Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một mối tương tư - Tập 2 - Chương 7

Chương 22: Hỷ sự của Linh Ngọc

Quận vương phi biết được chuyện mà Khang Tùng Nhị gặp phải ở phủ thế tử, bà tức tới choáng váng cả đầu. Bà thật sự muốn làm như những lời đồn đại bên ngoài hiện nay, vào cung xin ý chỉ, xin hoàng thượng chỉ hôn cho con trai, vậy là xong. Nhưng quận vương phi suy nghĩ một hồi vẫn không vào cung, bà hà tất phải vì việc này mà khiến quan hệ giữa hai mẹ con xấu thêm. Phu quân đã không phải là của riêng mình bà, không thể cả con trai cũng lạnh nhạt. Bà đang định tới trấn an nhà họ Khang thì Vệ Minh đã đến gặp bà và quận vương nói rằng mấy ngày gần đây đang chuẩn bị hôn sự đế lấy Thanh Thu về. Quận vương phi đương nhiên không đồng ý cho Vệ Minh tùy tiện đón một trù nương rẻ mạt về. Có điều bà cũng hết cách với con trai mình, ai bảo từ nhỏ hắn là người rất có chủ kiến, hơn nữa càng lớn càng khiến bà cảm thấy, có một người con trai như Vệ Minh thật là phúc. Quận vương phi đau đầu nghĩ phải làm sao để Thanh Thu ra đi một cách êm đẹp nhất, sao bà có thể để cô ta ở cạnh con trai mình một thời gian dài như thế được?

Lúc này ở Tư Thu viên, mọi việc vẫn rất bình thường, giữa Ninh Tư Bình và Tuyết Chỉ dường như chưa từng xảy ra chuyện gì. Bữa tiệc ở Hy Xuân uyển, y đã đi đâu, còn nàng ta phải đối phó với cảnh ngượng ngùng khi không có người bên cạnh như thế nào, chẳng ai hỏi ai. Theo Tuyết Chỉ thấy, hà tất phải hỏi, không cần đoán cũng biết y đi đâu. Cung Hải là người duy nhất trung thành với nàng ta ở nơi này, hắn đã từng khuyên nàng: “Bất luận xảy ra chuyện gì, người vẫn sẽ là chủ mẫu của Thiên phủ, tông chủ đã tuyên cáo với thiên hạ, sự thật này sẽ không bao giờ thay đổi”. Thứ mà nàng cần không chỉ là danh phận, Tuyết Chỉ chờ đợi bao nhiêu năm, nàng còn muốn có được trái tim người mình yêu. Tại sao khi nàng sắp đạt được hạnh phúc, mọi thứ bỗng nhiên hóa thành bong bóng chứ?

Hai người họ gặp nhau có phải đã bàn bạc xem sau này sẽ tương phùng ở Bắc Vu thế nào không? Khổng Lương Niên chẳng phải chỉ vì muốn đưa Thanh Thu tới Bắc Vu cho y, mới cầu hôn cô ta hay sao? Mỗi lần nghĩ tới chuyện này, Tuyết Chỉ không kìm được muốn cười gằn, Ninh Tư Bình đáng thương lại có thể nghĩ ra chiêu đó, chỉ vì muốn được sống cùng Thanh Thu! Tuyết Chỉ tự nhận mình không phải một nữ tử bình thường, nàng ta thậm chí còn nhạy bén cảm nhận được rằng Ninh Tư Bình không chỉ giấu mình mỗi chuyện này. Đương nhiên, y dường như cũng chẳng định giấu nàng, nếu không cũng không biến mất trong bữa tiệc long trọng như thế dành cho hai người hôm ấy. Từ sau lần y gặp thích khách nàng mới nghĩ đến việc, tại sao Ninh Tư Bình phải vờ bị trọng thương, không, không, có thể nói vết thương đó là thật, đao sắc đâm vào ngực, hơn nữa Ngự y của Nam Vu cũng có khám và chữa trị cho y. Nhưng rõ ràng vết thương nặng tới mức chẳng thể đứng dậy, sao y có thể hành động thoải mái như thế?

Trên thế gian này người tàn nhẫn nhất vẫn không bằng được với kẻ bạc tình, vậy mà Tuyết Chỉ còn nghĩ rằng y vì mình mà bị thương. Dù được làm chủ mẫu Thiên phủ thì đã sao, chỉ sợ bị người ta chê cười thêm mà thôi. Một người bị tâm sự dồn tới chỗ chết, vậy thì nàng ta không còn gì phải băn khoăn nữa rồi. Trong đêm tối, những bông tuyết lặng lẽ rơi, xâm nhập vào từng ngóc ngách của thành Việt Đô. Dù là ban ngày, trên phố cũng không hề náo nhiệt như trước đây, thương nhân ở lì trong nhà không chịu ra ngoài.

Người miền Nam không thích ra ngoài vào hôm trời tuyết, dù sao cũng còn mấy ngày nữa mới đến Tết, vẫn còn thời gian để đi mua sắm. Đây đã là trận tuyết thứ hai của thành Việt Đô rồi, những năm trước chỉ lất phất lác đác, chẳng được coi là trận tuyết rơi. Năm nay cả hai trận đều rơi đúng lúc, không biết là dự báo một năm phồn thịnh, hay ông trời đang chúc mừng cho nhân gian đã hết cảnh khói lửa chiến tranh. Một bức mật thư được chuyển tới tay Ninh Tư Bình, chỉ là vài mẩu giấy mỏng, y đọc xong tiện tay vo tờ giấy lại ném vào lò sửi bên cạnh, để mặc ngọn lửa từ từ nuốt chửng bí mật ấy vào trong. Ninh Tư Bình ngẩng đầu nhìn người đứng đầu của đoàn sứ giả Bắc Vu ngồi cạnh mình, nói: “Về đi, không cần lo lắng, ta tự khắc biết sắp xếp”. “Nhưng tông chủ, chúng ta cứ ở lại đây có ý gì, đám người ngu ngốc chủ chiến trong triều chỉ biết ngáng chân chúng ta, ngài không lo sao?” Sau khi hắn tới Việt Đô, phàm việc gì cũng nghe theo chỉ thị của Ninh Tư Bình, lần lữa kéo dài cuộc đàm phán lâu như vậy, giờ đã là giữa đông còn không lên đường, thì rốt cuộc là vì cái gì?

Phòng ngoài không biết cánh cửa sổ nào không được khép chặt, thỉnh thoảng lại rin rít kêu lên một tiếng. m thanh không có quy luật ấy khiến Ninh Tư Bình buồn bực, y ho khù khụ không ngớt. Gió tuyết phương Nam sao bì được với phương Bắc, nhưng lại mang theo hơi ẩm, xâm nhập vào phổi phế làm bệnh cũ tái phát. Mấy hôm nay y chẳng cần giả vờ, toàn thân vô cùng mệt mỏi, cũng may trong mắt người khác y bị trọng thương chưa khỏi, nên ôm ngực ho không ngớt, xua xua tay ý bảo sứ giả lui ra. Sau khi người kia lui ra ngoài, khóe miệng Ninh Tư Bình nhếch lên khẽ cười. Chuyến đi lần này vất vả có đáng là gì, chỉ cần liên lạc được với những người của Thiên phủ mà y cài ở Nam Vu là ổn thôi. Mấy năm gần đây Thiên phủ trải qua nhiều biến cố, thế lực dần suy yếu, những quân cờ cài cắm ở Nam Vu cũng đã lâu không liên lạc. Bọn họ ở phương Bắc chiến tranh liên miên, lẽ nào ở phương Nam những người ấy không mong đợi, nếu y không đích thân đi lần này, e rằng không thuận lợi.

Mục đích thật sự của chuyến đi này bất luận vì việc công hay việc tư, đều không thể để người ngoài biết được. Từ trước tới nay Thiên phủ vẫn luôn hành động bí mật, dù là người của đoàn sứ giả cũng phải giấu, không thể coi thường thế lực phản đối thống trị mấy trăm năm nay của Thiên phủ trong triều. Y thận trọng từng bước, quyết không để bao nhiêu tâm huyết công sức của mình hóa thành tro bụi. Đêm đã khuya, Ninh Tư Bình làm xong những việc này, không lên giường đi nghỉ mà lại nhìn ánh nến chập chờn đến ngẩn ngơ, không ngờ đời này lại còn có thể quay về Việt Đô, hơn nữa còn ăn Tết ở đây. Trước kia y từng nghĩ, ngày nào đó thu phục được Nam Vu rồi mới có cơ hội này, bây giờ lại mượn cớ tới đây đón dâu, dù sao cũng toại nguyện. Nhưng Thanh Thu... nếu nói việc liên hệ với các đầu mối ở Nam Vu là việc công, thì Thanh Thu chính là việc riêng, nhưng nàng lại trở thành tâm nguyện khó thực hiện nhất. Trái tim nàng đã thuộc về người khác! Đều tại y cả, lẽ nào y còn có thể trách nàng thay lòng? Không thể, y tự trách bản thân, hối hận cũng không thể thay đổi được sự thật này, nghe nói thế tử Vệ Minh rất sủng ái nàng, thậm chí đêm nào cũng ngủ cùng nàng!

Phải làm thế nào mới có thể đưa Thanh Thu rời khỏi vị thế tử kia? Y và Thanh Thu hứa hôn từ nhỏ, chứng kiến nàng từ một cô bé dần lớn lên trở thành thiếu nữ xinh đẹp yêu kiều. Ninh Tư Bình cũng chỉ được cầm tay nàng, không dám thất lễ, giờ y quay về, nàng đã nằm bên cạnh nam tử khác! Khi biết được tin này, Ninh Tư Bình chỉ hận không thể lập tức cướp Thanh Thu về, nhưng y không thể. Từ sau khi biết thân thế thật sự của mình, tới Bắc Vu kế thừa thiên mệnh, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, y đã trải qua rất nhiều biến cố nguy hiểm. Bản thân y cũng đã thay đổi, tính cách trở nên vô cùng kiên định, căn bản không thể vì chuyện này mà làm rối loạn toàn bộ kế hoạch. Nghe nói thế tử sắp thành thân với tiểu thư họ Khang trong kinh thành, Thanh Thu không muốn cùng y về Bắc Vu, lẽ nào nàng tình nguyện làm thiếp được sủng ái cạnh thế tử?

©STE.NT Bên tai văng vẳng tiếng đàn, nhất định là Tuyết Chỉ còn chưa ngủ. Đám thị vệ a hoàn trong Tư Thu viện này cũng thật có phúc hưởng thụ, thường xuyên được nghe nàng ta chơi đàn, chỉ có điều tại sao nửa đêm rồi còn chưa chịu ngủ. Khi chưa biết nguyên nhân vì sao Thanh Thu lại lạnh nhạt với mình, sự si tình của Tuyết Chỉ, việc bôn ba ngàn dặm xa xôi của nàng ta thật sự khiến y rung động. Tình cảm đắm say gửi gắm trong khúc Tương tư y thậm chí đã khiến Ninh Tư Bình đồng ý để nàng ta bầu bạn, ở cạnh mình trong những ngày mà y cảm thấy cô đơn và nguy hiểm nhất, ra tay giúp nàng ta nổi danh trong thiên hạ.

Giờ tiếng đàn này nghe chỉ thấy nhức tai, bất luận có phải vì việc y giả chết bỏ đi khiến Thanh Thu lạnh nhạt với mình hay không. Nhưng Thanh Thu thật sự chẳng còn tình cảm với y bắt đầu từ khi nàng chứng kiến cảnh Tuyết Chỉ ôm mình, có giải thích cũng không thể giải thích rõ ràng được. Bản thân Ninh Tư Bình đến đây là để đón Tuyết Chỉ, e rằng điều này càng khiến lòng Thanh Thu nguội lạnh. Năm đó là hiểu lầm, giờ là vừa khéo, cho dù như vậy thì trước mắt, y cũng không thể quan tâm quá nhiều. Y còn phải đón Tuyết Chỉ, đón nàng ta về làm chủ mẫu của Thiên phủ. Nghĩ tới đây, Ninh Tư Bình ho càng dữ hơn, rời khỏi Xuân Thượng cũng được một thời gian. Việc quan trọng trong kế hoạch đã xong, chuyện của Thanh Thu mới thật sự là điều khiến y phải suy nghĩ, còn về Tuyết Chỉ, cảm giác khó chịu trong mắt y dâng tràn, Ninh Tư Bình dùng một chưởng dập tắt nến, trong bóng tối trầm mặc không nói gì.

Xuất giá phải chuẩn bị những gì? Các bước trong tam thư lục lễ[1] ai ai đều biết, những điều không thể thiếu. Thế tử thành thân lại càng phải trịnh trọng hơn, những lễ tiết rườm rà xem chừng nhiều không kể siết. [1] Những quy tắc nghi lễ truyền thống quan trọng trong hôn lễ. Nói là chuẩn bị thành thân, nhưng Thanh Thu không dám tin, Vệ Minh bố trí người tới may đo hỷ phục cho nàng. Hồng Ngọc và Thanh Thư thỉnh thoảng tới hỏi ý nàng về một vài việc quan trọng, như lụa đỏ cần bao nhiêu, cửa hàng vải nào trong kinh vừa đáng tin lại vừa tốt, ngày cưới định vào ngày nào… chẳng có gì bất thường.

Vệ Minh là người có tiếng tăm, mọi động tĩnh trong phủ thế tử lúc nào cũng có người để ý. Những thiếu nữ ngưỡng mộ thế tử năm đó giờ đều đã xuất giá, lúc này nghĩ tới việc trước kia tim mình từng có một nam nhân như thế, còn đỏ mặt, chứ đừng nói gì tới nữ tử đang ở tuổi cập kê. Chủ đề gần đây họ bàn tán không phải là chuyện mình muốn tìm một phu quân ra sao mà thế tử sẽ lấy tiểu thư nhà nào. Còn về hôn sự của thế tử Vệ Minh, trong thành Việt Đô có một cách nói mới, nói rằng hắn sắp đón một trù nương trong phủ về làm vợ, nghe thôi đã kinh ngạc rồi. So với tin này, mọi người vẫn tin rằng con gái của Khang tướng quân mới là tân nương thực sự. Ai ngờ tin đồn càng truyền đi lại càng lan nhanh, chính miệng bà chủ của cửa hàng tơ tằm đã nói, từng vào phủ thế tử đo y phục cho nữ tử đó, thứ mà người ta đặt đó là đồ mặc khi xuất giá. Đây là sự kiện lớn, thậm chí còn truyền tới tai của vị cửu ngũ chí tôn trong cung. Hoàng thượng chỉ biết vị hiền thần này của mình trước kia là một thiếu niên phong lưu. Mấy năm gần đây tâm tính thay đổi, ngài còn đang lo lắng hắn học Liễu Hạ Huệ[2], lần trước đã cố ý ban tặng mỹ nhân cho hắn, hoàng thượng đang đắn đo xem có nên nể tình, ban hôn cho Vệ Minh hay không, ai ngờ hắn đột nhiên nói muốn thành thân.

[1] Liễu Hạ Huệ tên thật là Triển Cẩm, tự là Quý, người đất Liễu Hạ, nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử. Hoàng thượng cũng là người, lúc này gần tới Tết, sự vụ không nhiều, bèn sai người đi nghe ngóng gần đây trong dân gian đang bàn luận chuyện gì, coi đó làm niềm vui. Phản ứng của phu phụ quân vương nằm trong dự đoán của ngài, nhưng họ không dám tỏ thái độ quá cứng rắn ép con trai lấy người mà mình ưng, thật khiến người ta thấy ly kỳ. Xem ra Vệ Minh không chỉ giỏi đối phó với kẻ địch mà thủ đoạn với người nhà cũng không thể xem thường. Hoàng thượng không ngờ Uy Vũ tướng quân của mình cũng có liên quan, con gái nhà họ Khang tướng mạo có một không hai, không phải ngài chưa từng nghe, có thể khiến Vệ Minh bỏ vàng lấy ngãi, điều đó cho thấy nàng đầu bếp nhỏ bé kia đặc biệt thế nào.

Sau khi việc đàm phán kết thúc, Vệ Minh không phải bận rộn nữa, hắn sớm đã xin nghỉ phép ở nhà, có điều kẻ tới cửa cầu kiến không ít, nên hắn vẫn phải dành thời gian để tiếp đón, đối phó. Vốn dĩ thời gian quấn quýt bên Thanh Thu cũng không nhiều, lại thêm mối quan hệ với phủ quận vương đang trong thời kỳ nước sôi lửa bỏng. Chuyện Vệ Minh khăng khăng lấy Thanh Thu, phụ mẫu phản đối, quận vương phi thậm chí còn mấy lần mời ngự y tới xem bệnh, nói rằng mình ốm không nhẹ, chỉ cần cử động là ngực lại đau thắt. Hắn biết rõ đây chẳng qua chỉ là thủ đoạn vặt vãnh của mẫu thân, nhưng thân là con, sao có thể làm ra những việc đại nghịch bất hiếu. Ngày nào Vệ Minh cũng về qua phủ thỉnh an, khi quay về không hề nhắc tới chuyện này trước mặt Thanh Thu, cũng không cho phép người trong phủ lời ra tiếng vào. Hắn chỉ cười nói với Thanh Thu rằng mình lại nghĩ ra công thức của mấy món đặc biệt, xem nàng có thể làm được không.

Đối với một người kén ăn như thế tử, Thanh Thu nhiều lúc cũng phải bó tay, tên món ăn thì rất hay, nhưng công thức lại cổ quái, thật không biết hắn lấy ở đâu ra những thứ kỳ quặc như thế. Sau này nàng mới biết, hắn dùng Kinh Thi để đặt tên cho món ăn. Nếu thế tử đã thích tranh luận đạo lý, giảng giải Kinh Thi với nàng như thế, thì Thanh Thu cũng không cần khách sáo nữa. Món thịt tẩm bột hấp thì gọi là “Bất hoài quy”, cà nấu tỏi băm thì tao nhã gọi thành “Thục nhân quân tử, kỳ đức bất hối”, món mỳ nấu tôm bóc vỏ lại dùng lá sen, nấm, hạt sen ba thứ nguyên liệu này đun nhỏ lửa lấy nước dùng. Cứ đấu qua đấu lại như thế, nàng cũng làm ra được những món với hương vị hết sức đặc biệt. Không chỉ Vệ Minh được ăn ngon thỏa mãn, mà Tống Củng, người thường tìm cơ hội tới gặp Huống Linh Ngọc cũng được thơm lây, lấy cớ tới thưởng thức mỹ thực trong phủ thế tử, đường đường chính chính ra vào nơi đây.

Một hôm, Thanh Thu cầm quyển Kinh Thi lật xem, khi đọc đến dòng “Tư lạc Phán Thủy, bạc thái kỳ mao”[3], nàng tự nhiên nhớ tới món canh cá lư rau rút. Trước kia quận vương thường ăn món này, cũng chính nhờ món này mà nàng được vào làm đầu bếp rồi làm quản gia trong phủ quận vương. Sau đó thế tử về nhà, khi ấy họ cũng như bây giờ… nỗi bất an mà nàng cố gắng đè nén bỗng nhiên trỗi dậy. Bây giờ thế tử nói muốn thành thân với nàng, có lẽ bên phủ quận vương đang phản đối kịch liệt, muốn họ phải chấp nhận một trù nương làm con dâu, làm gì có chuyện dễ dàng như thế. [3] Vui ở Phán Thủy, hái rau rút (Phán Thủy là địa danh). Tính cách của nàng mặc dù mạnh mẽ hơn người khác, nhưng rốt cuộc Thanh Thu vẫn là một nữ tử truyền thống, nếu không nàng cũng chẳng thầm khao khát được gả cho một lang quân như ý, sống bình an cả đời.

Sống những ngày tháng độc thân lâu như thế, nàng cũng cảm thấy mệt mỏi, khi thế tử xuất hiện, dù đã kháng cự và cố gắng không tiếp xúc với Vệ Minh, nhưng đấy là thứ mật ngọt trong mắt nàng, một khi đã nếm thử thì không bao giờ thấy đủ. Sau này nàng còn phải đối diện với vô số ngày tháng sống trong cô độc nữa, nên giờ hãy nhận nhiều hơn một chút, tương lai cũng có thể đem ra an ủi bản thân. Thanh Thu đang ngẩn ngơ suy nghĩ, cuốn sách trên tay bị Vệ Minh giật mất, vừa rồi người bên phủ quận vương sang mời hắn về, không biết đã xảy ra chuyện gì, trong lòng Thanh Thu hết sức lo lắng. Giờ nhìn nụ cười có chút kỳ quái trên môi hắn, lại chẳng thể đoán ra chuyện vui hay buồn, lòng nàng càng thấp thỏm: “Thế tử, xảy ra chuyện gì vậy?”. Vệ Minh đặt cuốn sách sang bên cạnh, ôm nàng cười: “Đừng sợ, không phải chuyện của hai ta, mà là hỷ sự của Linh Ngọc”.

Thì ra Tống thừa tướng cho người đến cầu thân, muốn làm mai cho con trai thứ hai là Tống Củng, đón Huống Linh Ngọc – cháu gái của quận vương phi về làm con dâu. Tống Củng nhìn thì phóng túng trác táng, thực ra tâm địa không xấu, một lòng một dạ với Huống Linh Ngọc. Hắn vô tình biết được việc quận vương phi muốn gả Huống Linh Ngọc cho Vệ Minh để thân lại thêm thân, Tống Củng không dám chậm trễ, bèn nói rõ với phụ mẫu rằng mình muốn thành gia lập thất, hơn nữa đã có ý trung nhân. Tống thừa tướng thấy con trai đã đến tuổi kết hôn, bèn để phu nhân đến ướm lời với quận vương phi. Quận vương phi thì nghĩ, kết thân với phủ thừa tướng tốt hơn nhiều so với việc ép gả Huống Linh Ngọc cho Vệ Minh. Đương nhiên bà không bỏ lỡ việc tốt như thế, liền đồng ý ngay, hôm nay thừa tướng chính thức tới phủ Hiền Bình quận vương để cầu thân.

Quận vương phi chỉ có một yêu cầu, đấy là phải tổ chức hôn sự sớm, bà hy vọng hôn sự này có thể ngăn được việc Vệ Minh tự ý chuyện thành thân của mình, được lúc nào hay lúc ấy. Vệ Minh về phủ quận vương lại bị khuyên nhủ hồi lâu, nhưng hắn vẫn không chịu từ bỏ, khiến quận vương phi tức tới đỏ mặt tía tai chỉ còn biết nhẹ nhàng khuyên bảo rằng, không thể vì Thanh Thu mà nhà cửa ầm ĩ ảnh hưởng tới việc biểu muội xuất giá. Tóm lại, hôn sự mà hắn khăng khăng tiến hành đó phải hoãn một thời gian. Hoãn là hoãn bao lâu? Vệ Minh biết đây chỉ là cái cớ, nhưng cũng đành đồng ý. Thanh Thu thở phào nhẹ nhõm, đây không phải tin xấu, mà phải nói là một tin rất vui. Trong phủ thế tử, nàng chỉ thân thiết với mỗi Linh Ngọc tiểu thư, đương nhiên nàng rất mừng trước hỷ sự này. Trước kia nàng luôn cảm thấy Tống Củng dạo này hình như rất chăm chỉ tới chơi, mà tới tối còn tìm đủ mọi cách gặp mặt Linh Ngọc tiểu thư xong mới chịu về, không ngờ cũng mưu mô, đã đến cầu thân rồi. Vốn với quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân, hai người bọn họ không có nhiều cơ hội thường xuyên gặp gỡ. Có điều Vệ Minh nửa như vô tình nửa như hữu ý ngầm tác hợp, luôn tạo điều kiện cho Tống Củng được hành sự thuận lợi.

Thanh Thu đang định đi tìm Linh Ngọc tiểu thư để chúc mừng, thì thấy thế tử tay cầm cuốn Kinh Thi, gõ khẽ xuống mặt bàn, nàng hơi do dự, rồi không kìm được hỏi: “Có gì không ổn ư?”. Việc đầu tiên mà nàng nghĩ đến là quận vương phi không đồng ý với hôn sự này, bởi vì Linh Ngọc tiểu thư chuyển tới phủ thế tử ở, vốn là để chuẩn bị gả cho thế tử biểu ca. Người trong phủ đều biết, bây giờ chuyện thế tử muốn lấy người khác tạm thời không nhắc đến, nhưng bỗng dưng xuất hiện nhị công tử của thừa tướng, không chừng lại trái ý của quận vương phi. “Không có gì, chỉ là với tuổi của Linh Ngọc thì không thể chần chừ nữa, hai nhà đã quyết định đầu năm sau sẽ cử hành hôn lễ, Thanh Thu…”

Vệ Minh cười có chút giễu cợt, mấy hôm trước hắn còn nói không thể đợi thêm nữa muốn lấy nàng, giờ lại nói tạm hoãn, chỉ vì phải đợi biểu muội thành thân xong, dường như có chút mâu thuẫn khó mà tự bào chữa. Do dự một lát, hắn vẫn lên tiếng: “Hôn sự của chúng ta e rằng phải hoãn lại một thời gian”. Vì việc Vệ Minh muốn lấy Thanh Thu, mà gần đây quan hệ giữa hắn và phủ quận vương rất căng thẳng. Cha mẹ mặc dù không tán thành nhưng cũng không dùng bất cứ thủ đoạn nào để ép hắn, chỉ nói mọi việc đều có thể thương lượng, nên cứ kéo dài việc thành thân của hắn không nhắc tới.

©STE.NT Tuổi của Linh Ngọc đúng là không còn nhỏ nữa, tổ chức hôn sự cho biểu muội trước cũng là hợp tình hợp lý. Huống hồ chỉ là tạm hoãn, chứ không phải hắn phụ bạc Thanh Thu, chuyện mà Vệ Minh đã quyết định làm thì không bao giờ thay đổi, nhưng liệu Thanh Thu có nghĩ ngợi không? Thanh Thu nghe mà như thấy một việc chẳng liên quan đến mình vậy, cười khẽ đáp: “Đúng là nên làm thế, Tống công tử thỏa ước nguyện, Linh Ngọc tiểu thư tìm được đức lang quân như ý, đương nhiên phải chuẩn bị chu đáo cho họ mới phải”.

Dù gì nàng cũng đã chịu đựng tới tận bây giờ, không còn gì phải băn khoăn nữa, nhường người ta cũng là đúng thôi. Chỉ là đợi lâu như vậy, mối nhân duyên mà nàng đang chờ giống như một giấc mộng đẹp đầy hư ảo. Nàng thật sự có thể lấy hắn và trở thành thê tử, sống cả đời cả kiếp bên Vệ Minh ư? Nàng không sao tin được rằng ngày ấy thật sự sẽ đến, mặc dù hỷ phục đang được may gấp, mặc dù Hồng Ngọc và Thanh Thư vẫn đang bận rộn chuẩn bị, nhưng nàng chỉ cưỡng ép mình chấp nhận rằng ngày đó sắp thành sự thật. Quả nhiên, hôn lễ vốn được định tổ chức trước Tết giờ bị hoãn lại, còn hoãn tới bao giờ, nàng không đủ dũng khí để hỏi.

Và nếu nàng hỏi, hắn sẽ trả lời, rồi cũng vẫn phải đợi, vậy hà tất phải hỏi làm gì? Vệ Minh sao lại không nhận ra sự không thoải mái trong lòng nàng, hắn muốn nắm lấy tay nàng nói gì đó, nhưng Thanh Thu lúc này đã cầm lại cuốn Kinh Thi, đánh dấu một trang trong sách, rồi đặt lại giá sách. Nàng vừa khoác thêm áo choàng bằng lông cừu, vừa làm như không có chuyện gì, nói: “Thiếp phải tới chúc mừng Linh Ngọc tiểu thư, sau đó sẽ đi dạo quanh phủ, cả ngày ngồi trong phòng xương cốt sắp rỉ tới nơi rồi”. Nàng đi rồi, đi rất nhanh, trong không khí dường như vẫn phảng phất mùi hương trên cơ thể nàng, Vệ Minh ngồi xuống chiếc ghế mà Thanh Thu vừa ngồi, cảm nhận hơi ấm lưu lại trên thảm ghế. Nàng sợ lạnh, căn phòng ấm áp thế này vẫn phải trải thảm trên ghế ngồi, Thanh Thu nói thời tiết lạnh giá như vậy có đánh chết nàng cũng không muốn ra ngoài. Giờ nàng còn không phải nấu ăn nữa, những việc không cần thiết nàng cũng chẳng muốn làm.

Lẽ nào tất cả mọi thứ trong phòng này khiến nàng không thể chịu đựng thêm được nữa, thà ra ngoài chịu lạnh rét còn hơn? Vệ Minh không kìm được thở dài, đã qua Lạp Bát[4], sắp đến Tết, đợi xuân mới tiết trời ấm áp hoa nở, Linh Ngọc sẽ xuất giá, tất cả chỉ là tạm hoãn mà thôi. [4] Lạp Bát là chỉ ngày thứ tám trong tháng Mười hai âm lịch (Ngày mùng Tám tháng Mười hai), còn gọi là Tết Lạp Bát. Đây là ngày Tết truyền thống của Trung Quốc, vào ngày này mọi người sẽ nấu và ăn cháo Lạp Bát. Mọi động tĩnh ở phủ thế tử, quận vương phi đều nắm rất rõ, nhưng không ngờ đứa cháu gái từ trước tới nay vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời của mình cũng có lúc khiến bà phải lo lắng. Linh Ngọc lại dám nhiều lần qua lại với một nam tử, tâm đầu ý hợp, tự quyết định việc chung thân. Cho dù đối phương là nhị công tử của phủ thừa tướng, cho dù hôn sự này bà rất hài lòng, nhưng bà vẫn cảm thấy tức giận trước sự cả gan đó của Huống Linh Ngọc.

Vì vậy, sau khi cùng phủ thừa tướng quyết định ngày hôn sự xong chưa bao lâu, Huống Linh Ngọc bị quận vương phi triệu về. Trong mắt bà phàm những người tiếp xúc gần gũi với Thanh Thu đều chẳng ra gì. Nhất định là Thanh Thu bày mưu, làm hỏng kế hoạch tốt đẹp muốn thân càng thêm thân của bà. Vốn quận vương phi cũng định gọi cả con trai về phủ quận vương, tránh xa Thanh Thu một chút, tách họ ra một thời gian xem sự việc có cơ hội xoay chuyển hay không. Tết sắp đến, theo lý mà nói Vệ Minh chuyển về phủ quận vương ở một thời gian cũng là chuyện bình thường, gia đình đoàn tụ, cùng hưởng niềm vui. Không biết hắn nghĩ thế nào mà lại không về theo lời bà, khiến quận vương phi ngày nào cũng sai người sang mời từ sáng sớm, hắn sẽ về nán lại ở đó buổi sáng, nhưng dù muộn thế nào, Vệ Minh vẫn quay lại phủ thế tử.

Trong số người được quận vương phi sai sang phủ thế tử, cũng có mấy lần là Vệ quản gia đích thân tới. Ông không yên tâm về Thanh Thu, nhưng gặp nàng rồi cũng chẳng nói gì, chỉ trách mắng nàng mấy câu thay vợ, dặn nàng đến Tết phải về nhà. Huống Linh Ngọc vừa đi, người duy nhất Thanh Thu có thể trò chuyện cũng chẳng còn nữa, ban ngày Vệ Minh không ở trong phủ, ngày nào nàng cũng ở lỳ trong phòng không đi đâu. Không phải nàng định trở thành một nữ tử oán giận, mặc dù nàng cảm thấy mình có quyền được hờn trách, chỉ vì nàng thực sự chẳng nghĩ ra việc gì để làm. Chỉ cần rời khỏi phòng nửa bước, là sẽ có mấy người theo sau ngay, Thanh Thu làm gì cũng không được tự do. Đôi khi nàng cũng thấy vất vả thay cho thế tử, nên thật lòng khuyên hắn, nếu muộn quá không cần phải về nữa. Nàng đúng là nghĩ như thế, đêm đông giá lạnh đang ngủ say lại bị Vệ Minh đánh thức, hắn sợ mang theo khí lạnh vào phòng, còn đứng ở gian ngoài một lúc lâu mới vào trong.

Đến khi Thanh Thu biết việc này, nàng không sao chịu được, chỉ cần nghe thấy có động tĩnh là chủ động ngồi dậy đón hắn. Chẳng phải nàng tốt bụng gì, mà là không muốn bị người khác lườm nguýt. Người lườm nàng đó không phải ai khác ngoài mấy đại a hoàn như Tử Liên, thời gian đầu khi quận vương phi đích thân chọn mấy nô tỳ cho phủ thế tử, đều là chuẩn bị để đợi sủng. Từ sau khi Thanh Thu chuyển về đây, phải hầu hạ nàng thì thôi không nói làm gì, nhưng giấc mộng được thế tử đoái hoài đến cũng trở nên xa vời, thất vọng rồi sinh ra bất mãn. Nếu lần này thế tử về phủ quận vương sống, họ có thể được theo về bên đó hầu hạ hắn, nhưng tối nào thế tử cũng hồi phủ rất muộn. Họ phải thức nhiều đêm chờ hắn về hầu hạ, sự giày vò ấy thật khiến người ta không sao chịu đựng nổi, cho nên đều âm thầm bất mãn với Thanh Thu.

Vệ Minh lại hiểu sai thành ý của nàng, cảm giác áy náy vì bản thân thiếu nợ nàng quá nhiều, nghĩ ngợi thế nào ôm chặt Thanh Thu vào lòng cười trêu: “Thế sao được, nếu hằng đêm không có nàng nằm cạnh, ta lại chẳng thể ngủ ngon”. Thanh Thu cười gượng một cái, chỉ thấy có chút bối rối. Trong lòng nàng luôn có một cảm giác nuối tiếc, đấy là không thể xuất giá khi đến tuổi cập kê. Bao nhiêu nữ tử đều tuân theo quy tắc, đến tuổi xuất giá thì xuất giá, tại sao nàng không phải là một người trong số bọn họ? Giờ còn chưa được gả đi mà thân thể đã thuộc về thế tử, những tiếp xúc thân mật về da thịt khiến trái tim cơ thể nàng dần dần phụ thuộc vào hắn, đồng thời sự hổ thẹn trong lòng cũng khiến Thanh Thu cảm thấy vô cùng bất an.

Nàng vĩnh viễn không thể giống như tiểu thư họ Khang, đợi lệnh của cha mẹ chờ người mai mối, quang minh chính đại gả cho thế tử. Vào đêm tân hôn trao tấm thân trong trắng của mình cho phu quân, còn nàng giống như một nữ tử tùy tiện dễ dãi, bị người ta xì xào bàn tán, bị người ta xem thường. Trước câu nói đùa của thế tử, nàng chỉ còn biết câm lặng. Vệ Minh lại thở dài, hắn có cảm giác quan hệ của họ bây giờ khi nói chuyện càng lúc càng phải rón rén thận trọng, chỉ cần sơ suất cũng tạo thành hiểu lầm. Nghĩ một lúc lâu hắn mới nói: “Yên tâm, sau Tết một thời gian ngắn, sẽ tổ chức hôn sự của chúng ta”.

Đến bước này rồi, Thanh Thu cũng chẳng biết phải nói gì, dường như nàng đang toàn tâm toàn ý đợi thế tử thực hiện lời hứa thành thân với mình. Nếu không như vậy thì không được tính đã tu thành chính quả. Đương nhiên, sự chân thành của Vệ Minh là thật, một nam nhân như hắn nói được là làm được, tự có những điểm khiến người khác phải tin phải phục. Hắn nói sẽ đối xử tốt với nàng càng khiến bản thân cảm thấy rõ ràng, đời này sẽ không còn người nào khác đối xử với mình như thế nữa. Chỉ có điều, mỗi lần ở một mình, Thanh Thu lại suy nghĩ lung tung, cảm thấy bản thân không nên, không xứng có được những thứ đó. Ngày Tết đến gần, ai ai cũng vui mừng hoan hỷ, chuẩn bị đón người mới đến, còn nàng càng ngày càng ủ rũ âu sầu. Trong lòng nóng như có lửa đốt, Thanh Thu không thích ban ngày, chỉ mong ban đêm có thể dài hơn một chút, dường như nơi mà Vệ Minh đến không phải phủ quận vương, mà là một nơi nào khác.

Cuối cùng cũng có ngày, thế tử ra ngoài từ sáng sớm, cả đêm không về. Thanh Thu đã sớm quen với việc đi ngủ sớm, đợi nửa đêm hắn về rồi trằn trọc một lúc lâu mới ngủ tiếp được, giờ không có ai quấy nhiễu, nàng ngủ một mạch tới gần sáng rồi không sao ngủ tiếp được. Bên cạnh không có ai, cũng không biết giờ là canh mấy, thế tử còn về nữa không? Nhất thời Thanh Thu cảm thấy hoang mang, giấc ngủ của nàng thì ra lại ngắn như thế, nàng nằm trên giường đợi đến khi trời hửng sáng, mới biết một đêm đã trôi qua. Nàng ngồi dậy ôm chăn không biết nên làm gì, chính nàng khuyên Vệ Minh không cần phải về, nàng cũng cảm thấy hắn không về quấy rầy mọi người là việc tốt, đến đêm nay khi hắn không về, lòng nàng lại bất an. Chẳng qua thế tử về phủ quận vương, đấy cũng là nhà hắn, nàng không cần phải lo lắng, nghĩ thế Thanh Thu lại nằm xuống.

Nhưng cuối cùng nàng vẫn không ngủ lại được nữa, nằm trên giường trằn trọc, mãi mới đợi được tới khi trời sáng. Tiểu nha đầu vào hầu nàng rửa mặt, không thấy thế tử, cảm thấy rất lạ, nhưng chẳng dám nhiều lời. Cho đến khi Tử Liên và đám đại a hoàn lớn, bàn tán cả nửa ngày về việc đêm qua thế tử không về, họ suy đoán liệu có phải thế tử đã có niềm vui mới, liệu có phải Thanh Thu thất sủng rồi không. Thanh Thu vẫn dùng cơm, chơi đàn, đọc sách, như bình thường, ghi lại cách làm những món ăn độc đáo mà mình có thể nghĩ ra. Đây là việc mà mấy ngày gần đây nàng thường làm, ghi chép, có lợi cho việc tĩnh tâm. Có thể chỉ một giây sau đó thế tử sẽ vén rèm bước vào, cười hỏi nàng rằng hôm nay có nghĩ ra món ăn nào không, sau đó nói tối qua có việc nên không về kịp. Ừm, nhất định là như thế, nàng đã ngủ, thế tử vì quan tâm không muốn nàng bị người khác làm phiền nên mới không cho người truyền tin về. Đợi khi nào Vệ Minh về sẽ hỏi nàng có nhớ hắn không, Thanh Thu cũng sẽ thật thà trả lời: “Được ngủ thẳng một giấc tới sáng quả nhiên rất tuyệt”.

Nàng lặng lẽ tìm việc để giết thời gian, cho tới tận tối thế tử cũng chưa về. Đêm đã khuya, Thanh Thu giữ lại một cây nến, ngẩn ngơ ngồi nhìn sáp nến chảy càng lúc càng nhiều, đốm lửa bập bùng cuối cùng cũng tắt dần tắt dần. Không ai nói cho nàng biết tại sao thế tử không về, cho dù hắn định ở lại ăn Tết ở quận vương phủ, thì cũng nên báo với nàng một tiếng chứ! Thanh Thu cắn môi ngồi trong bóng tối, bất động giống một pho tượng. Nàng phải đi hỏi ai đây? Hồng Ngọc ư? Hôm nay Hồng Ngọc cũng có đến nhưng không nói với nàng câu nào, chỉ trách mắng bọn Tử Liên, đám người hầu nhân lúc chủ nhân vắng nhà, lại căng dây thừng trước cửa Giám Thiên các, chơi nhảy dây, rất vui. Điều này cũng khó trách, dù sao họ cũng chỉ là những nha đầu mười lăm mười sáu tuổi.

Có điều nhìn bộ dạng của họ, cũng biết thế tử sẽ không về ngay. Đến a hoàn cũng biết thế tử đi đâu, chỉ mình nàng không biết. Thanh Thu đột nhiên nhận ra bản thân thậm chí còn không bằng cả một a hoàn. Nàng không thể đi hỏi Hồng Ngọc, cũng không thể tìm Thanh Thư, lẽ nào tới phủ quận vương tìm ư? Trướng buông giường lạnh, ôm áo không thể ngủ. Hai câu thơ chua xót ấy vừa thoáng xuất hiện trong đầu Thanh Thu, nàng cảm thấy thật vô lý, ống sưởi dưới đất của Giám Thiên các lúc nào cũng hoạt động, trong phòng ấm áp như không khí mùa xuân, lấy đâu ra chút hơi lạnh. Nhất định là do trái tim nàng lạnh, thế tử bỏ mặc người trong phòng này một ngày một đêm, bảo nàng sao ngủ yên đây.

Lúc này mới là giờ Tuất ba khắc, Tử Liên và đám a hoàn đã ngủ từ lâu, xem ra tối nay thế tử không về. Trước kia vào giờ này, nàng chuẩn bị đốt thêm một lư hương nữa, cầm sách đọc, còn bây giờ nàng dùng tâm sự chất ngất trong lòng để giày vò bản thân, có phải vì nàng quá để ý? Những ngày sau còn dài, mới chỉ một ngày một đêm mà nàng đã không chịu đựng nổi, thì tương lai ân ái sớm đoạn, nàng sẽ có bao nhiêu trống trải? Nghĩ tới đây, Thanh Thu bất giác ngửa cổ cười khẽ một tiếng. Trong bóng tối đột nhiên có người như hồn ma hỏi nàng: “Nàng cười gì thế?”. Thanh Thu thất kinh, nhảy dựng lên hỗn loạn túm lấy một đồ vật chắc chắn trước người, còn chưa đợi nàng hét, thì ngọn nến đã tắt trong phòng đột nhiên được thắp sáng. Một người đứng cạnh giá nến, áo lông trắng như tuyết, đôi mắt thâm trầm, chính là Ninh Tư Bình xuất quỷ nhập thần.

.