Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 32

32: Thì ra là thế

Dương Thu Trì khiêm tốn thêm vài câu nữa. Tối hôm qua tri huyện lão gia đã cảm ơn một lần rồi, sao hôm nay lại còn đề cập đến chuyện này nữa? Tống tri huyện từ tốn nói: "Án kiện của Tạ, Tạ quả phụ có liên quan rất nhiều người, phía Cẩm Y vệ nhất định sẽ đích thân đến, đến bổn huyện tự, tự thẩm tra." Dừng lại một chút, lão thở dài một tiếng, "Ai...!" Dương Thu Trì không biết lão định nói gì, nên không hề tiếp lời.

Tống tri huyện lắc lắc đầu: "Già rồi, bá phụ ta, ta sống chừng ấy năm rồi, không nhận già là không được a!" Sao đang nói oang oang thế rồi lại than tuổi già? Dương Thu Trì vẫn không lên tiếng, chờ lão kết đoạn. "Ta, ta quả nhiên không phát hiện Tạ quả phụ này là trọng, trọng phạm mưu phản, nếu là Cẩm Y vệ hỏi đến hiền chất, chuyện này ngươi cứ chiếu theo thực tế mà nói là được, dù gì ta cũng nên cáo lão về quê rồi..." Dừng lại một chút, lão có chút thê lương nói, "Nếu như quả Cẩm y vệ bươi móc lên, chẳng những trị tội của ta, mà còn tước đi tính mạng a," Lão chuyển đầu nhìn Tống Vân Nhi, "Chỉ thương cho Vân nhi của ta..."

Tống Vân Nhi không biết đầu cua tay nheo gì, phụ thân tự nhiên lại nói lên chuyện này, lại còn thê lương như thế, liền giương mắt ngơ ngẩn nhìn Tống tri huyện, không biết nên thế nào cho phải. Nàng không hề biết rằng, trong bụng Dương Thu Trì giống như có một cái kính chiếu yêu vậy, lập tức hiểu ngay ý tứ của Tống tri huyện. Thì ra lão gia râu dê này nói tới nói lui cả nửa ngày, lại thưởng cho hắn chức quan, cấp cho gia quyến phòng ở, thì ra mục đích chính là khiến bản thân hắn đừng nói ra chuyện lão tha cho Tạ quả phụ. Lão nói rõ là để bản thân hắn nói thật kể thật, nhưng trong lời nói của lão, dù có ngu ngốc cách mấy cũng biết ý tứ chân thật của lão là cái gì. Nghĩ đi nghĩ lại, điều lão tri huyện lo lắng là đúng. Trọng phạm mưu phản trọng yếu như vậy thế mà không hỏi han gì đã dễ dàng thả ra, tội nhẹ nhất cũng là sơ xuất trong việc giám sát, dựa vào hiện thực mà nói, thì là sự nhạy bén về chính trị không mạnh, khả năng giám định chính trị không cao, suýt tạo thành hậu quả nghiêm trọng... Nếu như cứ vin vào các mấu chốt này, lão quả thật là không biết chạy đằng trời. Tống tri huyện lo lắng nhất là, nếu như bản thân hán tố cáo lão, thì lão quả thật là thảm rồi.

Nghĩ ra những nguyên ủy bên trong chuyện này, Dương Thu Trì lập tức biết nên làm như thế nào. Hiển nhiên, nếu bản thân hắn tố cáo lão, khảng định là sẽ được làm quan, nhưng như vậy hiển nhiên là không tốt, hắn không muốn đạp lên vai kẻ khác mà thăng tiến. Hơn nữa, Tống tri huyện này đối với bản thân hắn cũng không tệ, tuy là có mục đích, nhưng vẫn không nhẫn tâm chà đạp hắn. Dương Thu Trì đứng dậy, bộ dạng ra vẻ ngờ nghệch: "Bá phụ, người thả Tạ quả phụ khi nào vậy? Sao cháu lại không biết?" Ra vẻ thản nhiên, hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Hôm qua cháu nhất mực tại hiện trường, cháu thấy ba phụ lệnh cho người bắt Tạ quả phụ giam lại nghiêm khắc điều tra, sau đó mới tìm ra thư mưu phản. Bá phụ minh mẫn vạch đường, chỉ huy có lối mới phá được trọng án mưu phản này, khiến tiểu chất thập phần kính phục a." Kim sư gia phất phất quạt giấy, vô cùng tán thưởng Dương Thu Trì, gật đầu liên tục tiếp lời: "Dương huynh đệ nói không có điểm nào sai, bỉ nhân không hề nhìn thấy chuyện đại lão gia đề cập đến. Rõ ràng là lão gia nhìn rõ mọi việc, chỉ huy có cách mới phá được đại án này."

Tống tri huyện giương mắt nhìn Dương Thu Trì, rồi nhìn Kim sư gia: "Có thật vậy không?" Hai người kiên định gật đầu. Tống tri huyện vỗ vỗ đầu: "Ai...! Ta thiệt là hồ đồ, sao lại không nhớ gì hết vậy?"

Kim sư gia khẽ quạt cho Tống tri huyện vài cái: "Lão gia, những ngày này ngài ngay đêm mệt mỏi, nghĩ cho cùng thì ở trong mộng cũng lo nghĩ đến án kiện này, do đó mới đem chuyện trong mộng xen vào chuyện thật rồi cho đó là thật." Dương Thu Trì gật gật đầu: "Nhất định là vậy rồi." Tống tri huyện lại vỗ đầu vỗ ngực:" Thì ra là thế, vậy thì ta yên tâm rồi." Nói xong thở dài một tiếng, "Ai...! Già rồi, thiệt là già rồi a."

BỘ I. ĐẠI MINH ĐỀ HÌNH QUAN.