Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 129

118: Đồ lão tứ bị giết (2)

Khu bần dân phía tây thành. Hiện trường Đồ lão tứ bị giết nằm trong một khu vườn nhỏ. Các bộ khoái của nha môn Ninh Quốc phủ đã phong tỏa khu vườn này, ở vòng ngoài đứng chật lão bá tánh đang tò mò xem náo nhiệt. Vài bộ khoái đang sang những nhà kế bên điều tra tuân vấn. Phụ trách hiện trường là một bộ đầu ngày hôm bội phục Dương Thu Trì đến rạp đầu xuống đất. Thấy Chu tri phủ, Dương Thu Trì và mọi người đến, y nhanh chóng đến khom người thi lễ, thưa: "Đồ lão tứ và một nữ nhân ở trong phòng, ngực của hai người đều bị đâm một đao, đã chết rồi. Hiện giờ đã tra rõ, nữ nhân bị chết là Hứa thị, bốn mươi lăm tuổi, nguyên là người ở Túy Oanh lâu, sau khi lớn tuổi bị tú bà loại thải, không còn biện pháp nào nên thuê phòng ở đây để tiếp khách. Nhưng cũng không có mấy khách đến viếng, chủ yếu là tiếp các con buôn hay tiểu tốt kiếm chút tiền còm sống qua ngày mà thôi. Đồ lão tứ này rất có thể là đến chơi cho vui, không ngờ hai người cùng mất mạng." Dương Thu Trì hỏi: "Các ngươi đã tiến hành điều tra đối với các nhà hàng xóm quanh đây chưa?"

"Điều tra gần hết rồi." "Vậy có hỏi được lần cuối thấy nữ nhân này là lúc nào không?" "Hỏi rồi, được đáp là chiều hôm kia, hàng xóm nói cô ta vừa làm sạch đế hài vừa nói chuyện phiếm với lân cư, sau đó còn mượn gạo của nhà hàng xóm nữa. Nhưng suốt ngày hôm qua không thấy cô ta đâu, cửa cũng đóng chặt, lân cư không biết họ làm gì, và cũng không ai gõ cửa tra hỏi."

"Lân cư có nghe tiếng động gì bất thường hay tiếng kêu cứu không?" Dương Thu Trì nhìn tả nhìn hữu, các nhà hàng xóm liền kề nhau, tuy đều cách nhau bằng một bức tường thấp, nhưng với khoảng cách gần như thế, có tiếng động hay hô hoán gì thì đều nghe thấy được hết. Bộ đầu nói: "Chúng tôi hỏi rồi, nhà hàng xóm hai bên đều không nghe tiếng động gì đặc biệt, càng không nghe tiếng kêu khóc gì." "Có hỏi bọn họ có thấy người lạ nào có hình dáng cử chỉ khả nghi hay không?"

"Điều này cũng đã hỏi rồi, đều nói là không có," Bộ đầu đồng tình đáp: "Lân cư còn nói, cô Hứa thị này tuổi đã lớn rồi, làm cái nghề này nhiều năm nữa, nên nhan sắc và thân thể đều không còn như trước, nên mấy ngày mới có một khách. Nghe nói Đồ lão đầu là khách thường xuyên, lân cư đều nhận ra y." Dương Thu Trì gật gật đầu, đột nhiên nghĩ đến bộ bạch cốt có vết thương ở xương thái dương mé bên phải, bèn tiện thể hỏi: "Ngươi đi hỏi xem Đồ lão tứ này có phải là người thuận tay trái không?" Bộ đầu cảm thấy hơi bất ngờ, không hiểu Dương Thu Trì vì sao lại muốn biết điều này. Nhưng y không dám nhiều chuyện, vâng dạ đi ngay. Chẳng mấy lúc sao, y quay lại mừng rỡ thưa: "Dương đại nhân, ngài quả là chân thần a, vị Đồ lão tứ này là người thuận tay trái, có đến mấy người hàng xóm đều nói như vậy."

Dương Thu Trì thầm nghĩ, cái quỷ gì đầu mà thần với yêu, từ vết thương trên xương đầu của Kim Khả Oánh mà phán đoán ra thôi mà. Nếu như Đồ lão tứ là người thuận tay trái, thì rõ ràng là hợp với tình huống kiểm tra thi thể. Lưu Bưu lại chứng minh tờ giấy nợ đó chính là do Lưu Bưu đưa cho Đồ lão tứ. Như vậy có thể nói, Đồ lão tứ rất có khả năng là người giết chết Kim Khả Oánh rồi chôn xác ở vườn rau. Rất tiếc là hiện giờ y đã chết rồi. Vì sao y muốn giết Kim Khả Oánh, có phải là có người chủ mưu đứng ở sau lưng? Chuyện này hiện giờ không có cách gì điều tra nữa rồi. Hung thủ thực sự đứng sau lưng này sao lại biết ta muốn tìm Đồ lão tứ? Dương Thu Trì lập tức minh bạch, đám người hắn đã như cơn cuồng phong truy tìm đầu mối hung thủ giết Kim Khả Oánh ở Ninh Quốc phủ này, dẫn đến đại náo Túy Oanh lâu, ngay cả Vương đồng tri cũng liên lụy bị đệ đệ giết chết. Chuyện như vậy nhất định đã sớm truyền khắp Ninh Quốc phủ. Hung thủ thực sự nhất định đã biết, sợ bị lần ra manh mối, vì thế nên giết hung thủ trực tiếp - Đồ lão tứ - để diệt khẩu.

Dương Thu Trì lại hỏi bộ đầu: "Ai là người phát hiện chuyện này sớm nhất?" Bộ đầu còn chưa nói gì, một lão già ở phía sau đã lên tiếng: "Đại nhân, là lão phu phát hiện sớm nhất." Lão đầu này khoảng sáu chục tuổi, mặt mày đầy nếp nhăn, mặc một bộ đoản sam bằng vải bố đen nhăn nhúm, nhìn rất dơ bẩn, ở eo cột một sợi dây lưng không rõ màu sắc, đeo trên đó một cái tẩu thuốc bằng gốm.

Dương Thu Trì hỏi: "Ngươi kể lại xem sao." "Vâng, lão gia," lão hán cung cung kính kính hồi đáp, "Hôm qua tôi làm công nhật một ngày cho Duyệt Lai tiểu lâu, được chút tiền công, mua gạo xong còn dư lại một ít, trưa nay bèn đi ra uống chút rượu, sau đó chuẩn bị đến đây tìm vui, không ngờ...! Tôi già cả gần đất xa trời rồi, ở một mình cô đơn lắm a." "Tôi vừa gõ cửa, liền phát hiện cửa không cài then, bèn đẩy cửa tiến vào, thì đã thấy hai người đã chết ở trên bục sưởi (Chú: Nguyên văn: chữ Kháng 匟 chính là cái bục để ngủ của người Trung quốc ở miền bắc, trong bục có ụ đốt lửa để sưởi ấm vào mùa lạnh). Tôi nhanh chóng chạy ra ngoài, thiệt là từng tuổi này, chuyện sống chuyện chết gì cũng thấy hết rồi, thế mà vô cùng kinh hoảng, vội vã chạy đi báo lý chánh. Sau đó, bộ khoái nhanh chóng đến nơi."

Hỏi xong, đã đến lúc khám nghiệm hiện trường. Chu tri phủ bảo: "Dương công tử, hiện trường án mạng này phiền công tử nhọc công khám tra a, thi cách sau khi làm xong cứ giao cho ngỗ tác ghi lại là được." "Tuân lệnh!" Dương Thu Trì cúi người đáp. Dương Thu Trì tiến vào đứng trước cửa phòng, trước hết quan sát sơ qua một vòng, thấy phòng này rất giống với phòng cũ của hắn trước kia: cùng một loại gạch sống, ở ngoài có hai gian, ở giữa có thông đạo.

Trước hết, hắn quan sát kỹ cửa chính. Đây là một cửa có hai cánh, cánh cửa sơn nhiều màu loang lổ, vô cùng cũ kỹ. Bên trong cửa then cài méo lệch qua một bên, nhớ vị trí của then cài này, Dương Thu Trì nhẹ kéo chốt cửa lên, quan sát cẩn thận, thấy then cài hơi hướng về bên ngoài, có vài vết xước nhỏ dưới đó thu hút sự chú ý của hắn. Nhưng vết xước này có cự li tương đối đều nhau, chính là do một bên cánh cửa hơi xệ xuống tạo ra. Các vết xước này rất rõ, thời gian lưu lại xem ra không lâu. Dương Thu Trì lại nhẹ khép hai cánh cửa lại, quan sát một hồi, phát hiện hai cánh cửa khép lại không kín, có một kẻ hở, theo tình huống vừa rồi mà phân tích, hung thủ có khả năng dùng vật sắc bén lách qua khe cửa, gạt chốt ở bên trong, sau đó tiềm nhập vào phòng hành hung. Hắn không hề gấp gáp tiến vào phòng, mà ngồi xuống quan sát mặt đất thật kỹ. Ánh sáng trong phòng khá tối, nhìn không được rõ lắm, trên mặt đất lại đầy dấu chân, lại không hề rõ ràng, ẩn ẩn ước ước, như có như không.

Nếu như dụng cụ lấy tĩnh điện của hắn để trên xe đa dụng không bị phá hỏng, thì việc phát hiện dấu chân bị bụi phủ mờ hoặc là dấu chân vô nhan vô sắc sẽ vô cùng hữu hiệu, có thể giúp tìm kiếm trên hiện trường cực lớn, lại có thể phát hiện và sao lưu dấu chân. Sau khi rút ra được dấu chân rồi, bước tiếp theo là đem so sánh với các dấu chân để lại chung quanh người chết lúc xảy ra án mạng. Ví dụ, lão hán đi báo án rõ ràng là không thể để lại dấu ấn trong thời gian nạn nhân tắt thở được. Như vậy, có thể loại trừ và thu hẹp phạm vi nghi phạm thông qua việc lấy dấu chân này. Cẩn thận tránh những dấu chân ở bên ngoài, Dương Thu Trì bước đến đường thông giữa nhà, thò đầu vào trong xem xét, thấy cửa sở cũng làm bằng gạch sống, mền gối bị cuốn loạn sang một bên trên bục ngủ, nhiễm đầy máu đỏ, trên đó có hai thi thể, toàn thân đều là huyết, trên mặt đất có một vũng máu, ngoài ra còn có những dấu máu do việc phun ra tạo thành. Trên tường và trên bục hiện đầy dấu lau máu. Dương Thu Trì cúi người xuống nhìn mặt đất xem có dấu vết gì không, nhanh chóng phát hiện dấu giày lộn xộn nhưng đồng dạng với ngoài cửa trước, và cũng vô cùng mơ hồ. Dương Thu Trì cẩn thận tránh né dấu giầy, đứng ở một bên quan sát hai thi thể trước.

Người chết là một nam một nữ, nam xem ra là Đồ lão tứ, bộ dạng sắp sửa sáu chục tuổi, năm ngửa ra trên bục ngủ, một tay nắm chặt lấy bục, phần thân phía dưới còn ở trong mền, thân thể ốm o như que củi hoàn toàn không có mảnh vải, lồng ngực ở vị trí tim bị một vết thương lớn. Lấy một cây thước tiến hành đo đạc ước lượng, hắn phát hiện vết thương có độ dài khoảng 0.9 thốn, bề ngang có hình thoi, góc vết thương thì một bên cùn một bên sắc, gờ vết thương chỉnh tề, bên trong vết thương không có phần thịt bầy nhầy vô tổ chức nào. Từ đây có thể phán đoán, đây là một vết thương do vật sắc bén tạo thành, hung khí có thể là đao một lưỡi. Từ phía cùn của vết thương không rõ lắm ấy, có thể phán đoán sống của thứ hung khí này không dày. Từ chiều dài của vết thương mà xét, thì lưỡi đao có vẻ khá nhỏ, rất có thể là loại hung khí giống chủy thủ hay đại loại như vậy. Dương Thu Trì tìm thanh que dài, nhẹ nhàng thọc vào trong vết thương, đến khi đụng đáy vết thương mới rút ra, thấy nó có độ dài ước khoảng sáu thốn, từ đây có thể thấy, hung khí đã cắm ngập lồng ngực.

Tuy không tiến hành giải phẩu thi thể, không thể phán đoán chuẩn xác là vết đâm có trúng tim hay không, nhưng từ bộ vị của vết thương và một đống huyết to dưới thân Đồ lão tứ mà xét, thì có vẻ như hung khí đã xuyên tim. Chính vì đã đâm trúng tim, các động mạch chủ mất máu quá nhanh, nên mới tạo ra đám máu lớn như vậy. -----------o0o---------------.