Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 157

138: Không rõ nguyên nhân

Trong điều kiện nhiệt độ thông thường, tốc độ lạnh đi của thi thể người chết bình quân mỗi giờ khoảng 1oC trong khoảng mười mấy giờ, sau đó sẽ giảm với tốc độ chậm hơn đến khoảng 24 giờ sau thì bằng nhiệt độ môi trường bên ngoài. Tuy hiện giờ là mùa đông, nhưng nhiệt độ trong phòng cũng trên 0 độ C, hơn nữa không có gió, tốc độ lạnh đi tuy nhanh hơn, nhưng không thể vượt quá 2 độ C mỗi giờ. Căn cứ thi ban và thi cương vừa xuất hiện trên người tú tài, thời gian lão tú tài tử vong chỉ khoảng 2 tiếng đồng hồ trước mà thôi. Như vậy có thể tính nhiệt độ cơ thể giảm xuống tối đa không quá 4 độ C, như vậy có thể nói, nếu như nhiệt độ thi thể của lão tú tài hiện giờ vào khoảng 32 độ thì là hợp với tốc độ lạnh đi của cơ thể một cách bình thường.

Qua thăm dò vừa rồi, Dương Thu Trì phát hiện nhiệt độ thi thể của lão tú tài có thấp hơn so với người thường, nhưng rõ ràng là không đạt đến dưới 25 độ đặc trưng của hiện tượng chết cóng. Hay nói cách khác, kết quả kiểm tra phù hợp với sự lạnh đi bình thường của thi thể. Khi nhiệt độ cơ thể của con người giảm đến 32 độc C, sẽ dẫn đến sự trở ngại cho hoạt động ý thức, năng lực vận động giảm súc, thậm chí còn xuất hiện ảo giác, nhưng vẫn chưa thể bị chết. Vì thế, từ nhiệt độ cơ thể khoảng 32 độ của lão tú tài mà xét, có thể bài trừ hoàn toàn khả năng bị chết cóng. Chỉ có điều, Dương Thu Trì không thể thảo luận với người thời Minh triều về nhiệt độ cơ thể của con người, do đó chỉ có thể tìm cách khác để giải thích mà thôi.

Cổ Hàn Lâm hỏi: "Vị lỗ học nho này rốt cuộc vì sao mà chết?" Dương Thu Trì cúi người thưa: "Vãn sinh kiểm tra tử tế toàn thân của người chết, không phát hiện vết thương rõ ràng, do đó có thể bài trử khả năng bị ngoại thương chí tử. Kiểm tra xương cốt của người chết, không phát hiện hiện tượng gãy xương, về cơ bản có thể bài trừ tử vong do thụ nội thương." (Laọi võ công Cách sơn đả ngưu không nằm trong phạm vi nghiên cứu của pháp y thời hiện đại). Dương Thu Trì chỉ chất ói ra cạnh miệng của Lỗ Học Nho: "Căn cứ từ những vật nôn ra này, vãn sinh hoài nghi vị Lỗ Học Nho này hoặc là bị tật bệnh gì đó ẩn tế trong người đột nhiên bạo phát mà chết, hoặc là bị trúng độc dẫn đến tử vong."

Vị ngỗ tác lúc nãy vẫn nhất mực đứng cạnh đó lạnh lùng quan sát, lúc này chợt cười khỉnh nói: "Trúng độc? Nực cười. Ta dùng ngân châm kiểm tra qua chất nôn, không thấy biến thành màu đen, làm sao có thể trúng độc được? Thật là đáng tức cười!" Có thể chỉ ra độc vật gây trúng độc có rất nhiều, bao gồm độc tính ăn mòn, tính kim loại, độc dược gây Chương ngại các công năng của bản thân. Nó còn có chất kiềm, hợp chất vô cơ, thuốc an thần, ma túy, độc chất sinh hóa, oxide nitric, thậm chí chất dãi của rắn và hạt hoặc các loại thực vật khác đều có thể gây trúng độc. Còn dùng ngân châm thử độc chỉ có thể thực hiện đối với như chất có lưu huỳnh hoặc những chất lưu hóa, khi tiếp xúc mới dẫn đến phản ứng hóa học gây lớp đen trên cây châm bạc. Còn đối với độc vật không có chứa lưu huỳnh, ví dụ như độc khuẩn, acid nitrous, thuốc trừ sâu, v.v.. khi tiếp xúc thì ngân châm không bị biến thành màu đen. Do đó, ngân châm không đổi thành màu đen, không đại biểu cho việc không bị trúng độc.

Dương Thu Trì rất hiểu cho chỗ khó xử của một ngỗ tác, nên không cười nhạo y, chân thành nói: "Ngươi nói đó là trúng độc tì sương? Dùng ngân châm có thể tra ra tì sương, nhưng còn nhiều loại độc dược khác không làm cho ngân châm biến thành màu đen được, ví dụ như đối với nấm độc, dùng ngân châm kiểm tra không thấy biến đen, nhưng vẫn có thể làm chết người." Ngỗ tác đó thấy thái độ của Dương Thu Trì thành khẩn, cảm thấy hơi thẹn, bèn hỏi: "Ngươi nói có thể bị trúng độc chết, lại không phải là tỳ sương, vậy thì là thứ gì?" Muốn phán đoán nguyên nhân trúng độc, nhất định phải tiến hành giải phẩu thi thể, lấy dịch vị và các chất trong bao tử để tiến hành hóa nghiệm tìm độc vật. Đương nhiên không thể chỉ căn cứ kết quả này là có thể kết luận ngay trúng độc gì, mà cần phải tiến hành giải phẩu toàn diện, quan sát bệnh lý biến hóa của các cơ quan nội tạng mới phát hiện người chết lúc sanh tiền có loại tật bệnh gì không, đặc biệt là bệnh tật gây ra đột tử, hay là bị trúng độc. Ngoài ra còn phải lấy các tổ chức như gan, thận, não và máu, nước tiểu, chất dịch rồi tiến hành kiểm tra hóa nghiệm độc vật, sau đó phân tích tổng hợp mới đưa ra nguyên nhân dẫn đến trúng độc.

Nếu như còn là lúc trước, Dương Thu Trì rất có thể sẽ ngang nhiên đề nghị tiến hành giải phẩu, nhưng sau khi trải qua lần tự thả Tống Tình dẫn đến suýt bị rơi đầu, Dương Thu Trì đã trầm ổn đi rất nhiều. Thông qua chuyện này, gã hiểu ra một đạo lý rất hiển nhiên: nếu muốn bảo hộ người khác, trước hết phải bảo hộ chính mình. Cứ nghĩ, nếu như hắn nhân vì thả Tống Tình đi mà bị chém đầu, Tống Tình dù sao cũng không chạy trốn đi đâu được. Chỉ có điều, vấn đề hiện giờ gã đang đối diện chẳng phải phức tạp gì, mà là trong đầu đã quen dùng lối tư duy của xã hội hiện đại, nên rất khó thích nghi với thời này. Muốn triệt để biến đổi, chỉ sợ mất rất nhiều thời gian và khó khăn vô cùng. Vụ án trước mắt không rõ nguyên nhân tử vong, 100% pháp y thời hiện đại sẽ tiến hành giải phẩu để xác định coi đó là tật bệnh hay là trúng độc, trúng loại độc gì. Nhưng trong thời Minh triều, đừng nói gì giải phẩu, chỉ cần đề nghị giải phẩu là đã có thể bị coi phản nghịch lại lễ giáo phong kiến, hậu quả không cần nghĩ cũng biết dữ dội như thế nào.

Vì thế, Dương Thu Trì không lỗ mãng đề nghị giải phẩu, gã đi theo đường lối của cổ nhân, thông qua tổng hợp và phân tích tình huống một cách cẩn thận để tiến hành phán đoán, tra ra nguyên nhân tử vong chân chính của lão tú tài Lỗ Học Nho. Vụ án này phát sinh trong trường thi đang lúc tiến hành khảo thí, xung quanh đều có người, nhưng không hề có ai nghe tiếng kêu cứu của Lỗ Học Nho hoặc là tiếng dãy dụa, do đó có thể phán đoán, nếu như là hạ độc, thì thứ độc dược này có thể dẫn đến việc gây trở ngại cho chức năng của trung khu thần kinh hoặc của tim, dẫn đến huyết quản não và tim tăng đột biến, gây đột tử. Chỉ có tình huống này Lỗ Học Nho mới không kịp kêu cứu hoặc không có sức kêu cứu mà thôi. Đương nhiên, không thể bài trừ bản thân Lỗ học Nho có loại bệnh tật gì đó, đột nhiên phát tá dẫn đến đột tử.

Đối với câu hỏi của ngỗ tác, Dương Thu Trì lắc đầu đáp: "Trước mắt ta không biết vì sao lão chết, ta chỉ hoài nghi, nếu như muốn triệt để tra ra nguyên nhân tử vong của Lỗ Học Nho, xác định có phải bị người ta giết hay không, chỉ sợ phải thâm nhập điều tra mới phát hiện manh mối được." Tuy Dương Thu trì chưa tra ra nguyên nhân tử vong chân chính của Lỗ Học Nho, nhưng đã xác định rõ ràng là không phải chết rét. Khẳng định được điểm này, Cổ Hàn Lâm vô cùng cao hứng, bỡi vì nếu như thế bản thân lão chẳng phải chịu trách nhiệm gì. Dương Thu Trì không ngờ là bản thân trong lúc vô ý đã giúp cho quan chủ khảo này một vố. Nhưng gã hiện giờ bận không ít việc, dù gì chuyện này cũng không liên quan đến gã, hơn nữa, rốt cuộc có phải hay không phải bị người ta giết, trước khi giải phẩu không dám khẳng định, do đó gã chấp tay cáo từ.

Cổ Hàn Lâm chỉ mỉm cười nghĩ, thật không nhìn ra tên tiểu tử trước mặt lại có bản lĩnh như vậy, thật đúng là một nhân tài. Tuy bản thân lão đã thoát khỏi mọi can hệ, án mạng chỉ cần giao cho Ứng Thiên phủ là lão chẳng còn phải lo gì nữa, nhưng Cố phủ doãn của Ứng Thiên Phủ với lão có giao tình không tệ, nếu như án mạng này không phá được, phủ doãn sẽ rất đau đầu, bỡi vì dầu sao đây cũng là kỳ thi ân khoa do hoàng thượng đề ra, tra không rõ thật không biết giao phó thế nào. Vì vậy, nếu như có Dương Thu Trì giúp đỡ, hy vọng phá án sẽ tăng cao hơn nhiều. Cổ Hàn Lâm thấy Dương Thu Trì định đi, vội khẩn khoản nói: "Dương công tử, ngươi hiện giờ đã thi xong, chỉ còn chờ kết quả mà thôi, có muốn giúp đỡ tra án này cho rõ không? Ứng thiên phủ phủ doãn Cố đại nhân chính là bạn cũ của bổn quan, chờ một chút ông ta đến ta sẽ dẫn tiến công tử cho ông ta. Nếu như có công tử giúp sức, việc phá án này sẽ có thêm phần hy vọng, ông ta nhất định sẽ rất cao hứng. Ý công tử thế nào?" Kỳ thật, Dương Thu Trì là một người có lòng nhiệt thành. Kỳ thi này tên gã nằm trên bảng vàng là cái chắc, tuy nhiên không cần phải lấy lòng quan chủ khảo, nhưng thấy quan chủ khảo nói lời khá ôn hòa, nên cũng không tiện chối từ không nễ mặt.

Hơn nữa, án này rốt cuộc có phải là bị người giết hay không cũng là điều gã đang rất hiếu kỳ. Trước mắt không có chuyện gì, quản chuyện này cũng được, dù gì cũng phải chờ đến lúc Ứng thiên phủ treo bảng rồi mới về nhà nghỉ tới đầu năm sau, khi đó đưa hai mẹ con Bạch phu nhân đi nhậm chức luôn. Coi như gã hiện còn một khoảng thời gian rảnh, nên gật đầu đồng ý. ------------o0o---------------.