Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 214

167: Dấu tay bí mật (2)

Bàn tay và đầu ngón tay đều có đường chỉ, chuyện này thì ngay từ thời Trung Quốc cổ đại đã có nhiều người nhận thức rồi, thậm chí còn phát triển thành phương pháp coi tướng. Hán đại thần tướng Hứa Phụ Sở chuyên nghiên cứu các đường chỉ thiên hình vạn trạng trên lòng bàn tay mà phán: "Thủ văn loạn tỏa, hợp hữu phúc lộc, vĩnh vô tai hại. Thủ hữu hoàng lý văn, sát hại bất tư luận. Thủ hữu tung hoàn văn, tước vị chí tam công." (Tay mà có đường chỉ tụm lại, tất có phúc lộc, suốt đời không tai hại. Tay có đường cắt ngang, giết người không suy xét lợi hại. Tay có đường chỉ tung hoành ngang dọc, tước vị lên đến tam công). Hơn nữa cổ nhân còn dùng cách ấn tay lên tờ đơn hay văn khế để làm một loại chứng minh thay cho chữ ký. Như vậy có thể nói người thời xưa có một trình độ nhất định về đường chỉ tay và vân tay, nhưng cổ thư chưa bao giờ nói là có thể dùng chuyện so sánh chỉ tay đến nhận định tội phạm, cho thấy người xưa không nhận thức là chỉ tay có tính duy nhất, nên không sử dụng làm chứng cứ để định tội hình sự. Phát hiện ra tính duy nhất của chỉ và vân tay là vào thế kỷ thứ 19 do bác sĩ người Nhật Bản tên Hanh Lợi Phúc Nhĩ Tỳ và Uyliam Hách Tạ Nhĩ tại Ấn Độ thuộc địa của thực dân Anh. Hai người dường như đồng thời từ hai địa phương bất đồng tìm ra chuyện này, có ý nghĩa rất lớn đối với thời đại.

Nhưng sự phát hiện của bọn họ đường thời không dẫn đến sự trọng thị của thiên hạ là bao, cho đến thế kỷ thứ 20, khi các bộ môn tư pháp trên thế giới bắt đầu chính thức nhận ra dấu vận tay có thể sử dụng làm chứng cứ để nhận định phạm tội, Trung Quốc mới áp dụng kỹ thuật này. Tống Vân Nhi nhìn vào tay của mình, hô lên: 'Đúng a, có đường chỉ tay nè." Nói đến đây, Tống Vân Nhi cười hì hì: "Ca, chẳng lẽ huynh thông qua chuyện nhìn bàn tay mà phát hiện Bàng quản gia là hung thủ hay sao?" Dương Thu Trì lắc đầu: "Không phải, Bàng quản gia giết người xong còn chui ra dán cửa sổ lại, tay lão dính hồ và dính luôn cả bụi bẩn, khi đè ép lên trên giấy dán có lưu lại những dấu ấn mờ mờ. Trong những dấu này, có một ngón tay không có đường chỉ. Nếu như mọi người không tin, chúng ta có thể lập tức đến tiểu các lâu tra xét!"

Bàng quản gia đã đoán được ý tứ của Dương Thu Trì, ánh mắt lộ ra vẻ khủng bố. Tống Vân Nhi cũng đã đoán ra, kinh hỉ nói: "Ca, ý huynh là Bàng quản gia bị thương ngón giữa, dùng vải băng bó vết thương lại, nên vì thế mà dấu tay trên cửa sổ kia ở vị trí ngón giữa không có đường chỉ. Cho thấy dấu tay trên cửa sổ chính là của lão, do đó, lão chính là hung thủ!" "Thông minh!" Dương Thu Trì khen.

Tống Vân Nhi đắc ý cười: "Hèn gì chiều hôm đó huynh cứ dùng tóc của muội quét bụi trên lớp giấy đó, lại còn áp sát vào đó để xem, thì ra là quan sát mấy cái dấu đó a." Dương Thu Trì dùng thứ dấu vết đặc biệt để chứng minh tội phạm, chứ không liên quan gì đến dấu vân tay, nên có thể được Tống Vân Nhi cùng mọi người hiểu và tiếp thụ. Tống đồng tri cùng mọi người nghe lời hắn phân tích đều gật đầu tán đồng. Dương Thu Trì gật gật đầu, sau đó quay sang Bàng quản gia bảo: "Ngươi dùng mê hương khiến cho tiểu nha hoàn Tri Xuân và bà vú Lữ thị hôn mê xong, sau đó xé giấy dán trên cửa sổ phòng tam di nương đi, làm lỏng cây chắn ngang cửa sổ ra rồi chui vào, dùng dây thừng mang theo người xiết cổ chết tam di thái đang còn mê ngũ, sau đó ngụy trang cho cô ta tự sát. Ngươi lại chui ra ngoài, đóng song cửa và dán giấy lại, rồi lui trở về phòng. Ta nói không sai chứ?"

Bàng quản gia dường như không hề chú ý đến lời Dương Thu Trì nói, mà dỏng tai lên nghe gì đó, gương mặt lộ vẻ kinh khủng. Đại thiếu gia Dương Thanh Thủy thấy Bàng quản gia không trả lời, bước tới đá vào cằm của lão. Bàng quản gia đang há hốc miệng ra nhìn, đột nhiên bị cú đá này làm cho hai hàm răng va vào nhau đánh cụp, lưỡi bị cắn một cái thật mạnh, khiến lão đau đớn kêu thảm lên, máu tức thì chảy ra, nên thần trí cũng khôi phục lại vẻ thanh tỉnh. Dương Thu Trì đối với thần tình kỳ quái của Bàng quản gia không cảm thấy bất ngờ gì, dường như đã dự định đến điều đó, liền hỏi: "Bàng quản gia, ngươi còn không thừa nhận sao?"

"Thừa nhận cái gì?" Bàng quản gia ôm cằm. "Thừa nhận ngươi giết tam di thái!" "Ta không có." Bàng quản gia định chống chế lần cuối cùng, "Nàng ta là mẹ của con ta, ta vì sao lại muốn giết nàng ấy chứ?"

Dúng a! Tống đồng tri cùng mọi người đều cảm thấy hữu lý, cùng quay lại nhìn Dương Thu Trì. "Ngươi cưỡng gian tam di thái, sinh ra Sơn nhi này, từ đó trở đi ngươi lại lập kế cho con trai nguơi kế thừa toàn bộ gia sản của Dương lão thái gia. Tam di thái không biết vì sao mà biết được ý nghĩ của ngươi, cương quyết phản đối, bỡi vì để thực hiện mục tiêu này thì phải giết chết đại thiếu gia! Ngươi sợ tin tức này lộ ra ngoài, nên giết tam di thái diệt khẩu." Đại thiếu gia Dương Thanh Thủy cả kinh, không ngờ Bàng quản gia dụng tâm ác độc như vậy.

Dương Thu Trì nói tiếp: "Ngươi muốn giết chết đại thiếu gia đương nhiên không thể giết trực tiếp, vì sẽ dẫn đến sự hoài nghi, biện pháp tốt nhất là hạ độc khiến đại thiếu gia sản sinh ảo giác, khiến cho huynh ấy thấy quỷ, làm cho huynh ấy sợ chết đi, giống như khi ngươi hạ độc lão thái gia và ta để khiến chúng ta nhìn thấy quỷ vậy!" Cái gì? Dương lão thái gia và Dương Thanh Thủy cùng kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhau. Dương Thanh Thủy hỏi: "Có thật là lão hạ độc không? Trên thế giới này chẳng hay còn có loại độc có thể khiến người ta nhìn thấy ác quỷ hay sao?" "Cụ thể là loại độc gì thì đệ còn chưa biết, nhưng đệ biết trên thế gian này còn có một số thực vật và thuốc mà khi uống hoặc ăn vào sẽ khiến người ta sản sinh ảo giác kỳ quái. Đúng rồi, có những loại nấm độc cũng có thể gây ra ảo giác."

Thực vật có thể khiến người ta sản sinh ảo giác được gọi là Trí huyễn thực vật, ví dụ như một loại Tiên nhân chưởng ở vùng hoang mạc phía bắc Mạc Tây Ca được người ta xưng là "Ma cầu", ai mà ăn phải mầm chồi non bị gọi là "Ô vũ ngọc" của nó sẽ phát sinh ảo giác, ví dụ như nhìn thấy nhiều loại cá kỳ hình quái trạng, hay là bông hoa có vạn cánh đủ màu, bướm bướm rạng rỡ nhiều màu sắc. Trí huyễn thực vật là thứ mà các thầy mo ưa thích sử dụng nhất. Các loại nấm độc thường gặp hơn. Khi Dương Thu Trì đề cập đến nấm có thể sản sinh ảo giác, Dương lão thái gia và mọi người đều có nghe qua, liền hiểu Dương Thu Trì muốn nói tới loại thuốc gì. "Ta không có!" Bàng quản gia tê thanh kiệt lực la lên, "Nếu như lời của ngươi nói là thật, thì vì sao đại thiếu gia còn chưa chết?"

"Bỡi vì đại thiếu gia đã bỏ đi ra ngoài du học từ sau ngày nhìn thấy quỷ ấy." "Vậy thì vì sao lão thái gia còn chưa chết? Lão gia vẫn một mực ở nhà a!" Thanh âm của Bàng quản gia càng thê lệ hơn. Dương Thu Trì cười lạnh: "Đại thiếu gia chưa chết, nếu như lão thái gia chết trước rồi, thì gia sản của Dương gia quy về đại thiếu gia hết, sao có thể đến lượt con trai của ngươi? Do đó, chưa giết chết được đại thiếu gia, ngươi sẽ không giết lão thái gia trước."

"Vậy đêm đó vì sao lão thái gia lại thấy quỷ?" Nói xong lời này, Bàng quản gia đột nhiên ừ một tiếng quay đầu lại nhìn, dường như sau lưng có người nào đó đang gọi lão vậy. Dương Thu Trì cười cười: "Vấn đề này ta nghĩ rất lâu rồi, đoán là có khả năng lão thái gia ăn nhằm thứ mà ngươi dành cho đại thiếu gia. Do thuốc bị phân ra thành hai ngừoi ăn, nên đại thiếu gia và lão thái gia đều gặp quỷ, nhưng không hề bị sợ hãi chết khiếp." Bàng quản gia không còn nói gì nữa, lại khủng hoảng quay đầu lại nhìn, sau đó lại nhìn quanh nhìn quất, dường như xung quanh đó đang có vật gì đáng sợ lắm vậy.

Thấy Bàng quản gia ra vẻ như vậy, mọi người đều kinh ngạc, chỉ có Dương Thu Trì hiểu ý cười lạnh, hỏi: "Bàng quản gia, ngươi đang nhìn cái gì vậy?" Bàng quản gia trừng to mắt, hiện vẻ khủng bố và sợ hãi cùng cực, không hồi đáp câu hỏi này..