Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Một ngày - Chương 6

Chương 4.

Cơ hội Thứ Hai, ngày 15 tháng Bảy năm 1991. Thị trấn Camden và đồi Primrose

“CHÚ Ý! Xin mọi người chú ý? Chú ý nào? Làm ơn dừng nói chuyện, dừng nói chuyện, dừng nói chuyện. Xin cảm ơn. Ngay lúc này nếu không phiền tôi chỉ muốn điểm qua thực đơn của ngày hôm nay. Trước hết là ‘những món đặc biệt’. Chúng ta có món sođa bắp ngọt và món burrito gà tây chiên giòn.” “Gà tây ư? Giữa tháng Bảy?” Ian Whitehead nói với ra từ quầy rượu, nơi anh đang cắt chanh thành từng miếng nhỏ để đặt lên cổ chai bia. “Hôm nay là thứ Hai,” Scott nói tiếp. “Cần phải sạch đẹp và yên tĩnh, vì thế tôi muốn nơi này phải sạch như li như lau. Tôi đã kiểm tra bảng phân công,và Ian, cậu sẽ dọn dẹp nhà vệ sinh.”

Các nhân viên khác bắt đầu trêu đùa. “Sao lúc nào cũng là tôi?” Ian rên rỉ. “Bởi anh luôn làm tốt,” cô bạn thân Emma Morley nói, và Ian nhân cơ hội này vòng tay qua hai vai đang khom khom của cô, trêu đùa bằng cách dứ dứ con dao giả vờ đâm xuống cô. “Và khi hai người đã giỡn xong, Emma, mời cô đến văn phòng gặp tôi,” Scott nói.

Các nhân viên khác cười thầm đầy ngụ ý, Emma gỡ tay Ian ra, và tay nhân viên pha rượu tên Rashid ấn vào nút “play” trên dàn âm thanh đầy mỡ màng phía sau quầy rượu. “La Cucaracha,” con gián, một trò đùa đã trở nên nhạt nhẽo, được lặp đi lặp lại cho đến tận cuối ngày. “Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề luôn. Ngồi xuống đi.” Scott châm thuốc hút và Emma ngồi lên chiếc ghế giống ở quầy rượu đối diện chiếc bàn rộng, bừa bộn của anh ta. Một mặt tường chất đầy các thùng rượu vodka, tequila và thuốc lá - lượng hàng dự trữ được cho là “vừa khít” nhất - che khuất ánh nắng tháng Bảy trong căn phòng nhỏ tối tămđầy mùi tàn thuốc và sự thất vọng.

Scott gác hai chân lên bàn. “Sự thật là tôi sắp ra đi.” “Anh sao?” “Trụ sở chính đã yêu cầu tôi quản lý một chi nhánh mới của Hail Caesar tại Ealing.”

“Hail Caesar’s là cái gì vậy?” “Chuỗi nhà hàng Ý hiện đại.” “Được gọi là Hail Caesar sao?”

“Đúng thế.” “Sao không phải là Mussolini nhỉ?” “Họ sắp làm với người Ý những gì đã làm với người Mexico.”

“Cái gì cơ, làm hỏng nó à?” Scott trông có vẻ bị xúc phạm. “Cho tôi nghỉ một chút được không, Emma?” “Tôi xin lỗi, Scott, thật lòng xin lỗi anh. Xin chúc mừng, anh làm tốt lắm, thật sự…” Cô bỗng dừng ngay lại bởi nhận ra điều gì sắp xảy đến.

“Vấn đề là…” Anh ta đan các ngón tay lại với nhau và rồi đặt lên mặt bàn và chồm người về phía trước, vì đây là cách mà anh ta nhìn thấy các doanh nhân thường làm trên ti vi, và cảm thấy một chút thôi thúc về quyền lực. “Họ yêu cầu tôi chỉ định một người thay thế vị trí quản lý của mình, và đó chính là những gì tôi muốn nói với cô. Tôi muốn một người sẽ ở lại đây. Một người đáng tin cậy, người sẽ không bỏ đi Ấn Độ mà không một lời thông báo trước hợp lý hoặc từ bỏ tất cả chỉ vì một công việc phấn khích nào đó. Người mà tôi có thể tin tưởng sẽ gắn bó với nơi này khoảng vài năm và thật sự cống hiến hết mình cho… Emma, có phải cô… có phải cô đang khóc không?” Emma đưa cả hai tay lên chùi nước mắt. “Xin lỗi, Scott, chỉ là vì anh yêu cầu không đúng thời điểm, tất cả chỉ có thế.” Scott cau mày, nửa cảm thông nửa bực bội. “Đây…” Anh ta giật mạnh một cuộn giấy xanh dương thô ráp dùng trong nhà bếp từ chiếc túi đựng đồ. “Lau mặt đi…” và ném nó qua bàn đập thẳng vào ngực Emma. “Có phải vì tôi đã nói điều gì không?”

“Không, không, không, chỉ là vấn đề cá nhân thôi, chuyện riêng tư ấy mà, chỉ là đôi lúc có chút xáo trộn. Thật xấu hổ quá.” Cô ấn hai miếng giấy xanh da trời thô ráp vào hai mắt. “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, anh đang nói.” “Tôi mất chỗ làm của mình, còn cô thì bật khóc như thế.” “Tôi cứ nghĩ anh đang nói rằng cuộc đời tôi sẽ chẳng đi đến đâu,” và cô bắt đầu vừa cười vừa khóc. Cô xé thêm miếng giấy thứ ba và áp lên miệng.

Scott chờ cho đến khi hai vai cô không còn nấc lên nữa. “Vậy cô có quan tâm đến công việc này hay không nào?” “Ý anh là…” Cô đặt tay lên chiếc thùng đựng hai mươi lít nước xốt, “… một ngày nào đó, tất cả những thứ này sẽ là của tôi.” “Emma, nếu cô không muốn công việc này, cứ nói thẳng, còn tôi đã làm công việc này được bốn năm rồi.”

“Và anh đã làm rất tốt, Scott ạ…” “Mức lương cũng phù hợp, và cô sẽ không bao giờ phải dọn dẹp nhà vệ sinh nữa…” “Tôi rất biết ơn vì lời đề nghị này.”

“Vậy sao còn cái cảnh sụt sịt kia?” “Chỉ là vì tôi hơi… chán nản, chỉ thế thôi.” “Chán nản.” Scott cau mày như thể lần đầu tiên được nghe thấy từ này.

“Anh biết đó. Một chút thất vọng ấy mà.” “Được rồi, tôi hiểu.” Anh ta nghĩ đến việc vòng tay qua vai an ủi cô như một người cha, nhưng điều đó có nghĩa là phải leo qua chiếc thùng đựng gần bốn mươi lít mayonnaise, vì thế, anh ta chồm người tới. “Có phải… rắc rối với bạn trai không?” Một lần nữa, Emma lại cười lớn. “Không đời nào. Scott, không có gì đâu, chỉ là vì anh nói vào thời điểm tôi đang suy sụp, chỉ có thế.” Cô lắc đầu thật mạnh. “Anh xem, hết rồi, như nước mưa ấy mà. Hãy quên điều đó đi.”

“Vậy cô nghĩ thế nào? Về việc làm quản lý ấy?” “Cho tôi thời gian suy nghĩ nhé? Sẽ báo với anh vào ngày mai?” Scott mỉm cười hồn hậu và gật đầu. “Được thôi! Hãy cứ thư thả…” Anh chỉ tay về phía cửa, và với lòng trắc ẩn vô bờ, anh nói thêm: “Lấy ít bánh khoai tây rán mà ăn nhé.”

Trong căn phòng trống dành cho nhân viên, Emma nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa đựng pho mát đang bốc khói và bánh ngô giòn như thể nó là kẻ thù cần phải khuất phục. Bỗng cô đột ngột đứng lên, đi qua phòng của Ian và thọc tay vào chiếc quần vải bông chéo chật cứng cho đến khi tìm thấy vài điếu thuốc. Cô lấy ra một điếu, châm lửa, rồi bỏ kính ra và kiểm tra mắt qua chiếc gương vỡ, liếm những vết dính rõ mồn một trên ngón tay. Thời gian gần đây, tóc cô đã dài ra, không theo một phong cách nào và có màu mà theo cô nghĩ là “lông chuột”. Cô giật một sợi tóc ra khỏi dây buộc và dùng hai ngón tay vuốt theo chiều dài của nó, biết rằng khi gội đầu, cô sẽ biến dầu gội thành màu xám. Mái tóc thành phố. Da cô trở nên xanh tái do làm quá nhiều ca muộn, và người cũng tròn ra; vài tháng gần đây, cô phải mặc váy bằng cách tròng từ trên đầu xuống. Cô đổ lỗi cho những hạt đậu được chiên đi chiên lại; cứ chiên đi rồi chiên lại. “Cô gái mũm mĩm,” cô thầm nghĩ, “cô gái mũm mĩm ngu ngốc” là một trong những khẩu hiệu đang hiện hữu trong đầu cô, cùng với “Một phần ba Cuộc đời Mày đã Trôi qua” và “Mọi thứ có Nghĩa gì đây?” Thời điểm giao thoa giữa tuổi thiếu niên và tuổi trưởng thành này càng khiến cho Emma trở nên thu mình và buồn bã hơn so với trước đây. “Sao con không về nhà, con gái?” mẹ cô đã nói qua điện thoại đêm hôm trước, bằng giọng nói run run, đầy lo lắng như the con gái bà bị bắt cóc mất. “Phòng của con vẫn đó. Việc làm ở Debenhams đâu có thiếu.” Và lần đầu tiên, cô bắt đầu cảm thấy bị thuyết phục.

Cô đã từng nghĩ rằng mình có thể chinh phục Luân Đôn. Cô đã hình dung về những buổi nói chuyện văn chương sôi nổi, những cuộc gặp gỡ chính trị, những bữa tiệc vui vẻ, những cuộc tình có cả ngọt ngào lẫn đắng cay diễn ra bên bờ sông Thames. Cô đã định lập thành một ban nhạc, thực hiện những bộ phim ngắn, viết tiểu thuyết, nhưng hai năm miệt mài dành cho tập thơ khiêm tốn đó không mang lại kết quả gì, và chẳng có gì thật sự tốt đẹp xảy ra với cô kể từ sau lần bị cảnh sát tấn công bằng dùi cui tại những cuộc biểu tình chống thuế thân. Thành phố này đã đánh bại cô, đúng như những gì họ khẳng định. Giống như trong một bữa tiệc quá đông người, chẳng ai thèm để ý khi nào cô đến và cũng không ai buồn quan tâm rằng cô đã về hay chưa. Không phải là cô không thử cố gắng. Ý tưởng về một công việc trong ngành xuất bản đã tự nhiên xuất hiện. Cô bạn Stephanie Shaw của cô đã có được việc làm ngay sau khi tốt nghiệp, và công việc đó đã thay đổi cô ấy. Stephanie Shaw không còn dùng bia đen nhẹ. Thời gian này, cô ấy uống rượu trắng, mặc những bộ vest nhỏ xinh bó sát người hiệu Jigsaw và dùng khoai tây chiên hiệu Kettle tại các buổi dạ tiệc. Nghe lời Stephanie, Emma đã viết nhiều đơn xin việc gửi đến các nhà xuất bản, các doanh nghiệp, thậm chí các nhà sách, nhưng vẫn bặt vô âm tín. Nền kinh tế đang suy thoái và mọi người đều bám chặt lấy công việc của mình với quyết tâm cao độ. Cô đã nghĩ đến việc nương tựa vào chương trình giáo dục dành cho lưu học sinh, nhưng chính phủ đã chấm dứt việc cấp học bổng cho sinh viên, mà cô thì không có khả năng lo nổi học phí. Cô có thể làm một số công việc tình nguyện cho Tổ chức n xá Quốc tế, có lẽ thế, nhưng các khoản tiền thuê nhà và đi lại đã ngốn sạch sành sanh số tiền cô kiếm được, trong khi đó Loco Caliente đã bòn rút cạn kiệt thời gian và năng lượng của cô. Cô còn nghĩ ra một công việc nghe rất kỳ khôi là đọc tiểu thuyết cho người mù,nhưng liệu đó có phải là một công việc thật sự, hay chỉ là thứ cô thấy trên phim ảnh? Khi nào thấy khỏe, cô sẽ tìm hiểu về điều này. Còn lúc này, cô đang ngồi bên cạnh bàn và nhìn trừng trừng vào bữa trưa của mình.

Thứ pho mát công nghiệp trên đĩa của cô trở nên đặc cứng như nhựa, và bỗng nhiên với thái độ căm ghét, Emma đẩy nó qua một bên rồi cho tay vào túi xách lôi ra một cuốn sổ tay đắt tiền có bìa da màu đen mới cứng và một cây bút máy vừa ngắn vừa to gắn ở bìa. Giở một trang giấy màu trắng kem mới tinh, cô bắt đầu viết nhoay nhoáy. Bánh khoai tây rán Chính những chiếc bánh khoai tây đã làm điều đó.

Đống hổ lốn đang bốc khói này giống như những xáo trộn trong cuộc đời cô. Thâu tóm mọi sai lầm. Với

Cuộc đời Của cô Đâu đó trên phố vang lên tiếng nói “Đã đến lúc cần thay đổi.”

Bên ngoài đường Kentish Town Có tiếng cười Nhưng ở đây, trong căn phòng gác mái mù mịt khói này

Chỉ có Bánh khoai tây rán Pho mát, giống như cuộc đời, đã trở nên

Khô cứng và Lạnh lẽo Như nhựa

Và chẳng có tiếng cười trong căn phòng gác mái cao tít này. Emma ngừng viết, sau đó ngước mắt lên nhìn chăm chăm vào trần nhà, như thể cho ai đó có cơ hội trốn thoát. Cô nhìn trở lại trang giấy với hy vọng sẽ bị bất ngờ bởi những điều tuyệt diệu đã được viết ra trên đó. Cô rùng mình và làu bàu một lúc lâu, sau đó cười phá lên, lắc mạnh đầu trong khi cẩn thận xóa từng dòng một, về những đường chéo song song lên mỗi dòng cho đến khi từng chữ biến mất. Chẳng bao lâu, những chỗ bị xóa đó dính nhiều mực đến nỗi thấm ướt ra mặt sau trang giây. Cô lật trang sau xem những vết thấm của mực và đọc lướt qua phần chữ đã được viết trên đó.

Edinburgh, 4 giờ sáng Chúng tôi nằm trên chiếc giường đơn và nói về Tương lai, đưa ra những dự đoán

và khi cậu ấy nói, tôi nhìn cậu ấy và nghĩ đến từ “Đẹp trai”, một từ ngu ngốc, và nghĩ “có lẽ từ này hợp hơn? Khó đoán?”

Tiếng chim két đang hót bên ngoài và ánh mặt trời sưởi ấm những tấm rèm… Một lần nữa, cô lại rùng mình, như thể đang hé mắt dưới dải băng bịt mắt, và gập vội cuốn sổ lại. Lạy Chúa, “điều khó đoán”. Cô đã đạt đến một bước ngoặt. Cô không còn tin rằng mình có thể cải biến hoàn cảnh tốt đẹp hơn bằng cách làm thơ về nó.

Đặt cuốn sổ tay qua một bên, cô với tay lấy tờ Sunday Mirror số ra ngày hôm qua và bắt đầu ăn bánh khoai tây rán, những chiếc bánh khoai tây rán khó đoán, và ngạc nhiên phát hiện ra rằng loại thức ăn dở ẹc này lại có thể khiến con người ta thấy thoải mái đến thế. Ian xuất hiện trước cửa, “Anh chàng đó lại đến nữa.” “Anh chàng nào?”

“Bạn của cô, anh chàng đẹp trai đó. Anh ta đi cùng một cô gái nữa.” Và ngay lập tức, Emma biết được anh chàng mà Ian đang nói đến là ai. Từ nhà bếp cô đã nhìn thấy họ, cô gí mũi vào ô cửa kính tròn dính mỡ khi cả hai trâng tráo ngồi vào bàn giữa quán, nhấm nháp các loại thức uống đầy màu sắc và cười chế giễu tờ thực đơn. Cô gái cao ráo, mảnh khảnh với làn da xanh tái, đôi mắt kẻ đen, mái tóc cũng đen nhánh, cắt ngắn và được chỉnh sửa đắt tiền nhưng lại không cân đối, cặp chân dài trong chiếc quần tất đen mỏng tang và đôi bốt cao đến mắt cá chân. Cả hai đều ngà ngà say, họ đang hành xử hteo cách liều lĩnh và điên rồ một cách miễn cưỡng khiến mọi người tự hỏi khi nào họ mới biết mình đang bị quan sát hành xử như trong những đoạn video nhạc pop, và Emma nghĩ đến việc sẽ hả dạ nhường nào nếu có thể bước ra và đập vào đầu cả hai bằng những chiếc bánh burrito được cuộn thật chặt. Hai bàn tay hộ pháp đặt lên vai cô. “Này,” Ian nói, tựa cằm lên đầu cô. “Cô gái đó là ai vậy?”

“Không biết.” Emma chà ngón tay lên dấu vết mà mũi cô để lại trên cửa sổ. “Tôi không để ý.” “Vậy đó là một cô bạn mới.” “Dexter có chu kỳ quan tâm rất ngắn. Giống như một đứa trẻ. Hoặc như một con khỉ. Bạn cần phải đung đưa thứ gì đó lấp lánh trước mắt cậu ta.” Đó chính là những gì cô gái này đang có, Emma thầm nghĩ: thứ gì đó lấp lánh.

“Vậy cô có nghĩ rằng người ta đã đúng khi nói về việc các cô gái thích những kẻ xấu xa?” “Cậu ấy không phải kẻ xấu xa. Cậu ấy là một tên ngốc.” “Thế thì các cô gái thích những tên ngốc à?”

Lúc này, Dexter đã nhét chiếc ô trang trí ly cocktail lên một bên tai, còn cô gái đang cười ngặt nghẽo khi nhìn thấy điều đó. “Có vẻ thế,” Emma đáp. Tất cả là vậy, cô tự hỏi liệu cậu ta có cần phải trưng ra cho cô thấy cuộc sống thành phố đầy mới mẻ và huy hoàng của mình không? Ngay khi đón cậu ở cổng nhà ga trong chuyến trở về từ Thái Lan với cái đầu cạo trọc và làn da rám nắng, cô đã biết chẳng còn cơ hội nào cho mối quan hệ giữa hai người. Quá nhiều điều đã xảy ra với cậu ta, trong khi cô lại thay đổi quá ít. Thậm chí đây là cô bạn gái, người yêu thứ ba, hay gì cũng được, mà cô đã gặp trong chín tháng qua, Dexter giới thiệu họ với cô giống như một chú chó đang ngậm miệng một con chim bồ câu béo ngậy. Liệu đó có phải là một kiểu trả thù tầm thường không? Bởi vì cô nhận được tấm bằng tốt nghiệp loại cao hơn cậu ta ư? Chẳng lẽ cậu ta không biết được điều này đang gây cho cô cảm giác gì sao, ngồi ở bàn số chín, tay họ cứ vuốt ve lấy mặt nhau. “Anh không đi được à, Ian? Đó là phận sự của anh.”

“Anh ta yêu cầu cô.” Cô thở dài, chùi tay vào tạp dề, tháo chiếc mũ bóng chày ra khỏi đầu để đỡ xấu hổ và đẩy cái cửa lò xo bước vào. “Vậy… cậu muốn dùng những món đặc biệt hay như thế nào?”

Dexter đứng bật dậy, gỡ hai cánh tay dài ngoằng của cô gái ra và choàng hai tay quanh người bạn cũ, rất cũ của mình. “Chào, cậu khỏe không, Em? Ôm một cái thật chặt nào!” Kể từ khi làm việc trong lĩnh vực truyền hình, cậu đã hình thành chứng thích ôm, hoặc Ôm Chặt. Cái công ty đào tạo người dẫn chương trình truyền hình đó đã gây ảnh hưởng rất nhiều đến cậu, và cách cậu nói chuyện với cô lúc này chẳng phải như với một người bạn cũ, đúng hơn là như với một vị khách rất đặc biệt kế tiếp. “Emma, đây là…” Cậu đặt một tay lên bờ vai trần trơ xương của cô gái, hình thành nên một đường liên kết giữa ba người. “Còn đây là Naomi, phát âm là Gnome-y.” “Chào Gnome-y,” Emma mỉm cười. Naomi cũng cười đáp lại, chiếc ống hút kẹp giữa hai hàm răng trắng bóng.

“Này, ngồi cùng bọn mình và dùng một ly margarita nhé!” Trong trạng thái say túy lúy và đầy ủy mị, cậu giật mạnh tay Emma. “Không được, Dex, mình đang làm việc.” “Thôi nào, năm phút thôi. Mình muốn đãi cậu một chầu. Một ly! Ý mình là một ly.”

Lúc này, Ian đã nhập hội cùng họ, chìa cuốn sổ của mình ra. “Vậy tôi sẽ mang đến cho các bạn món gì đó để nhấm nháp nhé?” anh hỏi một cách vui vẻ. Cô gái nhăn mũi, “Tôi không nghĩ thế!” “Dexter, cậu đã gặp Ian phải không?” Emma hỏi nhanh.

“Không, không, chưa bao giờ,” Dexter nói. “Đúng thế, vài lần rồi,” Ian đáp, và một khoảnh khắc im lặng bao trùm khi họ đứng đó, nhân viên phục vụ và thực khách. “Vậy thì Ian, cho chúng tôi hai, à không, ba ly margarita ‘Tưởng nhớ trận Almano’. Hai hay ba? Em, nhập hội cùng bọn mình chứ?” “Dexter, mình đã nói với cậu rồi. Mình đang làm việc.”

“Được thôi, nếu thế thì, cậu biết gì không? Bọn này sẽ đi. Tính tiền nào, ừm…” Ian bỏ đi, còn Dexter vẫy tay ra hiệu cho Emma và hạ giọng. “Này, có cách nào để mình có thể, cậu biết đó…” “Biết gì?” “Đưa tiền thức uống cho cậu.”

Emma ngây người ra. “Mình không hiểu.” “Ý mình muốn nói là, có cách nào để mình có thể, cậu biết đấy, bo cho cậu ấy mà?” “Bo cho mình hả?”

“Chính xác. Bo cho cậu.” “Vì sao?” “Chẳng có lý do nào cả, Em ạ,” Dexter nói. “Chỉ là mình thật sự, thật sự muốn bo cho cậu,” và Emma cảm thấy tâm hồn mình lại thêm phần tan nát.

Trên đồi Primrose, Dexter nằm ngủ dưới ánh nắng xế chiều, áo không cài khuy, hai tay đặt dưới đầu, chai rượu trắng đã vơi một nửa, sờ vào âm ấm bên cạnh bởi cậu đã chuyển từ trạng thái chưa tỉnh hẳn sang trạng thái say sưa một lần nữa. Thảm cỏ vàng khô trên đồi đã trở thành nơi tụ tập đông đúc của những nhân viên trẻ tuổi, nhiều người đến thẳng đây từ văn phòng, trò chuyện và cười đùa trong khi ba cái máy phát thanh khác nhau đang cãi nhau chí chóe, còn Dexter nằm ngay giữa trung tâm và mơ màng về truyền hình. Ý tưởng trở thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đã bị lãng quên không chút hối tiếc. Cậu biết rằng mình là một kẻ nghiệp dư có tay nghề kha khá, có lẽ sẽ luôn như thế, nhưng để trở thành một nhiếp ảnh gia kiệt xuất như Cartier-Bresson, Capa hay Brandt, đòi hỏi phải lao động hăng say, dám chấp nhận từ bỏ và đấu tranh, mà cậu thì không chắc là khía cạnh đấu tranh có thích hợp với mình hay không. Trong khi đó, truyền hình lúc này lại đang cần đến cậu. Sao trước đây cậu lại không nghĩ đến nó? Từ tấm bé cho đến lúc ta trưởng thành, truyền hình lúc nào cũng hiện hữu trong gia đình, nhưng có vẻ như xem truyền hình lại là điều gì đó hơi không lành mạnh. Giờ đây, trong chín tháng qua, nó bỗng trở thành thứ chi phối cuộc đời cậu. Cậu là một người hay thay đổi chính kiến, và với đam mê của một tân binh, cậu thấy mình tràn đầy cảm xúc với loại phương tiện truyền thông này, như thể cuối cùng cậu đã tìm thấy được một chỗ dựa tinh thần. Và không, nó không có được ánh hào quang của nghề nhiếp ảnh hay uy tín của công việc tường thuật tin từ một vùng chiến sự, nhưng truyền hình có ý nghĩa, truyền hình là tương lai. Nó chính là sự thực hành dân chủ, nó chạm đến đời sống của con người theo cách trực tiếp nhất, định hình tư tưởng, tạo sự phấn khích, thú vui tiêu khiển và thu hút sự quan tâm của mọi người theo cách hiệu quả hơn rất nhiều so với tất cả những cuốn sách chẳng ai thèm đọc hay những vở kịch chẳng ai buồn xem. Emma có thể nói những gì cô ấy thích về những người theo đảng Bảo Thủ (lý do Dexter không hâm mộ họ là vì phong cách của họ chứ không phải do nguyên tắc hoạt động) nhưng chắc chắn họ đã làm rung chuyển các phương tiện truyền thông. Cho đến gần đây, hoạt đông phát sóng dường như trở nên buồn tẻ, đình trệ, kết bè kết phái, ảm đạm và quan liêu, đầy những ông già cứng đầu cứng cổ, những nhà cải cách ngớ ngẩn và những nhân vật dễ thương đẩy xe phục vụ thức uống; như thể một chi nhánh kinh doanh giải trí của ngành dân chính. Ngược lại, Redlight Productions là một phần trong sự trỗi dậy của các công ty tư nhân trẻ mới thành lập đang giành lấy phương tiện sản xuất này từ tay những con khủng long già nua. Đây là một ngành hái ra tiền; thực tế đã chứng minh qua các văn phòng không vách ngăn với ba màu sắc cơ bản là đỏ, xanh lá, và xanh dương, với hệ thống máy vi tính hiện đại và những chiếc tủ lạnh tập thể chứa đầy thức ăn ngon.

Sự thăng tiến của cậu trong thế giới này nhanh như sao băng. Người phụ nữ có búi tóc đen bóng và cặp kính mắt nhỏ mà cậu gặp trên tàu hỏa tại Ấn Độ đã giao cho cậu công việc đầu tiên là chân chạy việc, sau đó là nhân viên nghiên cứu, và hiện tại cậu là Trợ lý Sản xuất, viết tắt là TLSX trên UP4IT, một chương trình ca nhạc hài kịch tạp kỹ xen lẫn phóng sự về những chủ đề “thật sự ảnh hưởng đến giới trẻ ngày nay”: những căn bệnh lây nhiễm qua đường tình dục, ma túy, nhạc sàn, ma túy, cảnh sát, bạo hành, ma túy. Dexter đã sản xuất những bộ phim ngắn quá sống động về các khu dân cư xuống cấp được quay dưới những góc hình điên rồ của ống kính mắt cá, những đám mây bay thẳng lên cao trên nền nhạc acid house. Mọi người còn nghĩ đến việc đưa cậu xuất hiện trên truyền hình trong loạt chương trình kế tiếp. Cậu đang vượt trội, đang thăng hoa, và dường như có khả năng cậu sẽ khiến cho bố mẹ mình tự hào. “Tôi làm truyền hình,” chỉ cần nói thế cũng đủ khiến cậu thỏa mãn. Cậu thích sải bước xuống phố Berwick để đến phòng biên tập với một túi các tông đựng đầy băng hình, gật đầu chào các đồng nghiệp. Cậu thích món sushi và những bữa tiệc khai trương, cậu thích uống nước từ những chiếc bình nóng lạnh, đặt hàng các hãng vận chuyển và nói những điều đại loại như “chúng tôi đã mất sáu giây”. Cậu thầm thích thú với thực tế rằng nó là một trong những ngành hấp dẫn, và là nơi trân trọng tuổi trẻ. Trong thế giới truyền hình mới mẻ và đòi hỏi can đảm này, bạn sẽ chẳng có cơ hôi nhìn thấy một nhóm làm việc nào ở độ tuổi sáu mươi hai trong phòng hội thảo. Vậy điều gì đã xảy ra với những người làm truyền hình khi họ đến một độ tuổi nhất định? Họ đã đi đâu? Không cần bận tâm, công việc này thích hợp với cậu, cũng như với những cô gái trẻ như Naomi: dân thành phố, cứng rắn và đầy tham vọng. Trong những khoảnh khắc hồ nghi hiếm hoi, Dexter đã từng lo lắng rằng việc thiếu hiểu biết có thể kìm hãm cậu, nhưng đây là công việc chỉ đòi hỏi sự tự tin, năng lượng, và thậm chí cả một chút kiêu ngạo nhất định, và tất cả những phẩm chất này đều nằm trong tầm tay của cậu. Đúng, bạn phải thông minh, nhưng không phải thông minh theo kiểu của Emma. Phải thận trọng, sắc bén, đầy tham vọng. Cậu yêu căn hộ mới của mình bên khu Belsize Park, tất cả đều làm bằng gỗ sậm màu và đồng thau đỏ, và cậu yêu Luân Đôn, trải rộng mịt mù sương khói trước mắt cậu vào ngày Thánh Swithin, và cậu muốn chia sẻ tất cả sự phấn khích này với Emma, giới thiệu với cô ấy những cơ hội mới, những trải nghiệm mới, và các mối quan hệ xã hội mới; để khiến cho cuộc sống của cô ấy giống với cuộc sống của cậu hơn. Biết đâu Naomi và Emma sẽ trở thành bạn của nhau.

Hài lòng với suy nghĩ đó, và khi sắp chìm vào giấc ngủ, cậu bị đánh thức bởi một chiếc bóng đổ xuống mặt. Cậu bé mắt nhìn lên. “Xin chào, người đẹp.” Emma đá vào hông cậu đau điếng.

“Áu!” “Đừng bao giờ làm thế nữa biết chưa!” “Làm gì?”

“Cậu biết rồi còn hỏi! Giống như mình đang ở trong sở thú, còn cậu dùng gậy thọc vào và chế giễu mình…” “Mình không chế giễu cậu!” “Mình đã quan sát cậu, cậu ngồi giạng chân ôm cô bạn gái của cậu, và cười khúc kha khúc khích…”

“Cô ấy không phải bạn gái mình, và bọn mình đang cười cái thực đơn…” “Cậu chế giễu nơi làm việc của mình.” “Thì sao? Bởi vì cậu làm việc ở đó sao!”

“Đúng, bởi vì mình làm việc ở đó. Mình cười vì nghịch cảnh, còn cậu thì cười vào mặt mình!” “Em, mình không bao giờ, và chưa bao giờ…” “Đó là những gì mình cảm thấy.”

“À, vậy mình xin lỗi.” “Tốt.” Cô khoanh chân lại và ngồi xuống bên cạnh cậu. “Giờ thì cài cúc áo lại và đưa cho mình chai rượu.” “Cô ấy thật sự không phải bạn gái của mình.” Cậu cài ba cúc áo phía dưới, chờ xem phản ứng của cô. Khi thấy cô không có biểu hiện gì, cậu lại khiêu khích. “Bọn mình chỉ thỉnh thoảng ngủ với nhau thôi, chỉ có thế.”

Vì không còn cơ hội nào cho mối quan hệ giữa hai người nên Emma đã gắng gượng trở nên chai sạn trước sự thờ ơ của Dexter, và thời gian gần đây, một lời nhận xét kiểu như thế không còn khiến cô đau đớn hơn so với một cú bóng tennis đập mạnh vào gáy. Những ngày gần đây, cô thậm chí còn không thấy nao núng. “Thế thì tốt cho cả hai người, mình nghĩ thế.” Cô rót rượu vào chiếc ly nhựa. “Nếu cô ấy không phải bạn gái cậu, vậy mình nên gọi cô ta là gì đây?” “Mình không biết. ‘Tình nhân’ chăng?” “Chẳng phải điều đó có nghĩa yêu thương sao?”

“Hay là ‘chinh phục’?” cậu cười toe toét. “Mình có thể nói ‘chinh phục’ được không?” “Hay ‘nạn nhân’. Mình thích từ ‘nạn nhân’.” Emma bỗng ngả người ra sau và ngượng nghịu thọc tay vào túi quần jean. “Cậu có thể nhận lại nó.” Cô thả tờ mười bảng Anh được vo chặt lại lên ngực cậu. “Không đời nào.”

“Có đấy.” “Nó là của cậu!” “Dexter, nghe mình nói đây. Cậu đừng bo tiền cho bạn bè.”

“Đó không phải là tiền bo, đó là quà tặng.” “Tiền không phải là quà tặng. Nếu cậu mua cho mình thứ gì đó, mình sẽ rất vui, nhưng đừng đưa tiền. Như thế ngại lắm.” Cậu thở dài, và nhét tờ tiền vào túi. “Vậy thì mình xin lỗi. Xin lỗi lần nữa.”

“Tốt thôi,” cô nói, và nằm xuống bên cạnh cậu. “Tiếp tục đi. Kể cho mình nghe tất cả chuyện đó.” Toét miệng cười, cậu chống tay nhổm đầu dậy. “Chuyện là bọn mình cùng tham gia một buổi tiệc đóng máy vào cuối tuần.” Tiệc đóng máy, cô thầm nghĩ. Cậu ấy đã trở thành người tham gia các buổi tiệc đóng máy.

“… và mình đã gặp cô ấy ở văn phòng nên đến chào, chúc mừng cô ấy tham gia nhóm, vẻ rất trịnh trọng, mình đưa tay ra, và cô ấy mỉm cười đáp lại, nháy mắt và đặt tay ra sau đầu mình và kéo xuống, và cô ấy…” Cậu hạ giọng thành một tiếng thì thầm đầy phấn khích. “… hôn mình, đúng không?” “Hôn cậu, đúng không?” Emma nói, và nhận thêm một cú đập bóng tennis vào đầu. “… và truyền qua miệng mình thứ gì đó từ lưỡi cô ấy. ‘Đó là gì?’ Mình hỏi và cô ấy chỉ nháy mắt nói. ‘Anh sẽ biết ngay.’

Cả hai đều im lặng trước khi Emma hỏi, “Hạt đậu phộng?” “Không…” “Một hạt đậu phộng nhỏ chiên giòn…”

“Không, đó là một viên thuốc…” “Cái gì đó, giống như kẹo hay gì đó à? Để hơi thở cậu thơm tho à?” “Hơi thở mình không sao cả.”

“Chẳng phải cậu đã kể chuyện này với mình rồi sao?” “Không, đó là một cô gái khác.” Lần này, hàng loạt quả bóng tennis bay tới tấp và thêm cả một quả bóng crike nữa. Emma duỗi người và chăm chú nhìn lên bầu trời. “Cậu phải chấm dứt cái việc để các cô gái truyền ma túy vào miệng, Dex ạ. Thật mất vệ sinh. Và nguy hiểm nữa. Một ngày nào đó, nó sẽ là viên xyanua.”

Dexter cười lớn. “Vậy cậu có muốn nghe điều gì xảy đến sau đó không?” Cô đặt ngón tay lên cằm mình. “Có muốn không nhỉ? Không. Mình không nghĩ thế. Không, mình không muốn.” Nhưng rồi cậu vẫn kể, với giọng kể đều đều về những căn phòng tối kín đáo tại các câu lạc bộ, những cuộc gọi lúc đêm khuya, những chuyến taxi xuyên thành phố vào rạng sáng, đời sống tình dục bất tận với phương châm ăn-càng-nhiều-càng-tốt của Dexter, và Emma cố gắng không nghe mà thay vào đó chỉ nhìn vào miệng cậu. Đó là một cái miệng đáng yêu đúng như vẫn còn nhớ, và nếu có can đảm, liều lĩnh và không chút e dè như cái cô gái có tên Naomi, cô sẽ trườn qua và hôn cậu ấy, và bỗng cô nhận ra rằng mình chưa hôn ai bao giờ, nghĩa là cô chưa bao giờ là người chủ động hôn. Dĩ nhiên là cô đã được hôn, bất ngờ và thô bạo quá mức từ những gã trai say rượu tại các bữa tiệc, những nụ hôn bất ngờ xuất hiện như những cú đám vào miệng. Ba tuần trước, khi cô đang lau chùi cái móc treo thịt, Ian đã tìm cách hôn cô, anh ta xuất hiện một cách mạnh mẽ đến mức cô tưởng anh ta sắp húc đầu vào cô. Kể cả Dexter cũng đã từng hôn cô một lần, cách đây nhiều năm, nhiều năm rồi. Liệu có quá kỳ lạ khi hôn đáp lại cậu ấy không? Điều gì sẽ xảy ra nếu cô làm việc đó vào lúc này? Hãy chủ động, tháo kính ra, giữ lấy đầu cậu ấy trong khi cậu ấy vẫn còn nói và hôn cậu ấy, hôn cậu ấy…

“… thế là Naomi gọi vào lúc ba giờ sáng hôm đó nói rằng, ‘Anh đón taxi đến đây ngay đi. Ngay bây giờ.’” Cô vẫn còn nhớ như in hình ảnh cậu dùng mu bàn tay chùi miệng: nụ hôn đó giống như ăn bánh trứng. Cô ngả đầu sang bên để ngắm nhìn mọi người trên đồi. Ánh nắng xế chiều bắt đầu tắt, và hai trăm người trẻ tuổi, giàu có và quyến rũ đang chơi trò ném đĩa nhựa, nhóm lửa cho các lò nướng tiện dụng, và lên kế hoạch cho buổi tối. Thế nhưng, cô cảm thấy mình ở khoảng cách rất xa so với những con người này, với công việc thú vị của họ cùng với những chiếc máy nghe nhạc và xe đạp leo núi, trông giống như trong một chương trình quảng cáo trên truyền hình về rượu vodka hay những loại xe thể thao. “Sao con không về nhà,” mẹ cô đã nói qua điện thoại hôm trước, “Phòng của con vẫn để đó…” Cô quay sang bên Dexter, vẫn đang thao thao bất tuyệt về chuyện tình của mình, và nhìn qua vai cậu, Emma thấy một đôi bạn trẻ đang ngấu nghiến hôn nhau, cô gái quỳ dạng chân trên người cậu con trai, hai cánh tay cậu ta dang ra hai bên theo kiểu đầu hàng, ngón tay họ đan vào nhau.

“… nói một cách ngắn gọn thì bọn mình đã không rời khách sạn trong ba ngày.” “Xin lỗi, mình đã không nghe được một lúc rồi.” “Mình chỉ nói vậy thôi…”

“Vậy cậu nghĩ cô ấy nhìn thấy gì ở cậu?” Dexter nhún vai, như thể cậu không hiểu câu hỏi. “Cô ấy nói mình khó hiểu.” “Khó hiểu. Cậu giống như trò chơi xếp hình gồm hai miếng ghép…” Cô ngồi dậy và lướt tay qua đám cỏ gần ống quần. “… dày,” sau đó kéo ống quần jean lên cao một chút. “Nhìn vào cặp chân này,” Cô xoắn mấy sợi lông chân giữa ngón trỏ và ngón cái. “Mình có đôi chân của một người đi bộ năm mươi tám tuổi. Mình giống như Chủ tịch Hiệp hội những người đi bộ của Anh.”

“Thế thì tẩy chúng đi. Nữ hoàng Lông lá.” “Dexter!” “Dù sao thì cậu cũng có đôi chân tuyệt đẹp.” Cậu nghiêng người qua véo vào bắp chân cô. “Cậu rất quyến rũ.”

Cô đánh vào khuỷu tay cậu để cậu ngã trở lại thảm cỏ. “Không thể tin được là cậu vừa gọi mình là Nữ hoàng Lông lá.” Cách xa chỗ cậu, đôi bạn trẻ kia vẫn đang hôn nhau. “Hãy nhìn hai người ở đây này - đừng nhìn chằm chằm như thế.” Dexter liếc nhìn qua vai mình. “Thật sự mình có thể nghe thấy họ. Ở khoảng cách này, mình có thể nghe được tiếng họ mất. GIống như ai đó đang mở nắp bồn rửa bát. Mình đã bảo đừng có nhìn chằm chằm thế cơ mà!” “Sao lại không được? Đây là nơi công cộng cơ mà.”

“Sao cậu lại đến chỗ công cộng làm việc đó chứ? Nó giống như một bộ phim tài liệu về thiên nhiên.” “Có lẽ họ đang yêu.” “Và tình yêu phải như thế sao - mồm miệng ẩm ướt và váy áo nhăn nhúm thế à?”

“Đôi khi nó là như thế.” “Trông cô ta như đang ra sức nuốt lấy đầu của cậu kia. Nếu không cẩn thận cô ta sẽ trẹo hàm mất.” “Dù sao thì cô ta vẫn chẳng ra sao cả.”

“Dexter!” “Đúng là cô ta không sao mà, mình chỉ nói thế thôi.” “Cậu biết không, nỗi ám ảnh của cậu về việc phải giao hợp thường xuyên, một số người có thể cho rằng nó hơi kỳ cục, một số khác có thể hco rằng nó hơi buồn và tuyệt vọng…”

“Thật buồn cười, mình không cảm thấy buồn hay tuyệt vọng.” Vì chính bản thân đang cảm nhận được những điều này nên Emma không nói gì. Dexter huých khuỷu tay vào cô. “Cậu biết chúng ta nên làm gì không? Mình và cậu?” “Làm gì?”

Cậu cười toe toét. “Cùng xài E(13).” “E? E là gì?” cô ngây người ra. “Ồ, đúng rồi, mình nghĩ là mình đã đọc một bài báo viết về điều đó. Mình không nghĩ là mình hợp với mấy thứ hóa chất đầu độc thần kinh đó. Có lần mình quên không đóng nắp lọ bút xóa Tipp-Ex thôi mà đã có ảo giác rằng đôi giày của mình đang tìm cách giết mình(14).” Cậu cười một cách sảng khoái và Emma giấu nụ cười sau chiếc ly nhựa. “Dù sao đi nữa thì mình vẫn thích loại rượu nguyên chất có nồng độ cao.” “Nó gây ra hiện tượng mất phản xạ có điều kiện, E ạ.”

“Có phải đó là lý do khiến cậu lúc nào cũng thích ôm mọi người không?” “Mình chỉ nghĩ rằng cậu sẽ thấy vui, thế thôi.” “Mình đang vui đây. Cậu không biết được mình vui như thế nào đâu.” Đặt lưng xuống thảm cỏ và chăm chăm nhìn lên trời, cô có thể cảm thấy cậu đang ngắm mình.

“Vậy còn cậu thì sao?” cậu hỏi với giọng điệu khiến cô nghĩ đến một bác sĩ tâm lý. “Có gì mới không? Có tiến triển nào không? Tình yêu - cuộc sống.” “Ồ, cậu biết mình mà. Mình không có cảm xúc. Mình là người máy. Hoặc nữ tu. Hay một nữ tu người máy cũng được.” “Không, không phải. Cậu chỉ giả vờ thế, nhưng không phải thế.”

“Ồ, mình chẳng để tâm. Mình rất thích điều đó, già đi trong cô đơn…” “Em, cậu mới hai nhăm thôi đấy…” “… đang biến thành một nữ tu sĩ.”

Dexter không biết chắc một chiếc bít tất xanh dương(15) là gì, nhưng vẫn cảm thấy hưng phấn khi nghe từ “bít tất”. Khi cô nói, cậu hình dung cô đang mang đôi bít tất xanh dương rồi nghĩ rằng nó không hợp với cô, hoặc với bất kỳ người nào, mà đôi tất đó chỉ nên có màu đen hoặc đỏ như loại Naomi thường dùng rồi cậu lại nghĩ rằng mình đang bỏ lỡ điều gì đó về cụm từ “bít tát xanh dương”. Cái kiểu ảo tưởng tình ái này chiếm hết tâm trí của Dexter, và cậu tự hỏi liệu Emma có ổn không, có lẽ cậu đã sao nhãng đôi chút vì các khía cạnh tình dục. Hàng giờ liền, cậu mụ cả người với những bảng xếp hạng, các bìa tạp chí, vài phân dây nịt ngực màu đỏ thẫm của một người lạ qua đường, và tình hình thậm chí còn tồi tệ hơn vào mùa hè. Chắc chắn sẽ chẳng tự nhiên khi lúc nào cũng cảm thấy như thể cậu vừa thoát khỏi nhà tù? Tập trung tư tưởng. Người mà cậu hết mực quan tâm đang rơi vào trạng thái suy nhược thần kinh, và cậu nên tập trung vào điều đó thay vì vào ba cô gái đang bắt đầu chơi bắn nước phía sau lưng cô ấy… Tập trung! Tập trung. Cậu hướng suy nghĩ của mình ra khỏi chủ đề tình dục, não của cậu trở nên linh hoạt như một chiếc phi cơ. “Thế còn anh chàng đó?” cậu hỏi.

“Anh chàng nào?” “Người phục vụ ở chỗ làm ấy. Trông như chủ tịch câu lạc bộ máy tính.” “Ian hả? Anh ta thì có liên quan gì?”

“Sao cậu không hẹn hò với Ian?” “Thôi đi, Dexter. Ian chỉ là bạn. Giờ thì đưa chai rượu cho mình đây.” Cậu nhìn khi Emma ngồi đó uống rượu, thứ lúc này đã hết lạnh và ngọt như xirô. Dù không phải là người ủy mị, nhưng có những lúc, Dexter có thể ngồi im lặng và ngắm Emma Morley cười đùa hoặc kể chuyện và cảm thấy hoàn toàn tin chắc rằng cô là cô gái tốt nhất mà cậu từng biết. Đôi khi, cậu gần như muốn hét to điều này, cắt ngang lời cô chỉ để nói với cô điều đó. Nhưng giờ không phải là lúc và thay vào đó, cậu nghĩ cô trông thật mệt mỏi, buồn bã, xanh xao, và khi cô nhìn xuống đất, cằm của cô bắt đầu thõng xuống. Sao cô không đeo kính áp tròng thay cho chiếc kính to đùng xấu xí này? Cô không còn là sinh viên nữa. Và các dây buộc tóc bằng nhung, chúng chẳng giúp ích được gì cho cô cả. Những gì cô thật sự cần,cậu thầm nghĩ với lòng trắc ẩn đang bừng cháy, là ai đó nắm lấy tay và khơi nguồn tiềm năng trong con người cô. Cô tưởng tượng ra một cảnh phim trông rất quý tộc và thân mật với hình ảnh Emma diện lên mình những bộ cánh mới đẹp đến lạ thường. Đúng, cậu cần phải quan tâm đến Emma nhiều hơn, và cậu sẽ làm điều đó nếu không quá bận rộn với công việc hiện tại.

Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, chẳng phải cậu có thể làm điều gì đó để khiến cô cảm thấy hài lòng hơn với chính bản thân mình, vực dậy tinh thần của cô, và khiến cô cảm thấy tự tin hơn? Cậu nảy ra một ý tưởng và đưa tay nắm lấy tay cô trước khi trịnh trọng tuyên bố: “Cậu biết không, Em, nếu tới năm bốn mươi tuổi và cậu vẫn còn độc thân thì mình sẽ cưới cậu.” Cô nhìn cậu với thái độ căm ghét không che giấu. “Đó có phải là lời cầu hôn không, Dex?”

“Không phải bây giờ, chỉ là đến một lúc nào đó nếu cả hai chúng ta đều tuyệt vọng.” Cô cười cay đắng. “Và điều gì khiến cậu nghĩ là mình muốn lấy cậu?” “À, mình xem đó như một giả thiết.”

Cô chậm rãi lắc đầu. “Mình e là cậu sẽ phải xếp hàng đấy. Bạn của mình, Ian, đã nói y sì những gì cậu vừa nói với mình trong lúc bọn mình đang khử trùng tủ lạnh. Duy có điều là anh ta đợi đến khi mình ba mươi nhăm tuổi.” “Tuy không có ý xúc phạm gì Ian nhưng mình nghĩ cậu nên chờ thêm năm năm nữa.” “Mình sẽ không chờ bất kỳ ai trong hai người! Dù sao thì mình cũng sẽ không bao giờ kết hôn.”

“Sao cậu biết được điều đó?” Cô nhún vai. “Một người phụ nữ thông thái nói cho mình biết.” “Mình tưởng là các cậu bất động về các nền tảng chính trị hay gì đó.”

“Chỉ… không phải với mình, thế thôi.” “Lúc này mình có thể hình dung được cậu. Váy cưới trắng toát, lộng lẫy, cô phù dâu, những cậu bé xinh xắn đi bên cạnh, nịt bít tất xanh…” Nịt bít tất. Tâm trí cậu cứ luẩn quẩn cái từ này giống như cá mắc câu. “Thực ra mình nghĩ là trong cuộc sống có nhiều thứ quan trọng hơn ‘các mối quan hệ’.”

“Ý cậu là giống như sự nghiệp của cậu hả?” Cô lừ mắt với Dexter. “Xin lỗi.” Họ lại nhìn lên bầu trời lúc này đã chuyển dần về đêm và sau một lúc, cô nói, “Thật ra, nếu cậu muốn biết thì có một chút biến cố vừa xảy ra với công việc của mình hôm nay.” “Cậu bị sa thải à?”

“Thăng tiến thì có.” Cô bắt đầu cười to. “Mình đã được đề nghị vào vị trí quản lý.” Dexter ngồi bật dậy. “Tại cái nơi đó hả? Cậu phải từ chối ngay.” “Sao mình phải từ chối? Chẳng có gì không ổn khi làm việc ở nhà hàng cả.”

“Em, cậu có thể dùng răng khai thác urani và điều đó cũng tốt miễn sao cậu thấy vui. Nhưng cậu ghét công việc đó, cậu ghét nó từng giây từng phút.” “Thế thì sao? Hầu hết mọi người đều ghét công việc của họ. Đó là lý do vì sao chúng được gọi là công việc.” “Mình yêu công việc của mình.”

“Này, không phải tất cả chúng ta đều có thể làm trong ngànhtruyền thông, đúng không?” Cô ghét giọng điệu của mình lúc này, đầy nhạo báng và chua cay. Tệ hơn là cô còn cảm thấy những giọt nước mắt vô cớ đang bắt đầu ươn ướt ở khóe mắt. “Này, mình có thể tìm cho cậu một công việc!” Cô cười. “Việc gì?”

“Với mình, tại Redlight Productions!” Lúc này, cậu bắt đầu thích thú với ý tưởng đó. “Với công việc nghiên cứu. Cậu sẽ bắt đầu với vai trò nhân viên chạy việc không lương, nhưng cậu thông minh…” “Dexter, cảm ơn, nhưng mình không muốn làm việc trong lĩnh vực truyền thông. Mình biết hiện nay, tất cả mọi người đều tha thiết muốn làm việc trong lĩnh vực truyền thông, cứ như truyền thông là công việc tốt nhất thế giới…” Mày thật kích động, cô thầm nghĩ, ghen tị và đầy kích động. “Thực ra, mình còn không biết truyền thông là gì cơ mà…” Đừng nói nữa, hãy giữ bình tĩnh. “Ý mình là mọi người ở chỗ cậu làm gì ngoài việc đứng uống nước đóng chai, dùng ma túy và sao chép các đoạn thoại ngắn…” “Này, Em, đó là một công việc cực nhọc…”

“Ý mình là liệu mọi người có đối xử với nghề điều dưỡng hay các công việc xã hội hay nghề giáo viên bằng sự kính trọng giống như họ làm đối với lĩnh vực truyền thông chết tiệt đó…” “Vậy thì làm giáo viên đi. Cậu sẽ là một giáo viên tuyệt vời…” “Mình muốn cậu viết lên bảng ‘Mình sẽ không đưa ra lời khuyên về nghề nghiệp đối với bạn mình’.” Lúc này cô nói tướng lên, gần như hét, và sau đó là một khoảng im lặng. Sao cô lại thế này? Cậu ấy chỉ muốn giúp đỡ thôi mà. Cậu ấy có lợi gì từ mối quan hệ này? Cậu ấy nên đứng dậy và bỏ đi, đó là những gì cậu ấy nên làm. Cùng một lúc, họ quay mặt vào nhìn nhau.

“Xin lỗi,” cậu nói. “Không, mình xin lỗi.” “Cậu xin lỗi về điều gì?”

“Vì làm ầm ĩ lên như… một con điên. Xin lỗi nhé, mình mệt mỏi, một ngày tồi tệ, mình xin lỗi vì quá… tẻ nhạt.” “Cậu không tẻ nhạt như thế.” “Có, Dex ạ. Chúa ơi, mình thề là mình phát chán với bản thân.”

“Được thôi, nhưng cậu không làm mình chán.” Cậu nắm lấy tay cô. “Cậu không thể khiến mình chán. Cậu là một trong số một triệu, Em ạ.” “Mình còn không thuộc nhóm một trong ba.” Cậu dùng chân mình đá vào chân cô. “Em?”

“Gì cơ?” “Cứ nhận lấy điều đó, được không? Hãy im lặng và thừa nhận điều đó.” Họ nhìn nhau một lúc. Cậu nằm xuống trở lại, và sau một lúc, cô cũng làm theo và hơi giật mình khi nhận ra cậu ấy đã luồn cánh tay xuống dưới vai cô. Cả hai đều nhận thấy sự không thoải mái trước khi cô xoay người và nằm sát vào cậu. Siết chặt tay quanh vai cô, cậu nói từ phía trên đỉnh đầu cô.

“Cậu có biết mình không hiểu điều gì không? Lúc nào mọi người cũng đều nói với cậu rằng cậu thật tuyệt vời, thông minh, vui tính, tài giỏi và tất cả những điều đó, ý là mình rất nhiều, mình đã nói với cậu từ nhiều năm nay rồi. Vậy sao cậu không tin? Sao cậu cứ nghĩ rằng mọi người chỉ nói cho qua chuyện, Em? Cậu nghĩ đó là một âm mưu sao, mọi người bí mật liên kết với nhau để nói tốt về cậu sao?” Cô ấn đầu mình vào vai để bảo cậu đừng nói, nếu không cô cảm thấy mình sẽ khóc mất. “Cậu là người tốt. Nhưng mình phải đi rồi.” “Không, ở lại chút nữa đi. Chúng ta sẽ mở thêm chai nữa.”

“Chẳng phải Naomi đang đợi cậu ở đâu đó sao? Cái miệng nhỏ của cô ấy chất đầy ma túy giống như một con chuột đồng nhỏ.” Cô phồng hai má lên và Dexter cười khoái chí, và cô bắt đầu cảm thấy khá hơn một chút. Họ ở đó một lúc nữa, sau đó đi bộ xuống quầy rượu rồi trở lên đồi ngắm ánh hoàng hôn đang buông xuống thành phố, uống rượu và không ăn gì ngoại trừ một túi khoai tây chiên giòn đắt tiền. Có thể nghe thấy tiếng kêu của các loài động vật lạ từ vườn thú Regent, và họ là người cuối cùng rời khỏi khu đồi. “Mình nên về thôi,” cô nói và loạng choạng đứng lên.

“Cậu có thể ở nhà mình nếu muốn.” Cô nghĩ về chuyến đi trở về nhà, Tuyến Bắc, tầng trên cùng của chuyến xe buýt N38, sau đó là quãng đường dài đi bộ đầy nguy hiểm đến căn hộ nồng nặc mùi hành phi. Khi về đến nhà, có thể hệ thống sưởi ấm đã được bật và Tilly Killick sẽ ngồi đó với chiếc áo choàng tắm để hở, dính sát lò sưởi như con tắc kè và ăn nước xốt pesto từ trong lọ. Thể nào cũng sẽ có nhiều dấu răng trên miếng pho mát Ireland và ti vi đang phát bộ phim truyền hình Thirtysomething, và cô chẳng muốn đi đâu nữa. “Mượn một chiếc bàn chải đánh răng?” Dexter nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô. “Ngủ trên ghế sofa?”

Cô hình dung một đêm nằm trên lớp da đen cót két của chiếc ghế sofa ở nhà Dexter, đầu cô bắt đầu thấy ong lên, trước khi quyết định rằng cuộc đời đã đủ phức tạp rồi. Cô đi đến một quyết định mạnh mẽ, một trong những quyết định mà hầu như ngày nào trong những ngày gần đây cô cũng đều thực hiện. Không còn những lần ngủ qua đêm ở những chỗ lạ, không còn làm thơ làm thẩn, không còn lãng phí thời gian. Đã đến lúc xốc lại cuộc đời. Đã đến lúc khởi sự lại từ đầu..