Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Mười năm sau giành em về - Chương 1

Mở đầu.

Trong một ngôi biệt thự ở San Francisco, một cô gái đang quỳ gối trước hai tấm hình, ba mẹ của cô đã qua đời, bọn họ không lưu lại chút gia sản nào cho cô, mà chỉ là những khoản nợ ngập đầu, một loạt chủ nợ chạy đến đòi tiền, cô thiếu nợ phải thế chấp căn nhà này, những các khoản nợ của công ty vẫn còn rất nhiều, mà cô chỉ mới mười tám tuổi, chỉ vừa trưởng thành,đột nhiên đối mặt với nhiều đả kích như vậy, khiến cô không biết nên làm thế nào cho phải. Cô yên lặng quỳ gối trước mặt cha mẹ, cô không biết mình còn phải quỳ bao lâu, cỏ thể là đến khi cô nghĩ ra biện pháp thì mới thôi! Nhưng đã mấy ngày rồi, cô cũng nghĩ được biện pháp, ngược lại, cô bắt đầu suy nghĩ miên man, ví dụ như, phải làm sao với những món nợ này? Nếu như cô chết đi, có phải tránh được một kiếp hay không?

Nhưng cô chỉ là một cô gái nhỏ, còn chưa hưởng thụ được cuộc sống tươi đẹp này, cô không cam tâm, cô không có ý định lấy cái chết để giải quyết tất cả, nhưng có cách nào để nhanh chóng kiếm được tiền đây? Vừa nghĩ đến đó, luật sự của công ty ba cô đã đi vào, một người đàn ông trung niên, đầu lưa thưa tóc chưa được chải, nhìn qua ông ta còn lớn hơn tuổi thật mấy chục tuổi. “tiểu thư Tang Văn Nhi, công ty phái tôi tới làm đại biểu, xin hổi,lúc nào thì cô có thể giải quyết hết tất cả các món nợ trong công ty?” Giọng nói của luật sư khiến cô thấy rất chói tai, lúc nào cũng âm thanh nói chuyện cũng lên đến quãng tám.d

Tang Văn Nhi muốn đứng lên, nhưng có thể là vì quỳ quá lâu, hai chân cô không còn sức lực, phải một lúc lâu sau mới có thể đứng lên, khi cô nhìn luật sư, ông ta lập tức cảm thấy kinh ngạc, ông ta không ngờ Tang Văn Nhi lại có bộ dạng tiều tụy như thế này, cặp mắt cô còn sưng đỏ, nhìn qua rất đáng sợ.d “Tiên sinh, tôi không hiểu chuyện trong công ty, làm phiền ngài xử lý giúp tôi! Về vấn đề tiền trả nợ, tôi cần suy nghĩ một chút.” “Nhưng tiểu thư…” Nhìn bộ dạng của cô, có vẻ như không xử lý được! Luật sư lo lắng nghĩ.

Tang Văn Nhi hiển nhiên không muốn người khác nhìn thấy bản thân mềm yếu, gắng gượng nói. “Yên tâm, không quan tâm phải dùng cách nào, tôi sẽ trả sạch món nợ đó.” Thật ra, cô căn bản không làm được, mặc dù công ty này rất nhỏ, nhưng món nợ lại lên đến 100 vạn USD, đối với người hiện tại không có đồng nào trong người như Tang Văn Nhi mà nói, đó là một món tiền khổng lồ. “Được rồi, nhưng phải có kỳ hạn, tôi hy vọng cô có thể nhanh chóng làm được!” Luật sư nói chuyện với cô vẫn rất khách khí, dì sao cô cũng chỉ là một cô bé mới mất ba mẹ, nhưng thực tế rất tàn nhẫn, hiện tại đây là khó khăn mà cô đang gặp phải. “Được!” Tang Văn nhi nhỏ giọng trả lời.

Luật sư lắc đầu rời đi, sau khi ông ta rời đi, Tang Văn Nhi bắt đầu gọi điện cho bạn mình, hỏi thăm chuyện mượn tiền, nhưng câu trả lời luôn là ‘Mình xin lỗi, mình không có nhiều tiền như vậy’. Cô cười lạnh, gia thế của bọn họ tốt như vậy, sao lại có thể không có tiền? Chỉ có thể nói, những người đó không phải là những người bạn thật sự của cô, cô vốn cũng không phải lo lắng chuyện tiền bạc, nhưng đó chỉ là chuyện mấy ngày trước, giờ đây tất cả đều thay đổi, bây giờ cô biến thành một tên ăn xin, một tên ăn xin không đáng giá một đồng. Nhưng cho dù là vậy, vẫn chưa đến lúc đáng buồn nhất, trước khi bị người ta bức đến chết, nhất định cô sẽ cố gắng sống.

.