Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 224

174: Bất kỳ hành vi phạm tội gì đều để lại dấu vết

Dương Thu Trì cúi người sờ động mạch cảnh của đứa bé, đã thấy không còn mạch đập, hỏi: "Các ngươi phát hiện thi thể của hài tử này khi nào?" "Mới vừa một lúc đây." Lão hán nhỏ lệ đáp. "Là ai phát hiện sớm nhất?"

Một lão nông ở bên cạnh dập đầu thưa: "Hồi bẩm lão gia, là tiểu nhân phát hiện đầu tiên. Tôi vác cuốc từ ruộng về, trên đường đi ngang đây thì phát hiện trong lùm cỏ có một em bé nằm co ro gục ở đó, tôi còn nghĩ không biết là tiểu hài nhà ai, trời đông tháng giá thế này mà chui vào trong cỏ ngủ. Tôi tiến lại định gọi nó, thì phát hiện đó chính là con của lão hán, miệng mũi đều lưu huyết, đã chết rồi. Tôi sợ quá, vội vã chạy vào thôn gọi lão hán cùng mọi người ra đây." "ngươi phát hiện thi hài của đứa bé ở chỗ nào?" Dương Thu Trì hỏi. "Chính ở chỗ này," Lão nông đó chỉ vào đám cỏ ở đám ruộng hoang bên cạnh.

Dương Thu Trì bước đến đám cỏ hoang, cúi người quan sát một lúc. Đám cỏ này mọc trên bờ, cao khoảng nửa thân người, đã trở màu úa vàng. Xung quanh đều là ruộng, trong thời tiết giá lạnh thế này không thấy có một ai. Dương Thu Trì cẩn thận vén cỏ ra, phát hiện trong đó có một bệt máy, ngoài ra không còn vật gì khả nghi hay dấu vết gì cả. Dương Thu Trì quay trở lại cạnh thi thể của tiểu hài, đưa tay giữ cằm của đứa bé lắc qua lắc lại, sau đó quan sát cẩn thận áo quần của nó, sau đó mới cẩn thận cởi hết toàn bộ ra.

Trên trán của tiểu hài có một vết thương hở miệng lớn, máu nhuộm đỏ cả nửa khuôn mặt; ngực bên phải bị thụt vào, xung quanh tím xanh; xương đùi bị gãy, bị xoay qua một bên rất quái dị, hình dạng chết rất ghê rợn. Dương Thu Trì cẩn thận quan sát vết thương ở trán cậu bé, đột nhiên kêu "í" một tiếng, chồm lại gần hơn quan sát, sau đó đưa tay cầm một cọng tóc, từ từ kéo lên. Cọng tóc ấy có một bộ phận bị nhiễm máu, nhưng từ phần chưa bị nhiễm ấy có thể nhận ra nó có màu vàng óng.

Dương Thu Trì lệnh cho Nguyệt Thiền mang một vuông lụa trắng lại. Trước khi xuất phát, Dương Thu Trì đã căn cứ vào nhu cầu của mình chuẩn bị một số vật phẩm để lấy vật chứng thường dùng, ví dụ như vải trắng lớn nhỏ, bông gòn, vải bông vâng vâng. Thậm chí hắn còn chuyên môn làm mấy cái bao tay để dùng khi kiểm tra thi thể, ở giữa được lót bằng giấy dầu để cách li. Những thứ này đều do tiểu nha hoàn Nguyệt Thiền bảo quản. Nguyệt Thiền nhanh chóng mang vải trắng đến, Dương Thu Trì đưa cọng tóc nhuốm máu đó vào trong vải, gói lại bỏ vào lòng.

Hắn dùng tay sờ soạng đầu, cổ, ngực và đùi, đứng lên bước trên đường xe ngựa, cúi lom khom đi về phía trước. Tống Vân Nhi cùng Nam Cung Hùng không biết Dương Thu Trì làm cái gì, nhưng cũng vội vàng bám sát theo. Đội xe của họ đã đi vượt quá một đoạn rồi Dương Thu Trì mới kêu dừng xe, do đó khoảng cách từ hiện trường đến chỗ xe khá xa. Đi được một úc, Dương Thu Trì dừng lại, nhìn vào một thanh gỗ ngắn ở ven đường, cẩn thận nghiên cứu một hồi, sau đó dán sát người xuống quan sát mặt lộ. Tống Vân Nhi cũng làm theo, hỏi: "Ca, phát hiện được cái gì?"

Dương Thu Trì chỉ vào mặt lộ, trên đó có một loạt dấu chân ngựa lăng loạn, còn có vài dấu bánh xe mờ mờ. Tống Vân Nhi nhìn đi nhìn lại dấu móng ngựa này, hơi khó hiểu hỏi: "Là sao? Những dấu móng ngựa này trên quan đạo nơi nào chẳng có a." "Khi tra án rất cần từ những dấu vết có vẻ bình thường phát hiện ra điều bất bình thường, thế mới phát hiện ra dấu vết mà tội phạm lưu lại." Dương Thu Trì đáp.

"Ca, huynh phát hiện dấu vết của tội phạm rồi sao?" Tống Vân Nhi hưng phấn hỏi, "Đứa bé này là do ai giết vậy?" "Bị xe đụng chết!" A? Tống Vân Nhi hô lên cả kinh, quay đầu lại nhìn vị trí thi thể của đứa bé, lắc đầu: "Không đúng a, thi thể của đứa bé cách quan đạo xa như vậy, xe ngựa dù có chạy nhanh cách mấy cũng không thể nào hất đứa bé văng xa như vậy a."

"Hất không tới nhưng có thể ẵm tới mà." A? Tống Vân Nhi lại ạ lên, sau đó hiểu ngay: "Ca, ý huynh muốn nói, sau khi xe ngựa đụng đứa bé đó chết, để che giấu tội phạm đã đem thi thể giấu đi phải không?" "Thông minh!" Dương Thu Trì khen, "Chính là như thế." Nói xong, chỉ vào dấu chân ngựa, "Muội chú ý nhìn này, những dấu chân ngựa này từ thưa thớt trở nên dày, sau đó tụ tập lại một đám rất loạn, đấy chính là sau khi xe ngựa húc chết hài tử, cho xe dừng lại mới lưu những dấu ấn này. Và số ngựa không phải chỉ có một."

Dương Thu Trì nhìn Tống Vân Nhi mở to mắt quan sát dấu chân ngựa trên mặt đất, ánh mắt còn lộ vẻ mê mang, bèn bảo: 'Đương nhiên, chỉ dựa vào dấu chân ngựa không không thể phán đoán đứa bé bị xe đụng chết, cần phải căn cứ vào vết thương. Đi, đi kiểm tra lần nữa thi thể của hài tử.".