Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 212

167: Dấu tay bí mật

Tống đồng tri hỏi Bàng quản gia: "Hiện giờ chứng cớ đã xác thực như vậy rồi, ngươi lại không còn thành thật khai ra, chẳng lẽ để ta phải động hình hay sao?" Bàng quản gia hiện giờ mặt mày như người chết, chỉ còn biết gật đầu: "Đúng vậy, Sơn nhi là do tôi và tam di nương sinh đấy." "Thành thật khai ra!" Tống đồng tri quát.

"Vâng, tam di nương nhất mực bị đại phu nhân và bọn họ khi phụ ẩu đả, tôi thường tìm lang trung trị thương cho nàng ta. Nàng ta nói những tháng ngày này quá khổ, muốn chết đi cho rảnh. Tôi thấy nàng ta đáng thương, nên khuyên nàng ta. Nàng ta cảm kích tôi, nên... nên chủ động tốt với tôi, để rồi có hài tử này." Bàng quản gia cúi đầu nói. Bàng quản gia thừa nhận thông gian với tam di nuơng, vì đối với thông gian, Đại Minh luật chỉ quy định đánh tám chục trượng, lại còn quy định: "Gian sinh nam nữ, thì phải do gian phu thu dưỡng." Thật rõ ràng, Bàng quản gia muốn dùng tám chục trượng này để đổi lấy đứa con. Dương Thu Trì hỏi: "Ngươi nói tam di thái chủ động cùng ngươi thông gian?"

Bàng quản gia gật đầu. "Ngươi chẳng phải không hứng thú chút nào với nữ nhân sao? Tại sao lại cùng người khác thông gian? Hơn nữa, cho dù tam di thái có cảm kích ngươi quan tâm nàng ta, nhưng bằng cái mô dạng khô đét như con khỉ thế này, heo nái cũng không chịu thông gian cùng ngươi, chứ đừng nói gì tam di thái như hoa như ngọc thế kia." "Cái đó cũng không chắc!" Đại phu nhân chen lời, "Con hồ ly thối đó là thứ dâm tiện, thấy nam nhân là nhào lại, họ Bàng là thứ người không ra người quỷ không ra quỷ chính hợp với ý của ả."

"Bà bà nói chẳng có điểm nào sai!" Chu thị chen lời, "Nếu như con hồ ly thối đó không phải dâm tiện, thì ả sẽ không phát hoa si!" Dương Thu Trì tiếp đó liền hỏi Bàng quản gia: "Ngươi có biết vì sao tam di thái phát hoa si không?" "Tôi không biết." Bàng quản gia run rẫy toàn thân.

"Ngươi không nói không sao, bỡi vì ta đã biết rồi, tam di thái bị ngươi hạ một thứ thuốc nên mới phát hoa si." "Không, không phải tôi, tôi vì sao phải làm vậy?" Bàng quản gia hoảng loạn nói. "Bỡi vì ngươi muốn giết chết nàng ta, ngươi hạ dược vốn để nàng ta thấy quỷ sợ hãi mà chết, không ngờ lại dẫn phát tật bệnh tiềm tàng trong cơ thể của cô ta, nên mới khiến cô ta phát hoa si, và sau khi cô ta phát hoa si, thần trí mê loạn, ngủ vùi không tỉnh, không biết vì sao không hề sản sinh ảo giác thấy quỷ, và cũng không bị sợ chết. Do đó, ngươi mới quyết định lẻn vào trong lầu xiết cổ chết cô ta."

Bàng quản gia cải lại: "Không đúng, tôi không có chìa khóa, làm sao mà tiến vào trong lầu đó được?" "Leo vào." Dương Thu Trì đáp, "Vừa rồi ngươi cùng người hầu tranh đoạt Sơn nhi, chúng ta đều thấy rất rõ, ngươi tuy thân hình ốm yếu, mặt đầy nếp nhăn, nhưng năm xưa đã từng đi thuyền lao lực, khiến cho ngươi có một thể cách kiên cường, lực khí rất lớn, trong khi đó tường ngăn ngôi lầu đó chỉ cao bằng đầu người, bằng vào thân người của ngươi muốn trèo qua thì chẳng hề mất tí hơi sức gì." "Ngươi trước hết đem giấu giấy dán cửa sổ và hồ ở gần đó, chuẩn bị ban đêm động thủ. Thật không ngờ là đại phu nhân lại kêu ngươi đến phòng nhị di thái đàm luận về chuyện của tam di thái. Ngươi không thể không đi, nên không hề có cơ hội hạ thủ."

Dương Thu Trì thầm biết rõ, Bàng quản gia đả từng lén báo tin, vạch rõ chuyện bạo hành của đại phu nhân và bọn họ đối với tam di nương, do đó đại phu nhân gọi Bàng quản gia tới không phải là vì nói chuyện hợp ý nhau, mà là Bàng quản gia lúc chiều bị tam di thái trần truồng ôm chặt, sợ quá té ngã, cũng lộ ra cái xấu. Đại phu nhân kêu lão tới, chính là muốn cười nhạo giải khí, nhưng hiện giờ hắn không thể nói thẳng ra, nếu không đại phu nhân không thể xuống đài được. "Đúng a," Bàng quản gia như vứt phăng tảng đá vác trên lưng đi, "Tôi nhất mực ở cùng với đại phu nhân và mọi người, trừ khi đi nhà vệ sinh còn thì không ra ngoài bao giờ, làm gì có thời gian đi giết tam di thái?" "Không sai, ngươi cố ý mắng chửi tam di thái trước mặt họ một hồi, dụng ý của ngươi là muốn nếu lỡ như sau này tam di thái có chuyện, không ai hoài nghi đến ngươi. Nhưng không ngờ lời của ngươi lại khiến đại phu nhân và mọi người thích chí, nên nhất quyết giữ ngươi ở lại hầu cận họ, không cho ngươi li khai."

"Ngươi vì muốn khiến đại phu nhân và bọn họ sớm cho ngươi đi để thuận tiện tác án sát nhân, ngươi dùng một tiểu hoa chiêu, nhân lúc đi nhà xí ra ngoài tìm người đánh canh là lão Ngưu đầu, cho lão ít bạc, khiến lão đánh canh sớm hơn. Nên dù lúc tan hàng là vào canh năm, thực ra là mới vừa tới canh tư mà thôi!" "Ngươi làm sao mà biết vậy?" Bàng quản gia vô cùng kinh khủng, không ngờ chuyện mình cho tiền người đánh phu cũng bị người ta biết rõ, nhưng dù sao thì câu nói buột miệng vừa rồi cũng chảng khác nào thừa nhận rồi. Dương Thu Trì không hề hồi đáp, chỉ ra ngoài cửa sổ, hỏi: "Hiện giờ trời đã tối rồi, giờ này ứng vào canh hai, nhưng dường như không nghe được tiếng mõ canh nhỉ, ngươi chẳng cảm thấy kỳ quái hay sao?"

Bàng quản gia dõng tai lên nghe, cũng phát hiện ra vấn đề này, và khi lão nghĩ lại những lời vừa nói, sắc mặt đột nhiên biến thành tái nhợt. Dương Thu Trì cười cười, nói: "Rất tốt, ngươi đã đoán ra rồi. Không sai, lão ngưu đầu đánh canh đã bị ta thỉnh đến rồi, do đó hôm nay lão không có cánh nào đánh canh nữa. Bỡi vì có một chuyện cần lão đến làm chứng!" Xong hắn quay sang Nam Cung Hùng bảo: "Đưa người lên!" "Tuân lệnh!" Nam Cung Hùng chấp tay thi lễ, chuyển thân bước ra, chẳng mấy chốc sau đã cùng một hộ vệ đi từ ngoài đưa một lão đầu vào. Lão đầu này khoảng năm chục tuổi, chân đi cà nhắc, quả nhiên là một người thọt chân.

Bàng quản gia nhìn thấy lão thọt, gương mặt liền cắt không còn giọt máu, run rẫy kêu lên: "Lão ngưu đầu!" "Đúng!' Dương Thu Trì nói, "Lão chính là người chuyên môn đánh canh trong Dương gia thôn chúng ta, lão ngưu đầu!" Dương Thu Trì nói với lão ngưu đầu: "Đêm tam di thái của Dương lão thái gia chết đó, Bàng quản gia có đến tìm ngươi hay không? Ngươi phải thành thật hồi đáp, nếu không, hừ ...!"

Lão ngưu đầu che gương mặt đã bị đánh bầm tím hết một bên, miệng cũng sưng vều, rõ ràng là đã bị tra tấn qua không nhẹ. Thì ra vừa rồi Nam Cung Hùng ra ngoài chính là đi tìm lão ngưu đầu chuyên đánh canh, và chỉ cần dùng chút hình tấn đã khiến lão khai ra chuyện Bàng quản gia hối lộ để lão đánh canh sớm hơn. Lão ngưu đầu quỳ xuống dập đầu thưa: "Tiểu nhân không dám, tiểu nhân thành thật khai báo. Đêm tam di thái chết đó, Bàng quản gia có đến tìm tôi, cấp cho tôi một lượng bạc, khiến tôi đánh canh tư và canh nam sớm hơn bình thường."

"Ngươi đánh sớm hơn bao nhiêu?" "Tổng cộng khoảng một canh." Dương Thu Trì nhắc mọi người: 'Căn cứ vào sự chứng minh của lão ngưu đầu, thì có thể nói đêm đó mặc dù mọi người tan cuộc vào canh năm, nhưng thực ra là vào canh tư."

Dương Thu Trì căn cứ vào việc kiểm nghiệm thi thể tính toán được thời gian tử vong của nạn nhân đêm đó là khoảng hai giờ khuya, và cũng chính là vào lúc canh tư trong trường hợp thông thường. Do lão ngưu đầu đánh sớm canh tư và canh nam, như vậy có thể nói vào hai giờ đêm thay vì lão phải đánh canh tư, nhưng lại đánh luôn canh năm. Do đó, khi đại phu nhân và mọi người giải tán, thật tế chỉ khoản 2 giờ khuya, đó cũng là thời gian xảy ra án mạng theo như tính toán. Như vậy có thể nói, Bàng quản gia có đủ thời gian tác án, và những người khác đương nhiên cũng vậy. Bàng quản gia khiến người đánh canh đánh sớm một canh, không phải là đặc biệt không để bản thân không có chứng cứ phạm tội về thời gian, bỡi vì ở Minh triều trình độ kiểm nghiệm thi thể còn chưa đạt đến việc tính toán chính xác thời gian tử vong như thời hiện đại. Hơn nữa đánh sớm hơn một canh (tức hai tiếng đồng hồ), nếu như không phải đó là Dương Thu Trì, thì căn bản chẳng có ai có thể xác định tam di thái chết vào canh tư hay canh năm cả. Do đó, chẳng qua Bàng quản gia muốn tìm chứng cứ chứng minh là mình mãi đến canh năm còn cùng đại phu nhân và mọi người ở một chỗ, thì làm gì có thời gian tác án.

Giải thích hợp lý hơn nữa chính là do Bàng quản gia bị đại phu nhân và mấy người khác giữ riết không cho đi, lão là thân phận người hầu nên không dám chưa được phép mà rời đi, cho nên đi hối lộ để người đánh canh đánh sớm hơn chính là khiến bọn họ sớm giải tán, vì dù sao nếu trời quá canh năm là sắp sáng rồi, không còn tiện để hạ thủ giết người nữa. Tuy Bàng quản gia không cố ý chế tạo chứng cứ không có mặt tại hiện trường, nhưng đánh canh sớm hơn đích xác đã khiến Dương Thu Trì rơi vào thế hồ đồ, nên Bàng quản gia không hề rơi vào phạm vi hiềm nghi của hắn. Bàng quản gia tịnh không dễ nhận thua, lên tiếng hỏi: "Ta không giết tam di thái, ngươi nói ta giết nàng ta, có chứng cứ gì hay không?"

Tống đồng tri, La huyện thừa cùng mọi ngừơi nghe Dương Thu Trì phân tích đâu đâu cũng cho là phải, đều có cảm giác đại ngộ ra, giờ nghe Bàng quản gia hỏi vậy, lòng không khỏi sững sốt, đúng a, nói cả nửa ngày, dường như đó chỉ là sự phân tích của Dương Thu Trì, chứ còn chứng cứ thì chưa? Dương Thu Trì hỏi: "Ta hỏi ngươi, trước khi tam di thái chết, cửa sổ trên lầu của cô ta do ai dán?" "Hàng năm thường do nha hoàn hoặc người hầu dán."

"Ngươi có dán không?" "Không có," Bàng quản gia đáp, "Thứ chuyện này đều do bọn hầu hạ bên dưới làm." "Đúng, ta quên rồi, ngươi không phải là người hầu, ngươi là quản gia." Dương Thu Trì trào phúng cười cười, "Nếu như ngươi không phải là người hầu, không hề dán giấy che cửa cho tam di thái, thì tại vì sao trên đó có lưu lại dấu tay của ngươi?"

"Dấu tay? Dấu tay gì?" Bàng quản gia cảm thấy đầu óc như mây mù, chuyện này ngay cả Tống đồng tri và những người khác cũng không biết. "Chiều hôm đó vì để tránh tam di thái phát hoa si, ngươi đã ngã làm vỡ bồn hoa, cánh tay và ngón tay đều bị thương, đúng không?" "Đúng a, lang trung còn giúp ta băng bó lại ngón tay."

"Băng bó giùm ngươi một ngón tay, ngón nào?" "Ngón giữa, sao vậy?" Dương Thu Trì không hề đáp, mà cố tình nhìn xung quanh một vòng rồi mới nói: "Thỉnh ngươi đưa tay lên, nhìn xem trên đầu ngón tay có cái gì? Mội người trên bàn tay và ngón tay đều có thứ gì đó, ngươi hãy nhìn coi đó là gì vậy?"

Bàng quản gia chẳng hiểu Dương Thu Trì có ý gì, vô thức đưa tay lên nhìn. Tống Vân Nhi và mọi người cũng đưa tay lên xem, nghi hoặc nói: "Không có gì hết a." Dương Thu Trì chụm lấy bàn tay thon thả của Tống Vân Nhi, chỉ vào các đường vân trên đó bảo: "Muội không thấy trên bàn tay và ngón tay đều có chỉ tay hay sao?"

.