Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một mối tương tư - Tập 2 - Chương 4

Chương 19: Lòng này khó yên

Khắp nơi trong vương phủ đều đã dùng rèm bằng vải bông, Thanh Thu vén tấm rèm bông nặng trịch lên đi ra ngoài, thở dài một hơi. Nghe nói ở Bắc Vu lúc này đã tuyết bay đầy trời, hơi thở ra nhìn giống như một làn khói trắng, nước mắt chảy xuống má lập tức sẽ biến thành giọt băng. Cái lạnh đó lạnh tới mức nào, Thanh Thu không thể tưởng tượng, còn ở Nam Vu lại chẳng hề có tuyết. Bị hạn chế về kiến thức khiến con người ta thiển cận, trong mắt quận vương phi, nàng chính là nữ tử ngu xuẩn không biết thế nào là đủ. Thanh Thu vừa mới trải qua sự thay đổi lớn nhất trong cuộc đời của một người con gái, tâm trạng hỗn loạn vô cùng, lại còn bị gọi đến để đối phó với những lời mỉa mai của quận vương phi, nhất thời trong lòng có chút ấm ức không nói được thành lời. Nhưng ấm ức gì chứ? Tình cảnh này, những lời khiến nàng khó chịu này, thậm chí cả việc tối hôm qua, chẳng phải nàng đều từng có dự liệu trước trong lòng rồi ư? Nàng không phải là một thiếu nữ ngu dốt, ngay khi thế tử mấy lần trêu đùa nàng, Thanh Thu đã nghĩ ngay tới việc nếu lỡ yêu lỡ thất thân thì hậu quả sẽ thế nào.

Việc đến bước này sẽ có những khó khăn gì, nàng đều đã nghĩ, nhưng nghĩ rồi thì sao, trái tim nàng không được kiên định như trước kia, cơ thể nàng... Nghĩ kỹ lại, không phải vì say rượu mà nàng mới hoan ái cùng Vệ Minh, nói không chừng không say nàng cũng sẽ dần dần đánh mất mình... Người quen ở phủ quận vương rất ít, cũng không có quá nhiều người biết lần này nàng tới đây là vì chuyện gì, nhưng đều đã nghe phong phanh việc thế tử để mắt tới nàng, nên ai ai cũng chào hỏi nhiệt tình. Thanh Thu chẳng còn lòng dạ nào mà đáp, nàng phải đi tìm lão quản gia trước, còn chưa mở miệng, lão quản gia đã quan tâm hỏi: “Vương phi có làm khó con không?”. Có gì để làm khó, vương phi thậm chí chẳng nói mấy câu đại loại như nàng liếc mắt đưa tình dụ dỗ mê hoặc thế tử kia mà, ngược lại còn dùng những lời ngon ngọt để thương lượng về thân phận cao thấp của nàng.

Thanh Thu đáp: “Bà ấy nói thật ấm ức cho con khi phải đợi thế tử thành thân xong mới được nạp làm thiếp, còn hứa nhất định sẽ không đối xử tệ bạc với con”. “Con nói thế nào?” Thực ra không cần nói lão quản gia cũng biết, Thanh Thu phản cảm nhất là chuyện bảo nàng làm thiếp, nhất định nàng sẽ từ chối. “Con chẳng nói gì, Vệ thúc, quy tắc trong vương phủ vừa lớn lại vừa nhiều, từ lâu con đã không muốn ở đây nữa, sao còn quay lại chứ.”

Thanh Thu có chút buồn bã, xem ra nàng đúng là có số đi bán đậu phụ rồi. Mặc dù nàng không sống chết đòi bằng được phải vào cửa bằng cách này, nhưng bị người ta đuổi đi, dù sao cũng có phần ấm ức, còn cả chút nuối tiếc nữa. Thanh Thu ngẩng đầu nhìn lão quản gia, nói: “Vệ thúc, làm phiền đến thúc quá”. Lão quản gia cười ha ha, “Con nói đi đâu thế hả, quận vương và vương phi không phải là dạng chủ nhân khắt khe đối đãi tệ bạc với kẻ dưới, vừa rồi chẳng qua bà ấy tức giận quá thôi. Con phải biết, từ sáng sớm thế tử đã đến nói muốn lấy con làm chính thê, không chỉ dọa chết bà ấy mà còn khiến bọn ta đây sợ giật thót cả mình”. Thanh Thu không biết có phải vì quá vọng tưởng nên nảy sinh ảo giác hay không? Cái người luôn trêu đùa khiến nàng không biết phải đối đáp ra sao, luôn ép buộc để giữ nàng lại, không coi thường nàng như nàng vẫn nghĩ? Thế tử nói muốn lấy nàng là thật ư? Đầu óc Thanh Thu hỗn loạn, lẩm bẩm: “Con không hề biết...”.

Cho dù là thế, Thanh Thu cũng không thể vui vẻ trở lại, chỉ còn biết thở dài. “Ta biết đây là ý của thế tử, con sợ nhất là phiền hà, nên sẽ không gây chuyện. Nhưng vương phi lại không nghĩ thế, gọi con đến là muốn nói rõ mọi chuyện trước, rồi sẽ khuyên thế tử thành thân với người khác. Ta cũng có thể được coi là người nhìn thấy thế tử trưởng thành, từ nhỏ ngài ấy đã rất có chính kiến, chuyện này chắc chắn không yên đâu.” Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Lão quản gia lắc đầu, khuyên nhủ: “Con cũng đừng nghĩ quá nhiều, cùng lắm về nhà ở với chúng ta, con về sớm thì bà lão sẽ càng vui. Nói đi cũng phải nói lại người xuất sắc như thế tử, rốt cuộc thích con ở điểm nào chứ?”. Khi Thanh Thu quay về vẫn đi kiệu nhỏ, suốt chặng đường lắc lư nàng chỉ nghĩ đến vấn đề này, thế tử thích nàng ở điểm nào? Chẳng qua chỉ là nàng nấu món ăn hợp khẩu vị với hắn, bị hắn chọn đưa tới phủ thế tử mà thôi. Nhớ lại thời gian đầu nửa đêm Vệ Minh đột nhập vào phòng Thanh Thu, chỉ vì nghi ngờ nàng có quan hệ với thích khách và Thiên phủ Bắc Vu, giờ lại nói muốn lấy nàng làm thê, thật chẳng có đạo lý gì hết.

Vừa rồi trước khi rời phủ quận vương, Thanh Thu đã nhờ lão quản gia nghĩ giúp nàng một cách, như ông nói cùng lắm là rời khỏi đây về nhà với họ. Có điều giờ tấm thân nàng không còn trong sạch nữa, đời này cũng chẳng thể lấy ai, ông và dì Lưu Hoa sẽ nhìn nàng thế nào đây? Thanh Thu mong thế tử sớm hồi phủ, nhưng nàng lại sợ gặp hắn, lẽ nào hỏi Vệ Minh muốn lấy nàng là thật ư? Thật thì sao, lấy thế tử mà không phải chịu phận làm thiếp? Đấy lại càng là chuyện không có khả năng, tự cổ chí kim chưa từng xảy ra chuyện như vậy. Tất cả đều phải nghe theo lời của cha mẹ, lời của mai mối, dạng mồ côi như nàng sao xứng đứng bên cạnh thế tử. Chính vì như thế, nàng luôn muốn tránh xa hắn, mới không đến nỗi lún càng sâu. Về tới phủ thế tử, Thanh Thu chẳng thiết ăn uống gì, vừa đặt mình xuống là ngủ li bì, nàng quá mệt, mệt tới mức không muốn nghĩ, không muốn làm gì nữa, trời sập xuống cũng còn có người cao hơn nàng đỡ trước mà. Nhưng tới quá trưa, sau khi vô duyên vô cớ tỉnh khỏi giấc mơ, rồi không sao ngủ được nữa, đến Chu Công[1] cũng bạc đãi nàng, đuổi nàng khỏi cõi mộng. Nàng lăn qua lộn lại một hồi, cuối cùng đành ngồi dậy.

[1] Người Trung Quốc thường có cách nói “đi gặp Chu Công” ý chỉ đi ngủ. Sắc trời u ám giống như những chuyện buồn chán tích tụ trong sâu thẳm cõi lòng nàng vậy. Tiểu nha đầu thấy Thanh Thu thức giấc, theo lời căn dặn của Hồng Ngọc, liền mang cơm canh nóng lên. Vì thế tử yêu cầu rất khắt khe trong việc ăn uống, nên các món ăn trong phủ thế tử nhìn khá bắt mắt và ngon miệng. Thanh Thu vẫn luôn chán ghét những món như thế, có điều từ sáng sớm tới giờ nàng vẫn chưa có miếng cơm nào vào bụng, lòng không muốn ăn, nhưng cơ thể không thể chịu được, bụng đói tới mức khó chịu. Nàng nhìn thấy trong khay thức ăn có một bát cháo nấu bằng gạo nếp táo tàu nấm phục linh mà nàng thích ăn, Thanh Thu liền múc một bát nhỏ, ăn vài miếng nhưng lại chẳng ngon miệng.

Không ngủ được, không muốn ăn, Thanh Thu hoang mang đi dạo quanh phủ, trong vô thức đi tới thiện phòng. Lúc này ở thiện phòng không còn ai nấu nướng nữa, các đầu bếp đều tụ tập lại một chỗ nói chuyện. Đầu bếp trưởng nhìn thấy nàng vội đứng dậy chào: “Thanh Thu cô nương, buổi tối thế tử có về dùng cơm không? Cô nương cho người tới gọi ta một tiếng là được rồi, đâu cần phải đích thân tới đây”. “Không có chuyện gì đâu, miệng ta hơi nhạt, muốn tự làm cho mình ít đồ ăn.” “Mời cô nương.” Đầu bếp trưởng nghĩ nàng đâu phải nhạt miệng, mà là tâm trạng không tốt. Ông ta nháy mắt với những người đứng quanh bếp, ai thổi lửa thì đi thổi lửa, ai gánh nước thì đi gánh nước, trong chốc lát thiện phòng lại bắt đầu bận rộn.

Thanh Thu nhìn nguyên liệu, củ cải trắng, cà màu xanh tím, củ sen trắng như tuyết, gà đã được vặt sạch lông treo sẵn, cá trong chậu. Tất cả những thứ này nàng đã từng sống chung hơn hai năm có lẻ, chỉ riêng ngửi mùi của thiện phòng thôi nàng cũng thấy vô cùng quen thuộc rồi, trái tim đang bất an không chốn nương tựa của Thanh Thu bỗng bình tĩnh trở lại ít nhiều. Đã bao lâu nàng chưa nấu ăn? Hình như lần trước nàng có nấu mấy món hương vị Bắc Vu đãi đoàn sứ giả tới từ phương Bắc, từ khi đến phủ thế tử, nàng quên mất cả bản thân mình. Đột nhiên Thanh Thu có suy nghĩ muốn làm mấy món ngon, làm cho chính nàng ăn. Nghĩ đến đó Thanh Thu liền bắt tay vào làm ngay, khi đã vội thì không màng quy tắc, đến tạp dề chuyên dụng chỉ mặc khi nấu ăn, nàng cũng chẳng thay. Thanh Thu xắn tay áo bộ đồ mới thay lên, quấn tùng váy quanh eo, rồi cầm một con dao ngồi xổm dưới đất, vớt con cá đang bơi lội tung tăng đầy vui vẻ trong chậu nước.

Đầu bếp trưởng vội ngăn lại: “Thanh Thu cô nương, vẩy cá khó đánh lắm, để ta phụ cô”. “Không cần, mọi người ra ngoài cả đi.” Vẻ mặt nàng rất nghiêm túc, như thể đang muốn làm chuyện lớn gì đó, người của thiện phòng đều biết ý mà lui ra. Chỉ giết một con cá, mà nàng làm như sắp giết người vậy, đám người của thiện phòng bị đuổi ra ngoài, bên trong vọng ra âm thanh ồn ã. Chẳng hiểu tại sao Thanh Thu cô nương lại ầm ĩ như thế, không biết liệu có làm bị thương chính mình không?

Cuối cùng, tiếng cá quẫy đạp không còn vọng ra nữa, một lát sau tiếng thái rau trên thớt truyền ra, sau đó là dầu nóng, tiếng lèo xèo không ngừng vang lên liên tục. Giờ cơm sắp đến nhưng không ai dám vào, quản gia thiện phòng nghe được chuyện này, cười lạnh một tiếng nhưng cũng chẳng quản, cùng lắm cả phủ không ăn cơm nữa là xong, có trách cũng không trách ông ta được. Cho tới tận khi Vệ Minh về phủ, Thanh Thu vẫn chưa ra khỏi thiện phòng, mọi người đứng ngoài cũng thấy đói, mà bên trong mùi thơm bay ra ngào ngạt, khiến ai nấy đều chảy nước miếng. Đám đầu bếp bắt đầu suy đoán xem Thanh Thu cô nương đang nấu món gì, vừa rồi có mùi của tương chắc là món vịt hầm tương, giờ lại thoang thoảng vị ngọt, chắc là chân giò hun khói mật ong... Khi thế tử vào thiện phòng, Thanh Thu đang ngồi bất động trên một cái ghế nhỏ quay lưng ra cửa trông nồi nấu trên bếp, nhìn làn khói trắng bay lên. Dường như nàng rất mệt, tay chống má người co lại, bên cạnh là một đống lộn xộn, nồi niêu bát đĩa bẩn bừa bãi, dưới đất nước rớt khắp nơi, chỉ có trên bàn dài để thức ăn mười mấy món trông gọn gàng đẹp mắt.

Các món ăn rất thịnh soạn, Vệ Minh liếc mắt nhìn, thầm thở dài một tiếng, cuối cùng nàng vẫn để ý tới chuyện tối qua. Hắn đi đến khẽ gọi một tiếng: “Thanh Thu”. Sống lưng nàng thoáng cứng lại, nhưng không quay đầu, ngược lại còn cúi thấp hơn. Sau khi làm một mạch mười mấy món, Thanh Thu cuối cùng cũng đã bình tâm trở lại, lúc này nàng đang ngồi trông lò. Chiếc nồi sôi trên bếp là nồi cháo nếp đã nấu xong từ lâu, nghe tiếng “ùng ục” nóng rực phát ra, ánh lửa ấm áp khiến trái tim nàng cũng ổn định hơn.

Người của thiện phòng không vào làm phiền nàng, thật tốt, xem ra hai tên tùy tùng do thế tử phái đi theo nàng cũng có chút hữu dụng. Nhưng có thể ngăn được tất cả mọi người, không thể ngăn được thế tử, Vệ Minh quay về phủ nhanh như thế, Thanh Thu không quay đầu, cho đến khi hắn đi vòng tới trước lò, kéo nàng đứng dậy, nàng mới ngẩng lên rất nhanh nhìn một cái rồi cúi xuống khẽ gọi: “Thế tử, người về rồi”. Hắn vẫn còn mặc trang phục khi đi ra ngoài, khí thế hiên ngang, xem ra tâm trạng không tồi. Đứng cạnh một nam tử như thế, thì dù bị đẩy vào hang hùm miệng sói cũng đáng lắm. Thanh Thu có chút do dự, vừa rồi ngồi đối mặt với ánh lửa nàng không ngừng suy nghĩ. Có lẽ người sai là nàng, nam tử ở Nam Vu từ xưa tới nay nhiều thê thiếp là chuyện hết sức bình thường. Những gì quận vương phi nói hôm nay không sai, bảo một nam tử có thân phận xuất chúng như thế lấy một nữ tử tư chất bình thường như nàng đúng là để hắn chịu ấm ức rồi, huống hồ nàng còn đòi làm chính thê. Giống như việc nàng không sao chấp nhận chuyện mình làm thiếp, quận vương phi cũng không thể nào chấp nhận một người con dâu như nàng.

Trước kia Thanh Thu chưa từng để ý tới chuyện này, mẫu thân nàng mất sớm, nhưng từ nhỏ nàng được giáo dục nghiêm khắc, lại có cơ hội làm học trò theo Ngũ Liễu tiên sinh học đàn, nàng đã may mắn hơn rất nhiều nữ tử khác rồi. Làm phận nữ nhi mà không nghĩ cho phu quân mình là phạm vào thất xuất[2], ghen tuông lại càng tối kỵ. Những lời dạy bảo này là những điều mà cả đời một người con gái phải tuân theo, bất cứ thế nào cũng không được quên. [2] Thất xuất: Bảy quy định trong hôn nhân đối với người phụ nữ thời xưa ở Trung Quốc. Người phụ nữ nếu phạm một trong bảy điều này thì gia đình nhà chồng hoặc người chồng có thể yêu cầu ly hôn, bỏ vợ. Trước kia khi còn là thanh mai trúc mã với tiểu tử họ Cao, sánh đôi bên nhau, tuổi còn nhỏ, trong mắt nàng đã không chịu được có người khác xen vào, nạp thiếp lại càng là chuyện xa vời. Hơn nữa, thành thân xong tiểu tử họ Cao có nạp thêm thiếp hay không hoàn toàn không quan trọng. Đương nhiên, nàng từng kiên định tin rằng tình cảm của mình cùng phu quân tương lai sẽ càng ngày càng quấn quýt, giống như cha mẹ nàng vậy, một lòng một dạ nắm tay nhau đi hết cuộc đời.

Giả sử không có Tuyết Chỉ, giả sử tiểu tử họ Cao không “chết trận”, giả sử khi ấy nàng có thể suôn sẻ gả cho Cao gia, thì nàng vẫn phải đối mặt với tình cảnh chung chồng cùng người khác. Cao gia giàu có, nhập phòng nạp thiếp đương nhiên không phải bàn, vậy thì chẳng phải nàng sẽ trở thành một phu nhân bình thường, hiền lương thục đức chủ động đi nạp thiếp cho phu quân của mình, giúp Cao gia thêm cành thêm lá. Lấy đâu ra mà giả sử như thế, cho đến khi Tuyết Chỉ xuất hiện đột nhiên ôm chầm lấy tiểu tử họ Cao, Thanh Thu mới biết những chuyện như vậy không bao giờ nàng có thể chấp nhận được. Việc xuất giá không thuận lợi, còn trở thành nữ tử lỡ thì, mấy năm nay nàng thường nghĩ, cũng may không phải lấy tiểu tử họ Cao, cũng không cần sống những ngày tranh chồng tranh sủng với thê thiếp khác. Có lẽ nàng nên đa tạ Tuyết Chỉ, vì đã khiến nàng hiểu ra, rốt cuộc nam tử đó có thể cho nàng những gì, và cái nàng cần là gì. Vệ Minh sờ bàn tay nhỏ dính đầy dầu mỡ của nàng, đang nghĩ xem nên mở miệng thế nào. Dưới ánh lửa hắt vào trông Thanh Thu thật yếu đuối, khiến người ta không khỏi xót thương. Cả ngày hắn đều nghĩ, khi Thanh Thu tỉnh dậy, nàng sẽ khóc hay là thế nào? Buổi tối khi hắn về nàng có sầm mặt đuổi hắn cút đi không?

Dù sao tối qua cũng là hắn không tốt, hôm qua là sinh thần của nàng, chưa tặng cho Thanh Thu được món quà nào vừa ý, ngược lại còn... Lẽ ra sáng sớm nay hắn không nên rời xa dù chỉ một bước, giữ chặt nàng bên mình không bỏ đi, lại khăng khăng vừa tỉnh dậy đã không chịu nổi vội vàng tới phủ quận vương. Phía Bắc Vu đột nhiên lại thay đổi thái độ lừng chừng kéo dài việc đàm phán hòa bình không rõ ràng trước đây của họ. Việc đàm phán trở nên vô cùng thuận lợi, thấy sắp có thể kết thúc, nên Vệ Minh không thể cùng lúc phân thân để về an ủi nàng. Cuối cùng khi được về để gặp Thanh Thu, chỉ có điều không ngờ nàng lại dùng phương thức đặc biệt này để giải thoát mọi lo lắng của mình. Vệ Minh có ý muốn dịu dàng hỏi thăm an ủi nàng, hỏi xem cơ thể nàng có khó chịu không, dù sao tối qua cũng là lần đầu tiên, nhưng sợ nàng ngượng, cuối cùng hắn đành nhẫn nhịn thở dài: “Tại sao lại trốn ở đây, để ta tìm mãi”.

Rồi sau đó hắn nhìn những món ăn trên bàn, cười nói tiếp: “Xem ra ta có phúc về đường ăn uống rồi”. Vệ Minh khẽ ôm nàng vào lòng, cảm giác cơ thể đang căng cứng của Thanh Thu từ từ mềm ra, sau đó nàng lặng lẽ dựa vào hắn. Không biết nàng đang nghĩ gì, đột nhiên lại giằng ra: “Người thiếp đầy mùi thức ăn, cẩn thận không ám sang thế tử”. Vệ Minh có chút thất vọng, phải đợi cả ngày trời mới có thể ôm cơ thể mềm mại của nàng vào lòng, cho dù người nàng đầy mùi dầu mỡ, cho dù là có thì căn bản đấy cũng không phải việc quan trọng. Quan trọng là bộ dạng của nàng, giống như thế nào cũng phải tìm ra lý do để cách li hai người ra xa một chút mới được.

Trước khi vào thiện phòng, Vệ Minh đã nghe quản gia Thanh Thư và thuộc hạ kể về việc hôm nay nàng bị gọi tới phủ quận vương. Vậy thì có lẽ nàng cũng biết sáng sớm hắn về phủ quận vương là vì chuyện gì rồi, phải biết hắn thật lòng thật dạ với nàng, nhưng tại sao vẫn có chút không an tâm? Phản ứng của mẫu thân nằm trong dự liệu của hắn, nhưng Vệ Minh không ngờ bà lại gọi Thanh Thu đến nhanh thế, nhất định hôm nay nàng đã phải chịu ấm ức, nên mới cự tuyệt hắn như vậy. Hoặc đây cũng chỉ là một trong số những nguyên nhân, điều mà nàng đang bận tâm, chính là việc xảy ra tối qua.

Nghĩ tới đây, vẻ mặt của hắn bất giác dịu xuống, ân cần hỏi: “Sao không nghỉ thêm chút nữa? Cơ thể thấy đỡ hơn chưa?”. Quả nhiên lời này khiến mặt nàng đỏ bừng như lửa, sắc trời vốn đang u ám, lại không có ai dám vào thắp đèn, chỉ có chút ánh sáng hắt ra từ bếp lò bập bùng, chiếu lên khuôn mặt hai người lúc sáng lúc tối. Cảnh tượng tối qua hiện ra trong đầu nàng vô cùng rõ ràng, Thanh Thu sau khi ngượng ngùng xong, không thể kiềm chế được nước mắt rơi lã chã. Nàng không muốn để hắn nhìn thấy, vội vàng quay đi định bắc nồi cháo trên bếp xuống, còn không kịp cả đeo bao tay. Vệ Minh nhìn thấy rất rõ, túm chặt tay nàng nói: “Cẩn thận bỏng!”.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com Trong lúc hoảng loạn đầu ngón tay vẫn chạm tới nên bị bỏng, nàng cắn chặt môi không lên tiếng, nước mắt lại càng rơi nhiều hơn. Vệ Minh cầm chặt tay nàng vừa thổi vừa xoa, trầm mặt xuống: “Nàng không nên đến đây, Hồng Ngọc đâu? Hai tiểu nha đầu kia đâu? Đều để bày hết thôi sao?”. Phải một lúc lâu sau mới thấy Thanh Thu nghẹn ngào đáp lại: “Làm sao ngủ được, thiếp...”.

Vệ Minh bị những giọt nước mắt của nàng làm cho mềm lòng, liên tục dỗ dành: “Được rồi, tại ta, tại ta được chưa? Đều tại ta quá vội vàng, vốn định quyết sớm hơn để nàng yên lòng, nhưng giờ lại khiến nàng phải chịu ấm ức. Phía mẫu thân ta sẽ tới chịu tội, sau này không để nàng một mình tới phủ quận vương nữa”. Làm sao nàng có thể yên lòng, cơn khủng hoảng hoang mang còn tạm chịu được, nhưng chẳng có cách nào để kể rõ cho hắn biết nàng đang sợ điều gì. Thanh Thu lau khô nước mắt đáp: “Thiếp chẳng phải chịu ấm ức gì cả, quận vương phi cũng không làm khó thiếp. Nếu chàng còn tới xin chịu tội, chẳng nói chẳng rằng chắc chắn sẽ to chuyện, tội của thiếp lại càng lớn. Hơn nữa sao chàng biết thiếp sẽ vì chuyện ấy mà yên lòng? Không chịu nạp phòng làm thiếp, lại cũng không yêu cầu mong được gả cho chàng. Tình hình hiện nay, giống như thiếp đang ép chàng không lấy thiếp không được, như thế người khác sẽ nhìn thiếp thế nào?”.

“Thanh Thu, nàng không cần nghĩ nhiều quá, hôm khác ta sẽ đưa nàng tới phương Bắc chơi, phong cảnh con người nơi ấy thú vị hơn phương Nam này nhiều. Bất luận nam tử, nữ tử, già hay trẻ, đều rất phóng khoáng, chẳng có nhiều phép tắc thế này đâu.” Nấu ăn mất cả nửa ngày, lại khóc lóc một trận, tâm trạng Thanh Thu cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, nàng không khách sáo hừ một tiếng: “Chàng đương nhiên không cần nghĩ quá nhiều, thế tử, Nam Vu chúng ta không thể so với Bắc Vu, quy tắc ở phủ quận vương cũng nhiều. Nếu để người ta biết chàng định lấy một nữ tử lỡ thì, không cười chàng tới chết mới lạ. Chàng từng ở Bắc Vu, đương nhiên cảm thấy chuyện này chẳng có gì, nhưng ở đây thì khác, thời gian này trong phủ người trên kẻ dưới đều nói sớm muộn gì thiếp cũng là người của chàng. Thanh danh đã chẳng còn, giờ thì hay rồi, nữ tử lớn tuổi không lấy được chồng lại còn chẳng biết thân biết phận. Chỉ e sẽ còn bị người ta đàm tiếu những lời khó nghe hơn thế, mơ mộng hão huyền, không biết thế nào là đủ, thiếp không chịu được nữa”. Nói xong, sắc mặt Thanh Thu lại lộ vẻ buồn bã, nàng giờ không còn trong sạch, không rời khỏi phủ thế tử thì còn được, có thể coi là người của thế tử, nhưng một khi đã rời đi, thì không còn đất sống trong thành Việt Đô này nữa, đi đến đâu cũng bị người ta dị nghị, đàm tiếu.

Vệ Minh chỉ còn biết thở dài: “Thế này tốt hơn so với việc nàng lẳng lặng không nói gì mà chỉ biết khóc, ta thà để nàng muốn nói gì thì cứ trút cả vào ta. Đến nước này rồi, nếu nàng còn nghĩ như trước kia, tránh xa ta, ta cũng sẽ không buông tay, nàng đi tới đâu ta cũng phải tìm được nàng về. Thanh Thu, nàng là của ta, đây là việc không thể thay đổi”. “Vậy ít nhất cũng để mọi thứ bình thường trở lại đi, thực đơn của chàng cứ để thiếp nghĩ, thiếp vẫn nên làm một đầu bếp nhàn hạ, được không?” Vệ Minh suy nghĩ, thong thả hỏi: “Thanh Thu, lấy ta khiến nàng khó nghĩ vậy sao?”.

Thấy nàng không đáp, hắn lại thở dài: “Nếu nàng cố chấp như thế, thì tạm thời cứ để mọi việc bình thường như cũ. Dù sao việc đàm phán hòa bình vẫn chưa kết thúc, thật không biết những người Bắc Vu này tại sao nán lại ở thành Việt Đô tới tận bây giờ, xem ra họ định ở tới mùa xuân năm sau mới chịu rời đi”. Điều đó có nghĩa là, Ninh Tư Bình, Tuyết Chỉ cũng phải tới năm sau mới đi? Lần này việc đàm phán có vẻ kéo dài bất thường. Thanh Thu cảm giác như Ninh Tư Bình cố ý kéo dài thời gian, thậm chí giả vờ bị trọng thương, không phải y đang âm thầm âm mưu điều gì đó chứ, có gì bất lợi cho Nam Vu không? Có gì bất lợi cho thế tử không? Vệ Minh cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: “Thức ăn nguội cả rồi, Thanh Thu, nàng không đói ư?”.

Thanh Thu nhìn thiện phòng lúc này bừa bộn, có chút xấu hổ, có điều tốt xấu gì cũng đã đạt được thỏa thuận với Vệ Minh. Tất cả lại như cũ, thời gian này đợi nàng nghĩ thông suốt nên sắp xếp tương lai cho mình thế nào rồi tính tiếp. “Thức ăn nguội có thể hâm lại, dù gì cũng không cần chàng động tay, đây không phải là nơi thế tử nên đến.” Thanh Thu nói xong bèn đi ra ngoài trước, vừa ra khỏi cửa đã giật thót mình, phủ thế tử dựng đài kịch từ bao giờ không biết, mọi người đều vây quanh ở đây để xem kịch sao? Tất cả lại trở về đúng như những gì Thanh Thu mong muốn vào tối hôm đó, sau khi thế tử lo nốt khâu cuối cùng trong tiến trình đàm phán, ngoài việc dùng ánh mắt đầy tình cảm để nhìn nàng ra, hoàn toàn không có hành động nào khác. Quận vương phi cũng không cho truyền nàng đến nữa, lão quản gia mấy lần tới thăm, hỏi nàng định thế nào, nàng đều cười thản nhiên đáp chưa có dự định gì.

Đúng là Thanh Thu chưa từng nghĩ đến việc sau này sẽ ra sao, bởi vì nàng cũng có chút không đành lòng, mỗi lần nghĩ đến việc bản thân sẽ rời xa Vệ Minh, nàng lại buồn bã. Phàm việc gì cũng cần có thời cơ, có những việc muốn vội cũng không được. Từ sau lần làm loạn ở thiện phòng ấy, Thanh Thu thỉnh thoảng vẫn tới đó làm vài món để giải tỏa tâm trạng u uất của mình. Ngoài việc ấy ra, nàng chỉ lặng lẽ ở trong phòng. Người trong phủ không ai đoán được thế tử và vị Thanh Thu cô nương này đang làm trò gì. Có người nói rằng thế tử muốn lấy Thanh Thu cô nương, nhưng do áp lực từ quận vương, nên phải gạt bỏ ý định đó. Còn Thanh Thu cô nương không được như nguyện vọng, ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt, lòng sinh oán hận không cả buồn nhìn mặt thế tử.

Quận vương phi thấy con trai chỉ sấm to mà mưa nhỏ[3], sau khi làm cái việc động trời ấy xong lại nhạt hẳn với Thanh Thu. Trong lòng bà vui sướng vô cùng, nhân dịp gần đây rảnh rỗi, quận vương phi muốn nhanh nhanh chóng chóng định đoạt việc hôn sự cho con trai, có điều riêng việc chọn thiên kim tiểu thư nhà nào làm con dâu mình cũng khiến bà sầu não. [3] Ý chỉ lời nói thì đao to búa lớn, nhưng hành động lại chẳng có gì. Dựa vào gia thế của Hiền Bình thế tử và danh tiếng lẫy lừng của hắn bây giờ, muốn chọn một người như hoa như ngọc cũng chẳng cần phải phí công tìm kiếm. Thiên kim nhà quyền quý, tiểu thư phú gia xếp hàng đợi thế tử đoái hoài, cùng lắm do hoàng thượng quyết định, muốn lấy mấy người chẳng được.

Quận vương phi trong lòng đã có tính toán từ lâu, những tiểu thư thiên kim con nhà danh giá có độ tuổi thích hợp với Vệ Minh, phẩm chất tốt thì rất nhiều. Trừ những người đã đính hôn ra, chỉ còn lại tiểu thư nhà họ Khang là phù hợp nhất, hơn nữa Khang gia sớm cũng có ý này, đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh. Bà có ý muốn quyết ngay chuyện hôn sự, nhưng quận vương lại nhắc nhở bà phải thận trọng, ngộ nhỡ con trai bà không thích, khăng khăng không lấy, cuối cùng chuyện tốt sẽ thành chuyện xấu. Quận vương phi bèn không vui, hối hận lẽ ra mình không nên đồng ý cho Thanh Thu theo thế tử. Sau đó bà lại nhớ đến cô cháu gái Huống Linh Ngọc của mình, lúc này còn đang ở phủ thế tử đợi gả cho biểu ca, giờ không lấy được lại còn dùng dằng mãi, nhất định là rất buồn. Bản thân Huống Linh Ngọc lại không hề biết những chuyện này, tốt xấu gì nàng ta cũng là tiểu thư, bọn a hoàn đầy tớ sợ uy của quận vương phi, không dám bàn tán nghị luận về nàng ta. Tiểu Liên tính tình giống hệt chủ nhân, nhát gan, việc gì cũng sợ, bình thường theo sát tiểu thư nửa bước không rời, hai chủ tớ ấy lại ít đi dạo trong phủ, có chuyện cũng hiếm khi truyền tới tai họ.

Nhưng chuyện thế tử thích Thanh Thu, Linh Ngọc lại biết, trong lòng khó tránh khỏi có chút bối rối, nhưng không kìm được ý muốn tới nhờ Thanh Thu chỉ giáo cầm nghệ, trong lòng nàng ta cho rằng kỹ năng chơi đàn của Thanh Thu cao hơn Tuyết Chỉ một chút. Thanh Thu lại chỉ ao ước cả đời này dính chặt vào thiện phòng không phải gặp Linh Ngọc tiểu thư, tránh bị người ta dị nghị hai người vui vẻ hòa thuận, thế tử thật có phúc. Chưa giờ phút nào nàng quên việc mình đã nhận lời với quận vương phi, lại thêm mỗi lần Hồng Ngọc gặp nàng đều mang bộ dạng ngập ngừng muốn nói nhưng thôi. Không cần nói, quận vương phi nhất định là bảo nàng ta theo dõi nhắc nhở nàng, bao giờ mới tự động rời đi. Thời tiết khắc nghiệt, Thanh Thu không nghĩ ra chỗ nào muốn đi. Mặc dù gia cảnh sa sút tới mức phải làm một đầu bếp, nhưng nàng cũng chưa từng sống những ngày đói ăn thiếu mặc. Huống hồ làm đầu bếp điều tối thiểu nhất là được ăn ngon, giờ bảo nàng phải đi đâu đây?

Đột nhiên Thanh Thu thấy bất mãn với chính mình, sao nàng chỉ biết làm có mấy món ăn chứ, nếu biết thêu thùa chút đỉnh, nàng có thể đi thêu rồi. Lẽ nào lại như Tô Diệu tỷ tỷ, trở thành một cầm sư, lang bạt khắp nơi chơi đàn cho người ta, kiếm vài lạng bạc ít ỏi? Nếu như nàng đi, thế tử sẽ nhớ nàng trong bao lâu? Thanh Thu nghĩ mãi nghĩ mãi, trong lòng lại bất giác đau khổ, thì ra số phận của nàng ngang trái như thế. Tuyết bay đầy trời, khi thành Việt Đô đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, sau hơn ba tháng đàm phán hòa bình tốn công tốn sức cuối cùng cũng kết thúc. Bắc Vu là bên thua, đương nhiên không tránh khỏi việc phải nhượng bộ, quân trấn thủ ở núi Vọng Sơn phải rời về phía bắc sáu mươi dặm nữa, đương nhiên không nhiều, nhưng đó chính là sự nhượng bộ, lãnh thổ cũng bị cắt bớt.

Không nói gì tới việc trước kia hai nước đánh nhau bên nào chết nhiều hơn bên nào, giờ lại liên minh kết nghĩa huynh đệ, ít nhất cũng sẽ có vài năm thậm chí là mười mấy năm, mấy chục năm hòa bình rồi. Bắc Vu sai sứ giả tới, Nam Vu đương nhiên cũng có qua có lại, sau mùa xuân Nam Vu sẽ phái một đoàn đến Bắc Vu đáp lễ. Lần đàm phán này là chính thức kết thúc, nghe nói hoàng thượng rất hài lòng. Bao nhiêu năm nay, núi Vọng Xuyên luôn là nơi trọng yếu để hai nước phát động những trận chiến tranh giành lẫn nhau, đánh rồi lại dừng, không ai chịu nhường ai. Giờ đây, triều đình lại có chút thay đổi, có thể gọi là việc xưa nay hiếm thấy, khiến tâm trạng của hoàng đế Nam Vu vô cùng vui vẻ, muốn trọng thưởng cho các quan viên đã lao tâm tận lực vì việc đàm phán suốt ba tháng nay. Đám người trong triều thấy tiền đồ của thế tử sáng láng rộng mở, đều tìm mọi cách để bợ đỡ hắn, kiếm cớ tiếp cận. Mấy hôm trước nghe nói sinh thần một vị tiểu thiếp của thế tử, những ai không kịp mang quà tới tặng đều thở vắn than dài, chỉ mong không biết gần đây tiểu thiếp đó của thế tử có tổ chức sinh thần nữa hay không, hoặc sinh thần của vị tiểu thiếp khác nào đấy của thế tử cũng tốt.

Sau khi kết thúc đàm phán, hoàng đế mới nhớ ra một chuyện vui khác, đấy là chủ nhân Thiên phủ lần này tới thành Việt Đô là để đón Tuyết Chỉ đại gia xuất sắc nhất của bổn quốc, điều đó một lần nữa lại chứng minh rằng người tài ở Nam Vu rất nhiều. Hoàng thượng còn đặc biệt cho phép hai người họ thiết yến khoản đãi mọi người ở biệt uyển Hy Xuân, công thần các phủ đều có mặt, coi như tiễn Tuyết Chỉ đại gia xuất giá, và cũng coi như bữa tiệc chúc mừng kết quả viên mãn của lần đàm phán này. Nam Vu là chủ, Bắc Vu là khách, sức khỏe của Ninh tông chủ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nên mọi việc đều do Nam Vu đứng ra chủ trì. Hy Xuân uyển là biệt uyển của hoàng thất, lại do hoàng đế đại diện, quy định giống với quốc yến, đều dùng người trong kinh cả, hoàng thượng thậm chí còn sai một nhánh ngự lâm quân tới bảo vệ Ninh tông chủ. Một yến tiệc như thế, khách được mời tới cũng phải là những người cao quý có một không hai, khâu chuẩn bị mất tới cả nửa tháng trời. Hơn nữa, lần trước Ninh tông chủ gặp thích khách ở Việt Đô, tới nay vẫn chưa tìm ra manh mối. Lần này bên quan viên bộ Lễ không dám sơ suất, ngoài nghiêm trong lỏng, chỗ nào cũng có ám vệ, còn phải chú ý đến cả sự an toàn của đoàn sứ giả Bắc Vu, đảm bảo không để xảy ra chuyện gì. Trời còn chưa tối hẳn, xung quanh đã đèn đuốc sáng trưng, khắp biệt uyển bao trùm một thứ ánh sáng nhàn nhạt, kẻ tới người đi đều là những quý nhân hoa lệ.

Vốn dĩ với địa vị đặc biệt của Thiên phủ Bắc Vu, nếu Ninh tông chủ không cố chấp đòi vào Tư Thu viên ở, thì Nam Vu đương nhiên sẽ thiết đãi với y theo quốc lễ. Chẳng ai biết tại sao y lại từ chối ý tốt đó của hoàng thượng, hành sự vô cùng cẩn trọng. Từ sau khi đến Nam Vu, ngoài lần tới phủ thế tử ra, ngày thường chủ nhân của Thiên phủ chỉ ở trong nhà, từ chối thăm viếng, vô cùng thần bí, tối nay là lần chính thức y gặp mặt mọi người. Bên ngoài của Hy Xuân uyển do quản gia bên bộ Lễ bố trí, báo cáo cụ thể tên tuổi và chức quan của từng người có nhiệm vụ đón khách. Khi đọc đến tên “Thái Thường hữu phủ chủ quản Khổng Lương Niên”, một bóng người lặng lẽ đi đến phía sau Khổng Lương Niên, theo y vào trong Hy Xuân uyển, với những người chỉ biết đọc sách thánh hiền như y thì không cần cảnh giác. Dọc đường đi Khổng Lương Niên chào hỏi những người mình quen biết, nhìn thì như vô tâm song y lại từ từ đi về phía tối tăm nhất của biệt uyển. Hy Xuân uyển không hổ là lâm viên của hoàng thất, khí thế vô cùng, đình đài lầu gác đèn hoa rực rỡ, chỗ nào cũng rất náo nhiệt. Trong biệt uyển, cứ cách vài trượng lại có rượu ngon và hoa quả để khách khứa dùng, đám nô tỳ đi đi lại lại, tay cầm lò sưởi hoặc trà thơm, đến các chỗ xem quan khách nào cần dùng.

Khổng Lương Niên đi một mình đến bên hồ nơi xa nhất trong Hy Xuân uyển, nhìn ngó một lúc thấy chỗ này là nơi khuất nhất rồi, chỉ còn đợi Ninh Tư Bình ra gặp y một lát. Lần trước bị kinh sợ vì Vệ Minh vô tình thăm dò hỏi han, nên y không dám chủ động liên lạc với Ninh Tư Bình, Khổng Lương Niên nghĩ chắc đối phương cũng hiểu được vì sao tự dưng mình lại thận trọng như thế. Nhưng đêm nay lại có cơ hội, y tới dự tiệc, chỉ muốn nói với Ninh Tư Bình vài câu, mặc dù trước đó chưa hẹn nhưng Ninh Tư Bình nhất định sẽ tìm cơ hội tới gặp y, đến khi ấy nói lại với Ninh Tư Bình một tiếng rằng việc Ninh tông chủ nhờ không thể thành được, sau này đừng liên lạc nữa. Khổng Lương Niên nhìn lên đống tuyết chưa tan trên hòn đá bên hồ, liền nghĩ đến việc mùa xuân năm sau phải tới Bắc Vu, nói thì là làm sứ giả, nhưng không được cho gia quyến theo cùng. Lần này đến đó dạy học, thánh ân đặc biệt cho phép y mang theo gia quyến, năm năm là khoảng thời gian quá dài, sợ rằng ai đó không chịu nổi sự cô đơn, sau năm năm trái tim có khi cũng rơi mất ở Bắc Vu. Y muốn đưa Tô Diệu đi, chỉ là phải nói với nàng ấy thế nào đây? Nơi khuất ở bên hồ thế này chỉ những người có việc mới tìm tới. Nhưng cái người “có việc” mà Khổng Lương Niên đợi là Ninh Tư Bình lại không đến, mà người đến là một nữ tử, nàng ta cởi chiếc mũ lông trên đầu xuống, khẽ cười một tiếng: “Khổng hàn lâm đang đợi ai ư? Ta nghĩ chắc ngài phải đợi uổng công rồi”.

“Sao lại là cô nương?” Khổng Lương Niên nhận ra nàng ta, đây là Tuyết Chỉ đại gia, người mà Ninh Tư Bình đến đón. Nàng ta còn là sư muội đồng môn của Thanh Thu và Tô Diệu. Nhưng chuyện Ninh Tư Bình và y hẹn nhau vô cùng bí mật, sao nàng ta lại biết mình đang đợi ai. Tuyết Chỉ còn không đợi Khổng Lương Niên lên tiếng, nói tiếp: “Ta nói thật đấy, Ninh tông chủ lúc này không ở trong Hy Xuân uyển”. Không ở đây thì đi đâu, hôm nay Ninh Tư Bình là nhân vật chính. Khổng Lương Niên trong lòng lo sợ bất an, nữ tử này không phải tới oán trách y đấy chứ. Dù sao nàng ta cũng sắp gả vào Thiên phủ, còn y lại là người giúp phu quân nàng ta lôi kéo vị hôn thê trước kia về bên mình. Khổng Lương Niên cố nặn ra một nụ cười, đáp: “Cô nương hiểu lầm rồi, ta chẳng qua thấy chỗ này yên tĩnh, chứ đâu có đợi ai”. Tuyết Chỉ cúi đầu cười, “Ở đây không có người ngoài, Khổng hàn lâm không cần gạt ta, ngài và chàng có giao ước gì, ta đã biết”.

.