Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 222

173: Án mạng bên bờ ruộng 2

(cái này ko phải do ta muốn tách, nhưng do ý đồ dịch giả nên đành chịu ) "Quá đơn giản, 'Thu' chứ gì? 'Bích vân thiên, hoàng diệp địa, Thu sắc liên ba, ba thượng hàn yên thúy' (Trời xanh biếc, lá úa vàng, sóng nước mùa thu, gợn lên khói phủ mờ). "Tô Mạc Già" của Phạm Trọng Yêm." Nói xong, Tống Vân Nhi lắc lắc đầu: 'Cái tửu lệnh này đơn giản quá, biết bao giờ mới uống được rượu, không vui chút nào. Chúng ta mỗi người uống một bôi, rồi nghĩ ra cách khác." Dương Thu Trì nhìn thấy rượu mà không uống được, lòng không vui tí nào, giờ nghe cô ả nói mỗi người uống một bôi, không kịp chờ vội bảo Nguyệt Thiền: "Mau rót rượu!"

Nguyệt Thiền vội vã châm cho Bạch phu nhân, Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi mỗi người một chung, ba người uống cạn, Bạch Tố Mai uống một chung trà. Dương Thu Trì cầm thịt để trên bàn lên: "Nào nào nào, mỗi người ăn một chút." CHờ mọi người ai cũng lấy hết rồi, hắn tự cầm một cái đùi vịt, vừa gặm vừa nói: "Vân nhi, muội cứ đưa ra ý kiến đi, càng tìm tửu lệnh khó chừng nào tốt chừng ấy." Tống Vân Nhi nói: "Như vầy đi, tiếp đầu tiếp đuôi, người đọc câu thơ trước dừng lại ở từ nào, thì người sau phải lấy từ cổ thi câu nào bắt đầu bằng từ đó tiếp theo. Hơn nữa còn phải liên quan đến mùa đông."

Bạch Tố Mai gật đầu: "Như vậy là có độ khó đây, ta sợ không kham đâu, chờ chịu phạt thôi." Tống Vân Nhi nói: "Bạch tỷ tỷ không cần khách khí, tỷ thâm tàng bất lộ, muội mới bình rỗng kêu to đây này." Xong quay sang Bạch phu nhân nói, "bá mẫu, người đọc trước đi." Bạch phu nhân cũng không khiêm nhường, ngâm ngay: "Sầu khiếp niên niên liễu, thương tâm xử xử mai." Đây là bài Đông Nhật Tạp Hứng của Trương Mạt thời Tống.

"Mai? Mai?..." Dương Thu Trì nhíu mày, trong đầu hắn thi từ thời cổ vốn không nhiều, nhất thời không nghĩ ra cái gì, nhận thua ngay, định cầm chung rượu lên, Tống Vân Nhi chợt ngăn lại, "Chờ đó, ca, tha cho huynh một lần, cho phép huynh dùng hài âm (tức âm đọc gần giống hoặc giống nhau)." A? Còn có vụ đó à, hắn ngẫm nghĩ một chút, chợt nhớ một câu cổ thi liên quan đến mai, cười nói: "Ai kêu muội nhượng?" Bèn đằng hắn một tiếng, lắc lư đầu ngâm: "Mai tu tốn tuyết tam phân bạch, tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương." (Mai thua tuyết ở vài phân trắng, tuyết lại nhường mai chỗ thoáng hương) "Hi hi...!" Tống Vân Nhi lại cười: "Ca, huynh nếu khen chị dâu và Bạch tỷ tỷ, không cần nói trực tiếp như vậy đâu?" Dương Thu Trì ngẩn người ra: "Ta có gì đâu?"

"Câu thơ vừa rồi của huynh rõ ràng là khen Bạch tỷ tỷ và Tiểu Tuyết tẩu tẩu đó a." "Ta khen hai người thế nào đâu?" "Mai thẹn vì trắng thua tuyết ba phần, ý nói luận tướng mạo thì Bạch tỷ tỷ không có trắng như Tiểu Tuyết tẩu tẩu, còn tuyết thua mai nhất đoạn hương là nói luận về tài học thì chị dâu không sánh đơợc với Bạch tỷ tỷ. Huynh vừa rồi khen họ một người là đẹp ở ngoài, một người tốt ở trong, đúng không nào?" Tống Vân Nhi nháy nháy mắt.

"Nói bây nói bạ! Kéo động quờ tây!" Dương Thu Trì cười bảo, nhưng lòng nghĩ, còn nghi ngờ gì nữa, cô ả Tống Vân Nhi này thiệt là biết bài vẽ, và lại còn bài vẽ ra ngô ra khoai nữa chứ. Tống Vân Nhi lại nói: "Kỳ thật, tiểu Tuyết tỷ tỷ nếu như trên mặt không có khối hắc ban, thì có thể gọi là tuyệt sắc mỹ nhân, không dám nói là hơn Bạch tỷ tỷ, chí ít cũng hơn muội..." Nói đến đây, nụ cười trên mặt Tống Vân Nhi chợt biến mất, dường như đang lắng nghe gì đó.

'Sao vậy, Vân nhi?" Dương Thu Trì hỏi. Tống Vân Nhi đáp: "Có tiếng khóc, dường như có vài người đang khóc.".