Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một mối tương tư - Tập 1 - Chương 6

Chương 6.

Cầm khúc tương tư Hôm nay trời không có gió, Thanh Thu lại bắt đầu một ngày nhàn rỗi của mình. Hôm qua, nàng tìm thấy một ngôi đình nghỉ chân, trông không được bắt mắt lắm trong phủ, lại còn thả rèm trướng, xung quanh cảnh rất đẹp, quan trọng là vô cùng yên tĩnh, suốt cả ngày chẳng thấy ai xuất hiện. Sáng sớm nay Hồng Ngọc báo cho nàng biết đến tối thế tử mới về, không dùng cơm trong phủ, nên nàng mang theo Lục Ỷ đến đó, định sẽ ở lại chỗ đấy cả ngày.

Ngược lại với sự bận rộn của Hồng Ngọc, nàng lại sống nhàn nhã như một đại tiểu thư, chỉ thiếu điều có người tới hầu hạ nàng nữa thôi. Giám Thiên các là nơi thế tử ở, cột gỗ tươi mới, xung quanh là cây cối hoa cỏ tươi tốt, nhìn vào khiến người ta quên hết trần tục. Thời gian đầu Thanh Thu chỉ dám đi dạo xung quanh, nhưng đám tướng sĩ theo thế tử về từ biên ải lúc nào cũng đứng rải rác quanh Giám Thiên các, khiến người khác nhìn mà run sợ. Nàng đành đi vòng ra bên ngoài, và phát hiện ra đình Yên Ba nằm ở góc đông nam trong phủ, vội vàng đi đến nhưng không ngờ lại bị người khác chiếm mất chỗ. Thanh Thu than thầm, quay người định về thì một giọng nói lí nhí cất lên: “Quản gia Thanh Thu… Thanh Thu tỷ tỷ.”

Thì ra là Tiểu Liên, người ngồi trong đình chẳng phải là tiểu thư Huống Linh Ngọc ư? Nàng vội vàng đi lên phía trước hành lễ. “Thỉnh an Linh Ngọc tiểu thư”. Thanh Thu là một trong số ít người mà Huống Linh Ngọc không sợ, sức khỏe nàng ta suy nhược đã nhiều năm, sống dựa vào thuốc, một năm bốn mùa lúc nào thiện phòng cũng phải sắc thuốc làm đồ bổ cho nàng ta ăn. Quản gia Thanh Thu tay nghề rất khá, bình thường Linh Ngọc rất thích nói chuyện với nàng, liền tức giận kéo tay nàng, nói: “Thanh Thu, thì ra tỷ ở đây, thật tốt quá, mấy hôm nay ta vẫn thường nghĩ đến tỷ, vì rời khỏi quận vương phủ nên không được ăn những món bổ dưỡng do tỷ làm nữa”.

“Việc này… bây giờ Thanh Thu không thể nấu ăn cho Linh Ngọc tiểu thư nữa rồi.” Thanh Thu cười khổ, nàng vốn tưởng Huống Linh Ngọc qua đây chơi, không ngờ cũng chuyển đến ở hẳn. Từ khi nàng rời khỏi thiện phòng, tin tức không còn nhanh như trước kia, thật là có chút nhớ nơi đó quá. “Nhưng nô tỳ có thể nói với người làm bếp ở đây một tiếng, khẩu vị của Linh Ngọc tiểu thư hơi nhạt, mấy hôm ở đây đã quen chưa?” Chẳng qua chỉ là một câu với giọng điệu quan tâm một chút, đã khiến Huống Linh Ngọc khóe mắt đỏ hoe: “Cũng tạm”. Tiểu Liên vội đưa khăn tay cho nàng ta lau mắt.

Thanh Thu đang định an ủi, Huống Linh Ngọc đã chỉ vào chiếc đàn của nàng, nói: “Thanh Thu, thứ tỷ cầm là đàn sao?”. “Đúng thế, nô tỳ cũng không có việc gì làm, lúc nhàn rỗi chơi đàn giết thời gian.” Huống Linh Ngọc thầm ngạc nhiên, nàng ta chỉ biết Thanh Thu là trù nương, tay nghề rất khá, nhưng không biết Thanh Thu biết chơi đàn, ngay lập tức cao hứng, muốn nàng đàn cho mình nghe một khúc. Khi hộp đàn được mở, Lục Ỷ hiện ra trước mắt, Linh Ngọc liên tục kêu lên đầy kinh ngạc, mặc dù không biết tên đàn, nhưng cũng biết phân biệt. Đàn bình thường dùng mười dây, còn cây đàn này lại chỉ có bảy dây, chắc chắn là đàn được làm từ thời thượng cổ.

Nàng ta thử âm, tiếng rất vang, bất giác không kìm lại được cảm thán: “Cây đàn này… thật là một cây đàn tốt!” Thanh Thu chỉ mỉm cười, đương nhiên là đàn tốt, nếu không đã chẳng ở bên cạnh này tới tận bây giờ. Thỉnh thoảng nàng nghĩ người là người, vật là vật, không thể vì cây đàn này do người đó tặng mà vứt nó đi, mấy năm nay nàng đã quen có nó ở cạnh bầu bạn, người tặng đàn là ai, đã không còn quan trọng nữa. “Tiểu thư muốn nghe gì?” Nàng cảm thấy có chút thương hại Huống Linh Ngọc, có ý muốn đàn để nàng ta vui vẻ hơn một chút.

Huống Linh Ngọc thoáng đỏ mặt, ngượng ngùng đáp: “Tương tư ý”. Tương tư ý vốn do một nữ nhạc sư si tình nổi tiếng triều đại trước đó viết ra, người yêu đã chết, nàng bèn đem toàn bộ tình cảm truyền vào tiếng đàn. Do đó người gảy khúc đàn tương tư này phải dồn toàn bộ tình cảm khi đàn, vô cùng phức tạp, nên rất ít người có thể đàn hay được. Nhưng đây lại là khúc đàn giúp Tuyết Chỉ đại gia thành danh, sau này cùng khúc Lưu Vân kinh động bốn phương. Huống Linh Ngọc học đàn, nên vô cùng sùng bái Tuyết Chỉ, sau khi nghe kể việc này liền tìm bản nhạc, luyện mấy ngày, nhưng các ngón tay vẫn trúc trắc, không tấu thành điệu, đúng lúc Thanh Thu lại hỏi nàng ta muốn nghe gì, bèn buột miệng nói Tương tư ý. Nói xong Linh Ngọc mới thấy không ổn, Thanh Thu chỉ là một trù nương, chưa chắc đã biết khúc đàn này, như thể cố ý làm khó tỷ ấy, đang định sửa lời, Thanh Thu đã cười đáp: “Nhất định sẽ không phụ Tương tư ý”.

Dứt lời Thanh Thu đặt đàn xuống, chỉnh lại y phục, ngồi tĩnh tâm, rồi nhẹ nhàng đặt tay vào vị trí, ống tay áo màu trắng trượt khỏi cổ tay, để lộ cánh tay trắng như tuyết. Huống Linh Ngọc thấy nàng ngồi xuống rồi làm mấy động tác như thế, thì biết là người trong nghề, thấp thoáng có phong cách của đại gia, hóa ra Thanh Thu chính là bạn đồng hành, bất giác trong lòng thấy như gặp được tri kỷ. Khi Thanh Thu bắt đầu đàn, nàng ta càng thêm kinh ngạc. Nhạc phổ của Tương tư ý Linh Ngọc tìm về đã hơn tháng nay, nhưng vẫn chưa kịp nhớ hết các nốt nhạc. Từ nhỏ học đàn tới nay đã mười năm, sư phụ dạy đàn nói nàng ta có tố chất, nhưng khúc Tương tư ý này khiến nàng ta cảm thấy có một nỗi buồn trước nay chưa từng thấy, Tuyết Chỉ đại gia kia thành danh cũng rất có lý. Nhưng Thanh Thu ngồi trước mặt nàng đây chỉ là một đầu bếp lại gảy rất hay, thì ra kỹ thuật chơi đàn mà Linh Ngọc luôn tự hào với mọi người lại không bằng một trù nương. Khúc nhạc tấu xong, Tiểu Liên vỗ tay liên tục. “Thanh Thu tỷ tỷ đàn hay quá!”.

Lâu rồi Thanh Thu không đàn khúc nhạc này, đàn xong đầu ngón tay vẫn còn hơi đau, nếu để sư phụ nghe thấy, nhất định sẽ trách phạt nàng. Bởi vì khúc nhạc vừa rồi mà nàng đàn chẳng có tâm ý, chỉ có thủ pháp. Tương tư ư? Đấy là thứ nàng đã sớm vứt bỏ từ lâu, hôm nay đàn chỉ vì muốn Linh Ngọc tiểu thư vui mà thôi. “Linh Ngọc tiểu thư, nô tỳ vẫn còn kém cỏi lắm.” “Đàn rất hay, ta học đàn nhiều năm mà không bằng tỷ, haizz…” Huống Linh Ngọc còn một câu chưa nói, đấy chính là sư phụ nàng ta chưa chắc đã bằng được Thanh Thu.

“Tiểu thư quá khen, chẳng qua nô tỳ chỉ là đàn cho hết thời gian, chi bằng Linh Ngọc tiểu thư đàn cho nô tỳ và Tiểu Liên nghe một khúc, được không?” Trước kia trong vương phủ, chỉ có một mình Huống Linh Ngọc chơi đàn, nhưng nàng chưa từng được nghe, lâu rồi không tiếp xúc luận bàn với người khác, Thanh Thu bỗng thấy tò mò. “Tiểu thư nhà muội đàn rất hay, Thanh Thu tỷ tỷ, tỷ nghe thì biết.” “Tiểu Liên!” Huống Linh Ngọc đỏ mặt, Tiểu Liên không biết, nhưng Linh Ngọc biết rõ khả năng của mình kém xa Thanh Thu. Nhìn Lục Ỷ một lúc, nàng ta không gảy đàn, mà đỏ mặt thành tâm muốn thỉnh giáo Thanh Thu: “Thanh Thu, tỷ có thể dạy ta đàn không?”

Lời vừa thốt ra, Thanh Thu và Tiểu Liên đều ngẩn người. Thanh Thu cười khan mấy tiếng: “Linh Ngọc tiểu thư khách sáo rồi, Thanh Thu sao dám?” Huống Linh Ngọc lại hỏi nàng, “Ta nghe phong cách của khúc nhạc, hình như là trường phái Xuân Thủy, giống của Tuyết Chỉ đại gia, Thanh Thu tỷ cũng thuộc trường phái Xuân Thủy ư? Bản Tương tư ý vừa rồi, là khúc nhạc khiến Tuyết Chỉ đại gia thành danh, ta cảm thấy cho dù là nàng ấy đàn, cũng chưa chắc đã hay bằng tỷ”. “Không dám, không dám, hồi nhỏ gia cảnh nhà nô tỳ cũng khá, từng học mấy năm, sau gia cảnh sa sút mới phải vào vương phủ làm đầu bếp, nên có được gọi là trường phái gì đâu.” Thanh Thu thầm than, vốn tưởng Huống Linh Ngọc là một tiểu thư chưa từng ra khỏi khuê phòng, nào ngờ nghe đàn lại nhận ra được trường phái Xuân Thủy, cũng coi như cao thủ.

“Thật đáng tiếc, đôi tay này của tỷ vừa nhìn đã biết không phải dùng làm đầu bếp, chi bằng ngày mai ta sẽ nói với biểu ca, cử tỷ tới chỗ ta, được không?” Linh Ngọc thật sự muốn Thanh Thu ở với mình, chuẩn bị lấy dũng khí đi gặp Vệ Minh nói chuyện. Ai ngờ Thanh Thu lắc đầu: “E là không được, Thanh Thu mặc dù không bán thân, nhưng giờ là kẻ mang tội, được thế tử sắp xếp đến đây, lúc nào rời đi còn chưa biết”. Tiểu Liên ghé sát tai tiểu thư nói thầm một lúc, Huống Linh Ngọc mới hiểu, bất giác thở dài. Nhìn vẻ mặt buồn bã của nàng, Thanh Thu cười nói: “Được Linh Ngọc tiểu thư xem trọng, Thanh Thu vô cùng cảm kích. Dù gì trong phủ cũng nhàn rỗi, chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau, đỉnh Yên Ba này khá yên tĩnh, Thanh Thu nguyện tới chơi đàn cũng tiểu thư”.

Đêm đến, Thanh Thu còn chưa ngủ, Hồng Ngọc vội vàng chạy vào phòng, kéo nàng đi gặp thế tử, vừa đi vừa nói: “Nhanh lên chút, thế tử vừa về phủ đã tìm tỷ”. Mới nói được vài câu thì đã đến trước cửa thư phòng, Thanh Thu nhìn mấy vị sát thần ngoài cửa, trong lòng có chút sợ hãi. Chưa kịp hỏi rõ vì sao thế tử lại gọi mình đến, Hồng Ngọc đã quay người bỏ đi, nàng đành tới gõ cửa. Tay còn chưa kịp chạm vào cửa, một thanh trường đao đã chắn ngay trước mặt khiến nàng sợ hãi lùi lại ba bước, run rẩy nói: “Ta là Thanh Thu, thế tử gọi ta tới”. Vị đại hán đó thu đao khoanh tay đứng im, mắt nhìn thẳng phía trước, không nhìn nàng thêm cái nào nữa. Vệ Minh ngồi trong phòng thấy động, lên tiếng: “Vào đi”.

Nàng đẩy cửa bước vào, ánh đèn tràn ngập căn phòng, Vệ Minh uể oải ngồi dựa lưng vào ghế, đôi mắt như cười như không nhìn nàng tiến lại gần hành lễ. Hắn đợi nàng đứng dậy, một lúc lâu sau cũng không nói gì, cứ nhìn nàng chằm chằm khiến Thanh Thu lúng túng, chẳng có nơi nào để trốn, đành bạo gan hỏi: “Thế tử gọi Thanh Thu đến, chắc hẳn là có việc?” “Đương nhiên là việc lớn.” Vệ Minh đứng dậy, đi tới trước mặt nàng, quan sát nàng thật kỹ. Nữ tử Nam Vu hai mươi tuổi chưa kết hôn quả thật là rất hiếm. Có điều càng tiến về phía đất Bắc, thì phong tục này càng không được người ta coi trọng nữa, mấy năm nay không về Việt Đô, hắn hoàn toàn quên mất tục lệ này. Nhìn dung mạo nàng mặc dù không phải tuyệt sắc, nhưng cũng khá được, chẳng trách Khổng hàn lâm lưu luyến ngày đêm không quên nổi. Nói tới xem mặt, Vệ Minh liền nhớ đến một câu nói đùa của Tống Củng, “Thanh Thu nhà huynh, dung mạo không tầm thường chút nào, mà nàng ta lại ở cạnh huynh, chi bằng huynh cầu thân luôn cho xong, ha ha.”

Dưới ánh đèn, khuôn mặt nàng xinh như hoa, phần tóc mai hơi rối, nghĩ đến ba từ “cầu thân luôn” trái tim Vệ Minh có chút rung động, bất giác phiền muộn, ngữ khí nhẹ bẫng: “Cái gọi là việc lớn chính là chuyện chung thân đại sự của ngươi”. Nàng thầm nghĩ, không biết chuyện chung thân đại sự của mình thì có gì phải nói, huống hồ lại còn nói với hắn. Lẽ nào là Khổng Lương Niên? Hay là hai vị phu nhân ở quân vương phủ đã nói gì? Trong lòng thầm ảo não, nàng đáp: “Thế tử bận rộn ngày đêm, còn nhớ tới việc chung thân đại sự của nô tỳ, Thanh Thu không dám”.

Hắn chầm chậm đi quanh phòng vừa đi vừa nói: “Ngươi có biết Khổng hàn lâm mấy lần gửi thiệp cho ta muốn xin cầu kiến không?” Quả nhiên là y, Thanh Thu chau mày đáp: “Thanh Thu không biết.” “Thật không ngờ, ngươi và Khổng hàn lâm mới chỉ gặp mặt một lần, hắn đã để tâm đến ngươi như vậy, còn cầu xin thừa tướng phu nhân tới quận vương phủ nói đỡ. Ban đầu ta vốn không hiểu, nhưng giờ dưới ánh đèn, quả nhiên nhìn ngươi xinh đẹp hơn nhiều…” Hắn kéo dài giọng, lời nói đầy ẩn ý, đôi đồng tử đen láy như mắt quạ có phần nóng rực.

Nhắc đến Khổng hàn lâm, Thanh Thu có chút bối rối, nhưng Vệ Minh càng nói càng cổ quái, chỉ còn biết mở trừng mắt nhìn hắn như không hiểu vì sao. Hắn đang khen nàng ư? Thanh Thu bất giác thấy phiền não, nàng là người vụng ăn vụng nói, không giỏi việc đối đáp, lẽ nào nàng cũng nên khen lại hắn vài câu? Thế tử không phải là người thích đùa cợt, thường ngày rất giữ khoảng cách với đám a hoàn, tối nay lại không giống, lẽ nào vừa rồi mới là bộ mặt thật của thế tử? Trong lòng Thanh Thu cảnh giác, khẽ lùi về phía sau một bước. Cũng may hắn nhanh chóng trở lại bình thường, lại đi tới sau bàn, khẽ ho một tiếng: “Nghe nói hôm nay ngươi cùng Linh Ngọc bàn luận trao đổi kỹ thuật chơi đàn? Thế cũng tốt, từ sau khi Linh Ngọc chuyển tới đây, ta vẫn chưa có thời gian đến thăm muội ấy, tiểu cô nương này chỉ thích chơi đàn, hai người ở cùng nhau, cũng có thể giúp muội ấy bớt buồn.” Trái tim vừa được giải thoát của Thanh Thu lại bắt đầu căng thẳng, việc nàng gặp Linh Ngọc tiểu thư ở đình Yên Ba, hoàn toàn không ai biết, sao hắn lại biết? Nàng hồ nghi ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Vệ Minh, nhớ tới việc hắn từng nghi ngờ mình có quan hệ với Bắc Vu, chắc chắn hắn đã cho người theo dõi mọi hành động của nàng. Thế này là vì sao, nàng quen Tuyết Chỉ, nhưng như vậy cũng không có nghĩa rằng nàng có liên quan gì tới Bắc Vu, đưa nàng đến phủ thế tử, nhất định là vì muốn dễ dàng giám sát nàng hơn.

Trong lòng không vui, nàng lại rầu rĩ đáp: “Thanh Thu rảnh rỗi không có việc gì làm, có thể giúp Linh Ngọc tiểu thư đỡ buồn cũng tốt”. Vệ Minh biết trong lòng nàng hiểu, cố ý giải thích sai ý của nàng, nói: “Ngươi chê mình tài năng xuất chúng nhưng ít đất dùng? Yên tâm, tiền công vẫn trả như trước, ngoài tiền công của quản gia được giữ nguyên ra, tăng thêm một phần nữa, ngươi thấy thế nào?” Tốt nhất là như thế, nếu không chẳng phải nàng thành làm không công. Mặc kệ việc hắn giám sát hoặc nghi ngờ nàng, cây ngay không sợ chết đứng, nàng sợ hắn chắc? Hai lần lương, cũng coi như trong họa gặp phúc, Thanh Thu vui sướng, khẽ nói: “Đa tạ thế tử.”

“Chỉ đa tạ thôi không đủ, ngày mai hãy làm cho ta ít điểm tâm, tên gì nhỉ, gọi là Tương tư ý.” Vệ Minh cũng vừa nghĩ ra, vì nhìn thấy sự vui mừng trong mắt nàng khi nghe nói được nhận gấp đôi tiền công. Hắn cảm thấy thú vị nên mới cố ý nói như vậy, còn bồi thêm một câu: “Nhớ kỹ, phải để ta nếm thấy vị của tương tư.” Điểm tâm dễ làm, nhưng hình như lời hắn nói có gì đó hơi bất thường, tại sao lại nhấn mạnh hai từ “tương tư”. Tối muộn thế này, nam nữ ở chung một phòng, còn nói gì mà tương tư không tương tư, khiến người ta nghe được sẽ hiểu lầm. Nhưng không thể nói rõ, nàng đành gật đầu mà trong lòng đầy thắc mắc. Thanh Thu vừa cáo lui vừa nghĩ, vị của tương tư là ngọt hay chua hay trong ngọt có chua? Khi nàng chuẩn bị bước ra khỏi cửa, Vệ Minh đột nhiên đi theo, kéo tay nàng lại, cúi xuống thì thầm bên tai nàng rất mập mờ: “Còn nhớ ngươi đã từng nói muốn tìm một phu quân như ta không? Ta lúc nào cũng nhớ đấy…”.

Cảm giác quá thân mật ấy khiến Thanh Thu rùng mình, vội rụt tay về, quay người bỏ chạy, lao thẳng về phòng, khiến Hồng Ngọc sợ hãi hét ầm lên, thì ra nàng đang thay y phục. Hồng Ngọc túm chặt cổ áo hỏi: “Muốn chết à, sao lại chạy xộc vào như thế, khiến muội sợ lạc mất ba phần hồn rồi.” “Á, tỷ không biết…” Nàng đặt tay ở ngực ngồi xuống, uống liền mấy chén trà mới bình tĩnh lại, thở hắt ra không ngừng. Thế tử sao vậy, vừa mới nói rằng, tăng tiền công cho nàng, sao đột nhiên lại cầm tay nàng, đấy là muốn khinh bạc nàng sao? Nàng ghét nhìn bàn tay phải của mình, do dự không biết có nên đi rửa hay không.

Hồng Ngọc ngồi bên cạnh thờ ơ quan sát, tự trải đệm rồi chui vào chăn, thấy nàng vẫn ngồi ngây ra đấy, bèn hỏi: “Thế tử sờ tay tỷ?” Thanh Thu đối mặt với câu hỏi của Hồng Ngọc thì không biết phải nói gì, tại sao nàng ta lại hỏi chuyện này mà lại hết sức thản nhiên vậy, như thể đấy là chuyện hết sức bình thường. “Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, có lẽ cũng chẳng làm được gì.” Hồng Ngọc khẽ lắc đầu, giống như tiếc thay cho nàng: “Tỷ phải nắm lấy cơ hội, để người giữ tỷ lại qua đêm!”

Cuối cùng thì Thanh Thu đã hiểu ra, nhìn Hồng Ngọc như nhìn kẻ điên: “Tỷ không nghe nhầm đấy chứ, muội…” “Tỷ cho rằng thế tử đòi đưa tỷ theo là có ý gì, không phải tưởng không có tỷ thì thế tử không ăn nổi cơm đấy chứ. Chúng ta làm thân a hoàn, kẻ nào mà chẳng mong có cơ hội như thế rơi vào mình, nếu thành, sẽ không còn phải sống đời a hoàn nữa.” Thấy nàng không nói gì, Hồng Ngọc lại tiếp: “Nhân vật như thế tử, bọn nha đầu trong thượng phòng ai cũng nghĩ cách để được lọt vào mắt người, ngầm đấu đá như sứt đầu mẻ trán, còn tỷ lại dễ dàng có được, thật đúng là cái số.”

Thanh Thu chưa từng nói chuyện nhiều với Hồng Ngọc, những a hoàn mà nàng từng gặp, đa phần đều giống như Lục Châu, chỉ muốn tìm cách trèo lên giường của chủ nhân, một bước lên trời. Những ngày sống chung với Hồng Ngọc, có thể bớt nói câu nào hay câu ấy, cũng may Hồng Ngọc là người ít nói, cũng không giống Lục Châu thích gây thị phi, nên mọi việc đều suôn sẻ. Nhưng tối nay… người nào người nấy đều có chút bất thường. Nàng nói một cách khó khăn: “Tỷ không phải…”

“Phải, tỷ không phải là a hoàn, sao muội có thể quên được rằng tỷ không giống bọn muội.” Hồng Ngọc nói với vẻ khinh miệt, “Không bán thân thì sao, chẳng phải vẫn ngoan ngoãn tuân theo quy tắc trong vương phủ, chẳng phải vẫn bị người ta sắp xếp hay sao?” Cùng là người nhưng số phận khác nhau, Hồng Ngọc năm nay đã mười bảy, nàng ta phải đợi chủ nhân chỉ hôn cho mình. Linh Ngọc tiểu thư là họ hàng của quận vương phi, cũng thôi không nói, nhưng cô gái trước mặt khiến nàng ta càng ngưỡng mộ. Mặc dù đã hai mươi hai, là một bà cô già, nhưng cuộc sống tốt gấp trăm nghìn lần nàng ta, được tự do là nguyện vọng lớn nhất trong cuộc đời này của Hồng Ngọc. Không ngờ Hồng Ngọc lại có suy nghĩ ấy, thực ra nàng ta nói không sao, hiện giờ Thanh Thu cũng phải ăn, phải ngủ theo quy tắc nghiêm ngặt của vương phủ, còn phải theo thế tử đến đây. Nàng định thanh minh, nhưng Hồng Ngọc đã nằm xuống, quay mặt vào tường, quay lưng về phía nàng.

Theo thói đời, phải làm thế nào mới được? Thanh Thu bất lực cũng đi nghỉ, nàng còn phải nghĩ xem làm món điểm tâm kia thế nào. Tương tư ý, tương tư ý, vị tương tư thấm vào xương cốt, mấy năm trước khi Tuyết Chỉ cần cù khổ luyện khúc nhạc này, nàng đang làm gì? Cười nói trong rừng đào, cười nói vui vẻ cùng nam tử khuôn mặt giờ đã trở nên mơ hồ trong ký ức của nàng, thiếu niên không biết mùi vị ưu sầu ấy, lúc nào cũng ôm mộng có thể tới bạc đầu… Mấy ngày liền Thanh Thu không gặp thế tử, món điềm tâm nàng vắt óc suy nghĩ làm ra để lâu đã biến vị, gió thu lạnh, khiến lòng người cũng lạnh. Nàng có thể khẳng định, tối đó thế tử chẳng qua chỉ là nhất thời nảy sinh ý muốn trêu đùa nàng mà thôi. Thật uổng công nàng để tâm mất mấy ngày, lo lắng không thôi, trong lòng thầm nghĩ nếu thế tử có yêu cầu quá đáng, nàng sẽ phải làm thế nào mới ổn? Cảm giác bị người khác thờ ơ thật không dễ chịu, giống như trái tim vốn bình tĩnh nhưng bị người ta cố ý trêu cũng phải phập phồng, thế mà người đó lại biến mất. Thanh Thu nghĩ món điềm tâm tương tư ý này cũng coi như hết nước hết cái rồi, nàng không thể tự làm, bèn bảo nhà bếp làm một ít bánh đậu xanh, loại ngọt tới phát ngấy. Đảm bảo ăn xong cái đầu tiên không muốn nghĩ đến cái thứ hai nữa, nhưng chỉ thế thôi thì lại quá đơn giản, nàng còn sai đầu bếp nhét vào trong mỗi chiếc bánh đậu xanh một tờ giấy có ghi dòng chữ. Tưởng tư tương dục tả tương tư ý, tương tư lệ tích tương tư tự[1], hoặc là: Bình sinh bất hội tương tư, tài hội tương tư, tiện hại tương tư[2]…

[1. Nghĩa là: Nghĩ tương tư muốn viết ý tương tư, lệ tương tư rơi xuống chữ tương tư.] [2. Nghĩa là: Bình sinh vốn không biết tương tư, vừa học cách biết tương tư, liền mắc bệnh tương tư.] Mỗi một câu đều có từ tương tư, hàm ý rõ ràng. Chỉ có điều khi được đưa tới bàn của thế tử thì đã là ba ngày sau rồi, hắn căn bản không đọc được.

“Thanh Thu, tỷ đang nghĩ gì thế?” Từ khi biết Thanh Thu biết chơi đàn, chỉ cần trời không mưa, ngày nào Huống Linh Ngọc cũng kéo nàng cùng chơi đàn, chỉ mới mấy ngày, mà hai người đã rất thân thiết. Hôm nay, Thanh Thu có chút lơ đễnh, đến chơi đàn cũng nhầm vài âm, Linh Ngọc rất tò mò về quá khứ trước kia của Thanh Thu, nên lập tức hỏi: “Tỷ đang nhớ ai sao?”. Thanh Thu tâm trạng hỗn loạn, nghiêm túc hỏi nàng ta: “Thanh Thu trông giống đang nhớ ai đó ư?”. “Đúng, nói cho ta biết, tỷ đang nhớ ai?” Sau khi thân thiết, Huống Linh Ngọc mới bộc lộ một chút hoạt bát của nữ tử mười bảy tuổi. Nàng ta thường hỏi những chuyện liên quan tới phấn son, hoặc những chuyện bí mật giữa nữ nhi với nhau,cũng tiết lộ rằng mình từng rất muốn tới khu phố náo nhiệt nhất của Việt Đô dạo một vòng, nàng ta lớn thế này rồi, mà chưa từng được tới đó.

Thanh Thu nhìn Linh Ngọc, bèn nhớ đến tiểu thư Vi Vi của nhị phu nhân, hai người bọn họ đều cho nàng cảm giác non nớt không sao dùng lời để diễn tả được. Muốn đưa nàng ta ra ngoài dạo chơi, nhưng lại sợ trách nhiệm, nàng đành kể lại những gì mình từng thấy, từng nghe cho nàng ta hay, chỉ thế thôi mà cũng khiến Linh Ngọc nghe rất chăm chú. Nhưng nàng đang nhớ tới ai cơ? Nàng thành thật đáp: “Nô tỳ chẳng có ai để nhớ cả, sớm đã được đính hôn, nhưng khi ấy còn quá nhỏ. Sau này chàng tử trận, qua vài năm nô tỳ đã quên rất nhiều việc, muốn gả đi lại chẳng ai cầu thân, Linh Ngọc tiểu thư thấy nô tỳ có thê thảm không?”.

“Không, Thanh Thu, tỷ là người tốt, nhất định sẽ lấy được chồng thôi.” “Tốt hay không chẳng liên quan gì tới việc thành thân, Linh Ngọc tiểu thư, còn tiểu thư, có người trong lòng chưa?” “Ta không biết...” Nàng ta có phần trầm lắng, “Không ngại phải nói với tỷ rằng, cô mẫu đưa ta tới đây, chính là muốn gả cho biểu ca. Nhưng ta và biểu ca còn không thân bằng với tỷ thì làm sao gả được cho huynh ấy đây? Bình thường đến người để nói chuyện cũng chẳng có, Tiểu Liên lại là người không có chủ kiến, Thanh Thu, tỷ bảo ta phải làm sao?”.

Thanh Thu vội vàng xua tay: “Đừng hỏi nô tỳ, nô tỳ là người không có chủ kiến nhất, bình sinh không có chí lớn, chỉ là...”. Lời còn chưa nói xong, Huống Linh Ngọc đã cười: “Ta biết, ý nguyện lớn nhất của tỷ là muốn mở phường đậu phụ, sau đó sống như thế cả đời, phải không?”. Những lời này, Thanh Thu chưa nói một trăm lần, cũng nói tới tám mươi lần, đến Tiểu Liên cũng thuộc làu làu. Mấy hôm nay nàng đã nghĩ rồi, việc gả chồng có vội cũng không được, trong phủ thế tử chẳng có ai trông chỉnh tề một chút cả, suốt ngày chỉ ở đây, việc xuất giá là bất khả kháng. Tuổi thì ngày một lớn, nàng đang nghiêm túc suy nghĩ đến việc xem mình có nên tới quán trà của nương tử họ Triệu kia không, có thể bà ta vẫn giữ Thiếu Đông phường nhuộm vải cho nàng.

Tiểu Liên mang ít điểm tâm tới, đây là do Thanh Thu dạy cô bé. Nàng không thể tự làm, nên giao hết cho Tiểu Liên làm, chỉ vài ngày đã làm rất giống. Khuôn mặt Tiểu Liên thoáng cười ngượng ngùng, mặt đỏ bừng, đặt điểm tâm lên bàn rồi che miệng cười. Thanh Thu trêu: “Tiểu Liên, món điểm tâm này mặc dù tên tương tư, nhưng mặt muội có cần phải tràn ngập ý tương tư như thế không, hả?”. Tiểu Liên không chịu: “Thanh Thu tỷ tỷ, thế mà tỷ cũng dám nói ra, chỗ điểm tâm này chẳng phải là bánh đậu xanh ư, sao lại có kiểu tên như thế, thật xấu hổ chết mất”.

Nàng cũng không muốn đặt tên lung tung, nhưng Mãn giang hồng lần trước khiến lòng nàng có chút run sợ. Vì vậy mỗi lần nghĩ công thức món ăn cho thế tử, nàng đều cố gắng nghĩ một cách bình thường nhất, chỉ bảo đầu bếp thay đổi chút ít trên thực đơn vốn có mà thôi. Nhớ tới ánh mắt nóng bỏng của Vệ Minh buổi tối hôm ấy, nói muốn ăn thứ điểm tâm có tương tư ý, trước khi nàng rời đi còn sờ tay nàng, khiến Thanh Thu sợ hãi run rẩy. Về phòng lại nghe thấy ý tốt của Hồng Ngọc, cả đêm mất ngủ, nàng nghĩ đi nghĩ lại, bánh đậu xanh là thứ để giải nhiệt, làm cho thế tử ăn để hạ hỏa cũng tốt. Huống Linh Ngọc lại rất thích ăn món này, nữ nhi thích nhất là ăn đồ ngọt, nghe thấy vậy bèn nói: “Tên này nghe rất tao nhã, ngọt vào tận trong tim, sao lại nói tương tư là khổ. Thanh Thu, món tương tư của tỷ rất ngọt”. Thanh Thu cười ngất, “Nô tỳ chẳng qua vì đối phó với thế tử thôi, Linh Ngọc tiểu thư học nhiều biết rộng, mới nghĩ ra cách nói tao nhã như thế chứ”.

“Đây là món thế tử đặt? Thanh Thu tỷ tỷ, có phải thế tử đã có ý trung nhân rồi không?” Tiểu Liên lo lắng hỏi. Huống Liên Ngọc đang cầm bánh ăn cũng khựng lại, rốt cuộc chuyện có liên quan tới việc chung thân của nàng ta, nói không quan tâm là giả. “Tiểu nha đầu, lo gì chứ, ăn điểm tâm đi.” Nàng không thể kể lại chuyện tối đó cho hai người này nghe, không khiến người ta hiểu lầm mới lạ.

“Xì, muội không lo, vừa rồi ở thiện phòng xin mồi chút lửa, muội nghe có người nói Khổng hàn lâm tới phủ thế tử chúng ta, tỷ nói xem ai mới phải lo đây?” “Ồ, Tiểu Liên, mới chỉ vài ngày, muội đã một câu phủ thế tử chúng ta, hai câu phủ thế tử chúng ta, sau này tiểu thư nhà muội và thế tử thành thân, rồi cũng đến lượt muội xuất giá, nào nào, nói cho tỷ tỷ nghe xem, có ý trung nhân chưa?” Miệng thì trêu trọc Tiểu Liên không ngớt, nhưng trong lòng nàng đã bắt đầu thầm chửi rủa, Khổng Lương Niên đáng chết, rốt cuộc y có ý đồ gì?

Mặc dù đã vào thu, nhưng khuôn mặt như ngọc của Khổng Lương Niên vẫn thoáng ửng hồng, trên trán lấm tấm mồ hôi, dưới ánh mắt chăm chú của Hiền Bình thế tử, y không ngẩng đầu lên được. Rõ ràng là thế tử mặt mày tươi cười, thân thiết vô cùng, nhưng sao y cứ có cảm giác ánh mắt ấy rất khác lạ. Vị thế tử này không giống những vương công tử đệ trong kinh thành dựa bóng tổ tiên để sống, đích thân ra sa trường, một trận thành danh. Nhìn thì nho nhã hào hoa, khí chất cao quý, nhưng thực sự vị thế tử này lại sát khí ngùn ngụt, hoặc nói cách khác là không giống với những văn nhân như y. Vệ Minh vừa ra ngoài về, thân mặc trường bào màu sắc hoa lệ còn chưa kịp thay, đặt chén trà xuống nhàn nhã hỏi: “Khổng hàn lâm muốn gặp Thanh Thu? Vì sao?”. Khổng Lương Niên thầm nghĩ Tống Công tử và thế tử quan hệ tốt, sao hắn có thể không biết? Bất giác y nghĩ đến thái độ né tránh của quận vương phủ, người đầu tiên là quận vương phi, giờ lại không chịu lên tiếng. Đến thừa tướng phu nhân cho người tới tìm, quận vương phi cũng chỉ nói Thanh Thu phạm lỗi, sớm bị đuổi khỏi phủ rồi. Y nghe ngóng được việc Thanh Thu vào phủ thế tử, mấy lần cầu kiến nhưng lại bị từ chối.

Lòng không vui nhưng cũng không thể đối đầu với thế tử, y đành đáp: “Tại hạ và Thanh Thu sau lần gặp đầu tiên trong phủ, nhung nhớ đã lâu, mong có thể gặp lại nàng, mong thế tử tác thành”. “Ồ? Khổng hàn lâm là anh tài của triều đình, mà lại vừa mắt người trong phủ của ta, thật khiến người khác bất ngờ. Chỉ là Thanh Thu thân phận đặc biệt, nàng ta không phải là một nô tỳ bình thường, huynh muốn gặp nàng, vẫn phải đợi nàng đồng ý mới được.” Mồ hôi trên trán Khổng Lương Niên ngày càng nhiều, thế tử nói vậy là tỏ rõ ý không muốn hai người họ gặp nhau, vì nguyên nhân gì? Lẽ nào...

Bên này suy nghĩ, bên kia Vệ Minh cũng nheo mắt quan sát đối phương, kể ra thì Khổng Lương Niên với Thanh Thu cũng rất xứng đôi, tuổi tác phù hợp, tướng mạo phù hợp, tại sao không tác thành cho y? Thanh Thu vội vàng chạy về phía trước, trên đường đi nàng hỏi mấy nha đầu xem nơi thế tử tiếp khách ở chỗ nào. Lúc ấy nàng mới biết hôm nay thế tử về sớm, Khổng hàn lâm lại vừa đúng lúc tới cửa cầu kiến. Đường đường một tài tử đứng ngoài cửa phủ, thực sự có chút khó coi, hai người gặp nhau, thế tử đành phải mời vào. Khi Thanh Thu tới Diệu Nhiên đường, nơi đó đã chẳng còn ai.

Chuyện này là thế nào? Trong lòng nàng đầy nghi hoặc, vốn định gặp Khổng Lương Niên hỏi cho rõ xem rốt cuộc y định thế nào, không ngờ căn phòng trống không, chẳng phải thế tử đang gặp Khổng Lương Niên ở Diệu Nhiên đường ư? Nàng không chịu từ bỏ, thò người nhòm vào cửa sổ, đúng là không có ai. Lúc ấy đột nhiên nàng cảm thấy sau lưng mình xuất hiện một người, thân hình cao lớn, bộ dạng uy nghiêm đáng sợ, lưng đeo đao, một trong những hộ vệ luôn theo sát thế tử hằng ngày. Hắn ta nhiều năm theo thế tử ngoài biên ải chinh chiến, ánh mắt sắc lẹm, dường như đang nhìn thấy một tên do thám tới thám thính doanh trại của mình, nhìn tới mức nàng thấy bối rối. Thanh Thu vội vòng qua hắn ta quay về, người đó đột nhiên mở miệng: “Đứng lại! Thế tử lệnh cho ngươi lập tức tới thư phòng!”. Nói rồi đi lên phía trước nàng dẫn đường, hắn ta đi nhanh như một cơn gió, Thanh Thu đành chạy theo hắn ta, vừa chạy vừa nghĩ: Thế tử và Khổng Lương Niên nói mãi, nói mãi cuối cùng phải đổi địa điểm sao? Nàng chạy hồng hộc tới thư phòng, vừa vào cửa đã nói không ra hơi: “Tham kiến thế tử”.

Phòng đầy gió mát, chỉ có Vệ Minh ngồi phía sau bàn, hắn tựa người vào ghế, để tư thế ngồi của bản thân dễ chịu hơn một chút: “Chẳng qua chỉ là tên Khổng hàn lâm tới, quản gia Thanh Thu có cần chạy gấp vậy không? Mau ngồi xuống nghỉ đi”. Hắn khách khí chỉ vào chiếc trường kỷ mời nàng ngồi, nàng lại không dám ngồi, trong thư phòng không có ai, chỉ có thế tử và nàng, Khổng Lương Niên đi đâu rồi? “Đừng tìm nữa, Khổng hàn lâm đã cáo từ, ở đây chỉ có ngươi và ta thôi.”

Nàng có chút thất vọng, khẽ “ồ” một tiếng, nhưng lại khiến thế tử không vui, trên khuôn mặt hắn bắt đầu xuất hiện những nét cười nhạt, vờ vô tình hỏi: “Sao, chẳng qua mới chỉ gặp Khổng hàn lâm một lần, quản gia Thanh Thu đã muốn rời phủ làm đôi uyên ương tung cánh bay cùng hắn rồi?”. Nói đi đâu vậy? Thanh Thu đáp: “Bẩm thế tử, không có chuyện đó, Khổng hàn lâm...” Chuyện nàng và Khổng Lương Niên có quen biết từ trước không ai biết, cũng không muốn nói cho người khác nghe. Nàng chỉ nghi ngờ thái độ lần này của y, giống như đang ra sức che giấu điều gì đấy, lẽ nào y kiên quyết muốn thành hôn với nàng là vì có lý do? Cho dù không có lý do, cho dù y thật sự thích nàng và muốn thành thân với nàng, nàng cũng sẽ không đồng ý.

“Hắn rất tốt, anh tài trong triều, trung thần trong mắt thiên tử, tài tử trong miệng vạn dân, nhân vật như thế lẳng lặng đứng chờ ngoài cửa phủ ta, chỉ vì muốn gặp ngươi một lần. Quản gia Thanh Thu, ngươi thật khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác rồi đấy.” Nói mãi, nõi mãi, trong lòng Vệ Minh càng lúc càng cổ quái, vừa rồi trong Diệu Nhiên đường, hắn đã sai người đi gọi Thanh Thu ngay trước mặt Khổng Lương Niên. Thực ra Vệ Minh đã nháy mắt, đám người hầu bèn vờ chạy đi rồi quay về bẩm báo Thanh Thu không muốn gặp, rồi hắn đuổi khéo Khổng Lương Niên về. Vô tình, hắn đã tự coi Thanh Thu là người của mình, có điều cũng phải, nàng là người hắn đã giành được từ một câu nói, giờ đây trong phủ thế tử hắn là người to nhất, nàng chẳng phải là người của hắn sao? Lẽ nào chủ ý đó, hắn không thể thay nàng quyết định? Nghĩ thông rồi, Vệ Minh yên tâm cho người gọi Thanh Thu đến, muốn xem xem “người của mình” kia có suy nghĩ thế nào. Thanh Thu có chút băn khoăn, luận về tài năng thế tử chẳng kém cạnh gì, luận ân sủng của thiên tử lẫn sự coi trọng của triều đình, chắc chắn thế tử chiếm ưu thế, nhưng sao nàng nghe thấy có ý gì đó trong lời của thế tử? Nhưng nàng lại nghĩ thế tử là một nam tử vĩ đại công trạng cao ngất, cần gì so đo với một hàn lâm nhỏ nhoi, chắc là gần đây số lần xuất hiện Khổng Lương Niên quá nhiều, khiến trong lòng hắn không vui.

Nàng suy nghĩ, rồi đáp: “Được Khổng hàn lâm yêu mến, khiến Thanh Thu sợ hãi, nhưng Thanh Thu thật không xứng với y, việc này... nhờ thế tử nói lại với y rằng, sau này y đừng đến nữa”. “Thật sao?” Thanh Thu vội vàng gật đầu, đây không phải quận vương phủ, cũng không bị quận vương phi ép. Nếu như vị thế tử trước mắt nàng đây không có thiện cảm với Khổng Lương Niên, hắn có thể giúp nàng gạt phăng mối hôn sự này, thì bớt phiền phức biết bao.

Vệ Minh nghịch nghịch cái chặn giấy bằng ngọc, lại nhớ ra một việc, nói: “Mấy hôm nữa trong phủ có khách từ Bắc Vu đến, cũng lâu rồi ta chưa từng được ăn đồ ăn phương Bắc, nên rất nhớ, không biết quản gia Thanh Thu có muốn làm mấy món không”. Nàng từ chối theo trực giác, “Bắc Vu? Thế tử, Thanh Thu đã không còn là quản gia gì nữa, người có thể chỉ gọi là Thanh Thu, đừng thêm hai từ quản gia vào, được không?” “Ừm, cũng được.” Hắn đột nhiên trở nên dịu dàng, vô cùng mờ ám gọi một tiếng: “Thanh Thu...”

Nàng lập tức khựng lại như muốn ngừng thở, hỏng rồi, thế tử lại thế rồi, lần trước hắn nắm tay nàng, lần này không biết định làm gì. Nàng càng tỏ ra cung kính thêm vài phần: “Có Thanh Thu ở đây, thế tử, nếu đầu bếp của thiện phòng sợ không nấu được món ăn của Bắc Vu, hay là tới hôm đó mời người bên ngoài vào giúp?” Hắn cảm thấy thú vị, bất giác cười khẽ: “Nghe nói Thanh Thu tay nghề xuất chúng, phàm những món được ăn qua, đều có thể làm giống tương đối, thậm chí còn ngon hơn cả món gốc. Nếu đã có bản lĩnh đó, bao giờ có thời gian ta mời ngươi tới Nguyệt Trung Thiên một chuyến, nếm thử các món ăn của Bắc Vu, về phủ làm cho ta ăn, thế nào?” Nguyệt Trung Thiên là một tửu lầu, món ăn Nam Vu tinh tế, Bắc Vu nặng về vị, người bình thường đến Nguyệt Trung Thiên, đa phần gọi những món đặc sắc như thịt tẩm bột rán, ba không dính[3]... Những món đìu dê nướng, sườn dê sốt của cực địa Bắc Vu, những món ăn nổi tiếng có mùi vị của sa mạc thì rất đắt. Vệ Minh từ trước tới nay vẫn không thích những món chế biến qua loa, nhưng xa biên ải lâu ngày, đối với những món thường xuyên ăn trong sáu năm qua, thỉnh thoảng hắn vẫn nhớ nhung.

[3. Món ăn được làm từ bột, trứng, đường trộn đều rồi chiên lên. Món này ăn không dính đĩa, không dính đũa, không dính răng, nên được gọi là “ba không dính”.] Thanh Thu chỉ mong thế tử sớm tha cho nàng đi, nên không có ý kiến nào khác. Vệ Minh nhìn nàng đi xa dần, thấy trên bàn có một đĩa điểm tâm, từng miếng bánh đậu xanh màu xanh mướt như ngọc, xếp gọn gàng trong đĩa, nhìn rất đẹp mắt. Lúc này hắn mới nhớ ra mấy hôm trước có lệnh cho Thanh Thu làm một món điểm tâm, món điểm tâm đó còn phải mang tương tư ý, có lẽ chính là món này. Vệ Minh nhón lấy một chiếc, cầm trong tay nhìn một lúc, miếng bánh trong suốt như ngọc phỉ thúy, trông rất tinh tế khiến người ta không nỡ bỏ vào miệng. Cuối cùng hắn cũng cắn một miếng rồi từ từ nhai, ngọt tới mức chau mày: Đây chẳng qua chỉ là một cái bánh đậu xanh bình thường, không liên quan gì tới hai từ tương tư cả. Đang do dự xem có nên gọi nàng quay lại không, thì miếng thứ hai hắn cắn ra một mẩu giấy, trên đó viết hàng chữ nhỏ: Bình sinh bất hội tương tư, tài hội tương tư, tiện hại tương tư.

Vệ Minh dùng hai ngón tay vo chặt tờ giấy, có chút khóc không nổi cười cũng chẳng xong, còn tưởng ăn ra thứ gì, hóa ra là thứ này. Một lời thổ lộ trắng trợn như thế, không giống những gì nàng đầu bếp nhỏ đó vẫn làm, trừ phi nàng ta hoàn toàn không để tâm, dùng cách này để đối phó với hắn. Hừ, chỉ nhét vào một mẩu giấy, thì trở thành thứ điểm tâm có vị tương tư ư? Hắn lập tức bửa đôi những chiếc bánh còn lại ra, quả nhiên như dự đoán, mỗi một chiếc bánh đều có một mẩu giấy nhỏ, toàn là những câu thơ liên quan tới tương tư. Từng câu từng câu bộc lộ hết ý tương tư, tràn ngập trong đầu hắn, bất giác khiến người ta suy nghĩ miên man, có lẽ Thanh Thu là người đa tình? Không thể, không thể, nhìn bộ dạng của nàng tối hôm ấy chẳng qua hắn chỉ cầm tay một chút, đã sợ tới mức hồn bay phách lạc, đối mặt với những lời trêu trọc của hắn, nàng vừa xấu hổ vừa căng thẳng, không thể là giả. Nhất định là gần đây hắn bận đối phó với đám quan khách đến từ Bắc Vu, thiếu đi những hành động phong hoa tuyết nguyệt[4], nên mới có hiểu lầm này, đúng rồi, nhất định là thế. [4. Phong hoa tuyết nguyệt: Vốn là bốn đối tượng thường được dùng để miêu tả vẻ đẹp của thiên nhiên trong thơ ca thời xưa. Sau này “Phong hoa tuyết nguyệt” được mở rộng ý nghĩa, ý chỉ tình cảm nam nữ, khung cảnh, hành động lãng mạn.

.