Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 174

146: Cùng ngủ chung phòng (P2)

Nghe Dương Thu Trì nói muốn đi ngủ chung với bọn hộ vệ, Tống Vân Nhi không vui, kéo Dương Thu Trì lại hỏi: "Ca, sao huynh không chịu ngủ chung với muội? Muội là muội muội của ca mà!" Dương Thu Trì nghe thế giật phắt mình, thầm nghĩ cái chức muội muội này của cô đâu có thật đâu, nam nữ thụ thụ bất thân, nếu như ngủ chung một phòng rồi truyền tới tai người khác thì ai còn thèm cưới cô nữa? Nhưng mà cô nương người ta nói như vậy rồi, dù sao cũng không thể làm mất mặt người ta, người ta thương tâm mà hắn cũng ... tiếc lắm a. Nếu như ở xã hội hiện đại, một "muội muội" đẹp như vậy yêu cầu Dương Thu Trì cùng ngủ một phòng, hắn nhất định sẽ mừng rỡ cười rớt quai hàm. Nhưng hiện giờ là đang ở Minh triều, lễ giáo phong kiến được xem là nghiêm khốc nhất, Tống Vân Nhi mới mười lăm tuổi chưa biết gì (hoặc giả vờ chưa biết gì), bản thân gã là một người con trai, à không, đàn ông đến từ thế kỷ hai mươi mốt, không thể làm hại phẩm giá con gái người ta a!

Nếu như hắn quyết tâm cưới Tống Vân Nhi, thì chuyện này không cần phải nói gì nữa, ngủ chung thì ngủ, trở về nhà cứ nạp nàng làm thiếp là xong! Nhưng mà, cô nàng Tống Vân Nhi này đối với Dương Thu Trì rất khác so với những nữ nhân hiện có của hắn. Ấn tượng đầu tiên mà Tống Vân Nhi gây ra cho hắn rất không tốt, hơn nữa tính cách tiểu thư quá mạnh, lại còn học đòi theo nam nhân, không thùy mị dịu dàng như nước hồ thu lay láng, do đó hắn cảm thấy hai người không hợp lắm. Chỉ có điều, hắn lại thích ở bên cạnh Tống Vân Nhi, giống như một chiến hữu hay đồng chí cùng hợp tác và tin tưởng dành cho nhau những tình cảm trân trọng nhất vậy. Dương Thu Trì chẳng nghĩ sẽ nạp Tống Vân Nhi làm thiếp, bỡi vì nàng và cha nàng nhất định sẽ không đồng ý (về điểm này thì phán đoán của hắn hoàn toàn sai lầm). Nếu như không muốn cưới người ta, thì làm hại người ta làm gì?

Dương Thu Trì tuy cũng háo sắc như tuyệt đại đa số nam nhân khác, nhưng dù sao cũng kể là kẻ có trách nhiệm và lương tâm. Nên khi nghe Tống Vân Nhi nói vậy, liền cười ha ha đáp: "Vân nhi à, ta ngủ ngáy như sấm rền ấy, sẽ làm muội chẳng chợp mắt được đâu." "Muội không sợ!" Đôi mắt đen láy của nàng nhìn hắn không chớp. "Ta còn nghiến răng nữa đó nha...."

"Muội cũng không sợ!" Tống Vân Nhi mỉm cười. "Ta còn hay nói mớ...." "Không sợ!" Tống Vân Nhi lè lưỡi.

"Ta mộng du!" Dương Thu Trì chưa chịu thua, chỉ còn biết làm trò khỉ, giả vờ cứng người như cương thi, hai tay đưa ra phía trước, hai chân cứng đờ nhảy cà phịch cà phịch về phía nàng. Trong thời cổ đại, trung y gọi mộng du là dạ du chứng, mộng chứng, dạ hành chứng... Đối với điều này thì Tống Vân Nhi biết, cười hì hì đánh vào tay Dương Thu Trì: "Ngay cả cương thi muội còn không sợ, còn sợ huynh sao?" Tuy là nói như vậy, nhưng khi nghĩ đến nửa đêm giật mình thức dậy thấy Dương Thu Trì mắt nhắm tịt, tay chân cứng đờ nhảy cà giựt quanh phòng, nàng sợ toát mồ hôi, tiện thể hỏi: "Huynh bị mộng du thiệt?" Dương Thu Trì cứng cổ gật đầu: "Đương nhiên là thật! Sợ không?"

Tống Vân Nhi xoay tròn tròng mắt: "Nếu huynh bị mộng du thật, muội sẽ điểm huyệt đạo của huynh!" Dương Thu Trì giật mình, thế này thì bó tay chấm cơm rồi! Mễ lý cháng và Hồ Giang ở cách đó không xa nghe họ nói chuyện, biết họ đang tranh luận về chỗ ngủ, liền bước lại nói: "Dương công tử, Tống cô nương nếu đã xưng muội gọi huynh với cậu, cùng ngủ một phòng cũng chẳng sao. Nam tử hán đại trượng phu quang minh lỗi lạc, người khác có nói gì thì đã sao. Hơn nữa phòng này tuy có cửa nhưng không đóng kín, không thể khóa, công tử và lệnh muội để nguyên áo quần ngủ trong phòng này thì cũng chẳng khác gì cùng mọi người ngủ mà thôi." Mễ lý chánh tán đồng với ý của Hồ Giang.

Vị Hồ Giang bốn năm chục tuổi đầu, là quan viên lão thành của triều đình, còn Mễ lý chánh có thể là ý kiến đại diện cho quan điểm của bá tánh, nếu như quan phủ và bá tánh đều đồng ý cho huynh muội hắn cùng ngủ chung phòng, như vậy chắc không có vấn đề gì, nên Dương Thu Trì "đành" gật đầu đồng ý. Tống Vân Nhi cao hứng phi thường, phân phó hộ vệ giúp Dương Thu Trì mang một cái giường vào. Dương Thu Trì cản lại: "Không cần, chỉ ngủ có một đêm thôi, trải tấm lót ra đất là được rồi. Trong phòng có lò sưởi, ấm lắm không sao đâu." Tống Vân Nhi cũng không miễn cưỡng, giúp Dương Thu Trì trải tấm lót. Dương Thu Trì không cởi quần áo đấp mền nằm ngủ. Tống Vân Nhi cười hi hi nhìn hắn, nhưng bản thân cũng không dám làm gì, để nguyên quần áo đi ngủ.

Thủ lĩnh hộ vệ Nam Cung Hùng của Dương Thu Trì phái người luân phiên canh gác, sau đó chia nhau đi ngủ. Dương Thu Trì ngủ cùng một phòng với Tống Vân Nhi, tuy là một người ngủ trên giường, một người nằm dưới đất, nhưng tim cứ mãi đập loạn nhịp. Tống Vân Nhi ngược lại chẳng để ý gì mấy đến điều này, nằm sấp trên giường nói chuyện này chuyện kia với gã.

Nói chuyện một hồi, họ đã nghe từ phòng Hồ Giang cách vách vang lên tiếng ngáy như sấm. Âm thanh đó giống như xe trâu già kéo theo một khúc gỗ lớn đi trên đường đá sỏi, lục cục lốp cốp, lục ngừng lúc dồn dập, rung rinh cả phòng, ầm ì như sấm mưa giông. Dương Thu Trì cười khổ, cách vách mà còn nghe to như thế, nếu ngủ cùng phòng chắc có mà điên. Chẳng mấy chốc sau, các phòng khác cũng vang lên tiếng ngáy. Xem ra bọn hộ vệ và bộ khoái cũng chẳng phải hạng vừa, thi nhau ngáy coi người nào to hơn, nhịp nhàng hơn, âm thanh dồn dập và vang dội còn hơn tiếng ếch nhái côn trùng kêu sau cơn mưa đầu hạ.

Tuy tiếng ngáy điếc tai, nhưng sau hai đêm liên tục không ngủ, Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi thật tế rất mệt mỏi, nói chuyện phiếm một hồi rồi ngủ lúc nào không hay. ------------o0o---------------.