Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một mối tương tư - Tập 2 - Chương 9

Chương 24: Khởi hành đêm đông

Sau khi Ninh Tư Bình đi khỏi, Thanh Thu đi đi lại lại trong phòng, đây là phòng của thế tử, từ lúc nàng chuyển tới đây, y phục, trang sức tất cả đều dùng đồ mới. Trong rương đựng toàn đồ mặc hàng ngày mà mấy hôm trước tiệm may mang đến, màu sắc vô cùng rực rỡ. Đối với một người muốn đi xa mà nói, những thứ đó hoàn toàn không phù hợp. Nhưng trong đống đồ được đưa tới, còn có cả một chiếc hỷ phục, ban đầu Vệ Minh giục gấp nên tiệm may phải làm ngày làm đêm cho xong, đến lúc mang đến phủ rồi thì lại chưa dùng, hôn lễ bị lùi ngày, không biết nó có cơ hội được trưng ra cho mọi người ngắm nhìn hay không. Màu đỏ rực truyền thống, đây là màu mà chính thất mới được mặc, thiếp thất vào cửa đều phải dùng màu hồng, đây là một chiếc hỷ phục đắt tiền. Đồ tuy làm vội nhưng rất tinh tế, vẫn là hàng thượng hạng, vì đang là mùa đông, hai bên cổ áo có dính một dải lông mềm, vạt trước buông vài sợi dây dài, rất vừa ý.

Thanh Thu không dám nhìn kỹ, từ sau khi Hồng Ngọc đưa áo tới, nàng chỉ mặc thử có một lần, màu sắc của nó khiến nàng hoa mắt, căn bản không quan tâm sau khi mặc lên rồi trông mình thế nào, vội vội vàng vàng cởi ra cất qua một bên. Chỉ là chiếc hỷ phục nhưng lại khiến nàng tần ngần hồi lâu, cuối cùng Thanh Thu quyết định bỏ xuống, tìm mãi rốt cuộc cũng thấy một chiếc áo vải, là cái áo nàng thường mặc khi đột nhiên có hứng muốn vào thiện phòng, Thanh Thu sợ lửa bén vào những loại sợi tơ, thêu trên y phục nên mới chuẩn bị chiếc áo bằng vải thô này. Nàng mặc nó lên người rồi chọn một chiếc áo choàng bông màu tối để tránh gió, lúc này mới nhớ, ra ngoài phải mang theo ít bạc. Đã là giờ Dần, tiểu a hoàn ở gian ngoài thấy đèn trong phòng vẫn chưa tắt, lại thấy có tiếng động, vội vàng vào hầu, trong phòng khá loạn, Thanh Thu cô nương ăn mặc chỉnh tề, đang định ra ngoài: “Không cần các người đâu, đột nhiên ta nghĩ ra cách làm món ăn mới, chắc sẽ mất khoảng một ngày, giờ muốn vào thiện phòng chuẩn bị, trời còn chưa sáng, các ngươi đi ngủ đi”.

Hai đêm trước thế tử không về, bọn tiểu a hoàn đều biết, nghe Tử Liên tỷ tỷ nói họ biết thế tử ở đâu, chỉ giấu mỗi Thanh Thu cô nương. Không phải họ cảm thấy khó chịu với nàng, mà do bên quận vương phi đã có lệnh, không ai được nhiều lời. Còn nữa, cho dù Thanh Thu cô nương biết thế tử đi đâu, lẽ nào nàng sẽ không giận ư? Nhìn bộ dạng lúc này, xem ra Thanh Thu cô nương cả đêm không ngủ, chẳng trách, nhất định là giận tới bất thường rồi. Hai tiểu a hoàn định đi theo nàng tới thiện phòng, nhưng bị Thanh Thu từ chối. Dù sao nàng cũng không ngăn được hai tên tùy tùng, nên tiểu a hoàn không đi theo cũng được. Trước khi ra khỏi cửa, nàng nhìn Lục Ỷ lần cuối, nói thật, nếu có thể, nàng thật sự muốn mang nó đi theo. Thiện phòng đã nổi lửa, đầu bếp trực đêm vừa đi, chỉ có người phải đi chợ sớm là đang chuẩn bị xuất phát. Mùa đông ai cũng chỉ muốn ở trong chăn ấm, Chu quản gia đương nhiên sẽ không xuất hiện ở đây lúc này, Thanh Thu sớm đã thân quen với người của thiện phòng, dễ dàng giành được niềm tin của người phụ trách việc mua bán.

Có một loại thực phẩm ít khi dùng đến, để nấu món ăn mới cho thế tử, cần đích thân Thanh Thu cùng đi chọn mới được. Mấy đại nương và nô bộc vội vàng đồng ý, người như Thanh Thu, muốn nịnh hót làm quen còn không được, hống hồ nàng lại tới cậy nhờ. Bọn họ liền đưa Thanh Thu ra ngoài từ cửa sau thiện phòng, lên xe rời phủ. Thanh Thu tốt xấu gì cũng làm trù nương trong phủ quận vương hai năm, đám thủ vệ canh cửa ở những nơi kín cổng cao tường thế này, trong mắt người ngoài vô cùng thâm nghiêm, nhưng với nàng lại là bình thường vô cùng. Trạm gác lúc nào là lúc lỏng lẻo nhất, lúc nào sẽ nghiêm ngặt nhất, nàng đều biết rõ, chỉ cần nói vài câu rồi nhẹ nhàng ngồi lên xe rời khỏi nơi đây. Căn bản không cần cải trang, không cần cố ý lẩn tránh họ, càng không cần phải cưỡi mây đạp gió như Ninh Tư Bình, ai ngờ nàng sẽ đi thật chứ? Quận vương phi muốn nàng biến mất, thế tử cho người đi theo nàng từng giây từng phút, a hoàn trong phủ cho rằng nàng sẽ ngồi vững trên ngôi cao được cưng chiều sủng ái, không ai ngờ nàng lại từ bỏ vinh hoa phú quý đang có trong tay vào lúc này.

Vinh hoa phú quý? Thanh Thu chỉ hối hận không đi sớm hơn, khi đó trời còn chưa lạnh, không cần phải xông ra ngoài giá rét chịu khổ thế này. Nàng ở thêm vài ngày, tranh thủ chút hơi ấm, chút dịu dàng của thế tử, bản thân luôn cảm thấy bao nhiêu cũng không đủ, đến bây giờ lại không thể không đi, nếu còn chần chừ không chừng nàng sẽ phải xưng tỷ muội với tiểu thư họ Khang kia mất. Ra khỏi phủ không lâu, Thanh Thu không đủ kiên nhẫn để nghe mấy đại nương nịnh nọt lấy lòng mình, nàng liền tìm cớ, xuống xe đi bộ. Nhìn theo bóng xe ngựa đi xa dần, nàng thở dài thườn thượt. Bắt đầu từ bây giờ, nàng lại cô độc một mình.

Quyết định này khiến Thanh Thu thấy đột ngột, lại vừa như trong kế hoạch. Trong buổi sớm giá lạnh, trái tim Thanh Thu có chút buồn bã, nàng thậm chí còn không kịp cả chào lão quản gia người mà nàng luôn coi là người thân kia, lễ thành thân của Linh Ngọc tiểu thư, nàng cũng không tham dự được, còn cả nương tử triệu gia ở trà quán. Đến ngay cả những tùy tùng mặt lúc nào cũng lạnh như sắt đi theo, nàng cũng nhớ đến, đi thế này hình như thật có lỗi với hai người họ vẫn đang đợi nàng ngoài thiện phòng. Người ta ngày ngày vất vả khổ sở theo sát nàng, cuối cùng vẫn để mất nàng, hy vọng thế tử sẽ hạ thủ lưu tình. Còn thế tử… vừa nghĩ đến thế tử, tâm trạng trong lòng nàng bỗng hỗn loạn, không cam tâm, ấm ức, oán hận thậm chí là hổ thẹn, đủ mọi cảm xúc, mất một lúc lâu cũng không sao bình thường lại được. Nhưng giờ không phải là lúc nghĩ tới chuyện ấy, chiếc áo choàng bông trên người nàng được quấn chặt, Thanh Thu cúi đầu mò mẫm đi về cửa Đông Thành Môn. Đông Thành Môn là cửa thành phồn hoa nhất Việt Đô, bởi vì trạm dịch thông tới mọi nơi đều ở bên ngoài cửa thành này. Những người đi Nam về Bắc sẽ dừng ở trạm đó, hoặc thuê xe ngựa để lên đường, hoặc dừng chân mua hàng. Ngày đông giá rét, cửa thành phải tới giờ Thìn mới mở, khi Thanh Thu đến, đã có rất nhiều người đợi trước cổng thành.

Thì ra những người ra ngoài vào ngày giá lạnh thế này không hề ít, Thanh Thu tìm một chỗ hơi khuất để đứng. Không lâu sau xuất hiện một lão phu nhân tay chống gậy cùng nữ tử khoác tay nải đứng dựa vào nhau, nhìn họ rất giống hai mẹ con, mặc dù mặc áo vải thô, nhưng rất sạch sẽ. Hai người thỉnh thoảng lại quay sang trò chuyện với nhau, giống như đang bàn về hành trình trước mắt. Thanh Thu nghe rất rõ hai người này cũng sắp rời Việt Đô, đến nhờ nhà họ hàng ở phủ Thuận Châu, lát nữa sẽ lên xe ở chỗ trạm dịch. Dù gì thì nàng cũng chẳng biết đi đâu, sau khi nghe được ba từ “phủ Thuận Châu”, trong nháy mắt Thanh Thu liền quyết định sẽ đến nơi đó. Ngoài Việt Đô ra, Thuận Châu được coi là một châu phủ khá phồn hoa, đến đó cuộc sống có lẽ sẽ dễ dàng hơn. Tiền tiết kiệm mấy năm nay giờ phải mang ra dùng, sau này ổn định rồi sẽ kiếm lại, nàng chỉ mong đến được Thuận Châu một cách suôn sẻ, nhưng ông trời dường như cố ý đối đầu với nàng, chính vào lúc cửa thành vừa mở thì bên ngoài tường thành vang lên tiếng huyên náo, thì ra hoàng thượng ngự giá hồi cung, vừa hay tới ngoài cửa thành.

Sắc mặt Thanh Thu như đông cứng lại, thế tử nhất định có mặt trong đó. Thật không ngờ trước lúc đi còn được gặp gỡ Vệ Minh thế này, ngay sau đó nàng cười khổ quỳ xuống nền đá theo những người khác, nghênh đón nhà vua trở về. Nàng cúi sát người xuống đất, không dám ngẩng đầu lên nhìn. Bên tai vọng tới tiếng vó ngựa đi lướt qua, còn cả âm thanh bàn tán xì xào của bách tính xung quanh. Xe ngựa của hoàng thượng đi qua tiếp đó là đoàn xe của các quan, không cần phải quỳ dưới đất nữa, mọi người đứng dậy đợi đoàn người dài đó qua cổng thành, mỗi lần nhận ra vị triều thần nào đó là dân chúng lại rộ lên bàn tán. Đến khi xe ngựa của Vệ Minh xuất hiện, rộ lên trong âm thanh bàn tán đó có cả những tiếng khen, Thanh Thu nhìn thế tử cưỡi ngựa hồi thành, lòng vừa tự hào vừa chua xót. Dù là trước kia hay sau này, nàng mãi mãi không thể đứng cạnh hắn, giữa họ sẽ luôn như lúc này: Vệ Minh ở trên cao, còn nàng thấp kém dưới đất, chỉ được đứng nhìn hắn từ xa, có duyên nhưng không phận.

Khi ra khỏi cửa thành, trái tim Thanh Thu chất đầy thương cảm, nghĩ đến vừa nãy thế tử đi lướt qua mình, hai mẹ con nhà kia đã không thấy tăm tích đâu nữa. Đứng ngoài trạm dịch, nhìn xe ngựa lớn có nhỏ có, Thanh Thu bỗng không biết phải chọn thế nào. Dù trước kia có hỏi Tô Diệu về tình hình khi ra ngoài, nhưng thật sự phải đối diện với chuyện này rồi, nàng vẫn có chút bối rối. Phía sau vang lên tiếng “tránh đường” khiến Thanh Thu bừng tỉnh, nàng dịch sát sang bên cạnh, kinh ngạc nhận ra hai mẹ con kia nhà kia đứng ngay sau mình, chỉ thấy hai người họ đi về một chiếc xe khá lớn, bọn họ nói với phu xe vài câu, rồi lại lục tìm gì đó trong tay nải hồi lâu, lấy ra một ít bạc vụn đưa cho người đó, rồi lên xe. Thanh Thu cũng trả tiền hệt như vậy, người đánh xe thấy nàng đi một mình, bèn hỏi: “Cô nương muốn đi đâu?”.

“Phủ Thuận Châu”. “Thế thì lên đi, còn một chỗ”. Thanh Thu vén rèm định lên xe, ngay lập tức kinh hãi, cỏa một xe đầy chật toàn người là người, chia thành hai hàng ngồi hai bên thành xe, đang đồng loạt quay sang nhìn nàng. Quả nhiên chỉ còn một chỗ, vừa hay lại là vị trí bên cạnh hai mẹ con nhà kia, chỉ là quá sát rìa xe, chỗ đó hơi gồ ghề. Nàng còn đang do dự, đã có người lên tiếng: “Lên thì lên đi, đứng đó làm gì, muốn lạnh chết à?”.

Thanh Thu vội vàng xin lỗi, bám vào thành xe trèo lên. Xe đã đón đủ khách, phu xe liền bắt đầu xuất phát. Xe ngựa từ từ lăn bánh chạy trên đường, Nam Vu trù phú, có lẽ cũng bỏ ra không ít tiền bạc và công sức trên con đường thông tới Châu phủ này. Ngày Tết cận kề, những người ngồi trên xe này có lẽ đa phần không phải là người Việt Đô, họ chuẩn bị về quê ăn Tết, sẽ xuống xe dần ở dọc đường, những người đi tới trạm cuối cùng là Thuận Châu, chỉ có Thanh Thu và hai mẹ con nhà kia. Mặc dù cả đêm không ngủ nhưng Thanh Thu không buồn ngủ chút nào, nàng cố gắng chịu đựng cảm giác tròng trành suốt quãng đường. Thanh Thu khẽ vén rèm lên nhìn, cổng thành cao cao của Việt Đô càng lúc càng xa dần, trong lòng nàng lại tràn ngập cảm xúc xót xa.

Người ngồi trên xe bắt đầu làm quen với nhau, dù sao cũng phải đồng hành tới mấy ngày trời, có thương nhân bắt đầu kể về những gì mình mắt thấy tai nghe, trong xe thêm phần náo nhiệt, nội dụng dù phong phú tới đâu cũng không khiến Thanh Thu chú ý. Nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai mẹ con ngồi cạnh mình một cái, nữ tử kia còn ít tuổi nhưng đã vấn tóc, ăn vận giống một phu nhân, thấy Thanh Thu đi một mình, đường xóc đến nỗi mặt trắng bệch, động lòng nói: “Em gái, nào, ngồi dịch vào đây, sắc mặt cô trông xấu quá”. Thanh Thu sờ mặt, cúi đầu túm chặt gấu áo, khẽ đáp: “Đa tạ”. “Ta thấy cô đến tay nải cũng không mang, có thật là muốn đi Thuận Châu ư?”.

Thanh Thu cười gượng, nàng chỉ lo tìm cách rời khỏi phủ, trong lúc tâm trạng rối bời chẳng nghĩ được nhiều, tay nải cũng không tiện mang theo: “Đương nhiên là đến phủ Thuận Châu rồi, lúc đi vội quá, đành mua những thứ cần dùng trên đường vậy”. “Trời lạnh thế này, mẹ con ta về đoàn tụ với gia đình, cô đi làm gì?” “Tôi… cũng đi đến nhà họ hàng.”

Nhưng Thanh Thu làm gì có họ hàng nào ở đấy, lúc này không biết thế tử đã hồi phủ hay chưa, nàng đang ở trên xe, nhưng trái tim thì vẫn ở trong phủ thế tử. Nàng tự dưng biến mất, thế tử sẽ phản ứng ra sao, có buồn không? Vệ Minh sẽ nhớ nàng được bao lâu? Quận vương phi chắc chắn sẽ vui mừng vô cùng, vậy cũng tốt, ít ra nàng đi rồi sẽ có nhiều người vui hơn. Nữ tử bên cạnh thỉnh thoảng lại nói với nàng một câu, Thanh Thu vốn chẳng có tâm trạng trò chuyện nhưng lại không tiện hờ hững với họ, một lúc sau thì biết tướng công của cô gái họ Bạch, xưng hô là Bạch nương tử, còn lão phu nhân đi cùng không phải là mẹ cô ta, mà là mẹ chồng. Bà cụ nhớ con trai quá, chuyến này tới Thuận Châu để đoàn tụ với con trai đang làm thuê ở đấy, ăn một cái Tết đoàn viên. Sự thân thiện của Bạch nương tử không khiến người ta khó chịu, Thanh Thu cố gắng tỏ ra tự nhiên, chỉ khi người ta hỏi phải xưng hô với nàng thế nào, nàng do dự một lát, rồi đáp: “Tướng công tôi họ Vệ”. Khi nghe Bạch nương tử gọi nàng là Vệ nương tử, khóe miệng Thanh Thu nhếch lên cười khổ, nàng làm gì có phúc được xuất giá. Nhưng nàng biết bộ dạng của mình nhìn thế nào cũng không giống một người chưa lấy chồng, càng không muốn người khác nhìn mình với ánh mắt khác thường dò hỏi tại sao đến giờ vẫn chưa xuất giá, nên nàng mới bất đắc dĩ nói dối như thế. Nàng chỉ mong mình thật sự được gả cho một người họ Vệ, có thể làm một Vệ nương tử đúng với cái tên đó.

Xe ngựa đi cả ngày chỉ dừng mỗi một lần, tìm một nơi rộng rãi dừng lại cho mọi người nghỉ ngơi, để ngựa uống nước, ăn cỏ. Đôi lúc người ta còn không bằng con ngựa, đa phần đều ăn vài miếng lương khô mang theo là xong bữa. Thanh Thu đến tay nải cũng không có thì lấy đâu ra lương khô. Cũng may lần này dừng lại ở một thị trấn ven đường, có khách điếm, cũng có cả tiệm bán đồ ăn, rất náo nhiệt. Thanh Thu mua một ít đồ dùng hằng ngày rồi lại mua thêm lương khô, bỏ vào thùng xe phía sau. Sống cùng thế tử lâu ngày, Thanh Thu ăn uống cũng kén chọn hơn, trong con mắt một người cả ngày chỉ nhìn thấy cao lương mỹ vị như nàng, mấy cái bánh bao loại này thật không nuốt nổi, nhưng trong tương lai chắc chắn sẽ cần dùng đến bạc, nàng phải chi tiêu tiết kiệm. Người trên xe còn chưa quay lại, nàng cầm một chiếc bánh bao dựa vào thành xe từ từ ăn. Đột nhiên, Bạch nương tử thần thần bí bí đi đến trước mặt nàng: “Vệ nương, cô nói thật đi, có phải cô bỏ nhà đi theo trai không?”. Theo trai? Nói kiểu gì thế, Thanh Thu nhìn cô ta không hiểu.

Trong mắt Bạch nương tử, những người đi xa chẳng có ai là không mang tay nải, Thanh Thu ăn vận kì dị, áo váy đều bằng vải thô nhưng không che được đôi giày màu trắng thêu chỉ vàng dưới chân, nàng ăn vận giống như một tiểu thiếp của nhà giàu có bỏ trốn. Nhìn theo ánh mắt cô ta, Thanh Thu vội rụt chân về, nàng chỉ kịp khoác chiếc áo vải lên người, cầm theo áo bông chắn gió, nhưng lại quên đôi giày này không hợp với quần áo. Thanh Thu ngượng ngùng đáp: “Không phải, Bạch nương tử đừng nói linh tinh”. Bạch nương tử nghi ngờ nhìn nàng một cái, rồi nói không chắc chắn lắm: “Vừa rồi ở trà quán có một đám người đi vào, nói là muốn tìm một nữ tử tầm tuổi cô, ta còn tưởng…”.

Chiếc bánh bao trong tay Thanh Thu rơi xuống đất, ánh mắt giống như bị lửa vây hãm, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Thanh Thu chính là thế tử cho người đi tìm nàng, suy nghĩ thứ hai là phải tìm cách ẩn náu, tốt nhất là lập tức biến mất khỏi đây. Đã bỏ đi rồi nàng không muốn quay về nữa, không muốn đối mặt với thế tử, không muốn sống lại cuộc đời trống rỗng như trước kia. Nhưng, giờ nàng phải làm thế nào? Đến Bạch nương tử còn nhận ra sự khác thường của nàng, nếu người của thế tử đuổi đến thật thì chỉ nhìn thoáng qua cũng nhận ra nàng. Bạch nương tử nhìn bộ dạng của Thanh Thu lập tức hiểu ra ngay, không nói không rằng, đẩy nàng lên: “Ta và muội vừa gặp đã như cố nhân, lại cùng tới Thuận Châu đương nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau rồi. Cô cứ ở trong đó đừng xuống, ta sẽ đối phó với họ”.

Như thế có được không? Thanh Thu ngồi trong xe mà tim đập thình thịch, tai nghe tiếng người bên ngoài hét: “Đâu là xe ngựa khởi hành từ Việt Đô?”. Giọng Bạch nương tử vang lên: “Chính là chiếc xe này, các vị muốn làm gì?” Thanh Thu suýt nữa thì kêu lên, không phải nói là muốn giúp nàng ư, tại sao lại bán đứng nàng như vậy?

“Không cần ngươi lo, tránh ra!”, rồi tiếng va chạm, cả tiếng kêu ré lên của Bạch nương tử vì bị đau. Thanh Thu thầm nghĩ thôi đi, cần gì liên lụy tới người khác, nàng ra là xong, đang định vén rèm xe, thì nghe có tiếng người nói: “Trên xe không có ai”. Nàng kinh ngạc bất động, khi mấy người kia rời đi, Bạch nương tử vén rèm xe, cười: “Xong rồi, họ đi rồi”. Trong sân này có mấy chiếc xe ngựa lớn đều dừng chân nghỉ ở đây, ai bảo xe ngựa chạy đường dài nào nhìn cũng giống nhau. Mấy kẻ truy tìm thấy Bạch nương tử đứng trước một chiếc xe, vẻ mặt lo lắng, nhìn đã thấy có vấn đề, đương nhiên sẽ xông thẳng vào chiếc xe phía sau cô ta đứng, và chỉ thấy xe đó trống không.

Thanh Thu không biết phải nói gì, tình cờ gặp nhau, khó lắm mới gặp được người nhiệt tình thế này, cho dù cô ta có nghĩ nàng là một tiểu thiếp bỏ nhà theo trai thì đã sao, dù gì sau này cũng không gặp lại nhau nữa. Bạch nương tử lấy từ trong tay nải của mình ra một đôi giày, nói: “Nếu cô không chê, thì đi đôi giày này vào, đợi tới Thuận Châu rồi trả lại cho ta”. Đương nhiên là nàng không chê, vừa định giơ tay nhận lấy thì nghe thấy một tiếng “hừ” đầy lạnh lùng vang lên bên ngoài xe. Rèm cửa bị ai đó kéo xoẹt một cái, chính là mấy người lúc soát vừa bỏ đi giờ quay trở lại, đang đứng hết bên ngoài nhìn họ.

Người đứng đầu cúi mình nói: “Thanh Thu cô nương, mời theo chúng tôi quay về!”. Thanh Thu nhận ra người này, chính là một trong những tùy tùng của thế tử, cũng đã đi theo bảo vệ nàng một thời gian dài. Hắn là người trở về từ sa trường, cảnh này chắc gặp không ít, chỉ cần thoáng suy luận cũng sẽ nhận ra ngay điểm bất thường, chơi một vố “hồi mã thương”[1]. Thanh Thu cúi đầu, là nàng đã lừa họ trước, nhất định họ sợ bị trách phạt nên mới đuổi theo nàng. [1] Hồi mã thương: Quay đầu lại bất ngờ đâm ngọn thương vào kẻ địch

“Thanh Thu cô nương, chúng ta ra ngoài sớm, thế tử quay về sẽ biết ngay cô nương bỏ đi, lúc này e rằng đang trên đường đuổi tới đây, cô nương hà tất phải làm khó chúng tôi, mau xuống xe đi”. Xem ra họ vừa phát hiện nàng biến mất liền lập tức đuổi theo, vậy thì chưa chắc thế tử đã biết chuyện nàng rời phủ. Mặc dù biết rằng mấy người này sẽ không nghe theo lời mình, nhưng nàng vẫn nói rất chân thành: “Thật xin lỗi, xe ngựa này sắp khởi hành rồi, ta không thể xuống được. Về phần thế tử, phiền hãy chuyển lời tới ngài, rằng Thanh Thu không xứng cũng không muốn ở trong phủ, được không?”. Nàng vừa dứt lời, Bạch nương tử vẫn luôn ngồi cạnh nàng từ nãy giờ vung hai tay lên, phóng ra một đám khói trắng về phía đám tùy tùng kia, không người nào kịp phản ứng, nằm la liệt dưới đất, chẳng biết sống chết ra sao.

©STENT: http://www.luv-ebook.com Thanh Thu lạnh toát cả người, bất giác co rúm lại, muốn tránh xa Bạch nương tử kia một chút. Nhìn đám người của phủ thế tử ngã dưới đất nàng vừa kinh hoàng vừa sợ hãi. Bạch nương tử này rốt cuộc là ai? Cả nửa ngày đồng hành với nhau, nàng thấy cô ta là một nữ tử thật thà nên mới kết giao, sao đột nhiên lại thay đổi như vậy, chỉ một động tác nhẹ nhàng đã khiến mấy nam tử cao lớn ngã lăn ra đất, cô ta là ai? Tại sao lại làm thế? Bạch nương tử thở dài, dường như có chút hối hận vì mình đã ra tay: “Thanh Thu cô nương đừng sợ, ta tới là để giúp cô”.

“Giúp ta làm gì, giết người ư?” Nàng kinh hãi khiến giọng nói có chút cay nghiệt, tiếng người cười cười nói nói trong quán phía trước vẫn náo nhiệt, hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, chẳng ai biết ở đây đã xảy ra chuyện gì. Đầu Thanh Thu thấy quay cuồng, những cảnh tượng diễn ra từ tối qua cho tới giờ khắc này bắt đầu tua lại. Nhất định là nàng đang nằm mơ, nếu không tại sao lại thấy khuôn mặt của Bạch nương tử biến thành giống hệt như nàng. Trong mơ hồ nàng nghe thấy cô ta nói: “Cô quên rồi à, tối qua chúng ta đã gặp nhau ở phủ thế tử. Thanh Thu cô nương, Ninh tông chủ lệnh cho ta theo sát cô, giúp cô thoát khỏi những phiền phức kia, họ chưa chết, chỉ ngất đi mà thôi…”. Vệ Minh theo vua hồi cung, hoàng thượng giữ riêng hắn ở lại trong cung dùng xong bữa trưa mới cho về, trong thời gian đó cũng không nhắc chuyện ban hôn nữa. Nhưng Khang quý phi người luôn được hoàng thượng sủng ái lại thưởng cho hắn không ít đồ, dụng ý vô cùng rõ ràng, Vệ Minh không tiện từ chối đành phải nhận hết.

Rời cung về phủ, Thanh Thư đã đứng đợi ngoài cửa cung từ lâu, Vệ Minh có dự cảm xấu trong lòng, chuyện gì khiến Thanh Thư phải đứng chờ hắn ở đây? Không lẽ Thanh Thu… Tại sao nàng muốn đi? Sau khi nghe Thanh Thư kể sơ lược việc Thanh Thu trà trộn vào đám đầu bếp lẻn ra khỏi phủ rồi rời thành, Vệ Minh chau mày im lặng. Lần này hắn đi Đông Hoàng Lâm, không mang theo tùy tùng nào, trước khi đi có sai người về thông báo tin tức, Thanh Thu không đến nỗi vì chuyện này mà giận hắn bỏ đi chứ. Tìm khắp một lượt trong thành, thậm chí đến căn nhà cũ của Thanh Thu, Vệ quản gia của phủ quận vương cũng đã đến tìm, nhưng đều không thấy bóng dáng nàng đâu.

Có lẽ không phải tự nàng bỏ đi, mà bị người ta bắt cóc? Nghĩ đến khả năng này, Vệ Minh bất giác nhớ tới Ninh Tư Bình, hắn sai người theo sát Thanh Thu nửa bước không được rời, chính là muốn đề phòng vị chủ nhân Thiên phủ kia. Ngày nào y còn chưa rời khỏi thành Việt Đô, thì ngày ấy hắn còn chưa yên tâm. Trong lúc lo lắng và mông lung, Vệ Minh cho ngựa đi về phía Tư Thu viên, hắn hoàn toàn không chú ý đến tiếng gọi của Thanh Thư bên cạnh, chỉ nghĩ đến nguồn gốc của ba chữ “Tư Thu viên” kia. Tư thu tư thu, chẳng phải thể hiện rõ sự nuối tiếc của Ninh Tư Bình hay sao? Hắn cũng biết mình cứ đi tìm Thanh Thu mà chẳng có chút manh mối thế này thật không ổn, nhưng lúc này hắn chẳng còn nghĩ được gì nhiều, Vệ Minh cứ thế rong ngựa đi khắp phố. Thanh Thư cuối cùng cũng đuổi kịp thế tử, vừa thở vừa nói: “Thế tử, người đi sai đường rồi, bọn tiểu nhân đã nghe ngóng biết được Thanh Thu cô nương đi về phía Đông Thành Môn. Cô nương lên xe ngựa tới Thuận Châu, lúc này người của phủ thế tử đã đuổi theo rồi”.

“Đông Thành Môn…” Vệ Minh đột nhiên siết cương dừng ngựa, nhớ ra lúc hắn hồi kinh đã đi qua Đông Thành Môn, tính thời gian thì Thanh Thu khi ấy đang ngồi trên chiếc xe ngựa nào đó đợi rời thành. Không ngờ họ đã từng gần nhau như thế, Thanh Thu lúc nhìn hắn vào thành, trong lòng nàng đang nghĩ gì? Nghe báo đã có người đuổi theo, hắn cũng yên tâm phần nào, đột nhiên nổi giận: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta chẳng qua chỉ đi vắng có hai ngày!”. “Thanh Thư tội đáng chết! Xin thế tử trách phạt!” Vệ Minh cố gắng kiềm chế tâm trạng của mình, quay ngựa về phía Đông Thành Môn, dọc đường đi hỏi kỹ mới biết, Thanh Thu không hề biết hai ngày qua hắn đi đâu, đám người trên người dưới trong phủ chỉ giấu một mình nàng, vì một câu nói của quận vương phi.

Vệ Minh không ngờ mẫu thân nhân lúc hắn vắng mặt lại dùng thủ đoạn này. Hắn có thể lệnh cho người đi theo bảo vệ nàng, nhưng không ngăn được ánh mắt của thế tục nhìn nàng, bọn họ đâu hiểu sự kiên quyết, sự quật cường của nàng. Chỉ bằng một câu, mẫu thân đã đạt được mục đích của mình, không cần động lấy một ngón tay cũng có thể đuổi Thanh Thu ra khỏi phủ. Thanh Thu trông có vẻ yếu ớt dịu dàng, nhưng thỉnh thoảng trong vẻ mặt, lời nói của nàng lại để lộ ra tính cách mạnh mẽ. Mấy ngày gần đây bị hắn ép ở trong phòng, người bình thường sẽ cho rằng nàng được sủng ái yêu thương, nhưng Thanh Thu lại không thế. Nàng thường tự chế giễu rằng mình là một số nữ tử lỡ thì không xuất giá được, bị người khác coi thường, giờ còn chưa có danh phận đã động phòng với hắn. Sao nàng có thể không cảm thấy mâu thuẫn và do dự chứ?

Lại thêm trong phủ kẻ nói ra người nói vào, bị đối xử như vậy, không cần nghĩ cũng biết Thanh Thu khổ sở ra sao. Nàng sợ lạnh như thế, nhưng thà lang thang nơi trời đông rét như cắt cũng không muốn ở lại trong phủ thế tử, đủ để thấy rõ quyết tâm của nàng. Vệ Minh đuổi theo ngựa không dừng vó dù chỉ một giây, hắn đến nơi mà xe ngựa qua lại nhất định sẽ dừng chân, chỉ thấy thuộc hạ của mình bị hôn mê vẫn chưa tỉnh. Xe ngựa đã lên đường từ lâu, đám tùy tùng dưới đất được ông chủ trà quán đỡ vào phòng nằm còn chưa tỉnh. Những tùy tùng này đều là người theo chàng về đây từ sa trường, võ công cao cường, vậy mà không giữ được một nữ tử, còn bị trúng mê hương, thật khiến người ta không thể ngờ được. Vệ Minh chỉ còn biết túm lấy người ở trà quán mà hỏi, nhưng không ai biết gì, chỉ nói sau khi họ bị hôn mê thì khách trên cái xe đó thiếu mất ba người, một nữ tử và hai mẹ con nhà kia.

Đây chỉ là một tiểu trấn sơ sài, không tìm được thuốc giải thích hợp, Vệ Minh phải tốn khá nhiều thời gian mới khiến bọn họ tỉnh lại. Sáng sớm hôm sau, những kẻ sai đi đuổi theo xe cũng quay về, đúng như ông chủ quán trà đã nói, trên xe thiếu Thanh Thu và hai mẹ con nhà kia nữa. Tùy tùng bị trúng thuốc mê nói chỉ thấy một nữ tử lạ ngồi cạnh Thanh Thu, chính là cô gái đã ra tay với mấy người họ. Sự việc có phần phức tạp, nếu Thanh Thu tự ý rời khỏi phủ, tại sao bên cạnh nàng lại xuất hiện thêm nữ tử nào nữa, mà thủ đoạn cũng không tầm thường, Thanh Thu giờ này đang ở đâu? Thế tử đi vắng có hai, ba ngày, Thanh Thu cô nương biến mất, tình huống đó nào có ai ngờ tới, quận vương phi cũng không ngờ được. Bà chẳng qua thấy bực mình, không muốn cuộc sống của Thanh Thu quá dễ chịu, nên mới lệnh cho Tử Liên, Hồng Ngọc cùng đám nô bộc phớt lờ nàng, không ngờ lại có hiệu quả kinh ngạc như vậy.

Khi Thanh Thu còn chưa đi, bà chỉ mong Thanh Thu đi sớm, nhưng giờ nàng đi thật rồi bà lại thấy bất an, dường như sợ con trai quay về trách hỏi mình. Khang phu nhân đến phủ quận vương nhắc chuyện kết thân, còn nói có khả năng hoàng thượng sẽ hạ chỉ, quận vương phi cũng chỉ ậm ừ cho qua, thầm nghĩ giờ mà ban hôn, Vệ Minh liệu có đồng ý không? Nghe nói Thanh Thu trên đường đi xảy ra chút chuyện, giờ sống chết thế nào còn chưa biết. Mấy ngày nay Vệ Minh không về phủ quận vương, người được sai đến mời hắn hồi phủ, đều quay về bẩm báo rằng thế tử không có trong phủ thế tử. Sắp Tết đến nơi rồi, nghĩ đến cảnh vì một trù nương bỏ đi mà không được gặp con trai, bà rất khó chịu, đích thân đến phủ thế tử tìm Vệ Minh. Vừa tới phủ thế tử, quận vương phi đi thẳng một mạch vào trong, nhưng tới Giám Thiên các thì bị ngăn lại. Tên tùy tùng to gan kia lại dám nói rằng thế tử có dặn bất kỳ ai cũng không phép vào, bà là “bất kỳ ai” ư?

Không đợi bà chau mày nổi giận, Vệ Minh đã xuất hiện ở hành lang, lạnh lùng đẩy tên tùy tùng chặn đường ra, buồn bã nói: “Mẫu thân đến đây có việc gì?”. Ánh mắt u ám của Vệ Minh quét qua người Thanh Thư và Hồng Ngọc, khiến bọn họ run sợ. Mấy hôm nay thế tử không có tâm trạng xử lý những kẻ không nghe lời trong phủ, không có nghĩa là hắn bỏ qua cho họ. Bình thường họ hầu hạ hắn chu đáo, nhưng trong lòng thế tử, hai người này vẫn là kẻ bất trung, ép Thanh Thu cô nương phải bỏ đi, mặc dù người khiến họ phải bất trung chính là mẫu thân hắn. Giờ đến cả Thanh Thư và Hồng Ngọc cũng không được phép bước chân vào Giám Thiên các. Bọn Tử Liên sớm đã bị đuổi đi từ lâu, dù thế tử có về phủ cũng chỉ giam mình trong phòng, chẳng cần ai hầu hạ.

“Việc này… hai phủ ở cùng một thành, Minh nhi đã mấy hôm không về phủ quận vương. Ta và phụ vương rất nhớ con, chứ không có chuyện gì khác”. “Mẫu thân hãy quay về trước đi, con còn có việc”. “Minh nhi, sắp Tết rồi, còn chuyện gì quan trọng hơn việc cả gia đình đoàn tụ, có thể tạm gác các việc khác lại được không? Muội muội Linh Ngọc của con sắp xuất giá rồi, chẳng còn mấy cơ hội được gặp nó nữa, mau theo mẫu thân về nhà đi!”

Vệ Minh cũng chẳng tỏ thái độ gì, đáp: “Con đang có chuyện muốn bẩm với mẫu thân, Thanh Thư và Hồng Ngọc làm trong phủ thế tử chưa lâu, nhưng mọi việc trong phủ đều xử lý rất ổn thỏa. Con thấy có lẽ để hai người này ở phủ thế tử thật thiệt thòi cho họ, mà họ lại rất tôn sùng mẫu thân, chi bằng mời mẫu thân mang hai người bọn họ cùng về. Tết đến rất nhiều việc, có thể giúp được cho mẫu thân, cũng coi như tấm lòng hiếu thảo của con trai dành cho cha mẹ!”. ©STENT: http://www.luv-ebook.com Lời vừa nói xong, Thanh Thư cùng Hồng Ngọc quỳ sụp xuống đất, không dám nói nửa lời xin tha. Không đợi quận vương phi lên tiếng, Vệ Minh nói tiếp: “Còn cả Tử Liên và đám a hoàn kia mẫu thân cũng đem về hết đi, con không giữ những kẻ vô dụng cạnh mình!”.

Quận vương phi biết lòng hắn đang oán hận, không ngờ Vệ Minh lại chẳng nể tình, bà nhất thời kích động tới mức không nói thành lời: “Minh nhi, con…”. “Mẫu thân, con còn có hẹn với người ta, con cũng có người thân cận bên mình rồi, giờ không thể ở lại tiếp chuyện mẫu thân nữa”. Vệ Minh cho người đi tìm Thanh Thu khắp nơi, thậm chí đến cả Tư Thu viên, chỗ ở của đoàn sứ giả Bắc Vu, hắn cũng cho người ngày đêm giám sát. Giờ lòng đang nóng như lửa đốt đợi tin nàng, nhưng Thanh Thu lại giống giọt nước nhỏ hòa vào biển lớn, không chút tung tích. Thiên hạ rộng lớn, nếu người ta cố ý, hắn biết tìm nàng ở đâu?

Mọi thứ trong phòng chẳng khác gì lúc hắn đi, nàng không mang theo quần áo lộng lẫy, không mang theo vàng bạc châu báu, đi rất ung dung, giống như hoàn toàn chẳng liên quan gì tới hắn vậy. Chỉ có cái rương đựng đồ hỷ phục là hỗn loạn, giống như bị người ta lục tìm, chắc là Thanh Thu đã làm trước khi đi. Mặc dù nàng không nói ra, nhưng trong lòng nhất định rất mong hắn thực hiện lời hứa thành thân với mình. Nàng không đợi hắn, chỉ bởi vì trong phủ có người khinh thường nàng, đến cơ hội bảo vệ nàng chu toàn, Thanh Thu cũng không cho, nàng đã vứt bỏ tất cả mà đi rồi..