Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 202

163: Cổ kim bất đồng

Tống đồng tri muốn phát tác, Dương Thu Trì chợt giơ tay ra ngăn, nói: "Ta biết các ngươi nói cái gì, các ngươi chính là cười chê tam di thái phát hoa si lúc ban ngày, cười vì nàng ta lòi mặt xấu, lại đoán xem lão thái gia sẽ xử trí như thế nào. Đúng hay không?" Dương Thu Trì đoán đúng khiến cho Dương Ngải Tiểu hơi bất ngờ. Trong giọng nói của hắn có vẻ trào phúng, khiến ả cảm thấy rất khó chịu, chỉ gật gật đầu. Dương Thu Trì hỏi: "Trong phòng nhị di nương còn có đại phu nhân nữa, đúng không?"

Dương Ngải Tiểu gật đầu, lòng càng kinh ngạc Dương Thu Trì sao lại nói chính xác như vậy, giống như đứng ở một bên mà nhìn ả ấy. Ả không biết vừa rồi Dương Thanh Thủy đem chuyện bọn họ chì chiết tam di nương như thế nào nói hết ra. Tam di thái để xảy ra chuyện xấu xa lớn như vậy, mấy người họ sao lại không tu tập lại mà sướng vui trên nổi đau của người khác chứ. "Ngoại trừ ba người ngươi, còn có ai khác nữa?" Dương Thu Trì hỏi.

"Còn có chi dâu Chu thị." Chị dâu Chu thị cũng có mặt? Dương Thu Trì cả kinh quay đầu lại nhìn Tống đồng tri, lão cũng phát hiện ra vấn đề này, nghi hoặc nhìn Dương Thu Trì. Hai người đều nghĩ, vừa rồi Dương Thanh Thủy chẳng phải nói rõ là y có vợ làm chứng cho đêm đó y ở nhà hay sao? Chẳng lẽ Dương Thanh Thủy nói dối? Xem ra Dương Thanh Thủy còn giấu diếm điều gì nữa ấy, lát đây nhất định phải đề thẩm y lại lần nữa. Dương Thu Trì tiếp đó cười hỏi: "Bốn người ngươi nhất mực ở trong phòng nhị di nương nói chuyện phiếm suốt đêm luôn hay sao?"

"Không có, dường như nói chuyện đến canh năm thôi. Tôi nhớ đại phu nhân nói nếu như không chịu về ngủ trời sẽ sáng luôn ấy, nên mọi người mới tán." "Ngươi khẳng định là canh năm tàn cuộc?" Dương Ngải Tiểu gật đầu: "Có thể khẳng định, khi nói chuyện đến đó nghe tiếng mõ canh năm vang lên, mọi người mới biết quá trể rồi. Đại phụ nhân thì phải quay về, chị dâu thì nói mọi người nói chuyện cao hứng, đói bụng rồi, hay là ăn món gì đó hẳn về. Đại phu nhân đáp ứng, phân công Bàng quản gia đế trù phòng lấy mấy món cho chúng tôi, ăn xong rồi mọi người rời đi."

"Bàng quản gia? Bàng quản gia cũng ở cùng các ngươi sao?" "Đúng, lão cũng ghét tam di nương, nói tam di nương thương phong bại tục, do đó chúng tôi bảo lão ở lại cùng nói chuyện, còn tùy lúc chăm sóc rót trà này nọ. Tôi nhớ mẹ tôi còn chọc lão, rằng lão không có vợ, lúc trưa tam di nương cởi truồng ôm lão thì lão có cảm giác thế nào? mọi người đều cười to lên, khiến gương mặt già của lão là thế mà cũng đỏ ửng lên." "Bàng quản gia không thành thân sao?"

"Không có, nghe nói năm xưa có cưới một người vợ, nhưng sau đó đi thuyền ra biển, khi quay về thì vợ đã theo người khác trốn rồi, nên không có vợ luôn từ đó." "Ra biển?" Dương Thu Trì có chút hiếu kỳ, "Ra biển gì? Quảng Đức đâu có biển đâu?" "Tôi cũng không biết, đó là do lúc trước Bàng quản gia uống rượu say rồi, người ta định mai mối giới thiệu cho lão, lão lại đáp thà là cùng... cùng ngủ với heo nái còn hơn là tìm cưới nữ nhân, còn nói lão rất hận nữ nhân."

Xem ra Bàng quản gia này sau khi vợ bỏ đi ngoại tình với người khác, trong lòng đã có một vết thương cực lớn, do đó đặc biệt hận nữ nhân, hèn gì ngày kia khi đánh nhị di nương Trương thị, lão hạ thủ rất ác độc. Dương Thu Trì lại hỏi: "Mấy người các ngươi cứ ở trong phòng mẹ ngươi nói chuyện, nửa chừng không ra ngoài hay sao? Ví dụ như đi tiêu tiểu chẳng hạn?" Dương Ngải Tiểu nhíu mày nghĩ một hồi, rồi lắc đầu đáp: "Đã lâu lắm rồi tôi không nhớ rõ nữa. Hơn nữa ai lại đi chú ý mấy chuyện đại loại như thế. Nhưng mà nhất định sẽ có người đi vệ sinh, vì dù sao nói chuyện gần cả một đêm, lại uống trà ăn bánh nhiều như thế, nhất định là sẽ có."

Dương Thu trì cũng tính toán, hung thủ xiết cổ chết tam di nương, sau đó treo lên trên xà nhà... toàn bộ quá trình mất khoảng 20 phút, hơn nữa phải ra vào cửa sổ, dánh giấy cửa sổ lại mất cũng mười phút nữa, cho dù đó là đã sớm chuận bị giấy dán cửa vâng vân ở gần đó. Từ nhà vườn của nhị di nương đến lầu của tam di nương khá xa, nếu chạy nhanh đại khái mất năm phút, đi về mất mười phút. Nếu như trong bốn người họ có người là hung thủ, tính đi tính lại phải mất bốn chục phút mới hoàn thành việc sát hại. Đấy không phải là thời gian ngắn, nếu một trong bọn họ vắng mặt quá lâu, bọn họ nhất định có ấn tượng. Nếu như Dương Ngải Tiểu nói nhớ không được,, như vậy rất có thể là trong bọn họ không có ai ra ngoài với thời gian lâu. Nếu là như thế, thì bốn người này không có đủ thời gian tác án, có thể bài trừ.

Còn Bàng quản gia thì sao? Bàng quan gia là một nam nhân, không có thể ở cùng bốn người họ suốt đêm được. Dương Thu Trì hỏi: "Bàng quản gia cũng không ra ngoài sao? Ta muốn nói là ra ngoài với thời gian khá dài, khoảng chừng hai khắc ấy?" Dương Ngải Tiểu ngẫm nghĩ, lắc đầu khẳng định: "Không có, tôi có nhớ là lúc chúng tôi đàm luận về tam di nuơng, Bàng quản gia nhất mừng ngồi ở dưới, thỉnh thoảng chen vài lời, thế những lại khiến mọi người cười bò. Tôi còn nhớ mọi người đều tán thán là lão không vừa gì. Sau đó thì đêm khuya rồi lão định về, mẹ không cho, bắt lão cứ ở lại hầu chuyện. Do đó tới mãi tận canh năm lão mới li khai." Xem ra Bàng quản gia này cũng biết nịnh nọt, nếu như lão không có đủ thời gian tác án, có thể bài trừ luôn.

Nhưng mà, cho dù lão có thời gian gây án, lão cũng không có đủ động cơ phạm tội a, chẳng lẽ lão lại đi thông gian với tam di nương? Bàng quan gia tuy nhìn cũng khỏe mạnh, nhưng dù sao cũng là một lão đầu khô quát, hình dạng ốm o, so với Dương lão thái gia tệ hơn một trời một vực, thì tam di thái sao lại có thể tìm lão thông gian? Để thụ tội sao? Hơn nữa Bàng quản gia thống hận nữ nhân cực kỳ, nếu như lão còn có hứng thú cùng nữ nhân thông gian, thì sẽ không cự tuyệt đi cưới thêm vợ rồi. Dương Thu Trì hỏi tiếp: "Còn ngươi thì sao? Ngươi dù sao cũng nhớ ngươi có đi nhà vệ sinh hay không a?"

Một đại cô nương bị hỏi về chuyện nhà xí, dù gì cũng chẳng cảm thấy dễ chịu. Dương Ngải Tiểu đỏ mặt đáp: "Không nhớ được nữa rồi, gần hai năm rồi, ai lại đi nhớ mấy chuyện đó." "Ngươi không nhớ được chuyện đó, nhưng phải nhớ chuyện ngươi đi xiết cổ tam di nương chứ?" Dương Ngải Tiểu cả kinh: "Tôi không có! Tam di nương không phải do tôi giết."

"Vậy thì ai giết?" "Làm sao tôi biết!" "Không phải ngươi thì còn ai? Ngươi trước hết xiết cổ chết tam di nương, mẹ ngươi giúp ngươi hạ độc giết chết tiểu thiếu gia Sơn nhi. Các ngươi còn tính toán hạ thuốc khiến đại thiếu gia sảnh sinh ảo giác thấy quỷ sợ chết. Nhưng, các ngươi không ngờ đại thiếu gia rời khỏi thôn, quỷ kế của các ngươi không đạt được. Do đó, nhất thiết mọi chuyện từ đầu đến chân đều do ngươi và mẹ ngươi tham dự bày mưu mà ra!"

Tống đồng tri và La huyện thừa đều cả kinh, can bản chảng hề nghĩ đến loại kết quả như thế này. Chỉ có Tống Vân Nhi hưng phấn nhìn Dương Thu Trì, thầm mừng cho vị thần thám ca ca lại phá thêm một án nữa. Tuy nhiên, nàng cũng không nghe ra án này tại sao bị phá như vậy. Dương Ngải Tiểu càng sửng sờ hơn, một lúc sau mới phản ứng, hỏi lại: "Không phải, không phải là chúng tôi. Chúng tôi làm vậy đề làm gì?" "Rất đơn giản, là vì gia sản!" Dương Thu Trì lão luyện cười, tự mừng cho năng lực suy đoán rất hiệu nghiệm của mình, "Mẹ ngươi độc chết tiểu thiếu gia, đồng thời hạ dược khiến đại thiếu gia sợ chết, rồi đem tam di nương xiết cổ cho chết đi. Nếu thế thì không còn ai tranh gia sản của Dương gia nữa, đúng không?"

Tống Vân Nhi càng cảm thấy khó hiểu, hỏi: "Còn có con gái của đại thiếu gia là Thảo nhi và vợ đại thiếu gia Chu thị nữa a." "Thảo nhi là cháu gái, có thể tranh với con gái là Dương Ngải Tiểu sao? Chu thị chỉ là vợ của con, không thể có quyền thừa kế được." Dương Thu Trì đưa ra kết luận này, chủ yếu là căn cứ vào luật pháp quy định về kế thừa hiện hành tại Trung Quốc. Con dâu thường không có quyền kế thừa, trừ khi đã lãnh nhận nhiệm vụ phụng dưỡng cha mẹ chồng đến già. Cổ đại còn không cần nói nữa. "vậy, vậy còn đại phu nhân chi!" Tống Vân Nhi xem ra vẫn muốn gây to chuyện.

"Đại phu nhân là con dâu..." À không, đại phu nhân là chánh phòng nguyên phối của Dương lão thái gia, thuộc về người phối ngẫu, khác với con dâu, nếu chiếu theo pháp luật quy định thì thuộc về người kế thừa theo cấp thứ nhất, có quyền hưởng di sản của chồng. Không biết pháp luật ở Minh triều có như vậy không. (còn tiếp) ------------o0o---------------

.