Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 185

153: Hai khả năng

"Phu quân...! Phu quân....!" Bên tai truyền đến tiếng gọi xen lẫn tiếng nghẹn ngào của Phùng Tiểu Tuyết, đầu nhức buốt, Dương Thu Trì từ từ mở mắt, cảm thấy ánh sáng quá chói! Hắn lập tức nhắm mắt lại. "Ca...! Huynh tỉnh rồi, hay quá!" Đó là tiếng reo mừng của "nha đầu điên" Tống Vân Nhi.

"Con à...!" Tiếng Dương mẫu sụt sùi gọi. Ta ở đâu thế này? Dương Thu Trì cố gắng nhớ lại, đầu đau như dần. Hắn đưa tay đặt lên trán, từ từ mở mắt ra, dần thích ứng với ánh sáng chói mắt mới bỏ tay ra.

Trời đã sáng hẳn, bốn bên đều là người. Thê thiếp của Dương lão thái gia, con trai con gái, quản gia đều vây lấy hắn. Tống đồng tri và Nam Cung Hùng cùng các hộ vệ đều ở sát bên giường. Phùng Tiểu Tuyết quỳ cạnh Dương Thu Trì ôm đầu hắn, mắt lệ nhạt nhòa, thấy hắn tỉnh lại vui mừng reo lên: "Phu quân..." Rồi đứa tay gạt lệ hỏi, "Chàng cảm thấy thế nào rồi?" "Đầu đau quá, ta đang ở đâu thế này?" Dương Thu Trì muốn gượng ngồi dậy, Tống Vân Nhi đang ở cạnh đó thấy vậy giúp Phùng Tiểu Tuyết đỡ hắn lên, nói: "Ca, đầu huynh bị ngã toát ra rồi, chảy máu nhiều lắm, đương nhiên là đau rồi."

Dương lão thái gia đứng cạnh đó thở phào: "Tỉnh rồi, tốt, Thu Trì không có gì là may rồi!" Dương mẫu cũng vui vẻ nói: "Đúng a, nhờ ơn tổ tông phù hộ." Xong ứa lệ nhìn Dương Thu Trì: "Con à, con sao lại chạy đến đây làm chi vậy, làm chúng ta lo muốn chết luôn!" Dương Thu Trì nhìn bốn phía, thấy mình vẫn còn ở trong sương phòng ở tầng hai tòa tiểu lâu lúc tối, liền vụt đứng dậy chạy ra phòng khách nhìn, thấy trên xà nhà trống không chẳng có gì cả, bạch y nữ nhân treo cổ dọa cho hắn té ngã ngất đi không thấy đâu nữa.

Dương Thu Trì dùng tay chỉ lên xà ngang, nghi hoặc hỏi: "Nữ nhân đó đâu?" "Nữ nhân nào?" Dương mẫu hỏi. "Bạch y nữ nhân treo cổ trên xà nhà đó? Lúc tối con nhìn thấy mà. Ở chỗ đó đó!"

Mọi người đều cảm thấy lạnh người. Dương lão thái gia miễn cưỡng cười, khẽ ho mấy tiếng, phân phó nha hoàn và người hầu đưa Dương công tử quay trở về nghỉ ngơi. Dương Thu Trì đẩy bọn nha hoàn ra, quay lại nhìn Dương lão thái gia hỏi: "Chẳng lẽ là cháu bị hoa mắt? Không đúng. Cháu nhìn thấy rất rõ, lại không phải nằm mộng, cháu đã từng tự véo người và cảm thấy rất đau, tuyệt đối là thật đấy!"

Tống Vân Nhi cười: "Ca, coi huynh nói xạo mà y như là thật vậy kìa." Dương Thu Trì biết chuyện này vô cùng rắc rối, không thể nào bằng hai ba câu mà nói rõ được, bèn hỏi: "Vân nhi, mọi người làm sao phát hiện được ta ở đây?" Tống Vân Nhi đáp: "Trời hừng hừng sáng là muội nghe tẩu tử (chị dâu) ra hành lang gọi huynh. Muội vội dậy bước ra cửa hỏi, chị dâu nói huynh đi đâu rồi không thấy nữa, tìm khắp hết mà không thấy."

"Muội nghe thế hoảng hồn, vội vả chạy khắp nơi tìm một lần nữa. Sau đó Dương lão thái gia cùng mọi người biết chuyện cùng phân ra tìm, cuối cùng phát hiện cửa vườn mở, dưới tuyết còn dấu chân dẫn lên lầu, bèn theo lên thì thấy huynh ngã chỏng vó lên trời á. Ca, huynh rốt cuộc là bị sao vậy?" Ngẫm nghĩ một lát, Tống Vân Nhi chớp chớp mắt hỏi, "Ca, chẳng lẽ huynh bị mộng du thật hả?" Dương Thu Trì không lý gì đến nàng, chuyện này quá phức tạp, cần phải yên tĩnh suy nghĩ cho thật kỹ. Hắn cảm thấy sau đầu rất đau, đưa tay lên sờ, phát hiện da đầu bị rách một lổ nhỏ, tóc bị máu ướt bệt lại, vết thương đã khép miệng không chảy máu nữa.

Hắn xoay người lại nhìn chỗ mình vừa nằm lúc nãy, phát hiện dưới đất có một vũng máu nhỏ. Điều kỳ quái là sàn gỗ kia giỏi lắm là làm đầu sưng lên một cục là quá lắm rồi, không ngờ lại phá rách một lổ, rõ ràng là đầu hắn bị vật gì đó góc cạnh chạm mạnh vào. Tống Vân Nhi thấy Dương Thu Trì nhìn máu ở dưới sàn xong quay kiếm khắp nơi, liền bước qua một bên lấy một cái ghế thấp đưa cho Dương Thu Trì hỏi: "Ca, huynh tìm cái này hả? Lúc mọi người phát hiện ra huynh, thì cạnh đầu huynh có cái ghế đã bị ngã này." Dương Thu Trì cầm lấy nhìn, quả nhiên bên cạnh của cái ghế có dấu máu mới, xem ra hắn đã bị nữ quỷ treo cổ đó dọa ngã, hậu não té đập nhằm vào góc của chiếc ghế này nên hôn mê đi.

Một tiểu nha hoàn nhìn thấy chiếc ghế này, liền run giọng họ: "Cái đó, cái đó chẳng phải là chiếc ghế dùng để chống chân khi tam phu nhân treo cổ tự tử..." Tống Vân Nhi giật mình sợ toát mồ hôi, hỏi: "Người đừng có dọa người ta có được không vậy hả? Ngươi là ai? Sao lại biết?" Vợ hai Trương thị của Dương lão thái gia khịt mũi một tiếng đáp thay: "Nó là tiểu nha hoàn Tri Xuân của con hồ ly thối treo cổ chết trong phòng này, lúc con hồ ly thối đó treo cổ chết, nó đang ở trong phòng, đương nhiên là biết."

Dương Thu Trì rất không ưa giọng điệu như vậy của Trương thị, liền cố ý nhìn bà ta trừng trừng, bảo: "Dì Trương, tối hôm qua cháu thấy con hồ ly thối Quách thị mà dì nói đó nha," Nói xong chỉ vào xà nhà, "Dì ấy treo cổ ở đây này....!" Trương thị sợ hãi vội ngẩng đầu nhìn lên xà nhà, tức thời nhớ đến tình cảnh Quách thị treo cổ chết năm xưa, vội cười khan nói: "Dương thiếu gia, ngài, ngài đừng có dọa ta nha." Tống Vân Nhi hiếu kỳ hỏi: "Ca, nửa đêm nửa hôm huynh chạy tới đây làm cái gì?"

"Ta nghe có tiếng nữ nhân khóc trong lầu này, tưởng đó là Búp bê bùn nên đi vào tra cho rõ, phát hiện trên xà nhà phòng khách có một nữ nhân bị treo cổ." Con trai của Dương lão thái gia là Dương Thanh Thủy đột nhiên chen lời: "Đường đệ, có thật đệ nhìn thấy một nữ nhân treo cổ trên xà nhà phòng này không?" Dương Thu Trì đáp với giọng chắc nịch: "Đúng vậy, đệ nhìn rất rõ."

Đại thiếu gia Dương Thanh Thủy liền tái hẳn mặt, miệng run bần bật lầm bầm điều gì đó. Nha hoàn Tri Xuân run giọng nói: "Nhất định là quỷ hồn của Tam di thái quay về rồi." "Nói bậy!" Nguyên phối Phan thị nhúc nhích thân người đầy thịt, lớp phấn trơn trên mặt bóng lưỡng như có luồng bạch quang, "Quỷ hồn cái gì, quỷ hồn ở đâu ra? Con quỷ cái ấy chết còn chưa hết tội! Sao nó không đến tìm ta? Nó mà dám đến dọa ta, coi ta mắng đổ máu chó lên đầu nó!..."

Dương lão thái gia nhíu mày ngắt lời bà ta: "Được rồi! Kêu la cái gì! Dương tri huyện Dương đại nhân, Tống đồng tri Tống đại nhân đều ở đây, bà bát nháo như vậy còn ra thể thống gì?" Phan thị lúc này mới im miệng, chùi méo rồi còn phun một bãi về phía xà nhà. (còn tiếp)

------------o0o--------------.