Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 221

173: Án mạng bên bờ ruộng

Dương Thu Trì chờ uống rượu, thế mà Tống Vân Nhi cứ nói mãi không thôi, chỉ còn biết trước hết cầm lấy cái chân gà cắn một miếng, vừa nhai vừa cười bảo: "Chủ ý quỷ quái của cái cô nha đầu nhà muội thiệt là nhiều, còn thêm cái gì nữa, mau nói ra đi!" Tống Vân Nhi nói: "Phạt uống đến năm chục bôi một vòng, trong vòng một vòng người bị phạt rượu ít nhất có quyền yêu cầu người bị phạt rượu nhiều nhất biểu diễn một tiết mục, được không?" Nguyệt Thiền là người vỗ tay trước: "Chủ ý này của tiểu thư quá hay!"

"Hay cái gì mà hay? Do ngươi phụ trách đếm, nếu như nhớ sai phạt ngươi đấy. Hi hi hi, ngươi hãy chờ coi thiếu gia của chúng ta biểu diễn đi." Tống Vân Nhi cười hỏi, "Ai là người mở đầu đây?" "Bạch phu nhân là trưởng bối, đương nhiên do phu nhân khai cuộc." Dương Thu Trì nói, "Sau đó ai nhiều tuổi hơn sẽ tiếp theo." Bạch phu nhân không từ chối, hơi suy nghĩ một lúc, lập tức ngâm: "Loạn sơn tàn tuyết dạ, cô độc dị hương nhân." (Trong đêm tuyết tàn giữa núi đồi chập chùng, một người cô độc đất khách quê người.)

Dương Thu Trì ngẫm nghĩ, sau đó vỗ tay khen:"Thơ hay, Bạch phu nhân ngâm ở đây chính là một câu trong bài Trừ Dạ Hữu Hoài của nhà thơ Thôi Độ đời Đường. Đúng rồi, đây chính là nổi lòng hoài cảm phiêu bạc nơi đất khách của Bạch phu nhân, hy vọng vào năm tới, bản thân sẽ có một cuộc sống mới." Bạch phu nhân gật đầu: "Công tử nhớ được nhiều văn thơ sâu rộng, nói thật đúng." Tống Vân Nhi lại đem dụng ý của Dương Thu Trì nói huỵt tẹt ra: "Ca ca của cháu không phải khen bá mẫu thi từ hay đâu, mà muốn nhân cơ hội kéo dài thời gian coi nên tiếp như thế nào đấy, đúng không nào?" Tống Vân Nhi hỏi xong đắc ý nhìn Dương Thu Trì.

Thật ra thì Dương Thu Trì đang có ý này, Bạch phu nhân đọc lên hai câu thơ có câu kết là chữ nhân, trong thơ của hắn đáp lại nếu có chữ nhân là được, nhưng nhất thời không thể nghĩ ra, bèn dùng cách giải thích thi từ của Bạch phu nhân để kéo dài thời gian. Tống Vân Nhi thúc giục: "Ca, không được ăn gian, mau tiếp đi nào!" Trong lúc nói, Dương Thu Trì đã nghĩ ra được một câu, bèn ngâm: "Thử khứ kinh niên, ứng thị lương thần hảo cảnh hư thiết. Tiện túng hữu thiên chủng phong tình, canh dữ hà nhân thuyết." (Biền biệt năm dài, ôi cảnh đẹp ngày vui nào đâu thiết. Dẫu có muôn vạn kẻ chung tình; dễ ngỏ cùng ai biết?).

Đây chính là một cú trong bài Vũ Lâm Linh trức danh của Liễu Vĩnh. Tống Vân Nhi chớp chớp mắt: "Ca, nhiều thi từ như thế, sao huynh cứ chọn có câu đó, có phải là có ngầm ý gì phải không?" Nàng lúc trước biết Bạch thiên tổng chuẩn bị gả Bạch Tố Mai cho Dương Thu Trì, cũng nhìn thấy Bạch Tố Mai đối với Dương Thu Trì hữu ý, nên cố ý đem hắn ra làm trò châm chọc. Dương Thu Trì cũng không hề ngờ đến ý nghĩa của câu vừa rồi, ngầm nhẫm lại, biết ngay Tống Vân Nhi ám chỉ mình và Bạch Tố Mai, bèn ho khan một tiếng, trừng mắt bảo: "Muội nói bậy cái gì đó? Từ cuối cùng của ta là 'Thuyết'. Mau tiếp đi cô...!"

"Ca! Bạch tỷ tỷ nhiều tuổi hơn muội, đáng ra đến lượt tỷ ấy, sao huynh lại thiên tâm thế chứ!" Trong lúc hoảng loạn, Dương Thu Trì không hề chú ý đến vấn đề này, hừ một tiếng quay sang nhìn Bạch Tố Mai. Bạch Tố Mai cười nhẹ chẳng để ý, ngâm: "Nhi kim thức tận sầu tư vị, dục thuyết hoàn hưu. Dục thuyết hoàn hưu, khước đạo thiên lương hảo cá thu!" (Hiện giờ chỉ nặng nổi sầu, muốn nói lại thôi, muốn nói lại thôi, để rồi bảo trời thu sao đẹp!)

Dương Thu Trì vỗ tay: "Hay cho câu muốn nói lại thôi!" Tống Vân Nhi lại cười: "Ca, huynh nói Bạch tỷ tỷ muốn nói lại thôi. Vậy cái "muốn nói" của tỷ ấy là cái gì thế nhỉ?" "Muốn nói muội là con tiểu quỷ đầu! Mau tiếp đi cô!"

.