Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 207

165: Nhỏ máu nhận thân (2)[COLOR=Red]

Đối với người sống và người chết nếu có mối quan hệ ruột thịt, thì ngay từ thời Tam Quốc đã có ghi lại chuyện Tích Cốt nhận thân: Lúc đó huynh đệ của Trần nghiệp qua biển mất mạng, đồng thời ngộ hại còn có năm sáu chục người nữa. Lúc phát hiện được họ thì thi thể đã thối rữa cực độ rồi, không thể nhận ra được. Trần Nghiệp thầm nghĩ, nếu như là thân nhân nhất định sẽ khác biệt, bèn vén bào cắt máu vẫy lên xương, quả nhiên có một bộ hài cốt cho máu thấm vào, những hài cốt khác thì không. Tống từ Tẩy Oan Lục cũng ghi lại cách kiểm tra xương người thân: "Ví như người kia tìm cha mẹ, muốn biết có thật không, làm sao thực hiện? Vị ấy bèn rải chút máu lên hài cốt, nếu là cha mẹ ruột thì xương sẽ đeể huyết thấm vào, còn không thì không thấm. Tục này gọi là 'Tích cốt nhận thân' vậy", rồi quy định rõ phương pháp tiến hành. Đối với kiểm nghiệm quan hệ ruột thịt trên người sống, người ta có Hợp huyết pháp, hay còn gọi là Tích huyết nhận thân được thể hiện trong phim Cửu phẩm chi ma quan (Quan tép riu cửu phẩm) do Châu Tinh Trì đóng, và cách này xuất hiện vào thời nhà Minh.

Các sách "Kiểm nghiệm thi thương chỉ nam" thời Minh mạt, "Phúc huệ toàn thư" thời Thanh sơ, và "Giáo chánh bổn Tẩy oan tập lục" đều có ghi lại biện pháp tương đồng: "Huynh đệ ruột thịt hoặc là từ nhỏ phân li, hoặc là vì lý do gì đó không thể xác nhận chân giả, thì có thể cắt máu nhỏ vào nhau, trong vòng một khắc nếu cùng hòa vào nhau thì là ruột thịt, còn không thì là người dưng." Do đó, Dương lão thái gia và mọi người đều nghe về chuyện hợp huyết nhận thân này, nhưng chưa hề thấy qua. Vừa rồi Dương Thu Trì trịnh trọng tắm gội thay áo, rửa tay đốt nhang, một mình cầu khấn, đã khiến bọn họ cảm thấy được một thứ lực lượng thần bí. Chờ đến khi Dương Thu Trì đem ra hai dụng cụ hút máu bằng thủy tinh, càng khiến họ cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Bọn họ chưa từng thấy pha ly trong suốt, và cũng chưa từng thấy cao su. Khi thấy Dương Thu Trì khẽ vuốt một cái, cái ống trong suốt kia tự nhiên hút máu chạy vào trong thật nhanh, nên càng kinh ngạc, và trong lòng cũng tràn đầy sự kính úy.

Con người ta đều như thế, đều thường kính sợ úy kỵ những điều thần bí, và rất nhiều truyền thuyết thần thoại đều xuất phát từ sự kính úy đối với những điều thần bí này. Dương Thu Trì lần này cố làm ra vẻ thần bí, chính là muốn khiến cho Dương lão gia tử và mọi người kính sợ, từ đó tin vào kết quả của chuyện tích huyết nhận thân. Nghe Dương Thu Trì nói thế, mọi người đều biết thời khắc quan trọng nhất đã đến. Dương lão thái gia cùng mọi người đều vậy lại, ngưng thần quan sát. Dương Thu Trì lấy một ống máu từ mâm lên, nhỏ một giọt vào chén sứ, lại lấy ống bên kia từ từ nhỏ ra một giọt ở liền kề bên đó.

Giọt máu hồng từ từ chảy ra miệng ống, ngưng thành giọt, từ từ rơi xuống. Giọt máu rơi, và vận mệnh của Sơn nhi do đó mà được quyết định. Nếu máu hòa vào nhau, nó sẽ thăng nhập thiên đường, từ đó được Dương lão thái gia chiếu cố từng li từng thế, chân chính hưởng thụ sinh hoạt hạnh phúc của một vị tiểu thiếu gia. Còn nếu không thể hòa vào nhau, nó sẽ đọa nhập địa ngục. Một đại gia đình phong kiến như thế tuyệt đối không thể dung nghiệt chủng tồn tại, và vận mệnh của nó như thế nào có thể dễ dàng đoán được. Hai giọt máu trong chén tuy nàm kề sát nhau, nhưng lại như hai đứa trẻ không ngừng quấy khóc, dựa lưng bám bụng, nhưng chờ cả nửa ngày mà vẫn hoàn toàn độc lập, không hề hòa lẫn vào nhau.

Dương Thu Trì thở dài, lắc lắc đầu. Ánh mắt của Dương lão thái gia biến thành lạnh lẽo phi thường, lỗ mũi phì ra những tiếng hừ hừ nặng nề. Lão ngẩng đầu nhìn sững vào Sơn nhi đang được bế trong lòng tiểu nha hoàn Tri Xuân, nghiến răng phát ra hai tiếng: "Nghiệt chủng!" Đại phu nhân và Chu thị, Dương Ngải Tiểu ba người đều cười, dường như đối với kết quả này sớm đã nằm trong ý liệu.

Đại phu nhân nhìn Sơn nhi một cách khinh miệt, bước đến cạnh lão thái gia chề môi nói: "Tôi đã sớm bảo con hồ li tinh thối này chẳng phải là thứ tốt đẹp gì, thương phong bại tục, và cũng không biết ở đâu chui ra thứ nghiệt chủng này, bại hoại...." "Đủ rồi!" Dương lão thái gia rống lên, khiến mọi người giật mình kinh hãi, "Bàng quản gia, mang thứ nghiệt chủng này đem ra đống phân dìm chết!" Dừng lại một chút, thấy Bàng quản gia không đáp ứng, lão bèn quay lại nhìn, thấy Bàng quản gia mặt xám như tàu lá, miệng không ngừng lẫm bẫm: "Không thể, không thể nào... không đúng!" Dương lão thái gia đang khó chịu, thấy lão chẳng phản ứng gì với sự phân công của mình, bèn quát lên: "Bàng quản gia!"

Bàng quản gia hơi giật mình, hồi lại thần lên tiếng đáp ứng: "Dạ, lão gia, ngài gọi tôi?" "Làm gì thế! Ta bảo ngươi đem thứ nghiệt chủng này ném vào hố phân dìm chết! Ngươi có nghe không?" Mặt Bàng quản gia càng tái nhợt, dạ một tiếng, từ từ bước lại trước mặt nha hoàn Tri Xuân, run run đưa cánh tay già khô ốm tiếp lấy Tiểu Sơn nhi, ôm chặt vào trong lòng.

Sơn nhi không biết đại họa đã lâm đầu, đưa hai cánh tay bé bỏng ra sờ soạng mặt của Bàng quản gia. "Hài tử...!" Bàng quản gia khẽ hô hoán, để mặc cho bàn tay nhỏ bé của Sơn nhi cào loạn trên khuôn mặt già nhăn nheo khô sạn, hai giọt lệ nóng từ từ lăn dài xuống má. Dương lão thái gia càng bực mình hơn, quát: "Bàng quản gia, ngươi không nghe lời của ta hả?"

Bàng quản gia ôm chặt hài tử, sợ người khác sẽ cướp nó đi, bước tới trước mặt Dương lão thái gia, nước ực nước bọt quỳ xuống, ôm đứa bé trong lòng cùng dập đầu lạy, thưa: "Lão gia, cầu xin người tha cho hài tử này đi. Hài tử đâu có tội gì đâu a." "Vô tội ư?" Đại phu nhân cất giọng the thé nói, "Thứ nghiệt chủng do hồ li thối sinh ra không đáng lưu lại trên thế gian này, càng không thể sống trong Dương gia của chúng ta, không thể làm ô uế thanh danh của Dương gia được." Nghe lời này, Bàng quản gia lại ôm hài tử dập đầu thêm vài cái nữa, cất giọng thảm não: "Nếu như lão gia và thái thái có thể phát từ bi tha cho hài tử, lão nô tình nguyện từ chức quản gia, tiền công bao nhiêu năm nay tôi không cần nữa. Tôi xin mang theo hài tử rời khỏi Dương gia thôn. Khẩn cầu lão gia, thái thái thành toàn!" Nói xong lại dập đầu thêm vài cái.

Chu thị vợ của Dương Thanh Thủy lúc này đứng cạnh bên cất giọng đầy căm hận: "Không được! Hài tử này là dã chủng sinh ra từ Dương gia, chỉ có thể xử tử mới có thể rửa sạch sự sỉ nhục này!".