Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 119

111: Không hoan hỉ(Tiếp)

Dương Thu Trì kỳ thật là người đa sầu đa cảm, và hắn thường tự cho rằng mình chọn sai nghề. Theo đạo lý, pháp y cần phải đối diện những thi thể lạnh băng băng, và tuyệt không thể bị chút tình cảm nào tác động. Nhưng Dương Thu Trì vốn đã rơi vào thế giới tình cảm hư nghĩ không dễ dứt ra. Lúc còn là học sinh trung học, hắn thường xem tiểu thuyết của Quỳnh Dao, một bạn nữ cùng lớp cho mượn cuốn "Tụ Tán lưỡng y y", hắn xem xong, bị câu chuyện ái tình trong tiểu thuyết đó cảm nhiễm và ưu sầu khó chịu những ba ngày. Dương Thu Trì đưa mắt nhìn cảnh tịch dương ở xa xa, cố sức xua tan tâm sự trong lòng, buộc bản thân phải nghĩ, hiện giờ đang ở một đô thị lớn, thế mà lại được chứng kiến phong cảnh chiều tà tuyệt đẹp không hề có chút ô nhiễm như thế này. Tống Tình nhìn Tống tri huyện cùng mọi người quay lưng lại ở xa xa, rõ ràng là không muốn làm cho hai người bối rối. Nàng ngập ngừng một chút, quan sát gương mặt của hắn, cắn chặt hai hàm răng nhỏ nhắn, hạ quyết tâm, đột nhiên nắm tay hắn, nhón chân, nhanh chóng đặt lên môi hắn một nụ hôn...

Chỉ có thế, khối băng trong lòng Dương Thu Trì chợt sụp đổ. Hắn quay lại nhìn Tống Tình, thì thào hỏi: "Muội làm gì thế?" "Muội không biết." Tống Tình mở to mắt nhìn hắn, gương mặt bầu bĩnh đỏ hồng, núm đồng tiền thật mê người, "Chuyện hôn sự này cha mẹ của muội đã định ra từ khi muội còn rất nhỏ, nhưng.... nhưng người muội thích... muội thích ở bên cạnh huynh." Tống Tình to gan nhìn thẳng Dương Thu Trì, đôi mắt to óng ánh ánh lửa tình đang bập bùng cháy. Thì ra, nữ tử ở Minh triều không phải đều gục đầu cố gắng trở thành người hiền lương thục nữ, mà cũng dám chủ động truy cầu ái tình. Tiểu thuyết thời Minh Thanh đều miêu tả như vậy, ví dụ như "Náo Hoa Tùng" miêu tả một thiếu nữ tên là Ngọc Dung to gan theo đuổi một thư sinh anh tuấn tên là Bàng Văn Anh có thể cho thấy rõ điều này.

"Nhưng mà muội dù gì cũng phải gả cho y...." Dương Thu Trì chợt cảm thấy lòng thắt lại. Ánh mắt của Tống Tình chợt ảm đạm hẳn đi, cúi đầu không nói gì. Thấy Tống Tình như vậy, Dương Thu Trì có phần tự trách, hôn nhân thời cổ đại đâu phải do hai người làm chủ. Dương Thu Trì đương nhiên hiểu rõ điểm này, câu nói vừa rồi của mình chẳng phải là trẻ con quá hay sao? Hắn muốn Tống Tình làm gì bây giờ? Cùng hắn tư bôn hay sao? Trở về nhà khóc lóc yêu cầu từ hôn chăng? Để một cô gái như nàng tự xử lý chuyện mà nàng căn bản không có quyền xử lý, hắn quả thực là quá ích kỷ rồi.

Dương Thu Trì nhìn về phía Tống tri huyện cùng mọi người, đột nhiên phát hiện Tống Vân Nhi một mình lẻ loi đứng một góc, không biết là đang nghĩ gì. Hắn hiện giờ không có đủ thời gian để nghĩ coi Tống Vân Nhi đang có tâm sự gì, trước hết ổn định một đầu rồi hẳn hay, nên cầm lấy tay Tống Tình bảo: 'Được rồi, chuyện này đừng nghĩ đến nữa, chúng ta đi thôi." Tống Tình gật gật đầu, hai người sánh vai nhau dấn bước cho kịp với Tống tri huyện cùng mọi người. Hiện giờ thì Dương Thu Trì có thì giờ đoán được suy nghĩ của Tống Vân Nhi rồi. Cô thiên kim tiểu thư điêu ngoa này nhất định là ngầm lưu luyến hắn, hắn hiểu rõ như thế, dù chưa nói thành lời, nhưng không biết nguyên nhân vì sao, được ở chung với nàng hắn thật là vui vẻ. Dương Thu Trì lén nhìn Tống Vân Nhi, thấy nàng không thèm để ý gì đến hắn, vốn định nói với nàng vài lời, nhưng lại sợ Tống Tình lại nghĩ khác, khi đó chẳng khác nào dập được hồ lô thì quả bầu nổi lên, tránh gió lại gặp phải bão. Dương Thu Trì đột nhiên phát giác, bản thân hắn đang đứng giữa hai cô gái, quay sang trái hay sang phải đều không thể, thật không có cái khổ nào bằng.

Mọi người cùng đến Bách hộ sở nha môn của Ngưu bách hộ, cách tri phủ nha môn không xa. Sau khi an bày chỗ ở xong, Ngưu bách hộ bày tửu yến, mời rất nhiều ca nữ tới xướng hát khiêu vũ uống rượu trợ hứng, cố gắng tận lực nịnh nọt Dương Thu Trì, cho tới nửa đêm mới tan. Sáng hôm sau, Dương Thu Trì cùng mọi người thức dậy vệ sinh xong, Ngưu bách hộ đã sớm chờ sẵn ở phòng khách. Dương Thu Trì chuẩn bị ăn sáng để quay trở về Quảng Đức huyện, thì gác cổng vào báo có tri phủ đại nhân của Ninh Quốc phủ tới thăm hỏi. Ngưu bách hộ vội vả ra cửa nghênh tiếp. Vị tri phủ đại nhân này chẳng phải là có việc ra ngoài rồi sao, sao lại nhanh chóng quay về thế? Điều này cũng không lạ, bỡi vì nếu một phó bí thư tỉnh ủy bị giết trong phòng làm việc, thì đó nhất định là một chuyện lớn, lão thân là bí thư tỉnh ủy, người đứng đầu cả tỉnh, đương nhiên cần phải đi suốt đêm trở về xử lý rồi!

Tống Vân Nhi và Tống Tình đều là nữ quyến, không tiện tham gia các cuộc gặp mặt chính thức của quan trường, nên lui vào sau hậu đường, đương nhiên Xuân Nha cũng phải phải theo. Long Tử Tư là cân ban của Dương Thu Trì, nên đứng sau lưng hắn. Mọi người ở phòng khách chờ một lúc, thì thấy Ngưu bách hộ và tri phụ sánh vai nhau tiến vào. Ngưu bách hộ cười ha ha kéo tri phủ đến trước mặt Dương Thu Trì, giới thiệu: "Chu đại nhân, ty chức dẫn kiến cho ngài một vị bằng hữu tốt," rồi chỉ Dương Thu Trì tiếp, "Đây chính là hảo bằng hữu của ty chức, phá án như thần, Dương Thu Trì Dương huynh đệ." Rồi y quay sang Dương Thu Trì dẫn kiến: "Huynh đệ, đây là quan phụ mẫu trong Ninh quốc phủ của chúng ta, Chu tri phủ Chu đại nhân." Dương Thu Trì cúi người thi lễ: "Tại hạ tham kiến tri phủ đại nhân!"

Ở Minh triều, tri phủ thuộc hàng chánh tứ phẩm, chức vụ tương đương bí thư tỉnh ủy, được coi như cán bộ lãnh đạo trung tầng của quốc gia. ------------o0o---------------.