fa-bars

Một ngày - Chương 9

Chương 7.

Khiếu hài hước Thứ Năm, ngày 15 tháng Bảy năm 1993. Phần hai - Câu chuyện của Emma

Covent Garden và King’s Cross Ian Whitehead ngồi một mình bên chiếc bàn dành cho hai người trong nhà hàng Forelli tại quận Covent Garden, và nhìn đồng hồ: trễ mười lăm phút, nhưng anh hình dung đây là một phần của trò chơi mèo chuột đầy kịch tính có tên gọi là hẹn hò. Được, hãy để trò chơi bắt đầu. Anh nhúng miếng bánh mì trắng vào đĩa dầu oliu nhỏ như thể đang dấp bút vẽ, mở thực đơn và xem qua những thứ mà anh có khả năng trả được. Cuộc sống của một diễn viên hài dự bị vẫn chưa mang lại cho anh tiền bạc và danh tiếng như nó từng hứa hẹn. Các tờ báo Chủ nhật hằng tuần vẫn tuyên bố rằng hài kịch là một thể loại nhạc rockn’roll mới, vậy sao anh vẫn hối hả ngược xuôi giữa các tụ điểm biểu diễn ở Sir Laffalots vào các tối thứ Ba? Anh đã thay đổi để thích ứng với xu hướng thời thượng, hạn chế các vở chính trị và quan sát xã hội và thử chuyển sang hài kịch nhân vật, chủ nghĩa siêu thực, các vở ca kịch và bài hát vui nhộn. Chẳng có gì khiến mọi người cười. Việc chuyển hướng sang phong cách đối đầu đã khiến anh bị đập tơi bời, còn vai diễn của anh trong nhóm kịch tối Chủ nhật chỉ chứng tỏ được một điều rằng anh có khả năng không hài hước theo cách hoàn toàn bất ngờ và tự phát. Tuy nhiên, anh vẫn kiên cường, ngược xuôi tuyến tàu điện ngầm Northern Line, đi khắp nơi tìm kiếm những tiếng cười rộn rã.

Có lẽ, cái tên Ian Whitehead mang một ý nghĩa nào đó khiến nó cứ trơ trơ khi được thốt lên dưới ánh đèn điện. Thậm chí, anh còn nghĩ đến việc đổi thành một cái tên nào đó mạnh mẽ, nam tính và đơn âm tiết - Ben hoặc Jack hoặc Matt - nhưng trong lúc chờ phát hiện ra tính cách hài hước của mình, anh đã làm việc cho Sonicotronics, một cửa hàng điện tử trên đường Tottenham Court, nơi những thanh niên ốm yếu mặc áo thun bán bộ nhớ ROM và card đồ họa cho mấy thanh niên ốm yếu cũng mặc áo thun. Tiền bạc không nhiều, nhưng anh có được những buổi tối rảnh rỗi để diễn kịch, và anh thường khiến các đồng nghiệp cười sằng sặc bằng các vở kịch của anh. Nhưng điều tốt đẹp nhất ở Sonicotronics là trong giờ nghỉ trưa, anh tình cờ gặp lại Emma Morley. Khi đó anh đang đứng bên ngoài khu văn phòng Giáo hội Scientology, đang suy nghĩ xem có nên thực hiện trắc nghiệm tính cách không thì anh nhìn thấy cô, gần như hoàn toàn khuất sau một cái rổ mây to đựng quần áo, và khi anh vòng tay quanh người cô, đường Tottenham Court như bừng sáng ánh hào quang và biến thành con đường của những giấc mơ. Lần hẹn hò thứ hai, và lúc này anh đang ngồi trong một nhà hàng hiện đại bóng lộn của Ý gần Covent Garden. Khẩu vị của Ian có xu hướng thích đồ cay và nhiều gia vị, mặn và giòn, và món ưa thích của anh là cà ri. Nhưng anh đủ khôn ngoan để hiểu được tính cách bất thường của các cô gái vì thế anh biết rằng cô sẽ thích những món rau tươi. Anh nhìn đồng hồ một lần nữa - trễ hai mươi phút - và cảm thấy một chút mong mỏi trong lòng, nửa vì đói nửa vì yêu thương. Từ nhiều năm nay, anh đã dành tình cảm sâu nặng cho Emma Morley, không chỉ là thứ tình cảm thuần khiết mà còn có cả ham muốn xác thịt. Suốt những năm sau này, anh vẫn mang theo bên mình, và sẽ mang theo đến tận cuối đời, hình ảnh cô đang đứng trong bộ đồ lót không đồng màu tại căn phòng dành cho nhân viên ở Loco Caliente, được chiếu sáng bởi một vệt nắng chiều giống như thứ ánh sáng trong thánh đường, khi cô hét lên yêu cầu anh cút ra và đóng cánh cửa chết tiệt đó lại.

Không hề biết rằng anh đang nghĩ về đồ lót của mình, Emma Morley nhìn Ian từ bàn lễ tân của nhà hàng và nhận thấy thời gian gần đây, anh trông bảnh bao hơn. Chỏm tóc xoăn vàng đậm không còn nữa, thay vào đó là một mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng và được vuốt bóng với một ít keo, không có vẻ gì của cậu-bé-mới-lên-thành-phố. Thực ra, nếu không vì bộ quần áo kinh khủng và cái cách anh há miệng thì anh thật sự là người hấp dẫn. Dù không quen thuộc với những chỗ như thế này nhưng cô nhận ra đây là nhà hàng dành cho những cuộc hẹn hò theo kiểu cổ điển - không quá đắt đỏ, không quá rực rỡ, không khoa trương nhưng cũng không đến nỗi tệ, nơi người ta đặt cải lông lên món bánh pizza. Nơi này trông cổ lỗ sĩ nhưng không buồn cười và ít ra không phải là nơi phục vụ món cà ri hay, lạy Chúa, một món burrito cá cuộn. Có nhiều cây cọ và nến và trong căn phòng kế bên, một người đàn ông lớn tuổi đang chơi những bản nhạc của Gershwin trên chiếc đàn piano bự chảng: ”Tôi hy vọng rằng anh/chị sẽ trở thành người quan tâm đến tôi.” “Xin hỏi cô đi cùng ai?” nhân viên lễ tân hỏi.

“Người ngồi đằng kia.” Lần hẹn hò đầu tiên của họ, anh đã đưa cô đi xem Evil Dead III, The Medeval Dead tại rạp Odeon trên đường Holloway. Không phải là người yếu đuối hay hợm hĩnh, Emma thưởng thức một bộ phim kinh dị tốt hơn hầu hết mọi phụ nữ khác, nhưng dù như thế thì cô vẫn nghĩ rằng đây là một lựa chọn, kỳ lạ, tự tin đến khó hiểu. Bộ phimThree Colours Blue đang chiếu ở rạp Everyman, còn cô thì đang ở đây, ngồi xem bộ phim về một người đàn ông với cánh tay làm bằng lưỡi cưa, và lạ lùng thay lại nhận thấy nó mới mẻ. Thông thường, cô mong đợi được đưa đến một nhà hàng sau khi xem phim, nhưng đối với Ian, sẽ không trọn vẹn nếu đến rạp phim mà chưa nhét vào bụng một bữa ăn ba món. Anh đứng ngẫm nghĩ trước quầy bán thức ăn nhanh như thể đó là thực đơn nhà hàng xịn, bắt đầu với bánh khoai tây rán, món ăn chính là xúc xích, tráng miệng bằng bánh so co la, và những vết tèm lem được làm sạch bằng cả một xô nước ngọt Lilt lạnh to bằng nửa chân người, để rồi kèm theo một vài cảnh trầm tư hiếm hoi của bộ phimEvil Dead III lại là từng luồng ợ hơi của anh phả vào nắm tay chính mình. Tuy nhiên, bất kể những điều này - tình yêu đối với thể loại phim quá bạo lực và những món ăn mặn, mù tạt dính trên cằm - Emma vẫn cảm thấy thoải mái hơn những gì mình mong đợi. Trên đường đến quán rượu, lúc đi trên vỉa hè, anh đã đổi chỗ để chiếc xe buýt chạy ngang qua không va vào người cô - một cử chỉ lỗi thời đến kỳ cục mà cô chưa từng nhận được trước đây - và họ nói về những hiệu ứng đặc biệt, những hành động chặt đầu, moi ruột, và sau một hồi thảo luận, Ian tuyên bố rằng đó là phần hay nhất trong bộ ba phim về Dead. Những tác phẩm bộ ba và những bộ sưu tập các chương trình giải trí, hài kịch và phim kinh dị đã chiếm vị trí lớn trong đời sống văn hóa của Ian, và trong quán rượu, họ đã có một cuộc tranh luận thú vị về việc liệu một cuốn tiểu thuyết sinh động, ví dụ như cuốn Middlemarch, có thể mang chiều sâu và nhiều ý nghĩa như vậy được không.

Đầy che chở và quan tâm, anh giống như một người anh trai biết được nhiều điều thật sự hay ho, chỉ khác ở chỗ là anh rõ ràng muốn ngủ với cô. Quá nhiệt tình, quá chăm chút đến mức cô luôn cảm thấy như có thứ gì đó dính trên mặt mình. Đó là cách anh cười với cô lúc này, trong nhà hàng, đứng đó với thái độ nồng nhiệt đến mức hai đùi anh đập vào bàn, làm đổ nước lên những quả ô liu được nhà hàng mời miễn phí. “Tôi đi lấy khăn nhé?” cô nói.

“Không cần đâu, không sao mà, tôi dùng áo vest của mình là được rồi.” “Đừng dùng áo vest, đây… khăn giấy của tôi đây.” “Tôi đã lạm dụng quả ô liu. Không phải theo nghĩa đen đâu, tôi phải nói thêm như vậy!”

“Ồ. Không sao. Không sao mà.” “Đùa đấy!” anh rống lên như thể đang hét, “Cháy!” Anh chưa từng căng thẳng như thế này kể từ cái đêm thảm họa tại buổi tập kịch, và anh quả quyết tự nhủ rằng phải bình tĩnh khi lau vết bẩn trên khăn trải bàn, lướt nhìn lên để thấy Emma đang uốn người khỏi chiếc áo khoác mùa hè của cô, hai vai nhô ra phía sau, ưỡn ngực về trước theo cách phụ nữ hay làm nhưng không hề biết được sự nhức nhối mà họ gây ra cho người khác. Nó lại xuất hiện, lần thứ hai trong một buổi tối, tình yêu lớn lao và niềm khao khát đối với Emma Morley. “Cô trông thật đáng yêu,” anh thốt lên do không thể kiềm chế được bản thân. “Cảm ơn! Anh cũng thế,” cô nói theo phản xạ. Anh mặc bộ đồng phục với vở hài kịch độc thoại gồm chiếc áo khoác vải lanh nhăn nhúm bên ngoài áo sơ mi đen giản dị. Để đón tiếp Emma, áo không có tên ban nhạc hay câu châm ngôn mỉa mai nào cả: thế tức là ăn diện lắm rồi. “Tôi thích cái này,” cô nói, chỉ vào chiếc áo khoác. “Khá sắc sảo!” và Ian dùng hai ngón tay cọ cọ lên ve áo như thể muốn nói “Gì cơ, cái thứ cũ kỹ này hả?”

“Tôi có thể treo áo giúp cô được không?” người phục vụ đẹp trai đầu tóc bóng mượt nói. “Được, cảm ơn.” Emma trao áo cho anh ta, và Ian nghĩ là mình sẽ bo cho cậu phục vụ ấy sau. Chẳng sao cả. Cô ấy xứng đáng được đối xử như thế. “Cô có uống gì không?” người phục vụ hỏi.

“Tôi muốn một ly vodka tonic.” “Ly đúp chứ?” người phục vụ hỏi, tìm cách khiến cô chi thêm tiền. Cô nhìn Ian và thấy một chút hoang mang thoáng qua khuôn mặt anh. “Tôi có hấp tấp quá không?”

“Không, cô cứ gọi đi.” “Được, ly đúp!” “Còn anh, anh dùng gì ạ?”

“Tôi sẽ đợi rượu vang thôi, cảm ơn.” “Anh có dùng nước khoáng không ạ?” “NƯỚC LỌC!” anh hét lên, sau đó bình tĩnh lại, “Nước lọc được rồi, trừ khi cô…”

“Nước lọc được mà.” Emma mỉm cười trấn an. Người phục vụ bỏ đi. “Nhân tiện, điều này không cần nói ra nhưng tối nay chúng ta sẽ phần ai nấy trả nhé? Không tranh luận. Lạy Chúa, đây là năm 1993 rồi đấy,” và Ian cảm thấy mình càng yêu cô nhiều hơn. Cho phải phép, anh nghĩ mình nên giả vờ phản đối. “Nhưng cô là sinh viên, Em!” “Không còn là sinh viên nữa. Tôi hiện là một giáo viên chính thức! Hôm nay tôi vừa có cuộc phỏng vấn đầu tiên.”

“Vậy nó thế nào?” “Thật sự, thật sự rất là tốt.” “Xin chúc mừng, Em, đúng là tuyệt vời,” và anh chồm người qua bàn hôn vào má cô, không, cả hai má, không, đợi đã, chỉ một má, không, đúng rồi cả hai má.

Hài hước ở chỗ là thực đơn đã được chuẩn bị trước, và khi Emma cố gắng tập trung, Ian bắt đầu vào vai pha trò bằng một vài màn chơi chữ với tên gọi các món trên thực đơn: mì nui, mùi ni, đại loại vậy. Sự có mặt của món cá vược biến tướng khiến anh được dịp nói về việc phải đợi lâu như thế nào mới có được một con cá vược, thế mà ở đây lại có những ba con một lúc, rồi lại đến bài đây là món thịt nướng một phút, hay thịt tụt mốt, rồi thì món ragu ngày nay bị làm sao vậy, từ khi nào món mỳ Ý Bolognese thơm ngon lại bị gọi là “ragu” thế này. Anh trầm ngâm không hiểu vậy thì họ sẽ gọi món mì ống alphabetti là gì? Chữ alphabet ẩm ướt trộn nước xốt ư? Hay là gì? Anh cứ lải nhải mãi, Emma bắt đầu cảm thấy niềm hy vọng về một bữa tối vui vẻ đang dần tan biến. Anh ta đang cố tỏ ra hài hước để tìm cách đưa mình lên giường, cô nghĩ, khi mà trên thực tế, những gì anh ta đang làm chỉ khiến cô muốn lao lên tàu điện ngầm về nhà ngay. Trong rạp phim, ít ra còn có kẹo socola và các hình ảnh bạo lực để thu hút anh ta, nhưng ở đây, trong tư thế mặt đối mặt này, chẳng có gì ngoài sự miễn cưỡng. Emma đã trải qua điều này rất nhiều. Những cậu bạn cùng khóa đào tạo thạc sĩ đều là những kẻ pha trò nghiệp dư rất có tay nghề, đặc biệt trong quán rượu sau khi đã uống được vài ly, và mặc dù điều đó khiến cô phát điên lên nhưng cô biết rằng mình cũng góp phần khiến nó xảy ra: các cô gái ngồi cười trong khi bọn con trai làm trò với mấy que diêm như trong mấy chương trình truyền hình thiếu nhi hoặc những cửa hàng bánh kẹo của thập niên bảy mươi bị lãng quên. Căn bệnh thích làm ngôi sao, những trò vui điên khùng không ngớt của đám con trai trong quán rượu. Cô nốc một ngụm vodka. Lúc này, Ian đã có thực đơn rượu, và đang bắt đầu huyên thuyên về sự kiêu hãnh của rượu: Một vốc lửa rừng khoái lạc với dư vị của một quả táo bọc đường, v.v… Hùng tráng như một khúc nhạc cung Đô trưởng, bài ca về rượu của diễn viên hài nghiệp dư này dường như không có điểm dừng, và Emma thấy mình đang cố tưởng tượng ra một người đàn ông khác, một chân dung tưởng tượng của ai đó không nhặng xị lên vì mấy chuyện này, chỉ nhìn vào danh sách rượu và bắt đầu chọn ngay, khiêm tốn nhưng vẫn có uy quyền.

“… sự thơm ngon của món thịt lợn hun khói Wotsits với dư vị bổ dưỡng của hươu cao cổ…” Anh ta đang biến mình thành một con ngốc, cô nghĩ. Mình có thể ngắt lời, mình cho là mình có thể ném một miếng bánh mì vào anh ta, nhưng anh ta đã ăn hết sạch rồi. Cô liếc nhìn qua những thực khách khác, tất cả đều đang đóng kịch, và tự nhủ rằng tất cả những điều này có phải là quy định chung không? Tình yêu lãng mạn, tất cả là thế này sao, một màn phô diễn tài năng? Dùng bữa, lên giường, yêu tôi và hứa với tôi về những năm tháng hạnh phúc như thế này ở phía trước? “… thử tưởng tượng xem liệu họ đã bán bia theo cách này?” Một chất giọng vùng Glasgow. “Loại bia đặc biệt của chúng ta ngự trị nặng nề trong vòm miệng, với ám chỉ mạnh mẽ về khu cư xá, về loại xe đẩy mua hàng cũ kỹ và sự xuống cấp của thành phố. Đặc biệt phù hợp với nạn bạo hành gia đình!...”

Cô tự hỏi ở đâu ra các ngụy lý đó, rằng có điều gì đó không thể cưỡng được về những người đàn ông vui tính; Cathy không mong ngóng Heathcliff bởi vì anh ta đem lại những tràng cười sảng khoái, và điều khó chịu hơn cả về trở ngại này là cô thật sự rất thích Ian, đã rất hy vọng và thậm chí có chút phấn khích trước cuộc hẹn hò này, nhưng thay vào đó, anh ta lại đang nói… “… nước cam của chúng ta là loại nước cam có một nốt trầm của những quả cam…” Được, thế là đủ rồi.

“… được vắt, không, được tạo ra từ núm vú của những con bò, loại rượu sữa sản xuất năm 1989 có một màu trắng đục đặc biệt…” “Ian?” “Gì cơ?”

“Im lặng được không?” Sau đó là một khoảng im lặng, Ian trông có vẻ tổn thương còn Emma thì cảm thấy bối rối. Hẳn tại ly Vodka đúp đó. Để khỏa lấp, cô nói thật to, “Hay là chúng ta chỉ cần gọi một chai Valpolicella?” Anh xem thực đơn. “Trong này nói là nó có mùi vị quả mâm xôi và vani.”

“Có lẽ họ viết thế bởi vì loại rượu này có chút mùi vị của quả mâm xôi và vani chăng?” “Cô có thích vị xôi và vani không?” “Tôi rất thích.”

Mắt anh liếc qua phần giá tiền. “Thế thì chúng ta chọn loại nào vậy?” Sau đó, tạ ơn Chúa, mọi thứ bắt đầu tốt hơn một chút. Chào Em. Mình đây. Mình biết cậu đã ra ngoài hẹn hò với Cậu bé Chọc cười, nhưng mình chỉ muốn nói rằng khi cậu về nhà, nếu cậu về một mình, mình đã quyết định không tham dự buổi ra mắt nữa. Mình sẽ ở nhà cả đêm, nếu cậu muốn đến, ý mình là, mình thích thế. Mình sẽ trả tiền taxi cho cậu, cậu có thể ở lại qua đêm. Thế nên, bất cứ khi nào cậu về đến nhà, chỉ cần gọi cho mình, sau đó đón một chiếc taxi. Chỉ có thể. Hy vọng sẽ được gặp cậu. Tạm biệt, Em. Tạm biệt.

Họ hồi tưởng lại thời gian trước, cách đây ba năm. Trong khi Emma dùng súp rồi đến món cá thì Ian đang thưởng thức các món đầy carbonhydrat, bắt đầu với một bát mì ống to đùng ngồn ngộn thịt mà anh vùi giữa hai lớp pho mát trắng như tuyết. Món ăn này cùng với rượu vang đã giúp tâm trạng anh dịu đi một chút, và Emma cũng cảm thấy thoải mái, nói thật là cô sắp say đến nơi rồi. Sao lại không? Chẳng phải cô xứng đáng được như thế sao? Mười tháng qua, cô đã lao lực vì những gì cô tin tưởng, và mặc dù một số địa điểm giảng dạy được phân công đã khiến cô hoảng sợ nhưng cô đủ sáng suốt để nhận ra rằng mình giỏi về lĩnh vực này. Trong cuộc phỏng vấn chiều nay, rõ ràng là họ đều cảm nhận giống nhau, thầy hiệu trưởng gật đầu và mỉm cười tán thành, và dù không dám khẳng định điều đó nhưng cô biết rằng mình đã được tuyển dụng. Thế sao không ăn mừng điều đó với Ian? Khi anh nói chuyện, cô nhìn kỹ khuôn mặt anh và cho rằng anh đã trở nên hấp dẫn hơn so với trước đây; khi nhìn anh, cô không còn nghĩ về những chiếc máy kéo nữa. Không có điểm nào là tao nhã hay tinh tế ở người này; nếu bạn đang tìm kiếm diễn viên cho một bộ phim chiến tranh, có thể anh sẽ đảm nhận vai Tommy gan dạ, viết thư cho mẹ mình, trong khi Dexter sẽ - gì thế này? Một đảng viên Quốc xã suy yếu. Dù có thế thì cô vẫn thích cái cách anh nhìn cô. Trìu mến, chính là từ này. Trìu mến và say mê, và cô cũng cảm thấy tay chân nặng trĩu, đầy ham muốn và yêu anh. Anh rót phần rượu cuối cùng vào ly của cô. “Thế cô có gặp ai trong số những đồng nghiệp cũ không?”

“Không. Tôi tình cờ gặp Scott một lần, tại Hail Caesar, cái nhà hàng Ý kinh khủng đó. Anh ấy khỏe, vẫn còn tức giận. Ngoài điều đó ra thì tôi cố gắng tránh đề cập tới nó. Nó như một cái nhà tù - tốt nhất là không liên lạc với những người tù khổ sai cũ đó. Dĩ nhiên là trừ anh ta.” “Cũng không tồi phải không? Làm việc ở đó ấy?” “À, đó là hai năm của cuộc đời mà tôi không thể nào lấy lại được.” Cô nói thật to và bị bất ngờ khi mọi người quay lại nhìn mình nhưng cô nhún vai lờ đi. “Toi không biết, tôi nghĩ đó không phải là quãng thời gian quá vui vẻ, chỉ có thế.”

Anh mỉm cười một cách thảm hại và thúc các đốt ngón tay vào ngón tay cô. “Đó là lý do vì sao cô không trả lời những cuộc điện thoại của tôi?” “Vậy sao? Có lẽ tôi không biết.” Cô nâng ly rượu lên môi. “Giờ thì chúng ta đang ở đây. Hãy chuyển đề tài đi. Công việc độc diễn của anh thế nào?” “Ồ, ổn. Tôi đã có vai diễn ứng khẩu này, thứ thật sự là ngẫu hứng, thật sự không thể đoán trước được. Đôi khi, chỉ đơn giản là tôi không hài hước được! Nhưng tôi cho rằng đó chính là niềm vui của việc ứng khẩu, đúng không?” Emma không chắc điều này có đúng không nhưng vẫn gật đầu. “Tôi sẽ có buổi diễn vào tối thứ Ba này tại Mr Chuckles ở Kennington. Nó hơi trừu tượng hơn một chút, mang tính thời sự hơn. Giống như tôi đang làm cái việc của Bill Hicks(17) về quảng cáo? Giống như những nội dung quảng cáo ngu ngốc trên truyền hình?...

Anh bắt đầu trở lại thói quen của mình và nụ cười trên môi Emma như bị đóng băng. Nếu nói ra điều này sẽ giết chết hy vọng của anh, nhưng suốt thời gian cô biết Ian, anh chỉ khiến cô cười được khoảng hai lần, và một trong số đó là khi anh ngã xuống các bậc thang của hầm rượu. Anh là người có khiếu hài hước tung trời nhưng đồng thời lại chẳng hài hước chút nào. Không giống như Dexter: Dexter chẳng quan tâm đến các trò đùa, có lẽ cậu ấy nghĩ rằng khiếu hài hước, giống như một vấn đề lương tâm chính trị, là thứ hơi bối rối và không thú vị, thế nhưng khi ở cạnh Dexter, lúc nào cô cũng cười, có lúc cười như điên, nói thật lòng là cười cho đến buồn tè. Trong kỳ nghỉ ở Hy Lạp, họ đã cười suốt mười ngày liền sau khi đã giải quyết được chút bất đồng nhỏ đó. GIờ này Dexter đang ở đâu? Cô tự hỏi. “Cô có xem cậu ta trên truyền hình không?” Ian hỏi. Emma ngần ngại, như thể bị bắt quả tang. “Ai cơ?”

“Bạn cô, Dexter, trên chương trình ngốc nghếch đó.” “Thỉnh thoảng, anh biết đấy, nếu chương trình được bật lên.” “Cậu ta thế nào rồi?”

“Ồ ổn, bình thường. Thật ra là có hơi quẫn trí, hơi mất phương hướng. Mẹ cậu ấy ốm và cậu ấy cảm thấy khó chấp nhận được.” “Tôi rất tiếc về điều đó.” Ian cau mày thể hiện sự quan tâm và tìm cách chuyển đề tài. Không phải tàn nhẫn; nhưng anh không muốn sự đau ốm của một người xa lạ nào đó phá hỏng buổi tối của mình. “Hai người có hay nói chuyện với nhau không?” “Tôi và Dex hả? Hầu như mỗi ngày. Dù không thường gặp mặt cậu ấy, vì công việc truyền hình và những cô bạn gái của cậu ấy.”

“Thế hiện cậu ta đang hẹn hò với ai?” “Không rõ nữa. Họ giống như những con cá vàng trong công viên; chẳng cần phải nhớ tên bởi họ sẽ không bao giờ tồn tại lâu đến thế.” Trước đây cô đã từng nói như thế này và hy vọng Ian có thể thích nó, nhưng anh vẫn đang cau mày. “Khuôn mặt đó là sao?” “Chỉ là chưa bao giờ thích cậu ta, tôi cho là thế.”

“À, tôi nhớ.” “Tôi đã cố.” “Anh không việc gì phải cảm thấy bị xúc phạm về điều đó. Cậu ấy không tốt với những người khác như thế, cậu ấy nghĩ là không cần thiết.”

“Thực tế là tôi luôn nghĩ…” “Nghĩ gì?” “Rằng cậu ấy xem cô như một điều hiển nhiên. Chỉ có thế.”

Lại là mình đây! Vừa làm thủ tục. Nhưng lúc này thật sự là say rồi. Hơi đa cảm một chút. Cậu là một người tuyệt vời, Emma Morley. Rất vui được quen biết cậu. Hãy gọi cho mình khi cậu về nhà. Mình còn muốn nói gì nữa nhỉ? Không có gì ngoại trừ một điều rằng cậu là một người rất tuyệt vời, vô cùng tuyệt vời. Vậy khi nào về, hãy gọi cho mình. Hãy gọi cho mình nhé. Lúc chai rượu thứ hai được mang ra thì họ đã say túy lúy. Cả nhà hàng dường như đều đã say xỉn, thậm chí người nghệ sĩ đánh đàn piano tóc bạch kim cũng đang chơi một cách cẩu thả bài “I Get a Kick Out of You”, chân ông ta đạp vào bộ giảm âm như thể ai đó đã cắt dây phanh. Buộc phải lên tiếng, Emma có thể nghe thấy nó vang trong đầu khi cô kể về công việc mới của mình với niềm đam mê lớn lao và ấn tượng sâu sắc. “Đó là một trường tổng hợp lớn ở Bắc Luân Đôn, giảng dạy bộ môn tiếng Anh và một ít nghệ thuật kịch. Một ngôi trường tốt, có cả nam lẫn nữ, không có học sinh dễ bảo đến mức lúc nào cũng vâng thưa cô, không thưa cô. Thế nên cũng hơi có chút thách thức với lũ nhóc này, nhưng rồi sẽ ổn, phải không? Trẻ con là vậy mà. Tôi có thể nói điều đó lúc này. Đám trẻ ranh ấy, chúng có thể sẽ ăn tươi nuốt sống tôi.” Cô lắc rượu quanh ly theo cách cô đã nhìn thấy trên phim ảnh. “Tôi hình dung mình đang ngồi bên mép bàn, nói về việc Shakespeare là rapper đầu tiên hay đại loại thế, và tất cả lũ trẻ chỉ biết há hốc miệng nhìn chằm chằm vào tôi - như bị thôi miên. Tôi phần nào tưởng tượng mình đang bay bổng trên đôi vai của những đứa trẻ được truyền cảm hứng. Đó là cách tôi sẽ đi tới trường học, bãi đậu xe, vào căng tin, bất kỳ nơi nào tôi đến: trên đôi vai của những đứa trẻ đáng yêu này. Một trong những giáo viên biết nắm bắt mọi phút giây hạnh phúc trong hiện tại.”

“Xin lỗi, những giáo viên gì cơ?” “Biết nắm bắt mọi phút giây hạnh phúc trong hiện tại.” “Khoảnh khắc…”

“Anh đó, nắm nắm bắt cơ hội trong ngày ấy mà.” “Đó có phải là những gì nó muốn nói? Tôi nghĩ nó có nghĩa là nắm bắt tấm thảm(18)!” Emma tạo ra một tiếng nấc vui vẻ lịch sự, mà đối với Ian, nó giống như một khẩu súng lục đang lên nòng. “Đó chính là điểm mà tôi đã mắc sai lầm! Chu choa, những ngày đi học của tôi hẳn đã rất khác nếu tôi biết được điều này! Tất cả những năm tháng đó, lăn lê bò toài trên nền gạch…”

Cảm thấy thế là đã quá đủ, Emma gắt lên, “Ian, đừng làm thế.” “Làm gì?” “Đừng có lại bắt đầu kiểu hành động của anh. Anh không phải làm thế, anh biết mà.” Anh trông có vẻ tổn thương, còn Emma thì hối tiếc vì cái miệng của mình, chồm người qua bàn và nắm tay anh. “Tôi chỉ nghĩ là anh không cần phải lúc nào cũng quan sát, hoặc lặp lại, hoặc tỏ ra châm biếm, bóng gió. Đó không phải là diễn kịch, Ian, đó chỉ là, anh biết đấy, trò chuyện và lắng nghe thôi.”

“Xin lỗi, tôi…” “Ồ, không phải chỉ mình anh, đàn ông nói chung là thế, tất cả các anh lúc nào cũng làm theo ý của mình. Ôi Chúa, con sẽ phải làm gì để ai đó chỉ nói và lắng nghe thôi!” Cô nhận thấy mình nói quá nhiều, nhưng không thể dừng lại. “Tôi chỉ không thể hiểu được vì sao cần phải như thế. Đây đâu phải là buổi thử vai.” “Ngoại trừ rằng nó cũng phần nào giống như thế, phải không?”

“Với tôi thì không. Không phải như thế.” “Xin lỗi.” “Và cũng đừng lúc nào cũng nói xin lỗi.”

“Được thôi.” Ian im lặng một lúc, và lúc này chính Emma lại cảm thấy có lỗi. Cô không nên nói ra suy nghĩ của mình; chẳng có gì tốt đẹp xảy đến sau khi nói ra suy nghĩ của mình cả. Cô định xin lỗi thì Ian thở hắt ra và chống tay lên má. “Tôi nghĩ điều đó là gì, nếu cô là giáo viên mà không được sáng sủa hoặc dễ nhìn hoặc nổi tiếng hay đại loại thế, và rồi một hôm, cô nói một điều gì đó và khiến mọi người bật cười, đúng, cô sẽ phần nào tóm lấy cơ hội đó, phải không nào? Cô nghĩ, à, mình cũng hài hước,mình mình có khuôn mặt to ngớ ngẩn này, đùi to và không ai ngưỡng mộ mình, nhưng ít ra mình có thể khiến mọi người bật cười. Và đó sẽ là một cảm giác thú vị, việc khiến cho mọi người cười ấy, và có lẽ cô sẽ trở nên hơi dựa dẫm vào nó. Kiểu như, nếu không hài hước thì cô chẳng thể… làm gì.” Lúc này anh đang nhìn vào khăn trải bàn, dùng ngón tay vun vun những mảnh vụn bánh mì tạo thành một hình kim tự tháp nhỏ khi nói. “Thật ra, tôi nghĩ tự cô có thể biết được đó là gì.”

Emma đặt tay lên ngực mình. “Tôi ư?” “Làm bộ làm tịch.” “Tôi không làm bộ làm tịch.”

“Hành động đó hơi giống lũ cá vàng trong công viên mà cô vừa nói khi nãy.” “Không, tôi… sao nào?” “Tôi chỉ nghĩ là chúng ta rất giống nhau, cô và tôi. Thỉnh thoảng.”

Suy nghĩ đầu tiên của cô là cảm giác bị xúc phạm. Không, tôi không như thế, cô chỉ muốn nói vậy, thật là một ý nghĩ kỳ cục, nhưng anh đang mỉm cười với cô một cách - nói thế nào nhỉ - rất trìu mến, và có lẽ cô đã hơi gay gắt với anh. Thay vào đó, cô nhún vai. “Dù sao thì tôi cũng không tin điều đó.” “Điều gì?” “Rằng không có ai ngưỡng mộ tôi.”

Anh nói bằng giọng mũi đầy hài hước. “Nhưng thực tế dường như chứng minh điều ngược lại.” “Tôi đang ở đây, phải không nào?” Sau đó là một khoảng im lặng; cô thật sự đã quá say, và lúc này đến phiên cô nghịch nghịch những vụn bánh mì trên bàn. “Nói thật là tôi đang nghĩ thời gian gần đây trông anh khá hơn rất nhiều.” Anh đưa cả hai tay ôm bụng. “À, tôi đã tập luyện.”

Rất tự nhiên, nhìn anh và cho rằng đó thật sự không phải là một khuôn mặt xấu trai; không phải khuôn mặt của một cậu bé xinh xắn ngớ ngẩn nào đó, mà là khuôn mặt của một người đàn ông đích thực và lịch sự. Cô biết rằng sau khi thanh toán hóa đơn xong, anh sẽ tìm cách hôn cô, và lần này, cô sẽ để cho anh làm điều đó. “Chúng ta nên đi thôi,” cô nói. “Để tôi gọi tính tiền.” Anh làm động tác vẫy tay gọi người phục vụ. “Thật kỳ lạ phải không, cái điệu bộ nhỏ mà mọi người đều diễn ấy? Tôi tự hỏi không biết đó là ý tưởng của ai?”

“Ian?” “Gì cơ? Xin lỗi. Xin lỗi.” Hai người chia đôi chỗ tiền phải trả như đã hứa và trên đường đi ra, Ian mở cửa, đá mạnh phía dưới để tạo cảm giác là nó đã đập vào mặt anh. “Một ít hài kịch hình thể ở đó…”

Bên ngoài, một đám mây đen u ám đã che kín bầu trời. Cơn gió ấm áp cùng với tiếng sét rền vang báo hiệu một cơn bão sắp tới, và Emma cảm thấy váng vất lẫn mùi rượu dễ chịu khi họ đi bộ về phía Bắc qua quảng trường. Cô luôn ghét Covent Garden, với những ban nhạc người Peru, những kẻ tung hứng và những trò đùa gượng gạo, nhưng tối nay, nó dường như trở nên thú vị, thú vị và tự nhiên như thể ở trong vòng tay của người đàn ông này, người luôn tử tế và quan tâm đến cô, thậm chí anh đang khoác áo lên một bên vai bằng một chiếc khuyết nơi cổ áo. Nhìn lên, cô thấy anh đang cau mày. “Gì thế?” cô hỏi, đưa tay ra nắm chặt cánh tay anh. “Cô biết đó, chỉ là tôi cảm thấy mình đã hơi ‘nổ’, thế thôi. Căng thẳng, cố gắng quá sức, đưa ra những lời nhận xét dở ẹc. Cô có biết điều tồi tệ nhất của một nghệ sĩ độc diễn là gì không?”

“Trang phục à?” “Đó là mọi người luôn mong đợi bạn phải ‘diễn’. Bạn phải luôn theo đuổi tiếng cười…” Và phần nào để thay đổi đề tài, cô đặt hai tay lên vai anh, tựa mình vào người anh để lấy thăng bằng khi cô nhón chân lên hôn anh. Miệng anh ươn ướt nhưng ấm áp. “Quả mâm xôi và vani,” cô thì thầm khi môi họ chạm vào nhau dù trên thực tế anh có mùi pho mát và rượu. Cô không quan tâm. Anh cười và cô hạ chân xuống đất, vẫn giữ khuôn mặt anh trong tay mình và nhìn lên. Trông anh như thể muốn khóc vì cảm động và cô cảm thấy vui vì mình đã làm thế.

“Emma Morley, tôi chỉ có thể nói rằng…” Anh nhìn xuống cô với một thái độ hết sức trịnh trọng. “Tôi nghĩ là cô thật sự đáng ngưỡng mộ.” “Ian, với những lời ướp mật đó,” cô nói. “Mình về chỗ của anh nhé? Trước khi trời bắt đầu mưa.” Biết ai không? Bây giờ là mười một giờ rưỡi. Cậu đang ở đâu thế, cô gái xấu xa? Thôi được. Hãy gọi cho mình bất cứ lúc nào. Mình vẫn ở đây. Mình sẽ không đi đâu hết. Tạm biệt.

Tại một góc phố trên đường Cally, căn hộ của Ian chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn đường và đèn pha từ những chiếc xe buýt hai tầng thỉnh thoảng chạy ngang qua. Cứ mỗi phút, cả căn phòng rung lên vài lần vì một vài chiếc xe chạy qua khu phố Puccadilly, Victoria hay các chuyến tàu điện ngầm ở ga Northern Lines hay những chiếc xe buýt số 30, 10, 46, 214 và 390. Xét về mặt giao thông công cộng, đây có thể là căn hộ tuyệt vời nhất ở Luân Đôn, nhưng chỉ trong phạm vi đó thôi. Emma có thể cảm nhận được những cơn rung chuyển này ở lưng khi cô nằm xuống chiếc giường có thể gấp thành ghế Sofa, chiếc quần tất cả cô đã phần nào được kéo xuống dưới đùi. “Đó là gì?” Ian lắng nghe để nhận ra vật thể đang gây nên tiếng rung. “Tàu điện ngầm ở Piccadilly đi hướng Đông.”

“Sao anh có thể chịu đựng được nó, Ian?” “Cô sẽ quen với nó. Vả lại tôi có thứ này…” và anh chỉ tay về phía hai con giòi béo ị làm bằng sáp màu xám trên bệ cửa sổ. “Nút bịt tai đúc bằng sáp.” “Ồ, được đấy.”

“Có một hôm tôi quên lấy chúng ra và thế là sau đó tôi đã nghĩ rằng mình bị u não. Tất cả trở nên giống như trong bộ phim Children-of-a-Lesser-God, nếu cô hiểu được ý tôi muốn nói.” Emma cười lớn, sau đó nhăn mặt khi một cơn buồn nôn khác kéo đến. Anh nắm lấy tay cô. “Cảm thấy đỡ hơn không?”

“Tôi ổn miễn là không nhắm mắt lại.” Cô xoay người nhìn anh, kéo cái chăn bông xuống để nhìn thấy mặt anh và cảm thấy chút buồn nôn khi nhận ra rằng cái chăn không có lớp bọc ngoài và có màu của súp nấm. Căn phòng có mùi giống như của một cửa hàng từ thiện, mùi của đàn ông sống một mình. “Tôi nghĩ là do chai rượu thứ hai gây ra.” Anh mỉm cười, nhưng ánh đèn pha trắng của một chiếc xe buýt quét qua căn phòng, và cô có thể nhận thấy rằng anh có vẻ phiền muộn. “Anh giận tôi à?” “Dĩ nhiên là không. Chỉ là, cô biết đó, khi đang hôn một cô gái và cô ấy đột nhiên dừng lại bởi vì cảm thấy buồn nôn…” “Tôi đã nói với anh rồi, đó chỉ vì say rượu. Tôi đã có một buổi tối vui vẻ, thật sự là thế. Chỉ là vì tôi muốn lấy lại hơi thở. Đến đây nào…” Cô ngồi dậy để hôn anh nhưng chiếc áo ngực của cô co dúm lại khiến phần dây bên dưới ấn vào sát nách cô. “Ái!” Cô kéo mạnh nó trở lại chỗ cũ, sau đó chán nản vùi đầu vào giữa hai gối. Lúc này, anh đưa tay ra sau xoa xoa vào lưng cô, giống như một y tá và cô cảm thấy bối rối vì đã làm hỏng mọi việc. “Tôi nghĩ là tôi nên đi.”

“Ồ, được, nếu đó là điều cô muốn.” Họ lắng nghe tiếng lốp xe trên con đường ẩm ướt, đèn pha rọi sáng căn phòng. “Đó là gì?”

“Xe buýt số 30.” Cô kéo mạnh chiếc quần tất lên, sau đó loạng choạng đứng dậy và xoay chiếc váy lại. “Tôi đã có một buổi tối vui vẻ.” “Tôi cũng thế…”

“Chỉ là uống quá nhiều rượu thôi…” “Tôi cũng thế…” “Tôi sẽ về nhà và làm cho mình tỉnh táo lại…”

“Tôi hiểu. Nhưng thật tiếc.” Cô nhìn đồng hồ đeo tay của mình. 11 giờ 52 phút. Dưới chân cô, tiếng xe điện ngầm đang ầm ầm chạy qua, nhắc cô nhớ rằng mình đang đứng tại điểm chết của tâm điểm giao thông đặc biệt. Năm phút đi bộ đến King’s Cross, trạm tàu điện ngầm Piccadilly đi hướng Tây thì khoảng 12 giờ 30 sẽ về đến nhà. Mưa bám trên khung cửa sổ, nhưng không nhiều. Nhưng cô hình dung phải đi bộ đến cuối đầu kia con phố, sự im lặng của căn hộ trống khi cô mò mẫm tìm chìa khóa, bộ quần áo ướt dính sát vào lưng. Cô tưởng tượng cảnh một mình mình trên giường, trần nhà quay cuồng, vật vã trên chiếc giường Tahiti, cảm giác nôn nao, nuối tiếc. Liệu không ở lại đây có thật sự là sai lầm tồi tệ nhất, có được một chút ấm áp, một chút yêu thương, gần gũi để thay đổi cuộc sống? Hay cô đúng là một trong những cô gái mà thi thoảng cô vẫn nhìn thấy trên tàu điện ngầm: nôn mửa, tái xanh và cáu kỉnh trong chiếc váy dự tiệc đêm qua? Mưa tạt vào cửa sổ, lần này mạnh hơn một chút.

“Để tôi tiễn cô ra ga?” Ian vừa mặc áo thun vào vừa nói. “Hay có lẽ…” “Gì cơ?” “Cô có thể ở lại, ngủ lại đây? Chỉ là, cô biết đó, cuộn mình vào nhau thôi.”

“Cuộn mình?” “Cuộn mình, ôm ấp. Hoặc thậm chí không gì cả. Chúng ta có thể chỉ nằm đơ người bối rối suốt cả đêm nếu cô muốn.” Cô mỉm cười, và anh cười đáp lại vẻ đầy hy vọng.

“Có kính áp tròng không,” cô nói. “Tôi không mang theo cái nào cả.” “Có đấy.” “Tôi không biết là anh cũng đeo kính áp tròng cơ đấy.”

“Vậy cô nói xem… chúng ta còn điểm chung nào nữa không.” Anh tủm tỉm và cô cũng cười khe khẽ. “Có khi nào có một đôi bịt tai bằng sáp dự trữ đâu đó nếu cô may mắn.” “Ian Whitehead. Tên dẻo miệng.” “… hãy nhấc máy đi, nhấc máy đi, nhấc máy đi. Gần nửa đêm rồi. Khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ đêm, anh sẽ biến thành một cái gì, anh không biết, có thể là một tên ngốc. Vì thế, dù thế nào, nếu còn nhận được tin này…”

“Xin chào? Xin chào?” “Em ở đó à!” “Chào, Dexter.”

“Anh không đánh thức em chứ?” “Vừa về. Anh ổn không đấy, Dexter?” “Ồ, anh ổn.”

“Vì nghe giống như anh hơi say thuốc.” “Ồ, chỉ là anh vừa mới dự một buổi tiệc. Chỉ có anh. Một bữa tiệc nhỏ riêng tư.” “Vặn nhỏ tiếng nhạc xuống được không?”

“Thật ra anh vừa tự hỏi… giữ máy nhé, anh sẽ vặn nhỏ tiếng nhạc xuống… em có muốn đến chỗ anh không. Có sâm banh, có nhạc, thậm chí có cả một ít ma túy. Alo? Alo? Em còn ở đó chứ?” “Em tưởng chúng ta đã quyết định rằng đây không phải là ý hay?” “Anh không thể say bí tỉ là lại gọi và mong rằng em sẽ…”

“Thôi nào, Naomi, làm ơn đi? Anh cần em.” “Không!” “Em có thể đến đây trong khoảng nửa giờ mà.”

“Không! Trời đang mưa rất to.” “Anh không bảo em đi bộ. Hãy đón taxi. Anh sẽ trả tiền.” “Em đã bảo là không!”

“Anh thật sự cần phải nhìn thấy ai đó, Naomi.” “Thế thì gọi Emma đi!” “Emma ra ngoài rồi. Vả lại cô ấy không phải đối tượng anh cần. Em biết ý anh mà. Sự thật là, nếu anh không chạm vào một người nào đó trong đêm nay, anh nghĩ là anh có thể sẽ chết.”

“…” “Anh biết em còn ở đó. Anh có thể nghe tiếng em thở.” “Được rồi.”

“Rồi sao?” “Nửa tiếng nữa em sẽ có mặt ở đó. Đừng uống rượu. Hãy đợi em.” “Naomi? Naomi, em có biết rằng?”

“Gì?” “Em có biết rằng em đang cứu vớt cuộc đời anh không?”.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000