Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 112

107: Nhân vật hậu đài(F1)

Kim sư gia thấy có nhiều người, người nào người nấy lại cầm gậy gộc khí thế hung hãn, hơi biến sắc bảo: "Láo xược! Các ngươi nhắm mắt làm càn, có biết chúng ta là ai không?" "Bất quản các ngươi là ai, đánh các ngươi xong rồi nói tiếp!" Lão bảo (Tú bà) quát lên. Bày tám tên móng rùa và đầy tớ đều đồng thanh đáp ứng, vung côn áp tới. Xuân Nha sợ đến hoa dung thất sắc, không tự chủ được nhào vào long Long Tử Tư. Long Tử Tư tuy là thư sinh, nhưng cũng có chút chí khí nam tử, ôm lấy đầu của Xuân Nha, chuẩn bị dùng lưng để che gậy đánh. Tống tri huyện và Kim sư gia cũng sợ đến nổi trốn vào sau bình phong. Tiểu Hắc cẩu dưới chân Dương Thu Trì đã nhanh như điện xẹt, cắn mạnh vào chân của hai tên móng rùa phía trước, sau đó không ngừng nghĩ cắn loạn vào chân vào đùi của những tên móng rùa và đầy tớ phía sau, chẳng những thế, nó còn thưởng luôn hai cú vào chân của tú bà, khiến mụ đau quá lá lên chói lói như heo bị chọc tiết, té phịch xuống đất.

Bọn móng rùa chưa kịp xuất thủ, thì đã bị tiểu hắc cẩu cắn đến tay chân loạn cả lên. Cùng lúc này, hai cẩm y vệ sau lưng Dương Thu Trì cùng Hầu Tiểu Kỳ cũng đã xuất thủ. Chẳng mấy chốc, dưới thân thủ xuất sắc của họ, bọn móng rùa đầy tớ đều bị đánh nằm lăn ra đất. Dương Thu Trì cười nói: "Xem ra, cái hắc điếm này của các ngươi chẳng ra gì cả."

Tiểu Hắc cầu đã trở về bên cạnh Dương Thu Trì, nhe nanh há miệng nhìn trừng lão bảo và bọn móng rùa đang khóc cha gọi mẹ, miệng của nó còn gầm gừ những tiếng đầy đe dọa. Hầu Tiểu Kỳ giẫm chân lên bụng đầy mỡ của tú bà, hỏi Dương Thu Trì: "Thiếu gia, đơn giản phế luôn chúng cho rồi, sau đó dùng mồi lửa thiêu rụi cái hắc điếm này." Những cẩm y vệ này lúc thuờng quen thói trâu bò, giờ đóng vai đầy tớ mà cũng dữ dội như vậy. Tú bà rống lên: "Mấy tên khốn các ngươi hãy đợi đấy, ở trên lão nương còn người. Các ngươi rửa sạch đít chờ vào ngồi trong đại ngục đi."

Mụ ta không nói lời này Dương Thu Trì còn không muốn làm thiệt, bây giờ thấy phía trên chúng còn có chỗ dựa, liền muốn xem coi lão quan gia nào ở phía sau làm càn. Cái quyền tiền trảm hậu tấu của cẩm y vệ đặc sứ của gã vẫn chưa dùng đến lần nào. Hơn nữa, mấu chốt của Bạch cốt án chỉ sợ phải lần theo từ Thúy Oanh lâu, nếu không dẹp yên bọn họ, nói không chừng án này không cách nào tra tiếp được. Dương Thu Trì ra hiệu cho Hầu Tiểu Kỳ thả người. Hầu Tiều Kỳ bỏ chân ra trở về bên cạnh Dương Thu Trì. Dương Thu Trì cười hỏi: "Cái mụ heo nái ngươi mau kéo đầu heo con heo nọc mập ra đây, để cho tiểu gia xem coi hắn có bộ dạng giống heo như thế nào mà có thể chịu đựng được mụ?" Tú bà và bọn móng rùa, đầy tớ đều không dám chần chờ, vội vã bò ra ngoài cửa phòng..

Dương Thu Trì thấp giọng dặn dò Hầu Tiểu Kỳ vài tiếng. Hầu Tiểu Kỳ gật đầu, lẻn ra khỏi phòng. Long Tử Tư hỏi Xuân Nha cô nương đang ngồi trong lòng mìn: "Xuân Nha. Cô không sao chứ?" Xuân nha cô nương đỏ mặt rời khỏi lòng Long Tử Tư, lắc đầu đáp: "Đa tạ Long thiếu gia, tôi không sao."

Tống tri huyện và Kim sư gia chưa hết kinh hồn. Tống tri huyện bảo: "Hiền chất, rất may, may là có cháu ở đây, nếu không...." Long Tử Tư cũng nói: "Đúng vậy, thiếu gia, xem ra mụ tú bà này quá ngang ngạnh, hay là chúng ta tránh trước một chút đi." Dương Thu Trì đáp: "Không sợ, Xuân Nha cô nương chưa nhìn thấy hung thủ, đầu dây mối nhợ coi như đã đứt, chúng ta cần phải tìm đầu mối khác. Vừa rồi tú bà sợ chúng ta hỏi Xuân Nha cô nương, nhất định là bên trong có vấn đề. Nhất định phải xác định rõ trước người đứng sau lưng chúng là ai, mới có thể tra cho rõ rốt cuộc là vấn đề gì."

Tống tri huyện cùng mọi người gật đầu lia lịa. Long Tử Tư hỏi: "Chúng ta làm sao xác định được bây giờ?" Dương Thu Trì đáp: "Rất may là tiệc rượu chưa bị đánh đổ, mọi người có đói không? Dù sao thì chúng ta cũng đói rồi, hay là ăn cho no nê thống khoái chút rồi đánh mẹ cho nó một trận." Dứt lời liền ngồi xuống trước, nâng chung rượu lên uống cạn. Tống tri huyện cùng mọi người thấy Dương Thu Trì trấn định như vậy, trong lòng cũng mạnh dạn hẳn lên, đều ngồi xuống bắt đầu ăn uống.

------------o0o---------------.