Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Một ngày - Chương 23

Chương 20.

Giỗ đầu Lễ ăn mừng Thứ Sáu, ngày 15 tháng Bảy năm 2005.

Luân Đôn và Oxfordshire Vui vẻ, vui vẻ, vui vẻ - vui vẻ là đáp án. Hãy cứ tiếp tục và đừng cho phép bản thân dừng lại hay nhìn quanh suy nghĩ dù chỉ một phút bởi vì mục đích là để đầu óc không phải suy nghĩ lung tung, để vui vẻ và chứng kiến ngày hôm nay, ngày giỗ đầu này như - gì cơ? Như một lễ ăn mừng! Về cuộc đời cô ấy và tất cả khoảnh khắc, những ký ức đẹp đẽ. Và tiếng cười, tất cả những tiếng cười trong suốt bao nhiêu năm qua. Với suy nghĩ như thế, anh lờ đi những lời phản đối của quản lý Maddy, và lấy hai trăm bảng Anh từ ngăn đựng tiền của nhà hàng rồi mời ba nhân viên của anh - Maddy, Jack và Pete - những người làm việc vào thứ Bảy - ra ngoài để ăn mừng ngày đặc biệt này. Suy cho cùng, đó chính là điều cô luôn mong muốn.

Và vì thế, vào những giây phút đầu tiên của ngày Thánh Swithin, anh đã ở trong một quán rượu dưới tầng hầm tại Camden với ly martini thứ năm trên tay và tay và tay kia cầm điếu thuốc, sao lại không chứ? Sao lại không thể xả láng một chút và chúc mừng cuộc đời cô ấy? Anh nói điều này, bằng cái giọng nhài nhại với các bạn, những người đang nhìn anh mỉm cười gượng gạo và nhấm nháp rượu một cách chậm rãi đến mức anh bắt đầu thấy hối tiếc vì đã rủ họ đi cùng. Họ thật cổ hủ và buồn tẻ, họ đi theo anh từ quán rượu này đến quán rượu khác không giống một hội bạn chí cốt mà như đám hộ lý trong bệnh viện, chiều lòng anh và đảm bảo rằng anh không va vào người khác hoặc làm vỡ đầu khi ngã xuống từ taxi. Được, vậy là đủ rồi. Anh muốn được giải phóng, muốn cạo đầu, anh xứng đáng với điều đó sau một năm anh đã trải qua. Nghĩ vậy, anh đề nghị tất cả cùng đến câu lạc bộ nơi cậu đã từng có một đêm thác loạn. Câu lạc bộ thoát y. “Dex, tôi không nghĩ là ta nên đến đó đâu,” Maddy nói, thầm cảm thấy sợ hãi. “Ồ, đi nào, Maddy! Sao lại không?” anh nói, choàng tay qua vai cô. “Đó hẳn là thứ cô ấy muốn làm!” và anh cười, rồi lại nâng ly lên một lần nữa, nhào về phía trước để uống nhưng bị lỡ do khoảng cách nên phần rượu đổ tung tóe xuống giày anh. “Đó sẽ là một trò hề!” Maddy với tay ra sau lấy áo khoác.

“Maddy, cô thật tầm thường!” anh hét lên. “Tôi nghĩ giờ anh nên về nhà, Dexter ạ,” Pete nói. “Nhưng chưa tới nửa đêm mà!”

“Chúc ngủ ngon, Dex. Hẹn gặp lại.” Anh đi theo Maddy ra cửa. Anh muốn Maddy vui vẻ, nhưng hình như cô đang buồn và sắp khóc. “Hãy ở lại, uống thêm một ly nữa!” anh ra lệnh, thúc vào khuỷu tay cô. “Anh bĩnh tĩnh đi được không? Làm ơn đi?”

“Đừng để đám đàn ông này ở lại một mình!” “Phải đi thôi. Sáng mai tôi còn phải làm việc, nhớ chứ?” Cô xoay người lại nắm cả hai tay anh trong tay cô theo cách có vẻ điên tiết mà cô thường làm, đầy quan tâm và thông cảm. “Hãy cẩn thận nhé?” Nhưng anh không cần thông cảm, anh muốn uống nữa, và vì thế, anh giật tay cô ra rồi quay trở lại quán rượu. Không có khó khăn gì để được phục vụ. Chỉ mới tuần trước, những quả bom đã phát nổ trên phương tiện giao thông công cộng. Những kẻ xa lạ đã lên kế hoạch giết hại bất kỳ người nào và dù gan dạ và can trường đến mấy, thành phố đêm nay vẫn có bầu không khí của nơi đang bị phóng hỏa. Mọi người sợ ra đường và vì thế, Dexter có thể dễ dàng tìm thấy một chiếc taxi đưa họ đến đường Farringdon. Anh đang tựa đầu vào cửa sổ xe khi Pete và Jack lải nhải đưa ra những lý do thường ngày: đã trễ, họ còn phải làm việc sáng mai. “Anh biết đó, tôi còn vợ và các con nhỏ!” Pete nói một cách bông đùa; họ giống như những con tin đang cầu xin được phóng thích. Dexter cảm thấy bữa tiệc bắt đầu rã đám nhưng không đủ sức để ngăn cản chuyện đó, vì thế, anh yêu cầu taxi dừng lại ở King's Cross và thả họ xuống.

“Hãy về với chúng tôi, Dex? Nhé?” Jack nói, hé nhìn vào cửa sổ với vẻ mặt quan tâm ngốc nghếch của anh ta. “Không, tôi ổn.” ““Anh có thể ở lại nhà tôi?” Pete nói. “Ngù trên ghế sofa nhé?” nhưng Dexter biết anh ta thật sự không muốn thế. Như Peter đã nói, anh ta có vợ và các con, vậy sao anh ta lại muốn có con quỷ này trong nhà mình? Hôi bám nằm ườn và bất động trên ghế sofa, khóc lóc trong khi bọn trẻ nhà Pete phải chuẩn bị tới trường. Nỗi tiếc thương một lần nữa đã biến Dexter Mayhew thành tên ngốc, và vì sao anh lại trút nó lên đầu bạn bè? Tốt nhất là đi với những người xa lạ đêm nay. Và thế là anh vẫy chào tạm biệt họ, bảo taxi hướng về phía con phố lạnh lẽo, vắng tanh cạnh đường Farringdon và hộp đêm Nero.

Bên ngoài là những trụ đá cẩm thạch đen, giống như những giám đốc tang lễ. Ngã ra từ taxi, anh lo rằng những tay đô vật kia sẽ không cho anh vào, nhưng thực ra, anh chính là khách hàng hoàn hảo của họ: ăn mặc lịch sự và say khướt. Dexter cười lấy lòng gã to con với cái đầu trọc lốc và chòm râu dê, đưa cho hắn ít tiền mặt đoạn bước qua cửa đi vào gian phòng chính. Anh bước vào khoảng tối mờ mờ. Đã có thời, cách đây không lâu, khi việc bước vào một câu lạc bộ thoát y dường như là một hành động hậu hiện đại ngông nghênh, vừa mỉa mai vừa kích động. Nhưng không phải đêm nay. Đêm nay, hộp đêm Nero giống như một phòng chờ hạng thương gia trong thời kỳ đầu của thập niên 80. Toàn ghế sofa thấp bọc da đen, nội thất crôm sáng lóa và những giò hoa nhựa, thì việc bước vào câu lạc bộ thoát y là một khái niệm hết sức hạn hẹp về sự suy đồi. Một bức bích họa nghiệp dư, được sao chép từ một cuốn sách giáo khoa của trẻ em, có hình những cô gái nô lệ bê các khay đựng nho, phủ kín vách tường đen. Rải rác chỗ nọ chỗ kia là những chiếc cột mang phong cách Rome cổ đại làm bằng nhựa polixetiren, và đứng quanh căn phòng dưới những mảng ánh sáng hình chóp màu cam thiếu hấp dẫn, trên mấy thứ trong như bàn nước là các cô gái thoát y, vũ công, nghệ sĩ múa, tất cả đều biểu diễn theo nhiều phong cách khác nhau trong tiếng nhạc RẤT&B om sòm; chỗ này là điệu nhảy jig chậm chạp, chỗ kia là màn diễn kịch câm ủ rũ, một cô gái khác đang biểu diễn những động tác đá chân kiểu aerobic cao đến giật mình, tất cả bọn họ đều khỏa thân hoặc gần như khỏa thân. Phía dưới họ là những gã đàn ông, chủ yếu mặc com lê, cà vạt đã được nới lỏng, ngả ngốn với đầu ngửa hẳn lên như thể cổ đã bị ai bẻ quặt ra sau: những người bạn của anh. Dexter ngắm nhìn cười ngây ngây dại dại khi cảm nhận đồng thời cả sự thèm khát lẫn nõi hổ thẹn xộc đến như một chất gây nghiện. Anh sẩy chân trên bậc thang, cố bám vào tay vịn trơn tuột để giữ thăng bằng, sau đó đứng dậy và vén tay áo lên, đi len lỏi giữa các dãy ghế hướng đến quầy rượu, nơi một cô gái với vẻ mặt khó chịu nói với anh rằng ở đây không bán rượu từng ly một mà bán cả chai, vodka hay sâm banh, một trăm bảng một chai. Anh cười sằng sặc vào sự ăn cướp trắng trợn đó và đưa thẻ tín dụng ra với một cái khoát tay như thể thách thức họ làm điều gì tệ nhất. Anh cầm lấy chai sâm banh - một nhãn hiệu Ba Lan đựng trong một xô nước ấm - và hai chiếc ly nhựa, mang chúng đến chiếc ghế bọc nhung đen nơi anh đốt một điếu thuốc và bắt đầu uống một cách say sưa. Loại “sâm banh” này ngọt như một cái kẹo chảy, có vị táo và chẳng sủi bọt gì cả, nhưng điều đó không quan trọng. Các bạn anh đã về hết và không còn ai để lấy đi ly rượu từ tay anh hay khiến anh sao nhãng, và sau khi uống xong ly thứ ba, thời gian bắt đầu khoác lên mình nó cái bản chất đàn hồi kỳ lạ đó, đẩy lên thật nhanh và hạ xuống một cách chậm rãi, mọi khoảnh khắc bắt đầu biến mất khi tầm nhìn của anh mờ đi và rồi chúng lại quay trở lại, Khi sắp rơi vào giấc ngủ, hay vào trạng thái bất tỉnh, anh cảm nhận có một bàn tay đặt lên cánh tay mình và thấy mình đang đối mặt với một cô gái gầy gò trong chiếc áo đầm đỏ rất ngắn, với mái tóc vàng dài đã được nhuộm đen cách da đầu vài ba xe ti mét. “Tôi dùng một ly sâm banh được chứ?” cô ta nói, trườn người vào chỗ ngồi. Cô ta có một làn da xấu tệ bên dưới lớp phấn nền dày cộp và nói bằng chất giọng Bắc Phi, thứ khiến anh khen ngợi, “Cô có giọng nói thật đáng yêu!” anh hét lên trong tiếng nhạc. Cô ta khịt khịt mũi, sau đó tự giới thiệu mình là Barbara theo cách muốn ám chỉ rằng “Barbara” là cái tên đầu tiên mà cô ta nghĩ ra. Đó là một cô gái mảnh khảnh với hai cánh tay gầy trơ xương và bộ ngực nhỏ mà anh nhìn một cách không giấu giếm, mặc dù dường như cô ta cũng chẳng thấy phiền chút nào. Cơ thể của một diễn viên múa ba lê. “Cô là diễn viên múa ba lê?” anh hỏi, và cô ta khịt khịt mũi, nhún vai. Anh cho rằng mình đã thật sự, thật sự thích Barbara.

“Điều gì đưa anh đến đây?” cô ta hỏi một cách máy móc. “Đó là lễ kỷ niệm của chúng tôi!” anh đáp. “Xin chúc mừng,” cô ta nói vẻ lơ đãng, tự rót thêm sâm banh và nâng chiếc ly nhựa của cô ta lên cao.

“Cô không định hỏi tôi đó là lễ kỷ niệm gì à?” anh hỏi, mặc dù chắc là lúc này giọng anh đã líu nhíu lắm vì cô ta đã phải yêu cầu anh lặp lại những ba lần. Tốt nhất là nên làm điều gì đó một cách thẳng thắn. “Vợ tôi bị tai nạn cách đây đúng một năm,” anh nói. Barbara mỉm cười một cách căng thẳng và bắt đầu nhìn quanh như thể hối hận vì đã ngồi xuống đây. Phải tiếp những gã say rượu là một phần của công việc, nhưng gã này rõ ràng rất kỳ lạ, ra ngoài để kỷ niệm một tai nạn, sau đó rên rỉ đến rời rạc, dài dòng văn tự về một gã tài xế nào đó không chịu nhìn đường, một phiên tòa mà cô ta không thể hiểu được và cũng chẳng buồn hiểu. “Anh có muốn tôi nhảy cho anh xem không?” cô ta hỏi, chỉ để thay đổi đề tài. “Cái gì?” anh ngã nhào về phía cô ta.”Cô vừa nói gì?” Hơi thở của anh có mùi khó chịu và nước bọt bắn lốm đốm lên da cô ta.

“Tôi hỏi là anh có muốn tôi nhảy cho anh xem không, để anh vui lên một chút? Trông anh như thể đang cần được vui lên.” “Không phải lúc này. Có lẽ để sau,” anh đáp, lúc này đang vỗ tay lên đầu gối cô ta, thứ cứng như tay vịn cầu thang. Anh lại bắt đầu nói, không phải cách nói thông thường mà là một chuỗi những nhận xét rời rạc, ủy mị, chua chát mà anh đã nói trước đó - chỉ mới ba tám tuổi và chúng tôi đang cố gắng để có em bé, cái gã tài xế đó chẳng bị trừng phạt gì cả, tự hỏi cái tên xấu xa đó đang làm gì vào lúc này, cướp đi người bạn thân nhất của tôi, hy vọng hắn ta đang chịu đựng đau khổ, chỉ mới ba tám tuổi, công lý ở đâu chứ, còn tôi thì sao, tôi phải làm gì lúc này, Barbara, hãy nói cho tôi biết tôi phải làm gì bây giờ? Bỗng nhiên, anh dừng lại. Đầu Barbara đang cúi thấp xuống và cô ta đang nhìn chăm chú vào hai tay đang đặt trong lòng như thể cầu nguyện, và trong một phút, anh những tưởng rằng mình đã khiến người lạ xinh đẹp này cảm động với câu chuyện của mình. Có lẽ cô ta đang cầu nguyện cho anh, có lẽ thậm chí cô ta đang khóc - anh đã khiến cho cô gái tội nghiệp này khóc và anh cảm nhận một tình cảm sâu sắc đối với cô Barbara này. Anh đặt tay mình lên tay cô ta để cảm ơn, và nhận ra rằng cô ta đang nhắn tin. Trong khi anh đang nói về Emma, cô ta đã đặt điện thoại di động trong lòng và bắt đầu nhắn tin. Anh bỗng cảm thấy một cơn thịnh nộ trào dâng trong người mình.

“Cô đang làm cái quái gì vậy?” anh hỏi, giọng run lên. “Gì cơ?” Lúc này anh hét ầm lên. “Tôi hỏi cô đang làm cái quái quỷ gì thế?” Anh đập điên cuồng vào hai tay cô, khiến chiếc điện thoại văng ra sàn nhà. “Tôi đang nói chuyện với cô cơ mà!” anh gào lên, nhưng lúc này cô ta cũng đang hét lại, gọi anh là thằng điên, bệnh hoạn sau đó gọi gã đô vật đến. Đó chính là gã râu rê to vật khi nãy, kẻ đã rất thân thiện ở cửa ra vào, nhưng lúc này, hắn ta chỉ đặt một cánh tay hộ pháp quanh vai Dexter, cánh tay còn lại quanh thắt lưng anh, quay đầu nhìn đầy thích thú khi Dexter nói oang oang qua vai hắn ta, con ngốc, con bò ngu ngốc, cô không hiểu gì cả, và anh nhìn thấy lần cuối cô ả Barbara đó, đưa cả hai ngón tay giữa lên, chế giễu anh. Lối thoát hiểm được đá bật ra và anh lại bị tống khứ ra ngoài đường.

“Thẻ tín dụng của tao! Chúng mày đang giữ cái thẻ tín dụng chết tiệt của tao!” anh hét lên, nhưng giống như những người khác, tay đô vật đó chỉ cười vào mặt anh và kéo sầm cửa lại. Nổi điên lên, Dexter bước thẳng xuống vỉa hè và vẫy tay gọi đám taxi màu đen đang đi về hướng Tây, nhưng chẳng chiếc nào chịu đừng lại, không đời nào khi anh đang lảo đảo đứng dưới lòng đường như thế. Anh hít một hơi dài, bước trở lên vỉa hè, tựa người vào tường kiểm tra các túi quần áo của mình. Ví của anh đã mất, và cả chìa khóa, chìa khóa căn hộ và chìa khóa xe. Ai có được chìa khóa và ví của anh cũng sẽ có được địa chỉ nhà anh, nó được ghi trên bằng lái, anh sẽ phải thay ổ khóa, và Sylvie nói sẽ đến vào khoảng trưa. Cô ấy sẽ đưa Jasmine tới. Anh đá chân vào tường, tựa đầu vào những viên gạch, kiểm tra tất cả các túi lần nữa, tìm thấy một tờ hai mươi bảng vón cục trong túi quần, ướt do nước tiểu của chính anh. Hai mươi bảng đủ để anh về nhà an toàn. Anh có thể sẽ đánh thức hàng xóm, sử dụng chìa khóa dự phòng và đi ngủ. Nhưng hai mươi bảng cũng đủ để anh vào thành phố, với số tiền lẻ đủ cho một hoặc hai ly nữa. Về nhà hay đi tìm quên lãng? Cố vươn thẳng người, anh vẫy một chiếc taxi và yêu cầu nó đến Soho.

Qua cánh cửa màu đỏ trong một lối nhỏ cạnh đường Berwick, anh tìm thấy một quán rượu chui dưới tầng hầm, nơi anh từng đến cách đây mười, mười lăm năm mỗi lần không biết đi đâu nữa. Đó là một căn phòng nhếch nhác không có cửa sổ, tối tăm, đầy khói thuốc lá và mọi người đang uống bia Red Stripe thẳng từ lon. Anh bước đến chiếc bàn bằng phoócmica được gấp đôi lại làm quầy bar, tựa vào đám đông để đi, nhưng rồi phát hiện ra mình chẳng có tiền mặt, đã đưa những đồng tiền cuối cùng cho gã tài xế taxi, và mất luôn phần tiền thừa. Anh sẽ phải làm cái việc mà anh từng làm khi mất hết tiền của: nhặt lấy thứ đồ uống gần nhất và cầm nó lên. Anh đi ngược trở lại căn phòng, lờ đi tiếng chửi rủa của những người mà anh vấp phải, chộp lấy thứ gì đó trông như một lon bia bị bỏ quên và uống cạn những gì còn sót lại, sau đó liều lĩnh lấy thêm lon khác và chui vào một góc, mồ hôi tứa ra, tựa đầu vào một chiếc loa, hai mắt nhắm chặt, bia chảy xuống cằm, thấm ướt áo sơ mi và bỗng có một bàn tay túm lấy ngực áo anh đẩy cậu vào góc, ai đó muốn biết anh đang nghĩ cái quái gì mà chôm thức uống của người khác. Anh mở mắt: gã đàn ông đang đứng trước mặt anh là một kẻ thấp lè tè, già sọm với cặp mắt đỏ ngầu đáng ghê gởm. “Thật ra, tôi nghĩ ông sẽ thấy nó là của tôi,” Dexter nói, sau đó cười thầm vì lời nói dối đó chẳng thuyết phục gì cả. Gã đàn ông kia gầm gừ, nhe hàm răng vàng ố rồi giơ nắm đấm lên, và Dexter nhận ra những gì anh muốn: anh muốn gã kia đánh anh. “Bỏ tay ra khỏi người tao ngay, thằng già xấu xí kia,” anh lè nhè, rồi có một tiếng ồn và một tiếng xẹt qua như điện, và anh liền thấy mình nằm trên sàn, hai tay ôm mặt còn gã cứ đá vào bụng, dùng gót chân dẫm vào lưng anh. Miệng Dexter áp vào tấm thảm hôi hám khi những cú đạp giáng xuống liên hồi, và rồi anh thấy mình đang bồng bềnh, mặt úp xuống, chân tay anh được kéo lên bởi sáu gã đàn ông, giống như khi đám bạn ném anh xuống bể bơi trong một bữa tiệc sinh nhật hồi đi học, và anh reo hò, cười vang khi đám người đưa anh dọc theo hành lang, băng qua gian bếp của nhà hàng và ném anh ra con hẻm nhỏ, nơi anh nằm cuộn tròn trong đống túi rác nhựa. Vẫn cười sằng sặc, anh lăn người ra nền đất bẩn thỉu, cảm thấy máu ộc ra từ miệng mình, thấy vị mằn mặn của nó, và anh nghĩ, đúng, đó chính là những gì cô ấy muốn. Đây chính là những gì cô ấy muốn. Ngày 15 tháng Bảy năm 2005.

Chào Dexter! Tôi hy vọng là cậu không phiền khi tôi viết thư cho cậu. Đó là một việc khác thường phải không, viết thư trong thời đại Internet! nhưng như thế sẽ thích hợp hơn. Tôi muốn ngồi xuống và làm điều gì đó để đánh dấu ngày hôm nay, và đây dường như là việc làm phù hợp nhất. Vậy cậu thế nào? Và cậu đang sống thế nào? Chúng ta đã có nói chuyện ngắn ngủi ở buổi tang lễ, nhưng lúc đó tôi không muốn can thiệp vì tôi hiểu ngày hôm đó khó khăn như thế nào đối với cậu. Thật tàn nhẫn, phải không? Cũng giống như cậu, tôi chắc là ngày nào mình cũng nghĩ về Emma. Tôi luôn thấy mình nghĩ về cô ấy, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt khó khăn, và tôi biết nó cũng rất khó khăn đối với cậu, nhưng tôi muốn viết cho cậu vài dòng để nói lên suy nghĩ của bản thân về những gì cần nói (tức là không có gì nhiều!!!) Chuyện là thế này.

Khi Emma rời bỏ tôi cách đây nhiều năm, tôi đã nghĩ rằng cuộc đời mình thế là chấm hết, và đúng là nó đã như thế trong một vài năm. Nói thật là tôi nghĩ mình đã trở nên hơi lẩn thẩn một chút. Nhưng rồi tôi gặp một cô gái trong một cửa hàng nơi tôi đang làm việc, và trong lần hẹn hò đầu tiên, tôi đưa cô ấy đi xem buổi diễn hài của tôi. Sau đó, cô ấy đã nói rằng tôi đừng nghĩ sai về những gì cô ấy sắp nói nhưng tôi là một diễn viên hài rất, rất dở, và điều tốt đẹp nhất mà tôi có thể làm là từ bỏ nghề diễn đó và trở lại là chính mình. Đó là giây phút mà tôi nhận ra mình đã yêu cô ấy và giờ thì chúng tôi đã kết hôn được bốn năm và có ba đứa con tuyệt vời (mỗi năm một đứa! haha). Chúng tôi sống ở một thành phố đông đúc là Taunton, gần nhà bố mẹ tôi (để nhờ trông trẻ miễn phí!!!). Tôi hiện làm việc cho một công ty bảo hiểm lớn, ở bộ phận tư vấn khách hàng. Rõ ràng, điều này có vẻ tẻ nhạt đối với cậu, nhưng tôi đang làm việc rất tốt và chúng tôi thật sự vui vẻ. Xét một cách toàn diện thì tôi thật sự đang hạnh phúc. Tôi được một trai và hai gái. Tôi biết cậu cũng có một con gái. Cảm thấy đuối sức phải không? Nhưng sao tôi lại kể với cậu tất cả những điều này? Chúng ta chưa bao giờ là những người bạn tốt và có lẽ cậu không mấy quan tâm tôi đang làm gì. Tôi nghĩ nếu có thì đây là lý do khiến tôi viết lá thư này. Sau khi Emma rời bỏ tôi, tôi nghĩ mình coi như xong, nhưng không phải thế, bởi tôi đã gặp vợ mình là Jacqui. Giờ thì cậu cũng mất Emma, chỉ khác là cậu không bao giờ có thể có được cô ấy nữa, không ai trong chúng ta có thể làm được điều đó, nhưng tôi chỉ muốn nói với cậu rằng đừng từ bỏ. Emma luôn yêu cậu, yêu cậu rất, rất nhiều. Điều này đã khiến tôi đau khổ và ghen tuông trong nhiều năm. Tôi từng nghe được những cuộc điện thoại của hai người và nhìn hai người tại các bữa tiệc, và khi ở bên cậu, cô ấy luôn rạng rỡ, hoạt bát, cái vẻ mà không hề có khi cô ấy bên tôi. Thật xấu hổ khi nói rằng tôi từng đọc lén sổ tay của cô ấy khi cô ấy ra ngoài, và trong đó toàn nói về cậu, về tình bạn của hai người và tôi không thể nào chịu đựng được. Nói thật nhé anh bạn, tôi không nghĩ là cậu xứng đáng với cô ấy, nhưng rồi tôi lại nghĩ không ai trong chúng ta thật sự xứng đáng với cô ấy. Cô ấy luôn là người thông minh nhất, tốt bụng nhất, hài hước nhất, trung thành nhất mà chúng ta từng biết, và việc cô ấy không có mặt ở đây đúng là chẳng công bằng chút nào.

Vậy nên, như tôi đã nói, tôi không nghĩ là cậu xứng đáng với cô ấy, nhưng qua lần liên hệ ngắn ngủi với Emma, tôi biết rằng tất cả những điều đó cuối cùng đã thay đổi. Cậu đã từng là một tên chẳng ra gì, và rồi cậu đã thay đổi, và tôi biết rằng trong những năm hai người trở lại với nhau, cậu đã khiến cô ấy rất, rất hạnh phúc. Cô ấy bừng sáng, phải không? Cô ấy đúng là đã tỏa sáng với tất cả những nét rạng rỡ của một người phụ nữ hạnh phúc, tôi muốn cảm ơn cậu về điều này và nói ra bằng cảm giác rất thoải mái, anh bạn, và cầu chúc cậu may mắn trong phần đời còn lại. Tôi xin lỗi nếu lá thư này có phần hơi ủy mị. Những ngày giỗ như thế này đều khó khăn đối với tất cả chúng ta, đối với gia đình cô ấy và đặc biệt là cậu, nhưng tôi ghét cái ngày này, và kể từ bây giờ sẽ luôn ghét cái ngày này mỗi năm. Cả ngày hôm nay, tôi đã luôn nghĩ đến cậu. Tôi biết cậu có một cô con gái xinh xắn và tôi hy vọng cậu sẽ tìm tháy được niềm vui và sự an ủi từ con bé. Tôi phải dừng bút đây! Hãy vui vẻ, sống tốt và tiếp tục đối mặt với cuộc đời nhé! Hãy nắm bắt ngày này với tất cả những thứ ngớ ngẩn đó. Tôi nghĩ đó chính là điều Emma muốn.

Chúc cậu những điều tốt đẹp nhất (hoặc trong hoàn cảnh thúc bách thì tôi sẽ nói là, tôi yêu quý cậu.) Ian Whitehead “Dexter, anh có nghe thấy em nói không? Ôi Chúa, anh đã làm gì thế? Anh có nghe thấy em nói gì không, Dex? Hãy mở mắt ra đi?”

Khi anh tỉnh dậy, Sylvie đang ở đó. Không biết bằng cách nào mà anh đang nằm trên sàn căn hộ của anh, mắc giữa chiếc ghế sofa và cạnh bàn, còn cô đang lúng túng đứng phía trên anh, cố lôi anh ra khỏi cái không gian nhỏ hẹp ấy và dựng anh ngồi dậy. Quần áo anh đều ướt đẫm, dính chặt vào người và anh nhận ra rằng mình đã nôn mửa trong khi ngủ. Anh cảm thấy kinh hãi và xấu hổ nhưng không đủ sức để cử động khi Sylvie vừa cằn nhằn vừa thở hổn hển, hai tay cô đặt dưới nách anh. “Ồ, Sylvie,” anh nói, cố nhấc mình lên để giúp cô. “Anh xin lỗi. Anh lại không bình thường rồi.” “Chỉ cần ngồi dậy hộ em, được không?”

“Anh không bình thường rồi, Sylvie, anh thật không bình thường…” “Anh sẽ ổn mà, anh chỉ cần ngủ một giấc thôi. Ồ, đừng khóc, Dexter. Hãy nghe em, nhé?” Cô đang quỳ xuống với hai tay áp lấy mặt anh, nhìn anh bằng sự dịu dàng mà anh hiếm khi nhận được từ lúc họ lấy nhau. “Chúng ta sẽ giúp anh tắm rửa sạch sẽ và lên giường, và anh có thể ngủ một giấc thật ngon, được chứ?” Nhìn chéo qua cô, anh thấy một bóng người nhỏ đang lấp ló đầy lo lắng ngay cửa: con gái anh. Anh rên lên và nghĩ rằng mình muốn nôn lần nữa, đột nhiên cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

Sylvie nhìn theo ánh mắt anh. “Jasmine, con yêu, hãy sang phòng khác đợi mẹ nhé?” cô nói, giữ giọng ở trạng thái đều đều. “Bố không được khỏe lắm.” Jasmine không nhúc nhích. “Mẹ đã bảo là hãy sang phòng khác đợi,” Sylvie nói bằng cái giọng chứa đầy nỗi sợ hãi. Anh rất muốn nói điều gì đó để trấn an Jasmine, nhưng miệng anh sưng lên, đầy vết bầm tím và anh không thể mở miệng được, thay vào đó, anh nằm xuống, chịu khuất phục. “Đừng cử động,” Sylvie nói. “Anh cứ nằm yên tại chỗ nhé,” và cô rời phòng, dẫn theo con gái đi cùng. Anh nhắm mắt, chờ đợi, cầu nguyện cho tất cả những điều này trôi qua. Có nhiều tiếng nói ở phòng trước. Cô đang nói chuyện điện thoại. Điều tiếp theo anh biết chắc chắn là mình đang nằm ở ghế sau của một chiếc xe ô tô, cuộn người khó chịu bên dưới một chiếc chăn len. Anh kéo chặt nó vào người - dù thời tiết ngày hôm đó rất ấm áp, người anh liên tục run bần bật - và nhận ra rằng đó là một chiếc bạt dùng để trải khi đi picnic, cùng với mùi vải bọc ghế màu boóc đô bên trong xe, khiến anh nhớ về thời gian ở cùng gia đình. Anh gắng nhấc đầu nhìn ra cửa sổ. Họ đang trên xa lộ. Radio đang phát nhạt Mozart. Anh nhìn thấy phần phía sau đầu của bố anh, mái tóc màu muối tiêu được cắt tỉa gọn gàng trừ phần lông tai.

“Mình đang đi đâu đây ạ?” “Bố đang đưa con về nhà. Cứ ngủ tiếp đi.” Bố anh đã lừa anh. Trong một lúc, anh đã nghĩ đến việc phản đối: Hãy đưa con trở lại Luân Đôn, con không sao hết, con không còn là một đứa trẻ. Nhưng mặt anh đang áp vào lớp da ấm áp, anh không còn đủ sức để nhúc nhích, nói gì đến việc phản đối. Anh lại run lên lần nữa, kéo chăn sát cằm và chìm vào giấc ngủ.

Anh bị đánh thức bởi tiếng bánh xe nghiến trên con đường sỏi của ngôi nhà to lớn, vững chãi. “Đến nơi rồi,” bố anh nói, mở cửa xe giống như một tài xế thực thụ. “Dùng súp thay trà nhé!” và ông bước về phía ngôi nhà, vừa đi vừa tung chìa khóa xe lên không trung một cách vui vẻ. Rõ ràng, ông muốn mờ như chẳng có gì khác thường xảy ra, và Dexter cảm thấy biết ơn vì điều đó. Cúi gập người và lảo đảo, anh trèo ra khỏi xe, hất chiếc chăn xuống rồi theo bố vào nhà. Trong căn phòng tắm nhỏ dưới cầu thang, anh xem xét khuôn mặt mình trong gương. Môi dưới của anh bị rách và sưng vù lên, còn có một vết bầm lớn màu vàng nâu dọc một bên mặt. Anh cố xoay hai vai nhưng lưng anh đau buốt, cơ bắp căng ra và nhức nhối. Anh nhăn mặt, sau đó kiểm tra lưỡi, nó lở loét khắp xung quanh và phủ một lớp xám xịt. Anh chạm đầu lưỡi lên răng. Những ngày gần đây, chúng chẳng bao giờ sạch cả, và anh có thể ngửi được hơi thở của mình phả vào gương. Nó bốc ra mùi phân, như thể có thứ gì đó đang phân hủy bên trong anh. Có nhiều mạch máu bị vỡ trên mũi và má anh. Anh đã bắt đầu uống trở lại, hằng đêm, suốt cả đêm, và đã tăng cân kha khá; khuôn mặt anh phình ra, chảy xệ, hai mắt anh lúc nào cũng đỏ ngầu và đầy nghèn. Anh tựa đầu vào gương và hít thở. Trong những năm tháng sống cùng Emma, đôi lúc, anh vẩn vơ tự hỏi liệu cuộc sống sẽ như thế nào nếu không có cô bên cạnh; không phải trong hoàn cảnh ốm đau bệnh tật mà chỉ theo suy đoán thực tế, bởi chẳng phải tất cả những người yêu nhau đều thế sao? Tự hỏi anh sẽ như thế nào nếu không có cô? Lúc này, câu trả lời đã hiện rõ trong gương. Nỗi mất mát không làm anh tán gia bại sản, nó chỉ khiến anh thành ra ngốc nghếch và trống rỗng. Không có cô, anh như mất đi giá trị bản thân, mất đi nhân cách và mục đích sống, một gã say rượu trung niên tiều tụy, cô độc, chất đầy trong lòng nỗi hổ thẹn và hối tiếc. Một ký ức không mong muốn về buổi sáng hôm đó, về bố anh và vợ cũ của anh đã thay quần áo, giúp anh vào nhà tắm. Hai tuần nữa anh sẽ bốn mốt tuổi và bố anh đang giúp anh tắm rửa. Sao họ không đưa anh đến bệnh viện để người ta rửa ruột cho anh? Như thế sẽ còn có nhân cách hơn.

Trong phòng trước, anh nghe thấy tiếng bố anh nói chuyện với chị gái, thực ra là đang hét vào điện thoại. Anh ngồi xuống mép bồn tắm. Chẳng cần phải cố sức mới nghe được cuộc đối thoại. Thực ra thì không thể không nghe thấy. “Nó đánh thức hàng xóm, tìm cách đá sập chính cửa nhà mình. Họ để nó vào… Sylvie tìm thấy nó trên sàn nhà… Hình như đã uống quá nhiều… Chỉ thấy những vết xây xước và bầm tím trên người… Hoàn toàn không biết được đã có chuyện gì xảy ra. Dù sao thì bố và Sylvie đã tắm rửa sạch sẽ cho nó. Sáng mai nó sẽ bình thường thôi. Con có muốn đến thăm nó không?” Trong phòng tắm, Dexter cầu nguyện là “không”, nhưng rõ ràng, chị gái anh cũng chẳng thấy vui gì với việc thăm hỏi này. “Hãy công bằng, Cassie. Con có thể gọi cho em con vào sáng mai, được chứ?” Khi chắc chắn rằng bố anh đã đi, Dexter bước ra phòng trước, đi về phía nhà bếp. Anh uống nước máy âm ấm từ một chiếc ly dính đầy bụi và nhìn ra vườn trong ánh nắng chiều. Bể bơi giờ đã rút cạn và được phủ một lớp vải dầu xanh biển võng xuống, sân tennis đã xuống cấp và mọc đầy cỏ dại. Thậm chí nhà bếp cũng có mùi rêu mốc. Từng căn phòng trong ngôi nhà to lớn này dần khép lại, lúc này bố anh chủ yếu sống ở nhà bếp, phòng khách và phòng ngủ của ông, nhưng dù thế thì nó vẫn quá rộng cho một người. Chị gái anh nói rằng thỉnh thoảng ông ngủ trên ghế sofa. Vì lo lắng, cả hai chị em đã khuyên ông chuyển đi, mua một nơi nào khác ấm cúng hơn, một căn hộ nhỏ ở Oxford hoặc Luân Đôn, nhưng bố anh không nghe. “Nếu các con không phiền thì bố định sẽ chết trong ngôi nhà của chính mình,” ông nói, một câu nói khiến người ta cảm động đến mức không thể phản đối được.

“Thấy đỡ hơn chưa?” bố anh đứng phía sau lưng. “Một chút ạ.” “Gì đó?” Ông gật đầu về phía ly nước Dexter đang cầm. “Rượu à?”

“Chỉ là nước lọc.” “Vậy là tốt. Bố nghĩ tối nay chúng ta có món súp, xem đây là một dịp đặc biệt vậy. Con có thể ăn được một bát súp chứ?” “Con nghĩ là được.”

Ông đưa hai lon đồ hộp lên cao. “Súp cay hay súp gà?” Và thế là hai người đàn ông xoay xở trong gian nhà bếp rộng lớn, hai người góa vợ đang khiến cho gian bếp trở nên lộn xộn hơn mức cần thiết chỉ để hâm nóng hai hộp súp. Từ khi sống một mình, chế độ ăn uống của bố anh trở lại cách sống hướng đạo sinh đầy tham vọng: món đậu sốt, xúc xích, cá tẩm bột chiên; thậm chí ông còn làm món xúc xích rau câu nữa. Điện thoại reo vang trong phòng trước. “Nghe hộ bố đi?” bố anh nói, phết bơ vào những lát bánh mì trắng. Dexter do dự. “Dexter, nó sẽ không cắn con đâu.”

Anh đi vào phòng trước nhấc điện thoại. Đó là Sylvie. Dexter ngồi xuống bậc tam cấp. Vợ cũ của anh hiện sống một mình, mối quan hệ với Calum cuối cùng đã kết thúc ngay trước Giáng sinh. Đồng cảnh ngộ bất hạnh cùng với sự khao khát được bảo vệ Jasmine khỏi điều này đã khiến họ trở nên gần gũi một cách kỳ lạ, và lần đầu tiên kể từ khi lấy nhau, họ gần như là những người bạn thân. “Anh cảm thấy thế nào?” “Ồ, em biết đó. Hơi xấu hổ. Anh xin lỗi về điều đó.”

“Không sao.” “Anh nhớ là em và bố đã đưa anh vào bồn tắm.” Sylvie cười lớn. “Bố anh chẳng có gì bối rối cả. ‘Nó chẳng có gì mà tôi không nhìn thấy trước đây!’”

Dexter vừa mỉm cười vừa nhăn mặt. “Jamine có sao không?” “Em nghĩ là không. Con bé vẫn bình thường. Nó không sao cả. Em bảo nó là anh bị ngộ độc thức ăn.” “Anh sẽ bù cho con bé. Anh đã nói rồi đấy, anh xin lỗi.”

“Nhưng chuyện thế này vẫn xảy ra. Chỉ có điều là đừng bao giờ lặp lại lần nữa, được chứ?” Dexter tạo ra âm thanh như thể “Ờ, ừm, để xem thế nào đã…” Sau đó là im lặng. “Sylvie, anh phải đi đây. Súp đang sôi.” “Hẹn gặp anh tối thứ Bảy, nhé?”

“Hẹn gặp em sau. Nói với Jasmine là anh yêu nó. Và anh xin lỗi.” Anh nghe tiếng cô điều chỉnh ống nghe. “Tất cả mọi người đều yêu anh, Dexter.” “Chẳng có lý do nào em phải như thế,” anh thì thầm, cảm thấy bối rối.

“Không, có lẽ là không có lý do nào cả. Nhưng mẹ con em yêu anh.” Ngồi một lúc, anh đặt điện thoại vào chỗ cũ và cùng bố ngồi trước ti vi, uống trà chanh lúa mạch đã được pha loãng theo tỷ lệ dành cho người bệnh. Món súp được để trên chiếc khay có miếng lót đặc biệt phía dưới đặt trên đùi cho thoải mái giống như máy tính xách tay - một phát minh mới khiến Dexter cảm thấy buồn bã đến mơ hồ, có lẽ vì nó là việc mà mẹ anh hẳn sẽ không bao giờ cho phép xảy ra trong ngôi nhà này. Món súp này nóng như nham thạch, khiến cho vết rách ở môi anh rát bỏng, và lát bánh mì trắng mà bố anh mua về được phết bơ không đều, chỗ thì rách và vón cục như bột. Nhưng nó lại ngon một cách kỳ lạ, lớp bơ dày tan chảy trong nước xúp đặc, và họ vừa ăn vừa xem EastEnders, một chương trình không thể thiếu của bố anh thời gian gần đây. Khi những dòng chữ cuối phim bắt đầu hiện lên, ông đặt chiếc khay xuống sàn nhà, ấn nút tắt tiếng trên điều khiển, đoạn quay sang nhìn Dexter. “Vậy đây sẽ là đại hội thường niên hả, con nghĩ sao?”

“Con không biết.” Thời gian trôi qua, và bố anh quay lại với chiếc ti vi đã tắt tiếng. “Con xin lỗi,” Dexter nói. “Về điều gì?” “Bố đã tắm cho con, vì thế…”

“Nếu con không phiền thì bố không muốn làm điều đó lần nào nữa.” Ngồi trước cái ti vi vẫn tắt tiếng, ông bắt đầu dò qua các kênh. “Dù sao thì con cũng sẽ sớm phải làm việc đó cho bố.” “Ôi Chúa, con hy vọng là không.” Dexter nói. “Cassie không thể làm việc đó sao?” Bố anh mỉm cười và nhìn thoáng qua anh. “Bố thật sự không muốn có kiểu tình cảm như thế. Con thì sao?”

“Con cũng không.” “Được, vậy thì đừng làm thế. Bố nghĩ điều tốt nhất con có thể làm là gắng sức tiếp tục sống như thể Emma vẫn còn ở đó. Con không nghĩ như thế sẽ tốt hơn sao?” “Con không biết liệu con có thể làm được không.”

“À, con sẽ phải cố gắng thôi.” Ông với tay lấy điều khiển ti vi. “Con nghĩ bố đã làm gì trong mười năm qua?” Trên ti vi, bố anh đã tìm thấy kênh ông thích, và thả người thật sâu vào chiếc ghế của mình. “À,The Bill.” Họ ngồi xem ti vi dưới ánh sáng của buổi tối mùa hè, trong căn phòng chứa đầy những bức ảnh gia đình, và với chút bối rối, Dexter lại thấy mình lặng lẽ khóc. Anh kín đáo đưa tay lên lau mắt, nhưng bố anh có thể nghe thấy tiếng lấy hơi của anh và liếc nhìn qua. “Không sao chứ?”

“Con xin lỗi,” Dexter nói. “Không phải do món ăn bố nấu chứ?” Dexter bật cười, khụt khịt mũi. “Vẫn còn hơi say, con nghĩ thế.”

“Không sao,” bố anh nói, quay trở lại với chiếc ti vi. “Chín giờ là có Silent Witness.”.