Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 33

32: Thì ra là thế(2)

Tống Vân Nhi nhìn người này rồi ngó người kia, không biết bọn họ đang làm trò gì. Tống tri huyện nói với Kim sư gia: "Tiên sinh, xin phụ trách an bài mọi chuyện liên quan đến văn thư bổ nhiệm và trụ sở của Dương hiền chất. Được không?" Kim sư gia cúi người đáp: "Được ạ, lão gia xin hãy an tâm, bỉ nhân sẽ an bài chu đáo."

-------o0o------- Nhà ngục của huyện nha. Ngục tốt Đại Ban Nha đang ngồi oai vệ trên ghế trước của phòng trực, khoan khoái sưởi nắng. Đột nhiên, cửa lớn bị đẩy mở ra, một thanh niên mặc áo ngắn vải bố tiến vào, sau lưng còn có một con Tiểu hắc cẩu.

Đại Bản Nha ngẩn người. Xem bộ dạng áo quần như vậy, người này ắt là bình dân bá tánh, có thể là đến dâng cáo trạng, nhưng đi sai chỗ, bỡi vì lao phòng của nha môn nằm bên trái của đại môn vào huyện nha. Tuy nó là một khu nhà độc lập, nhưng thường hay có lão bá tánh không phân biệt cho rõ, chạy vào chỗ này đi kêu oan. Đại Bản Nha đứng dậy kêu lên: "Ê ê! Ngươi làm gì đó? Ngươi biết chỗ này là chỗ nào không mà xông đại vào đây!" Gã thanh niên đó cười, chỉ các phòng giam phía phải phía trái bên trong nhìn và hỏi: "Đây chẳng phải là lao phòng sao?"

Đại Bản Nha chồm tới làm dữ: "Biết rồi mà còn xông vào? Cút cút cút! Cáo trạng thì đến đại đường mà nộp!" Con Tiểu Hắc cẩu phía sau thanh niên thấy Đại Bản Nha không thiện chí, lạnh lùng nhìn hắn, cổ họng phát ra âm thanh uy hiếp thấp trầm. Thanh niên có chút bực mình: "Ngươi sao có thể nói như thế được? Mẹ ngươi không dạy ngươi cái gì gọi là lễ mạo hay sao?" "Lễ mạo? Lễ mạo là cái thứ quỷ gì?" Đại Bản Nha tặc tặc lưỡi, nhìn lên nhìn xuống người thanh niên, "Mẹ ta dạy ta cái này này." Hắn giương nắm đấm ra, "Mẹ ta dạy ta cái này nè! Tiểu tử, con mẹ ngươ,i rốt cuộc có đi hay không? Có muốn đại gia dùng nắm đấm đánh ngươi văng ra ngoài không?"

"Ngươi thử ta coi!" Một giọng nói của nữ hài vang lên từ phía cậu thanh niên. Đại Bản Nha giương mắt nhìn, nhanh chóng bỏ quyền xuống, mặt mày tươi rói ấp úng nói: "Đại tiểu thư, là tiểu thư a... Tiểu thư sao lại đến đây." Vị cô nương này chính là Tống Vân Nhi, trong tay mang hai khối điểm tâm. Cậu thanh niên ấy đương nhiên là Dương Thu Trì. Vừa rồi cáo từ Tống tri huyện ra ngoài, Tống Vân Nhi tự giành dẫn Dương Thu Trì đến phòng giam lo việc chuyển tiếp. Tống tri huyện đồng ý rồi, hai người chờ Kim sư gia đưa cho lá thư có đóng ấn tín lên, liền nhanh chóng đến đại lao. Trên đường đi, Tống Vân Nhi còn nhớ Dương Thu Trì chưa hề ăn sáng, liền chỉ phương hướng cho Dương Thu Trì đi trước, bản thân quay lại trong nhà trong lấy một ít khối điểm tâm, rồi nhanh nhẹn đến đại lao, vừa kịp thấy cảnh Đại Bản Nha đang gây sự với Dương Thu Trì.

Gương mặt xinh đẹp của Tống Vân Nhi hầm hầm: "Thế nào, cả ta mà cũng không đến được sao? Ngươi có muốn ta đánh bò ra khỏi chổ này không?" "Không không không! Tiểu nhân không dám!" Đại Bản Nha nhăn nhó mặt, liên tục chấp tay xá lia xá lịa. Tống Vân Nhi bước đến cạnh Dương Thu Trì, giao điểm tâm cho hắn, sau đó ngoắc tay gọi hắn lại: "Ngươi qua đây!"

Đại Bản Nha khúm núm vội chạy tới trước mặt Tống Vân Nhi. Tống Vân Nhi vụt giơ tay ra, tóm gọn vành tai của Đại Bản Nha, kéo đến trước mặt Dương Thu Trì véo một cái, đau đến nổi Đại Bản Nha há hốc miệng kêu loạn lên: "Ai ai ai..." Hai tay của hắn múa loạn trong không trung, nhưng không dám gạt tay Tống Vân Nhi ra. Tống Vân Nhi kéo Đại Bản Nha lại trước mạt Dương Thu Trì, cứ mỗi từ là véo một cái: "Nhìn cho rõ này, vị đại gia này sẽ là thượng ty trực tiếp của ngươi? Hiểu rõ chưa?"

Đại Bản Nha há miệng gật đầu, nhưng do vành tai vẫn còn bị giữ chặt, nên gật mãi mà không được, liền vừa kêu chói lói vừa nói: "Hiểu rồi hiểu rồi! Ai ai ai ...!" Tống Vân Nhi lúc này mới bỏ vành tai của Đại Bản Nha ra, rút ra hai tờ chỉ lệnh màu xanh nhạt đưa ra trước mặt Đại Bản Nha: "Nếu tờ chỉ lệnh này mà ngươi coi không rõ, thì phế thẳng chúng luôn!" Đại Bản Nha sợ đến nỗi lùi về sau trốn: "Đại tiểu thư tha mạng, tiểu nhân biết rồi."

Tống Vân Nhi cười hỏi: "Biết rồi? Ngươi biết cái gì?" Đại Bản Nha xoa xoa tai, nhìn Dương Thu Trì khom người nói: "Vị này là thượng ty trực tiếp của tôi." Trong lòng hắn lại nghĩ, cô là con gái của huyện thái lão gia thế mà ngoan độc như vậy, cho dù cô nói hắn là thiên vương lão tử, ta cũng không dám nói không a. BỘ I. ĐẠI MINH ĐỀ HÌNH QUAN

.