Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Mười năm sau giành em về - Chương 10

Chương 9.

Tang Văn Nhi hoảng sợ nhìn anh, rõ ràng việc anh làm là điên khùng, nhưng lại dùng ánh mắt vô tội nhìn cô, đây là ý gì? Rốt cuộc cô phải làm gì đây? “Không được! Em…” Thi Gia Phong vẫn còn duy trì nụ cười của mình. “Văn Nhi, em đừng cự tuyệt anh…anh biết em cũng rất muốn.” Anh thuận tay cởi quần lót của cô xuống, để cô trần truồng nằm trên giường mình.

Thi Gia Phong nhếch miệng, cúi thấp người ngậm lấy đôi môi hồng nhân dễ thường của cô, anh đã sớm muốn nếm thử đôi môi đó! Anh không ngừng mút lấy, lấy đầu lưỡi trêu chọc, thậm chí còn trêu chọc đôi môi và lý trí của cô. “Anh không thể…” “Yên tâm, Văn Nhi, anh sẽ không làm em bị thương.” Nụ cười câu lấy tâm hồn người khác đó, khiến lý trí của Tang Văn Nhi thiếu chút nữa là giải tán, lời của anh khiến lòng phòng bị của cô sụp đỏ.

Nụ cười của Thi Gia Phong vẫn giắt nơi khóe miệng, lúc hôn thân thể cô vẫn luôn được duy trì. “Không…” Tang Văn Nhi vẫn cự tuyệt, nhưng tiếng kêu đó lại không có tác dụng gì với Thi Gia Phong. Anh chỉ muốn cô! Anh kéo đôi tay cô đặt lên đỉnh đầu, khống chế không cho cô nhúc nhích, bàn tay lại lần mò giữa hai chân trắng mịn của cô.

“Không thể! Đừng!” Tang Văn Nhi lắc đầu kháng cự, hai chân muốn khép lại, nhưng thân thể cô bị khống chế, cô chỉ có thể xấu hổ mở rộng hai chân ra trước mặt anh. “Em cũng muốn vậy mà?” Anh dùng hai ngón tay chạm lên mật huyệt của cô, cái bụng bằng phẳng của cô lập tức sinh ra phản ứng, thân thể càng thêm không khống chế được trêu chọc của anh liên tiếp né tránh, Tang Văn Nhi nhớ lại buổi tối mười năm trước, khí đó mặc dù cô không có kinh nghiệm, nhưng dưới sự hướng dẫn của anh, vẫn mang đến khoái cảm mãnh liệt, hơn nữa còn khiến cho cô không có chút cảm giác hối hận nào. Nhưng tình hình bây giơ lại không giống, trước đó hai người còn trong gia đoạn chiến tranh lạnh, mặc dù hai người vừa hòa giải, nhưng cô vẫn chưa tỏ thái độ gì!

“Không,,,” Tang Văn Nhi trợn to hai mắt, nhìn người đàn ông phía trên, ngón tay dài của anh lại có thể chui vào trong mật huyệt của cô, một cảm giác đau đớn mãnh liệt truyền đến, mặc dù đã sinh con, nhưng vì mười năm nay cô cũng không xảy ra quan hệ với đàn ông, cho nên dũng đạo của cô lại trở nên rất chặt. Điểm này khiến ánh mắt Thi Gia Phong lại thêm một tầng dục vọng, không ngờ thân thể cô vẫn còn mê người như vậy. “Em đã sinh con rồi, sao nơi này còn chặt như vậy.” Anh không keo kiệt lời ca ngợi. Tang Văn Nhi dĩ nhiên biết ý của anh, cô cắn răng không dám phát ra âm thanh, vì như vậy sẽ khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhưng khi ngón tay Thi Gia Phong đi sâu hơn vào nơi ấm áp của cô thì dục vọng trên người đã lâu không ai khơi dậy của cô dần thức tỉnh, cô không ngăn cản được. “A…” Bụng dưới của cô căng thẳng, cảm giác giống như có người kéo cơ thể đi vậy.

Thi Gia Phong nở nụ cười tà ác, dũng đạo của cô rất hẹp, thử một lần thì biết rõ, chứng minh mười năm qua, ngoại trừ lúc sinh con ra, cô không có bất kỳ quan hệ nào với đàn ông, sau khi biết chuyện này, anh thật sự vui mừng, may mắn, mười năm qua, cô vẫn luôn chỉ có một người. “Văn Nhi, thích không?” Thi Gia Phong nói nhỏ bên tai cô. Thân thể Tang Văn Nhi hoàn toàn bị khống chế, không có cách nào để trả lời anh. “A… a…”

Thi Gia Phong hôn lên môi cô, dịu dàng dùng đầu lưỡi khuấy đảo khoang miệng cô. Tang Văn Nhi bị dục vọng làm cho mê loạn, hoàn toàn quên đi việc phản kháng, hiện tại còn muốn được Thi Gia Phong an ủi, cô quả nhiên không có cách nào để xa người đàn ông này, từng cử động của anh sao có thể không tác động tới cô đây? Thi Gia Phong kéo bàn tay nhỏ bé của cô, đưa về phía dục vọng của mình, đây là dục vọng vì cô mà bành trướng, nhúc nhích trong lòng bàn tay cô, cô sợ hãi thu tay về.

“Đừng…” Lý trí của cô vì đụng chạm mà quay về một chút, cô biết mình không nên đụng vào vật đó. Thi Gia Phong nở nụ cười, càng tách hai chân cô ra, sau đó đưa vào giữa hai chân cô,mà đỉnh dục vọng của anh không ngừng trêu chọc nơi tư mật của cô. Khuôn mặt Tang Văn Nhi đỏ bừng nhìn thứ đó của anh, có chút hối hận, không nên chỉ mới bị trêu chọc mấy cái, lập tức mất đi phòng bị, để cho anh được như ý.

“Gia Phong, em cảm thấy như vậy không tốt lắm!” Cô biết dục vọng của anh bị nâng lên, muốn hô ngừng cũng không được, nhưng cô vẫn muốn thử giãy dụa lần cuối cùng. “Gia Phong, em… a…” Tang Văn Nhi trừng to mắt nhìn ah, anh lại có thể, đưa dục vọng này vào thẳng dũng đạo của cô. “Ngoan, nhịn thêm chút nữa!” Thi Gia Phong cúi đầu hôn lên môi cô, không ngừng trêu chọc cô.

Nước mắt cô chảy xuống. “Đừng… đâu… em… đừng như vậy…” Cô từ chối hành động của anh, mười năm sau, lần nữa bị đàn ông tiến vào, lại đau giống như lần đầu tiên, nhưng tên đã lắp vào cung, anh căn bản không có cách nào để dừng lại. Anh nắm hai chân cô lên, vòng qua hông của chính mình, để dục vọng nóng bỏng của anh đi vào nơi sâu nhất trong mật huyệt của cô.

Thi Gia Phong vừa thẳng tiến, còn chưa kịp hành động, đã cảm thấy mình không nhịn được, đáng chết! Dũng đạo của cô lại có thể chặt như vậy, thiếu chút nữa khiến anh giao nộp vũ khí trước thời gian. Tang Văn Nhi nắm chặt ga giường, nhẫn nại nhịn xuống đau đớn do anh mang lại, vì cô thật sự quá nhỏ. Thi Gia Phong biết cô nhẫn nhịn, nhìn cô cắn chặt môi dưới đã muốn ra máu, cúi đầu hôn cô, hi vọng cô có thể nhả ra, thật ra anh cũng không bỏ được, anh không nhịn được dục vọng của mình muốn cô, anh cũng biết hiện tại nhất định cô rất hận mình, nhưng cô hấp dẫn anh, làm sao anh cũng không đỡ nổi.

Mặc kệ như thế nào, sau tối nay, cô cũng không thể rời khỏi anh rồi. Thi Gia Phong đột nhiên di chuyển, dục vọng cường hãn mạnh mẽ, đi vào nơi sâu nhất của Tang Văn Nhi, khiến cô không nhịn được kêu ra tiếng. “A…” Tốc độ tiến lui cực nhanh, dục vọng di chuyển trong thân thể của tang văn Nhi, khiến lý trí và dục vọng của cô chia làm hai, cho dù cực không muốn, nhưng tình hình bây giờ, cô không có cách nào để nghĩ đến

chuyện khác, chỉ có thể theo động tác của anh, không thể bận tâm những chuyện khác. "Đừng! Không thể!" Tang Văn Nhi kêu khóc, muốn ngăn lại hành động của anh. Nụ cười của Thi Gia Phong cũng không giảm, mặc dù trên trán đã có một lớp mồ hôi, nhưng anh cũng không ngăn cản được cảm giác muốn đoạt lấy cô của mình. "Anh thích nghe giọng nói của em, Văn Nhi, gọi tên anh...." Anh dùng ngón tay nhẹ nạy hàm răng của cô, cắn lấy đôi môi đỏ mọng, ngón tay đưa vào trong khoang miệng nhỏ nhắn, lưu luyến lướt qua hàm răng, bàn tay ôm lấy khuôn mặt tinh xảo của cô yêu cầu. "Ngoan, anh muốn nghe giọng nói cua em, dùng âm thanh ngọt ngào của em gọi anh..."

Cậu em của Thi Gia Phong vô cùng to lớn, đang nhanh chóng ra vào trong thân thể Tang Văn Nhi, đau đớn bị khoái cảm đè lên, cô chỉ có thể bất lực nhìn anh, vô thức hàm chứa ngón tay anh, cảm giác vật khổng lồ của anh vẫn không có dấu hiệu ngừng lại, liên tục di chuyển. "Văn Nhi, gọi tên anh." Thi Gia Phong nhiều lần mở miệng lại không nhận được câu trả lời cua cô, cũng không tức giận. Nhưng đôi mắt đẫm nước của Tang Văn Nhi lại nhìn anh, không nói gì.

Thi Gia Phong mỉm cười với cô, đột nhiên cúi đầu ngậm lấy đầu nhũ của cô, dùng răng cắn, cũng đưa ngón tay dò xuống nơi hai người giao hợp trêu chọc tiểu hạch nhạy cảm, sau đó thô lỗ xâm nhập vào trong tiểu huyệt. "A...đau!' Tang Văn Nhi oán hận nhìn chằm chằm Thi Gia Phong. Thi Gia Phong tiến lên một cái, lại dùng lửa dục tấn công nơi yếu ớt của cô, khiến cô lần nữa bị đau gào thét, anh đã bị dục vọng khống chế, không biết thương hoa tiếc ngọc, chỉ biết đem lại khoái cảm cho chính mình.

"Đừng...đừng tay .....a...."Giọng nói của Tang Văn Nhi càng thêm run rẩy, cô thật sự không chịu nổi công kích mãnh liệt này. Thi Gia Phong đùa bỡn cánh hoa mềm mại, lấy hai ngón tay vạch ra cánh hoa đang ôm trọn dục vọng của mình, nhìn dục vọng của mình ở trong cô đỏ lên, ái dịch cũng chảy ra khỏi tiểu huyệt, cảm giác cô ướt át bao quanh mình. "Đừng....đừng...." Tang Văn Nhi giãy dụa thân thể, vội vã muốn thoát khỏi anh, nhưng lại không cách nào di chuyển vì bản tay anh đang bóp chặt hông cô, ánh nhìn chằm chằm của Thi Gia Phong như một dòng điện chạy qua mọi giác quan của cô, cảm giác như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc, nhanh chóng trèo lên rồi lại nặng nề rơi xuống!

"Em thật đẹp...." Người đàn ông đột nhiên gia tăng tốc độ tiến vào khiến cô không kịp phản ứng, thân thể truyền đến cảm giác kỳ quái, giống như có dòng điện chạy trong thân thể, nơi giao hợp không ngừng run rẩy, "A....ưm....a..." Cảm thấy tiểu huyệt của Tang Văn Nhi chảy ra nhiều ái dịch, chất lỏng trong suốt chảy xuống dục vọng của anh, Thi Gia Phong tà mị giương cao khóe miệng: "Thích không? Dáng vẻ em giống như rất thoải mái." Tang Văn Nhi ngượng ngùng quay mặt đi, không cách nào ngăn cản vui thích trong thân thể do anh mang lại, xấu hổ đè xuống dục vọng của mình.

Thi Gia Phong nhìn cô, ngay sau đó đưa ra đầu lưỡi ướt át, ác ý trêu chọc đầu nhũ của cô, cô cả kinh run rẩy, giữa hai chân lại trần ra nhiều ái dịch trong suốt, khiến anh ra vào càng thuận lợi. "Đừng....a....a....không....a......" Tang Văn Nhi vô dụng thở hổn hển. "Em thích như vậy đúng không?" Thi Gia Phong nâng cao hai chân Tang Văn Nhi gác lên vai, tư thế như vậy khiến cánh hoa của cô càng thêm nở rộ, thậm chí có thể nhìn thấy tiểu hạch núp dưới cánh hoa và ánh dịch không ngừng tràn ra hoa kính.

Thi Gia Phong không ngừng di chuyển trong thân thể cô, nhìn mình bị cô cắn nuốt, nhìn hai đầu nhũ đỏ ửng của cô, vì anh di chuyển mà rung động, còn thu hết vẻ mặt nhẫn nhịn và thở hổn hển của cô vào mắt. "Không...đừng..."Cô thử biện giải cho mình. "Yên tâm, sẽ không có người biết, em hào phóng thừa nhận là được rồi." Anh lại lần nữa dùng sức động, không cho cô cơ hội thở dốc.

Cho đến khi Tang Văn Nhi nghĩ mình chết mất, đột nhiên một dòng điện chạy qua thân thể cô, tiếp đó là một dòng nước ấm đi vào chỗ sâu nhất trong cánh hoa. Ánh sáng hiện lên, hai người bên trong căn phòng, một người vẫn còn ngủ say, một người khác lại đang nhìn đối phương. Thi Gia Phong hài lòng nhìn Tang Văn Nhi, tối hôm qua là một thể nghiệm tốt mặc dù mười năm trước hai người đã trải qua, nhưng lúc đó bản thân anh uống say, hiện tại mới cảm giác được ngọt ngào.

Tang Văn Nhi như mệt muốn chết rồi, dưới hốc mắt hiện lên quầng thâm nhàn nhạt, hết cách rồi, tối hôm qua, hai người đã nghỉ ngơi quá muộn. Thi Gia Phong muốn bảo vệ cô, muốn nhét cô vào trong cánh chim của mình, nhưng theo tính cách của cô, nhất định sẽ không đồng ý, tay của anh vuốt ve khuôn mặt cô, cũng không phải muốn gọi cô dậy, chỉ vì khuôn mặt cô thật đẹp. Tang Văn Nhi bỗng nhiên nhúc nhích, là vật gì đang quấy nhiễu giấc ngủ của cô? Cô tức giận đẩy tay anh ra.

Thi Gia Phong buồn cười nhìn động tác của cô, sao lại đáng yêu như vậy? Tang Văn Nhi đang ngủ đột nhiên ý thức được có cái gì không đúng, lập tức mở mắt, vì bình thường Tang Tuấn sẽ không bao giờ dậy sớm hơn cô. “Em tỉnh rồi?” Nụ cười của Thi Gia Phong hiện ra ngay trước mặt cô.

Tang Văn Nhi cau mày, sau đó trừng to mắt nhìn anh, nghĩ đến chuyện tối hôm qua hai người làm… “Em không sao chứ? Sáng sớm đã trừng to mắt như vậy, sẽ khiến con ngươi bay ra ngoài đó.” Thi Gia Phong che kín hai mắt cô. Tang Văn Nhi mở tay anh ra. “Em…”

Thi Gia Phong ôm cô vào ngực mình. “Muốn nói gì thì nói đi! Anh có thể nghe em nói, đặc biệt là lúc này!” Tang Văn Nhi muốn kéo dài khoảng cách của hai người, nhưng anh lại ngày càng gần, thân thể hai người dán chặt, cô rõ ràng có thể cảm nhận được bụng dưới của anh có gì đó. “Anh đừng như vậy, em rất không thoải mái!” Thi Gia Phong buồn cười nói. “Hết cách rồi, anh muốn ôm em như vậy.”

Tang Văn Nhi vẫn giãy dụa. “Anh khuyên em đừng lộn xộn, nếu không anh cũng không chắc chắn tiếp theo chúng ta sẽ làm gì!” Thi Gia Phong uy hiếp cô. Tang văn Nhi nhìn anh chằm chằm, Thi Gia Phong hôn lên trán cô, nói với cô. “Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”

Anh sẽ ở trên giường nói chuyện nghiêm túc với phụ nữ? Tang Văn Nhi tức giận nghĩ. “Em yêu anh không?” Thi Gia Phong trực tiếp hỏi. Tang Văn Nhi không hiểu, tại sao anh lại hỏi như vậy. “Không biết, cả đời này em cũng sẽ không yêu anh!”

Tang Văn Nhi che giấu suy nghĩ trong lòng mình, nói trái với lương tâm. Thật sao? Cô vẫn không chịu thừa nhận! “Văn Nhi, vậy em nghĩ anh sẽ yêu em sao?” Thi Gia Phong nâng cằm cô lên.

Tang Văn Nhi đúng là từng vọng tưởng như vậy, nhưng điều đó có khả năng sao? Anh chỉ xem cô như một trò chơi mới, sau một thời gian, anh sẽ không còn cảm giác gì với cô, sao có thể yêu cô đây? “Em chưa từng nghĩ tới!” “Tại sao lại chưa từng nghĩ?” Thi Gia Phong có chút khó chịu, chẳng lẽ cô chưa bao giờ ôm hi vọng với anh sao?

“Vì không đáng giá để nghĩ!” Cô tức giận nói. Thi Gia Phong biết tức giận của cô vẫn chưa tiêu, cho nên lập tức nói. “Nói nhảm là không được, phải nói lời thật lòng!” “Em nói thật lòng!” Tang Văn Nhi trả lời.

Anh thiếu chút nữa bị cô làm cho tức chết rồi, nhưng nghĩ tới cô căn bản chỉ mạnh miệng thôi thì anh an tâm. “Anh phát hiện, Văn Nhi, em rất kỳ quái!” Có gì kỳ quái chứ? Tang Văn Nhi ngồi dậy, muốn tìm quần áo của mình để mặc vào, cô phải nhanh chóng rời khỏi gian phòng này. Thi Gia Phong nhìn chằm chằm vào tấm lưng trần của cô. “Có phải em vẫn luôn biết người đàn ông kia là ai, nhưng vẫn không chịu nói không?”

Nhìn thân thể Tang Văn Nhi run lên, anh mỉm cười ngồi dậy, ôm lấy Tang Văn Nhi từ phía sau, hôn lên tấm lưng trần của cô. “Anh không hiểu tại sao em lại phải luôn gạt Tiểu Tuấn, nhưng anh biết em nhất định sẽ không gạt được lâu nữa đâu, sớm muộn gì nó sẽ biết.” Tang Văn Nhi cắn môi. “Anh nói cái gì? Em căn bản không biết người đàn ông đó là ai!”

Thi Gia Phong khẽ cắn lên bả vai cô. “Thật sao? Em xác định không biết sao?” Tang Văn Nhi không hiểu tại sao anh lại nói như vậy, anh có ý gì? Anh biết cái gì rồi sao? “Văn Nhi, nếu muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm, những lời này em không phải không hiểu, hơn nữa những điều em giấu giếm, cuối cùng sẽ khiến Tiểu Tuấn phản bội em.” Thi Gia Phong cố ý nói.

“Không, sẽ không!” Tang Tuấn là con trai cô, nó sẽ hiểu dụng tâm của cô. Thi Gia Phong cười khẽ, cô cũng quá chắc chắn rồi! “Nếu như anh nói cho nó biết, anh là ba nó, em nghĩ nó sẽ nhìn em như thế nào?”

Mặc dù anh đã sớm chính miệng nói ra, biểu hiện của Tang Tuấn cũng khiến anh rất hài lòng, không có tức giận vì Tang Văn Nhi giấu giếm, ngược lại còn rất vui mừng, nhưng nếu kể cho Tang Văn Nhi, đương nhiên anh phải nghiêm trọng lên một chút. Tang Văn Nhi kinh ngạc quay đầu nhìn Thi Gia Phong, sao anh lại biết? Hay anh đang nói đùa? “Anh nói cái gì?”

“Không phải em nghe rồi sao? Bí mật của em là cái này sao?” Thi Gia Phong nghiêm túc nói. Nước mắt Tang Văn Nhi lặng lẽ chảy xuống, anh biết bí mật của cô rồi sao? “Là thật!” Lần này không phải câu hỏi, mà là một câu khẳng định!

Thi Gia Phong đã nhẫn nhịn rất lâu rồi, anh đã sớm muốn biết tất cả mọi chuyện từ trong miệng cô. Tang Văn Nhi cứng ngắc lắc đầu. “Không… không phải!” “Em đừng gạt anh, anh đã đi xét nghiệm DNA rồi.” Anh lấy một bản báo cáo từ trong ngăn kéo ra.

Mặc dù hai người nói chuyện này có chút không ổn, nhưng anh không chắc chắn cô có chạy mất hay không, nên vẫn nói trước thì tương đối an toàn. Tang Văn Nhi nhìn bản báo cáo, trời ạ! Sao anh lại biết? “Hiện tại nguyện ý thừa nhận chưa?” Thi Gia Phong nói sự thật, muốn nhìn xem rốt cuộc cô có chịu thừa nhận hay không.

Tang Văn Nhi yên lặng chảy nước mắt. “Anh đã biết, còn hỏi em chuyện này làm gì?” Cô thừa nhận, vì cái này là sự thật không thể nghi ngờ. Thi Gia Phong lâu nước mắt giúp cô. “Khóc cái gì? Anh cũng không phải muốn em chịu hình phạt, chỉ muốn em thừa nhận mà thôi.”

Vậy cô đã nguyện ý thừa nhận, hôn lễ này đoán chừng có thể nắm chắc rồi. “Nếu chúng ta đã có con, vậy có phải cũng nên kết hôn rồi không?” Thi Gia Phong mong đợi nhìn cô. Sắc mặt Tang Văn Nhi đại biến, kết hôn? Anh muốn kết hôn với cô? Anh thật lòng sao? Hay là chỉ muốn Tang Tuấn nhận tổ quy tông? “Không, em không muốn kết hôn với anh!” Tang Văn Nhi kiên quyết nói.

“Cái gì?” Thi Gia Phong cau mày nhìn cô, cô có ý gì? Hai người đã có một đứa con lớn mười tuổi, cô lại chưa từng nghĩ chuyện kết hôn với anh sao? “Em không thể kết hôn với anh, chúng ta không hợp!” Tang Văn Nhi không thể kết hôn với anh. “Tại sao? Em đã sinh một đứa con thay nhà họ thi, chẳng lẽ em không muốn vào cửa chính của nhà họ Thi sao?” Thi Gia Phong tức giận nói.

Tang Văn Nhi lắc đầu, cô căn bản không xứng với anh. “Không, em không muốn vào! Không phải anh từng nói không muốn kết hôn, không muốn có con sao? Tại sao bây giờ lại cầu hôn em?” Huống chi có thể anh cũng không thật lòng. Là người không phải sẽ kết hôn sao? Tại sao Tang Văn Nhi này lại cố chấp như vậy?” “Anh mặc kệ, anh nói muốn kết hôn thì phải kết hôn!”

“Không! Em sẽ không kết hôn với anh, em muốn mang Tiểu Tuấn đi, em rời khỏi đây còn không được sao? Mọi người trong gia đình cũng không biết anh có một đứa con trai, anh có thể tiếp tục cuộc sống tự do của mình.” Tang Văn Nhi không muốn kết hôn với anh, thân phận hai người bất đồng, cô còn không biết anh có yêu mình hay không, vậy cô phải kết hôn với anh hay sao? Cô dám cưới sao? Tang Văn Nhi nói xong, ngược lại rất nhẹ nhõm, vậy tâm ý của anh thì ở đâu? Chẳng lẽ cô không để ý đến trái tim anh? “Em cảm thấy như vậy thì rất tốt?” Thi Gia Phong tức giận nói.

Tang Văn Nhi dĩ nhiên cảm thấy không tốt, nhưng trừ cách này ra, cô không còn cách nào khác. Vì để bảo vệ mình, bảo vệ con, cô nhất định phải làm như vậy. “Em cảm thấy như vậy là tốt nhất!” Cô nói lời trái với lương tâm. Thi Gia Phong nhìn cô thật lâu, cuối cùng mới nói. “Được rồi! Anh có thể không kết hôn với ưm, nhưng em cũng không thể rời khỏi nhà họ Thi!”

Tang Văn Nhi cau mày, cô có gì ở nhà họ Thi? Nếu như anh không biết cái gì hết thì thôi đi, nhưng anh đã biết toàn bộ mọi chuyện, cô phải đối mặt anh thế nào? “Không được, em muốn đi!” “Em có thể đi, anh sẽ lập tức nói chuyện này với mẹ anh, đến lúc đó xem em làm thế nào?” Thi Gia phong đánh trúng nhược điểm của cô.

Nhưng Thi Gia Phong biết, thật ra trong lòng cô rất khổ sở, vì vẻ mặt của cô khiến anh cảm thấy như vậy. “Em yên tâm, anh để cho em ở lại, chỉ vì không muốn hai người phải ra ngoài chịu khổ mà thôi! Về phần quyền giám hộ đứa bé, anh có thể bỏ qua, về sau chuyện của Tiểu Tuấn, anh cũng sẽ tuyệt đối không can thiệp!” Thi Gia Phong tuyệt tình nói xong, nhưng kỳ thật trong lòng, anh đã nắm chắc, anh muốn trình diễn một tiết mục khiến cuộc đời cô khó quên, nói xong anh lập tức đi vào phòng tắm. Trong lòng Tang Văn Nhi vẫn không thoải mái, Thi Gia Phong đồng ý nhanh như vậy, trong lòng anh nghĩ sao? Anh thật sự muốn bỏ qua quyền giám hộ Tang Tuấn? Anh thật sự không hi vọng mình có một đứa con sao? Cô không thể đoán ra rốt cuộc anh nghĩ thế nào, tất cả tình cảm lúc trước anh đối với cô đều là giả? Tại sao anh lại có thể dễ dàng nói ra những lời đó như vậy?

Anh không yêu cô, lại càng yêu con hai người, cô nên cảm thấy may mắn mới đúng, may mắn anh không cướp đi con của hai người! Nhưng lòng cô lại đau không chịu được, vì anh lại một lần nữa tổn thương cô, khiến nếm được mùi vị thống khổ.