Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 208

166: Khó cả đôi đường

"Đúng vậy!" Dương Ngải Tiểu cũng cất giọng gay gắt phụ họa, "Chỉ cần đứa nghiệt chủng này còn sống trên đời, người ta sẽ ở sau lưng chúng ta nói này nọ, nói tộc trưởng của Dương gia thôn chúng ta là một cử nhân đại lão gia mà để tiểu thiếp sinh ra dã chủng, lại còn để quản gia mang đi chỗ khác lén nuôi dưỡng, thì chúng ta còn vác mặt đi đâu được? Hỏi chúng ta làm sao nói chuyện với người được?" Trương thị, mẹ của Dương Ngải Tiểu, vì chuyện hạ độc hài tử này mà bị bắt trói, hiện giờ nếu như nó là con người khác, như vậy tội của Trương thị nhỏ hơn nhiều, nói không chừng lão chương thái gia ngược lại còn cảm kích Trương thị, xuất tiền đả thông quan hệ cho mụ. Do đó, Dương Ngải Tiểu càng đặc biệt châm dầu vào lửa trong chuyện này. Nghe lời của họ, mặt của Dương lão thái gia càng xám xịt, toàn thân run rẫy, quay đầu chỉ vào các người hầu ở sau lưng bảo: "Mấy đứa các ngươi mau đem đứa nghiệt chủng này quẳng vào đống phân dìm chết cho ta, sau đó đem thi thể ra cho ta xem! Không làm ổn chuyện này, ta sẽ đánh chết các ngươi! Có nghe không!"

Mấy người hầu nam vâng dạ, chạy tới cướp lấy hài tử trên tay Bàn quản gia. Bàn quản gia tuy thân hình khô đét, nhưng rất khỏe mạnh nhanh nhẹn, do đó tránh né xô đẩy hai ba lượt, đã khiến hai tên hầu té ngã ra đất. Nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ, hơn nữa lão vẫn còn thua xa mãnh hổ, nên khi sáu bảy người hầu nam cùng xông tới, lão không còn là đối thủ nữa. Khi lão kháng cự không được, liền quỳ xuống đất cố sức bảo vệ hài tử dưới thân, miệng không ngừng cầu xin lão thái gia.

Mấy người hầu bị ra tử mệnh lện, nào dám hông tận lực, nên cố sức cướp lấy hài tử. Sơn nhi oa oa khóc lớn, nhưng tiếng khóc giống như con mèo con co ro giữa cơn mưa bão, trong nhà loạn cả lên. Thấy Sơn nhi sắp bị các nam hầu cướp đi, Tống Vân Nhi chợt quát: "Dừng tay!", rồi phóng nhanh lên trước, lách bách vài tiếng đã túm lấy mấy người hầu nam quẳng ra ngoài, khiến họ rơi lộp độp xuống đất, rên la inh ỏi. Tống Vân Nhi quay sang nói với Dương lão thái gia: "Lão thái gia, Vân nhi cầu xin người, Sơn nhi mới có hai ba tuổi, người hãy đại phát từ bi tha cho nó đi."

Bàng quản gia vốn ra là một mình không ai trợ giúp, sắp sửa trơ mắt nhìn đứa bé bị cướp đi đến nơi, không ngờ Tống Vân Nhi ra tay tương trợ, còn chưa kịp cảm tạ nàng thì nghe nàng đã lên tiếng cầu xin cho cậu bé, cảm động đến nỗi lão lệ tung hoành, ôm chặt lấy Sơn nhi quỳ lếch lại cầu xin Dương lão thái gia tiếp. Có Tống Vân Nhi lên tiếng, Dương lão thái gia không tiện nói gì, mặt mày sậm xịt quay sang nhìn Tống đồng tri. Tống đồng tri ho khan một tiếng, vừa định lên tiếng, thì Dương Thu Trì đã chen ngang: "Vân nhi, đây là chuyện nhà họ Dương của chúng tôi, muội không cần phải dính vào chuyện không đâu làm gì, mau trở lại đây!"

Tống Vân Nhi gấp đến đỏ gay cả mặt, dậm chân gắt: "Ca! Bọn họ định dìm chết hài tử. Cái này mà chuyện đâu đâu à?" "Muội không biết sự tình bên trong, không nên chen ngang loạn vào! Mau trở lại đây!" Dừng lại một chút, Dương Thu Trì bèn lạnh giọng nói, "Mẹ của đứa bé này đã chết rồi, cha thì không biết là tên ác động chẳng có lương tâm nào, thứ dã chủng không rõ nguồn gốc cứ dìm chết đi thì tốt hơn!" "Cái gì...!" Tống Vân Nhi đơn giản không tin vào tai mình nữa, không dám tin lời nói vô tình vô nghĩa này lại phát xuất ra từ miệng của nam nhân mà nàng một lòng ái mộ, tức thời mặt mày tái ngắt, cắn chặt răng hậm hực nói: "Ngươi...! Ngươi thực là máu lạnh! Ta nhìn lầm ngươi rồi!"

Soảng một cái, một thanh đoản kiếm đã nằm gọn trọng tay nàng, Tống Vân Nhi đứng giữa đương trường, lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người: "Hôm nay ta nhất định bảo hộ hài tử này, ai muốn giết nó trước hết hãy hỏi thanh đoản kiếm trong tay ta!" Tống đồng tri quát: "Vân nhi không được vô lý! Đây là chuyện nhà của Dương lão thái gia, còn không mau trở lại đây!" Tống Vân Nhi không thèm lý gì đến lời này. Dương Thu Trì nhíu mày: "Hạ Bình ở đâu?"

"Chúc hạ có mặt!" Hạ Binh đang đứng sau lưng Dương Thu Trì ôm quyền hồi đáp. "Đi bắt ả cho ta! Không được động đến tính mệnh!" "Tuân mệnh!' Kiếm của Hạ Bình rời vỏ, từ từ bước tới.

"Ha ha ha...!" Tống Vân Nhi cười lạnh, "động đến tính mệnh của ta? Ả còn chưa đủ tầm!" Trong lúc nói chuyện, một loạt tiếng động như tiếng rang đậu đã vang lên, kiếm quang lập lòe, hai người đã đấu với nhau. Dương mẫu vội nói: "Con à, con mau bảo chúng dừng tay đi!" Phùng Tiểu Tuyết cũng muốn lên tiếng khuyên, nhưng thấy mặt Dương Thu Trì âm trầm, nên không dám khuyên, gấp đến nỗi không biết làm sao cho phải.

Chính vào lúc này, hai người đã nhanh chóng trao nhau mấy chục chiêu, lại nghe Tống Vân Nhi quát chìm, trường kiếm trong tay Hạ Bình đã bị đánh văng, đoản kiếm của Tống Vân Nhi kề sát cổ Hạ Bình, cười lạnh hỏi: "Ai động đến tính mệnh của ai?" Hạ Bình nhướn mày: "Thân thủ của Tống cô nương quá giỏi, tại hạ bội phục. Tính mệnh của tại hạ vốn là do Tống cô nương cầu xin mà giữ lại, trả lại cho cô nương cũng là chuyện nên làm, hãy động thủ đi." Nói xong nhắm mắt lại. Tống Vân Nhi thu hồi đoản kiếm: "Ta giết ngươi làm quái gì, lùi lại đi!"

Hạ Bình ôm quyền xưng tạ, lui trở lại, khom người thưa với Dương Thu Trì: "Chúc hạ vô năng..." Dương Thu Trì phất tay: "Không trách ngươi, lùi lại đi." Dừng một chút, hắn lại quát: "Nam Cung Hùng đâu?" "Chúc hạ có mặt!' Nam Cung Hùng bước tới ôm quyền thưa.

"Tống Vân Nhi nhiễu loạn sự vụ thuộc quyền xử lý trong tông tộc của Dương gia ta, ngươi đi bắt ả lại, không được làm hại đến tính mệnh!" Vừa rồi Dương Thu Trì khiến Hạ Bình xuất thủ bắt Tống Vân Nhi, Nam Cung Hùng có điểm không hiểu. Hắn biết Tống Vân Nhi và Dương Thu Trì nhất mực không rời nhau như bóng với hình, sao lại muốn động thủ bắt nàng. Thế nhưng Dương Thu Trì đã có lệnh, tuy y không biết nguyên do như thế nào, nhưng chỉ đành tuân lệnh. Nam Cung Hùng rút yêu đao, bước lên trước ôm quyền nói: "Tống cô nương, đắc tội rồi!"

"Bớt lời thừa đi! Lên nào!" Tống Vân Nhi phất đoản kiếm quát. Tiếng đinh đinh đang đang lại vang lên, Nam Cung Hùng dù có chiêu số cực nhiều, lực đạo uy mãnh, nhưng Tống Vân Nhi thì tiểu xảo linh động, kiếm chiêu thần kỳ, nên đấu hơn trăm chiêu thì Nam Cung Hùng từ từ rơi vào thế hạ phong. Dương Thu Trì nhíu mày, phất tay: "Tất cả đều lên! Bắt ả cho ta!"

"Vâng!" Các hộ vệ sau lưng Dương Thu Trì đều rút đao kiếm ra vây lên. Hạ Bình do dự một chút, cũng rút trường kiếm ra nhập cuộc. Tống Vân Nhi biết võ công của mình chỉ cao hơn Nam Cung Hùng một chút, cộng thêm Hạ Bình nữa chỉ sợ rất khó chống, đừng nói gì có hơn mười cẩm y vệ hộ vệ đều là hảo thủ, nên gấp lên cất tiếng quát bảo: "Dương Thu Trì! Ngươi đừng bức ta hạ sát thủ! Nếu không ta sẽ khiến cho họ huyết chảy đương trường!" Tống Vân Nhi trong lúc tức giận, gọi thẳng luôn tên, ngay cả tiếng "Ca" cũng không thèm gọi.

Dương Thu Trì lạnh giọng đáp: "Vân nhi, muội thật cứng đầu rồi! Xử lý Sơn nhi như thế nào là chuyện trong tộc của Dương gia, muội hồ loạn nhúng tay vào vốn thật không đúng. Còn không mau dừng tay lui ra! Muội không chịu nghe lời ta, chẳng lẽ phải để đổ máu ra mới cam tâm hay sao?" Tống đồng tri cũng biết tính tình của con gái, ép tới nơi cũng dám hạ thủ đả thương người lắm, đến lúc đó thì khó thu thập rồi. Trong lúc gấp gáp, lời của lão càng lặp bặp hơn, quát bảo Tống Vân Nhi: "Vân nhi! Con, con ngay cả lời cha cũng không, không thèm nghe hay sao!? Mau, mau, mau lui lại!" "Cha! Cha đừng quản. Hôm nay còn liều mạng với tên họ Dương này thôi!" Trong lúc nói, kiếm quang của Tống Vân Nhi đại thịnh, định kềm chế Nam Cung Hùng trước.

Nam Cung Hùng liền thủ chứ không công, Tống Vân Nhi nhất thời không làm gì y được. Các hộ vệ hét lên một tiếng cùng vung đao kiếm vây lên, chuẩn bị động thủ. "Đừng đánh nữa! Dừng tay! Nghe ta nói!" Bàng quản gia nảy giờ nhất mực quỳ ôm Sơn nhi, hiện giờ đứng lên nói, "Các người hãy dừng tay hết đi, ta có lời định nói!" Bàng quản gia ôm hài tử đứng giữa họ. Song phương sợ làm bị thương hai người, nên không ai dám xuất chiêu, chỉ biết thay nhau lùi lại.

Bàng quản gia nói với Tống Vân Nhi: "Tống cô nương, đa tạ một phen hảo ý của cô, Bàng mỗ thật là cảm kích không hết." Sau đó lão chuyển thân đến trước mặt Dương lão thái gia, ôm hài tử quỳ xuống khấu đầu: "Lão gia, nếu như người có thể tha cho hài tử này, lão nô nguyện lấy mạng đổi mạng, chỉ cần ngài tha cho nó, tôi sẽ chết ngay tại nơi này, khẩn thỉnh lão thái gia thành toàn." Bàng quản gia ra mặt cầu xin cho hài tử, nhất định là không nhẫn tâm nhìn hài tử vô cớ chết đi. Tống Vân Nhi cứng đầu ra mặt cũng vì nguyên nhân này, đó là điều ai cũng có thể lý giải. Nhưng hiện giờ Bàng quản gia nguyện lấy một mạng đổi một mạng, lại dùng mạng của mình đổi lấy mạng của Sơn nhi, khiến cho mọi người không thể nào hiểu được, vì ngoại trừ là người chí thân hoặc có lý do đặc biệt gì đó, chẳng ai lại làm như vậy cả. Do đó, khi nghe Bàng quản gia nói lời này, mọi người đều cả kinh, ngay cả Tống Vân Nhi cũng vô cùng ngạc nhiên, hỏi: "Ê, ngươi điên rồi sao? Làm gì lại muốn lấy mạng đổi mạng cho hài tử này vậy?"

"Bỡi vì nó là con ruột của lão!" Dương Thu Trì lạnh lùng đáp..