Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 210

166: Khó cả đôi đường (2)

A....! Mọi người giật mình cả kinh. Tống Vân Nhi buột miệng hỏi: "Dương...., huynh nói cái gì? Cái gì mà con của lão?" Lời này của Dương Thu Trì giống như sét đánh ngang đầu Bàng quản gia, khiến lão run bắn người, ngồi phịch xuống đất ôm chầm lấy Sơn nhi, kinh khủng nhìn Dương Thu Trì. Dương Thu Trì tiếp đó chậm rãi nói: "Bàng quản gia đánh thuốc tam di thái Quách thị, khiến thần trí cô ta mê muội, sau đó gian dâm cô ta mới sanh ra Sơn nhi."

Bàng quản gia vội thốt: "Không, không phải, ta không có!" "Sơn nhi nếu như không phải hài tử của ông, ông làm gì phải dùng mạng đổi mạng cho nó?" Dương Thu Trì liếc nhìn Tống Vân Nhi, nói tiếp: "Do đó ta mới khẩn khẩn ép bức, chính là vì muốn lão nói ra câu này!" Cái gì? Đến lúc này thì Tống Vân Nhi ngẩn người, đầu óc xoay chuyển, lập tức hiểu rõ mọi chuyện bên trong, trong lúc vừa kinh vừa mừng, nói: "Ca, thì ra là huynh cố ý làm như vậy, huynh vốn không muốn giết đứa nhỏ này, nhưng cố ý kích cho lão nói ra câu đó mới làm như vậy, đúng không nào.

Dương Thu Trì không thèm lý đến nàng. Bạch quang lóe lên, đoản kiếm đã được thu vào trong tay áo của Tống Vân Nhi. Nàng bước gấp tới trước mặt Dương Thu Trì, kéo tay áo hắn: "Ca, huynh giận rồi sao? Sao không để ý gì đến Vân nhi vậy?" "Ta không phải là ca ca của cô, ta là 'tên họ Dương kia'!"

Tống Vân Nhi bẻn lẻn, sau đó nghênh mặt: "Ai biểu huynh không báo trước cho muội!" "Báo cho muội? Ta làm sao biết muội sẽ phát khùng lên bước ra đưa đầu chịu thế cho lão chứ?" "Hi hi," Tống Vân Nhi cười cười, dài giọng mè nheo: "Thôi đi mà, ca...., coi như Vân nhi phát khùng đi, xin lỗi mà, Vân nhi đền tội cho huynh vậy, lần sau không dám nữa, tha cho Vân nhi nha."

"Hừ...!" Dương Thu Trì đưa tay ra vuốt mũi Tống Vân Nhi, "Nghịch như quỷ! Được rồi, muội tránh ra, ta muốn hỏi Bàng quản gia." "Dạ...!" Tống Vân Nhi nhanh gọn lẹ đáp ứng hắn, đứng tranh qua một bên. Dương Thu Trì bước lên vài bước, nói với Bàng quản gia: "Ta hỏi ngươi lại lần nữa, Sơn nhi có phải là con ruột của ngươi không?"

Đây là một lựa chọn rất khó, Bàng quản gia nói đúng cũng không được, mà nói không cũng không thể. Nghĩ kỹ một lúc, cuối cùng lão lắc đầu: "Không phải." Dương Thu Trì bảo tiếp: "Nếu như đứa bé này không phải là con ngươi, vậy phiền ngươi giao nó cho Dương lão thái gia xử tử, thứ dã chủng này không thể lưu lại trên đời!" Tống Vân Nhi lúc này đã biết dụng ý của Dương Thu Trì, không ra mặt cản trở nữa.

Bàng quản gia kỳ thật cũng biết Dương Thu Trì đang bức lão, nhưng lão không dám đem đứa bé ra đánh cuộc. Tuy Tống Vân Nhi vừa rồi ra mặt cản trở, nhưng lão không hiểu rõ Tống Vân Nhi, không dám đặt mọi thứ lên người nàng, bỡi vì chỉ cần Vân nhi không nhúng tay vào, Dương lão thái gia nhất định sẽ xử tử đứa bé này. Bàng quản gia vừa rồi trong lúc gấp rút đã nguyện ý dùng một mạng đổi một mạng, chủ yếu là muốn dùng biện pháp này khích Dương lão thái gia, khiến lão không muốn giết Sơn nhi nữa, chứ không phải thật tâm muốn dùng mạng đổi mạng của hài tử. Nhưng Bàng quản gia thừa nhận mình đã gian dâm tam di nương để sinh ra Sơn nhi này, căn cứ vào Đại Minh Luật thì "Cường gian giả, giảo." (Người phạm tội cưỡng gian, xử treo cổ), "Phàm nô, cập cố công nhân, gia gia trưởng thê nữ giả, các trảm." (Phàm là nô bộc hay người làm công mà gian dâm vợ hay con gái của chủ, đều phải bị xử chém), "Thiếp các giảm nhất đẳng, cường giả. Diệc trảm" (Thiếp hay là các bậc thấp hơn mà bị cưỡng dâm, người phạm tội cũng bị chém). Do đó, chỉ cần Bàng quản gia thừa nhận, thì phải rơi đầu. Do đó lão buộc phải nói không.

Dương Thu Trì nói: "Nếu như ta dùng tính mệnh của đứa bé này bức lão, sẽ khiến lão không tâm phục. Như vầy vậy, vừa rồi lão nói nó không phải là con lão, vậy lão có dám tích huyết nhận thân không?" Bàng quản gia kinh hoảng lắc đầu, nói năng không đầu không đuôi gì cả: "Không, ta....., nó không phải là con tôi... tôi làm gì phải tích huyết nhận thân với nó!" Dương lão thái gia muốn gấp biết chân tướng, phất tay: "Bắt lão lại, tích huyết nhận thân!"

"Dạ!" Vài tên hầu nam bước tới bắt Bàng quản gia, cướp hài tử đi. Tống Vân Nhi sợ Dương lão thái gia lúc nóng lòng hạ sát luôn hải tử, nên chạy tới đoạt lấy Sơn nhi, ôm chặt vào lòng. Phùng Tiểu Tuyết bước tới cạnh Tống Vân Nhi, nói: "Tống cô nương, đưa hài tử cho ta ẵm." Tống Vân Nhi lập tức hiểu ý Phùng Tiểu Tuyết, nếu tự thân nàng ẵm đứa bé, sẽ không tiện động thủ, cũng không dễ bảo hộ phu quân Dương Thu Trì của Phùng Tiểu Tuyết, nên hội ý mỉm cười, trao đứa bé qua.

Dương Thu Trì lấy cái ống hút máu mới, phân biệt hút lấy huyết của Bàng quản gia và Sơn nhi, gọi người hầu lấy một cái chén sạch lại, sau đó đem chén vào trong xương phòng. Chẳng mấy chốc sau, Dương Thu Trì cầm cái mâm đặt lên trên bàn, mọi người vây lấy, nhưng Bàng quản gia thì không, ngồi bẹp dưới đất, mặt đầy mồ hôi. Dương Thu Trì đưa hai ống máu nhỏ vào chén, quả nhiên, chúng nhanh chóng dung hợp lại thành một.

Dương lão thái gia tức giận, mắng: "Quả nhiên là của lão súc sinh ngươi!" Đại phu nhân cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Hèn gì lúc nào lão cũng bảo hộ cho con hồ lý thối Quách thị đó, lúc chúng ta đá vào bụng con hồ ly, hắn còn lén đi báo với lão gia, thì ra là hắn sợ chúng ta đá sảy thai con của hắn!" Dương Ngải Tiểu cất giọng căm hận: "Đúng vậy! Hèn gì lão dùng roi da đánh mẹ tôi ngoan độc như vậy, lại còn định bóp chết mẹ tôi, thì ra là lão tức mẹ tôi hạ độc định giết chết con của lão!" Nói đến đây, ả quay về phía Bàng quản gia phun ra một ngụm nước bọt: "Cái lão gầy nhom mặt dày nhà ngươi, thật là đáng đem lên núi đao chém thành vạn đoạn!"

Tống Vân Nhi ngạc nhiên và hiếu kỳ hỏi Dương Thu Trì: "Ca, ca sao biết Sơn nhi là con của Bàng quản gia vậy?" Dương Thu Trì đáp: "Chuyện đầu tiên mà lão làm ta hoài nghi chính là thái độ đối với Sơn nhi, khi lão biết Sơn nhi không phải ốm yếu nhiều bệnh, mà bị người ta hạ độc, phản ứng của lão rõ ràng là không giống với một quản gia, mà là giống với một phụ thân hơn. Khi biết người hạ độc là nhị di thái, lòng hận của lão đối với hung thủ không hợp chuẩn mực thông thường, mà là muốn bóp cổ chết người ta ngay tại đương trường. Dương lão thái gia khiến lão chấp hành gia pháp, lão suýt chút nữa đánh chết nhị di thái." "Nhưng mà, lúc đó ta vẫn chỉ kỳ quái thôi, chỉ cho là phản ứng của lão cường liệt như vậy chỉ là do lòng trung với chủ, không ngờ lão có tư tâm! Cho đến lúc thẩm vấn Dương Ngải Tiểu và mấy người nữa, ta biết Bàng quản gia rất quan tâm đến đứa bé trong bụng của tam di thái, nên mới tiến thêm một bước xác định lão có ý riêng. Do đó, ta quyết định dùng phương pháp tích huyết nhận thân để thử ."

Dương Thu Trì quay sang nói với Bàng quản gia: "Lần đầu khi tích huyết nhận thân, ngươi thấy máu của Dương lão thái gia và máu con ngươi không dung hợp vào nhau, rõ ràng là vượt ra ngoài ý liệu của ngươi a? Ngươi cho rằng ta không biết ngươi làm trò trong cái chén dùng để tích huyết nhận thân đó à?" Tống Vân Nhi kỳ quái hỏi: "Làm trò? Lão làm trò gì vậy?" "Chén dùng để tích huyết nhận thân đó đã bị lão dùng muối giấm lau qua. Cần phải biết, máu tươi mà gặp muối giấm nhất định sẽ hòa vào nhau dù có là khác loại. Năm xưa lão đã từng đi biển, đi nam về bằng, trải đời rất nhiều, những trò gian dối trong chuyện tích huyết nhận thân lão đương nhiên biết."

"Lão biết Sơn nhi không phải là con của Dương lão thái gia, mà là con của chính lão, chỉ cần nghiệm huyết sẽ lộ ra ngay, nên mới động tay chân làm trò trong này, hi vọng hai giọt máu sẽ hòa vào nhau, có thể vượt qua được cửa ải này." Nói đến đây, Dương Thu Trì chỉ vào mũi mình, hơi đắc ý bảo: "Muội không biết sao, cái mũi của ta đặc biệt thính, thính không kém gì Tiểu Hắc của ta đâu." Nói xong hắn cúi đầu nheo mắt nhìn Tiểu Hắc cầu đang ngồi cạnh, Tiểu Hắc cẩu thấy vậy sủa uông uông hai tiếng, dường như bảo là đồng ý hoàn toàn vậy! Dương Thu Trì tiếp tục nói: "Ngươi tự cầm cái chén đưa ra, ta chỉ cần ngửi một cái là biết ngươi dùng muối giấm lau qua rồi."

Tống Vân Nhi ngạc nhiên hỏi: "Nếu như vậy, tại sao lại không dung hợp vậy?" Sau đó lại hiểu ra ngay, mừng rỡ tiếp: "Nếu như huynh biết lão làm trò, cái chén đó đương nhiên lại bị huynh thay rồi!" Dương Thu Trì khẽ cười: "Thông minh! Cái chén ấy là cái chén sạch, đương nhiên là hiển hiện ra sự thật, do đó Bàng quản gia vừa rồi rất bất ngờ, thậm chí có chút thất hồn lạc phách." Tống Vân Nhi hiện giờ hiểu rõ: "Hèn gì vừa rồi Dương lão thái gia nói với lão, lão chẳng phản ứng gì, cứ lẫm bẫm gì là 'không đúng, không khả năng, không thể nào'... gì gì đó."

Đại thiếu gia Dương Thanh Thủy nãy giờ không lên tiếng, giờ đây hai mắt đỏ chạch, chẳng nói chẳng rằng bước lại cạnh Bàng quản gia đá mạnh một cú, trúng vào mặt lão, khiến Bàng quản gia ngã lăn ra mấy bộ. Dương Thanh Thủy muốn đánh nữa, nhưng bị Dương Thu Trì giữ lại. Dương lão thái gia hiện giờ biết người cho mình cắm sừng chính là lão quản gia, tức đến nỗi toàn thân run bần bật, chỉ vào Bàng quản gia rống lên: "Người đâu! Đem hắn đi đánh chết cho ta!" Bọn người hầu dạ râng, định áp lên động thủ.

Dương ThuTrì lên tiếng: "Chậm đã! Bá phụ, còn có một chuyện chưa hỏi rõ, hiện giờ không thể giết lão." Nghe Dương Thu Trì nói, Dương lão thái gia chỉ còn biết tam thời áp cơn nóng giận xuống, nhìn Bàng quản gia chằm chằm , hận không thể xé lão thành muôn mảnh..