Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Một ngày - Chương 12

Chương 1.

Chánh thanh tra Penny Gì đó đã từng chứng kiến nhiều vụ giết người, nhưng chưa thấy vụ nào như… như thế này. “Thi thể đã được dịch chuyển phải không?” cô cáu kỉnh. Những dòng chữ màu xanh lá cây nổi bật trên màn hình máy tính: sản phẩm của cả buổi sáng. Cô ngồi tại một chiếc bàn nhỏ, trong một căn phòng nhỏ của một căn hộ mới nhỏ, đọc những dòng chữ, rồi đọc lại lần nữa trong khi phía sau lưng tiếng chiếc máy đun nước sôi sùng sục như nhạo báng.

Vào những ngày cuối tuần, hoặc vào các buổi tối, nếu còn sức lực, Emma thường viết lách. Cô đã khởi đầu bằng hai cuốn tiểu thuyết (một cuốn viết về bối cảnh nhà tù Xô Viết, còn cuốn kia về tương lai hậu tận thế), một cuốn truyện tranh thiếu nhi do chính cô vẽ minh họa, một con hươu với cái cổ ngắn, một bộ phim truyền hình gan góc, đầy bức xúc về những người làm công tác xã hội có tên là “Điều chết tiệt đêm nay”, một vở kịch về đời sống tình cảm phức tạp của những người ở tuổi hai mươi, một cuốn tiểu thuyết giả tưởng nói về những giáo viên người máy độc ác dành cho thanh thiếu niên, một vở kịch truyền thanh dòng tư tưởng về một phụ nữ chiến đấu vì nữ quyền sắp chết, một vở kịch vui và một bài thơ xô nê. Chưa cái nào được hoàn tất, ngay cả bài thơ mười bốn dòng đó. Những dòng chữ trên màn hình này là dự án mới nhất của cô, nỗ lực thực hiện một bộ tiểu thuyết về nữ thám tử. Khi mười bảy tuổi, cô đã đọc tất cả các cuốn sách của Agatha Christie, và sau đó là nhiều cuốn của Chandler và James M.Chain. Có vẻ như chẳng có lý gì cô lại không thử viết về điều gì đó pha trộn giữa hai thể loại này, nhưng một lần nữa, cô khám phá ra rằng, viết và đọc là hai việc hoàn toàn khác nhau - bạn không thể thấm nó vào rồi vắt ra trở lại. Cô không thể nghĩ ra được một cái tên cho nhân vật trinh thám của mình, nói gì đến một vụ án có bố cục chặt chẽ, và ngay cả bút danh của cô nghe cũng nhạt toẹt: Emma T.Wilde? Cô tự hỏi liệu mình có phải là một trong những người có cùng số phận là dành cả đời để thử hết thứ này đến thứ khác. Cô đã thử tham gia một nhóm nhạc, thử viết kịch, viết truyện thiếu nhi, cô đã thử diễn xuất và thử làm việc trong nhà xuất bản. Có lẽ, tiểu thuyết trinh thám cũng chỉ là một dự án thất bại khác đi cùng với trò nhào lộn, đạo Phật và tiếng Tây Ban Nha. Cô đã sử dụng chức năng đếm từ của máy tính. Ba mươi lăm từ, bao gồm cả tựa đề và bút danh chẳng ra gì của cô. Emma rên lên, hạ tahasp ghế xuống gần sát mặt thảm. Có một tiếng gõ trên cánh cửa bằng gỗ dán. “Chuyện diễn biến thế nào với Anne Frank?”

Lại câu đó nữa. Đối với Ian, một lời nói đùa không phải là thứ chỉ dùng một lần, mà được nhắc đi nhắc lại cho đến khi nó rã ra trong tay ta như một chiếc ô rẻ tiền. Vào thời điểm khi họ bắt đầu hẹn hò, khoảng chín mươi phần trăm những điều Ian nói đều có tiêu đề là “hài hước”, bao gồm cách nói chơi chữ, giọng điệu khôi hài và một trò diễn vui nhộn nào đó. Thời gian trôi qua, cô hy vọng sẽ giảm tỷ lệ này xuống còn bốn mươi phần trăm, bốn mươi phần trăm là một mức có thể kiểm soát được, nhưng gần hai năm sau, con số đó dừng ở mức bảy mươi lăm, và cô phải tiếp tục phải tìm cách chống đỡ trước những trò đùa kiểu đó. Liệu thật sự có ai có khả năng “chống đỡ” trong suốt hai năm không? Cô luôn phải dọn dẹp những tấm ga trải giường đen sì, những miếng lót ly bia, bí mật chọn đồ lót cho anh, và cả “những món thịt nướng mùa hè” nổi tiếng của anh nữa, nhưng ngay cả như thế thì cô đang bắt đầu tiến gần đến giới hạn của những gì cần làm để có thể thay đổi một người đàn ông. “Một tách trà nóng cho quý cô?” anh nói bằng chất goinjg của người Luân Đôn. “Không, cảm ơn, anh yêu.”

“Bánh mì trứng?” lúc này là giọng Scotland. “Anh có thể làm cho em một lát bánh mì trứng, cô nàng kiêu kỳ bé nhỏ của anh?” Cô nàng kiêu kỳ là từ anh ta mới sử dụng gần đây. Khi bắt buộc phải giải thích, Ian nói rằng bởi vì cô đúng thật là quá kiêu kỳ, hết sức, hết sức kiêu kỳ. Anh còn đề nghị rằng cô có thể gọi lại anh bằng kẻ luồn cúi; kẻ luồn cúi và cô nàng kiêu kỳ, luồn cúi và kiêu kỳ, nhưng không thể nào “tiêu hóa” được. “… một lát bánh mì trứng? Lót dạ cho tối nay?”

Tối nay. Lại thế. Thường thì khi Ian gặp khó khăn với cách phát âm địa phương của anh là bởi anh đang nghĩ gì đó trong đầu mà không thể nói được bằng giọng tự nhiên. “Buổi tối trọng đại, tối nay. Diễn ở ngoài thành phố với Mike TV.” Cô quyết định lờ đi lời nhận xét đó, nhưng anh chẳng dễ gì bỏ qua. Tựa cằm lên đầu cô, anh đọc những dòng chữ trên màn hình.

“Portrait in Crimson.” Cô dùng tay che màn hình. “Đừng có đọc qua vai em như thế.” “Emma T.Wilde. Ai là Emma T.Wilde?”

“Bút danh của em. Ian…” “Em biết chữ T tượng trưng cho gì không?” “Tồi tệ.”

“Tuyệt vời. Tuyệt đỉnh.” “Nó còn tượng trưng cho teo tóp, giống như khi bị ốm và…” “Nếu em còn muốn anh đọc nó…”

“Sao anh lại muốn đọc nó? Nó chỉ là mấy chuyện vớ vẩn.” “Chẳng có gì em làm là vớ vẩn cả.” “Được rồi.” Quay đầu đi, cô tắt màn hình máy tính và không cần nhìn lại, cô cũng biết anh sắp làm vẻ mặt xấu hổ. Mọi thứ diễn ra quá thường xuyên đến mức cô thấy mình cứ chuyển đi chuyển lại giữa tâm trạng bực bội và thương hại. “Xin lỗi!” cô nói, nắm lấy bàn tay anh và lay nhẹ.

Anh hôn lên đỉnh đầu cô rồi nói trong tóc cô. “Em biết anh nghĩ nó tượng trưng cho điều gì không? Là chữ ‘The’ trong ‘The Bollocks’. Emma T. B. Wilde.” Nói xong điều đó, anh bỏ đi; một phương pháp cổ điển, khen rồi bỏ chạy. Cố gắng để không tỏ ra thái quá, Emma khép cửa, bật lại màn hình, đọc những dòng chữ ở đó, rùng mình, đóng file đó lại và kéo thả vào thùng rác. Một tiếng giấy vỡ vụn vang lên trong máy tính, âm thanh của việc viết lách. Tiếng kêu của máy hút mùi cho biết rằng Ian đang nấu nướng. Cô đứng lên và đi theo mùi thơm của bơ xuống phòng lớn rồi vào nhà bếp/chuẩn bị dùng bữa trưa; không phải là một gian bếp tách biệt, chỉ là phần có nhiều dầu nhẫy mỡ của phòng khách trong căn hộ mà họ chung nhau mua. Emma không chắc lắm về việc mua căn hộ này; cô nói rằng có cảm giác nó giống như một nơi mà cảnh sát vẫn được triệu tập đến, nhưng Ian đã khiến cho cô mệt mỏi. Đúng là điên khi cứ thuê nhà bởi họ gặp nhau gần như mỗi tối, căn nhà lại gần trường học nơi cô dạy, vân vân, và vì thế họ đã cóp nhặt từng xu làm tiền đặt cọc, mua vài cuốn sách về trang trí nội thất, trong đó có một cuốn sách dạy cách sơn ván gỗ sao cho giống như đá cẩm thạch hảo hạng của Ý. Họ còn bàn về việc đặt lò sưởi, các giá sách, tủ ly và các giải pháp kho chứa đồ. Ván sàn đã được bóc trần! Ian sẽ thuê người đánh bóng và để chúng trưng ra theo quy định.

Vào ngày thứ Bảy ẩm ướt của tháng Hai, họ đã nâng tấm thảm lên, nhìn một cách đầy chán nản vào mớ gỗ nát vụn bên dưới, những tờ báo cũ và lớp lót đang rã ra, sau đó với vẻ hối lỗi, Ian dùng đinh đóng tất cả trở lại vị trí cũ như thể tống khứ một tử thi. Những nỗ lực tạo dựng một ngôi nhà hồ như có gì đó không thuyết phục và tạm bợ, như thể họ là những đứa trẻ đang xây một cái hang nhỏ, và cho dù với lớp sơn mới, với những tờ giấy hoa lá dán trên tường, với đám đồ đạc tinh tươm, căn hộ vẫn mang không khí tồi tàn và tạm bợ. Lúc này, Ian đang đứng trong gian bếp, trong làn ánh sáng mặt trời mơ màng như khói, tấm lưng rộng xoay về phía cô. Emma nhìn anh từ cửa, ngắm chiếc áo thun xám sờn cũ quen thuộc lỗ chỗ thủng, quần lót trồi lên phía trên thắt lưng của chiếc quần thể thao, loại quần anh vẫn mặc để chạy bộ. Cô có thể nhìn thấy dòng chữ Calvin Klein nổi bật trên nền lông lưng tối thẫm của anh và chợt nghĩ rằng đây hẳn không phải là những gì Calvin Klein nghĩ đến khi thiết kế bộ rang phục này. Cô lên tiếng để phá tan sự im lặng. “Hình như hơi cháy đấy?”

“Cháy đâu mà cháy, giòn đấy chứ.” “Với anh thì giòn nhưng với em là cháy rồi đấy.” “Hãy dẹp hết mấy chuyện này đi!”

Im lặng. “Em nhìn thấy cả quần lót của anh,” cô nói. “À, cố ý đấy.” Giọng nói đả đớt như đàn bà. “Đó gọi là thời trang đấy em yêu.”

“Đúng rồi, dĩ nhiên là nó rất khiêu khích.” Không có gì xảy ra, chỉ có tiếng thức ăn xèo xèo trên bếp. Nhưng lần này thì đến phiên Ian nhượng bộ. “Vậy Cậu bé Người hùng sẽ đưa em đi đâu?” anh nói mà không quay đầu lại.

“Đâu đó ở SoHo, em không biết.” Thực ra, Emma có biết, nhưng tên của nhà hàng là một từ hiện hành để chỉ nơi ăn uống hợp thời của dân thành thị, và cô không muốn làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. “Ian, nếu anh không muốn em đi tối nay…” “Không, em cứ đi đi, cứ vui vẻ đi…” “Hay nếu anh muốn đi cùng bọn em?...”

“Cái gì, Harry, Sally và tôi ư(25)? Ồ, anh không nghĩ thế, ý em thì sao?” “Anh luôn được chào đón.” “Hai người cứ đùa giỡn và nói chuyện như không có mặt anh suốt cả buổi tối.”

“Bọn em không làm thế…” “Lần trước hai người đã làm thế!” “Không, bọn em không có!”

“Em chắc là mình không muốn món bánh mì trứng chứ?’ “Chắc!” “Với lại anh có buổi diễn tối nay, phải không nào? Nhà hát Ha Ha, quận Putney.”

“Một buổi diễn được trả tiền?” “Đúng, một buổi diễn được trả tiền!” anh cáu kỉnh đáp. “Thế nên anh ổn, cảm ơn em rất nhiều.” Anh bắt đầu sục sạo tìm nước xốt thịt trong chạn. “Không phải lo lắng cho anh.” Emma thở dài bực bội. “Nếu anh không muốn em đi, chỉ cần nói một câu.”

“Em, chúng ta không phải là hai cơ thể dính liền. Em cứ đi nếu muốn. Cứ vui vẻ đi.” Ian đổ chai nước xốt xèo xèo. “Chỉ cần đừng ngủ với cậu ta, được chứ?” “Điều đó khó mà xảy ra, phải không nào?” “Không, thế nên em cứ nói mãi.”

“Cậu ấy sẽ đi cùng với Suki Meadows.” “Nhưng nếu cậu ta đi một mình?” “Nếu cậu ấy đi đi một mình thì cũng chẳng có gì khác biệt bởi vì em yêu anh.”

Tuy nhiên, thế vẫn chưa đủ. Ian chẳng nói gì và Emma thở dài, tiến về gian bếp, hai chân ấn vào lớp sơn lót sàn nhà, vòng hai cánh tay quanh thắt lưng anh, cảm giác anh thu người lại khi cô làm thế. Áp mặt vào lưng anh, cô hít lấy mùi cơ thể ấm áp quen thuộc, hôn vào lớp vải áo thun, và thì thầm “Đừng ngớ ngẩn như thế” và họ đứng như vậy một lúc, cho đến khi cô nhận thấy Ian bắt đầu muốn ăn trưa. “Được, tốt hơn là nên ghi nhớ những cố gắng này,” cô nói rồi bước đi. Hai mươi tám lời nhận xét vụng về về quan điểm trong cuốn Giết con chim nhại. “Em?” anh nói khi cô đã đi đến cửa. “Em làm gì chiều nay? Khoảng năm giờ chiều?” “Chắc lúc đó cuộc hẹn đã kết thúc? Sao?”

Anh nhổm người ngồi lên kệ bếp với chiếc đĩa được đặt trong lòng. “Anh nghĩ là mình có thể lên giường, em biết đó, để thưởng thức một chút vui vẻ buổi chiều.” Tôi yêu anh, cô nghĩ, chỉ có điều là tôi không thật sự yêu anh và cũng không muốn làm chuyện đó với anh. Tôi đã cố, tôi đã miễn cưỡng yêu anh nhưng tôi không thể. Tôi đang xây dựng cuộc sống với một người mà tôi không hề yêu, và tôi không biết phải làm sao nữa. “Có thể,” cô nói từ cửa. “Có thể,” và cô chu môi thành một nụ hôn, mỉm cười và đóng cửa lại.

*** Không còn buổi sáng nào nữa, chỉ có buổi sáng sau đó. Tim đập thình thịch, người ướt sũng mồ hôi, Dexter choàng tỉnh ngay sau buổi trưa bởi tiếng một người đàn ông la lối bên ngoài, hóa ra đó là nhóm nhạc M People. Anh lại ngủ quên trước ti vi, và lúc này đang cố sức tìm kiếm chút máu anh hùng bên trong con người mình.

Những ngày thứ Bảy sau chương trình Late-Night Lock-In luôn diễn ra như thế này, tỏng không khí nhạt nhẽo, màn treo cửa được kéo kín xuống che anh mặt trời. Nếu còn sống, hẳn mẹ anh đã hét lên từ cầu thang để đánh thức anh dậy và làm cái gì đấy trong ngày này, nhưng thay vào đó, tối qua, anh chỉ mặc quần đùi ngồi hút thuốc trên chiếc ghế bành da màu đen, chơi Ultimate Doom trên PlayStation và cố gắng không nhúc nhích đầu. Đến lưng chừng chiều, anh có thể cảm nhận được cơn phiền muộn cuối tuần đang len lỏi vào lòng và vì thế anh quyết định tập tành phối nhạc. Là một DJ nghiệp dư, Dexter sở hữu hàng chồng đĩa CD và đĩa nhựa hiếm thấy chất đầy trên những chiếc giá bằng gỗ thông treo trên tường, hai đầu đĩa than và một chiếc micro, tất cả đều là hàng miễn thuế, và thường thấy tại các cửa hàng băng đĩa ở Soho, đeo cặp tai nghe to khủng như hai nửa quả dừa. Vẫn mặc quần đùi, anh uể oải phối hợp tới lui các bản nhạc điện tử trên hệ thống phối nhạc CD mới toanh của mình để chuẩn bị cho chương-trình-hoành-tráng kế tiếp với các đồng nghiệp. Nhưng còn thiêu thiếu điều gì đó, và anh sớm bỏ cuộc. “CD không phải là đĩa than”, anh hét vống lên, sau đó nhận ra mình đang nói chuyện với một căn phòng hoàn toàn trống rỗng. Lại cảm thấy não nề, anh thở ra và bước về phía bếp, di chuyển chậm chạm như một người vừa hồi phục sau ca phẫu thuật. Chiếc tủ lạnh khổng lồ chất đầy ứ rượu táo thượng hạng. Cũng giống như việc dẫn chương trình truyền hình (họ gọi là “Truyền hình lá cải”, hiển nhiên đó là một điều tốt), anh mới đây còn lấn sang lĩnh vực thuyết minh quảng cáo. Anh là người “không có đẳng cấp”, họ nói thế, và đây rõ ràng cũng là một điều tốt, một giống con lai mới của Anh: là dân thành thị, rủng rỉnh tiền, không bối rối bởi vẻ nam tính, bởi xu hướng tình dục của mình, hay bởi sở thích sưu tập xe hơi, đồng hồ Titan to và những đồ vật bằng thép bóng. Tới giờ, anh đã hoàn thành phần thuyết minh cho loại rượu táo đóng chai thượng hạng này, được thiết kế ra để thu hút một bộ phận người trẻ tuổi chuyên mặc trang phục của Ted Baker, và một dòng dao cạo râu mới, một sản phẩm kiểu khoa học viễn tưởng siêu đặc biệt với nhiều lưỡi dao và một dải bôi trơn để lại đường cạo tuyệt đẹp, như thể ai đó đã hắt hơi lên cằm.

Anh thậm chí còn bước chân vào thế giới người mẫu, một tham vọng đã nảy nở từ lâu mà anh chưa từng dám nói ra, và đã nhanh chóng gạt phăng đi chỉ như “một trò mua vui.” Nội trong tháng này, anh đã chụp hình thời trang cho một tờ tạp chí dành cho nam giới với chủ đề “thời trang găngxtơ”, và trong hơn chín thang báo, anh đều ngậm xì gà hoặc nằm cạnh những viên đạn trong những bộ vest cài cúc chéo được cắt may vừa như in. Mấy cuốn tạp chí đó nằm rải rác khắp căn hộ của anh để khách đến chơi có thể tình cờ nhìn thấy chúng. Thậm chí cạnh bệ xí cũng có một tờ, và đôi khi, anh bắt gặp mình đứng đó, nhìn chằm chặp vào bức ảnh của chính mình, trông đầy chết chóc nhưng rất quyến rũ, đứng nghiêng người trước mũi con xế hộp Jaguar. Việc dẫn chương trình truyền hình lá cải diễn ra tốt đẹp một thời gian, nhưng bạn không thể cứ lá cải suốt đời. Vào thời điểm nào đó trong tương lai, anh sẽ phải làm một việc gì đó thật tốt chứ không phải là việc tồi-quá-hóa-hay như thế này, và nỗ lực giành được sự tín nhiệm để thành lập công ty sản xuất của riêng mình, công ty TNHH Mayhem TV. Lúc đó, Mayhem chỉ hiện diện như một logo thời trang trên một dòng văn phòng phẩm có tiếng nào đó, nhưng chắc chắn điều đó sẽ thay đổi. Nó sẽ phải như thế; vì Aaron, đại diện của anh, đã nói, “Cậu là một Người dẫn chương trình tuyệt vời dành cho Giới trẻ, Dexy. Vấn đề là cậu không phải là Giới trẻ.” Anh còn có khả năng làm được những việc gì khác? Diễn xuất? Anh quen biết nhiều diễn viên, và cả quan hệ công việc lẫn quan hệ xã hội, đã chơi poker với vài người trong số họ và thẳng thắn mà nói là nếu họ có thể làm được… Đúng, cả về quan hệ công việc lẫn quan hệ xã hội, vài năm qua là thời điểm của những cơ hội, những người bạn mới quen tuyệt vời, những món ăn cao cấp, những buổi ra mắt, những lần bay bằng trực thăng và vô số cuộc trò chuyện về bóng đá. Dĩ nhiên, cũng có không ít thời điểm khó khăn: cảm giác lo lắng và khiếp sợ đến đứng tim, một hoặc hai lần nôn ọe trước mặt người. Hồ như sự hiện diện của anh ở quán rượu hay câu lạc bộ gây ra điều gì khó chịu khiến những gã khác muốn hét lên chửi rủa hoặc thậm chí tẩn anh, và mới đây, trong khi đang giới thiệu chương trình hòa nhạc của Kula Shaker, anh đã bị ai đó ném chai từ đằng sau sân khấu - điều này chẳng vui vẻ gì. Cách đây không lâu, trong mục bình chọn giữa “Nhân vật nóng bỏng” và “Nhân vật không nóng bỏng”, anh được liệt vào danh sách “Không-nóng-bỏng”. Điều này đã đè nặng lên tâm trí anh, nhưng anh cố xem nó như chỉ một sự ganh tị. Ganh tị là khoản thuế mà bạn phải đóng cho sự thành công của mình.

Về phần mình, anh đã phải hy sinh khá nhiều. Đáng tiếc là anh buộc phải cắt đứt liên lạc với vài người bạn cũ từ thời sinh viên, bởi suy cho cùng, giờ không còn là năm 1988 nữa. Callum, bạn cùng phòng trước đây của anh, người mà anh dự định làm ăn chung, ngày càng để lại nhiều tin nhắn mỉa mai, nhưng Dexter hy vọng anh ta sẽ sớm hiểu ra vấn đề. Vậy ta muốn như thế nào, tất cả cùng sống trong một căn nhà lớn suốt phần đời còn lại ư? Không đâu, bạn bè cũng giống như quần áo: sẽ tốt thôi nếu chúng còn phù hợp với ta nhưng rốt cuộc, chúng sẽ mòn rách hoặc là ta không còn mặc chúng được nữa. Với lối suy nghĩ đó, anh đã áp dụng chính sách ba-vào, một-ra. Thế chỗ những người bạn cũ đã ra đi, anh làm quen với ba mươi, bốn mươi, năm mươi người bạn mới xinh đẹp hơn, thành đạt hơn. Anh không thể nào tranh cãi với từng ấy người bạn, thậm chí anh còn không chắc là mình có thích tất cả bọn họ không. Anh nổi tiếng, không, phải nói là khét tiếng về những lần nhậu nhẹt, sự hào phóng đến độ táo bạo, về khả năng DJ và những buổi bù khú tiệc tùng tại căn hộ của anh sau khi ghi hình xong, để rồi nhiều buổi sáng hôm sau anh thức dậy trong đống lộn xộn sặc mùi khói thuốc và phát hiện ra ví tiền của mình đã bị ai đó thó mất. Không sao. Không có thời điểm nào tốt đẹp hơn nữa khi được làm một công dân Anh trẻ trung và thành đạt, Luân Đôn đang trở nên sôi động và anh cảm giác như thể điều này đang hướng đến mình. Một người đóng thuế, sở hữu một modem và một máy nghe đĩa mini, một cô bạn gái nổi tiếng và rất, rất nhiều kiểu khuy áo, anh còn làm chủ cả một chiếc tủ lạnh ăm ắp rượu táo thượng hạng, một nhà tắm đầy dao cạo râu nhiều lưỡi, và mặc dù anh không thích rượu táo, còn dao cạo râu lại khiến anh phát ban, cuộc sống ở đây vẫn được coi là khá tốt, với những tấm rèm hạ xuống giữa trưa, giữa năm, giữa thập kỷ, gần như trở thành trung tâm của thành phố hấp dẫn nhất thế giới. Buổi chiều trải dài trước mặt anh. Sắp đến lúc anh phải gọi cho đối tác. Tối nay có một buổi tiệc tại một lâu đài trên đường Ladbroke Grove. Anh phải đi ăn tối với Emma trước, nhưng có thể sẽ phải tạm biệt cô ấy lúc mười một giờ.

Emma nằm dài trong chiếc bồn tắm hình quả bơ và nghe tiếng cửa trước đóng lại khi Ian lên đường cho chuyến đi dài đến Nhà hát Ha Ha tại Putney để thực hiện màn trình diễn độc thoại của anh: mười lăm phút chẳng vui vẻ gì với những khác biệt giữa chó và mèo. Cô với tay lấy ly rượu trên sàn nhà, giữ nó giữa hai tay và nhăn mặt vì mùi vị hỗn hợp của nó. Có thể dễ dàng nhận thấy niềm hân hoan được sở hữu một tổ ấm nhanh chóng nhạt phai như thế nào, rằng những tài sản chung của họ trong căn hộ nhỏ với những bức tường mỏng và nnt ấm thảm của ai đó này thật ít ỏi và tồi tàn. Cũng không phải nơi này bẩn thỉu - mọi bề mặt nhỏ nhất của nó đều được lau chùi sạch sẽ - nhưng nó vẫn phảng phất cảm giác nhớp nháp đến ghê người và cái thứ mùi ván gỗ cũ rích dường như không tài nào làm mất đi được. Trong đêm đầu tiên hai người bắt đầu cuộc sống chung đụng, sau khi cánh cửa đã đóng sập lại và sâm banh được mở ra, cô cảm thấy muốn phát khóc. Cần phải có thời gian mới khiến nó trở thành nhà của mình, Ian đã nói thế khi ôm cô trên giường đêm hôm đó, và ít nhất thì họ đã cùng nhau bước chân lên những bậc thang. Nhưng cứ nghĩ đến việc cùng Ian leo lên chiếc thang đó, từng bậc một theo năm tháng, cô lại cảm thấy vô cùng sầu não. Điều gì sẽ chờ đợi cô trên đỉnh chiếc thang đó? Suy nghĩ thế có lẽ đủ rồi. Tối nay là một dịp đặc biệt, một buổi ăn mừng, cô nhổm người ra khỏi bồn tắm, đánh răng và dùng chỉ nha khoa làm sạch răng cho đến khi phần nướu đau buốt, xịt thật đậm một loại nước hoa gây hưng phấn, sau đó lục tung tủ quần áo nghèo nàn để tìm một bộ trang phục sao cho đừng khiến cô trông như giáo viên tiếng Anh Morley vào buổi tối gặp gỡ người bạn nổi tiếng của mình. Cô quyết định đi giày cao gót và mặc một chiếc đầm dự tiệc đen tuyền mà cô đã mua khi say rượu ở shop Karen Millen. Cô nhìn đồng hồ đeo tay, và để giết thời gian, cô bật ti vi lên xem. Trong chương trình tìm kiếm Thú cưng Tài năng nhất nước Anh được chiếu trên toàn quốc, Suki Meadows đang đứng trước biển Scarborough, giới thiệu với khán giả một chú chó có thể nhảy theo nhịp trống, chú chó đang ve vẩy chân theo hướng của một chiếc dây nhỏ xíu chằng mặt trống, chân cầm dùi trống. Không nhận thấy hình ảnh đó thật phản cảm, Suki Meadows cười văng cả nước bọt, và trong một khoảnh khắc, Emma nghĩ đến việc gọi cho Dexter, viện một lý do nào đó để hủy cuộc hẹn và lên giường ngủ. Bởi, thật sự thì, đi gặp cũng có ích gì đâu?

Vấn đề không phải chỉ ở cô bạn gái sôi nổi của Dexter. Thực tế là thời gian gần đây, mối quan hệ giữa Em và Dex không được tốt đẹp lắm. Anh thường hủy cuộc hẹn của họ vào phút chót, và nếu có gặp nhau thì anh có vẻ như sao nhãng, không được thoải mái. Họ nói chuyện với nhau bằng giọng điệu xa lạ, kìm nén, và đã mất đi thói quen chọc cười nhau, thay vào đó, họ chế giễu lẫn nhau bằng cái giọng nhạo báng và hằn học. Tình bạn của họ tựa như một bó hoa đã héo rũ nhưng cô cứ kiên trì tưới nước cho nó. Sao không để cho nó chết quách đi? Đúng là phi thực tế khi mong đợi một tình bạn kéo dài mãi mãi, và cô có cả tá bạn bè khác: bạn đại học, bạn từ thời trung học, và dĩ nhiên có cả Ian nữa. Nhưng cô có thể tâm sự với ai về Ian? Không phải Dexter, không bao giờ nữa. Chú chó đang chơi trống và Suki Meadows cứ ngoác miệng cười và cười, Emma liền đưa tay tắt phụt ti vi. Trên hành lang, cô kiểm tra mình trong gương. Cô hy vọng sẽ thể hiện được sự tinh tế, nhưng cảm thấy mình như hơi quá tay và đã bỏ dở nửa chừng. Thời gian gần đây, cô ăn nhiều xúc xích bò hơn so với cô nghĩ, và hậu quả là bụng hơi phệ ra một chút. Nếu có mặt ở đây, hẳn Ian sẽ nói là cô trông thật xinh đẹp, nhưng tất cả những gì cô nhìn thấy là bụng cô hơi nhô lên dưới làn vải lanh đen. Một tay cô đặt lên chỗ đó, một tay đóng cửa trước và bắt đầu chuyến đi dài từ căn hộ vốn là nhà ở xã hội cũ ở E17 đến quận WC2. “Oa!”

Một đêm hè nóng bức trên phố Frith, anh đang nói chuyện điện thoại với Suki. “ANH CÓ NHÌN THẤY NÓ KHÔNG?” “Thấy gì?”

“CON CHÓ! ĐANG CHƠI TRỐNG! THẬT LÀ TUYỆT!” Dexter đứng bên ngoài quán rượu Bar Italia, bảnh bao trong bộ vest kèm áo sơ mi đen, đầu đội mũ phớt hơi ngược ra phía sau, điện thoại di động để cách tai khoảng mười xen ti mét. Anh có cảm tưởng rằng nếu tắt máy anh vẫn có thể nghe được tiếng của cô. “… HAI CÁI CHN NHỎ CẦM DÙI TRỐNG!”

“Thật là điên rồ,” anh nói mặc dù thực lòng chẳng muốn xem. Ghen tị không phải là một cảm giác dễ chịu đối với Dexter, nhưng anh biết có những tiếng thì thầm - rằng Suki là một tài năng thật sự, rằng cô là cứu tinh của anh - và anh đã tự an ủi mình rằng lý lịch xuất sắc hiện tại của Suki, mức lương cao cộng với vẻ hấp dẫn được mọi người ngưỡng mộ là một kiểu thỏa hiệp khéo léo. Thú cưng Tài năng Nhất nước Anh? Anh sẽ không bao giờ bán rẻ bản thân như thế, ngay cả khi có ai đó yêu cầu. “HỌ TÍNH CÓ CHÍN TRIỆU NGƯỜI XEM TUẦN NÀY, CÓ LẼ LÀ MƯỜI ẤY CHỨ…” “Suki, anh có thể giải thích chút xíu về điện thoại được không? Em không cần phải hét lên thế chứ? Cái điện thoại sẽ làm điều đó thay em…”

Cô nổi cáu với anh và dập máy, và từ bên kia đường, Emma tranh thủ đứng đó nhìn Dexter khi anh chửi thề vào chiếc điện thoại cầm tay. Trong bộ com lê, anh trông vẫn thật tuyệt. Chỉ có cái mũ là không ổn lắm nhưng ít ra anh không đeo những chiếc tai nghe kỳ cục. Emma thấy khuôn mặt anh bừng sáng khi anh nhìn thấy cô, trong cô liền dâng trào tình cầm hy vọng về một buổi tối vui vẻ. “Đúng là cậu nên bỏ cái đó đi,” cô nói, hất đầu về phía chiếc điện thoại. Anh nhét nó vào túi và hôn vào má cô. “Thế thì cậu có một lựa chọn, hoặc là gọi cho mình, trực tiếp cho mình, hoặc có thể gọi đến văn phòng nơi mình có thể hcir thỉnh thoảng mới ghé qua…”

“Gọi đến văn phòng.” “Và nếu mình bị nhỡ cuộc gọi đó?’ “Chúa ơi, cậu có thể nhỡ một cuộc gọi.”

“Giờ không còn là năm 1988 nữa, Em…” “Đúng, mình biết điều đó…” “Sáu tháng, mình sẽ cho cậu sáu tháng trước khi cậu chịu thua…”

“Không bao giờ…” “Cá không…” “Được, thì cá. Nếu mình mua điện thoại di động, mình sẽ đãi cậu ăn tối.”

“Được, điều đó sẽ tạo ra một sự thay đổi.” “Hơn nữa, chúng còn ảnh hưởng đến thần kinh…” “Chúng không làm hỏng não cậu…”

“Sao cậu biết được?” Và họ đứng im một lúc, cả hai đều cảm nhận thấy buổi tối được khởi đầu không mấy suôn sẻ. “Không thể tin được là cậu đã công kích mình rồi,” anh hờn dỗi nói.

“À, đó là công việc của mình mà.” Cô mỉm cười và ôm chặt anh, chạm má sát vào má anh. “Mình sẽ không công kích cậu. Xin lỗi, xin lỗi.” Tay anh đang đặt lên chiếc cổ trần của cô. “Đã lâu lắm rồi chúng ta mới thế này.” “Đúng là quá lâu.”

Anh lùi lại. “Trông cậu thật đẹp.” “Cảm ơn, cậu cũng thế mà.” “À, không phải xinh đẹp…”

“Thế thì đẹp trai vậy.” “Cảm ơn.” Anh nắm hai tay cô kéo ra hai bên. “Cậu nên thường xuyên mặc đầm hơn, trông rất dịu dàng.” “Mình muốn cậu bỏ cái mũ xuống đi.”

“Cả đôi giày nữa!” Cô xoay cổ chân về phía anh. “Đó là đôi giày cao gót chỉnh hình đầu tiên trên thế giới.” Họ bắt đầu đi qua đám đông hướng về phố Wardour, Emma choàng lấy cánh tay anh, sau đó chạm tay vào chất liệu của bộ vest anh đang mặc, chà xát vào phần nhung kỳ lạ của sợi vải. “À mà đây là vải gì? Nhung? Hay nhung len?”

“Nhung môlétki.” “Trước mình cũng có một bộ thể thao làm bằng chất liệu này.” “Chúng ta đúng là một cặp, phải không? Dex và Em…”

“Em và Dex. Giống như Rogers và Astaire(26)…” “Burton và Taylor(27)…” “Mary và Joseph…”

Dexter cười lớn, nắm lấy tay cô và chẳng bao lâu họ đã yên vị trong nhà hàng. Poseidon là một boong ke khổng lồ được khai quật từ tàn tích của một bãi đậu xe ngầm. Lối vào là một cầu thang rộng thênh thang theo kiểu nhà hát dường như được treo lơ lửng diệu kỳ phía trên gian phòng chính và trở thành điểm hút mắt thường xuyên của các thực khách bên dưới, những người dành phần lớn thời gian của bữa tối để đánh giá vẻ đẹp hoặc danh tiếng của những vị khách mới đến. Cảm thấy mình chẳng đẹp cũng chẳng nổi tiếng, Emma đi xuống các bậc thang với một tay đặt trên lan can, tay kia che bụng cho đến khi Dexter nắm lấy tay cô và dừng lại, quan sát căn phòng vẻ hãnh diện như thể anh là người thiết kế ra nó. “Cậu thấy thế nào?”

“Giống câu lạc bộ Tropicana,” cô nói. Phần nội thất được thiết ké sao cho tạo ra không khí lãng mạn của một chiếc tàu sang trọng từ thập niên hai mươi: các khoang chỗ ngồi đều được bọc vải nhung, nhân viên phục vụ mặc chế phục bê cocktail, các ô cửa sổ nhỏ chỉ để trang tí vì không nhìn thấy phong cảnh bên ngoài, và việc thiếu ánh sáng tự nhiên khiến cho nơi này có không gian như dưới đáy biển, như thể nó đã va phải một tảng băng trôi và đang từ từ chìm xuống. Ý đồ thiế kế nhằm toát lên vẻ tao nhã thời chiến đã bị giảm đi kha khá bởi những tiếng la hét và sự phô trương của căn phòng, không khí tràn ngập mùi của tuổi trẻ và tình dục, của tiền bạc và những món chiên ngập mỡ. Tất cả những lớp vải nhung đỏ sậm đắt tiền và vải lanh màu hồng đào trên thế giới không thể dập tắt nổi tiếng ồn ào nhức óc phát ra từ gian bếp mở, mớ dụng cụ nấu nướng bằng thép không gỉ sáng bóng. Vậy rốt cuộc thì nó là đây, Emma nghĩ: Thập niên tám mươi. “Cậu chắc là ổn chứ? Trông có vẻ đắt đỏ lắm.”

“Mình đã nói rồi. Mình đãi.” Anh nhét cái nhãn hiệu phía sau chiếc đầm của cô, anh đã nhìn thấy nó từ đầu, sau đó nắm tay cô, dẫn cô đi xuống những bậc thang còn lại với vẻ hơi phô trương để đi vào trung tâm của sự giàu có, tuổi trẻ và tình dục. Một người đàn ông đẹp trai bóng bẩy trong trang phục hải quân trông đến lố bịch nói với họ rằng bàn của họ sẽ sẵn sàng trong mười phút nữa, vì thế họ đi về phía phòng tiệc cocktail, nơi một người khác cũng vận trang phục giống hệt đang bận tung hứng những chai rượu. “Cậu thích dùng gì, Em?”

“Rượu gin và tonic?” Dexter tặc lưỡi. “Ở đây không phải quán rượu Mandela. Cậu phải gọi một loại đồ uống thích hợp. Hai martini, Bombay Shapphire, nguyên chất, với một lát chanh.” Emma định nói nhưng Dexter đã đưa ngón tay lên ngăn lại. “Hãy tin mình. Martini ngon nhất Luân Đôn.” Vẻ ngoan ngoãn, cô ậm ừ trước màn trình diễn của người pha chế rượu, Dexter không ngừng bình luận. “Bí quyết ở đây là phải làm cho mọi thứ thật, thật lạnh trước khi bắt đầu. Nước lạnh trong ly, rượu gin trong tủ lạnh.”

“Sao cậu biết tất cả điều này?” “Mẹ mình đã dạy cho mình khi mình khoảng, chín tuổi thì phải?” Họ chạm ly, lặng lẽ cụng ly với Alison,và cả hai lại thấy tràn trề hy vọng về một buổi tối vui vẻ và về tình bạn giữa họ. Emma đưa ly rượu lên môi. “Trước đây, mình chưa từng uống một trong những thứ này.” Mùi vị đầu tiên thật ngon, lạnh và tạo cảm giác chếnh choáng ngay tức thì, và cô gắng không làm đổ rượu ra ngoài khi rùng mình. Cô định nói cảm ơn thì Dexter đã đặt ly rượu của anh vào tay Emma, lúc này đã cạn một nửa. “Đi vệ sinh đã. Ở đây mọi thứ đều tuyệt. Tốt nhất Luân Đôn.”

“Không thể đợi được!” cô nói, nhưng anh đã đi mất, và Emma đứng một mình với hai ly rượu trong tay, cố gắng tỏ vẻ tự tin, quyến rũ sao cho đừng trông như một người phục vụ. Bỗng một cô gái cao lớn trong chiếc áo nịt ngực họa tiết da báo, đi tất da kèm dây nịt tất bước đến, sự xuất hiện của cô ta đột ngột đến mức khiến Emma kêu lên một tiếng nhỏ khi ly rượu sóng sánh đổ lên cổ tay cô. “Thuốc lá nhé?” Cô gái đó cực kỳ xinh đẹp, gợi cảm và ăn mặc rất kiệm vải, giống như một biểu tượng trên thân máy bay của chiếc B-52, ngực của cô ta cứ như đang tựa vào chiếc khay đựng thuốc lá và xì gà. “Cô có muốn dùng gì không?” cô ta lặp lại, mỉm cười qua lớp phấn nền dày bự và đang dùng một ngón tay chỉnh lại dải nhung đen quanh cổ.

“Ồ, không, tôi không hút thuốc,” Emma trả lời, như thể đây là một sự thất bại của bản thân mà cô định nói đến, nhưng cô gái đó đã chuyển hướng nhìn qua vai Emma, nhấp nháy cặp lông mi viền đen của mình. “Mời ngài dùng thuốc lá?” Dexter mỉm cười, đưa tay tìm ví bên trong áo khoác trong khi mắt đảo qua phần trang trí bên dưới ngực cô ta. Bằng cử chỉ của một người sành điệu, anh chọn Marlboro Light, và Cô gái Bán thuốc gật đầu như thể quý ngài vừa có một lựa chọn hoàn hảo.

Dexter đưa cô ta tờ năm bảng gấp theo chiều dọc. “Khỏi trả lại,” anh mỉm cười. Liệu có cụm từ nào mạnh mẽ hơn cụm từ “Khỏi trả lại” không? Anh từng cảm thấy ngượng ngùng khi nói ra điều đó nhưng giờ thì không còn nữa. Cô nàng trao cho anh một nụ cười hết sức gợi tình, và trong một khoảnh khắc đầy tàn nhẫn, Dexter ước rằng chính Cô gái Bán thuốc chứ không phải Emma đang dùng bữa tối với anh. Nhìn cậu này, cậu bạn thân mến, Emma nghĩ, mình đã thấy một chút tự mãn thoáng qua trên khuôn mặt cậu. Đã có thời, cách đây không lâu, tất cả những cậu bé đều muốn trở thành Che Guevara. Còn giờ đây, tất cả bọn họ đều muốn được là Hug Hefner(28). Cùng với một thiết bị chơi game. Khi Cô gái Bán thuốc lắc lư hòa vào đám đông, Dexter thật sự như muốn tìm cách vỗ vào mông cô ta. “Nước dãi dính trên áo cậu kìa.”

“Gì cơ?” “Có chuyện gì à?” “Cô gái Bán thuốc,” anh nhún vai, nhét gói thuốc còn nguyên vào túi. “Ở đây vốn nổi tiếng vì điều này. Đó là sự mê hoặc, hơi giống trong kịch ấy.”

“Vậy sao cô ta phải ăn mặc giống như gái điếm thế kia?” “Mình không biết, Em, có lẽ chiếc quần len đen của cô ta đã đem đi giặt.” Anh cầm lấy ly rượu và uống cạn. “Hậu nam nữ bình quyền, phải không?” Emma có vẻ hoài nghi. “Ồ, đó có phải là những gì chúng ta đang gọi vào lúc này?”

Dexter hất đầu hướng về phần mông của Cô gái Bán thuốc. “Cậu có thể trông giống thế nếu cậu muốn.” Cậu chẳng bỏ qua điều gì, Dex.” “Mình muốn nói rằng đó là sự lựa chọn. Đó là sự trao quyền hành động.”

“Nhanh như tia laze…” “Nếu chọn cách ăn mặc kín đáo, cô ta có thể ăn mặc kín đáo.” “Nhưng nếu từ chối, cô ta sẽ bị sa thải.”

“Và các nhân viên phục vụ cũng thế! Nhưng mà có thể cô ta thích mặc nó, có lẽ cảm giác nó hay ho, hoặc giả cô ta thấy mình gợi cảm khi diện thứ đó. Ấy là nữ quyền, đúng không?” “Được, nhưng nó không có trong từ điển…” “Đừng biến mình thành một kiểu người cực đoạn nào đó. Mình cũng là người ủng hộ nữ quyền!” Emma tặc lưỡi và tròn mắt, anh nhớ ra rằng cô vốn là người phiền phức lại hay lên lớp. “Đúng thế! Mình là người đấu tranh cho quyền lợi của phụ nữ!”

“… và mình sẽ đấu tranh đến cùng, đến chết, để phụ nữ có quyền phơi ngực ra để nhận được tiền bo.” Lúc này đến phiên Dexter mắt tròn mắt dẹt, rồi cười vui vẻ kẻ cả. “Giờ không còn là năm 1988, Em.” “Điều đó có nghĩa gì? Cậu cứ hay nói thế và mình vẫn không hiểu ý nó là gì.”

“Ý mình là đừng có lúc nào cũng quyết tranh luận những chuyện mà cậu không thể nào thắng được. Phong trào nữ quyền đòi hỏi được có quyền công dân, được trả lương và có cơ hội ngang bằng với nam giới, chứ không phải quyết định trang phục mà một phụ nữ có thể hoặc không thể mặc vào tối thứ Bảy.” Cô mở miệng phản đối. “Đó không phải là điều mình…” “Dù sao thì mình sẽ đãi cậu bữa tối! Đừng gây khó khăn cho mình nữa nhé!”

Và chính những lúc như thế này cô phải nhắc nhở mình rằng cô đã yêu anh, hoặc đã từng yêu anh, cách đây rất lâu. Họ đang ở ngưỡng cửa của một cuộc tranh luận dài và vô nghĩa mà cô có cảm giác rằng mình sẽ chiến thắng, nhưng như thế sẽ phá hỏng buổi tối hôm nay. Thay vào đo, cô giấu mặt sau ly rượu, răng ngậm thành ly, và chậm rãi đếm trước khi nói: “Hãy đổi đề tài đi.” Nhưng anh không nghe thấy, mắt đang nhìn qua vai cô khi người phục vụ gật đầu ra hiệu cho họ đến đó. “Đi nào… mình đã tìm cách để chúng ta có được một chiếc ghế dài.” Họ ngồi vào một ngăn được bọc nhung màu tía và đọc thực đơn trong im lặng. Emma đã hy vọng sẽ được thưởng thức món gì đó ngon ngon và mang phong cách Pháp, nhưng ở đây toàn những món ăn đựng trong khay đắt tiền: chả cá, bánh nhân thịt cừu, bánh mì kẹp thịt, và cô nhận ra Poseidon là một kiểu nhà hàng mà nước xốt cà chua được đựng trong một chiếc khay bạc. “Đó là phong cách Anh Hiện Đại,” Dexter kiên nhẫn giải hticsh như thể việc trả từng ấy tiền cho món xúc xích và khoai tây nghiền là rất Hiện Đại, rất Anh.

“Mình sẽ dùng món sò,” Dexter nói. “Đây là loại sò nuôi, mình nghĩ thế.” “Chúng có an toàn không?” Emma hỏi một cách yếu ớt. “Gì cơ?”

“Món sò nuôi đó, chúng có an toàn không?” cô hỏi lại và nghĩ, lạy Chúa, mình đang biến thành Ian. Không hiểu được ý Emma, Dexter cau mày và trở lại với thực đơn. “Không, chúng chỉ ngọt hơn, tươi và ngọt ngon hơn loại sò đá, mềm hơn nữa. Mình sẽ gọi mười hai con.” “Cậu bỗng trở nên rất hiểu biết.”

“Mình thích ẩm thực. Mình luôn thích ẩm thực và rượu.” “Mình vẫn nhớ món cá ngừ xào cậu nấu cho mình lúc đó. Mình vẫn còn cảm thấy vị của nó trong cổ họng đây này. Cái vị như amoniac…” “Giờ thì mình không nấu nướng gì nữa, toàn ra nhà thôi. Dạo này mình ăn ngoài suốt. Thực ra là mình được mời viết điểm sách cho một mục báo số ra Chủ nhật.”

“Về các nhà hàng?” “Các quán rượu. Mục báo hằng tuần có tên là Cà kê quán rượu, kiểu như người-tìm-kiếm-niềm-vui.” “Và cậu tự viết bài?”

“Dĩ nhiên, mình thích tự viết!” cậu nói dù tin chắc rằng mục báo đó sẽ ám ảnh mình nặng nề. “Vậy cậu sẽ nói gì về cocktail?” “Cậu sẽ ngạc nhiên cho mà xem. Cocktail giờ rất tuyệt. Một sức quyến rũ mê hoặc. Thực ra…” Cậu ghé miệng vào ly rượu đã cạn. “… Mình cũng là người có chút kỹ năng pha rượu.”

“Người ghét phụ nữ hả?”(29) “Người có kỹ năng pha rượu.” “Xin lỗi, mình cứ nghĩ cậu nói là ‘người ghét phụ nữ’.”

“Thử hỏi mình về cách làm một loại cocktail đi,bất kỳ loại nào cậu thích.” Cô đưa ngón tay lên ấn ấn vào cằm. “Được, ừm… bia và một lát chanh.” “Mình đang nghiêm túc đấy Em. Đó là một kỹ năng thật sự.”

“Là gì?” “Kỹ thuật pha chế rượu. Người ta tham gia các khóa học đặc biệt.” “Có lẽ cậu nên làm điều đó để bổ sung vào đống bằng cấp của cậu.”

“Nếu vậy chắc hẳn nó đã hữu ích hơn nhiều.” Lời nhận xét đó chua cay và thái quá đến mức Emma cau mày không chút giấu giếm, và Dexter cũng cảm thấy hơi sửng sốt, giấu mặt vào thực đơn rượu. “Cậu thích loại nào: đỏ hay trắng? Mình đi lấy thêm martini nữa, sau đó chúng ta sẽ bắt đầu bằng một chai Muscadet dùng với món sò, tiếp đến là một chai Margaux. Cậu nghĩ sao?” Anh đặt món đoạn lại đi vệ sinh, mang theo cả ly martini, điều này khiến cho Emma thấy khác thường và bất an. Nhiều phút trôi qua. Cô đọc nhãn hiệu rượu, rồi đọc lại lần nữa, rồi nhìn trừng trừng vào khoảng không và tự hỏi anh đã trở thành một, một… người có kỹ năng pha chế rượu từ khi nào? Và hà cớ gì cô lại tỏ ra quá bảo thủ, nhỏ mọn, và cau có đến thế? Cô chẳng quan tâm cái Cô gái Bán thuốc kia mặc gì, thật sự là không, không nhiều đến thế, vậy thì tại sao cô lại làm ra vẻ đạo đức và cứ hay phê phán như vậy? Cô nhất định phải thư giãn và thưởng thức bữa tối. Suy cho cùng, đây là Dexter, bạn thân nhất của cô cũng là người mà cô yêu thương. Chẳng phải thế sao?

Trong nhà vệ sinh thuộc hàng cao cấp nhất Luân Đôn, Dexter gập người trên bể chứa nước và cũng nghĩ về những điều tương tự. Anh yêu Emma Morley, cứ cho là như thế, nhưng ngày càng bực bội với cái kiểu tự cho mình là đúng của cô ấy, csai kiểu là trung tâm cộng đồng, tổ hợp nhà hát của năm 1988. Cô thật là, thật là… lạc hậu. Điều đó không phù hợp, nhất là trong bối cảnh như thế này, một nơi được tạo ra để khiến cho một người đàn ông cảm thấy mình giống như một điệp viên mật. Trải qua giai đoạn giáo dục với hệ tư tưởng khắc nghiệt giữa thập niên tám mươi, cả tội lỗi và nền chính trị thiếu thiện chí của nó, cuối cùng, anh cũng được phép tận hưởng chút niềm vui, và liệu có bị coi là tồi tệ không khi thích một ly cocktail, một điếu thuốc, hay cái nháy mắt tán tỉnh với một cô gái đẹp. Và những câu cợt nhả nữa; sao cô cứ luôn công kích anh, nhắc anh nhớ đến những thất bại của mình? Anh chưa từng quên chúng. Tất cả những thứ tỏ vẻ “sang trọng” và phần-mông-mập-ú của tôi và đôi giày cao gót chỉnh hình, và vô số, vô số những lời lẽ tự hạ thấp bản thân. Xin Chúa hãy cứu con khỏi những nữ diễn viên hài, anh nghĩ, cùng với trí thông minh và những câu nói “hạ bệ” đối phương, sự thiếu tự tin và căm thù bản thân của họ. Lý nào một phụ nữ lại không thể có lấy một chút duyên dáng, thanh lịch và tự tin, mà lúc nào cũng hành xử như một kẻ độc diễn khô khan? Còn về đẳng cấp! Thậm chí đừng nhắc đến đẳng cấp. Anh đưa cô đên một nhà hàng siêu sang trọng bằng tiền của chính mình, cô lại đội cái mũ vải! Có vẻ gì là tự hụ và vị kỷ trong cái hành động như người hùng giai cấp công nhân đó khiến anh phát điên lên. Sao cô vẫn cứ lải nhải về việc cô đã làm cho xưởng in như thế nào, chưa từng đi nghỉ mát ở nước ngoài, chưa từng ăn sò? Cô đã gần ba mươi, tất cả những chuyện đó xảy ra đã lâu, lâu lắm rồi, và giờ đến lúc cô phải có trách nhiệm với cuộc sống của chính mình. Anh đưa tờ một bảng cho một người thanh niên da đen khi anh ta đưa cho anh khăn tay, bước ra khu nhà hàng, nhìn thấy Emma đang quạu cọ với dao dĩa trong chiếc áo đầm dự lễ tang ở phố High Street, và anh lại cảm thấy bực mình. Tại quầy rượu, về phía tay phải, anh nhìn thấy Cô gái Bán thuốc đang đứng một mình. Cô ta nhìn thấy anh và mỉm cười, thế là anh quyết định đi vòng ra đó.

“Một bao Marlboro Light.” “Gì cơ, lại nữa à?” cô ta cười phá lên, tay sờ cổ tay anh. “Nói thế nào nhỉ? Tôi giống như một tên gián điệp.”

Cô ta lại cười lớn, và anh hình dugn cô nàng đang ngồi ăn cạnh mình, tay anh đặt trên đùi cô bên dưới bàn ăn. Anh đưa tay tìm ví. “Thật ra, tôi sẽ dự buổi tiệc này với người bạn cũ thời sinh viên ở đằng kia…” Người bạn cũ, anh nghĩ, là một cách nói phù hợp. “… và tôi không muốn bị hết thuốc lá.” Anh đưa cho cô ta năm bảng, gấp lại theo chiều dọc, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. “Khỏi trả lại.” Cô ta mỉm cười, và anh nhìn thấy có một vệt son nhỏ màu đỏ dính trên răng trước của cô ta. Anh rất muốn giữ lấy cằm cô ta và dùng ngón cái lau sạch nó. “Cô có một vệt son…”

“Ở đâu?” Anh đưa tay ra cho đến khi ngón tay chỉ cách miệng cô vài xen ti mét. “Ngay đây.” “Mình chẳng được tích sự gì cả!” Cô ta rà cái đầu lưỡi hồng qua phần răng trước. “Có đỡ hơn không?” cô ta cười toe.

“Đỡ nhiều rồi.” Anh mỉm cười, bước đi, rồi nhìn lại. “Nhân tiện,” anh nói. “Khi nào cô xong việc ở đây tối nay?” Món sò được bưng ra, bày biện thật long lanh và xa lạ trên lớp đá lạnh. Emma đã giết thời gian bằng cách uống thật nhiều rượu, với nụ cười cố hữu trên môi của một người bị bỏ rơi và thật sự chẳng thấy phiền chút nào. Cuối cùng, cô nhìn thấy Dexter lắc lư đi lại từ phía nhà hàng. Anh bước vội vào chỗ ngồi.

“Mình tưởng cậu đã ngủ quên!” Đó là những gì bà của cô từng nói. Cô đang lặp lại lời của bà mình. “Xin lỗi,” anh nói và chỉ có thế. Họ bắt đầu dùng món sò. “Nghe này, tối nay sẽ có một bữa tiệc. Bạn của mình, Oliver, người mình từng chơi poker, mình đã kể với cậu một lần rồi đấy.” Anh bỏ con sò vào miệng. “Cậu ấy là một nam tước.” Emma cảm thấy nước biển nhỏ xuống cổ tay cô. “Điều đó thì liên quan đến việc gì?”

“Ý cậu là sao?” “Việc cậu là nam tước ấy.” “Mình chỉ nói vậy thôi, đó là một anh chàng thú vị. Có cần chanh không?”

“Không, cảm ơn.” Cô nuốt lấy con sò, vẫn cố ngẫm nghĩ xem liệu có phải cô đã được mời tham dự buổi tẹc đó hay chỉ là được thông báo rằng có một bữa tiệc sắp diễn ra. “Thế tiệc diễn ra ở đâu?” cô hỏi. “Công viên Holland. Tòa nhà lớn.”

“Ồ, được.” Vẫn chưa chắc. Liệu anh có mời cô, hay chỉ lấy cớ về sớm? Cô ăn thêm một con sò nữa. “Mình rất muốn cậu đi cùng,” cuối cùng anh cũng nói, với tay lấy lọ nước xốt Tabasco.

“Mình á?” “Chắc chắn rồi,” anh nói. Cô nhìn theo khi anh mở cái nắp dinh dính của chai Tabasco bằng đầu nĩa. “Chỉ là cậu không quen biết ai ở đó, thế thôi.” Rõ ràng là cô không được mời. “Mình biết cậu,” cô trả lời yếu ớt.

“Đúng, mình cho là thế. Còn có Suki! Suki sẽ ở đó.” “Chẳng phải cô ấy đang quay phim ở Carborough sao?” “Tối nay họ sẽ đưa cô ấy về.”

“Cô ấy làm rất tốt, phải không?” “Ừ, cả hai bọn mình,” anh nói nhanh và hơi cao giọng một chút. Cô quyết định cho qua. “Đúng. Đó là điều mình muốn nói. Cả hai bọn cậu.” Cô lấy một con sò nữa rồi lại đặt nó trở lại. “Mình thật sự thích Suki,” cô nói, mặc dù cô chỉ gặp Suki có một lần, tại bữa tiệc với chủ đề Trường quay 54 hoành tráng tại một câu lạc bộ tư nhân ở Hoxton. Và Emma thích cô ấy; mặc dù cô không thể loại bỏ cái cảm giác rằng Suki đối xử với cô có phần là lạ, chỉ như một người bạn quê mùa, chất phác của Dexter, như thể người bạn ấy chỉ có mặt tại các buổi tiệc và đã chiến thắng trong chương trình hộp thư truyền hình.

Anh dùng nĩa lấy một con sò khác. “Cô ấy được phải không? Suki ấy.” “Đúng, cô ấy rất được. Tình hình hai người thế nào rồi?” “Ồ, cũng ổn. Phải hơi tế nhị một chút, cậu biết đó, lúc nào cũng xuất hiện trước công chúng…”

“Kể mình nghe đi!” Emma nói, nhưng anh hình như không nghe thấy. “Và đôi khi, mình thấy như đang hẹn hò với cả hệ thống loa phát thanh công cộng ấy, nhưng điều đó thật tuyệt. Thật sự là thế. Cậu biết điều hay ho nhất về một mối quan hệ là gì không?” “Cứ nói đi.”

“Cô ấy biết nó như thế nào. Việc xuất hiện trên truyền hình ấy. Cô ấy hiểu việc đó.” “Dexter… đó là điều lãng mạn nhất mà mình từng nghe.” Lại nữa rồi, anh nghĩ, những lời nhận xét khô khốc đó. Anh nhún vai và quyết định rằng ngay sau khi thanh toán xong hóa đơn, buổi tối của họ cũng sẽ kết thúc. Như thể một ý nghĩa vừa chợt đến, anh nói thêm, “Thế nên buổi tiệc sau đó. Mình chỉ lo việc cậu về nhà thôi.”

“Walthamstow không phải là sao Hỏa, Dex, chỉ là phía Đông Bắc Luân Đôn thôi. Nó phục vụ cho cuộc sống con người.” “Mình biết!” “Và nó nằm trên tuyến đường Victoria!”

“Nhưng sẽ là một quãng đường dài nếu đi bằng phương tiện công cộng, và tiệc thì mãi đến nửa đêm mới tàn. Nếu cậu đến thì cậu sẽ phải đi ngay. Trừ khi mình trả tiền taxi cho cậu.” “Mình có tiền, mình có tiền lương.” “Công viên Holland đến Walthamstow?”

“Nếu thấy bất tiện vì mình đến…” “Không! Không có gì bất tiện. Mình muốn cậu tới mà. Hãy quyết định sau nhé?” và không nói gì, anh lại vào nhà vệ sinh, mang theo cả ly rượu, như thể anh có một bàn tiệc khác trong đó. Emma ngồi uống hết ly rượu này đến ly rượu khác và tiếp tục giận sôi lên, giận đến mức xì khói. Thế là niềm vui đã giảm dần. Anh trở lại vừa lúc món chính được mang ra. Emma kiểm tra món cá tuyết hầm bia với đậu nghiền vị bạc hà của mình. Những khoanh khoai tay dài nhờn nhợt đã được máy cắt thành những lát hình chữ nhật hoàn hảo và được xếp như những khối lắp ghép xây dựng với món cá được đặt hờ hững lên trên, cách mặt đĩa khoảng hơn mười phân, như thể nó có thể đổ nhào xuống hỗn hợp đậu nghiền bên dưới. Trò đó là gì? Những khúc gỗ được xếp chồng lên nhau? Một cách thận trọng, cô rút một lát khoai tây trên cùng. Bên trong cưng cứng và lành lạnh.

“Vua Hài kịch thế nào rồi?” Từ lúc trở vào từ nhà vệ sinh, giọng nói của Dexter còn trở nên hiếu chiến và kích động hơn. Emma thấy mình như kẻ lừa dối. Hẳn sẽ hợp lý nếu cô tâm sự với ai đó những bất ổn trong mối quan hệ của cô hiện giờ và sự bối rối không biết phải làm gì tiếp theo. Nhưng cô không thể kể với Dexter, không phải lúc này. Cô nuốt miếng khoai tây sống đó. “Ian tuyệt,” cô cương quyết nói.

“Sống cùng nhau thế nào? Căn hộ đó thoải mái chứ?” “Hết chỗ chê. Cậu chưa thấy phải không? Cậu nên ghé chơi!” Lời mời không được nhiệt tình và câu trả lời cũng nước đôi. “Ừm,” như thể Dexter không tin là có tồn tại niềm vui bên ngoài Udnerground Zone 2. Sau đó là im lặng, và cả hai trở về với phần thức ăn trên đĩa của mình. “Món thịt nướng thế nào?” cuối cùng cô hỏi, Dexter dường như đã mất hứng ăn, cắt món thịt thành từng miếng nhỏ mà không thật sự chú ý đến nó.

“Ngon hết sảy. Món cá thế nào?” “Lạnh.” “Lạnh sao?” anh nhìn vào đĩa của cô rồi lắc đầu với vẻ hiểu biết. “Nó trong suốt, Em à. Đó là do cách chế biến, vì thế nó trở nên trong suốt.”

“Dexter…” Giọng cô trở nên lạnh lùng và khó chịu. “… nó trong suốt vì nó còn đông lạnh. Nó chưa được rã đông.” “Thật sao?” Anh dùng ngón tay chọc vào bên trong phần bột nhão một cách giận dữ. “Được, chúng ta sẽ trả lại.” “Thôi được rồi. Mình sẽ chỉ ăn phần khoai tây.”

“Không, bỏ đi! Đem trả lại! Mình sẽ không trả tiền cho món cá đông lạnh! Cái gì thế này, Bejams? Mình sẽ gọi cho cậu món khác.” Anh vẫy người phục vụ lại và Emma nhìn Dexter bảo vệ quyền lợi của mình, khẳng định rằng món đó không đạt chất lượng, trên thự đơn bảo là cá tươi cơ mà, cậu muốn nó không được tính vào hóa đơn và thay bằng một món khác miễn phí. Cô khăng khăng mình không còn đói nữa nhưng Dexter vẫn một mực cho rằng cô phải dùng một món chính thật tử tế vì nó miễn phí. Chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc lại nhìn chăm chăm vào thực đơn một lần nữa trong khi người phục vụ và Dexter đang nhìn cô không chớp mắt, và món thịt nướng của cậu vẫn chưa đụng đến, đã được cắt thành từng miếng nhưng vẫn còn nguyên. Cuối cùng, cô chọn món xa lát rau miễn phí, và họ lại được một mình. Với tâm trạng hụt hẫng, họ ngồi yên lặng trước hai đĩa thức ăn không mong muốn và cô thấy muốn phát khóc lên được. “Vậy là ổn rồi,” anh nói, và ném chiếc khăn ăn xuống.

Cô muốn về nhà. Cô sẽ bỏ qua món tráng miệng, quên luôn bữa tiệc sau đó - rõ ràng là anh không muốn cô đến đó - và về nhà. Có lẽ Ian đã về, anh luôn tốt bụng, chu đáo và yêu thương cô, và họ có thể ngồi trò chuyện, hoặc chỉ ôm nhau xem ti vi. “Thế việc dạy học ra sao?” Anh nói nhưng mắt nhìn quanh căn phòng. “Tốt, Dexter,” cô cau có.

“Sao nào? Mình đã làm gì chứ?” anh bực tức hỏi, nhìn trả lại cô. Cô nói thẳng. “Nếu cậu không quan tâm thì đừng hỏi.” “Mình quan tâm! Chỉ là…” Anh tự rót thêm rượu cho mình. “Mình nghĩ cậu đang viết một cuốn sách hay thứ gì đó?”

“Đúng là mình đang viết một cuốn sách hay thứ gì dó, nhưng mình cũng phải kiếm sống. Hơn nữa mình thích thú với việc đó, Dexter, và mình là một giáo viên cực tốt.” “Chắc chắn rồi! Chỉ là, à, cậu biết thành ngữ đó. ‘Những người có khả năng…’ Emma mở miệng. Hãy bình tĩnh…

“Không, mình không biết, Dexter. Hãy nói cho mình biết. Thành ngữ nào cơ?” “Cậu biết đấy.” “Không, nghiêm túc đấy. Hãy nói cho mình biết đi.”

“Điều đó không quan trọng.” Anh bắt đầu trông ngài ngại. “Mình muốn biết. Hãy kết thúc câu nói đó đi. ‘Những người có khả năng…’” Anh thở dài, vẫn cầm ly rượu trong tay, sau đó nói một cách thẳng thừng. “Những người có khả năng thì làm, những người không có khả năng thì dạy…”

Cô tiếp lời. “Và những người dạy học thì hãy cuốn xéo đi.” Và lúc này thì ly rượu đang nằm trong lòng anh khi Emma đẩy bàn đứng dậy, túm lấy túi xách, tiếng chai lọ và bát đĩa va vào nhau loảng xoảng khi cô bước ra khỏi chỗ ngồi, lao xồng xộc ra khỏi cái nơi đáng ghét, đáng ghét này. Xung quanh, mọi người đang giương mắt nhìn nhưng lúc này, cô chẳng quan tâm nữa, cô chỉ muốn ra ngoài. Đừng khóc, mày sẽ không khóc, cô ra lệnh cho chính mình, và liếc nhìn phía sau, cô thấy Dexter điên tiết lau chỗ rượu đổ lên người, an ủi người phục vụ và sau đó đuổi theo cô. Cô xoay người, bắt đầu chạy, và lúc này Cô gái Bán thuốc đang sải bước xuống các bậc thang hướng về phía cô trên đôi chân dài và đôi giày cao gót, đôi môi đỏ thẫm nở một nụ cười rạng rỡ. Dù đã tự hứa với lòng mình, Emma vẫn cảm thấy nước mắt tủi nhục chực tuôn ra và giờ thì cô đang ngã xuống các bậc thang, loạng choạng trên đôi giày cao gót thậm ngốc và cô có thể nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của các thực khách phía sau lưng khi cô khuỵu đầu gối xuống. Cô gái Bán thuốc đang ở bên cạnh cô, nắm lấy khuỷu tay cô, với cái nhìn hết sức quan tâm. “Cô ổn chứ?”

“Vâng, cảm ơn, tôi ổn…” Nhưng lúc này, Dexter đã đuổi kịp cô, đang giúp cô đứng lên. Cô kiên quyết vùng khỏi tay anh. “Đừng có động vào mình, Dexter!”

“Đừng hét, bình tĩnh nào…” “Mình sẽ không bình tĩnh.” “Được, mình xin lỗi, mình xin lỗi, mình xin lỗi. Bất kể cậu giận về điều gì, mình cũng xin lỗi!”

Trên bậc thang, cô xoay lại nhìn anh với cặp mắt tóe lửa. “Cái gì, cậu không biết sao?” “Không! Hãy quay trở lại bàn, và nói cho mình biết nhé!” Nhưng cô tiếp tục lao tới, lúc này đã băng qua những cánh cửa tự động, đẩy chúng đóng lại phía sau cô nên phần mép cửa kim loại đập mạnh vào đầu gối Dexter. Anh khập khiễng đi theo cô. “Thật là ngốc nghếch! Chỉ là chúng ta đều ngà ngà rồi…” “Không, chỉ có cậu ngà ngà thôi! Cậu lúc nào cũng say rượu hoặc say thứ gì đó mỗi khi gặp mình. Cậu không nhận thấy rằng đã ba năm nay, chưa có lúc nào mình gặp cậu trong trạng thái tỉnh táo sao? Mình không còn nhớ lúc cậu tỉnh táo thì thế nào nữa, cậu quá bận rộn với bản thân hoặc những người bạn mới của cậu hoặc cứ mười phút lại chạy vào nhà vệ sinh… Mình chẳng biết đó là do cậu bị tiêu chảy hay do uống quá nhiều nước ngọt, nhưng dù thế nào thì điều đó cũng thật thô lỗ và trên tất thảy, nó khiến mình phát chán lên được. Ngay cả khi nói chuyện với mình, cậu luôn nhìn qua vai mình xem có lựa chọn nào khác tốt hơn…”

“Điều đó không đúng!” “Đúng vậy đấy, Dexter! Đó là hành động ngu ngốc. Cậu làngười dẫn chương trình truyền hình, Dex à. Cậu không phải là người phát minh ra penicillin, đó chỉ là chương trình truyền hình thôi, và một chương trình chẳng ra gì. Quỷ tha ma bắt nó đi, mình thấy đủ rồi.” Họ đang ở giữa đám đông trên phố Wardour trong ánh nắng đang nhạt dần của một buổi chiều hè.

“Đi đâu đó nói chuyện nhé.” “Mình không muốn nói về nó, mình chỉ muốn về nhà…” “Emma, làm ơn đi?”

“Dexter, hãy mặc kệ mình, được không?” “Cậu đang bị kích động đấy. Lại đây nào.” Anh nắm lấy tay cô một lần nữa, và một cách ngốc nghếch tìm cách ôm cô. Cô đẩy anh ra, nhưng anh đã giữ chặt cô lại. Lúc này mọi người đang nhìn họ - lại một đôi nữa đang cãi nhau tại Soho vào tối thứ Bảy, và cuối cùng, cô dịu xuống, để mặc cho Dexter kéo cô sang một bên đường. Giờ thì cả hai lại im lặng, Dexter bước ra xa để nhìn cô cho rõ. Cô đang đứng quay lưng về phía anh, lấy mu bàn tay chùi nước mắt, và anh bỗng cảm thấy nhói lòng.

Cuối cùng, bằng một giọng nhẹ nhàng và mặt vẫn hướng vào tường, cô nói. “Sao cậu lại như thế này, Dexter?” “Như thế nào?”

“Cậu biết mà.” “Mình chỉ là chính mình thôi.” Cô quay lại nhìn anh. “Không, không phải. Mình biết cậu là người thế nào và lúc này không phải là cậu. Dexter ạ, cậu thật kinh khủng. Cậu thật đáng ghét. Ý mình là trước đây cậu vẫn có chút đáng ghét, thi thoảng thôi, một chút ích kỷ nữa, nhưng ngoài ra, cậu cũng hài hước, đôi khi cũng tốt bụng, và biết quan tâm đến người khác hơn bản thân mình. Nhưng giờ cậu đã vượt khỏi tầm kiểm soát của chính cậu, với rượu, ma túy…”

“Mình chỉ vui chơi thôi!” Cô sụt sịt mũi và nhìn lên qua cặp mắt đen đã nhòe nước. “Và đôi lúc chỉ là mình bị cuốn đi. Nếu cậu không hay… chỉ trích mình nhiều đến thế.”

“Mình sao? Mình không nghĩ thế. Mình đã cố gắng. Chỉ là mình không thể…” Cô lắc đầu, tự bảo mình dừng lại. “Mình biết mấy năm gần đây cậu hay thấy chán nản, và mình đã cố gắng để hiểu điều đó, thật sự là mình đã cố, về việc mẹ cậu và tất cả mọi thứ, nhưng…” “Cứ nói đi,” anh nói. “Mình chỉ không nghĩ rằng cậu là người mình từng biết. Cậu không còn là bạn mình nữa. Thế thôi.”

Anh không nghĩ được điều gì để nói, vì thế họ đứng im lặng, cho đến lúc Emma đưa tay ra, nắm lấy hai ngón tay anh mà bóp chặt trong lòng bàn tay mình. “Có lẽ… có lẽ nên thế này,” cô nói. “Có lẽ chỉ cần kết thúc.” “Kết thúc? Kết thúc cái gì?”

“Chúng ta. Cậu và mình. Tình bạn. Dex à, có nhiều thứ mình muốn nói với cậu. Về mình và Ian. Nếu cậu là bạn mình, mình đã có thể kể với cậu nhưng mình không thể, và nếu mình không thể chia sẻ với cậu, vậy thì cậu có ý nghĩa gì? Chúng ta có ý nghĩa gì chứ?” “Cậu đang nói gì vậy?” “Chính cậu đã nói, mọi người thay đổi, không cần phải nhạy cảm về điều đó. Hãy cứ tiếp tục sống, và tìm một người khác.”

“Đúng, nhưng ý mình không phải là chúng ta…” “Sao lại không?” “Bởi vì chúng ta… là chúng ta. Chúng ta là Dex và Em. Chẳng phải thế sao?”

Emma nhún vai. “Có lẽ chúng ta đã vượt xa khỏi tầm tay nhau.” Anh đứng im một lúc, sau đó nói. “Vậy cậu nghĩ là mình vụt khỏi tầm tay cậu, hay cậu vụt khỏi tầm tay mình.” Cô đưa mu bàn tay lên chùi mũi. “Mình nghĩ cậu cho rằng mình thật… thảm hại. Mình nghĩ cậu cho rằng mình cản trở cách sống của cậu. Mình nghĩ cậu đã hết quan tâm đến mình.”

“Em, mình không nghĩ cậu thảm hại.” “Và mình cũng không nghĩ thế! Mình không thảm hại! Mình nghĩ mình quá tuyệt vời nếu cậu biết điều đó, và mình nghĩ cậu cũng đã từng nghĩ như thế! Nhưng nếu cậu không nghĩ thế hoặc cậu chỉ xem đó như một điều hiển nhiên, vậy cũng tốt. Chỉ có điều mình không chấp nhận bị đối xử như thế này nữa.” “Đối xử như thế nào?”

Cô thở dài, và im lặng một lúc trước khi nói. “Giống như cậu luôn luôn muốn ở một nơi nào đó, với một người nào khác.” Hẳn anh đã có thể phủ nhận điều này, nhưng ngay chính lúc đó, Cô gái Bán thuốc đang đứng trong nhà hàng, số điện thoại di động của anh nhét vào nịt tất của cô ta. Rồi anh tự hỏi liệu anh có thể nói điều gì đó để cứu vãn tình hình, một câu nói đùa chẳng hạn. Nhưng anh chẳng nghĩ ra cái gì và Emma thả tay anh ra.

“Được, cậu cứ đi,” cô nói. “Đi đến bữa tiệc của cậu. Cậu đã thoát được mình rồi. Cậu đã tự do.” Với chút can đảm còn lại, Dexter cố cười thật to. “Nghe giống như cậu đang đá mình!” Cô mỉm cười buồn bã. “Mình nghĩ là thế. Dex à, cậu không còn là người mà mình từng biết. Mình thật sự, thật sự rất thích con người cậu trước đây. Mình thích cậu trở lại như trước, nhưng mình xin lỗi, mình nghĩ là cậu cũng đừng nên gọi điện cho mình nữa.” Cô xoay người, và hơi loạng choạng, bước xuống con phố nhỏ hướng về Quảng trường Leicester.

Trong một lúc, Dexter nhìn thấy một hình ảnh thoáng qua nhưng lại rất rõ ràng ở đám tang mẹ anh, anh cuộn tròn dưới sàn nhà tắm trong khi Emma ôm lấy anh, vuốt tóc anh. Thế mà anh đã xem như chẳng có gì, ném bỏ chuyện đó như một thứ rác rưởi. Anh bước theo cô. “Thôi nào, Em. Chúng ta vẫn là bạn, phải không? Mình biết mình có hơi kỳ cục, chỉ là…” Cô dừng bước, nhưng không quay đầu lại, và anh biết rằng cô đang khóc. “Emma à?” Sau đó, cô quay người lại thật nhanh, bước đến trước anh và kéo mặt anh về phía cô, áp cái má vừa ươn ướt vừa ấm áp vào ám anh, cô nói rất nhanh và nhẹ nhàng vào tai anh, và trong một khoảnh khắc, Dexter nghĩ rằng mình đã được tha thứ. “Dexter, mình rất yêu cậu. Rất, rất nhiều, và có lẽ mình sẽ vẫn luôn yêu cậu.” Môi cô chạm vào má anh. “Chỉ là mình không còn thích cậu nữa. Mình xin lỗi.”

Và rồi cô bước đi, Dexter thấy mình đang đứng trơ trọi trên đường, phía sau con hẻm, cố hình dung xem sẽ làm gì tiếp theo. Ian trở về ngay trước nửa đêm và thấy Emma nằm cuộn trong ghế bành, đang xem một bộ phim cũ. “Em về sớm thế. Cậu bé Vàng thế nào?” “Khủng khiếp,” cô lầm bầm.

Nếu Ian cảm thấy hân hoan về điều này, anh cũng không để lộ ra giọng nói. “Sao thế, chuyện gì đã xảy ra vậy?” “Em không muốn nói. Không phải tối nay.” “Sao vậy? Emma, nói cho anh biết đi! Cậu ta đã nói gì? Hai người cãi nhau à?...”

“Làm ơn mà Ian? Không phải tối nay. Hãy đến được không anh?” Cô nhích người để anh có thể ngồi cùng cô trên ghế bành, và anh nhìn thấy chiếc đầm cô đang mặc, thứ mà cô chưa bao giờ mặc cho anh ngắm. “Em mặc cái đó à?” Cô mân mê gấu váy. “Đó là một sai lầm.”

“Anh nghĩ trông em thật đẹp.” Cô cuộn người gần anh, đầu tựa lên vai anh. “Buổi diễn thế nào?” “Không được tốt lắm.”

“Anh có làm trò chó mèo không?” “Ừm.” “Có bị ngắt lời không?”

“Một chút.” “Có lẽ đó không phải là sở trường của anh.” “Một vài tiếng la ó.”

“Dù sao cũng là một phần của công việc phải không? Mọi người đôi lúc trở nên thật thô lỗ.” “Anh nghĩ thế. Anh nghĩ đôi lúc anh chỉ lo…” “Lo gì?”

“Rằng có thể anh… không thật hài hước.” Cô nói vào ngực anh. “Ian?” “Gì em?”

“Anh là một người rất, rất hài hước.” “Cảm ơn, Em.” Anh tựa đầu vào đầu cô và nghĩ về chiếc hộp nhung nhỏ viền lụa đựng viên nhẫn đính hôn bên trong. Suốt hai tuần qua, nó đã được nhét vào đôi tất, đợi đúng thời cơ để dưa ra. Nhưng dù sao thì không phải lúc này. Ba tuần nữa, họ sẽ đi nghỉ trên bãi biển Corfu. Anh hình dung về một nhà hàng nhìn ra biển, một đêm trăng tròn, Emma trong chiếc đầm mùa hè, với làn da rám nắng khỏe khoắn và đang mỉm cười, có lẽ ở giữa hai người là một bát mực ống. Anh tưởng tượng ra cảnh lồng chiếc nhẫn vào tay cô theo cách nào đó thật hài hước. Suốt vài tuần nay, anh đã vẽ vời trong óc mình đủ kiểu hài hước-lãng mạn - có lẽ sẽ phải thả nó vào ly rượu của cô trong khi cô đi vệ sinh, hoặc vờ phát hiện ra nó trong miệng của một con cá nướng, và phàn nàn với người phục vụ. Trộn lẫn nó trong các khoanh mực, có thể cách này có tác dụng. Hay thậm chí anh có thể đưa thẳng cho cô. Anh cố nặn ra những từ. Hãy lấy anh nhé, Emma Morley. Hãy lấy anh nhé.

“Yêu em nhiều, Em,” anh nói. “Em cũng yêu anh,” Emma nói. “Cũng yêu anh.” Cô gái Bán thuốc ngồi tại quầy rượu trong giờ nghỉ giải lao hai mươi phút, khoác lên người chiếc áo khoác, nhấm nháp rượu whisky và lắng nghe chàng trai này nói mãi về người bạn của anh ta, cô gái xinh đẹp tội nghiệp đã ngã cầu thang. Hình như là họ vừa mới cãi nhau về chuyện gì đó. Cô gái Bán thuốc ngồi nghe, thỉnh thoảng gật gù đáp trả những lời độc thoại của anh ta và lén nhìn đồng hồ đeo tay của mình. Còn năm phút nữa là đến nửa đêm, và cô thật sự phải trở lại làm việc. Giữa mười hai giờ đêm và một giờ sáng là khoảng thời gian có nhiều tiền bo nhất nhờ sự hưng phấn tột độ và sự ngu ngốc của những vị khách nam giới. Ngồi thêm năm phút nữa rồi cô sẽ đi. Anh chàng tội nghiệp này thậm chí còn đứng không nổi.

Cô nhận ra anh ta từ chương trình truyền hình ngớ ngẩn đó - và chẳng phải anh ta đang hẹn hò với Suki Meadows sao? - nhưng không thể nhớ ra tên anh ta. Dù sao thì có ai xem chương trình đó không? Bộ com lê của anh ta đã vấy bẩn, các túi áo chất đầy những gói thuốc chưa bóc, có một vết dầu bóng trên mũi anh ta, hơi thở của anh ta thật tệ. Còn nữa, anh ta thậm chí còn không buồn hỏi tên cô. Cô gái Bán thuốc có tên là Cheryl Thomson. Công việc thường ngày của cô là y tá, một công việc vô cùng mệt mỏi, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn phải đi làm thêm ở đây bởi vì cô còn phải đi học, mà tiền boa ở đây lại cực kỳ hậu hĩnh với điều kiện biết cách tán tỉnh một chút. Chồng sắp cưới của cô đang đợi cô trong căn hộ ở Kilburn. Milo, người Ý, cao một mét tám tám, từng là cầu thủ bóng đá, và hiện cũng là y tá. Anh rất đẹp trai và họ sẽ cưới nhau trong tháng Chín này. Cô sẽ nói hết tất cả những điều này với chàng trai kia nếu anh ta hỏi, nhưng anh ta không hỏi, vì thế còn hai phút nữa là đến nửa đêm của ngày Thánh Swithin, cô xin phép được quay lại với công việc. “Không, tôi không thể đi dự tiệc, đúng là tôi đã có số điện thoại của anh, hy vọng anh và người bạn lúc này có thể giải quyết được mâu thuẫn với nhau” và để mặc chàng trai ngồi đó một mình, gọi thêm một ly rượu nữa.

PHẦN BA 1996 - 2001. Nhữngnămđầucủađộituổibamươi

“Đôi khi, bạn nhận biết được khi nào thì những khoảnh khắc tuyệt vời sẽ xảy ra, và đôi khi, chúng hiện lên từ quá khứ. Có lẽ điều này cũng đúng với mọi người.” James Salter,(30) Đốt cháy tháng ngày.