèn luyện được kỹ năng này chỉ để ngắm thôi ư? Mặc dù hiện giờ không có xẻng nấu ăn, nhưng cao thủ xuất chiêu, vạn vật đều có thể dùng làm binh khí, chén trà bát thuốc cái nào cũng rất thuận tay! Thấy hắn vẫn nằm trên giường, bộ dạng như vô cùng đau đớn, Thanh Thu bắt đầu thấy hoảng, đặt bát thuốc xuống, hỏi: "Thế tử, người sao thế?".

Việc cần làm bây giờ là đỡ hắn dậy ngồi dựa vào đầu giường, rồi rút khăn tay ra lau mồ hôi cho hắn. Thấy Vệ Minh ôm ngực, nàng do dự không biết có nên xoa ngực cho hắn hay không. Vẻ mặt đối phương như đang cố gắng chịu đựng đau đơn, Vệ Minh hít một hơi thật sâu đáp:"Canh gừng nàng mang tới có vấn đề, ta cảm thấy ngực đau thắt". Nói mãi, nói mãi, hơi đã đuối, trán lại rịn mồ hôi, Thanh Thu sợ tới mức chân tay luống cuống, "Sao có thể thế được, để nô tỳ gọi đại phu…".

"Không cần đâu, là độc…" Độc? Lần trước chẳng qua nàng chỉ muốn dùng các loại thực vật kỵ nhau để hắn chịu khổ một chút, nhưng không thành công còn khiến nàng suýt thì phải chịu đòn. Lần này lại có độc, vậy nàng có thể sống không đây? Nhất thời kinh sợ đến giật thót mình, Thanh Thu chỉ nghĩ xong rồi, xomg rồi, nếu thế tử chết, không biết nàng có phải bồi táng theo hắn không? Tai họa này, chết cũng không chịu buông tha nàng, nhưng độc ở đâu ra chứ, do kẻ thù của hắn hạ độc? Nàng lật mí mắt của thế tử lên, rồi thuận tay sờ từ trán xuống lông mày lông mi đến mũi miệng của hắn một lượt, chẳng phát hiện ra điều gì lạ thường. Vệ Minh vốn đang nhắm chặt mắt vì đau, đột nhiên mở trừng mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đang kề sát mặt mình của Thanh Thu, cười đầy mê hoặc, "Nàng sờ buồn quá…".

Cuối cùng nàng cũng hiểu ra, xì một tiếng đẩy hắn: "Thế này mà bảo là bị bệnh ư? Nô tỳ thấy người khỏi rồi đấy". "Tương tư ngấm vào tận xương cốt rồi, độc trong canh gừng nhất định là muốn hại ta tương tư đau khổ tới chết. Thanh Thu, ta đối với nàng tình sâu nghĩa nặng, lẽ nào nàng không nhận ra?" Nàng chẳng mảy may rung động, xoa cánh tay, nói: "Người nói khiến nô tỳ rùng hết cả mình, chắc bệnh trên người thế tử đã chuyển sang nô tỳ rồi, giờ nô tỳ đang lạnh như bị sốt rét đây".

"Nàng đừng nói, ta nói chuyện một lúc, ra đầy mồ hôi, giờ đỡ nhiều, canh gừng đúng là hiệu quả." Vệ Minh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng không chịu buông, nhìn nàng chớp mắt, "Lạnh lắm phải không, để ta sưởi ấm cho nàng". Thanh Thu chẳng qua là nhất thời lỡ mất tuổi xuân, lỡ mất thời điểm xuất giá. Nàng vẫn luôn cho rằng mình sẽ tìm được một nam nhân nghiêm túc thích hợp để gả, giúp tướng quân dạy dỗ con cái, từ đó sồng một cuộc sống bình yên hạnh phúc. Nhưng đến nay nàng chẳng có chút thanh danh nào, đã ở cùng phòng qua đêm với thế tử, bị hắn khinh bạc. Có điều làm sao có thể nghiêm túc nói với Vệ Minh rằng, mình không phải loại người dễ dãi, sau này nàng còn muốn xuất giá, cứ thế này sao nàng có thể thành thân được? Đúng là trứng chọi đá, nàng không phải a hoàn nô bộc, đâu thể trở thành người của thế tử, nhưng kiến quyết liệu có ích không? Cùng lắm sự kiên quyết mang lại cho nàng một thân phận, một thân phận được coi là vinh dự trong mắt người ngoài, giống như nhị phu nhân của quận vương vậy, làm tiểu thiếp của hắn.

Thế tử cũng không còn ít tuổi nữa, quận vương phi đang trù tính việc tìm thê tử cho Vệ Minh, đương nhiên Thanh Thu không thể làm chính thê của hắn, thân phận không xứng. Nàng là một người hay thỏa mãn với cuộc sống của mình, yêu cầu của nàng không nhiều không ít, đều là những suy nghĩ rất bình thường. Nhưng nàng lại vô cùng căm hận việc làm thiếp cho người ta, Thanh Thu không muốn sống như nhị phu nhân, đợi hắn mười ngày nửa tháng tới sủng ái một lần. Cuộc sống như thế có lẽ rất nhiều nữ tử vẫn đang sống, nhưng nàng sẽ phát điên mất. Nàng chỉ muốn làm thê tử của một nam nhân, luôn cầm tay mình, cùng sống với nhau tới già. Cúi đầu nhìn cả hai đang nắm chặt tay nhau, Thanh Thu nghĩ, đều tại nàng, ngay từ đầu nàng nên kiên quyết dứt khoát tỏ thái độ với hắn, thì bây giờ cũng không cần phải oán trách người ta đàm tiếu. Nàng suy nghĩ rồi nghiêm mặt nói: "Thế tử hà tất phải mang Thanh Thu ra làm trò đùa, nô tỳ và người cách biệt quá xa. Cứ tiếp tục thế này, về lễ không hợp, mà cũng vô ích".

Nụ cười trên mặt Vệ Minh nhạt dần, "Sao, trong mắt nàng, ta chẳng qua chỉ đang trêu ghẹo nàng thôi ư?" "Chẳng phải thế sao, a hoàn trong phòng thế tử người nào cũng trẻ trung phơi phới, xinh như hoa như ngọc, hà tất phải trêu ghẹo nô tỳ?" Hắn "hừ" lạnh một tiếng, "Có phải giống như Khổng Lương Niên thì mới được coi là thật lòng, mới được coi là chân tình? Cũng đúng, đương nhiên, ta không thể so sánh với hắn, mưa to gió lớn còn đứng chờ ngoài phủ của ta để đợi nàng. Thật đúng là quá si tình!"

Thì ra hắn biết hôm nay Khổng Lương Niên đứng chờ ngoài cửa phủ chặn đường nàng. Vậy thì chắc chắn sau đó Vệ Minh biết nàng đã đi đâu, nàng cũng không chắc chắn liệu hắn có biết nàng đã gặp ai không. Thanh Thu đành hàm hồ đáp, "Khổng hàn lâm chỉ vì thương hại nô tỳ cô độc, muốn chăm sóc nô tỳ mà thôi, không thể nói là si tình". "Một nam nhân vô duyên vô cớ sao lại muốn chăm sóc cho một nữ tử? Sau này nàng đã có ta chăm sóc, bảo hắn không cần lo nữa!" Vệ Minh nói chắc như đinh đóng cột, nhưng sao có chuyện dễ dàng thế được. Thanh Thu thở dài, nói một cách chậm rãi, "Nô tỳ không dám nhận tình cảm của thế tử, một mình nô tỳ sống quen rồi, sợ không gánh được cái phúc ấy".

"Thanh Thu, nàng lại thế rồi, lẽ nào nàng chưa từng để ý tới ta? Hay là…" Vệ Minh dừng lại rồi nhìn nàng chăm chăm, hỏi: "Bây giờ, nàng không còn muốn xuất giá nữa?". Đương nhiên nàng vẫn muốn được gả đi, vì vậy mới sợ hắn gần gũi quá sẽ hủy hoại thanh danh của nàng, sẽ không có lợi cho cuộc sống sau này. Trong lòng nàng có rất nhiều điều muốn nói, nhưng đối mặt với thế tử và trước sự chênh lệch thân phận quá lớn, nàng lại không thể nói thành lời. Thực ra hắn rất tốt, nữ tử bản tính vốn mềm yếu. nàng có kiên cường tới đâu cũng vẫn mong có người sẽ chăm sóc mình cả đời, huống hồ lại là một nam tử như Vệ Minh. Còn cả Ninh Tư Bình nàng gặp buổi chiều nay nữa, y là nam tử duy nhất trong quá khứ mà nàng vẫn còn nhung nhớ. Cho dù y bỏ nàng, nhưng bây giờ y lại đột ngột trở về, còn nói sẽ không khiến nàng phải chịu ấm ức thêm nữa, bảo nàng trong lòng sao có thể không dậy sóng?

Lại có tới hai nam tử nói muốn chăm sóc nàng, cho thấy đời này tìm được một tướng công như ý không phải việc quá khả năng. Lòng nàng không kìm được bỗng đưa ra so sánh, không phải so sánh thế tử và Ninh Tư Bình ai tốt hơn ai, mà là so sánh xem ai kém ai. Rõ ràng đi Bắc Vu là việc không thể xảy ra, lẽ nào nàng tới đó để cùng chia sẻ tướng công với Tuyết Chỉ? Vậy đầu tiên đương nhiên là nàng phải ở lại Nam Vu, nhưng ở lại cũng chưa chắc đã không phải chia sẻ tướng công với nữ tử khác. Nàng đáp, có chút buồn bã, "Đương nhiên là phải xuất giá, nhưng nô tỳ để ý thì ích gì? Lẽ nào nô tỳ nói nô tỳ nghiêng về phía thế tử, thì người sẽ vui vẻ cho phép nô tỳ rời khỏi đây sao?". Vệ Minh ghét nhất là nghe nàng nói tới việc ra đi, hắn khẽ hừ: "Khổng hàn lâm tốt thế sao, nàng lúc nào cũng chỉ tâm tâm niệm niệm muốn đi, là vì hắn ư?".

Thanh Thu ngẩn người, việc này liên quan gì tới Khổng hàn lâm? Hay nói cách khác, căn bản hắn chưa từng nghĩ đến việc cứ cuốn lấy nàng thế này thì kết cục cuối cùng sẽ ra sao. Hắn cũng không chịu nghĩ xem, nhưng ngày gần đây người trong phủ nói nàng những gì, vì chuyện này mà nàng đã mất hết thanh danh. Nếu nàng lập tức đồng ý, sợ rằng tới lúc ấy người không chấp nhận được lại chính là thế tử, đùa cợt bỗng thành thật, xem xem hắn định phản ứng thế nào. Hay thế tử định đùa tới cùng? Nghĩ đến đây, nàng lại không kìm được buột miệng đáp, "Cũng chẳng có gì tốt, ít nhất thì y cũng sẽ lấy nô tỳ làm thê. À, đúng, Khổng hàn lâm muốn tìm một người vợ kế, mặc dù chẳng phải thân phận tôn quý gì, nhưng vẫn còn hơn làm thiếp. Thậm chí tốt hơn nhiều so với một a hoàn bị thu nạp". Nàng không phải tỏ ra thanh cao, nhưng cũng không muốn bị người khác coi thường. Nàng nói những lời này hy vọng Vệ Minh sẽ không cho rằng, nàng vọng tưởng muốn hắn phải hứa hẹn. Lời hứa hẹn ấy nàng không dám nhận, nếu để người khác biết, nhất định sẽ trở thành chuyện cười cho thiên hạ. Một trù nương vọng tưởng được thế tử hứa sẽ cho mình làm chính thê, chẳng tự lượng sức mình gì cả!

Vệ Minh từ từ bỏ bàn tay Thanh Thu ra, nàng nói cũng không phải không có lý, hắn định làm thế nào với nàng đây? Thanh Thu vốn cũng không hy vọng hắn sẽ nói những lời ngọt ngào, nhưng thấy bộ dạng Vệ Minh như vậy lại không tránh được cảm giác chua xót trong lòng. Tình cảm là chuyện nàng không hiểu, nhiều năm trước do được đính ước nên nàng mới tiếp xúc với tiểu tử họ Cao. Nhưng khi ấy còn nhỏ, hai người ở cùng nhau cũng chỉ đi ăn quà vặt, nói chuyện tiếu lâm, chưa kịp làm gì cả. Đột nhiên xuất hiện một thế tử xuất chúng theo đuổi nàng, cả ngày không nói tương tư thì cũng nói tình sâu nghĩa nặng, dần dần nàng cũng thấy trái tim mình có chút loạn nhịp, dường như đã hiểu mùi vị của tình ái. Tạm thời không nói những gì hắn bày tỏ là thật hay giả, nhưng vừa nhắc đến chuyện chính thức, thái độ của Vệ Minh khiến nàng lạnh toát, trái tim cũng lạnh, khẩu khí cũng lạnh theo: "Thế tử không cho rằng ai cũng mong được người thu nhận về làm một a hoàn là đủ đấy chứ?".

Nàng không đủ đẹp, càng không biết tính tình của hắn để hầu chuyện. Nói xong câu đó Thanh Thu hất tay Vệ Minh rồi bỏ đi, mặt lãnh đạm đi được một lúc, đột nhiên nàng không nghĩ ra mình phải đi đâu. Có lẽ nàng nên quay về phòng, nhưng căn phòng đó là thủ đoạn tỏ ra ân sủng của hắn, nàng hà tất phải quay về! Nghĩ vậy, nàng đứng trước tiền đình, nhìn đám lá khô xơ xác bị mưa gió thổi tới nàng. Thanh Thu thầm nguyền rủa, thế tử gì chứ, giống hệt tên giả dối Ninh tông chủ hôm nay, nam tử trên thế gian này đều bạc tình! *** "Ngươi nói, Khổng Lương Niên đưa nàng đến Vọng Giang đình?"

Sau khi Thanh Thu đi, Vệ Minh gọi tùy tùng đã theo nàng hôm nay tới, hỏi rõ hành tung buổi chiều của nàng, mới biết Thanh Thu đội mưa đội gió đi ra ngoài thành, lòng bất giác tràn đầy nghi hoặc. Tùy tùng đó đáp: "Thanh Thu cô nương và Khổng hàn lâm đến Vọng Giang đình, ở đấy đã có một người đợi sẵn. Chỉ là khoảng cách quá xa, nên chúng thuộc hạ không nhìn rõ là ai". Vệ Minh nghịch miếng ngọc bội ở thắt lưng, trở nên trầm tư. Mặc dù hắn không thường xuyên ở trong phủ, nhưng chuyện lớn chuyện bé không có chuyện gì giấu được hắn. Hôm qua sau khi Huống Linh Ngọc từ quận vương phủ về bèn cho gọi Thanh Thu tới gặp, nghe nói biểu muội không làm khó gì nàng. Thực ra là chuyển lời thay Tống Củng, có điều Thanh Thu đã từ chối, không muốn gặp Khổng Lương Niên nữa. Những chuyện này, Vệ Minh đều biết. Nhưng người mà nàng gặp ở Vọng Giang đình hôm nay là ai, lại khiến nàng thay đổi chủ ý đi theo Khổng Lương Niên, người này nhất định có vấn đề.

Hắn phải làm thế nào với Thanh Thu đây? Câu hỏi hôm nay của nàng, hắn không thể trả lời ngay, giờ cũng chưa nghĩ xong. Hắn tuyệt đối không giống như những gì nàng nghĩ, chỉ là trêu đùa nàng trong lúc nhàn rỗi. Nhưng cũng không phải tình sâu nghĩa nặng như hắn vẫn thể hiện, thời gian qua kiểu nữ tử nào Vệ Minh cũng đã từng gặp. Những chuyện trăng gió mây mưa hắn cũng từng làm qua, sao dễ dàng dâng hiến trái tim mình chứ. Huống hồ, hắn không còn trẻ nữa, cũng chẳng phải là một tiểu tử dễ rung động, đối với tình cảm trong lòng, Vệ Minh biết cách khắc chế. Thanh Thu là nữ tử khiến hắn có chút vui vẻ, có chút thích thú. Có một điểm mà Vệ Minh không nói dối, đó là thức ăn nàng làm đã khiến hắn động lòng, có lẽ đúng là có mùi vị của tương tư trong ấy. Nhưng Vệ Minh vẫn có phần không chắc chắn, bản thân luôn cho rằng Thanh Thu không đơn giản giống như nàng vẫn thể hiện. Mấy hôm trước tại sao nàng lại gặp trộm trong phòng, có kẻ nào lẻn vào phòng nàng, thậm chí tiểu a hoàn trúng thuốc mê ngủ như chết, thật sự có kẻ nào đó đến vì Lục Ỷ? Vệ Minh nghĩ đến nửa đêm vẫn chưa ra phải làm thế nào với Thanh Thu, chỉ là người của thế tử thì quả thật ấm ức cho nàng, lấy nàng làm chính thê lại có quá nhiều khó khăn. Trên đời này không có chuyện vẹn cả đôi đường, với tính cách của nàng, có lẽ rất quan tâm tới việc này. Chỉ là chuyện tương lai, không ai có thể nói chắc, hắn hà tất phải vội vàng quyết định ngay.

Vệ Minh vừa khỏi thì Thanh Thu lại bất ngờ đổ bệnh, cũng là bị cảm phong hàn, hơn nữa còn nghiêm trọng hơn thế tử. Ngay tối hôm đó nàng phát sốt, sáng hôm sau đã không dậy nổi. Vệ Minh tâm trạng sảng khoái đi thăm nàng, thấy nàng uể oải ủ rũ nằm trên giường bất giác cười ngất. Thật là theo một cách khác, tình hình hôm qua của hai người giờ đã hoàn toàn đảo ngược, nàng nằm trên giường, hắn ngồi cạnh. Mấy ngày nay Vệ Minh định ở nhà nghỉ ngơi, nên ở lì trong phòng nàng không chịu đi, nói rằng mình vẫn chưa khỏi, cùng nàng đồng bệnh tương liên. Thanh Thu tức giận không được, xấu hổ không xong, đuổi hắn cũng không đi, mà làm mặt lạnh lại chẳng được lâu, đành để mặc hắn. *** Trong Tư Thu viên trồng rất nhiều cây quế, tháng Tám đúng mùa hoa quế, đứng từ rất xa cũng ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào. Giờ đã cuối thu, hoa quế bắt đầu rụng, rơi đầy đất, nhưng ở đây hương vẫn rất nồng.

Một bàn tay nhỏ nhắn trắng như ngọc nhẹ nhàng ngắt mấy bông hoa quế, đặt vào lòng bàn tay quan sát thật kỹ, dưới ánh mặt trời, màu trắng và vàng điểm xuyết cho nhau thật nổi bật. Tuyết Chỉ nghiêng lòng bàn tay khiến mấy bông hoa quế đó rơi xuống đất, nhìn những vũng nước nhỏ còn sót lại trên con đường đá dần dần nhấn chìm chúng, nàng có chút thích thú. Từ những tòa viện xa xa vọng đến tiếng đàn sáo, còn cả tiếng các nữ tử đang nô đùa, thỉnh thoảng lại rộ lên cười lanh lảnh, vang vọng khắp Tư Thu viên. Nơi này vốn rất yên tĩnh, nhưng vì hoàng đế Nam Vu muốn bày tỏ tình cảm với Ninh tông chủ của Bắc Vu phải rời xa quê nhà đến Nam Vu làm khách, nên đặc biệt đưa tới rất nhiều mỹ nhân Nam Vu biết đàn hát ca vũ, khiến nơi này không còn yên tĩnh nữa. Mới sáng sớm mà đã huyên náo như thế khiến Tuyết Chỉ bất giác chau mày, thật không biết đám nữ tử này có gì mà vui như thế. Cũng có thể họ đang ở độ tuổi thanh xuân, kẻ nào cũng ngây thơ không biết thời gian càng trôi qua càng không có lợi cho họ. Đến tòa viện này cả nửa năm rồi mà vẫn chưa được gặp mặt chủ nhân của Thiên phủ, thế mà họ lại vô tư không để ý.

Tuyết Chỉ ngẩn người nhìn về hướng ấy, không biết đám nữ tử đó có theo họ về Bắc Vu không. Ninh Tư Bình tính tình lạnh lùng, bên cạnh chẳng dung nạp bất kỳ nữ tử nào. Cứ để họ cười đi, cười thỏa sức đi, sau này bị ném vào Tư Thu viên này không thể ra ngoài, phải ở đây sống cả đời, đến khi ấy có bao nhiều nước mắt cũng không đủ! Hộ vệ mặt dài vẫn luôn theo sát bên nàng ta bỗng cử động, do dự nói: "Cô nương, có cần thuộc hạ đi…" Tuyết Chỉ lạnh lùng nhìn về phía ấy một cái, khẽ đáp: "Không cần, sau cơn mưa trời lại sáng, họ đều buồn quá lâu rồi, hà tất phải khiến người ta mất hứng".

Nàng ta đổi sang vẻ mặt dịu dàng hỏi: "Cung Hải, người có biết hôm qua tông chủ đi đâu không?". Đây mới là điều nàng ta quan tâm, hôm qua sau khi từ phủ thế tử về, Tuyết Chỉ phát hiện rằng, không chỉ có mình nàng ta khi mưa to gió lớn nhưng không chịu ngồi yên trong nhà, mà còn cả Ninh Tư Bình. Y cũng đã ra ngoài nhưng không biết đi đâu, xem ra trận mưa to thế này cũng không ngăn được hai người, nhưng y đi đâu? Cung Hải do dự: "Việc này… Thuộc hạ theo cô nương ra ngoài, tông chủ đi đâu làm sao thuộc hạ biết được".

Tuyết Chỉ cắn môi, trong lòng có chút căm hận, Cung Hải là cận vệ của Ninh Tư Bình, với địa vị của hắn, muốn biết Ninh tông chủ đi đâu là việc rất đơn giản. Nhưng khi nàng ta hỏi, hắn lại nói không biết, kỳ thực không muốn nói thì đúng hơn. Không ngờ Cung Hải lại trung thành như thế, đi theo Tuyết Chỉ cũng gần hai năm rồi, nhưng vẫn kiên quyết giữ đúng bổn phận của mình. Đúng lúc này Ninh Tư Bình đi tới, thấy nàng ta cũng chỉ khẽ gật đầu. Giữa họ trước nay vẫn vậy, nếu Tuyết Chỉ không nói gì thì y cũng sẽ không nói gì. Nhưng có lẽ hôm nay tâm trạng rất vui, nên y đột nhiên mở miệng nói trước, "Cuối cùng thì cũng tạnh mưa rồi". Dường như trong giọng nói có chút nuối tiếc, câu nói không đầu không cuối ấy khiến Tuyết Chỉ chẳng biết phải đáp lại thế nào. Nàng ta đành khách sáo nói: "Hôm qua mưa to, chàng vẫn ổn chứ? Nửa đêm có ho không?".

Họ là vị hôn phu, vị hôn thê của nhau, cùng ở một nơi là chuyện rất kỳ quặc. Trong nhà Tuyết Chỉ cha mẹ vẫn còn, nhưng còn gái đi xa đã lâu, lần này quay về, càng không thể nói được nàng ta, Tuyết Chỉ muốn thế nào, chẳng ai quản được. "Phiền nàng lo lắng, ta…" Ninh Tư Bình còn chưa nói hết thì sự huyên náo phía bên kia bỗng ồn ào hẳn lên. Đám vũ nữ ở đó không chịu được cô đơn, có mấy nha đầu ăn mặc sặc sỡ thò đầu ra khỏi Nguyệt Nha môn bắt chuyện với hộ vệ, nói cười ha ha. Tuyết Chỉ cúi đầu không nói gì, Ninh Tư Bình thích yên tĩnh, những nữ tử này dù bị phạt cũng đáng đời lắm, chỉ trách họ xui xẻo mà thôi.

Ai ngờ Ninh Tư Bình từ xa nghe thấy những nữ tử đó lao xao nói giọng Nam Vu, nét mặt lại thoáng như cười, quay đầu hỏi Tuyết Chỉ: "Nàng còn nhớ có lần ta tới cầm viện, những cô nương học đàn đó cũng giống như họ, muốn ra ngoài chơi nhưng không dám, thò đầu ra nhìn ta. Ngũ Liễu tiên sinh quản giáo rất nghiêm, khi ấy Thanh Thu…". Lúc đó Tuyết Chỉ mới mười hai, Thanh Thu cũng chỉ mới mười ba, từ khi hai người cùng học đàn, tình cảm rất thân thiết, đi đâu cũng như hình với bóng. Tình bằng hữu của nữ tử một khi đã sâu đậm thì rất gắn bó, Thanh Thu suýt nữa còn bỏ rơi thờ ơ với Cao Hoằng Bình. Sau này thì trở thành nhóm ba người. Họ đều nhớ đến chuyện cũ thời ấy, có chút vui vẻ nhưng cũng có chút thất vọng, Ninh Tư Bình nhớ lại thời mà y chưa hề biết về thân phận thật sự của mình, những ngày vui vẻ sống bên Thanh Thu. Tuyết Chỉ lại nghĩ đến những chuyện vui buồn đã xảy ra trong mười năm qua. Từ sau khi về Việt Đô, nàng ta chỉ thấy sợ, sợ y sẽ thay lòng, khó khăn lắm mới đi được cùng y tới ngày hôm nay, liệu chuyến về Việt Đô này mọi việc có thay đổi hay không? Nàng ta có dự cảm hạnh phúc vừa nắm trong tay sẽ lại biến mất.

Về Việt Đô là sự sắp xếp của y, chỉ một câu "Cũng phải về một chuyến, chi bằng ta về Việt Đô đón nàng" đã khiến Tuyết Chỉ cam tâm tình nguyện gạt bỏ mọi lo lắng. Nàng ta quay về cố quốc nơi mà bản thân không bao giờ còn muốn đặt chân lên nữa, đợi y đưa người tới đón. Chỉ là sự việc phát triển không theo ý Tuyết Chỉ, Nam Vu dường như không chỉ là cố quốc của y, mà còn có một ma lực khác hấp dẫn khiến Ninh Tư Bình không thể rời đi. Tuyết Chỉ hận tất cả, hận nơi này, vì nơi này có người nàng ta không bao giờ muốn gặp. Nàng ta mấp máy môi, sớm muốn hỏi y rằng quay lại có phải vì muốn đón Thanh Thu không, nhưng lại không muốn nhắc đến cái tên này giữa hai người. Trước kia khi y ở Bắc Vu cách nơi đây mười vạn tám ngàn dặm, không gặp được Thanh Thu, giờ y quay lại có phải vì nàng ấy?

Có lẽ không phải, Ninh Tư Bình đã không còn là thiếu niên đa tình hay cười trước kia nữa, mà là người cực kỳ vô tình lạnh lùng. Nam tử coi chính sự làm trọng, không thể vì một nữ tử mà khiến mình lâm vào nguy hiểm. Vấn đề này dằn vặt trong lòng đã lâu, nung nấu sắp nát, nát trong tim Tuyết Chỉ rồi. Giờ y nhắc đến, vậy thì y đã không còn để tâm nữa, hay vẫn chưa từng từ bỏ? Nhưng lời lên tới miệng nàng ta lại thành: "Nhìn họ thiếp cũng thấy mình trẻ ra mấy tuổi. Không khí phương Nam đúng là rất có lợi, thích hợp cho chàng dưỡng bệnh, không biết chúng ta còn ở lại đây bao lâu nữa?". Nàng ta cố ý né tránh không nhắc đến hai chữ Thanh Thu, sợ khơi gợi tình ý của Ninh Tư Bình, thực ra tuổi xuân của đám nữ tử ấy, Tuyết Chỉ chẳng ngưỡng mộ chút nào. Mười năm tuổi xuân của nàng ta, tất cả đều hiến dâng cho y, đã dành để tương tư rồi.

Giờ thân phận của Tuyết Chỉ mới khiến người khác phải ngưỡng mộ, không phải nàng ta tự kiêu, nhưng ngay cả đến Thanh Thu, Thanh Thu mà y không bao giờ quên được, chẳng qua cũng chỉ là một đầu bếp mà thôi. Bây giờ nàng ta chỉ mong sớm trở về Bắc Vu, tất cả mọi người đều biết, y đến Nam Vu là để đón Tuyết Chỉ, quay về sẽ làm lễ thành thân. Ninh Tư Bình không nhắc đến ngày về, mà lại nhìn cây quế khắp vườn, đột nhiên nói: "Khi hoa quế rụng hết, chính là sinh thần của Thanh Thu, chớp mắt đã đến rồi". Thì ra, hôn sự của họ không quan trọng bằng sinh thần của Thanh Thu.

.