fa-bars

Một ngày - Chương 26

Chương 23.

Năm giỗ thứ ba Mùa hè trước Chủ Nhật, ngày 15 tháng Bảy năm 2007.

Edinburgh “Reng… reng. Reng… reng.” Anh bị đánh thức bởi cô con gái đang ấn ngón tay trỏ vào mũi anh như thể nó là cái chuông cửa.

“Reng… reng. Reng… reng. Ai ở cửa ngoài đó? Jasmine đang ở ngoài cửa!!” “Con đang làm gì đấy, Jas?” “Con đang đánh thức bố dậy. Reng… reng.” Ngón tay cái của con bé lúc này đặt ở mắt anh và nó đang kéo mí anh lên. “Thức dậy đi, kẻ lười biếng!”

“Mấy giờ rồi?” “Ban ngày rồi!” Bên cạnh anh trên chiếc giường ngủ trong khách sạn, Maddy với tay xem đồng hồ đeo tay của cô. “Sáu rưỡi,” cô rên trong gối và Jasmine cười khoái trá. Dexter mở mắt ra, và nhìn thấy khuôn mặt con bé đang ở trên gối bên cạnh anh, mũi chỉ cách vài xen ti mét. “Con có sách để đọc hay búp bê hay thứ gì đó không?”

“Không ạ.” “Hãy đi tô màu đi, nhé?” “Con đói bụng. Chúng ta có thể đặt đồ ăn phục vụ tận phòng không? Khi nào bể bơi mở cửa?”

Khách sạn Edinburgh là một khách sạn to theo phong cách truyền thống với những tấm ván cửa bằng gỗ sồi và nhà tắm làm bằng sứ. Bố mẹ anh đã từng ở đây một lần, vào lễ tốt nghiệp của anh, nó hơi lỗi thời và đắt đỏ so với những gì anh mong muốn, nhưng anh nghĩ nếu định làm điều này thì họ nên làm nó theo một phong cách nào đó. Họ ở lại hai đêm - Dexter, Maddy và Jasmine - trước khi thuê một chiếc xe và lái đến ngôi nhà nghỉ mát cạnh Loch Lomond. Dĩ nhiên, Glasgow sẽ gần hơn, nhưng mười lăm năm rồi Dexter chưa đến Edinburgh, chưa lần nào kể từ chương trình truyền hình cuối tuần mà anh từng thực hiện về Festival(44) đó. Tất cả những điều đó dường như xảy ra cách đây đã lâu, lâu lắm rồi, và đó ngỡ như là một cuộc sống hoàn toàn khác. Hôm nay, anh sẽ đảm đương vai trò của người cha là đưa con gái đi thăm khắp thành phố này. Biết được ý nghĩa của ngày hôm nay nên Maddy đã quyết định để hai bố con đi riêng với nhau. “Em có chắc là không phiền chứ?” anh hỏi cô trong phòng tắm. “Dĩ nhiên là không. Em sẽ đến phòng tranh, đi xem triển lãm đó.”

“Anh chỉ muốn đưa con bé đi một vài nơi. Như trước đây ấy mà. Chẳng có lý do gì em phải chịu đựng việc này.” “Em đã nói rồi, thật sự là em thấy không sao cả.” Anh nhìn cô chăm chú. “Và em không nghĩ là anh lẩn thẩn chứ?”

Cô cười nửa miệng. “Không, em không hề nghĩ là anh lẩn thẩn.” “Em không nghĩ chuyện này có hơi khác thường hoặc kỳ cục chứ?” “Không hề.” Nếu có, chắc chắn cô sẽ không thể hiện nó ra ngoài. Anh hôn nhẹ lên cổ cô. “Anh phải làm những gì mình muốn,” cô nói.

Khái niệm về việc trời sẽ mưa trong bốn mươi ngày liên tiếp dường như chỉ là một suy nghĩ cường điệu trước đây, chứ không phải năm nay. Khắp cả nước, nhiều tuần liền ngày nào trời cũng mưa, đường phố mất hút dưới những trận lụt, và mùa hè trở nên hiếm thấy đến mức gần như biến thành một mùa mới. Mùa gió mùa, nhưng khi họ bước ra đường, trời hôm đó vẫn sáng rạng và quang đãng, ít ra là khô ráo trong một lúc. Họ sắp xếp thời gian ăn trưa với Maddy rồi mỗi người đi một hướng. Khách sạn nằm ở Old Town, ngay cạnh Royal Mile, và trong một chuyến đi chơi đầy khí thế, Dexter đưa Jasmine xuống các lối đi nhỏ và các bậc thang bí mật cho đến khi họ ở trên phố Nicolson, ra khỏi trung tâm thành phố và đi về phía nam. Anh còn nhớ con phố này lúc nào cũng náo nhiệt và mù mịt khói xe buýt, nhưng vào buổi sáng Chủ nhật, nó yên tĩnh, phảng phất nét buồn bã, và Jasmine bắt đầu không yên, thấy chán nản bởi họ đã rời khỏi con đường du lịch. Cảm thấy tay con bé nặng trĩu trong tay mình, Dexter vẫn bước đi. Anh đã tìm thấy địa chỉ cũ trên một trong những lá thư của Emma và sớm nhận ra biển hiệu của nó. Phố Rankeillor. Họ đi vào con đường yên tĩnh của khu dân cư. “Chúng ta đi đâu đấy?”

“Bố đang tìm một nơi. Số mười bảy.” Lúc này họ đang ở bên ngoài. Dexter nhìn lên cửa sổ tầng ba, căn hộ đã được kéo rèm, trống không và khó nhận biết. “Con nhìn thấy căn hộ ở đằng kia không? Đó là nơi cô Emma từng sống khi bố và cô ấy còn học đại học. Thực ra đó là nơi bố và cô ấy gặp nhau.” Jasmine ngoan ngoãn nhìn lên, nhưng chẳng có gì để phân biệt được giữa những ngôi nhà liên kế không có gì đặc biệt, và Dexter bắt đầu tự hỏi mục đích của chuyến đi này là gì. Nó thật không lành mạnh, đa sầu đa cảm; anh mong đợi sẽ tìm thấy gì? Ở đây chẳng có gì để anh nhớ lại, và niềm vui từ nỗi niềm thương nhớ trở nên vô ích và phù phiếm. Trong một lúc, anh nghĩ đến việc hủy chuyến đi, gọi điện cho Maddy và bố trí gặp nhau sớm hơn dự định, nhưng Jasmine đang chỉ tay về cuối con đường, vách núi đá granit đang dần xuất hiện từ xa trên khu đất bên dưới. “Đó là gì vậy?”

“Đó là núi Salisbury Crags. Dẫn đến núi Arthur’s Seat.” “Có nhiều người trên đó lắm bố nhỉ!” “Con có thể leo lên đó. Không khó đâu. Con nghĩ sao? Chúng ta thử nhé? Con nghĩ mình có thể làm được không?”

Họ hướng về phía công viên Holyrood. Thật đáng buồn, cô con gái bảy tuổi rưỡi của anh leo núi còn nhanh nhẹn hơn cả bố nó, chỉ dừng bước khi quay đầu lại chế giễu anh đang thở khò khè, và nhễ nhại mồ hôi bên dưới. “Do giày của bố không có đinh bám thôi,” anh chống chế, và họ tiếp tục leo lên, qua khỏi con đường chính rồi trèo qua các khối đá trước khi đến được khu đất rộng lớn màu nâu đỏ cằn cỗi trên đỉnh núi Arthur’s Seat. Ở đó, họ tìm thấy một cột đá đánh dấu điểm cao nhất, và anh quan sát những chữ viết nguệch ngoạc, nửa hy vọng rằng sẽ nhìn thấy được bút tích của mình ở đó: “Chống chủ nghĩa phát xít”, “Alex M 5/5/07”, “Fiona Forever.” Để Jasmine không nhìn thấy những hình vẽ không lành mạnh, anh nâng cô bé đặt ngồi lên cột đá, một cánh tay choàng qua eo nó, hai chân cô bé đong đưa khi anh chỉ về phía các mốc giới. “Đó là tòa lâu đài, gần khách sạn. Có một nhà ga. Đó là sông Firth of Forth, dẫn ra biển Bắc. Na Uy cũng ở đâu đó. Kia là Leith,còn kia là New Town, nơi bố từng sống. Cách đây hai mươi năm rồi Jas ạ. Thế kỷ trước rồi. Và đằng kia, chỗ ngọn tháp, là đồi Calton. Chúng ta có thể leo lên đó nữa vào chiều nay, nếu con thích.”

“Bố không quá mệt đấy chứ?” con bé hỏi vẻ trêu chọc. “Bố ư? Con đùa à. Bố là một vận động viên bẩm sinh.” Jasmine làm bộ thở khò khè, một nắm tay đập đập vào ngực. “Diễn viên hài đó.” Anh nhấc con bé khỏi cột đá, hai tay đặt dưới nách nó, và vờ ném nó ra khỏi sườn núi trước khi đu đưa nó, la hét và cười đùa. Họ đi cách đỉnh núi một quãng nhỏ và tìm thấy gần đó một cái hốc tự nhiên nhìn ra thành phố. Anh nằm xuống, đặt hai tay sau đầu, trong khi Jasmine ngồi cạnh mải mê ăn khoai tây chiên và uống nước trái cây. Ánh mặt trời sưởi ấm khuôn mặt anh, nhưng việc thức dậy sớm bắt đầu gây ảnh hưởng và trong vòng vài phút, anh cảm thấy cơn buồn ngủ đang kéo đến.

“Cô Emma cũng đã đến đây chứ?” Jasmine hỏi. Dexter mở mắt và chống tay nhổm đầu dậy.; “Có chứ. Bố và cô ấy đã cùng đến đây. Bố có một bức ảnh chụp lại ngày hôm đó để ở nhà. Bố sẽ cho con xem sau. Hồi ấy bố gầy trơ xương.”

Jasmine phồng má với anh và sau đó bắt đầu liếm muối từ các ngón tay. “Bố nhớ cô ấy không?” “Ai? Cô Emma hả? Dĩ nhiên. Mỗi ngày. Cô ấy là bạn thân nhất của bố.” Anh dùng khuỷu tay thúc vào con bé. “Sao, con có nhớ không?” Jasmine cau mày nhớ lại. “Con nghĩ là có. Lúc đó con chỉ bốn tuổi, con không nhớ rõ lắm, chỉ khi nhìn vào những tấm hình. Con nhớ đám cưới. Cô ấy là người tốt, phải không bố?”

“Rất tốt.” “Vậy giờ ai là bạn thân nhất của bố?” Anh đặt một tay lên phía sau cổ con gái, xoa xoa ngón cái vào chỗ lõm trên đó. “Dĩ nhiên là con. Sao, vậy ai là bạn thân nhất của con?”

Trán con bé nhăn lại ra chiều suy nghĩ rất dữ. “Con nghĩ có lẽ là Phoebe,” con bé nói, sau đó hút mạnh vào ống hút trong chiếc hộp rỗng khiến nó tạo ra âm thanh ùng ục thô lỗ. “Con có thể đi chơi với những người con biết,” anh nói, và con bé cười khoái chí với chiếc ống hút vẫn còn ngậm trên môi. “Lại đây,” anh gầm gừ, tóm lấy con bé kéo lùi lại để nó nằm lên cánh tay anh, đầu nó tựa vào vai anh. Trong một lúc, con bé nằm im, Dexter nhắm mắt lại và cảm nhận được những tia nắng mai đang đọng trên mí mắt mình. “Một ngày tuyệt đẹp,” anh thì thầm. “Không mưa. Chưa mưa,” và một lần nữa cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến. Anh có thể ngửi thấy mùi dầu gội trên tóc Jasmine, cảm nhận hơi thở con bé ở cổ mình, giống vị muối và giấm, chậm rãi và đều đặn khi anh cũng chìm vào giấc ngủ.

Anh thiếp đi có lẽ khoảng hai phút trước khi con bé thúc khuỷu tay vào ngực anh. “Bố? Con thấy chán rồi. Giờ chúng ta đi tiếp được chưa?” Suốt buổi chiều hôm đó, Emma và Dexter ở trên đồi cười đùa và trò chuyện, cởi mở nhiều điều về chính họ: bố mẹ làm gì, nhà có bao nhiêu anh chị em, kể những câu chuyện tếu táo. Vào khoảng xế chiều, như thể có sự thỏa thuận ngầm, cả hai đều thiếp đi, nằm song song một cách đàng hoàng cho đến năm giờ thì Dexter choàng tỉnh, và họ thu gom đống chai rỗng và những gì còn sót lại của buổi dã ngoại, sau đó bắt đầu đi xuống đồi hướng về thành phố trong trạng thái hơi chệnh choáng.

Khi đến lối ra công viên, Emma bỗng nhận ra rằng họ sẽ sớm nói lời chia tay và rằng có khả năng là họ sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Có lẽ sẽ có những buổi tiệc, cô nghĩ thế, nhưng cả hai đều có bạn bè riêng, và bên cạnh đó, cậu sẽ sớm đi du lịch. Thậm chí nếu họ có gặp lại nhau thì đó cũng chỉ thoáng qua và mang tính xã giao, và cậu sẽ sớm quên đi những gì đã xảy ra trong căn phòng trọ nhỏ suốt mấy tiếng đồng hồ đầu giờ sáng. Khi loạng choạng đi xuống đồi, cô bắt đầu cảm thấy trong lòng dâng tràn nuối tiếc, và nhận ra mình chưa hề muốn cậu đi. Một đêm thứ hai. Cô muốn ít ra một đêm nữa, để họ có thể kết thúc những gì đã bắt đầu. Làm cách nào cô nói ra điều đó? Dĩ nhiên là cô không thể. Vẫn vì cái bản tính nhút nhát, cô đã để quá trễ để làm việc này. Sau này mình sẽ mạnh dạn hơn, cô tự nhủ. Sau này, mình sẽ luôn nói ra suy nghĩ của mình, một cách hùng hồn, một cách mạnh mẽ. Lúc này, họ đã đến công việc, nơi có lẽ cô sẽ chào tạm biệt. Cô đá vào lối đi rải sỏi và đưa tay cào cào mái tóc. “À, mình nghĩ là mình nên…” Dexter nắm tay cô. “Này, nghe đây. Sao chúng ta không đi uống chút gì đó?”

Cô cố gắng để không thể hiện sự vui mừng ra mặt. “Gì cơ, bây giờ sao?” “Hoặc ít ra thì quay trở lại cùng với mình?” “Chẳng phải bố mẹ cậu sẽ đến sao?”

“Không, phải đến tối nay cơ. Giờ mới năm rưỡi.” Cậu xoa đốt ngón tay cái vào ngón trỏ của cô. Cô vờ như đưa ra một quyết định. “Vậy thì đi,” cô nhún vai, tỏ vẻ thờ ơ, cậu thả tay cô ra và bắt đầu bước đi. Khi họ băng qua đường ray ở North Bridge và đi vào Georgian New Town, một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu cậu. Cậu sẽ về nhà lúc sáu giờ, lập tức gọi điện cho bố mẹ cậu ở khách sạn và sắp xếp gặp họ tại nhà hàng lúc tám giờ chứ không phải gặp tại căn hộ của cậu lúc sáu rưỡi. Như vậy, cậu sẽ có được gần hai giờ nữa. Callum sẽ đi với bạn gái cậu ta, chỉ có hai người trong căn hộ suốt hai giờ đồng hồ, và cậu sẽ lại hôn cô. Những căn phòng sơn trắng, trần cao đều trống rống ngoại trừ những chiếc va li phủ đầy bụi, một ít đồ đạc, những tấm nệm và chiếc trường kỷ. Cùng với hai tấm ga trải giường, căn hộ trông không khác nào bối cảnh của một vở kịch Nga. Cậu đủ hiểu Emma để biết rằng cô rất thích những thứ như thế, và cậu gần như chắc chắn rằng mình có thể hôn cô, dù cả hai đều tỉnh táo. Bất kể điều gì sẽ xảy ra giữa họ trong tương lai, bất kể hậu quả như thế nào, cậu biết rằng cậu rất muốn hôn cô vào lúc này. Họ sẽ đi bộ thêm năm phút nữa. Cậu thấy mình hơi khó thở. Họ nên đón taxi.

Có lẽ cô cũng suy nghĩ tương tự bởi họ thật sự đang bước rất nhanh khi đi xuống con dốc của phố Dundas, khuỷu tay họ thỉnh thoảng chạm vào nhau, đường số 4 thấp thoáng từ xa. Sau bao năm tháng qua, cô vẫn phấn khích mỗi lần nhìn thấy con sông xanh biếc giữa những dãy nhà mang phong cách Georgia. “Có lẽ mình đã biết là cậu sống quanh đây,” cô nói, theo kiểu chê bai nhưng đầy thèm muốn, và khi lên tiếng, cô thấy mình thở không ra hơi. Cô đang trở lại căn hộ đầy đủ tiện nghi của cậu, họ sẽ làm điều đó, và cô đỏ mặt xấu hổ khi nghĩ đến nó. Cô đá lưỡi quanh răng, cố gắng làm sạch chúng một cách vô ích. Cô có cần đánh răng không? Sâm banh luôn khiến hơi thở cô có mùi khó chịu. Họ có nên ghé vào đâu đó mua kẹo cao su không? Hay bao cao su, liệu Dexter có bao cao su không? Dĩ nhiên là cậu ấy có; như thể hỏi cậu ấy có giày không vậy. Nhưng liệu cô nên đánh răng hay chỉ cần ngả vào lòng cậu ngay khi cánh cửa khép lại? Cô cố nhớ lại mình mặc đồ lót nào, sau đó nhớ ra là cô mặc đồ lót leo núi đặc biệt của mình. Quá trễ để lo lắng về điều đó: họ đã rẽ sang Pettes Row. “Không còn xa nữa,” cậu nói, rồi mỉm cười, và cô cũng mỉm cười lại, rồi cười thật to, nắm lấy tay cậu, như để nói rằng mình biết điều gì sắp xảy ra. Lúc này, họ đi mà như chạy. Cậu nói rằng cậu sống ở số ba lăm, và cô thấy mình đang đếm số trong đầu. Bảy lăm, bảy ba, bảy mốt. Gần đến đó. Ngực cô thắt lại, cô cảm thấy nôn nao. Bốn bảy, bốn lăm, bốn ba. Hông cô nhói đau do chạy và có một cảm giác như điện giật râm ran ở các đầu ngón tay và lúc này, cậu đang nắm chặt lấy bàn tay cô, cả hai bắt đầu chạy xuống con đường. Một tiếng còi ô tô kêu lên inh ỏi. Lờ nó đi, cứ tiếp tục, không được dừng lại dù bất cứ điều gì xảy ra. Nhưng tiếng một người phụ nữ đang gọi “Dexter! Dexter!” và tất cả hy vọng trong cô đều biến mất. Cảm giác như va vào tường.

Chiếc Jaguar của bố Dexter đang đậu phía đối diện số nhà ba lăm, và mẹ cậu đang bước ra khỏi xe, vẫy tay gọi cậu từ phía bên kia đường. Cậu chưa từng nghĩ rằng cậu có thể thấy không vui vẻ khi gặp bố mẹ mình thế này. “Con đây rồi! Bố mẹ đã đợi con từ bấy đến giờ!” Emma nhận thấy cách Dexter thả tay cô xuống, gần như ném nó đi khi cậu băng qua đường ôm mẹ mình. Càng cáu tiết hơn khi cô nhận thấy bà Mayhew vô cùng xinh đẹp và ăn mặc rất hợp thời, bố cậu thì không đẹp bằng, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc thật nhếch nhác, trông buồn rười rượi, rõ ràng là không vui khi phải chờ đợi. Qua vai cậu con trai, bà mẹ bắt gặp ánh nhìn của Emma và trao cho cô một nụ cười bao dung, an ủi, như thể bà đã biết mọi chuyện. Đó là cái nhìn của nữ công tước khi phát hiện cậu con trai hư hỏng của mình đang hôn một cô hầu gái.

Sau đó, mọi thứ diễn ra nhanh hơn những gì Dexter mong muốn. Nhớ lại cuộc gọi giả vờ, cậu nhận ra rằng cậu sẽ bị bắt quả tang nói dối trừ khi cậu nhanh chóng đưa bố mẹ vào nhà, nhưng bố cậu đang hỏi chỗ đậu xe, còn mẹ cậu đang hỏi cậu đã ở đâu suốt cả ngày, và hỏi vì sao không gọi điện, trong khi Emma chỉ đứng cách đó một quãng, vẫn trong tư thế của cô hầu phòng đầy cung kính và vô dụng, tự hỏi khi nào cô sẽ cảm thấy chấp nhận thua cuộc và trở về nhà. “Mẹ nghĩ là đã nói với con rằng bố mẹ sẽ đến đây lúc sáu giờ...” “Chính xác là sáu rưỡi.”

“Sáng nay, mẹ đã để lại tin nhắn trong máy của con.” “Bố, mẹ, đây là Emma bạn con!” “Con chắc là bố có thể đậu xe ở đây chứ?” bố cậu hỏi.

“Emma, rất vui được gặp cháu. Cô là Alison. Trông cháu sạm nắng. Hai đứa đã ở đâu cả ngày vậy?” “... bởi vì nếu bố có được vé đậu xe, Dexter...” Dexter quay sang Emma, như muốn nói xin lỗi. “Vậy cậu có muốn vào nhà uống nước không?”

“Hay ăn tối?” Alison nói. “Sao cháu không cùng ăn tối với chúng tôi?” Emma liếc nhìn Dexter, có vẻ như cậu đang bất ngờ với ý kiến đó. Hay đó là sự khích lệ? Dù thế nào thì cô cũng sẽ từ chối. Những người này có vẻ đủ tử tế, nhưng đó không phải là điều cô muốn, trở thành người cản mũi trong dịp lễ của gia đình người khác. Họ sẽ đi đến một nơi nào đó sang trọng còn cô thì trông như người thợ đốn gỗ, và hơn nữa, đi cùng với họ thì có ý nghĩa gì chứ? Ngồi đó nhìn Dexter trong khi họ hỏi bố mẹ cô làm gì, cô đã học trường nào. Cô đã cảm thấy chùn bước trước sự tự tin của gia đình này, sự phô trương tình cảm họ dành cho nhau, tiền bạc, phong cách và sự tao nhã của họ. Cô sẽ xấu hổ, hoặc tệ hơn là sẽ say rượu và chẳng có gì giúp ích cho cô cả. Tốt nhất là nên ra về. Cô cố mỉm cười. “Thật ra là cháu phải đi.” “Cậu có chắc không?” Dexter hỏi, lúc này đang cau mày.

“Ừ, mình có việc phải làm. Cậu cứ đi đi. Có lẽ sẽ gặp cậu sau.” “Ồ, được,” cậu nói, cảm thấy thất vọng. Nếu cô ấy muốn, cô ấy có thể đi cùng với gia đình cậu, nhưng ‘có lẽ sẽ gặp lại cậu sau’ là sao? Cậu tự hỏi liệu cô ấy rốt cuộc có buồn bực về cậu không. Có một khoảng im lặng. Bố cậu quay lại nhìn đồng hồ xe một lần nữa. Emma đưa tay lên. “Tạm biệt.”

“Hẹn gặp lại cậu.” Cô quay sang Alison. “Rất vui được gặp cô.” “Rất vui được gặp cháu, Emily.”

“Emma ạ.” “À, ừ, Emma. Tạm biệt Emma.” “Và...” Cô nhún vai về phía Dexter trong khi mẹ cậu đang quan sát hai người. “À, hãy sống tốt nhé.”

“Cậu cũng thế. Sống tốt nhé.” Cô quay người và bắt đầu bước đi. Cả gia đình Mayhew đứng nhìn theo. “Dexter, mẹ xin lỗi - bố mẹ có gây cản trở gì cho con không?”

“Không, không hề, Emma chỉ là bạn thôi ạ.” Tự cười một mình, Alison Mayhew chăm chú nhìn cậu con trai bảnh bao của mình, sau đó đưa tay ra nắm hai ve áo com lê của cậu, giật nhẹ chúng để sửa lại chiếc áo khoác trên vai cậu. “Dexter, chẳng phải hônm qua con cũng mặc bộ này sao?”

*** Và thế là Emma Morley trở về nhà trong ánh nắng chiều, để lại phía sau nỗi thất vọng của mình. Lúc này trời đã dịu xuống, cô run lên như thể cảm nhận được điều gì đó trong không khí, một cái rùng mình lo lắng bất ngờ chạy dọc sống lưng, và nó mạnh mẽ đến mức cô phải dừng bước. Lo sợ về tương lai, cô nghĩ. Cô thấy mình đang đứng ở giao lộ giữa đường George và đường Hanover khi tất cả những người xung quanh đều đang hối hả về nhà hoặc đi gặp bạn bè, người yêu, ai ai cũng đều có mục đích và có định hướng. Còn cô thì ở đây, hai mươi hai tuổi, chẳng có chút khái niệm nào về tương lai và đang trở về căn hộ bẩn thỉu, một lần nữa lại cảm thấy mình thất bại. “Cô sống như thế nào?” Theo cách này hay cách khác, dường như mọi người thường xuyên hỏi cô điều này; giáo viên, bố mẹ, bạn bè, nhưng chưa bao giờ câu hỏi ấy lại trở nên cấp thiết như lúc này, thế nhưng, câu trả lời vẫn còn rất mơ hồ. Tương lai đang hiện dần ở phía trước, một chuỗi những ngày tháng trống rỗng cứ nối tiếp nhau, mỗi ngày trôi qua lại trở nên chán nản và khó nắm bắt hơn so với ngày trước đó. Làm cách nào cô có thể lấp đầy hết được chúng?”

Cô lại đi tiếp, hướng về phía bắc đến đồi nhân tạo Mound. “Hãy sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng của bạn” là điều mọi người vẫn thường nói, nhưng thật sự thì ai có đủ năng lượng để làm điều đó? Sẽ như thế nào nếu trời mưa hoặc bạn cảm thấy không vui? Đơn giản là câu nói ấy không thực tế. Tốt hơn hết là cố gắng, sống tốt, hãy can đảm, mạnh mẽ và tạo nên sự khác biệt. Không phải để thay đổi thế giới, chỉ là một chút gì đó quanh ta. Hãy bước ra ngoài với sự đam mê, với chiếc máy đánh chữ và làm việc chăm chỉ. Thay đổi cuộc sống bằng nghệ thuật, có lẽ thế. Yêu mến bạn bè, trung thành với nguyên tắc của bản thân, sống một cuộc đời mạnh mẽ, trọn vẹn và có ý nghĩa. Trải nghiệm những điều mới mẻ. Yêu và được yêu nếu có thể. Đó là những lý thuyết chung chung của cô, dù cô chưa có được một sự khởi đầu thật tốt. Nhún vai nhẹ, cô nói lời tạm biệt với người mà mình thật lòng yêu thích, người con trai đầu tiên mà cô thật lòng quan tâm, và giờ cô sẽ phải chấp nhận thực tế rằng có lẽ cô sẽ không bao giờ gặp lại cậu ấy. Cô không có số điện thoại, không có địa chỉ của cậu ấy, và thậm chí nếu có thì để làm gì cơ chứ? Cậu ấy chẳng thèm hỏi số điện thoại của cô, và cô thì quá kiêu hãnh để trở thành một cô gái mộng mơ để lại những tin nhắn không mong muốn. Hãy sống tốt là câu nói cuối cùng của cô. Đó có thật sự là điều tốt nhất mà cô có thể nghĩ đến? Cô tiếp tục bước. Tòa lâu đài vừa thoáng hiện ra khi cô nghe thấy tiếng bước chân, tiếng gót giày nện vào vỉa hè phía sau lưng cô, và thậm chí trước khi nghe thấy ai đó gọi tên mình và quay đầu lại, cô đã mỉm cười bởi biết cahwcs rằng đó là cậu.

“Mình tưởng là mất dấu cậu rồi,” cậu nói, lúc này đang bước chậm lại, mặt đỏ tưng bừng và thở hổn hà hổn hển, nhưng vẫn đang cố giữ lại chút vẻ lãnh đạm thường ngày. “Không, mình đây.” “Xin lỗi nhé.”

“Không sao, thật sự là mình không sao mà.” Cậu đứng đó, hai tay chống lên gối cố lấy lại hơi thở. “Mình không ngờ bố mẹ mình lại xuất hiện, và rồi khi họ bất ngờ đến thì mình bị sao nhãng, và mình bỗng nhận ra rằng mình không có cách nào để liên lạc với cậu...” “Ồ, không sao.”

“Này, mình không có bút. Cậu có cây bút nào không? Cậu phải có chứ.” Cô cúi người, luồn tay vào ba lô lục tìm trong đống đồ còn lại sau buổi dã ngoại. Tìm một cây bút, hãy xuất hiện đi, mày phải có một cây bút. “Hoan hô! Thấy rồi!”

Hoan hô! Mình vừa hét lên “hoan hô” ư! Đồ ngốc. Hãy bình tĩnh. Đừng có hấp tấp như thế. Cô mở ví tìm một mảnh giấy, thì thấy một hóa đơn siêu thị, và đưa nó cho Dexter, sau đó đọc số điện thoại của cô ở Edinburgh, đặc biệt nhấn mạnh vào mã bưu điện, và cô cũng viết ra địa chỉ của mình. “Đây là địa chỉ và số điện thoại của mình.” Cậu đưa cho cô mảnh giấy vụn quý giá đó. “Hãy gọi cho mình hoặc mình sẽ gọi cho cậu, nhưng một trong hai chúng ta sẽ gọi, được chứ? Ý mình là không có chuyện hơn thua ở đây. Ai gọi trước cũng thế thôi.”

“Mình hiểu.” “Mình sẽ ở Pháp cho đến tháng Tám, nhưng sau đó sẽ trở về và mình nghĩ cậu có thể xuống ở với mình?” “Ở với cậu?”

“Không phải ở hẳn. Chỉ một tuần thôi. Ở nhà mình. Ý mình là nhà bố mẹ mình nếu cậu muốn.” “Ồ, được. Được. Được. Được.” “Vậy mình đi đây. Cậu chắc là không muốn uống gì đó? Hoặc ăn tối với gia đình mình chứ?”

“Mình nghĩ là không nên,” cô nói. “Ừ, mình cũng nghĩ là cậu không nên.” Trông cậu ấy như cảm thấy nhẹ người, và một lần nữa, cô lại cảm thấy bị coi thường. Sao lại không? Cô tự nhủ. Cô khiến cậu ấy xấu hổ à? “Ồ, được. Sao lại thế?”

“Bởi mình nghĩ là nếu cậu đến, mình sẽ phát điên lên mất. Ý mình là vì thất vọng. Cậu ngồi đó. Bởi mình sẽ không thể làm được điều mình muốn làm.” “Vì sao? Cậu muốn làm gì?” Cô hỏi dù là đã biết câu trả lời. Nhẹ nhàng, cậu đặt một tay ra sau gáy cô, liền lúc đó, cô đặt một tay lên hông cậu, và rồi họ hôn nhau trên đường khi những người quanh họ đang hối hả về nhà trong ánh nắng mùa hè, và đó là nụ hôn ngọt ngào nhất mà cả hai từng biết. Đây là nơi tất cả bắt đầu. Mọi thứ bắt đầu tại đây, đúng ngày hôm nay.

Và rồi nụ hôn kết thúc. “Vậy, gặp lại cậu sau nhé,” cậu nói, chậm rãi đi lùi dần ra xa. “Mình hy vọng thế,” cô mỉm cười. “Và mình cũng hy vọng thế. Tạm biệt Em.”

“Tạm biệt Dex.” “Tạm biệt.” “Tạm biệt. Tạm biệt.”

Lời cảm ơn Xin cảm ơn Jonny Geller và Nick Sayers về sự tận tâm, sự hiểu biết sâu sắc và những lời hướng dẫn của hai bạn. Đồng thời xin gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người ở Hodder và Curtis Brown. Tôi vô cùng biết ơn những người đã đóng góp hết mình vào những bản thảo ban đầu: đó là Hannah MacDonald, Camilla Campbell, Matthew Warchus, Elizabeth Kilgarriff, Michael McCoy, Roanna Benn và Robert Bookman. Một số chi tiết trong cuốn sách này đã được cung cấp bởi Ayse Tashkiran, Katie Goodwin, Eve Claxton, Anne Clarke và Christian Spurrier. Tôi sẽ không bao giờ quên sự giúp đỡ của Mari Evans. Một lần nữa, xin cảm ơn Hannah Weaver về nguồn cảm hứng và sự ủng hộ của cô ấy.

Cảm ơn Thomas Hardy về những gợi ý bất chợt cho phần mở đầu vầ một đoạn diễn giải có phần vụng về ở chương cuối. Đồng thời, cảm ơn Billy Bragg về bài hát “Ngày Thánh Swithin.” Trong suốt nội dung của cuốn sách này sẽ chứa đựng một số nhận xét và quan sát được góp nhặt từ bạn bè và người quen suốt nhiều năm, tôi hy vọng rằng một lời cảm ơn - một lời xin lỗi - tập thể sẽ đủ để nói lên tình cảm của tôi đối với tất cả mọi người. “Cậu là một người tuyệt vời, cô bạn cũ của tôi, và nếu có thể tặng cậu một món quà trong suốt phần đời còn lại của cậu, tôi sẽ tặng: Sự Tự tin. Đó là món quà Tự tin. Hoặc là nó là một cây nến thơm.”

Chú thích 1. Một trường tư thục của Anh.

2. Thành phố nghỉ mát nổi tiếng tại miền Nam nước Pháp. 3. Rome còn được mệnh danh là Thành phố vĩnh cửu (Eternal City). 4. Một công ty của Anh chuyên tổ chức các hoạt động nghệ thuật mang tính giáo dục.

5. George Orwell (1903-1950): Tên thật là Eric Arthur Blair, là một nhà văn và phóng viên người Anh. 6. Một chương trình âm nhạc tại Anh vào thập niên 1980. 7. Charles Bruce Chatwin (1940-1989): một tiểu thuyết gia người Anh và là nhà văn chuyên viết nhật ký đi đường (travel writer.)

8. Betty Blue là một bộ phim Pháp sản xuất năm 1986 với tên tiếng Pháp là 37o2 le matin, có nghĩa là “37,2oC vào buổi sáng”. Đây là bộ phim của đạo diễn Jean-Jacques Beineix được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cùng tên xuất bản năm 1985 của nhà văn Phillippe Djian. 9. Hai nữ văn sĩ lớn của Anh (Woolf) và Mỹ (Dickinson). 10. Tiếng Pháp: Tất cả tình yêu của mình.

11. Tiểu thuyết của E.M.Foster về cuộc đấu tranh giai cấp tại Anh cuối thể kỷ mười chín. 12. Một món ăn của Mexico làm từ bơ, cà chua và hành tây. 13. Viết tắt của ecstasy. Đồng thời là tên viết tắt của Emma.

14. Trong thành phần của loại mực bút xóa này có một chất dễ gây nhiễm độc thần kinh. Năm 2000, chất này đã được thay thế bằng hoạt chất khác an toàn hơn. 15. Dexter đã hiểu nhầm “bluestocking” (nghĩa là “nữ tu sĩ”) thành bluestocking nghĩa là “bít tất xanh”. 16. Nghệ danh của Stanley Kirk Burrell. Một ca sĩ ngôi sao giải trí, vũ công, diễn viên Mỹ nổi tiếng cuối thập niên 1980.

17. William Melvin “Bill” (1961-1994) là một diễn viên hài, nhạc sĩ người Mỹ. 18. Carpe diem trong tiếng Latin có nghĩa là “nắm bắt khoảnh khắc, tận dụng phút giây hạnh phúc mà ta đang có,” carpet là tấm thảm. Ở đoạn này tác giả muốn chơi chữ giữa carpe và carpet. 19. Artful Dodger Kẻ Tinh Ranh tên thật là Jack Daukin nhân vật trong tác phẩm Oliver Twist của Dickens.

20. Một ban nhạc rock của Anh, thường để mái tóc xoăn dài như con gái. 21. Ba anh hề: series hài kịch của Mỹ giữa những năm 20 với ba diễn viên chính đầu tiên là Moe Howard, Shemp Howard và Larry Fine. 22. Shed Seven là một ban nhạc rock Anh.

23. Phần nhạc trong vở kịch Oliver! 24. Nhà văn, nhà soạn nhạc người Anh, người đã soạn phần nhạc và lời cho vở kịch Oliver! 25. Harry và Sally là hai nhân vật trong bộ phim tình cảm kinh điển When Hary met Sally của Mỹ.

26. Bộ đôi nổi tiếng trong phim của Hollywood thập niên 30. 27. Cặp diễn viên Hollywood từng là vợ chồng của nhau. Cả hai đều đã qua đời. 28. Người sáng lập đồng thời là tổng biên tập tạp chí Playboy.

29. Mixologist (Người có kỹ năng pha rượu) và Misogynist (Người ghét phụ nữ) có cách phát âm gần giống nhau. 30. Nhà văn Mỹ. 31. Cuốn đầu tiên trong bộ ba tác phẩm của Laurie Lee từng được dựng thành kịch truyền hình và sân khấu nhiều lần.

32. Xin mời ngồi! 33. Cảm ơn. 34. Tiếng Pháp: ngày nay.

35. Câu hát trong bài There is a Light That Never Goes Out. 36. Thôi đi, thôi đi. 37. Kỳ nghỉ có gì hay không cô? Tối nay cô có đi chơi đâu không?

38. Về đến nhà rồi! 39. Em thật sự xin lỗi, nhưng cổ họng em bị sưng. 40. Em nghĩ là mình bị viêm amiđan.

41. Đỉnh núi cao thứ nhì thế giới (8611m) thuộc dãy núi Karakoran giáp ranh biên giới Trung Quốc và Parkistan. 42. Tenzing Norgay (1914-1986), còn được gọi là Sherpa Tenzing, một trong hai nhà leo núi đầu tiên đặt chân lên đỉnh Everest vào năm 1953. 43. Một cách viết tắt

44. The Edinburgh Festival là sự kiện văn hóa lớn của thế giới bắt nguồn từ năm 1947 và hiện vẫn được tổ chức vào tháng Tám hàng năm..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000