Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Một ngày - Chương 15

Chương 12.

Nói “Anh yêu em” Thứ Tư, ngày 15 tháng Bảy năm 1998. Chichester, Sussex

Sau đó, không rõ bằng cách nào nhưng Dexter thấy mình lại yêu lần nữa, và cuộc sống bỗng trở thành một cuộc thư giãn nhỏ kéo dài. Sylvie Cope. Tên cô ấy là Sylvie Cope, một cái tên đẹp, và nếu bạn hỏi cô ấy trông như thế nào, anh sẽ lắc đầu, thổi phù và nói rằng cô ấy tuyệt vời, chỉ là tuyệt vời, chỉ… là khiến người ta ngạc nhiên! Dĩ nhiên cô ấy đẹp, nhưng theo cách không giống với những người khác - không có sự sôi nổi của Suki Meadows, hay vẻ đẹp thời trang của Naomi hay Ingrid hay Yolande, nhưng đẹp một cách trong sáng, cổ điển; nếu còn làm người dẫn chương trình truyền hình như trước, anh hẳn đã gọi cô là “xuất sắc”, hoặc thậm chí “vô cùng xuất sắc”. Mái tóc vàng thẳng dài, rẽ ngôi giữa, những đường nét nhỏ nhắn được bố trí hoàn hảo trên khuôn mặt hình trái xoan với làn da trắng xanh, cô khiến anh liên tưởng đến người phụ nữ trong tranh mà anh không nhớ chính xác tên, một phụ nữ thời trung cổ với những bông hoa cài trên tóc. Đó là Sylvie Cope; một kiểu phụ nữ trông hoàn hảo với hai cánh tay choàng quanh một con kỳ lân. Người cao, mảnh khảnh, hơi giản dị, luôn nghiêm khắc, với khuôn mặt không cử động nhiều trừ những lúc cau mày hay tròn mắt trước những điều ngốc nghếch mà anh nói hoặc làm; Sylvie là một cô gái hoàn hảo, và đòi hỏi phải có sự hoàn hảo. Hai tai cô hơi nhô ra và tỏa sáng như san hô với ánh sáng từ phía sau lưng, và trong ánh sáng đó, bạn có thể nhìn thấy vùng lông tơ mịn màng trên hái má và trán cô. Nếu vào những thời điểm khác hời hợt hơn, hẳn Dexter có thể cảm thấy khó chịu với những đặc điểm như đôi tai tỏa sáng, lông tơ trên trán, nhưng vào lúc này, khi nhìn cô ngồi ở phía đối diện, chiếc cằm nhỏ hoàn hảo của cô đang tựa trên bàn tay với những ngón tay dài, chim én bay lượn phía trên đầu, ánh nến chiếu sáng khuôn mặt cô trông giống như những bức tranh cạnh những cây nến hình người, anh thấy cô hoàn toàn mê hoặc. Cô mỉm cười với anh từ phía bên kia và anh quyết định rằng tối nay sẽ nói với cô rằng anh yêu cô. Trước đây, những lúc tỉnh táo và nói một cách thật lòng, anh chưa bao giờ thật sự nói “Anh yêu em”. Anh đã từng nói “Anh rất đỗi yêu em,” nhưng khi đó hoàn toàn khác, và anh cảm thấy đây là lúc phải sử dụng những từ này theo nghĩa trong sáng nhất. Anh chìm đắm trong kế hoạch đó đến mức trong một lúc đã không tập trung vào những gì đang diễn ra.

“Vậy cụ thể là cậu làm gì, Dexter?” mẹ Sylvie hỏi từ phía cuối bàn; bà Helen Cope, lạnh lùng, xa cách trong chiếc áo len màu be. Không nghe thấy, Dexter vẫn tiếp tục nhìn Sylvie, người lúc này đang nhướn mày cảnh báo. “Dexter?” “Hử?”

“Mẹ đã hỏi anh đấy?” “Cháu xin lỗi, cháu không nghe thấy.” “Anh ấy là người dẫn chương trình truyền hình,” Sam, một trong hai cậu em song sinh của Sylvie nói. Mười chín tuổi, là thành viên đội đua thuyền của trường đại học, Sam trông như một tên phát xít vụng về, tự mãn, giống hệt như Murray, đứa em song sinh của cậu ta.

“Vẫn hay đã? Hiện anh vẫn còn dẫn chương trình chứ?” Murray cười một cách tự mãn và và chúng đập mép khăn màu vàng vào nhau. Dáng dấp thể thao, da trắng, mắt xanh lơ, chúng trông như được nuôi trong phòng thí nghiệm. “Mẹ không hỏi em, Murray,” Sylvie ngắt lời. “Vâng, đại khái là cháu vẫn còn dẫn chương trình,” Dexter nói và thầm nghĩ, tao sẽ hỏi thăm chúng mày, hai thằng quỷ nhỏ à. Họ đã có mâu thuẫn trước đó, Dexter và Cặp Song Sinh, tại Luân Đôn. Qua những nụ cười tự mãn và những cái nháy mắt, chúng thể hiện rằng chúng không đánh giá cao bạn trai mới của Sylvie, cho rằng cô ấy có thể làm tốt hơn. Gia đình nhà Cope là Những Người Chiến Thắng và chỉ chơi với Những Người Chiến Thắng. Dexter là một anh chàng quyến rũ nhưng là một kẻ hết thời, đang trên đường tụt dốc. Có một khoảng im lặng giữa bàn ăn. Anh có cần phải tiếp tục nói chuyện không? “Xin lỗi, cô đã hỏi gì ạ?” Dexter hỏi, bị mất phương hướng trong giây lát nhưng quyết định không bỏ cuộc.

“Tôi tự hỏi là cậu làm gì trong thời gian gần đây?” bà kiên nhẫn lặp lại, thể hiện rõ ràng đây là cuộc phỏng vấn cho vị trí bạn trai của Sylvie. “À, thật ra thì cháu đang làm một vài chương trình truyền hình mới. Chúng cháu đang chờ xem chương trình này sẽ được duyệt.” “Chúng là gì, những chương trình truyền hình đó ấy?”

“À, một chương trình nói về cuộc sống về đêm ở Luân Đôn, kiểu như điều gì đang diễn ra ở thủ đô, và một chương trình khác về thể thao. Thể thao Mạo hiểm.” “Thể thao Mạo hiểm? ‘Thể thao Mạo hiểm’ là gì?” “Đó là những môn như leo núi bằng xe đạp, trượt tuyết, trượt ván…”

“Anh có tham gia môn thể thao mạo hiểm nào không?” Murray khiêu khích. “Anh có trượt ván,” Dexter nói kiểu tự vệ, và anh để ý thấy ở phía cuối bàn bên kia, Sam đã nhét khăn ăn vào miệng mình. “Liệu chúng tôi có nhìn thấy cậu trên chương trình nào của BBC không?” Lionel, ông bố đẹp lão, đậm người, đầy tự mãn và có mái tóc vẫn vàng một cách kỳ lạ ở độ tuổi ngũ tuần.

“Không chắc ạ. Nó là chương trình khá-khuya, cháu e là thế.” “Chương trình khá khuya, cháu e là thế”, “Anh có trượt ván.” Chúa ơi, anh thầm nghĩ, nghe như thế nào nhỉ? Có điều gì đó khi tiếp xúc với nhà Cope khiến anh hành xử như thể đang tham gia một vở kịch hóa trang. Có lẽ, đó là một chương trình khá khuya. Tuy nhiên, vẫn không sao nếu đó là những gì cần nói… Lúc này, Muray, một trong hai đứa sinh đôi - hay đó thật ra là Sam? - lên tiếng, miệng đầy xa lát, “Bọn em từng xem chương trình đêm khuya mà anh tham gia, largin’it. Những lời chửi thề và những cô gái như búp bê nhảy múa trong những chiếc lồng sắt. Mẹ không muốn bọn con xem nó, mẹ nhớ không?” “Chúa ơi, cái thứ đó?” Bà Helen Cope cau mày. “Mẹ ngờ ngợ rồi.”

“Mẹ đã từng rất, rất ghét chương trình đó,” Murray hay Sam nói. “Tắt ngay! Mẹ từng hét lên như thế,” đứa kia nói. “Tắt nó ngay! Không thì con sẽ làm hỏng não của mình mất!” “Thật buồn cười, đó cũng chính là những điều mẹ cháu từng nói,” Dexter nói, nhưng chẳng ai hưởng ứng với lời nhận xét đó, và anh đưa tay lấy chai rượu.

“Vậy đó chính là cậu, phải không?” Lionel, bố của Sylvie, lên tiếng, cặp chân mày của ông nhướn lên như thể quý anh đang ngồi ở bàn ăn nhà ông đã hiện nguyên hình là một tên vô lại. “À, vâng, nhưng không phải tất cả đều như thế. Cháu chỉ phỏng vấn các nhóm nhạc và các ngôi sao điện ảnh.” Anh tự hỏi liệu có tự phụ khi nói về các nhóm nhạc và ngôi sao điện ảnh, nhưng chẳng còn cách nào khác bởi cặp song sinh đang ở đó, sẵn sàng hạ gục anh. “Vậy là anh vẫn còn đi lại với nhiều ngôi sao điện ảnh chứ?” một trong hai đứa sinh đôi nói, với giọng điệu sợ hãi theo kiểu nhạo báng, cái thằng quỷ nhỏ A-ri-an mới có được chút thành công.

“Thật sự là không. Không còn nữa.” Anh quyết định trả lời một cách thành thật không chút hối tiếc hay tự thán. “Tất cả những mối quan hệ đó đã… kết thúc.” “Dexter rất khiêm tốn,” Sylvie cất lời. “Anh ấy nhận được rất nhiều lời mời làm việc. Anh ấy rất kỹ tính trong việc xuất hiện trên truyền hình. Thứ anh ấy thật sự muốn làm là sản xuất. Dexter có cả một công ty sản xuất truyền thông riêng!” cô nói đầy tự hào, và bố mẹ cô gật đầu tán thành. Một người kinh doanh, một doanh nhân - gần giống như vậy hơn. Dexter cũng mỉm cười, nhưng thực tế là thời gian gần đây hoạt động của nó trở nên rất lặng lẽ. Công ty Mayhew TV vẫn chưa kiếm được một khoản tiền hoa hồng nào, hay có cuộc gặp gỡ nào với bên ủy thác, và lúc này nó vẫn chỉ tồn tại trên giấy tờ. Aaron, đại diện của anh, đã bỏ rơi anh. Không có công việc lồng tiếng, quảng bá, cũng chẳng có nhiều buổi ra mắt. Anh không còn là gương mặt đại diện cho thương hiệu rượu táo thượng hạng, đã âm thầm bị loại ra khỏi nhóm hay chơi bài poker, và thậm chí cái gã chơi nhạc đệm trong nhóm nhạc Jamiroquai cũng không còn gọi cho anh nữa. Nhưng bất kể tất cả những điều này, bất kể sự tụt dốc trong sự nghiệp, hiện anh vẫn ổn, bởi vì anh đang yêu Sylvie, Sylvie xinh đẹp, và họ đang có những khoảng thời gian nghỉ ngơi nho nhỏ.

Những ngày cuối tuần thường bắt đầu và kết thúc tại sân bay Stansted, nơi họ bay đến Genoa hay Bucharest, Rome hay Reykjavik, những chuyến đi được Sylvie chuẩn bị trước với sự chính xác của một đội quân xâm lăng. Là một cặp đôi thành thị hết sức quyến rũ đến từ châu u, họ ở trong những khách sạn sang trọng, độc đáo và đi dạo, mua sắm, và mua sắm, rồi lại đi dạo, thưởng thức những tách cà phê đen trong những quán cà phê ven đường, sau đó giam mình trong chiếc giường ngủ nhỏ cũng sang trọng màu nâu sẫm với phòng tắm và một cành tre trong chiếc lọ hoa cao dẹt. Nếu không khám phá những cửa hiệu nhỏ tại một thành phố lớn của châu u thì họ sẽ dành thời gian ở Tây Luân Đôn với các bạn của Sylvie: những cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng khá khó chịu cùng với những cậu bạn trai mông to, hai má hồng đào, những người cũng giống như Sylvie và các bạn cô ấy, đều làm việc trong lĩnh vực tiếp thị, quảng cáo hoặc làm việc trong Thành Phố. Thật ra anh không thích kiểu người này, những cậu bạn trai tự tin thái quá. Họ khiến anh nhớ đến những tên lớp trưởng và những kẻ đứng đầu thời còn đi học; không phải khó ưa, chỉ là không tạo được sự lôi cuốn cho lắm. Nhưng không sao. Bạn không thể cứ sống theo những gì tạo ra sự lôi cuốn, và luôn có nhiều lợi ích từ lối sống trật tự, ít hỗn độn hơn. Sự thanh bình và trạng thái say xỉn không thể đi cùng nhau, và trừ những ly sâm banh hoặc ly rượu hiếm hoi trong bữa tối, Sylvie không uống rượu. Cô cũng không hút thuốc hay dùng ma túy, không ăn thịt sống, không bánh mì, đường hay khoai tây. Quan trọng hơn cả là cô không có thời gian cho Dexter say xỉn. Khả năng pha rượu phịa của Dexter chẳng có ý nghĩa gì với cô. Cô thấy say rượu là một việc đáng xấu hổ và không xứng đáng là kẻn am nhi, và không ít lần anh thấy chỉ còn lại một mình mình trên giường sau khi uống ly martini thứ ba. Mặc dù không tuyên bố rõ ràng nhưng cô đã cho anh lựa chọn: hoặc là xem xét lại hành động, thay đổi cuộc sống, hoặc là anh sẽ xem xét lại hành động, thay đổi cuộc sống, hoặc là anh sẽ mất cô. Kết quả là thời gian gần đây, những lần say xỉn đã ít hơn, ít chảy máu mũi hơn, ít phải trải qua những buổi sáng quằn quại trong nỗi ân hận và tự ghê tởm bản thân. Anh không còn đi ngủ với một chai rượu vang đỏ để dự phòng trường hợp khát nước vào lúc nửa đêm, và về điều này, anh cảm thấy biết ơn cô. Anh cảm thấy mình như biến thành một người hoàn toàn mới.

Nhưng điều đáng chú ý nhất ở Sylvie là anh thích cô nhiều hơn cô thích anh. Anh thích sự thẳng thắn, tự tin và điềm tĩnh nơi cô. Anh thích tham vọng, mãnh liệt, không chút chùn bước và thị hiếu trong sáng, xa xỉ của cô. Dĩ nhiên, anh thích vẻ ngoài của cô, và cách họ nhìn nhau, anh cũng thích sự lạnh lùng của Sylvie; cô là người cứng rắn, thông minh, đáng ao ước như một viên kim cương và lần đầu tiên trong đời, anh là người phải theo đuổi một ai đó. Trong lần hò hẹn đầu tiên, tại một nhà hàng Pháp tệ hại ở Chelsea, anh đã hỏi liệu cô có thấy vui không. Cô trả lời rằng mình đang có một khoảng thời gian tuyệt vời nhưng không thích cười to trước sự có mặt của nhiều người, bởi cô không thích những gì tiếng cười gây ra đối với khuôn mặt cô. Và mặc dù một phần trong anh cảm thấy hơi ớn lạnh với điều này, nhưng phần khác lại thấy khâm phục về sự kiên định của cô. Lần viếng thăm này - lần đầu tiên đến nhà bố mẹ cô là một phần của kỳ nghỉ dài cuối tuần, ghé qua Chichester trước khi tiếp tục chuyến xe M3 đến ngôi nhà thuê ở Cornwall, nơi Sylvie sẽ dạy anh lướt ván. Dĩ nhiên, anh không thể lãng phí thời gian này, anh cần phải làm việc, hoặc tìm kiếm việc làm. Nhưng hình ảnh Sylvie, rắn chắc và hai má hồng hào trong bộ đồ lướt sóng với mái tóc buộc ra sau lại như quyến rũ anh hơn bất cứ điều gì khác. Anh nhìn qua cô ở bên kia bàn để kiểm tra xem phản ứng của cô trước cách anh hành xử, và dưới ánh nến cô mỉm cười trấn an anh. Cho đến lúc này, anh vẫn đang hành xử tốt, và anh rót cho mình một ly rượu cuối cùng. Không được uống quá nhiều. Phải giữ đầu óc tỉnh táo trước những người này. Sau khi dùng món tráng miệng được làm từ những quả dâu trong vườn, thứ mà anh đã khen có phần thái quá. Dexter giúp Sylvie dọn bát đĩ vào nhà, một ngôi biệt thự ngồi đỏ giống như ngôi nhà cao cấp dành cho búp bê. Họ đứng trong gian bếp vùng quê được thiết kế theo phong cách Victoria, chất bát đĩa vào máy rửa chén.

“Anh không tài nào phân biệt được hai đứa sinh đôi.” “Cách tốt nhất để phân biệt chúng là Sam là đứa đáng ghét còn Murray là đứa thô lỗ.” “Anh nghĩ là chúng không thích anh.”

“Chúng không thích ai ngoài bản thân chúng hết.” “Anh nghĩ là chúng cho rằng anh hơi giả tạo.” Cô đưa tay qua chiếc rổ đựng dao nĩa nắm lấy tay cậu. “Gia đình em nghĩ gì về anh liệu có quan trọng không?”

“Cũng tùy thôi. Vậy em có quan tâm đến những gì gia đình em nghĩ về anh không?” “Em nghĩ là một chút.” “Vậy thì vói anh, điều đó cũng quan trọng.” Anh nói hết sức chân thành.

Cô dừng chất bát đĩa vào máy rửa chén, nhìn anh thật chăm chú. Giống như những người làm trò vui cho công chúng, Sylvie không phải là mẫu người thích thể hiện tình cảm, ôm ấp và vuốt ve. Tình dục với Sylvie giống như một trò chơi bóng quần với sự đòi hỏi rất khắt khe, khiến anh nhức nhối với cảm giác như mình đã thua cuộc. Sự va chạm cơ thể hiếm khi xảy ra và nếu có thì thường diễn ra một cách bất ngờ, nhanh chóng và dữ dội. Lúc này, bỗng nhiên cô đặt một tay ra sau đầu anh và hôn anh mãnh liệt, đồng thời nắm lấy tay anh kẹp vào giữa hai chân cô. Anh nhìn vào mắt cô, mở to chăm chú, và tìm cách thể hiện sự khao khát chứ không phải sự khó chịu bởi cánh cửa máy rửa chén đang đập vào ống quyển anh. Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân của mọi người đi vào nhà, giọng nói thô lỗ của cặp song sinh ở hành lang. Anh tìm cách dứt ra nhưng môi dưới của anh đang bị ghìm giữa hai hàm răng của Sylvie, kéo dài ra một cách hài hước giống như trong bộ phim hoạt hình của Warner Bros. Anh rên lên còn cô cười khoái chí, sau đó thả môi anh ra khiến nó bật trở lại như một cách mành cuộn. “Không thể đợi được đến tận giờ đi ngủ,” cô hổn hển khi anh dùng mu bàn tay kiểm tra xem có máu trên miệng không. “Lỡ gia đình em nghe thấy thì sao?”

“Em không quan tâm. Em đã lớn rồi cơ mà.” Anh tự hỏi liệu mình có nên bày tỏ vào lúc này, nói với cô rằng anh yêu cô. “Ôi Chúa, Dexter, anh không thể đặt chảo vào máy rửa chén, anh phải rửa trước đã chứ.” Cô đi qua phòng khách, mặc anh tự rửa chảo một mình. Dexter không dễ dàng gì bị khiếp sợ một ai đó, nhưng có điều gì đó về gia đình này, điều gì đó tự phụ, tự mãn, khiến anh cảm thấy cần phải phòng thủ. Dĩ nhiên đó không phải là vấn đề giai cấp; nền tảng gia đình anh cũng danh giá, nếu không nói là tự do và phóng túng hơn so với gia đình Cope Bảo Thủ này. Điều khiến anh lo lắng là phải chứng minh cho họ thấy rằng anh là người chiến thắng. Gia đình Cope cũng là những người hay dậy sớm, thích đi bộ, bơi lội; khỏe mạnh và quả cam, vượt trôi và anh kiên quyết không để cho họ áp đảo.

Khi anh bước vào phòng khách, tất cả đều quay đầu về phía anh, và có một sự im lặng đột ngột như thể họ vừa nói về anh. Anh mỉm cười tự tin, sau đó thả người vào một trong những chiếc ghế bành thấp bọc vải hoa. Phòng khách được thiết kế để tạo cảm giác như một khách sạn gia đình ở vùng quê, ngay đến những tờ báo Country Life, Private Eye và Economist, cũng được trải ra trên bàn nước. Thoáng im lặng trong chốc lát. Tiếng đồng hồ kêu tích tắc, và anh định với tay lấy tờ The Lady thì: “Em biết rồi, cùng chơi ‘Ngươi Có Ở Đó Không, Quỷ Sa Tăng?’ nhé,” Murray nói, và nhận được sự đồng tình từ phía gia đình, kể cả Sylvie. “’Ngươi Có Ở Đó Không, Quỷ Sa Tăng?’ là gì?” Dexter hỏi, và cả nhà Cope đều đồng loạt lắc đầu về sự thiếu hiểu biết của kẻ xâm nhập này.

“Đó là một trò chơi trong nhà rất, rất tuyệt vời!” Bà Helen nói, lúc này trở nên sôi nổi hơn so với ban tối. “Gia đình chúng tôi đã chơi trò này nhiều năm nay rồi!” Trong khi đó, Sam đã cuộn tờ Daily Telegraph thành một cái ống dài. “Đại ý là một người sẽ bị bịt mắt, họ có tờ báo cuộn này và ngồi quỳ đối diện với người kia…” “… người này cũng bị bịt mắt?” Murray nói tiếp, đồng thời lục tìm cuộn băng dính trong các ngăn kéo của chiếc bàn viết cổ. “Người cầm tờ báo cuộn lại nói ‘Ngươi Có Ở Đó Không, Quỷ Sa Tăng?’” Cậu ta ném cuộn băng dành cho Sam. “Và người kia phải làm ra vẻ nhăn nhó, tìm cách thoát ra, sau đó trả lời Có! Hoặc Ở Đây!” Sam bắt đầu buộc tờ báo thành một cái gậy cứng. “Và bằng cách phán đoán nơi giọng nói cất lên, anh ta phải tìm cách dùng cuộn báo đập vào người đó.”

“Anh có ba cơ hội, nếu bỏ lỡ hết cả ba, anh sẽ phải ở lại và bị người chơi kế tiếp đập,” Sylvie nói, cảm thấy hưng phấn với viễn cảnh về trò chơi thời Victoria, “còn nếu đánh trúng người kia, anh sẽ được chọn người chơi tiếp theo. Đó là cách chơi trò này của gia đình em đấy.” “Vậy…” Murray nói, vỗ vỗ cái gậy bằng giấy vào lòng bàn tay. “Ai sẽ phụ trách trò Thể thao Mạo hiểm nào?” Mọi người quyết định là Sam sẽ chọi với kẻ xâm nhập Dexter và ngạc nhiên, ngạc nhiên chưa kìa, Sam là người cầm cái gậy giấy đó. Nơi diễn ra trận chiến là tấm thảm trải sàn lớn đã bạc màu ngay giữa phòng, Sylvie dẫn anh vào vị trí rồi đứng phía sau buộc một cái khăn ăn màu trắng quanh mắt anh tự như một cô công chúa đang ban đặc ân cho hiệp sĩ trung thành của mình. Anh thoáng thấy hình ảnh cuối cùng là Sam đang quỳ đối diện anh, và Dexter bỗng cảm thấy một sự thôi thúc tột độ là phải chiến thắng trong cuộc chơi này để thể hiện bằng được con người mình trước gia đình của Sylvie. “Hãy cho họ thấy anh có thể làm gì,” Sylvie thầm thì, phả hơi thở nóng hổi vào tai anh, và anh nhớ lại khoảnh khắc trong nhà bếp, tay anh đặt giữa hai chân cô. Lúc này, cô đang nắm lấy khuỷu tay anh giúp anh quỳ xuống, và hai đối thủ quỳ gối mặt đối mặt trong im lặng không khác gì các đấu sĩ trên đấu trường làm bằng thảm Ba Tư.

“Bắt đầu cuộc chơi nào!” Ông Lionel tuyên bố, giống như vị hoàng đế. “Ngươi có ở đó không, Quỷ Sa Tăng?” Sam nói kèm theo một cái cười khẩy. “Ở đây,” Dexter đáp, sau đó ngửa người về phía sau giống như một người đang thực hiện điệu múa uốn ngửa.

Cú đánh đầu tiên đập ngay trước mắt anh, tạo ra một tiếng vỗ tay thỏa mãn vang khắp phòng. Những tiếng “Ố ồ!” và “Ui choa!” từ phía gia đình Cope, như cười vào nỗi đau của anh. “Chắc phải đau lắm,” Murray nói kiểu trêu tức, và Dexter cảm thấy vô cùng bẽ mặt trong khi thằng nhóc đó cười hoan hỉ đến là tự nhiên, kiểu cười làm-tốt-lắm. “Cậu thắng tôi rồi đấy,” Dexter thừa nhận, xoa xoa má, nhưng Sam bắt đầu bằng máu hỏi tiếp. “Ngươi có ở đó không, Quỷ Sa Tăng?” “Có…”

Trước khi anh kịp di chuyển thì cú đánh thứ hai giáng vào mông anh, khiến anh do dự, liền ngã oạch sang một bên, và một lần nữa, tất cả đều cười khoái chí, một tiếng khen thầm “hayyyyy” cất lên từ phía Sam. “Chơi hay lắm, Sammy,” người mẹ nói vẻ tự hào về con trai của mình, và Dexter bỗng cảm thấy vô cùng căm ghét trò chơi ngu ngốc chết tiệt này, đó chẳng khác nào một nghi lễ làm nhục khôi hài của gia đình này… “Hai trên hai,” Murray cười ha hả. “Hay lắm, anh trai.”

… và đừng có nói “anh trai” nhé thằng quỷ nhỏ, Dexter thầm nghĩ, lúc này đang cáu điên lên vì nếu có điều gì khiến anh căm ghét thì đó chính là việc bị chế giễu, nhất là bởi những người này, những người rõ ràng đang nghĩ rằng anh là một kẻ thảm hại, hoàn toàn thất bại và không xứng đáng làm bạn trai của Sylvie đáng giá nhà họ. “Tôi nghĩ mình đã biết cách chơi trò này rồi,” anh cười như nắc nẻ, cố bám vào chút hài hước mặc dù lúc này chỉ muốn đấm túi bụi vào mặt Sammy… Hãy chuẩn bị cho cuộc ẩu đả… Murray lên tiếng, lại vẫn cái giọng đó. … hay một cái chảo, một cái chảo bằng gang…

“Nào… ba trên ba.” … một cái búa đầu tròn, hay một cái gậy bi-a… “Người có ở đó không, Quỷ Sa Tăng?”

“Lại Đây!” Dexter nói, và giống như ninja, anh xoay người, cúi đầu xuống về phía bên phải. Cú đánh thứ ba thúc thẳng xuống vai khiến Dexter ngã ngửa xuống dưới bàn nước. Đòn tấn công đó quá chính xác và hỗn xược đến mức anh tin rằng Sam chắc chắn đã gian lận, anh liền giật khăn bịt mắt ra đối mặt với thằng nhóc, nhưng chỉ thấy Sylvie đang cúi người về phía mình, đang cười ha hả, đúng là đang cười bất kể những gì nó gây ra cho khuôn mặt cô. “Một cú đánh! Một cú tuyệt đẹp!” cái thằng nhãi Murray đó đang cười ngặt nghẽo, và Dexter lồm cồm bò dậy, khuôn mặt làm ra vẻ thích thú. Một tràng pháo tay nhỏ vang lên.

“Hayyyyyyyyyyyyyy!” Sam toe toét cười, khuôn mặt đỏ ửng của nó căng như dây đàn, hai nắm tay chậm rãi giật về phía ngực thể hiện sự chiến thắng. “Chúc may mắn lần sau!” Bà Helen, nữ hoàng độc ác thời La Mã, dài giọng. “Cậu sẽ học được cách chơi trò này thôi,” Lionel làu bàu, còn Dexter thì muốn nổi điên lên khi thấy cặp sinh đôi đang dùng ngón tay ra dấu trước trán chúng một biểu tượng hình chữ T. T tức là Thua Cuộc.

“Dù gì em vẫn tự hào về anh,” Sylvie tru môi, làm rối tung tóc anh và vỗ vỗ vào đầu gối anh khi anh thả người vào ghế bành bên cạnh cô. Đáng ra cô nên đứng về phía anh chứ? Khi nói đến lòng trung thành thì, anh thầm nghĩ, cô vẫn là một trong số họ. Trò chơi vẫn tiếp diễn. Murray đánh Sam, rồi Lionel đánh Murray, rồi Lionel bị Helen đánh, và tất cả diễn ra rất vui vẻ, thoải mái, với những cú đánh nhẹ bằng giấy báo cuộn, và mọi chuyện diễn ra trong không khí dễ chịu hơn nhiều so với lúc Dexter tham gia và lãnh cú đập vào mặt giống như hứng trọn một thanh giàn giáo. Anh ngả người sâu trong ghế bành theo dõi, cau mày giận dữ, và như để trả thù, anh lặng lẽ uống hết chai rượu vang đỏ ngon tuyệt của Lionel. Đã từng có thời điểm anh xoay xở rất tốt với trò này. Nếu được trở lại tuổi hai ba, anh sẽ cảm thấy tự tin, lôi cuốn và có thể khẳng định mình, nhưng anh đã phần nào mất đi sự khéo léo đó và tâm trạng anh trở nên tồi tệ hơn khi chai rượu cạn dần. Rồi Helen đánh Murray, Sam đánh Helen, và lúc này đến lượt Sam thử hạ gục chị gái của nó, ít ra còn có chút niềm vui và tự hào khi ngồi xem Sylvie chơi, dễ dàng tránh được những cú đánh đầy tuyệt vọng của cậu em trai, xoay người mềm mại nhưng đậm chất thể thao, đúng là cô gái vàng của anh. Anh ngồi sâu trong chiếc ghế vừa xem vừa mỉm cười, và khi anh nghĩ rằng cả nhà đã quên anh thì:

“Nào, đến phiên anh!” Sylvie đang giơ chiếc gậy bằng giấy về phía anh. “Nhưng em vừa mới thắng!” “Em biết, nhưng anh chưa có cơ hội được đánh ai, tội nghiệp quá đi mất,” cô bĩu môi. “Thôi nào. Hãy ra đi. Đánh em đi.”

Cả nhà Cope đều thích ý kiến đó - có một tiếng gầm gừ nhỏ đầy phấn khích, gợi dục một cách mơ hồ kỳ cục, và rõ ràng là anh không có lựa chọn nào khác. Danh dự của anh, danh dự của gia đình Mayhew đang được đem ra đặt cược ở đây. Một cách long trọng, Dexter đặt ly rượu xuống, đứng lên cầm lấy cây gậy giấy. “Em có chắc không đó?” anh nói, quỳ gối trên thảm cách cô khoảng một sải tay. “Bởi anh chơi tennis khá tốt đấy.” “Ồ, chắc chứ,” cô nói, mỉm cười khiêu khích, đưa tay ra bắt giống như huấn luyện viên khi chiếc khăn bịt mắt được buộc lại.

“Còn anh nghĩ anh rất giỏi việc này.” Phía sau lưng anh, Sam buộc chặt chiếc khăn bịt mắt lại. “Chúng ta sẽ biết thôi, phải không nào?” Cả đấu trường im lặng.

“Được rồi, em ổn chứ?” Dexter hỏi. “Vâng, đã sẵn sàng.” Anh nắm chặt chiếc gậy bằng cả hai tay, cánh tay đưa lên ngang vai. “Em có chắc không?”

“Em sẵn sàng khi anh…” Ngay tức khắc, một hình ảnh hiện lên trong đầu anh - một người chơi bóng chày trên sân - khi anh dùng gậy đánh xoáy theo đường chéo, một cú móc cực mạnh rít lên không và từ phía sau khăn bịt mắt, tác động của nó thật mãnh liệt bởi sự chấn động được truyền dọc hai cánh tay và dội vào ngực anh. Kèm theo là một sự im lặng đến lạ lùng và trong một khoảnh khắc, Dexter chắc chắn rằng mình đã làm rất tốt, rất rất tốt. Và sau đó, anh nghe một tiếng đâm sầm, một tiếng kêu đồng thành từ phía mọi người. “SYLVIE!”

“Ôi Chúa ơi!” “Con yêu, con có sao không?” Dexter giật chiếc khăn bịt mắt ra, thấy Sylvie không biết bằng cách nào đã ở phía góc kia của căn phòng, sụp xuống gần lò sưởi như một con rối đã bị cắt hết dây. Hai mắt cô mở lớn và một tay đang ôm mặt, nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy một vệt máu từ mũi chảy xuống. Cô đnag khe khẽ rên lên.

“Ôi lạy Chúa, anh thật sự xin lỗi!” anh kêu lên kinh ngạc. Ngay tức khắc, anh bước về phía cô, nhưng cả gia đình họ đã ở đó. “Chúa ơi, Dexter, cậu đang nghĩ cái quái quỷ gì vậy?” Ông Lionel đỏ mặt, vươn thẳng người, gầm lên tức tối. “CẬU CÒN CHƯA HỎI LÀ NGƯƠI CÓ Ở ĐÓ KHÔNG, QUỶ SA TĂNG!” mẹ cô hét lên.

“Không hỏi sao? Xin lỗi!...” “Không, cậu chỉ quất một cách điên rồ thôi!” “Cứ như một thằng điên…”

“Cháu xin lỗi. Cháu xin lỗi, cháu quên mất. Cháu…” “… Say rượu!” Sam nói. Lời buộc tội treo lơ lửng trên không. “Anh say rồi. Anh không còn chút tỉnh táo nào!” Mọi người đều xoay đầu lại nhìn anh trừng trừng.

“Đó đúng là một tai nạn thôi. Chỉ vì anh nhìn thấy khuôn mặt em ở góc độ không chuẩn xác.” Sylvie giật mạnh áo Helen. “Trông con thế nào?” cô hỏi với giọng buồn bã khi thận trọng lấy tay áo ra khỏi mũi. Trông như thể cô đang vốc đầy món sorbet dâu tây tráng miệng. “Thật ra thì không đến nỗi tệ lắm,” Helen hổn hển, kinh hãi đưa tay lên che miệng, và Sylvie chợt đầm đìa nước mắt. “Để con xem, để con xem! Nhà tắm!” cô thút thít, và cả nhà kéo cô đứng lên.

“Đó chỉ là một tai nạn thôi…” Nắm chặt cánh tay mẹ cô, Sylvie vội vàng lướt qua Dexter, mắt nhìn thẳng về phía trước. “Em có muốn anh đi cùng không? Sylvie? Sylv?” Không có tiếng trả lời và anh khổ sở nhìn theo mẹ cô đưa cô ra phòng lớn, lên cầu thang vào nhà tắm. Anh lắng nghe tiếng bước chân xa dần. Và lúc này chỉ còn Dexter với những người đàn ông nhà Cope. Một cảnh tượng thường thấy, họ trợn trừng và trợn trừng nhìn anh. Theo bản năng, tay anh nắm chặt vũ khí, chính là tờ tạp chí Daily Telegraph được cuốn chặt, và thốt lên điều duy nhất mà anh nghĩ ra.

“Ối!” “Vậy… em có nghĩ là anh đã tạo được một ấn tượng tốt không?” Dexter và Sylvie nằm trên chiếc giường đôi lớn êm ái trong căn phòng dành cho khách. Sylvie xoay người nhìn anh, khuôn mặt cô không biểu lộ cảm xúc gì, chiếc mũi nhỏ xinh xắn đang rung lên như buộc tội anh. Cô khịt mũi nhưng không nói gì.

“Em có muốn anh nói xin lỗi lần nữa không?” “Dexter, được rồi.” “Tha thứ cho anh nhé?”

“Em tha thứ cho anh,” cô cáu kỉnh. “Em có nghĩ là mọi người cho rằng anh ổn không, mọi người có nghĩ anh mắc chứng thèm bạo lực hay gì gì đó không?” “Em nghĩ là mọi người cho rằng anh ổn. Thôi quên nó đi được không? Cô nghiêng người về bên kia, tắt đèn ngủ.

Một phút trôi qua. Giống như cậu học sinh đã gây ra chuyện gì đáng hổ thẹn, anh tưởng chừng sẽ không thể ngủ được nếu không làm rõ thêm một số điều. “Xin lỗi vì… đã làm hỏng không khí,” anh hờn dỗi. “Lại nữa!” Cô xoay người lại trìu mến đặt một tay lên má anh. “Đừng có ngớ ngẩn thế chứ. Anh đã cư xử rất tốt cho đến khi đập vào em. Mọi người thật lòng thích anh mà.” “Thế còn em?” anh vẫn đang hỏi vòng vo.

Cô thở ra và mỉm cười. “Em cũng nghĩ là anh rất được.” “Vậy liệu có đáng hưởng một nụ hôn không?” “Em không thể. Mũi sẽ lại chảy máu mất. Em sẽ bù vào ngày mai nhé.” Cô xoay người đi. Lúc này cảm thấy đã hài lòng, anh nằm tụt xuống và gác hai tay ra sau đầu. Chiếc giường rộng rãi, êm ái và thơm mùi vải mới giặt, các cửa sổ đều được mở toang ra trong cái tĩnh lặng của đêm hè. Chăn mền bông đã được cất đi, họ đắp một lớp chăn đơn mỏng bằng vải cotton trắng, và anh có thể nhìn thấy đường nét tuyệt đẹp của đôi chân cô ấy, cái hông nhỏ, đường cong của tấm lưng dài mịn màng. Dự định quan hệ tối nay đã đi tong tại thời điểm xảy ra sự cố và do lo sợ khả năng bị chấn động vết thương, nhưng anh vẫn xoay về phía cô, luồn tay dưới tấm chăn đặt lên đùi cô. Làn da cô mát rượi, mịn màng.

“Ngày mai còn phải đi một quãng đường dài,” cô thì thầm. “Ngủ đi anh.” Anh tiếp tục nhìn vào phía sau đầu cô, nơi mái tóc dài mượt đã trượt khỏi gáy, lộ ra những sợi tóc sẫm màu hơn ở bên dưới. Mình có thể chụp lại cảnh này, anh thầm nghĩ, nó đẹp biết bao. Gọi nó là “Nghệ thuật sắp đặt.” Anh tự hỏi liệu anh vẫn còn muốn nói với cô rằng anh yêu cô, hoặc nói theo cách thăm dò hơn là anh “nghĩ rằng có lẽ anh đang yêu cô,” vừa cảm động vừa có thể dễ thoát khỏi nó. Nhưng rõ ràng đây không phải là lúc để làm điều đó, nhất là với đống khăn giấy dính máu vẫn còn nằm trên bàn cạnh giường ngủ. Tuy nhiên, anh cảm thấy mình cần phải nói điều gì đó. Đầy phấn khích, anh hôn vào vai cô và thì thầm, “À, em biết người ta hay nói gì không…” Anh ngừng lại chờ phản ứng của cô. “Bạn luôn làm tổn thương người bạn yêu thương!”

Anh nghĩ đây là một câu nói khá thông minh, đáng yêu, và trong khi anh chờ đợi cho hàm ý của nó thấm vào cô, chân mày anh nhướn lên đầy hy vọng thì bao trùm căn phòng chỉ là sự im lặng. “Mình ngủ đi được không?” cô nói. Kế hoạch thất bại, anh nằm bẹp xuống, lắng nghe tiếng rền nhẹ trên đường A259. Đâu đó trong ngôi nhà lúc này, bố mẹ cô hẳn đang đema ra mà “mổ xẻ”, và anh bất ngờ nhận ra rằng anh thèm muốn cười phá lên như thế nào. Anh bắt đầu cười rúc rích, sau đó cười to, trong khi vẫn cố giữ im lặng nên cơ thể anh bắt đầu rung lên bần bật, khiến chiếc đệm lắc mạnh.

“Anh đang cười đó hả?” Sylvie thì thầm vào gối. “Không!” Dexter nói, ép mặt sát vào gối, nhưng tiếng cười bật ra thành từng đợt và anh cảm thấy một cơn kích động khác bắt đầu hình thành. Sẽ có một thời điểm nào đó trong tương lai khi mà thậm chí thảm họa tồi tệ nhất cũng biến thành giai thoại, và anh có thể nhìn thấy khả năng đó trong một câu chuyện ở ngay đây. Một thể loại truyện mà anh muốn kể với Emma Morley. Nhưng anh không biết Emma Morley hiện đang ở đâu, hay cô ấy đang làm gì, đã hai năm rồi anh không gặp cô ấy. Anh sẽ phải ghi nhớ câu chuyện này. Sẽ kể với cô ấy một ngày nào đó.

Và anh lại bắt đầu cười sằng sặc..