Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Một ngày - Chương 18

Chương 15.

Jean Seberg Chủ Nhật, ngày 15 tháng Bảy năm 2001. Belleville, Paris

Từ Waterloo, cậu ấy sẽ đến đây vào 15 giờ 55 ngày 15 tháng Bảy. Emma Morley đến cổng nhà ga Gare du Nord đúng giờ và đứng giữa đám đông chờ đợi, những kẻ đang yêu bồn chồn lo lắng ôm chặt bó hoa trên tay, những gã tài xế bực bội, nhễ nhại mồ hôi trong bộ com lê với những tấm biển viết tay. Liệu có nực cười không khi cầm một tấm biển đề tên Dexter? cô tự hỏi. Có lẽ nên đánh vần sai tên cậu ấy? Việc đó có thể khiến cậu ấy cười sằng sặc, cô nghĩ vậy, nhưng thế có đáng không? Hơn nữa, lúc này tàu đã vào ga, đám đông chờ đợi đang hân hoan di chuyển về phía cổng. Một quãng đường dài trước khi các cánh cửa xuỵch mở, rồi hành khách túa ra sân ga, và Emma dồn về phía trước cùng với đám đông gồm bạn bè, gia đình, người yêu và tài xế, tất cả đều háo hức nhìn thấy những khuôn mặt mới đến. Cô nở một nụ cười sao cho phù hợp. Lần cuối cùng cô gặp anh, nhiều chuyện đã được nói ra. Lần cuối cùng cô gặp anh, điều gì đó đã xảy ra.

Dexter ngồi tại chỗ của mình trong toa cuối cùng của chuyến tàu và đợi cho tất cả hành khách xuống trước. Anh không có va li, chỉ một chiếc túi ngủ nhỏ ngay cạnh chỗ ngồi. Trên bàn trước mặt anh là một cuốn sách bìa mềm có màu sáng, trên bìa là hình vẽ khuôn mặt của một cô gái dưới cái nhan đề Big Julie Criscoll Versus the Whole Wide World. Anh đọc xong cuốn sách ngay khi tàu vào khu ngoại thành Paris. Suốt vài tháng qua đó là cuốn tiểu thuyết đầu tiên mà anh đọc xong, khả năng trí tuệ của anh đã giảm sút bởi thực tế rằng cuốn sách được viết cho trẻ em độ tuổi từ mười một đến mười bốn và kèm cả hình ảnh. Đợi cho đến khi con tàu không còn người, anh mở tấm bìa sau một lần nữa để thấy tấm hình đen trắng của tác giả, nhìn nó chăm chú, như thể khắc ghi khuôn mặt cô vào tâm trí. Trong chiếc áo sơ mi trắng có vẻ đắt tiền, cô ngồi hơi ngượng nghịu trên mép chiếc ghế gập bằng gỗ, một tay che miệng vào đúng lúc cô sắp phá lên cười. Anh cũng nhận ra được biểu hiện và cử chỉ đó, bèn mỉm cười, đặt cuốn sách vào túi đeo, nhặt túi lên và cùng vài hành khác cuối cùng bước xuống sân ga. Lần cuối cùng anh gặp cô, nhiều điều đã được nói ra. Và điều gì đó đã xảy ra. Anh sẽ nói với cô điều gì? Còn cô sẽ nói với anh? Đó có phải là một câu hỏi hay không?

Trong khi chờ đợi, cô nghịch tóc của mình, mong cho nó nhanh mọc dài ra. Ngay sau khi đến Paris, với cuốn từ điển trong tay, cô đã thu hết can đảm để đến một tiệm làm tóc - un coifeur - để cắt ngắn mái tóc của mình. Mặc dù xấu hổ khi nói ra điều đó, nhưng cô muốn mình trông giống Jean Seberg trong bộ phim A Bout de Souffle, bởi suy cho cùng, nếu định là một tiểu thuyết gia ở Paris, bạn phải làm điều đó thật đúng cách. Giờ ba tuần đã trôi qua, cô không còn muốn khóc khi nhìn thấy hình ảnh của mình trong gương, nhưng dù thế thì tay cô vẫn cứ đặt lên đầu như thể đang điều chỉnh bộ tóc giả. Bằng nỗ lực tỉnh táo, cô chuyển sự chú ý đến hàng nút trên chiếc áo xám nữ tính mới toanh, vừa mua sáng nay tại một shop, không, một boutique trên đường Grenelle. Hai cúc áo không cài trông quá nghiêm túc, ba cúc áo không cài sẽ phơi bày một chút. Cô cởi cúc áo thứ ba, tặc lưỡi và chuyển sự chú ý đến hành khách. Đám đông lúc này đã thưa dần và khi cô bắt đầu tự hỏi liệu Dexter có nhỡ tàu không thì đã nhìn thấy anh. Anh trông có vẻ đau khổ, hốc hác và mệt mỏi. Khuôn mặt anh râu ria lởm chởm chẳng thích hợp gì cả, một chòm râu kiểu phạm nhân, và cô chợt nghĩ đến khả năng sẽ xảy ra điều gì đó bất hạnh từ cuộc viếng thăm này. Nhưng khi nhìn thấy cô,anh liền mỉm cười, rảo bước nhanh hơn, và cô cũng mỉm cười lại, rồi bắt đầu cảm thấy không tự nhiên khi đang đứng đợi ở cổng, không biết làm gì với hai tay hai mắt của mình. Khoảng cách giữa họ dường như xa tít tắp; cả hai cứ mỉm cười và nhìn chăm chú, mỉm cười và nhìn chăm chú từ khoảng cách năm mươi mét ư? Bốn lăm mét. Cô nhìn xuống sàn, rồi nhìn lên mái vòm. Bốn mươi mét, cô lại nhìn Dexter, nhìn xuống sàn. Ba mươi lăm mét… Trong khi đang rút ngắn khoảng cách tưởng như bất tận này, anh ngạc nhiên nhận ra rằng cô đã thay đổi thật nhiều trong tám tuần kể từ lần cuối cùng anh gặp cô, hai tháng kể từ khi mọi chuyện xảy ra. Tóc cô đã được cắt rất ngắn, một phần tóc ngang phủ trước trán, và cô đã hồng hào hơn; khuôn mặt mùa hè mà anh vẫn nhớ. Ăn mặc cũng đẹp hơn: giày cao gót, váy đen, áo sơ mi xám nhạt không cài khuy hơi trễ, để lộ phần da nâu và một hình tam giác với những nốt tàn nhang sẫm màu dưới cổ. Dường như cô vẫn không biết phải làm gì với hai tay hoặc không biết nên nhìn vào đâu, và anh cũng bắt đầu cảm thấy mất tự nhiên. Mười mét. Anh sẽ nói gì, và anh sẽ nói như thế nào? Đó là câu trả lời có hay không?

Anh bước nhanh về phía cô, rồi cuối cùng, họ ôm chầm lấy nhau. “Cậu không cần phải đón mình đâu.” “Dĩ nhiên, mình phải đón cậu. Du khách ạ.”

“Mình thích cái này.” Anh chà ngón tay lên mái tóc ngắn của cô. “Nó có tên gọi phải không?” “Nam tính?” “Nữ tính. Trông cậu rất nữ tính.”

“Không giống đàn ông sao?” “Không một chút nào?” “Cậu nên nhìn thấy nó cách đây hai tuần. Mình trông như một cộng tác viên!” Khuôn mặt anh không thay đổi. “Lần đầu tiên mình đến một tiệm cắt tóc ở Paris. Thật kinh hãi! Mình ngồi trên ghế, cứ phải thầm nghĩ đên Arrêtez-vous, Arrêtez-vous(36) suốt. Điều khôi hài làm thậm chí ở Paris, họ cũng hỏi về kỳ nghỉ lễ của cậu. Cậu tưởng họ sẽ nói về múa đương đại hay liệu-con-người-có-thể-thật-sự-tự-do? nhưng họ chỉ nói ‘Que faites-vous de beau pour les vacances? Vous sortez ce soir?(37)’ ”. Khuôn mặt anh vẫn không có biểu hiện gì. Cô đang nói quá nhiều, đang cố gắng quá nhiều. Hãy bình tĩnh. Đừng có ngẫu hứng kiểu đó. Arrêtez-vous.

Tay anh chạm vào phần tóc ngắn ở gáy cô. “Mình nghĩ nó hợp với cậu.” “Nhưng không chắc là mặt mình có hợp với nó không?” “Thật đấy, khuôn mặt cậu hợp với kiểu tóc này.” Anh nắm lấy hai cánh tay cô, ngắm nghía cô từ trên xuống dưới. “Trông như có một bữa tiệc hóa trang và cậu xuất hiện như một người Paris Sành điệu.”

“Hay một Gái gọi.” “Nhưng là Gái gọi Cao cấp.” “À, thậm chí còn tốt hơn ấy chứ.” Cô chạm đốt tay vào cằm anh, có phần râu mọc lởm chởm ở đó. “Vậy chuyện của cậu đến đâu rồi?”

“Mình đã trở thành một Người Ly hôn muốn Tự sát Khốn kiếp.” Lời nhận xét nghe liến thoắng và ngay lập tức anh thấy hối hận. Chỉ vừa mới xuống ga, anh đã làm hỏng mọi thứ. “À, ít ra thì cậu không thấy cay đắng,” cô nói, đưa ra lời nhận xét đầu tiên hiện ra trong đầu mình. “Cậu có muốn mình quay trở lại tàu không?”

“Không, chưa phải lúc.” Cô nắm lấy tay anh. “Thôi nào, đi chứ?” Họ rời ga Gare du Nord để bước ra không khí ngột ngạt, đầy khói bụi ngoài trời; một ngày hè điển hình ở Paris, oi bức với những đám mây xám đầy đe dọa như báo hiệu một cơn mưa giông khắp tới. “Mình nghĩ chúng ta nên đi uống cà phê trước, ở gần bờ kênh này thôi. Khoảng mười lăm phút đi bộ, được chứ? Sau đó là mười lăm phút đi bộ nữa đến căn hộ của mình. Dù sao thì mình phải cảnh báo cậu trước, sẽ chẳng có gì đặc biệt cả đâu. Đề phòng trường hợp cậu tưởng tượng ra những tấm sàn gỗ và cửa sổ lớn và rèm cửa đung đưa hay đại loại thế. Đó chỉ là một căn hộ hai phòng nhìn ra một khoảng sân nhỏ.” “Gác xép.”

“Chính xác. Một căn gác xép.” “Gác xép của một nhà văn.” Rất mong đợi về chuyến đi này, Emma đã hình dung về một cuộc dạo chơi giữa quang cảnh tuyệt đẹp, hoặc xinh đẹp ở mức có thể giữa giao thông đông đúc và khói bụi của vùng Đông Bắc này. Mùa hè này mình sẽ chuyển đến Paris để viết sách. Hồi tháng Tư, ý tưởng này có vẻ khác thường và thiếu nghiêm túc đến mức đáng xấu hổ, nhưng cô đã chán ngấy việc các cặp vợ chồng trẻ cứ luôn bảo rằng cô có thể đi Paris bất cứ lúc nào, vì thế cô quyết định biến nó thành hiện thực. Luân Đôn đã trở thành một cái nhà trẻ khổng lồ, vậy sao cô không thoát khỏi đám con cái của những người khác một thời gian để lao vào một chuyến phiêu lưu? Đến thành phố Sartre và De Beauvoir, Beckett và Proust, và cả ở đây nữa, cô sẽ viết truyện cho tuổi mới lớn, dù sách của cô đã đạt được thành công đáng kể về mặt thương mại. Cách duy nhất để khiến cho ý tưởng đó trở nên ít ủy mị hơn là đến sống tại một nơi càng xa thành phố Paris của khách du lịch càng tốt, tại quận 19 dành cho tầng lớp lao động, trên địa phận giáp giới giữa Belleville Ménilmontant. Không có điểm thu hút khách du lịch, chỉ có một vài địa danh…

“... nhưng nó thật sự sinh động, giá lại rẻ, và đa văn hóa, ôi Chúa, mình sắp sửa nói nó ‘đúng là’ rất...” “Có nghĩa là gì, bạo lực à?” “Không, chỉ là, mình không biết, đúng là rất Paris. Mình nói chuyện giống sinh viên quá phải không? Ba mươi lăm tuổi, sống trong một căn hộ nhỏ hai phòng hệt như đang trong thời kỳ làm công tác tình nguyện.”

“Mình nghĩ Paris hợp với cậu đấy.” “Đúng thế.” “Trông cậu rất khác.”

“Thật sao?” “Cậu đã thay đổi.” “Mình không. Thật sự là không.”

“Không, đúng vậy đấy. Trông cậu xinh ra.” Emma cau mày, vẫn nhướn mắt nhìn về phía trước, và họ đi thêm một một quãng ngắn nữa, xuống các bậc cầu thang làm bằng đá trên Kênh St Martin, và một quán giải khát nhỏ cạnh bờ kênh. “Trông như Amsterdam ấy,” anh ôn tồn nói, rồi kéo ghế ra.

“Thật ra nó là một đường dẫn công nghiệp cũ đến sông Seine.” Lạy Chúa, mình cứ như là hướng dẫn viên du lịch. ” Chảy qua quảng trường République, qua pháo đài Bastille, sau đó đổ ra sông.” Hãy bình tĩnh. Cậu ấy là một người bạn cũ, nhớ điều đó chứ? Chỉ là một người bạn cũ thôi. Họ ngồi một lúc nhìn mặt nước, và cô lập tức hối tiếc vì đã lựa chọn địa điểm có khung cảnh không tự nhiên này. Chuyện này thật khủng khiếp, giống như một buổi đi xem mặt vậy. Cô lúng túng tìm điều gì đó để nói. “Vậy chúng ta dùng rượu nhé, hay...” “Tốt hơn hết là không, mình đã bỏ rượu rồi.”

“Ồ, thật vậy sao? Bao lâu rồi?” “Khoảng một tháng. Không phải đã đạt được hạng AA. Chỉ cố gắng tránh rượu thôi.” Anh nhún vai. “Nó chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cả, chỉ có vậy. Chứ không có lý do gì to tát ở đây cả.” “Ồ, được. Vậy cà phê nhé?”

“Chỉ cà phê thôi.” Nhân viên phục vụ bước đến, xinh đẹp, tóc đen, chân dài, nhưng Dexter thậm chí không buồn nhìn lên. Hẳn có điều gì đó rất không ổn, Emma thầm nghĩ, khi cậu ấy thậm chí không thèm liếc mắt với người phục vụ. Cô gọi nước uống bằng thứ tiếng Pháp thông thường đầy khoa trương, sau đó mỉm cười ngượng nghịu khi nhìn thấy cái nhướng mày của Dexter. “Mình đang học ấy mà.” “Mình nghe thấy thế.”

“Dĩ nhiên là cô ấy không hiểu được từ nào. Có lẽ cô ấy sẽ mang ra một con gà quay.” Im lặng. Thay vào đó, anh ngồi lấy móng tay nghiền những hạt đường trên mặt bàn kim loại. Cô lại cố gợi chuyện, chuyện gì đó vô thưởng vô phạt. “Lần cuối cậu ở Paris là khi nào?”

“Khoảng ba năm trước. Vợ chồng mình đến đây trong một kỳ nghỉ ngắn xa hoa. Bốn đêm ở George Cinq.” Anh búng nhẹ một viên đường hình vuông xuống dòng kênh. “Thật là lãng phí tiền bạc.” Emma mở miệng định nói nhưng rồi ngậm lại. Chẳng có gì để nói cả. Trước đó, cô đã đưa ra nhận xét “Ít ra cậu không cảm thấy cay đắng.” Nhưng Dexter chớp mắt lia lịa, lắc đầu rồi thúc tay mình vào tay cô. “Mình nghĩ những gì chúng ta sẽ làm trong vài ngày tới là cậu dẫn mình đi thăm thú một số nơi và mình sẽ chỉ đi loanh quanh và đưa ra những lời nhận xét ngu ngốc.”

Cô mỉm cười, thúc tay lại câu. “Thật không thể tưởng tượng được, những gì cậu đã và đang trải qua,” và cô đặt tay mình lên tay anh. Sau một phút, anh đặt tay lên tay cô, và cứ thế, họ đặt tay lên tay nhau, càng lúc càng nhanh, chẳng khác nào một trò chơi của trẻ con. Nhưng đó cũng giống như một phần việc của các diễn viên, khiến cô cảm thấy miễn cưỡng, không tự nhiên, và trong phút bối rối, cô quyết định giả vờ đi về sinh. Trong căn phòng nhỏ, hôi hám cô nhìn trừng trừng vào gương, đưa tay giật giật mái tóc ngang như thể kéo cho nó dài ra. Cô thở dài, tự nhủ phải bình tĩnh. Chuyện đã xảy ra, sự việc đó, nó chỉ xảy ra một lần, không có gì to tát, anh ấy là một người bạn cũ. Cô xả nước bồn cầu để làm ra vẻ như mình đã đi vệ sinh thật rồi bước ra ngoài dưới ánh nắng chiều ấm áp. Nằm trên bàn ngay phía trước mặt Dexter là cuốn tiểu thuyết của cô. Vẻ thận trọng, cô ngồi xuống, gõ gõ ngón tay lên cuốn sách. “Ở đâu ra thế này?”

“Mình mua ở nhà ga. Ở đó có rất nf. Cuốn sách này được bày ở khắp mọi nơi, Em à.” “Cậu đã đọc nó chưa?” “Chưa qua đến trang thứ ba.”

“Dex, không đùa đâu.” “Emma, mình nghĩ sách rất hay.” “À, nó chỉ là một cuốn sách thiếu nhi ngớ ngẩn.”

“Không, thật sự hay lắm. Mình tự hào về cậu. Ý mình là mình không phải một đứa con gái mới lớn, nhưng cuốn sách này thật sự khiến mình buồn cười. Mình đọc một mạch từ đầu đến cuối. Và mình nói với tư cách một người suốt mười lăm năm qua vẫn chưa đọc xong Howard’s Way.” “Ý cậu là Howards End. Howard’s Way có nội dung hoàn toàn khác.” “Gì cũng được. Mình chưa từng đọc bất cứ thứ gì từ đầu đến cuối như thế.”

“À, chữ in khá to.” “Và đó chính là thứ mà mình yêu thích ở nó, chữ to. Và những bức tranh. Các hình minh họa buồn cười chết đi được Em à. Mình không thể nghĩ ra những điều đó.” “À, cảm ơn...”

“Hơn nữa, cuốn sách thú vị và hài hước, mình rất tự hào về cậu, Em à. Thật ra...” Anh rút một cây bút ra khỏi túi. “Mình muốn cậu ký tên lên cuốn sách này cho mình.” “Đừng có dở người thế.” “Không, cậu phải ký. Cậu là...” Dexter đọc từ bìa sau của cuốn sách. “... ‘tác giả truyện thiếu nhi hấp dẫn nhất sau Roald Dahl.’

“Đó là cháu gái chín tuổi của ông chủ nhà xuất bản.” Anh lấy bút gõ gõ vào tay cô. “Dex, mình sẽ vẫn không ký đâu.” “Thôi nào. Năn nỉ đó.” Anh đứng lên, vờ đi vệ sinh. “Mình sẽ để nó ở đây, và cậu phải viết điều gì đó đấy. Điều gì đó thật riêng tư, để ngày hôm nay nhé, phòng khi cậu trở nên cực kỳ nổi tiếng, và mình cần kiếm chác chút đỉnh.” Trong căn phòng nhỏ, Dexter đứng đó tự hỏi mình có thể duy trì điều này được bao lâu. Vào một lúc nào đó, họ sẽ phải nói chuyện, thật điên khi cứ vòng vo như thế này. Anh xả nước bồn cầu để làm như mình đi vệ sinh thật, rửa tay và chùi lên tóc khô, sau đó bước ra vỉa hè, nơi Emma vừa gập cuốn sách lại. Anh bước đến đọc lời tặng, nhưng cô đặt tay lên bìa sách.

“Khi nào không có mình thì hẵng đọc.” Anh ngồi xuống đặt sách vào túi, và cô chồm người qua bàn, như thể quay trở lại với công việc chính. “Giờ mình phải hỏi. Mọi việc thế nào?” “Ồ, tuyệt. Thủ tục ly dị sẽ hoàn tất trong tháng Chín, ngay trước lễ kỷ niệm. Gần hai năm trong niềm hạnh phúc lứa đôi.”

“Cậu có nói chuyện nhiều với cô ấy không?” “Không, nếu mình có thể tránh được. Ý mình là bọn mình đã không còn la hét nhục mạ và ném đồ đạc tung tóe nữa, giờ chỉ là có, không, chào, và tạm biệt. Ít nhiều thì đó là tất cả những gì bọn mình đã nói khi cưới nhau. Cậu nghe nói gì chưa, họ đã chuyển đến sống cùng ở chỗ Callum rồi đấy? Trong ngôi biệt thự dở người của hắn ở Muswell Hill, nơi bọn mình từng đến dự dạ tiệc...” “Có, mình có nghe nói.”

Anh nhìn cô có vẻ gay gắt. “Từ ai? Callum hả?” “Dĩ nhiên là không. Chỉ là, cậu biết đó, từ mọi người.” “Mọi người cảm thấy thương hại mình.”

“Không thương hại, chỉ là... quan tâm.” Anh nhăm mũi tỏ vẻ không thích. “Đó không phải là điều tồi tệ, Dex, mọi người quan tâm đến cậu. Cậu đã nói chuyện với Callum chưa?” “Chưa. Hắn đã tìm đủ cách. Cứ nhắn tin liên tục, giống như không có chuyện gì xảy ra. ‘Nào anh bạn! Hãy gọi cho bọn mình.’ Hắn nghĩ cả hai nên đi uống chút gì đó, và ‘nói rõ mọi chuyện.’ Có lẽ mình nên đi, nói đúng ra, hắn vẫn nợ mình ba tuần lương.” “Cậu vẫn còn làm việc à?”

“Không hẳn thế. Bọn mình đã cho thuê ngôi nhà chết tiệt ở Richmond, và cả căn hộ nữa, vì thế mình sống bằng số tiền từ việc cho thuê đó.” Anh uống nốt phần cà phê còn lại và nhìn ra bờ kênh. “Mình không biết, Em à. Mười tám tháng trướcm mình có một gia đình, một sự nghiệp - không hẳn là một sự nghiệp, nhưng mình có nhiều cơ hội, lúc đó mình vẫn nhận được nhiều lời mời. Chiếc xe đa dụng, ngôi nhà nhỏ xinh đẹp ở Surrey...” “... thứ mà cậu ghét cay ghét đắng.” “Mình không ghét nó.”

“Cậu ghét chiếc xe đa dụng đó.” “À, đúng, mình ghét nó, nhưng nó là của mình. Và giờ thì bỗng nhiên, mình đang sống trên một chiếc giường xếp ở Kilbủn với nửa danh sách đồ dùng khi cưới và mình... chẳng có gì cả. Chỉ có mình và một đống đồ nấu nướng chết tiệt. Cuộc đời mình coi như chấm hết.” “Cậu có biết mình nghĩ cậu nên làm gì không?”

“Làm gì?” “Có lẽ...” Cô hít một hơi dài, nắm lấy các ngón tay anh. “Có lẽ cậu nên van xin Callum để được làm việc trở lại.” Anh nhìn trừng trừng và giật phắt tay ra. “Đùa thôi! Mình chỉ đùa thôi!” cô nói rồi phá lên cười. “À, mình mừng vì cậu thấy buồn cười khi cuộc hôn nhân của mình kết thúc, Em à.”

“Mình không thấy nó buồn cười. Mình chỉ nghĩ tự thán có lẽ không phải là câu trả lời.” “Không phải là tự thán. Đó là sự thật.” “Cuộc đời mình coi như chấm hết?”

“Mình chỉ nói thế. Mình không biết. Chỉ là...” Anh nhìn xuống kênh thở dài não nề. “Khi mình còn trẻ, mọi thứ dường như dễ dàng. Giờ chẳng gì là dễ dàng cả.” Emma, người giờ có một hoàn cảnh hoàn toàn đối lập, chỉ đơn giản thôi. “Chuyện không tồi tệ đến thế đâu.” “Vậy là có một hướng sáng sủa phải không? Việc vợ mình chạy theo thằng bạn thân nhất của mình...”

“Và cậu ta không phải là bạn thân nhất của cậu, cậu đã không nói chuyện với cậu ta nhiều năm rồi, đó chỉ là, mình chỉ nói là... Được, đối với một sự khởi đầu, đó không phải là một chiếc giường xếp ở Kilburn, nó là một căn hộ hai buồng hoàn hảo ở West Hampstead. Hẳn mình sẽ sướng chết đi được nếu có một căn hộ như thế. Và cậu chỉ ở đó cho đến khi lấy lại căn hộ cũ.” “Nhưng hai tuần nữa mình đã ba bảy tuổi! Thực tế là mình đã ở tuổi trung niên!” “Ba bảy vẫn là ngoài ba mươi! Có thế thôi. Và không, lúc này đúng là cậu không có việc làm, nhưng cậu hoàn toàn không sống bằng trợ cấp. Cậu có thu nhập từ tiền cho thuê nhà, điều này may mắn đến mức không thể tin được nếu cậu hỏi mình. Nhiều người có thể thay đổi được hậu vận. Vất vả một thời gian ngắn cũng chẳng sao, vì lúc cậu kết hôn thì cũng có hạnh phúc lắm đâu hả Dex. Mình biết rõ mà, mình đã luôn phải nghe cậu ca thán điều này. Rằng ‘Bọn mình không bao giờ nói chuyện, không bao giờ vui vẻ, không bao giờ đi chơi...’ Mình biết chuyện này thật khó khăn, nhưng cậu có thể xem đây như một sự khởi đầu mới! Một sự bắt đầu hoàn toàn khác. Cậu có thể làm bao nhiêu việc ấy chứ, chỉ cần cậu quyết định thôi...”

“Như việc gì?” “Mình không biết - truyền thông chẳng hạn? Cậu có thể thử làm lại công việc dẫnc hương trình?” Dexter rên lên. “Thôi được, thứ gì đó đằng sau hậu trường? Nhà sản xuất hay đạo diễn.” Dexter nhăn mặt. “Hay, hay nhiếp ảnh! Đã có thời cậu luôn nói về nhiếp ảnh còn gì. Hay thực phẩm, cậu có thể, mình không biết nữa, nhưng có thể làm gì đó về thực phẩm. Và nếu vẫn không ưng thì cậu vẫn luôn có khả năng về bộ môn Nhân học để mà dựa dẫm vào.” Cô vỗ vỗ vào mu bàn tay cậu để nhấn mạnh: “Mọi người luôn cần đến các nhà nhân học.” Anh mỉm cười, đoạn chợt nhớ ra rằng mình không nên mỉm cười. “Cậu khỏe mạnh, có năng lực, tài chính ổn định, một ông bố khá hấp dẫn ở tuổi ngoài ba mươi. Cậu sẽ... ổn thôi, Dex à. Cậu chỉ cần lấy lại tự tin. Thế thôi.” Anh thở dài, nhìn ra bờ kênh. “Vậy đó có phải là lời động viên của cậu không?”

“Chính nó. Cậu nghĩ sao?” “Mình vẫn muốn nhảy xuống con kênh này.” “Có lẽ chúng ta nên đi thôi.” Cô đặt tiền lên bàn. “Căn hộ của mình chỉ cách đây khoảng hai mươi phút đi bộ về hướng kia. Chúng ta có thể đi bộ, hoặc đi taxi...” Cô đứng lên nhưng Dexter vẫn không nhúc nhích.

“Điều buồn nhất là mình rất nhớ Jasmine.” Emma ngồi trở lại. “Ý mình là nó khiến mình muốn phát điên lên dù mình cũng chẳng phải là một người cha tốt hay đại loại thế.” “Ồ, thôi nào.” “Em à, mình không, mình là kẻ hoàn toàn vô dụng. Mình cảm thấy phẫn nộ. Mình không muốn ở đó. Hầu như lúc nào bọn mình cũng giả vờ là một gia đình hoàn hảo, mình luôn nghĩ rằng đây là một sai lầm, điều này không phải dành cho mình. Mình từng nghĩ chẳng phải sẽ tuyệt vời khi được ngủ như trước, được đi chơi vào cuối tuần hoặc chỉ cần đi ra ngoài, thức khuya tận hưởng vui vẻ. Được tự do, không bị ràng buộc trách nhiệm. Và lúc này, mình đã có tất cả những điều đó, nhưng những gì mình làm là ngồi thinh lặng với đống đồ trong những chiếc hộp các tông và nhớ con gái mình.”

“Nhưng cậu có thể gặp nó nhiều hơn, cậu có thể yêu cầu...” “Mình sẽ làm thế! Nhưng ngay cả lúc này, cậu có thể nhìn thấy được nỗi sợ hãi trong mắt con bé khi mẹ nó lái xe đi; đừng để con lại với con người buồn bã kỳ cục này! Mình mua cho nó rất nhiều quà, thật là thảm hại, có cả đống quà mỗi lần con bé đến, giống như đón Giáng sinh mỗi sáng thức dậy, bởi nếu không mở quà thì mình không biết làm gì với nó. Nếu mình không mở quà thì con bé sẽ bắt đầu khóc toáng lên đòi mẹ, mà theo nó thì mẹ ở đây có nghĩa là mẹ nó và cái tên Callum khốn kiếp kia, mình thậm chí không biết mua gì cho con bé, bởi mỗi lần gặp, nó lại khác trước. Kiểu như khi quay lưng đi độ một tuần, hay mười ngày là mọi thứ đã thay đổi rồi! Ý mình là nó bắt đầu biết đi, vì Chúa, và mình không được nhìn thấy điều đó xảy ra! Sao có thể thế được? Sao mình có thể bỏ lỡ điều đó được? Mình muốn nói rằng đó là việc của mình? Mình chưa làm bất cứ điều gì sai, và bỗng nhiên...” Giọng anh run lên một lúc, và anh nhanh chóng chuyển sang giọng đầy giận dữ: “... và trong khi đó, dĩ nhiên là tên Callum chó chết kia có mặt ở đó với họ, trong ngôi nhà to lớn của hắn ta ở Muswell Hill chết tiệt...” Nhưng cơn giận dữ không ngăn nổi giọng anh vỡ òa. Anh đột ngột ngừng nói, ấn hai tay vào hai bên mũi và mở to mắt như thể cố ngăn một cái hắt hơi.

“Cậu không sao chứ?” cô hỏi, đặt tay lên đầu gối anh. Anh gật đầu. “Mình sẽ không như thế này suốt cả tuần đâu, mình hứa đấy.” “Không sao đâu.”

“Nhưng mình thấy có sao. Nó làm mình... mất phẩm giá.” Anh đột ngột đứng lên nhặt túi xách. “Nào, Em. Hãy nói chuyện gì khác đi. Kể cho mình nghe gì đó đi. Kể mình nghe về cậu ấy.” Họ đi bộ dọc theo bờ kênh, men theo quảng trường République, sau đó đi về phía Đông dọc đường Faubourg St-Denis, trong lúc ấy cô kể về công việc của mình. “Cuốn thứ hai là phần tiếp theo của cuốn trước. Trí tưởng tượng của mình tốt đến thế đấy. Mình hoàn thành được ba phần tư cuốn sách rồi. Julie Criscoll tham gia chuyến du lịch của trường đến Paris và yêu cậu bạn người Pháp này, hai người đã cùng nhau lao vào đủ các cuộc phiêu lưu, đầy ngạc nhiên, bất ngờ. Đó là lý do mình ở đây. Để ‘nghiên cứu’ ấy mà.” “Và cuốn đầu tiên tiêu thụ tốt chứ?”

“Người ta bảo với mình thế. À, đủ tốt để họ trả cho mình viết thêm hai cuốn nữa.” “Thật sao? Hai cuốn tiếp theo nữa?” “E là thế. Julie Criscoll là thứ mà họ gọi là sản phẩm có thể nhượng quyền. Hình như đó là nơi tiền xuất hiện. Phải nhượng được quyền! Và họ sẽ bàn bạc với những người bên truyền hình. Về một chương trình gì đó. Một chương trình thiếu nhi, dựa trên những hình minh họa của mình.”

“Cậu đang đùa hả!” “Mình biết, nghe ngốc nghếch phải không? Mình đang làm trong lĩnh vực ‘truyền thông’! Mình là Trợ lý Sản xuất!” “Điều đó có nghĩa là gì?”

“Chẳng có gì cả. Ý mình là mình không quan tâm. Mình thích công việc đó. Nhưng một ngày nào đó mình thích viết một cuốn sách cho người lớn. Đó là thứ mình luôn muốn viết, một cuốn sách lớn, một tuyệt tác tầm cỡ quốc gia đầy giận dữ, thứ gì đó phóng khoáng và phí thời gian, tiết lộ tâm hồn của con người, không phải những thứ ngớ ngẩn về việc vuốt ve, hôn hít đám con trai Pháp ở sàn nhảy.” “Và không chỉ có thể phải không?” “Có lẽ thế. Mà cũng có thể đó chỉ là điều tự nhiên; cậu bắt đầu bằng việc muốn thay đổi thế giới bằng ngôn ngữ, và cuối cùng lại nghĩ rằng chỉ cần kể vài câu chuyện vui là đủ. Ôi Chúa, nghe mình nói kia. Như đang viết hồi ký vậy.”

Cậu huých khủy tay vào cô. “Gì thế?” “Mình mừng cho cậu, vậy thôi.” Anh choàng cánh tay qua hai vai cô và siết chặt. “Một nhà văn. Một nhà văn thật sự. Cuối cùng cậu cũng làm được những gì cậu muốn.” Họ đi như thế, một chút ngượng nghịu và thiếu tự nhiên, túi xách ở tay kia của cô đập mạnh vào chân anh cho đến khi anh cảm thấy quá bất tiện và rút cánh tay lại.

Họ tiếp tục đi, và tâm trạng họ dần khá hơn. Đám mây xám đã tản ra và Faubourg St-Denis đang mang một diện mạo mới khi trời bắt đầu chuyển sang đêm. Ồn ào, huyên náo và chứa đầy âm thanh của cuộc sống, nhiều chỗ trông giống như những khu chợ Hồi giáo, Emma chốc chốc lại liếc nhìn Dexter, trông cô như một hướng dẫn viên du lịch đầy lo lắng. Họ băng qua Đại lộ Belleville rộng lớn ồn ào và tiếp tục đi về phía đông dọc đường 19 và 20. Leo lên đồi, Emma chỉ tay về những thanh chắn mà cô thích, nói một tràng về lịch sử địa phương, Piaf và Công xã Paris 1871, cộng đồng Nam Phi và Trung Hoa, trong khi Dexter nửa lắng nghe nửa băn khoăn điều gì sẽ xảy ra khi họ về đến căn hộ của cô. Nghe này, Emma, về những gì đã xảy ra... ”Nó kiểu như Hackney của Paris,” cô nói. Dexter cười theo kiểu muốn chọc giận người khác.

Cô thúc khuỷu tay vào cậu. “Gì thế?” “Chỉ có cậu đến Paris và thấy cái đó giống Hackney thôi.” “Nó thú vị đấy chứ. Mình nghĩ thế.”

Cuối cùng, họ rẽ xuống một con phố tĩnh lặng và đến một nơi trông như cửa ga ra, nơi Emma ấn một mã số vào tấm bảng và dùng vai đẩy cánh cửa nặng trịch ra. Họ bước vào một cái sân nhỏ có tường rào bao quanh, trông bừa bộn, đổ nát, các phía đều bị che khuất bởi các tòa nhà gần đó. Quần áo được phơi trên những ban công gỉ sét, những chậu hoa tồi tàn rủ xuống trong ánh nắng chiều. Cái sân nhỏ vang vọng tiếng ồn của những chiếc tivi đang bật, tiếng trẻ em chơi bóng đá bằng quả bóng tennis, và Dexter cố kiềm chế cảm giác bực mình vừa thoáng qua. Nghĩ đến kỳ nghỉ này, anh đã hình dung về một quảng trường rợp bóng cây, những thứ này đều ổn, đều hợp thời dù theo kiểu công nghiệp, ngoại thành, nhưng không khí lãng mạn hẳn sẽ khiến cho mọi thứ dễ thở hơn một chút. “Như mình đã nói, không có gì to tát đâu. Leo lên tầng năm nhé. Mình e là phải thế thôi.” Cô bật công tắc đèn trên thiết bị bấm giờ, và họ bắt đầu leo lên chiếc cầu thang xập xệ bằng sắt, được thiết kế xoay dốc đứng và chiếc cầu thang như sắp bong khỏi các bức vách xung quanh. Emma bỗng nhận ra một điều rằng tầm nhìn của Dexter rơi đúng ngang lưng cô, và cô bắt đầu bồn chồn đưa tay ra sau váy để vuốt thẳng những nếp gấp nhưng đó là điều không cần thiết. Khi họ đến đầu cầu thang của tầng thứ ba, đèn của thiết bị bấm giờ phụt tắt và họ đứng trong bóng tối một lúc, Emma dò dẫm đằng sau để tìm bàn tay của Dexter, và dẫn anh bước tiếp lên cầu thang cho đến khi họ đứng bên ngoài một cánh cửa. Trong ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ, họ nhìn sau mỉm cười.

“Đây rồi. Chez Moi!(38)” Từ túi xách, cô rút ra một chùm chìa khóa liểng xiểng và bắt đầu tìm cách mở một dãy khóa số phức tạp. Sau một hồi, cánh cửa mở ra, họ bước vào một căn hộ nhỏ nhưng thoải mái với sàn gỗ sơn xám đã bong ra, một chiếc ghế sofa lớn và một chiếc bàn nhỏ gọn gàng nhìn ra khoảnh sân nhỏ, bốn thành bàn đều chất đầy những cuốn sách tiếng Pháp trông có vẻ chân phương. Hoa hồng tươi và trái cây Pháp được đặt trên bàn trong một gian bếp nhỏ liền kề, và thông qua một cánh cửa khác, Dexter thoáng nhìn thấy giường ngủ. Họ chưa nói về chỗ ngủ, nhưng anh có thể thấy rằng đó là chiếc giường kỹ và cồng kềnh giống như nhà ở trang trại. Một phòng ngủ, một giường ngủ. Ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ, như thể khẳng định điều mà anh nhìn thấy. Anh liếc nhìn chiếc ghế sofa xem nó có phải là loại có thể trải ra để dùng vào việc khác không. Không. Một chiếc giường độc nhất. Anh có thể cảm nhận được máu đang lưu chuyển mạnh mẽ trong ngực mình, mặc dù có lẽ đó chỉ là do vừa leo cầu thang. Cô đóng cửa và cả căn phòng bỗng im phăng phắc.

“Vậy. Chúng ta đã đến nơi!” “Nhà được đấy.” “Ừ thì cũng được. Nhà bếp ngay đây.” Việc leo cầu thang, cộng với tâm trạng căng thẳng khiến Emma thấy khát nước, và cô bước đến tủ lạnh, mở cửa tủ lấy ra một chai nước có ga. Cô uống ngay, uống từng ngụm lớn, thì đột nhiên, Dexter đặt tay lên vai cô, và rồi không biết bằng cách nào, anh đã đứng trước mặt cô, và đang hôn cô. Miệng cô vẫn còn đầy nước sủi bọt, cô ngậm miệng thật chặt để nước không bắn vào mặt anh như một cái ống hút. Tựa người ra sau, cô chỉ tay vào hai má mình đang phồng lên như một cá nóc, đập tay ra hiệu rằng “đợi chút.”

Vẻ hào hiệp, Dexter lùi lại để cô nuốt hết nước xuống. “Mình xin lỗi.” “Không sao. Cậu làm mình bất ngờ quá, vậy thôi.” Cô dùng mu bàn tay chùi miệng. “Ổn rồi chứ?”

“Ổn rồi, nhưng Dexter, mình phải nói với cậu...” Và anh lại bắt đầu hôn cô, vụng về áp môi thật mạnh khi cô ngửa người lên bàn, khiến vài thứ đồ rơi xuống sàn nhà, vì thế cô phải xoay người để ngăn lọ hoa rơi xuống. “Ôi.”

“Dex à, việc là...” “Xin lỗi, mình chỉ...” “Nhưng vấn đề là...”

“Hơi không tự nhiên...” “Mình đang quen với một người.” Anh lùi lại một bước.

“Cậu đã hẹn hò.” “Một người. Một anh chàng. Mình đang qua lại với anh chàng này.” “Một anh chàng. Được. Không sao. Thế là ai?”

“Mọi người vẫn gọi anh ấy là Jean-Pierre. Jean-Pierre Dusollier.” “Người Pháp à?” “Không. Dex, anh ấy là người xứ Wales.”

“Không có gì, mình chỉ ngạc nhiên thôi.” “Ngạc nhiên vì anh ấy là người Pháp, hay ngạc nhiên vì mình thật sự có một người bạn trai?” “Không, chỉ có thể... à, việc đó hơi nhanh, phải không? Ý mình là cậu mới chỉ ở đây vài tuần. Cậu sắp xếp hành lý trước hay....”

“Hai tháng! Mình đã ở đây hai tháng rồi, và mình gặp Jean-Pierre tháng trước.” “Và cậu gặp anh ta ở đâu?” “Tại một quán rượu nhỏ gần đây.”

“Một quán rượu nhỏ. Được. Bằng cách nào?” “Bằng cách nào?” “... cậu gặp được anh ta?”

“À, ừ, mình đang ăn tối một mình, đang đọc sách, và người này thì đi cùng với bạn bè, và anh ấy hỏi mình đang đọc gì.” Dexter rên lên và lắc đầu, tựa như một thợ thủ công đang chế nhạo tác phẩm của một thợ thủ công khác. Emma lờ anh đi, bước sang phòng khách. “Và rồi bọn mình nói chuyện...” Dexter nói tiếp. “Gì cơ, bằng tiếng Pháp?” “Đúng, bằng tiếng Pháp, và bọn mình nhanh chóng trở thành bạn bè, và giờ thì... bọn mình đang hẹn hò!” Cô thả người xuống ghế sofa. “Giờ thì cậu đã biết rồi đấy!”

“Được, mình hiểu.” Chân mày anh nhướn lên sau đó hạ xuống, nét mặt anh nhăn nhó như thể vừa muốn hờn dỗi, vừa muốn mỉm cười. “À, mừng cho cậu, Em à. Điều đó thật tuyệt.” “Đừng có hạ cố với mình, Dexter. Cứ như mình là một bà già cô đơn vậy.” “Mình không có ý đó!” Vờ như vô tình, anh nhìn ra khoảng sân nhỏ bên dưới cửa sổ. “Vậy anh chàng Jean...này như thế nào?”

“Jean-Pierre. Anh ấy tử tế. Rất đẹp trai, rất quyến rũ. Một đầu bếp cừ khôi, anh ấy biết tất cả các món ăn, rượu này, nghệ thuật này, và cả kiến trúc nữa. Cậu biết đó, rất, rất... Pháp.” “Gì cơ, ý cậu là thô lỗ?” “Không.”

“Ở bẩn?” “Dexter!” “Đeo một vòng hành củ quanh cổ rồi cỡi xe đạp vòng quanh...”

“Chúa ơi, đôi lúc thật không thể chịu đựng được cậu...” “Được, vậy điều đó có nghĩa gì, cái từ ‘rất Pháp’ đó?” “Mình không biết, chỉ là rất điềm tĩnh, thư thái và...”

“Gợi cảm?...” “Mình không nói ‘gợi cảm’.” “Không, nhưng cậu đã trở nên rất gợi cảm, đùa nghịch với tóc, áo sơ mi không cài cúc...”

“Thật là một từ ngốc nghếch, ‘gợi cảm’ ấy...” “Nhưng cậu đang thèm muốn tình dục phải không?” “Dexter, sao cậu lại...?”

“Hãy nhìn mình đi, cậu đang đỏ mặt, cậu hơi toát mồ hôi...” “Chẳng có lý do gì để cậu phải... sao cậu lại thế?” “Thế nào?”

“Thật là... nhỏ mọn, giống như mình đã làm sai điều gì vậy!” “Mình không nhỏ mọn, mình chỉnghix...” Anh dừng lại, quay mặt nhìn ra cửa sổ, trán anh chạm vào cửa kính. “Giá như cậu nói cho mình biết điều này trước khi đến đây, mình hẳn đã đặt chỗ ở khách sạn.” “Cậu vẫn có thể ở đây! Tối nay, mình sẽ đến ngủ với Jean-Pierre.” Dù anh quay lưng về phía cô nhưng cô vẫn cảm nhận được rằng anh đang do dự. “Tối nay ngủ ở chỗ Jean-Pierre.” Co tựa người ra ghế sofa, khum hai tay lên mặt. “Vậy cậu đã nghĩ sẽ như thế nào hả Dexter?”

“Mình không biết,” anh thì thầm vào khung cửa sổ. “Không phải thế này.” “À, mình xin lỗi.” “Thế cậu nghĩ vì sao mình đến tìm cậu, Em?”

“Để nghỉ ngơi một thời gian. Để lãng quên mọi thứ. Để ngắm cảnh!” “Mình đến để nói về những gì đã xảy ra. Cậu và mình, cuối cùng chúng ta đã được ở cùng nhau.” Anh dùng móng tay khoét vào phần vữa trát trên cửa sổ. “Mình chỉ nghĩ nó sẽ là một vấn đề lớn đối với cậu. Chỉ có thế.” “Dexter, mình đã ngủ với nhau một lần rồi.”

“Ba lần!” “Dex, ý mình là không phải là số lần giao hợp. Ý mình là một lần, vào đêm đó, bọn mình đã ngủ cùng nhau một đêm.” “Và mình chỉ nghĩ đó có thể là điều đáng ghi nhớ! Điều kế tiếp mình biết là cậu bỏ chạy đến Paris và sà vào vòng tay của một tên người Pháp gần nhất...”

“Mình không ‘bỏ chạy’, vé đã đặt trước rồi! Sao cậu lại nghĩ rằng mọi thứ xảy ra là vì cậu chứ?” “Và cậu đã không gọi cho mình, trước khi cậu...” “Để làm gì, để xin phép cậu ư?”

“Không, để xem mình cảm thấy thế nào về điều đó.” “Đợi đã... cậu bực mình vì chúng ta chưa kiểm tra cảm giáccủa nhau? Cậu bực mình vì cậu nghĩ mình nên đợi cậu sao?” “Mình không biết,” anh thì thầm. “Có lẽ thế!”

“Ôi Chúa, Dexter, có phải... có phải cậu đang ghen không?” “Dĩ nhiên là không!” “Vậy sao cậu lại dỗi?”

“Mình không dỗi.” “Thế thì nhìn mình đây.” Anh làm theo yêu cầu, một cách nóng nảy, anh khoanh tay trước ngực, và Emma không thể nhịn cười được.

“Sao? Có chuyện gì?” anh bực tức hỏi. “À, cậu cũng nhận thấy có một sự mỉa mai ở đây, Dex.” “Sao điều này lại mỉa mai?”

“Cậu bỗng trở nên cổ hủ và... truyền thống.” Anh im lặng một lúc, sau đó quay nhìn ra cửa sổ. Với thái độ hòa giải, cô nói, “Cậu xem... cả hai chúng ta đều hơi say rồi.”

“Mình không say đến thế...” “Thế mà cậu cởi quần dài khi chưa cởi giày đấy Dex!” tuy nhiên, anh vẫn không quay lại. “Đừng đứng cạnh cửa sổ nữa. Đến đây ngồi cạnh mình, được không? Cô khoanh đôi chân trần trên ghế dài. Anh đập trán vào khung cửa kính một lần, hai lần, sau đó không nhìn cô, anh bước qua phòng sà xuống bên cạnh cô như một đứa trẻ vừa đi học về. Cô thư thái đặt chân mình lên đùi anh. “Được, cậu muốn nói về đêm đó? Vậy hãy nói đi.”

Anh không nói gì. Cô lấy ngón chân chọc chọc vào anh, cuối cùng, khi anh nhìn lên, cô nói. “Được, mình sẽ nói trước.” Cô hít một hơi thật sâu. “Mình nghĩ rằng cậu rất buồn và hơi say, nên cậu đã đến tìm mình đêm đó và chuyện chỉ... xảy ra có thế thôi. Mình nghĩ vì sự đau khổ khi phải chia tay Sylvie, việc dọn ra ngoài mà không được gặp Jasmine, cậu sẽ cảm thấy hơi cô đơn vì thế cậu cần một bờ vai để dựa vào khóc lóc. Hoặc để ngủ cùng. Đó là những gì mình nghĩ đấy. Mình chỉ như một bờ vai để cậu ngủ cùng thôi.” “Vậy đó là điều cậu nghĩ sao?” “Đó là điều mình nghĩ.”

“... và cậu chỉ ngủ với mình để giúp mình cảm thấy tốt hơn?” “Thế cậu có cảm thấy tốt hơn không?” “Có, rất nhiều.”

“À, mình cũng thế , vậy đó. Nó đã có tác dụng.” “... nhưng đó không phải là vấn đề chính.” “À, có nhiều lý do tồi tệ hơn khi ngủ với ai đó. Hẳn cậu đã biết.”

“Nhưng tình dục thương hại thì sao?” “Không phải thương hại, đó là lòng trắc ẩn.” “Đừng trêu mình, Em.”

“Mình không trêu, chỉ là... nó chẳng liên quan gì đến sự thương hại, và cậu biết điều đó. Nhưng nó... phức tạp. Chúng ta. Lại đây nào cậu?” Mình dùng chân thúc vào anh lần nữa và sau một lúc, anh nhích đến như một cái cây đổ, đầu tựa vào vai cô.” Cô thở dài. “Dex, chúng ta đã biết nhau rất lâu rồi.” “Mình biết. Mình chỉ nghĩ đó là một ý kiến hay. Dex và Em. Em và Dex, hai chúng ta. Hãy thử điều đó một thời gian, xem mọi việc đến đâu. Mình nghĩ đó cũng là điều cậu từng muốn.”

“Đúng thế. Đã từng muốn. Vào cuối những năm 1980.” “Vậy sao giờ lại không?” “Bởi đã quá muộn. Chúng ta làm việc đó quá muộn. Mình quá mệt mỏi rồi.”

“Cậu mới có hơn ba lăm tuổi thôi mà!” “Mình chỉ cảm thấy thời gian dành cho chúng ta đã trôi qua, chỉ có thế,” cô nói. “Làm sao cậu biết được nếu như chúng ta chưa thử một lần?”

“Dexter... mình đã có người khác!” Họ ngồi im một lúc, lắng nghe tiếng trẻ con hò hét bên dưới khoảng sân nhỏ, âm thanh của những chiếc ti vi gần đó. “Và cậu thích anh ta? Anh chàng này?”

“Mình thích, mình thật sự rất thích anh ấy.” Anh đưa tay xuống và nắm lấy bàn chân của cô vẫn còn dính bụi bẩn từ ngoài đường. “Sự lựa chọn thời điểm của mình chẳng hợp lý chút nào, phải không?” “Không, thật sự là không.”

Anh nhìn ngắm bàn chân cô trong tay mình. Các móng chân được sơn màu đỏ, nhưng lớp sơn đã bị tróc ra, móng ngón út gần như chẳng còn lớp sơn nào bên trên. “Bàn chân cậu thật kinh tởm.” “Mình biết điều đó.” “Ngón chân út của cậu trông như hạt ngô ấy.”

“Thế thì đừng nghịch nó nữa.” “Vậy đêm đó...” Anh ấn ngón tay cái vào phần cứng dưới lòng bàn chân cô. “Vậy nó có đúng là một đêm tồi tệ không?” Cô dùng chân kia thúc mạnh vào hông anh. “Dexter, đừng cónhử mình.”

“Mình hoàn toàn không có ý đó, hãy nói cho mình biết đi.” “Không, Dexter, đó không phải là một đêm tồi tệ, thật ra nó là một trong những đêm đáng nhớ của đời mình. Nhưng mình vẫn nghĩ làcta nên dừng ở đó.” Cô thả hai chân xuống ghế và ngồi sát vào cho đến khi hông họ chạm vào nhau, cô nắm lấy tay anh, tựa đầu vào vai anh. Cả hai nhìn về phía giá sách, cho đến khi Emma thở dài. “Mình không biết nữa, nhưng sao cậu không nói những điều này... từ tám năm trước?” “Không biết, có lẽ vì quá bận... theo đuổi thú vui, mình nghĩ thế.”

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh từ một bên. “Và lúc này cậu đã ngừng theo đuổi thú vui, cậu nghĩ ‘cô bạn gái cũ Em thật tốt bụng, hãy thử với cô ấy...’” “Ý mình không phải thế...” “Mình không phải là phần thưởng an ủi, Dex. Mình không phải là cứu cánh của cậu. Mình nghĩ là mình xứng đáng nhiều hơn thế.”

“Và mình cũng nghĩ cậu xứng đáng nhiều hơn thế. Đó là lý do mình đến đây. Cậu là một người kỳ diệu, Em à.” Sau một lúc, cô đứng phắt dậy, nhặt chiếc gối trên ghế, ném mạnh nó vào đầu anh, rồi đi về phía phòng ngủ. “Câm miệng lại, Dex.” Anh đưa tay nắm lấy tay cô khi cô đi qua nhưng cô hất ra. “Cậu định đi đâu?”

“Đi tắm, thay đồ. Không thể ngồi đây cả đêm được!” Cô hét lên từ phía bên kia phòng, giận dữ lôi quần áo từ trong tủ ra thả nó lên giường. “Dù sao thì anh ấy sẽ đến đây trong hai mươi phút nữa!” “Ai sẽ đến đây?” “Cậu nghĩ là ai? BẠN TRAI MỚI của mình!”

“Jean-Pierre sắp đến đây?” “Ừm. Tám giờ.” Cô bắt đầu tháo những chiếc nút nhỏ trên áo sơ mi, sau đó dừng lại, nôn nóng kéo nó qua đầu và ném xuống sàn nhà. “Chúng ta sẽ đi ăn tối! Cả ba người chúng ta!” Anh ngả đầu ra sau rên lên. “Ôi Chúa ơi. Có cần phải thế không?”

“Mình e là có. Tất cả đã được sắp xếp.” Lúc này cô đã trần truồng, và giận dữ với chính mình, với tình huống này. “Bọn mình sẽ đưa cậu đến nhà hàng nơi bọn mình gặp nhau lần đầu! Quán rượu nhỏ nổi tiếng! Bọn mình sẽ ngồi ở chính cái bàn đó, nắm tay nhau và kể cho cậu nghe mọi chuyện! Nó sẽ rất, rất lãng mạn.” Cô dập mạnh cửa phòng tắm, hét to từ trong đó. “Và chẳng có gì để phải ngượng ngùng cả!” Dexter nghe tiếng nước chảy, và nằm dựa người ra ghế, nhìn lên trần nhà, lúc này cảm thấy bối rối với chuyến phiêu lưu nực cười này. Anh nghĩ mình đã có câu trả lời, rằng họ có thể cứu giúp nhau, trong khi thực ra, Emma đã sống rất tốt trong nhiều năm qua. Nếu ai đó cần được cứu rỗi thì người đó chính là anh. Và có lẽ Emma nói đúng, có lẽ anh chỉ cảm thấy hơi cô đơn. Anh nghe tiếng cái ống nước cũ rích kêu ồng ộc khi tắt vòi sen, và lại nó rồi, cái từ kinh tởm, đáng xấu hổ. Cô đơn. Và tồi tệ hơn cả là anh biết rằng đó là sự thật. Chưa bao giờ trong đời mình, anh nghĩ rằng mình sẽ cô đơn. Trong buổi sinh nhật lần thứba mươi của mình, anh đã mời bạn bè đầy cả một hộp đêm trên đường Regent; mọi người đã đứng xếp hàng trên vỉa hè để được vào tham dự. Thẻ SIM của chiếc điện thoại trong túi quần anh chứa đựng hàng trăm số điện thoại của những người mà anh đã gặp gỡ trong mười năm qua, thế nhưng, người duy nhất mà anh lúc nào cũng muốn nói chuyện hiện đang đứng ở ngay căn phòng sát bên.

Liệu đây có phải là sự thật không? Anh ngẫm nghĩ lại điều này một lần nữa và khi thấy nó đúng là thế, anh bỗng đứng dậy với ý định sẽ nói cho cô biết. Anh bước về phía phòng tắm và rồi dừng lại. Anh có thể nhìn thấy cô qua khe hở của cánh cửa. Cô đang ngồi cạnh một chiếc bàn phấn nhỏ kiểu thập niên 50, mái tóc ngắn vẫn còn ướt sau khi tắm, cô đang mặc một chiếc áo đầm lụa đen kiểu cũ dài qua gối, phần khóa kéo phía sau lưng vẫn để hở đến dưới thắt lưng, đủ rộng để có thể nhìn thấy bên dưới cầu vai. Cô ngồi bất động, thẳng lưng và trông khá thanh lịch, như thể đang chờ ai đến kéo khóa chiếc váy giúp cô vậy, và ý nghĩ đó thật quá hấp dẫn, điều gì đó thật thân mật và đáng hài lòng về cử chỉ đơn giản đó, vừa quen thuộc vừa mới mẻ, đến mức anh gần như muốn bước thẳng vào phòng. Anh sẽ kéo khóa áo lên, sau đó hôn vào đường cong giữa cổ và vai cô rồi nói cho cô biết. Nhưng thay vào đó, anh lại lặng lẽ đứng nhìn khi cô với tay lấy một cuốn sách trên bàn phấn, một cuốn từ điển Anh-Pháp lớn với nhiều trang đã được đánh dấu. Cô bắt đầu đọc lướt qua các trang, sau đó bỗng nhiên dừng lại, đầu cô hạ xuống, hai tay day day trán và đẩy mái tóc cắt ngang ra sau, lầm bầm một cách đầy giận dữ. Dexter cười khi nhìn thấy trạng thái cáu tiết của cô, anh thầm nghĩ, nhưng cô lại liếc nhìn về phía cửa và anh vội bước lùi lại. Tấm ván sàn bật lên dưới chân khi anh đi nghênh ngang về phía gian bếp, mở cả hai vòi nước và loay hoay rửa cốc chén một cách không cần thiết bên dưới vòi nước chảy như một bằng chứng ngoại phạm. Sau một lúc, anh nghe tiếng reng của chiếc điện thoại kiểu nghe cho rõ cuộc đối thoại giữa cô và Jean-Pierre. Một tiếng thì thầm nhỏ bằng tiếng Pháp của một người đang yêu. Anh căng tai lắng nghe nhưng chẳng hiểu được từ nào cả.

Tiếng chuông vang lên lần nữa khi cô tắt máy. Một lúc sau, cô đứng ngay lối cửa phía sau lưng anh. “Ai gọi thế?” anh hỏi qua mà không ngoảnh lại nhìn. “Jean-Pierre.” “Anh ta thế nào?”

“Anh ấy ổn. Ổn thôi.” “Tốt. Vậy, mình nên đi thay đồ. Mấy giờ anh ta sẽ đến đây?” “Anh ấy sẽ không đến đây.”

Dexter quay lại. “Gì cơ?” “Mình bảo anh ấy đừng đến đây.”

“Thật sao? Cậu bảo thế sao?” Anh rất muốn cười... “Mình bảo với anh ấy rằng mình bị viêm amiđan.”

... muốn cười thật to, nhưng anh không dám, không phải lúc này. Anh lau tay. “Nói thế nào? Viêm amiđan. Bằng tiếng Pháp ấy.” Cô đưa các ngón tay lên cổ. “Je suis très désolé, mais mes glandes sont gonfléesi(39), “ cô rên rỉ một cách yếu ớt. “Je pense que je peux avoir l’amygdalite(40).” “L’amy...”

“L’amygdalite.” “Cậu có bảng từ vựng nuột thật.” “À, cậu biết đó.” Cô nhún vai khiêm nhường. “Mình phải tra từ điển đấy chứ.”

Họ nhìn nhau mỉm cười. Và rồi, như thể một ý nghĩ được xuất hiện trong đầu, cô nhanh chóng sải ba bước dài qua phòng, ôm lấy khuôn mặt anh trong tay và hôn anh, anh đặt tay lên lưng cô, nhận thấy chiếc áo vẫn chưa kéo khóa, phần lưng trần mát rượi và vẫn còn ướt sau khi tắm. Họ cứ đắm đuối hôn nhân nhau như vậy một lúc lâu. Sau đó, vẫn còn giữ khuôn mặt anh trong tay, cô chăm chú nhìn anh. “Dexter, nếu cậu còn coi thường mình.” “Mình sẽ không...” “Ý mình là, nếu cậu còn khiến mình thất vọng hoặc dấm dúi làm gì đó sau lưng mình, mình sẽ giết cậu. Mình thề có Chúa, mình sẽ ăn tim cậu.”

“Cậu sẽ không ư?” “Mình thề là mình sẽ không làm thế.” Và rồi cô cau mày, lắc đầu, sau đó choàng hai tay quanh anh một lần nữa, áp mặt vào vai anh, tạo ra một âm thanh nghe như tiếng gầm gừ.

“Có chuyện gì vậy?” anh hỏi. “Không có gì. Ồ, không có gì. Chỉ là...” Cô ngước nhìn anh. “Mình cứ nghĩ là rốt cuộc mình đã quên được cậu.” “Mình không nghĩ là cậu làm được,” anh nói.

PHẦN BỐN 2002 - 2005. Nhữngnămcuốiđộtuổibamươi

“Họ rất ít khi nói về cảm xúc của nhau: những từ ngữ đẹp đẽ và sự ân cần có lẽ không còn cần thiết giữa hai người bạn đã trải qua thử thách thời gian như thế.” Thomas Hardy, Cách xa đám đông điên rồ.