Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 242

186: Nụ cười gằn của tử thần.

"Cái gì?" Mọi người sửng sờ, lúc này hãy đừng xảy ra chuyện gì! Nếu không, hàng vạn dân đói tụ tập trước nha môn thế kia, nếu như nghe nói kho lương bị cháy, hy vọng cuối cùng bị đoạn tuyệt, thì họ có khả năng sẽ phát điên, xông vào trong cướp lương thực, và hậu quả không cần nghĩ cũng biết rõ. Hai vị bố chánh sứ vội vã ra lệnh: "Mau! Mau điều đội thủy long đi cứu hỏa! Nhanh lên!" "Vâng, đã phái người đi gọi đội thủy long rồi!"

"Phân thêm người đi cứu hỏa, tuyệt không để lửa cháy lan!" Hữu bố chánh sứ dậm chân quát bảo. "Dạ!" Nha dịch chạy đi. Dương Thu Trì thầm nghĩ, quả nhiên không nằm ngoài ý liệu của bản thân. Trong kho lương nhất định là chẳng có chút lương thực nào, cho nên mới có người cố ý phóng hỏa, một là để hủy diệt tội chứng, hai là dẫn đến bạo loạn nổi lên ở bên ngoài, khiến cho dân đói thấy lửa cháy lớn xông vào, phát hiện trong kho không có lương, càng dẫn đến loạn lớn hơn, có khả năng xảy ra bạo loạn....

Liệu được chuyện này, Dương Thu Trì càng khẩn trương hơn, nha môn không có lương, nên làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ phải chinh thu lương thực của Mễ viên ngoại hay sao? Ai biết hậu đài của lão là ai đây? Hữu bố chánh sứ nói với đô chỉ huy sứ: "Chỉ huy sứ đại nhân, mau hạ lệnh cho quân đội giới bị, đề phòng dân đói xông vào." Đô chỉ huy sứ Vũ đại nhân lúc này cũng biến hẳn sắc mặt. Lão tuy là quan chỉ huy tối cao của quân đội Hồ Quảng, nhưng quân đội đều phân tán ở các vùng toàn tỉnh, quân đội có thể dùng trong thành Vũ Xương không nhiều, có thể điều động tối đa vài nghìn người, hơn nữa phải phân tán ra thủ bốn cửa thành, hiện giờ tập trung trong nha môn chỉ khoảng hai ba nghìn người. Dùng quân đội như thế này đi đối kháng với mấy vạn dân, kết quả thế nào chỉ cần dùng ngón tay ngón chân cũng có thể tính ra được.

Đúng lúc này, có nha dịch hoảng hốt chạy vào báo: 'Bẩm, bẩm báo đại dân, dân đói ở ngoài thấy kho lương bốc khói, đều la hét là kho lương bốc cháy, muốn vượt qua vòng rào xông vào cướp lương, đang xô đẩy với người của chúng ta rồi, và đã có quan binh và bộ khoái huynh đệ thụ thương!" Lòng Dương Thu Trì trầm xuống, chuyện mà bản thân lo lắng nhất đã phát sinh rồi, làm sao bây giờ? Hai vị bố chánh sứ cũng sợ tái xanh mặt, nếu như mấy vạn dân đói xông vào thế này, thì chẳng phải chỉ là chuyện cướp lương không thôi, vì khi đó chuyện đập phá cướp đồ cướp đạc nhất định không thể không diễn ra, và đến lúc đó ngay cả cái mạng nhỏ của họ cũng không còn giữ được nữa, cho nên hai người đều sợ hãi nhìn Dương Thu Trì. Hữu bố chánh sứ kinh khủng ra lệnh: "Mau, mau truyền mệnh lệnh của ta, kẻ nào dám vượt qua vòng rào, giết không tha!" Nói xong, quay sang đô chỉ huysứ bảo: "Vũ đại nhân, mau hạ mệnh lệnh đi, những loạn dân nào dám xung kích vào nha môn, lập tức giết chết tại đương trường!" Trong lúc hoảng loạn, Vũ đại nhân không có chủ ý gì, cũng cho đó là phải: "Tốt, tốt, mau truyền mệnh lệnh của

ta...." "Chậm đã!" Dương Thu Trì quát, gằn mắt nhìn bố chánh sứ, "Giờ phút này chỉ có thể an phủ, nếu như dùng biện pháp mạnh, sẽ dẫn đến sự hỗn loạn lớn hơn! Thậm chí có thể gây bạo loạn!" "An phủ? Hừ! Nói sao dễ nghe thế, làm sao an phủ?" hữu bố chánh sứ cười lạnh, sau đó thấy không thỏa, liền cúi người xuống thưa: "Thỉnh Dương đại nhân chỉ kỳ."

Dương Thu Trì lạnh lùng nhìn hữu bố chánh sứ Huyền đại nhân, xong quay sang đi lại gần Tống Vân Nhi, kề tai nàng nói nhỏ vài câu, xong quay lại giữa mọi người, lạnh giọng nói: 'Mở kho phát lương, an phủ dân đói!" ------------o0o------------.